Bùi Khiêm tiện tay cầm danh sách thử thách của hai đội lên xem.
Trên đó viết đủ các loại điều kiện thắng lợi, có vẻ như độ khó tăng dần từ trên xuống dưới.
Đến giờ, danh sách của cả hai đội đều đã có ba dấu tick.
Bùi Khiêm biết rất rõ, mỗi một dấu tick đều đại diện cho năm mươi nghìn tệ mà câu lạc bộ kiếm được!
Nhẩm tính một chút là biết, hai đội này đã kiếm về cho câu lạc bộ đứt ba trăm nghìn rồi!
Đúng là hết nói nổi.
Tao mời chúng mày đến để giúp tao đốt tiền, kết quả chúng mày lại đi giúp tao kiếm tiền?
Lũ sói mắt trắng!
Nuôi tốn cơm tốn gạo!
Đương nhiên, ba trăm nghìn là tiền lẻ, chưa đến mức khiến Bùi tổng nổi giận, nhưng mấu chốt ở chỗ, đây là một dấu hiệu rất nguy hiểm.
Nếu câu lạc bộ DGE cứ tấu hài từ đầu đến cuối, lại còn toàn thắng tất cả các trận đấu…
Thế thì sẽ mang lại bao nhiêu lưu lượng cho câu lạc bộ DGE chứ?
Đến lúc đó, độ thảo luận trên các diễn đàn sẽ hot đến nóc, đám nhà tài trợ chẳng phải sẽ tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được tài trợ hay sao?
Hơn nữa, câu lạc bộ DGE chỉ được nhận hai nhà tài trợ, Trương Nguyên chắc chắn sẽ nhân cơ hội này để hét giá, đến lúc đó rất nhiều nhà tài trợ lớn sẽ điên cuồng nâng giá để được tài trợ cho DGE…
Cảnh tượng đó thật không dám nhìn.
Vì vậy, Bùi Khiêm cảm thấy, phải làm cho chuỗi thắng của hai đội này bị ngắt một lần, nhất định không thể để họ thắng một cách hoàn hảo như vậy.
Nếu không, các nền tảng livestream chắc chắn sẽ điên cuồng quảng bá, Bùi tổng sẽ trở nên quá bị động!
Bùi Khiêm lặng lẽ nhìn xuống cuối danh sách.
“Dẫn theo Mã chỉ đạo giành chiến thắng?”
“Danh sách này, hình như được sắp xếp theo độ khó từ thấp đến cao.”
“Nói cách khác, các đội viên cũng đều cảm thấy việc dẫn theo Lão Mã mà thắng được trận đấu là khó nhất?”
“Tốt lắm, bây giờ mình sẽ gọi Lão Mã tới!”
Nếu Bùi Khiêm muốn tự mình lên sân, chắc chắn cũng có thể.
Thế nhưng, mục đích hắn ra sân là để làm diễn viên, đến lúc đó nếu chơi ra cái chỉ số kiểu 0-27, có khả năng sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của Bùi tổng.
Lỡ như cái meme “Bùi tổng không biết chơi GOG” lan truyền ra ngoài, đối với Bùi Khiêm mà nói thì không thể chấp nhận được, còn khó chịu hơn cả cái meme “Bùi tổng không thể lỗ vốn”!
Bùi Khiêm cảm thấy, mình tuy không thể nói là pro, nhưng tuyệt đối cũng không phải là tạ, cái tiếng oan “Bùi tổng là một thằng tạ không biết chơi GOG”, tuyệt đối không thể gánh!
Vì vậy, cái nồi này đành phải để ông anh em Lão Mã của mình gánh vậy.
Hơn nữa Lão Mã ra sân cũng không có chuyện tổn hại danh tiếng, vì đằng nào hắn cũng gà thật.
Bị giết bao nhiêu mạng, đó đều là do bản lĩnh của hắn.
Bùi Khiêm gọi điện cho Mã Dương, bảo hắn lập tức tới đây.
Mấy đội viên vốn đang khởi động, đột nhiên nghe Bùi tổng gọi điện bảo Mã chỉ đạo tới, ai nấy đều chấn động.
Bùi tổng… đây là định xem chúng ta dốc toàn lực thì có thể làm được đến mức nào sao?
Nếu không sao vừa vào đã mở luôn độ khó địa ngục thế này?
Hoàng Vượng và Khương Hoán liếc nhìn nhau, đều thấy được vẻ mặt nghiêm trọng của đối phương.
“Bình tĩnh, chúng ta lại không phải chưa từng dẫn Mã chỉ đạo đánh trận huấn luyện.”
“Chúng ta sớm đã trải qua thử thách, có một bộ chiến thuật hoàn chỉnh, chỉ cần thực hiện nghiêm ngặt theo bộ chiến thuật đó, cho dù đánh rất gian nan, cuối cùng chắc vẫn có thể thắng…”
Hoàng Vượng và những người khác không ngừng tự an ủi trong lòng, cố gắng giữ bình tĩnh.
…
Trước khi trận đấu bắt đầu, Mã Dương đã đến nơi thành công.
“Khiêm ca! Nhân viên ưu tú của anh tới rồi đây!”
Mã Dương mặt mày hớn hở: “Khiêm ca anh yên tâm, Mã chỉ đạo ra tay, đối phương tuyệt đối bó tay chịu trói!”
Bùi Khiêm mỉm cười, dùng khóe mắt liếc qua vẻ mặt của các đội viên, trong lòng chỉ có một cảm giác.
Ổn!
Bùi Khiêm cười ha ha, thuận miệng hỏi: “Lão Mã, trước đây cậu cũng từng chơi game cùng họ rồi đúng không?”
Lão Mã lắc đầu: “Không có.”
Bùi Khiêm: “?”
Ý gì đây, sao Lão Mã này lại mở mắt nói dối thế?
Lần trước về không phải nói cậu đã tự mình ra sân sao?
Mã Dương nghiêm túc giải thích: “Khiêm ca, tôi với họ không gọi là chơi game, mà gọi là trận huấn luyện, thân phận của tôi không phải là một player bình thường, mà là chỉ đạo chiến thuật đặc biệt.”
“Vì vậy, Khiêm ca, xin anh hãy tôn trọng sự chuyên nghiệp của tôi, đừng nói tôi chơi game cùng các đội viên nữa.”
Bùi Khiêm: “…”
Hắn im lặng một lúc, vỗ vai Mã Dương: “Được, Lão Mã, tôi rất nể cái thái độ tích cực này của cậu, đúng là một phẩm chất quý giá không thể thiếu.”
“Vậy, cậu với tư cách là chỉ đạo chiến thuật đặc biệt, thành tích huấn luyện cùng các đội viên thế nào?”
Mã Dương vô cùng kiêu ngạo: “Toàn thắng!”
Bùi Khiêm: “?”
Toàn thắng?
Độ khó địa ngục đâu rồi?
Bùi Khiêm vốn tưởng Lão Mã ra sân, các đội viên chẳng khác nào bốn đánh sáu, tỷ lệ thắng nhiều nhất cũng chỉ là bốn-sáu thôi chứ.
Kết quả lại là toàn thắng?
Thế thì mình tốn công sắp xếp ở đây chẳng phải là công cốc à?
Kể cả Lão Mã ra sân, các đội viên vẫn có thể thắng!
Không được, phải bình tĩnh.
Hôm nay chuỗi thắng nhất định phải bị cắt đứt!
Chắc chắn vẫn còn cách khác!
Bùi Khiêm suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Lúc đó cậu đánh vị trí nào? Có chỉ huy không?”
Mã Dương lắc đầu: “Không, Khiêm ca, tôi đánh đường dưới, vị trí carry chính hiệu!”
“Ừm…” Bùi Khiêm trầm tư.
Hình như hắn đã hiểu ra tại sao các đội viên dẫn theo Lão Mã mà vẫn thắng được.
Nếu tính theo kiểu bốn gánh một, hai vị trí đường dưới rõ ràng là dễ giấu bài nhất.
Bởi vì đường dưới có hai người, cứ cẩu dưới trụ farm lính là được, người đồng đội còn lại có trình độ cao có thể chăm sóc một chút, không đến mức toang.
Tam giác sắt đường trên - mid - rừng trực tiếp đập nát khu rừng của đối phương, đường dưới cứ túc tắc là có thể nằm thắng.
Huống chi Lão Mã đi đường dưới, nói là vị trí carry, nhưng thực tế có hỗ trợ bảo kê, sẽ không dễ chết như vậy.
Vì vậy, các đội viên vẫn có thể gánh hắn giành chiến thắng.
Bùi Khiêm suy nghĩ một chút, đột nhiên lóe lên một ý tưởng.
Có rồi!
Bảo Lão Mã đổi vị trí là được chứ gì?
Đường trên, đường giữa, đi rừng, ba vị trí này nếu để Lão Mã lên, chẳng phải sẽ bị người ta đánh cho như chó con sao?
Ba vị trí này chỉ cần hơi toang một chút là nát cả ván đấu, nếu là tuyển thủ chuyên nghiệp kinh nghiệm phong phú, có lẽ còn có thể farm bù lại, nhưng nếu là Lão Mã, chắc chắn sẽ tự hủy luôn.
Vậy thì, chọn vị trí nào đây?
Bùi Khiêm suy nghĩ một chút, vẫn là chọn đi rừng đi!
Bởi vì hai người đi rừng của câu lạc bộ DGE đều rất mạnh, nếu để Lão Mã đi đường trên và đường giữa, có khi hắn sẽ cẩu dưới trụ farm lính, đối phương đẩy đường ép trụ, sau đó người đi rừng và hỗ trợ bên mình ra gank, có khi Lão Mã còn có thể làm mồi nhử được.
Vì vậy, đi rừng vẫn là ổn nhất.
Với cái kiểu đi rừng chỉ biết farm của Lão Mã, người đi rừng đối phương sẽ gây áp lực cực lớn lên ba đường của phe mình, chưa kể nếu đối phương biết chơi một chút là có thể thông qua việc cướp rừng khiến Lão Mã còn phế hơn cả lính siêu cấp.
Ừm, đáng tin!
Nghĩ đến đây, Bùi Khiêm ho nhẹ hai tiếng: “Lão Mã, hôm nay tôi muốn thử thách thực lực của cậu ở các vị trí khác, và cả bể tướng nữa, cậu dám nhận không?”
Mã Dương vỗ ngực: “Khiêm ca, anh cứ ra đề!”
Bùi Khiêm gật đầu, được, mình thích cái vẻ không sợ trời không sợ đất này của cậu.
“Tốt, vậy cậu dùng gã trai vui vẻ Nguyễn đi rừng, đánh vị trí đi gank nhé.”
Mã Dương hai mắt sáng rực: “Khiêm ca, sao anh biết gần đây em đang khổ luyện con tướng này? Anh yên tâm, em nhất định sẽ không để mọi người thất vọng!”
Thấy Mã Dương tự tin tràn trề như vậy, Bùi Khiêm suýt nữa thì tin.
Có điều lý trí mách bảo Bùi Khiêm, Lão Mã sẽ không bao giờ làm mình thất vọng.
Cũng giống như Nguyễn Quang Kiến nói mình sẽ không chơi, Mã Dương nói mình không có vấn đề, vậy thì chắc chắn là vấn đề rất lớn.
Quả nhiên, liếc nhìn vẻ mặt của các đội viên, ai nấy đều như dũng sĩ sắp ra pháp trường.
Mã chỉ đạo đi rừng, lại còn dùng gã trai vui vẻ Nguyễn đi rừng!
Vậy ván này, thật sự có chút khó khăn.
Hoàng Vượng và Khương Hoán vốn đã định đánh theo kịch bản đã từng chơi cùng Mã tổng trước đây, nhưng bây giờ, bộ chiến thuật đó không dùng được nữa!
Cũng may, Bùi tổng còn nhân từ hơn Trương Nguyên một chút, không bắt buộc chiến tích của Mã tổng phải là số dương, vậy thì vẫn còn hy vọng.
Chính vì đã trải qua địa ngục khắc nghiệt hơn, mọi người mới có thể nỗ lực để làm tốt hơn!
Đội viên đi rừng vội vàng nhường chỗ, để Mã chỉ đạo khởi động.
Mã Dương rất chuyên nghiệp mở phòng tùy chọn, tạo ra mười mấy cái cọc gỗ, sau đó dùng Phong Chi Mặc Khách · Nguyễn vui vẻ lướt E qua lại giữa các cọc gỗ.
Nhìn thấy dáng vẻ vui vẻ của Lão Mã, Bùi Khiêm lặng lẽ gật đầu.
Ừm, ổn!
Lão Mã quả nhiên chưa bao giờ làm mình thất vọng.
Thực ra Bùi Khiêm còn nghĩ, có nên để Mã Dương dùng tài khoản của mình để đánh không, như vậy trên đầu sẽ hiện cái tên “Nhà thiết kế Nguyễn”, có lẽ sẽ bị nhắm vào thảm hơn một chút.
Nhưng nghĩ lại thì thôi, dù sao tài khoản cũng không thể cho người ngoài mượn, cũng nghiêm cấm cày thuê, đây là vấn đề nguyên tắc của game thi đấu.
Bùi Khiêm tin rằng, cho dù trên đầu không có năm chữ “Nhà thiết kế Nguyễn”, Mã Dương cũng nhất định sẽ làm nên chuyện!
…
Trận đấu nhanh chóng bắt đầu.
Bùi Khiêm mở điện thoại, vừa xem bình luận, vừa xem góc nhìn thứ nhất của Lão Mã.
Vì là livestream nên hình ảnh có độ trễ ba bốn phút, nhưng cũng không ảnh hưởng gì.
Trên màn hình bình luận, khán giả rõ ràng cũng đã chú ý đến sự thay đổi người bất thường lần này.
“DGE.InstructorMa? Sao cái tên này dài thế?”
“Ý gì vậy?”
“Ờm, dịch theo mặt chữ chắc là Mã chỉ đạo? Nhưng cách dùng này cứ thấy kỳ kỳ, tiếng Anh công trường à.”
“Vãi chưởng, tôi cứ tưởng Hoàng Vượng định chơi gã trai vui vẻ Nguyễn, ai ngờ lại là Mã chỉ đạo chơi? Đây không phải là vũ khí bí mật của DGE chứ?”
“Có thể lắm, gã trai vui vẻ Nguyễn đi gank, ván này là định tấu hài rồi!”
“Trời ơi, gã trai vui vẻ Nguyễn này, thật sự chỉ farm thôi à? Mã chỉ đạo đâu rồi? Anh chỉ đạo đi chứ!”
“Quét rừng, về nhà, mua đồ, tiếp tục quét rừng… Vãi chưởng đại ca, anh mua cái mắt cắm đi chứ? Thật sự không gank một lần nào luôn?”
“Vãi, Mã chỉ đạo đi cướp rừng kìa! A, Mã chỉ đạo bị rừng đối phương solo kill còn tặng luôn cả hai bùa!”
“Xin lỗi Mã chỉ đạo, trách nhầm anh rồi, anh cứ tiếp tục quét rừng đi!”
“Tôi thấy tốt nhất là nên AFK luôn đi, nhường khu rừng của mình cho đồng đội khác ăn, dù sao cũng hơn là hắn farm xong quái rồi đi feed…”
Bùi Khiêm vừa xem livestream trên điện thoại, vừa nhìn góc nhìn thứ nhất của Mã Dương, không khỏi thầm giơ ngón tay cái.
Lão Mã quả nhiên không làm mình thất vọng!
Cái pha cắm rễ trong rừng, thao tác ăn hại tột đỉnh này, hoàn toàn không phụ cái họ của mình.
Cứ đà này, việc cắt đứt chuỗi thắng chắc sắp thành công rồi…
Vãi chưởng?
Bùi Khiêm vừa bi quan được hai phút, đường trên đã báo tin chiến thắng.
Solo kill!
Hai phút sau, đường giữa cũng báo tin chiến thắng.
Cũng solo kill!
Ba phút sau nữa, đường dưới cũng báo tin chiến thắng.
Rừng đối phương băng trụ gank, sau đó bị phe mình phản công sau trụ, một đổi ba, ADC ăn ba mạng, bay thẳng lên trời!
Còn mấy mạng mà Mã chỉ đạo đã feed, dường như không gây ảnh hưởng quyết định đến cục diện trận đấu.
Bùi Khiêm kinh ngạc.
Đối phương đang chơi cái gì vậy! Năm đánh bốn mà cũng không thắng nổi sao?
Mặc dù Bùi Khiêm đã biết hai đội này của DGE rất mạnh, nhưng đánh thành thế này thì cũng quá vô lý rồi chứ?
Chỉ thấy bốn đội viên còn lại vô cùng nghiêm túc, thao tác kéo max căng!
Trước đây mọi người đều đang nghĩ cách tấu hài, nên thao tác rất lỏng lẻo, chỉ đến những thời khắc giao tranh quan trọng mới nghiêm túc.
Nhưng bây giờ, tình hình đã khác.
Mã chỉ đạo một mình đã hoàn thành tất cả các chỉ tiêu tấu hài, nên những người khác chỉ cần dốc toàn lực để đảm bảo chiến thắng là được!
Hơn nữa, Mã chỉ đạo đến feed hai bùa, đã thành công dụ dỗ được rừng đối phương.
Rừng đối phương ăn mạng của Mã chỉ đạo rất sướng, nhất thời không muốn đi gank các đường khác.
Vì vậy, Hoàng Vượng và những người khác bắt đầu điên cuồng thao tác, dốc toàn lực, cố gắng đè nát đường của mình!
Chơi một hồi, không hiểu sao đã thành lợi thế cả ba đường.
Một khi lợi thế được thiết lập, quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, rừng đối phương cũng không dám đến gank, vì đến gank rất có thể sẽ bị double kill.
Bùi Khiêm trơ mắt nhìn Mã Dương cứ farm rừng, đi gank là feed, từ đầu game farm đến phút 20, farm cho chiến tích của mình thành 0-8-0.
Sau đó chuyện kinh khủng nhất đã xảy ra.
Chiến tích của hắn bị đóng băng! Số lần chết không tăng nữa!
Bởi vì các đồng đội khác đã đẩy nát cả ba đường, trụ ngoài của đối phương đã mất hết, Mã Dương vui vẻ lướt E trong khu rừng của mình, không còn kẻ địch nào đến làm phiền hắn nữa.
Kẻ địch đều bị bốn đồng đội còn lại ép về nửa sân của đối phương!
Có Mã chỉ đạo ở phía sau tấu hài, tất cả các đội viên không cần phải lo về hiệu quả chương trình, trực tiếp thao tác max căng, đại khai sát giới!
Thế là xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kỳ quái.
Lão Mã ở phía sau vui vẻ lướt E, còn bốn người kia thì vây lấy nhà chính của đối phương mà vui vẻ.
Cảnh tượng trông rất ảo diệu, hiện ra một đội hình 5-4-1.
Người không biết còn tưởng đang đá bóng, Lão Mã là thủ môn.
Mã Dương farm đi farm lại, cuối cùng cũng farm ra được hai món đồ lớn.
Hắn chat thẳng lên kênh chung: “Cuối cùng ta cũng có thể xuống núi rồi!”
Nhưng ngay khi Mã Dương chuẩn bị di chuột về phía nhà chính của đối phương, màn hình không kiểm soát được mà trượt về phía nhà chính của đối phương, sau đó là cảnh nhà chính nổ tung.
“Thắng lợi!”
Hai chữ nghệ thuật khổng lồ hiện lên trên màn hình.
Mã Dương có chút thất vọng lắc đầu: “Ai, đối phương cũng gà quá, ta còn chưa kịp ra tay, sao họ đã gục ngã rồi.”
Phòng livestream, bình luận nổ tung!
Kết quả bình chọn cũng nhanh chóng có, lần này hệ số tấu hài lại đạt điểm tối đa!
“Tôi đột nhiên cảm thấy, tôi mà đi rừng cho DGE, cũng có thể giành chức vô địch.”
“Đúng vậy, cắm đầu farm rừng 20 phút thành 0-8, ra gank là feed hai bùa, vị Mã chỉ đạo này đã chứng minh, ở DGE, thật sự là ‘mày lên cũng được’, thậm chí dắt theo một con chó cũng thắng!”
“Tôi thậm chí còn nghi ngờ Mã chỉ đạo cố tình, chọn gã trai vui vẻ Nguyễn để tấu hài, tuy là feed, nhưng không khiến người ta cảm thấy khó chịu, ngược lại còn thấy hả hê!”
“Vậy đây mới là thực lực thật sự của các đội viên DGE sao? Trước đây đều là thực lực tấu hài à? Tùy tiện tấu hài cũng thắng? Lần này là dốc toàn lực, nên đi đường đã đè nát đối phương rồi?”
“Pro vãi, tôi xem góc nhìn thứ nhất của Hoàng Vượng suốt cả trận, cứ như hai người khác hẳn so với lúc cậu ta đánh rank! Cậu này lúc đánh rank cao thủ còn ra vẻ, nói mình chỉ dùng năm phần công lực, vốn tưởng là chém gió, ai ngờ là thật!”
“Câu lạc bộ thế này, phải fan thôi! Xin hỏi có thể xem livestream của các đội viên khác ở đâu?”
“Có bán đồng phục đội hay gì không? Muốn mua!”
“Tôi bây giờ còn quan tâm hơn là những người khác trông như thế nào, dù sao thì tuyển thủ boxing chuyên nghiệp, cơ bắp cuồn cuộn như Hoàng Vượng chúng ta đã thấy rồi, mà cậu ta livestream cứ nói các đội viên khác có thể hình tương tự. Tôi nghĩ nếu họ có thể cùng lên sân khấu, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất đẹp!”
“Mau bỏ phiếu đi, hệ số tấu hài kéo max! ZZ Live, Oai Oai Live các người mau ra tay đi, có mấy đội viên thôi, đi trễ là không cướp được đâu!”
…
Chứng kiến toàn bộ quá trình, Bùi Khiêm nhìn những bình luận dày đặc trong livestream, rơi vào im lặng.
Điều khiến hắn sốc là, những đội viên DGE này lại mạnh đến mức này?
Bây giờ ra sân là đội 2 của DGE, nghe nói đội 2 trong các trận huấn luyện ngày nào cũng bị đội 1 hành cho ra bã, thân hình cơ bắp của Hoàng Vượng chính là minh chứng tốt nhất.
Vậy nếu đội 1 ra sân, chẳng phải sẽ bay lên trời, sánh vai cùng mặt trời sao?
Ngay cả vũ khí tối thượng là Mã chỉ đạo cũng được điều động, vậy mà vẫn không thể ngăn cản chuỗi thắng của DGE.
Lúc này Bùi Khiêm mới nhận ra, tình hình nghiêm trọng hơn mình tưởng rất nhiều!
Cẩn thận nhớ lại, dường như ngay từ đầu mình đã đánh giá sai thực lực của câu lạc bộ DGE.
Lúc đó hắn đơn phương cho rằng, chỉ cần làm gián đoạn kế hoạch huấn luyện của các đội viên, không cho họ tìm huấn luyện viên chuyên nghiệp, mỗi ngày bắt buộc tập thể dục, là có thể khiến trình độ của họ tăng lên rất chậm, không theo kịp các câu lạc bộ lâu năm trong nước.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, Bùi Khiêm nhận ra suy nghĩ của mình có rất nhiều sai lầm hiển nhiên:
Câu lạc bộ DGE tuyển chọn vốn là những người chơi rank cao, có thiên phú và nền tảng;
Câu lạc bộ DGE được thành lập sớm hơn tất cả các câu lạc bộ GOG khác đến hai tháng, đã tiến hành huấn luyện chuyên nghiệp sớm hơn hai tháng;
Sự gia nhập của huấn luyện viên Á Linh khiến thể chất của tất cả các đội viên tăng lên nhanh chóng, dinh dưỡng đầy đủ, thể chất cũng sẽ ảnh hưởng đến trạng thái thi đấu thể thao điện tử;
Hai đội trưởng dưới áp lực luyện tập thêm đã vắt óc nghiên cứu cơ chế game, nghĩ ra chiến thuật mới, thực lực của hai đội thay phiên nhau tăng lên;
Lượng lớn các bài tập tùy chỉnh khô khan dường như đã làm cho kỹ năng cơ bản của mỗi người trở nên vững chắc hơn, việc nắm bắt các chi tiết nhỏ trong game cũng trở nên xuất sắc;
Một khi lợi thế đi trước này được thiết lập, mỗi đội viên đều sẽ yêu cầu bản thân theo tiêu chuẩn cao nhất…
Đương nhiên, thể thao điện tử là một môn thể thao rất cần thiên phú.
Nếu những người này không có thiên phú, cho dù huấn luyện chuyên nghiệp sớm hơn hai tháng, cũng không thể trở nên mạnh như vậy.
Và ở điểm này, rất rõ ràng, thể chất Âu Hoàng của Bùi tổng lại một lần nữa phát huy tác dụng…
Rút thẻ mà cũng tốt như vậy, đúng là vô lý vãi chưởng!
Tóm lại, rất nhiều vấn đề phức tạp tác động lẫn nhau, đã tạo nên tình hình hiện tại!
Nhìn thấy những nội dung bình luận này, Bùi Khiêm không hiểu sao lại cảm thấy một cảm giác khủng hoảng rất lớn.
Nếu độ hot của câu lạc bộ DGE cứ tiếp tục tăng như vậy, e rằng chẳng mấy chốc sẽ có nhà tài trợ tìm đến cửa, đưa ra mức tài trợ trên trời.
Đồng thời, sau khi hình ảnh của đám đội viên này được công khai, chắc chắn sẽ có người quan tâm đến việc làm thế nào họ có được thân hình như vậy, có khi Thác Quản Gym cũng sẽ lại đón một đợt nhiệt độ nữa.
Không được, tuyệt đối không được!
Sau khi ứng dụng Cuộc sống Đằng Đạt ra mắt, tình hình của Thác Quản Gym đang xấu đi nghiêm trọng, ngày nào cũng có người đến các chi nhánh của Thác Quản Gym để đăng ký.
Nếu lại quảng bá một đợt, độ hot tăng vọt một đợt, Thác Quản Gym dần dần có lãi là chuyện chắc như đinh đóng cột!
Phải nghĩ ra đối sách.
Ngay bây giờ, ngay lập tức!
Nhưng cụ thể phải làm thế nào đây?
Bùi Khiêm thực sự không có manh mối.
Đúng lúc này, Trương Nguyên đi tới bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Bùi tổng, tôi vừa nhận được một cuộc điện thoại, ngài qua đây một chút, có chuyện này muốn nói riêng với ngài.”
Hả?
Bùi Khiêm thấy vẻ mặt của Trương Nguyên có vẻ hơi khó xử, liền đứng dậy, cùng Trương Nguyên đi ra ngoài biệt thự.
Trương Nguyên do dự một chút rồi nói: “Bùi tổng, vừa nãy trưởng đoàn Tô của câu lạc bộ H4 gọi điện tới.”
“Gần đây GOG không phải đã tung tin, muốn tổ chức giải đấu thế giới theo lời mời sao? Tiền thưởng vô địch 1 triệu USD còn có cả chia sẻ doanh thu skin thi đấu, các câu lạc bộ khác rõ ràng đều động lòng rồi!”
“Trưởng đoàn Tô hỏi tôi, DGE có thể tham gia không, tôi đã nói thật với anh ấy là không thể, vì chúng ta là bên tổ chức.”
“Sau đó trưởng đoàn Tô lại hỏi tôi, có thể bán tuyển thủ Hoàng Vượng cho họ không? Đội của họ đặc biệt thiếu người đi đường giữa, hơn nữa Hoàng Vượng và Bàng Lệnh thường xuyên duo, quan hệ rất tốt, câu lạc bộ H4 đồng ý trả cho chúng ta một khoản phí chuyển nhượng kếch xù.”
“Nói thật, tôi không quyết được. Về tình, Hoàng Vượng là đội viên của tôi, là người tôi đã dẫn dắt từ đầu, không nỡ để cậu ấy đi; nhưng, họ không thể tham gia các giải đấu lớn, chỉ có thể đánh các giải đấu giải trí trên nền tảng livestream, tôi lại thấy rất đau lòng.”
“Bùi tổng, ngài xem chuyện này…”
Bùi Khiêm sáng mắt lên, trong nháy mắt mừng rỡ như điên.
“Bán! Bán ngay lập tức! Bảo Hoàng Vượng thu dọn hành lý ngay và luôn!”