"Hả? Bắt đầu luôn bây giờ à?"
Ấm nước còn chưa sôi, Kiều Lương mặc kệ, vào game luôn.
Game mới vào chẳng có gì cả, không có cutscene mở đầu, cũng không có tùy chọn gì sất, mà vào thẳng màn chơi luôn.
Giữa sa mạc mênh mông, một con đường quốc lộ uốn lượn kéo dài về phía xa.
Góc nhìn trong game là ở trong xe, có một giao diện hướng dẫn đơn giản. Cách điều khiển chia làm hai loại là bàn phím và tay cầm, y hệt như các game đua xe thịnh hành trên thị trường.
Kiều Lương nhìn qua đồ họa và cách điều khiển, cảm giác cũng ổn.
Dù sao thì cũng làm theo khuôn mẫu sẵn có, giới hạn trên không cao nhưng giới hạn dưới cũng chẳng thấp đi đâu được.
Kiều Lương vớ lấy cái tay cầm bên cạnh, cắm vào máy tính rồi bắt đầu chơi.
Xe khởi động.
Kiều Lương lái xe dọc theo con đường sa mạc.
Thời gian trong game hiện tại là buổi sáng, mặt trời vừa mọc chưa được bao lâu, ánh nắng vẫn chưa quá chói chang.
Bão cát trên sa mạc không ngừng gào thét, xa xa có thể thấy từng trận cuồng phong, chúng sẽ ảnh hưởng đến tầm nhìn trong game, đôi khi khiến tầm nhìn bị giảm xuống rất thấp.
Con đường sa mạc uốn lượn về phía trước, không phải một đường thẳng tắp mà cứ cách một đoạn lại có một khúc cua.
"Tách." Ấm nước đã sôi.
Kiều Lương vừa lái xe, vừa trầm tư.
Mình đang làm gì?
Mình nên làm gì?
Cái game này muốn mình làm cái quái gì?
Hắn đã lái được 3 phút, cũng đã vào mấy khúc cua, nhưng...
Ngoài những thứ đó ra, hắn chẳng thấy có điểm gì thú vị cả.
Lái xe, bẻ lái, ngắm bão cát thổi từ xa, ngoài ra, game này chắc chẳng còn gì nữa.
Thậm chí trên con đường sa mạc này, còn chẳng có lấy một chiếc xe nào khác chạy qua!
Kiều Lương định bấm tạm dừng, theo bản năng nhấn nút menu.
Kết quả là không có phản ứng gì.
Kiều Lương: "..."
Mấy game khác bấm nút này là tạm dừng, vậy mà game này bấm lại chẳng có phản ứng gì sất!
Kiều Lương còn tưởng game bị bug, không hỗ trợ tay cầm, hắn lại bấm liên tiếp phím ESC, phím cách, phím enter trên bàn phím...
Vẫn không có phản ứng!
Game này không thể tạm dừng!
Kiều Lương choáng váng toàn tập.
Trong lúc hắn còn đang sốc, hắn đã không để ý đến tay lái, vào cua không kịp nên lao ra khỏi đường, bánh xe lún sâu vào trong cát.
[GAME OVER].
Tám chữ cái đơn giản hiện lên trên màn hình.
Kiều Lương há hốc mồm, đờ cả người.
Game này đã phá vỡ giới hạn nhận thức của hắn về game rác!
Không, nói một cách chính xác thì đây không hẳn là một "game rác".
"Game rác" thường là do nhà sản xuất trình độ kém, kinh phí không đủ, năng lực có hạn nên đành phải thỏa hiệp ở một số mặt, mang lại cho người chơi cảm giác cẩu thả.
Nhưng game này thì không phải vậy.
Nó cứ như thể được làm ra chỉ để chọc tức người chơi vậy!
Nếu không thì tại sao đến cả chức năng tạm dừng cũng không có, lại còn mỗi lần thất bại là game over luôn, đến cả save point cũng không có?!
"Khoan đã, game này có vẻ thú vị đấy chứ..."
"Làm thành một video cà khịa, biết đâu lại hot thì sao?"
Kiều Lương vội vàng pha mì gói, sau đó vừa ăn vừa nghiên cứu tên và phần giới thiệu của game.
"'Con Đường Sa Mạc Cô Độc'. Còn cố tình nhấn mạnh chữ 'cô độc' nữa chứ!"
"'Một hành trình lái xe mô phỏng để suy ngẫm về cuộc đời'... Ừm, đúng thật, mình đang suy ngẫm về cuộc đời thật này, cái lời giới thiệu này không lừa mình chút nào..."
"Xem ra game này đúng là ác ý đầy mình mà!"
"Công ty phát triển game này tên là Công ty TNHH Kỹ thuật mạng Đằng Đạt, chưa nghe bao giờ, hình như đây là game duy nhất của họ."
"Chậc..."
Ăn mì xong, Kiều Lương lại cầm tay cầm lên.
Nhưng lần này, hắn đã bật phần mềm quay video, chuẩn bị ghi lại toàn bộ quá trình chơi game của mình.
...
Ba tiếng sau.
Kiều Lương tinh thần hơi lơ là, vào cua không kịp, xe lún vào cát, game kết thúc.
"A!"
"Đệt! Đệt! Đệt! Đệt...!!!"
Kiều Lương tức đến nỗi suýt nữa thì nện luôn cái tay cầm xuống bàn, ba tiếng đồng hồ đấy!
Tròn ba tiếng không làm gì cả, chỉ lái xe trong sa mạc, để rồi dòng chữ GAME OVER trên màn hình lạnh lùng tuyên bố hắn đã thất bại.
Ba tiếng đồng hồ quý giá của cuộc đời hắn cứ thế trôi đi, ngoài tốn tiền điện ra thì chẳng tạo ra được giá trị gì sất.
Mà đoạn video quay lại cũng chẳng dùng được, quay ròng rã 3 tiếng, cuối cùng thứ hữu dụng chỉ là vài giây cuối cùng, chỉ có thể cắt vào tuyển tập những pha thất bại mà thôi.
Kiều Lương ném cái tay cầm lên bàn máy tính, đứng dậy để bình tĩnh lại.
Hắn không dám ném mạnh tay cầm, vì nghèo.
Cái tay cầm này dù gì cũng hơn 200 tệ, lỡ mà ném hỏng thì Kiều Lương xót của chết.
"Hù..."
"Bình tĩnh."
"Tất cả là vì công việc."
"Tốt lắm, game này đã chọc giận mình thành công, đây là một phẩm chất cực tốt đối với một tựa game rác."
Kiều Lương nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Là một UP chủ chuyên cà khịa game rác, sóng to gió lớn nào mà chưa từng thấy, chút chuyện cỏn con này, phải hoàn toàn bình tĩnh mới đúng.
Có điều Kiều Lương cũng nhận ra, muốn phá đảo game này, không phải chuyện đơn giản.
Nó là một thử thách!
Vì thế, Kiều Lương gọi điện đặt đồ ăn ngoài.
May mà game kết thúc sớm, chứ muộn tí nữa là người ta không giao đồ ăn ngoài nữa rồi.
Nhân lúc này, Kiều Lương nằm trên giường chợp mắt một lát để hồi phục tinh thần.
Tỉnh dậy, ăn no, Kiều Lương đặt một cốc nước lớn trên bàn, chuẩn bị cho một cuộc chiến dài hơi.
Hắn đã phần nào hiểu được game này.
Game này có khó không? Không hề.
Chỉ cần có tay là phá đảo được, không hề phóng đại chút nào.
Không có khúc cua nào quá gắt, không có xe cảnh sát lao ra gây sự, thậm chí còn không yêu cầu người chơi phải chạy với tốc độ nào.
Độ khó duy nhất, chính là thời gian!
Ba tiếng đồng hồ mà vẫn chưa đi hết chặng đường, không biết đoạn đường phía sau còn dài đến đâu nữa.
Để đi cho nhanh, người chơi sẽ theo thói quen mà tăng tốc, chạy với tốc độ tối đa, nhưng như vậy sẽ cần phải tập trung cao độ, nếu không gặp phải khúc cua rất có thể sẽ không kịp bẻ lái.
Một khi văng ra khỏi đường đua là phải chơi lại từ đầu.
Nếu muốn chắc ăn hơn, thì phải lái chậm lại, nhưng như vậy, thời gian chơi sẽ càng kéo dài hơn.
"Đúng là lầy lội, vua đào hố mà!"
Kiều Lương cảm thấy ý chí muốn chinh phục và ham muốn cà khịa của hắn dâng cao chưa từng thấy.
Nếu có thể làm video cà khịa game này, chỉ riêng cái tiêu đề thôi cũng đủ câu view ầm ầm rồi!
Kiều Lương nghiến răng, tiếp tục lao vào game cày cuốc.
...
Tám tiếng sau.
Đêm khuya.
"Vãi chưởng!"
"Phá đảo rồi, phá đảo rồi! Mẹ nó, mình phá đảo được thật rồi!"
Kiều Lương gần như muốn khóc, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy vạch đích!
Chỉ là một vạch đích rất bình thường, hình như là dùng tài nguyên mỹ thuật chung của rất nhiều game đua xe, nhưng đối với Kiều Lương lúc này, vạch đích ca-rô đen trắng trên mặt đất kia lại trông thân thương đến thế.
Đúng là cảm động đến rớt nước mắt!
Hắn cầm tay cầm, đứng dậy khỏi ghế máy tính.
Lưng đau eo mỏi, tay cũng hơi co rút, mắt cũng vì thức khuya quá lâu mà gần như không mở ra nổi.
Nhưng, ròng rã tám tiếng, kiên trì không ngừng!
Tất cả những điều này đều có ý nghĩa!
Kiều Lương tự cảm động chính mình, đây rốt cuộc là tinh thần gì thế này!
Ngay khoảnh khắc lướt qua vạch đích, Kiều Lương cảm thấy như được thần xe nhập!
Lúc này, hắn chính là tay đua ngầu nhất trên đường.
Thế nhưng ngay sau đó, màn hình tối đen, hiện ra một dòng chữ.
"Chúc mừng bạn, đã lãng phí thành công 8 tiếng đồng hồ quý giá của cuộc đời!"