Cúp điện thoại, Bùi Khiêm bắt đầu phát rầu.
Mấy công ty không quen biết kia sao cũng phải hùa theo làm gì không biết?
Bùi Khiêm nhanh chóng đoán ra nguyên nhân.
Nhìn lại mấy công ty tham gia ban đầu mà xem, có công ty đầu tư, công ty bất động sản, hội phú nhị đại, công ty game, đã thế trong đó còn có cả ông lớn như Tập đoàn bất động sản Thần Hoa!
Tập đoàn bất động sản Thần Hoa là tầm cỡ nào chứ? Hiện tại họ đang chơi cả câu lạc bộ bóng đá, phí chuyển nhượng một cầu thủ thôi cũng đã ngót nghét hơn hai mươi triệu rồi!
Mà mấy năm sau giá còn có thể cao hơn nữa.
Ban đầu, giải bóng đá trong nước cũng sống dở chết dở, nhưng từ khi Tập đoàn bất động sản Thần Hoa và mấy ông lớn bất động sản khác nhảy vào, họ bắt đầu vung tiền như nước, danh tiếng nổi lên vù vù. Tuy câu lạc bộ vẫn đang trong giai đoạn đốt tiền, nhưng chỉ riêng tiền quảng cáo tiết kiệm được đã là lời đậm rồi.
Đối với Tập đoàn bất động sản Thần Hoa mà nói, chỉ cần bỏ ra phí chuyển nhượng của một cầu thủ là đã có thể mua một câu lạc bộ thể thao điện tử về chơi cho vui, hơn nữa còn là loại có thể ra thành tích ngay lập tức, quá hời.
GPL là do Bùi tổng đứng ra tổ chức, thành công thì cả làng cùng vui, mà có thất bại thì hơn 10 triệu này vứt đi cũng chẳng thấy đau lòng.
Nhưng việc Tập đoàn bất động sản Thần Hoa tham gia đã ngay lập tức biến thành một kim chỉ nam cho thị trường!
Trước đó, các chương trình TV đã không ngừng kêu gọi các doanh nghiệp nên hợp tác nhiều hơn với Đằng Đạt, vì chắc chắn sẽ không có hại. Vì vậy, mọi động thái của Đằng Đạt hiện nay đều đang bị rất nhiều công ty lớn theo dõi sát sao.
Chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, họ sẽ lập tức bu lại.
Dù sao thì Đằng Đạt đã tạo ra quá nhiều kỳ tích thương mại, khai phá ra biết bao nhiêu ngành nghề xu hướng, chuyện này không phải là giả.
Hơn nữa, còn có cả nhà kinh tế học nổi tiếng lăng xê cho "mô hình Đằng Đạt", sức ảnh hưởng này tuyệt đối không thể xem thường.
Và lần này, ngay khi tin tức bán suất tham dự giải đấu GPL và các đội tuyển có sẵn được tung ra, những công ty này lập tức cảm thấy mình đã ngửi thấy mùi trend.
Tuy trước đây các câu lạc bộ thể thao điện tử đều không kiếm ra tiền, nhưng phải xem lại xem, mấy câu lạc bộ đó là loại gì?
Có câu lạc bộ do đám phú nhị đại lập ra chơi cho vui, có cái do mấy thiếu niên nghiện net tự phát tổ chức, có cái thì từ phòng cày thuê phát triển lên... Nói chung, không một ai là dân chuyên nghiệp.
Nhưng những công ty đến cạnh tranh suất GPL lần này thì sao?
Thần Hoa, tập đoàn hàng đầu trong nước, mà công ty con bất động sản Thần Hoa của họ lại là player đỉnh cấp trong giới bóng đá nội địa.
Tiết Triết Bân tuy cũng là phú nhị đại, nhưng lại không giống những cậu ấm khác, gia đình cậu ta đặc biệt giàu có.
Studio Thiên Hỏa, một trong những studio game hàng đầu trong nước, tuy danh tiếng đã không còn bằng Đằng Đạt, nhưng người ta kiếm tiền cũng không hề ít.
Cái này gọi là gì?
Cái này gọi là đội quân chính quy!
So với những ông chủ, những nguồn vốn đứng sau các câu lạc bộ cũ, họ hoàn toàn không cùng một đẳng cấp, làm sao mà so sánh được?
Những người này đều cảm thấy GPL có tiềm năng, vậy thì chứng tỏ việc này chắc chắn có lời. Một khi họ đã vào cuộc, chắc chắn sẽ còn nhiều nguồn vốn khác đổ vào theo.
Vì vậy, những công ty vốn đã theo dõi Đằng Đạt từ trước đều lập tức hành động, tất cả đều tỏ ý muốn tham gia đấu giá.
Dư luận bên ngoài nói gì, họ chẳng thèm quan tâm.
Dư luận có thể bị ảnh hưởng, có thể bị dẫn dắt, hơn nữa dân mạng bình thường thì biết cái quái gì về nội tình, toàn là hội hóng hớt, bị dắt mũi thôi.
Thứ thực sự quyết định lựa chọn của những công ty này chính là hành động của các ông lớn đi đầu!
Bùi Khiêm tức thì nản lòng.
Toang rồi!
Những công ty này đều muốn mua phân bộ GOG để tham gia giải đấu GPL, nhưng số phân bộ GOG dự định bán chỉ có sáu câu lạc bộ, chẳng phải điều này có nghĩa là tất cả bọn họ đều đã tìm được người mua bên thứ ba rồi sao?
Cứ như vậy, Đằng Đạt vừa không cần phải mua lại, cũng chẳng cần trả phí vi phạm hợp đồng.
Ức hộc máu mất thôi!
Một cơ hội đốt tiền ngon ăn như vậy, lại bị đám người này phá đám!
Bùi Khiêm vốn còn rất mong chờ vụ đấu giá, chỉ trông mong mấy phân bộ GOG này không ai thèm mua, để mình vui vẻ ôm hết về.
Giờ thì, chán như con gián.
Bởi vì mấy phân bộ GOG này có bán được hay không cũng chẳng liên quan gì đến mình nữa, Đằng Đạt không thể đi tranh giá với người mua bên thứ ba được.
Bùi Khiêm lặng lẽ thở dài một tiếng.
Thôi bỏ đi, cứ vậy đi, coi như công cốc một phen.
Thế nhưng, Bùi Khiêm vừa mới uống được hai ngụm cà phê, điện thoại lại reo lên.
Cầm lên xem, là Trương Nguyên gọi tới.
Bùi Khiêm: "?"
Anh vội vàng bắt máy.
"Bùi tổng! Tôi vừa mới thông báo chuyện đấu giá cho sáu câu lạc bộ kia, sau đó... À mà, Bùi tổng, chẳng lẽ ngài đã đoán trước được chuyện này rồi ạ?"
Bùi Khiêm: "?"
Tôi đoán được cái quái gì chứ!
Nói chuyện có thể đừng úp mở được không!
Bùi Khiêm rất cạn lời: "Sau đó thì sao?"
Trương Nguyên phấn khích nói: "Sau đó, có ba câu lạc bộ quyết định không bán nữa!"
Bùi Khiêm ngẩn người.
Không bán?
Có chút tinh thần hợp đồng được không vậy, đã nói là bán rồi, sao lại đổi ý chứ?
Ủa, mà khoan, không phải đã ký hợp đồng rồi sao?
Bùi Khiêm có chút khó hiểu: "Chúng ta không phải đã ký hợp đồng môi giới độc quyền rồi sao? Họ không bán thì phải trả phí vi phạm hợp đồng đấy!"
Trương Nguyên cười ha hả: "Thế nên chiêu này của Bùi tổng mới cao tay chứ ạ!"
"Mấy câu lạc bộ đó, ban đầu đúng là muốn bán phân bộ GOG với giá cao, rồi sau này lại mua một đội hạng hai giá rẻ để quay lại từ đầu."
"Cũng chính vì thế nên họ mới ký hợp đồng này."
"Nhưng bây giờ, chiều gió đã hoàn toàn thay đổi!"
"Tập đoàn Thần Hoa và mấy công ty lớn khác vào cuộc, số công ty tham gia đấu giá vọt lên hơn mười nhà. Tuy vẫn chưa chính thức bắt đầu, nhưng giá trị của suất tham dự chắc chắn phải tăng ít nhất ba, bốn mươi phần trăm nữa!"
"Chuyện này không đơn giản đâu, các câu lạc bộ đó hiểu rất rõ, tuy trước mắt có thể bán được giá cao, nhưng điều đó cũng có nghĩa là bên ngoài có cả một đống công ty đang nhòm ngó suất tham dự GPL!"
"Hơn nữa, bây giờ GPL còn chưa bắt đầu mà đã có nhiều người tranh giành như vậy, sau này khi giải đấu đi vào hoạt động, chẳng phải sẽ tranh nhau sứt đầu mẻ trán hay sao?"
"Họ đã nghĩ thông rồi, một khi bán đi phân bộ và suất tham dự GPL với giá hơn 10 triệu bây giờ, sau này muốn mua lại, e là 30 triệu, 40 triệu cũng khó!"
"Nhưng không bán cũng không được, hợp đồng còn sờ sờ ra đó."
"Vì vậy, họ thà chịu mất hai, ba triệu tiền phạt vi phạm hợp đồng chứ nhất quyết không bán! Bởi vì nếu bán đi, sau này còn lỗ nặng hơn!"
"Bùi tổng chỉ cần giở chút mánh khóe, thế là lại có 10 triệu chảy vào túi rồi!"
Bùi Khiêm nghe tiếng cười vui vẻ của Trương Nguyên trong điện thoại, cả người đờ đẫn.
Không phải đâu, tôi thêm điều khoản phạt vi phạm hợp đồng vào là để tự mình móc tiền ra mà!
Chứ đâu có muốn kiếm tiền của mấy câu lạc bộ này!
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn, hợp đồng đã ký, Đằng Đạt hiện tại không có bất kỳ khả năng nào để vi phạm hợp đồng.
Chỉ có thể ngậm ngùi nhận lấy 10 triệu từ tay ba câu lạc bộ kia!
Bùi Khiêm nhất thời cạn lời.
"Vậy... ba câu lạc bộ còn lại vẫn kiên quyết bán thì sao? SUG còn bán không?" Bùi Khiêm hỏi.
Trương Nguyên: "SUG vẫn bán! Ba công ty này rõ ràng là đầu sắt, vẫn còn đang đánh cược. Họ khăng khăng cho rằng bán bây giờ sẽ được giá hời, sau này vẫn còn cơ hội quay trở lại."
Bùi Khiêm: "..."
Anh cũng không biết nên vui hay nên buồn nữa.
Nghe đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, Trương Nguyên thăm dò: "Bùi tổng, vậy... chuyện đấu giá thì sao ạ? Trước đây bán sáu suất, bây giờ chỉ còn bán được ba."
Bùi Khiêm có chút chán đời: "Cậu thấy sao?"
Bây giờ anh cũng chẳng có ý tưởng gì, đã đến nước này thì cứ bán sao thì bán vậy thôi.
Hay là, Trương Nguyên còn có ý kiến gì khác?
Trương Nguyên khẽ cười, nói: "Bùi tổng, tôi và ngài có cùng quan điểm."
Bùi Khiêm: "?"
Quan điểm của tôi? Tôi có quan điểm gì à?
Trương Nguyên tiếp tục: "Có phải ngài đã sớm đoán được là sẽ chỉ còn lại một số ít câu lạc bộ muốn bán không ạ?"
"Bây giờ có hơn mười công ty cạnh tranh, mà suất tham dự chỉ có ba, những người mua này chắc chắn sẽ điên cuồng đẩy giá!"
"Dù sao thì mấy công ty này đều không thiếu tiền, hơn nữa ai cũng có tâm lý mua tăng chứ không mua giảm, suất tham dự càng khan hiếm, họ tranh giành càng kịch liệt!"
"Ba suất này, cứ cho đấu giá một vòng trước; sau đó chúng ta vẫn còn nhiều suất GPL trong tay mà, đợt tiếp theo lại tung ra hai, ba suất nữa, để họ lại tranh giành tiếp..."
"Cứ tuần hoàn như vậy, chắc chắn có thể tối đa hóa lợi nhuận cho GPL..."
Bùi Khiêm nghe mà kinh hồn bạt vía: "Tuyệt đối không được!"
Trương Nguyên: "?"
Chỉ cần nghe Trương Nguyên miêu tả thôi, Bùi Khiêm đã có thể thấy trước tương lai bi thảm của mình.
Bùi Khiêm hít sâu một hơi: "Chúng ta còn bao nhiêu suất GPL?"
Trương Nguyên ngớ người một chút: "À, Bùi tổng, không phải chúng ta đã sớm quyết định sẽ có từ 12 đến 16 đội sao? Các câu lạc bộ lâu năm ở Kinh Châu có tổng cộng mười đội, bốn đội không bán, trong sáu đội định bán thì lại có ba đội rút lui, chuẩn bị đền tiền phạt."
"Vì vậy, ngoài ba suất của ba câu lạc bộ vẫn muốn bán ra, chúng ta còn từ 2 đến 6 suất nữa, cụ thể tung ra bao nhiêu là do ngài quyết định."
Bùi Khiêm lập tức nói: "Tung hết 6 suất còn lại ra đi! Đừng giữ lại cái nào cả!"
Nếu thật sự làm theo lời Trương Nguyên, cứ ôm hàng rồi bán nhỏ giọt, thì chắc chắn càng bán càng lời.
Tuyệt đối không được!
Mấy công ty này đã để mắt đến suất tham dự GPL rồi, bây giờ có khuyên cũng không đi, vậy thì dứt khoát nhân lúc giá suất GPL còn chưa cao lắm, bán hết một lần cho xong.
Bây giờ là kiếm được nhiều, nhưng sau này chẳng phải là không kiếm được nữa sao?
Trong hai cái hại, chọn cái ít hại hơn. Nếu đằng nào cũng kiếm lời, vậy chắc chắn phải chọn phương án kiếm được ít nhất.
Trương Nguyên ngẩn ra: "Bán hết ạ? Vậy sau này muốn mở rộng giải đấu sẽ khó lắm đấy Bùi tổng."
"Hơn nữa, tung ra nhiều suất như vậy cùng lúc, giá của mỗi suất chắc chắn sẽ bị kéo xuống, không hời chút nào đâu ạ."
Giải đấu càng nhiều đội, lịch thi đấu sẽ càng dày đặc. Mười sáu đội có nghĩa là một tuần chỉ có thể nghỉ thi đấu một hai ngày, thời gian còn lại đều phải thi đấu.
Đối với giới thể thao điện tử hiện nay, đây là một chuyện khó có thể tưởng tượng.
Phần lớn các game còn chẳng có giải đấu chuyên nghiệp, mà dù có thì cũng chỉ lèo tèo năm, sáu đội đánh qua đánh lại.
GPL thì hay rồi, vừa ra mắt đã muốn có tới 16 đội?
Có hơi không cần thiết không?
Trương Nguyên cảm thấy, tốt nhất là cho 12 đội thi đấu, sau đó mỗi năm thêm một đội, đó mới là lựa chọn tối ưu hóa lợi ích.
Bùi Khiêm thái độ kiên quyết: "Cậu đừng nghĩ đến chuyện sau này, bây giờ cứ bán hết tất cả các suất đi!"
Trương Nguyên: "Vậy... giá khởi điểm là bao nhiêu ạ?"
Bùi Khiêm suy nghĩ một chút: "Không đặt giá khởi điểm, đấu giá được bao nhiêu thì là bấy nhiêu."
Trương Nguyên sững sờ: "Bùi tổng, vậy chúng ta phải dời ngày đấu giá lại chứ ạ? Dù sao trước đây cũng không nói là sẽ bán suất GPL, bây giờ đột nhiên lại muốn bán, cũng phải cho mọi người mấy ngày để chuẩn bị chứ?"
Bùi Khiêm trầm mặc.
Kế hoạch không theo kịp thay đổi.
Vốn dĩ anh không định bán suất GPL, nhưng nếu càng để lâu giá bán càng cao, vậy chắc chắn là bán càng sớm càng tốt, tốt nhất là bán rẻ ngay lúc mọi người còn chưa nhận ra thứ này đáng giá.
Như vậy, sau này sẽ bớt đi một cái hố kiếm tiền.
"Vậy cho mọi người ba ngày, ba ngày sau bắt đầu đấu giá, phân bộ GOG của ba câu lạc bộ kia và 6 suất GPL còn lại sẽ được đấu giá cùng lúc!"
"Bán được bao nhiêu thì là bấy nhiêu, bản thân chúng ta tuyệt đối không được nâng giá!"
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà