Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 720: CHƯƠNG 717: SẾP MÃ, BẮT ĐẦU THÔI

Ngày 3 tháng 11, thứ năm.

Quán net Mạc Ngư, chi nhánh đại học Hán Đông.

Bùi Khiêm vừa uống cà phê vừa lướt web, mày nhíu chặt.

Hắn có chút bực mình.

Chiều gió dư luận trên mạng, sao cứ mỗi ngày một kiểu thế nhỉ?

Trước đó trên mạng, dân tình đều rần rần nói rằng Đằng Đạt chèn ép các câu lạc bộ quá đáng, các câu lạc bộ định bỏ gánh không làm nữa, cảm thấy Đằng Đạt phen này toang nặng rồi, giải đấu GPL không thể nào tổ chức nổi.

Nói chung, phần lớn đều tỏ ra lo lắng hoặc dìm hàng, còn có người thay các câu lạc bộ kêu oan.

Lúc đó Bùi Khiêm còn vui ra mặt.

Các người cứ dìm hàng tiếp đi, mấy cái phân bộ GOG này không ai thèm thì mình ôm hết, mua lại chẳng phải ngon à?

Kết quả là mới qua có hai ngày, chiều gió đã quay ngoắt!

Chẳng biết tại sao, chuyện ba câu lạc bộ quyết định không bán phân bộ GOG đã lan truyền ra ngoài, chuyện công ty bất động sản Thần Hoa và studio Thiên Hỏa chuẩn bị mua suất tham dự GPL cũng bị lộ, dư luận lập tức có cú quay xe 180 độ!

"Tao không nhìn lầm chứ, bất động sản Thần Hoa cũng vào cuộc á? Muốn chơi thể thao điện tử à? Mẹ nó, đây chẳng phải là dùng tiền đè chết người à! Mấy câu lạc bộ khác đỡ sao nổi?"

"GPL lại muốn có mười sáu đội, lịch thi đấu kiểu này xếp thế nào nhỉ?"

"Nhìn là biết chơi lớn vãi!"

"Toang, bị vả mặt rồi, trước còn tưởng GPL sắp sập, giờ xem ra, sập thế quái nào được? Chỉ tranh suất thôi đã muốn giành giật đến điên rồi!"

"Chỉ bán một lần, giới hạn trong ba ngày? Mau đi cướp thôi, suất này mà cướp được với giá hai mươi triệu thì cũng là lời to rồi!"

"Đúng vậy, các ông lớn tư bản vào cuộc có nghĩa là tất cả đều rất lạc quan về triển vọng của giải đấu này! Nói không chừng chỉ cần mua được suất rồi bán lại cũng có thể kiếm được vài triệu, thậm chí cả chục triệu ấy chứ!"

Nhìn những bình luận này, Bùi Khiêm càng xem càng thấy có gì đó không đúng.

Trong này chắc chắn có seeder dắt mũi dư luận rồi, đúng không?

Hai ngày trước còn bảo suất tham dự GPL không ai thèm, mới qua bao lâu mà dư luận đã đảo ngược hoàn toàn?

Nếu nói trong chuyện này không có ai đổ thêm dầu vào lửa thì đúng là không thể nào.

Nhưng dù biết rõ điều này, Bùi Khiêm cũng đành bó tay.

Bởi vì sếp Bùi hiện tại đã rơi vào một loại hiệu ứng bẫy Tacitus ngược: một khi đã trở thành hiện thân của sự giàu có trong mắt mọi người, thì bất kể sếp Bùi nói gì, người ta cũng sẽ hiểu đó là một loại mật mã làm giàu.

Sếp Bùi nói giải đấu GPL sẽ hot, mọi người liền cho rằng GPL chắc chắn sẽ hot;

Sếp Bùi nói giải đấu GPL không hot nổi, mọi người liền cho rằng sếp Bùi đang khiêm tốn, hoặc đang khuyên lui những kẻ ý chí không kiên định.

Nói chung, chỉ cần sếp Bùi lên tiếng, GPL sẽ hot!

Vì vậy, Bùi Khiêm chỉ có thể đứng nhìn trong lo lắng, chẳng làm được gì.

Có điều nghĩ lại thì, dù sao cũng chỉ còn vài ngày nữa là đến buổi đấu giá, cũng chẳng cần phải giãy giụa làm gì, đến lúc đó bán được bao nhiêu thì là bấy nhiêu thôi.

Chẳng qua là lại phải vắt óc suy nghĩ thêm về chiến lược tiêu tiền gấp mà thôi.

Đang lướt web thì điện thoại reo.

Cầm điện thoại lên xem, không ngờ lại là lão Mã gọi tới.

"Anh Khiêm! Bên em số đầu tiên của chương trình đã chuẩn bị xong rồi, định livestream đây, anh có muốn đến hiện trường xem không?" Trong điện thoại truyền đến giọng nói phấn khích của Mã Dương.

Bùi Khiêm có chút nghi hoặc nhìn đồng hồ, bây giờ là hai giờ chiều thứ năm.

Sững người một lúc, Bùi Khiêm vội vàng gật đầu: "Được, anh đến ngay! Ờm, địa chỉ đâu?"

Mã Dương nói: "Em gửi cho anh ngay đây!"

Cúp điện thoại, Bùi Khiêm không khỏi cảm thán lần nữa, lão Mã vẫn đáng tin thật.

Lần đầu livestream, chọn cuối tuần không tốt hơn à? Chọn khung giờ vàng khoảng 8 giờ tối không tốt hơn à?

Cứ phải chọn đúng giờ hành chính buổi chiều, lúc mọi người đều đang đi làm, thì có được bao nhiêu người xem livestream của cậu chứ?

Có điều, điều này cũng rất hợp với mong đợi của Bùi Khiêm, dù sao người xem càng ít, khả năng nổi tiếng càng thấp chứ sao!

Bùi Khiêm nhìn địa chỉ trên điện thoại.

Lần này để làm livestream, lão Mã lại thuê một địa điểm làm việc chuyên biệt, Trần Vũ Phong và toàn bộ đội ngũ đánh giá chuyên nghiệp thường ngày đều làm việc ở đây.

Bùi Khiêm lập tức lên đường chạy tới.

...

Cùng lúc đó, Mã Dương đang nghiêm túc đọc kịch bản do Trần Vũ Phong viết.

Tuy không cần học thuộc, có thể trực tiếp nhìn máy nhắc chữ, nhưng Mã Dương sợ lúc livestream sẽ nói vấp, nên vẫn phải đọc trước vài lần để lúc lên sóng có thể trôi chảy hơn một chút.

Vốn dĩ Trần Vũ Phong muốn mời người chuyên nghiệp đến trang điểm cho sếp Mã, nhưng sếp Mã đã từ chối.

Mã Dương cực kỳ ghét chuyện trang điểm, cũng chẳng có hứng thú gì với việc mặc vest.

Cuối cùng, dưới sự năn nỉ của Trần Vũ Phong, Mã Dương mới chịu đi gội đầu.

Mà trên chiếc bàn trước mặt Mã Dương, bày ra một đống đồ dùng học tập.

Bìa sách nhựa, bút chì, tẩy, tấm lót bàn, túi giấy, hồ khô các loại, mỗi món đồ dùng học tập đều có vài mẫu của các nhãn hiệu khác nhau.

Các nhân viên khác thì đang bận rộn với công việc của mình, người thì kiểm tra máy quay, người thì điều chỉnh ánh sáng, còn có người đang chuẩn bị các phương án dự phòng khẩn cấp.

Nhóm người này đều do Trần Vũ Phong tuyển dụng sau khi nhậm chức, nhân tài ở mỗi lĩnh vực đều có đủ, hiện tại toàn bộ đội ngũ chỉ phục vụ một mình Mã Dương, nhiệm vụ của họ là cung cấp nội dung cho buổi livestream.

Còn về việc Mã Dương có thể thật sự trở thành người nổi tiếng trên mạng hay không, điều đó khó nói, còn phải xem số.

Nhưng ít nhất, đội ngũ này đảm bảo nội dung livestream được cung cấp là chính xác không sai sót.

Đang bận rộn thì sếp Bùi từ bên ngoài bước vào.

Trần Vũ Phong vội vàng chào đón: "Sếp Bùi!"

Bùi Khiêm gật đầu, liếc mắt đã thấy lão Mã đang nghiêm túc đọc kịch bản, cùng với đống đồ dùng học tập lộn xộn trên bàn.

Bùi Khiêm sững người một chút: "Đây là?"

Trần Vũ Phong vội vàng giải thích: "À, sếp Bùi, đây là những vật phẩm mà chúng tôi chuẩn bị cho chương trình đánh giá đầu tiên của sếp Mã: đồ dùng học tập."

Thấy vẻ mặt sếp Bùi có vẻ hơi kinh ngạc, Trần Vũ Phong vội nói: "Sếp Bùi, lúc đó ngài nói cái gì cũng có thể đánh giá, nên chúng tôi định bắt đầu từ những vật nhỏ trước, nếu không ổn, lần sau chúng tôi sẽ sửa..."

Bùi Khiêm xua tay: "Không cần! Thế này rất tốt."

Rõ ràng, Trần Vũ Phong sợ đắc tội với các hãng lớn, nên không dám vừa bắt đầu đã đánh giá những sản phẩm công nghệ hàng đầu, mà chọn những thứ nhỏ nhặt không quan trọng trước.

Đối với Bùi Khiêm mà nói, điều này ngược lại cũng không tệ.

Dù sao, bị chửi thì cũng là có tương tác.

Đánh giá mấy món đồ vặt vãnh này, chắc chắn chẳng ai thèm quan tâm, đương nhiên sẽ không có tương tác, rất tốt.

Mã Dương cũng chú ý tới Bùi Khiêm, quay cái mặt dài của mình ra nói: "Anh Khiêm, anh đến rồi!"

"Em đang bận nên không tiếp anh được đâu nhé, lát nữa cứ xem em biểu diễn là được!"

Mã Dương nói xong, lại tiếp tục lẩm nhẩm đọc kịch bản.

Bùi Khiêm bình tĩnh đứng sang một bên, lấy điện thoại ra vào kênh livestream của lão Mã, chờ phát sóng để xem bình luận.

Không thể không nói, sau một thời gian tích lũy, Mã Dương cũng đã có được mấy chục vạn người hâm mộ.

Dù sao thì tiền đốt toàn là tiền thật, Mã Dương rảnh rỗi trên Weibo là lại phát quỹ ước mơ, tích lũy được lượng lớn người theo dõi, trước đó còn tìm các thành viên đội DGE cùng chơi game nên đã kéo được một lượng lớn fan vào kênh livestream.

Hơn nữa, lão Mã còn chia sẻ tâm sự về quá trình đầu tư của mình trên livestream, được khán giả coi là "nhà đầu tư làm vì đam mê", cũng thu hút vô số fan.

Nói chung, công tác chuẩn bị gần như đã xong, chỉ chờ lên sóng.

Mã Dương đọc lại kịch bản thêm hai lần, sau đó giơ tay làm dấu OK: "Bắt đầu được rồi!"

Trần Vũ Phong gật đầu: "Được, vậy chúng ta chuẩn bị lên sóng chính thức!"

Bùi Khiêm không khỏi cảm thán, làm ra vẻ chuyên nghiệp phết.

Có đội ngũ chuyên nghiệp hỗ trợ, lão Mã trông cũng có dáng dấp của một streamer bán hàng chuyên nghiệp đấy.

Nhưng mà bán mấy món hàng này, phong cách đúng là có hơi sai sai.

Người ta toàn bán son môi, mỹ phẩm các loại, kết quả Mã Dương lại bán đồ dùng học tập.

Ai không biết còn tưởng đây là livestream bán hàng cho học sinh tiểu học!

Livestream có hình ảnh, ngay lập tức có rất nhiều khán giả tràn vào, chỉ có điều vì là giờ hành chính nên độ hot không cao lắm.

"Sếp Mã lên sóng rồi!"

"Sếp Mã dạo này bận gì thế?"

"Sếp Mã có biết chuyện giải đấu GPL gần đây không ạ, có tin nội bộ nào tiết lộ được không?"

"Ồ, phông nền livestream của sếp Mã thay đổi rồi, sao thế, chuẩn bị chuyên nghiệp thế này à?"

Các fan cũng đã một thời gian không thấy sếp Mã lên sóng, ai nấy đều rất nhiệt tình, quà tặng lác đác bay qua.

Mã Dương vội nói: "Ai tặng quà cho tôi đấy?"

"Mod đâu, ai mà tặng quà cho tôi nữa thì ban vĩnh viễn, nghe rõ chưa?"

"Tôi không thiếu tiền, mọi người tuyệt đối đừng tặng quà cho tôi, đứa nào tặng quà tao cạch mặt đứa đó!"

"Được rồi, người cũng vào kha khá rồi, chúng ta vào thẳng chủ đề chính."

"Hôm nay, tôi sẽ giới thiệu cho mọi người vài món hàng."

Mã Dương cầm những món hàng đã chuẩn bị sẵn bên cạnh đưa ra trước máy quay.

Dòng bình luận trên livestream ngay lập tức bay đầy dấu chấm hỏi.

"?"

"Sếp Mã đây là... định quảng cáo à?"

"Sếp Mã giàu thế sao phải đi quảng cáo?"

"Định PR cho món hàng xa xỉ nào à?"

"Đây là cái gì? Hình như là, bút chì, tẩy, hồ khô?"

"Cái quái gì vậy?"

Khán giả đều ngơ ngác.

Chủ yếu là không ngờ sếp Mã vừa mở đầu đã muốn giới thiệu sản phẩm, ý là sao đây?

Mã Dương không để ý đến bình luận của khán giả, trực tiếp đọc kịch bản.

"Hôm nay tôi sẽ giới thiệu cho mọi người vài món đồ tuyệt đối không nên mua."

"Mấy loại bút chì, tẩy này, hàm lượng PAH vượt ngưỡng; mấy loại tấm lót bàn, túi giấy này, chất làm trắng quang học vượt ngưỡng; mấy loại hồ khô này, chứa lượng lớn formaldehyde tự do; mấy loại bìa sách nhựa này, hàm lượng PAH, axit phthalic đều vượt ngưỡng..."

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!