Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 779: CHƯƠNG 776: ĐẾN ĐẾ ĐÔ THỊ SÁT

Ngày 7 tháng 12, thứ tư.

Trong tiệm net Mạc Ngư, Bùi Khiêm vừa uống cà phê vừa lướt tin tức trên diễn đàn.

"Lạ thật, theo lý thuyết thì vòng loại IOI sắp bắt đầu rồi, sao trên mạng lại chẳng thấy tin tức gì nhỉ?"

"Có vài tin đồn vỉa hè, nhưng chẳng có gì xác thực, cũng không tạo ra được sóng gió gì."

Bùi Khiêm hơi khó hiểu, bởi vì theo thông tin từ phía công ty game Thương Dương, vòng loại IOI đáng lẽ phải khởi tranh trong vòng một tuần nữa.

Bởi vì giải tiền mùa giải của GPL đã ấn định thời gian bắt đầu vào cuối tuần này. Giải tiền mùa giải lần này không phải tất cả các câu lạc bộ đều tham gia, chỉ đánh trong ba tuần.

Đối với các câu lạc bộ, giải tiền mùa giải là cơ hội để luyện tập, cọ xát. Đối với giải đấu, đây là dịp để sớm thích nghi với các tình huống đột xuất trong thi đấu. Còn đối với khán giả, trong khoảng thời gian trống này họ vẫn có giải để xem, coi như xem trước một màn khởi động của GPL.

Sau khi đánh xong vào cuối tháng này sẽ nghỉ ngơi hai tuần, sau đó đến khoảng giữa tháng 1, giải mùa xuân của GPL sẽ chính thức khởi tranh.

Hiện tại IOI đang đối mặt với mối đe dọa khổng lồ từ GOG, ở nước ngoài còn đỡ, chứ ở trong nước thì có thể nói mọi động thái của server IOI quốc nội đều phải nhìn sắc mặt GOG mà làm.

Kể cả những thay đổi trong phiên bản mới của IOI cũng đều đang học tập theo GOG.

Trong tình huống như vậy, hai giải đấu quan trọng của IOI là vòng loại và chung kết thế giới, chắc chắn đều phải cố gắng né lịch thi đấu của GOG.

Nếu hai bên tổ chức thi đấu cùng lúc, chẳng phải IOI sẽ bị cướp hết nhiệt hay sao?

Vì vậy, lịch trình mà Finger Games sắp xếp hẳn là: cuối tuần này đánh xong vòng loại trong nước, chọn ra ba đội đi đánh giải thế giới; đợi đến cuối tháng, nhân lúc giải tiền mùa giải của GPL vừa kết thúc thì tổ chức chung kết thế giới. Như vậy có thể né được sức nóng của GPL, đạt được hiệu quả tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Với lối suy nghĩ này, Bùi Khiêm cũng giơ cả hai tay tán thành.

Có điều, điểm khiến Bùi Khiêm cảm thấy hơi tiếc là vòng loại trong nước của IOI vẫn đụng lịch với giải tiền mùa giải của GPL: đều khởi tranh vào cuối tuần này.

"Xem ra Finger Games đã rất cố gắng né lịch của GPL rồi, nhưng hết cách, thời gian đúng là không đủ."

"Từ lúc chuẩn bị cho vòng loại IOI đến lúc chính thức khởi tranh, thời gian quá gấp gáp, không thể đẩy lên sớm hơn. Mà lùi lại thì hơn hai mươi ngày tới đều có giải của GPL, lùi cũng chẳng có ý nghĩa."

"Thế nên đành phải đụng lịch, hơi khó xử thật."

"Nhưng dù có đụng lịch thì nhiệt độ của vòng loại IOI thấp thế này cũng hơi vô lý chứ? Bên phía chính thức hình như cũng chẳng quảng bá gì mấy?"

"Không một tiếng động, đây chẳng phải là dâng nhiệt độ cho GPL sao?"

"Mấy người này làm ăn không chuyên nghiệp gì cả, phải nghĩ cách giúp họ một tay, tạo chút nhiệt mới được."

"Ừm... giúp thế nào đây?"

Bùi Khiêm thấy vòng loại IOI có nhiệt độ thấp như vậy, hoàn toàn không ai bàn tán, không khỏi lo lắng thay cho họ.

Nếu nhiệt độ của giải đấu IOI không tăng lên được, thì làm sao tạo ra mối đe dọa cho GOG?

Nhiệt độ của GOG cứ cao chót vót như bây giờ, thì làm sao mà lỗ tiền được?

Vì vậy, Bùi Khiêm quyết định ra tay cứu giúp, hỗ trợ Finger Games một phen. Ít nhất cũng phải khuấy động nhiệt độ của vòng loại IOI, nâng cao độ quan tâm lên một chút chứ?

Chuyện này đơn giản chỉ là tốn chút chi phí marketing, cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.

Finger Games và Tập đoàn Long Vũ đều là những công ty lớn không thiếu tiền, sao lại keo kiệt trong chuyện này thế nhỉ? Điều này khiến Bùi Khiêm vô cùng khó hiểu.

Nhưng nghĩ lại, có lẽ là do việc chuẩn bị cho vòng loại quá vội vàng, nên tạm thời chưa có thời gian để tạo nhiệt?

Ừm, khả năng này cũng có.

Vậy thì càng phải giúp một tay.

Chỉ là cụ thể nên giúp thế nào, Bùi Khiêm vẫn chưa nghĩ ra.

Tự bỏ tiền túi chắc chắn là không được. Với chút tiền còm trong túi Bùi Khiêm hiện giờ, nhiều nhất cũng chỉ đủ lên mạng thuê ít thủy quân tâng bốc một phen, hiệu quả chẳng đáng là bao.

Hơn nữa, mục đích cuối cùng của việc này là để lỗ tiền, chuyển hóa thành nhiều tài sản cá nhân hơn. Kết quả là trước khi lỗ tiền lại phải lấy tài sản cá nhân ra bù vào, chẳng phải là não úng nước sao?

Vì vậy, vẫn phải nghĩ cách để hệ thống chi trả.

Vấn đề là, vòng loại IOI không phải giải đấu do Đằng Đạt tổ chức, làm sao có thể để hệ thống chi trả được? Hình như có chút vô lý.

Bùi Khiêm xoa cằm, trầm tư suy nghĩ hồi lâu, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý.

"Có rồi, mình không phải vừa mới đầu tư một câu lạc bộ IOI sao! Có thể dựa vào chuyện này để làm màu một chút!"

Thứ hai vừa rồi Bùi Khiêm mới chạy một chuyến đến Ma Đô, đầu tư chớp nhoáng vào câu lạc bộ FV, đến nay mới qua hai ngày.

Dùng tiền công ty để quảng bá cho vòng loại IOI thì không hợp lý, hệ thống cũng sẽ không duyệt. Nhưng nếu dùng tiền để quảng bá cho câu lạc bộ FV, tiện thể quảng bá luôn vòng loại IOI thì sao nhỉ?

Quảng bá cho câu lạc bộ của mình thì có thể mạnh tay chi tiền, hệ thống đối với phương diện này rất thoáng!

Mặc dù Bùi Khiêm đã từng quyết định sẽ không can thiệp vào hoạt động của câu lạc bộ FV, nhưng nhét cho nó ít tiền để chạy quảng cáo thì không tính là can thiệp hoạt động chứ?

Đương nhiên, làm như vậy cũng có một mối nguy, đó là lỡ như danh tiếng của câu lạc bộ FV vang xa, độ quan tâm tăng mạnh, xuất hiện nguy cơ có lãi thì phải làm sao.

Nhưng Bùi Khiêm nghĩ lại, khả năng này thực sự quá thấp, gần như không đáng kể.

Câu lạc bộ FV hiện giờ đang ở trạng thái nào?

Tiền có một ít, nhưng không nhiều, Bùi Khiêm cũng chỉ cho ba triệu, số tiền này so với vốn đầu tư của các câu lạc bộ nhà giàu khác thì chẳng đáng nhắc tới. Về người thì càng khỏi nói, chỉ còn ba thành viên, thực lực cũng chẳng ra sao.

Một câu lạc bộ như vậy, có quảng bá cật lực thì cũng được gì?

Thể thao điện tử cuối cùng vẫn là nói chuyện bằng thành tích, không có thành tích mà marketing cỡ nào cũng chỉ khiến khán giả thấy phản cảm và khó chịu, ngược lại còn làm xấu đi hình ảnh trong mắt người qua đường.

Hơn nữa, tỷ lệ câu lạc bộ FV lọt vào vòng loại là cực kỳ nhỏ, bây giờ có điên cuồng quảng bá một đợt thì nhiệt độ cũng chẳng giữ được.

Tóm lại, số tiền đốt vào quảng bá sẽ tạo ra nhiệt độ tập trung vào vòng loại IOI, còn đối với bản thân câu lạc bộ FV sẽ không có ảnh hưởng quá lớn, mà Bùi Khiêm lại có thể danh chính ngôn thuận tiêu đi một khoản tiền.

Hoàn hảo, quá hoàn hảo!

Bùi Khiêm càng nghĩ càng thấy hợp lý, lập tức gọi điện cho ông chủ câu lạc bộ FV, Ngô Việt.

"Alo, Bùi tổng?" Điện thoại reo vài tiếng mới có người bắt máy, giọng Ngô Việt có chút ngái ngủ, hình như vừa mới tỉnh.

Bùi Khiêm liếc nhìn đồng hồ, bây giờ đã gần 11 giờ sáng rồi mà vẫn còn ngủ à? Dậy còn muộn hơn cả mình?

Được, Bùi tổng chính là thích những người như vậy.

Bùi Khiêm hỏi: "Tiền ở câu lạc bộ đủ dùng không?"

Đầu dây bên kia, Ngô Việt rõ ràng sững người một lúc.

Bùi tổng không phải mới đầu tư ba triệu hôm kia sao? Sao hôm nay lại nhắc đến chuyện tiền nong rồi?

Chẳng lẽ... Bùi tổng biết chuyện mình đi mua tuyển thủ, lo bên mình không đủ tiền, nên định cho thêm ít nữa?

Ngô Việt không khỏi cảm thấy ấm lòng, vô cùng cảm động, vội nói: "Yên tâm đi Bùi tổng, tiền vẫn đủ, ngài không cần lo lắng đâu."

Bùi Khiêm rất không hài lòng với câu trả lời này.

Tiền vẫn đủ? Ngô Việt này, vừa nhìn đã biết không thành thật.

Bùi Khiêm ho nhẹ hai tiếng: "Đủ sao được mà đủ. Nếu cậu thấy đủ tiền, vậy chắc chắn là có khâu nào đó làm chưa tới nơi tới chốn rồi!"

"Thế này đi, tôi cho cậu thêm ba triệu nữa."

"Nhưng ba triệu này là tiền chuyên dụng, dùng làm kinh phí marketing. Cầm số tiền đó lên mạng làm quảng bá, thông qua các kênh khác nhau để tuyên truyền mạnh mẽ cho câu lạc bộ FV và vòng loại IOI sắp tới."

Ngô Việt sững sờ, vội nói: "Bùi tổng, ba triệu chi phí marketing có hơi nhiều quá không! E là hiệu quả sẽ không tốt lắm, có chút lãng phí..."

"Hay là thế này, lấy ra năm mươi vạn hoặc một trăm vạn để làm marketing, số tiền còn lại dùng vào việc khác..."

Nghe thấy hai chữ "lãng phí", mắt Bùi Khiêm sáng rực lên.

Lãng phí mới tốt chứ!

Dùng vào việc khác mới là lãng phí thật sự.

Bùi Khiêm lập tức nói: "Không, ba triệu này phải dùng hết cho chi phí marketing và quảng bá, hơn nữa phải tiêu hết trước cuối tuần này, một đồng cũng không được giữ lại!"

"Cậu đừng hỏi tại sao, cứ tiêu là được."

Mặc dù Bùi Khiêm đã nói sẽ không can thiệp vào hoạt động hàng ngày của câu lạc bộ FV, nhưng việc dúi tiền một cách cứng rắn thế này không tính là can thiệp, Ngô Việt cũng hoàn toàn không có lý do gì để từ chối.

Đầu dây bên kia, Ngô Việt im lặng hồi lâu, lúc này mới khó khăn nói: "Được rồi Bùi tổng, nếu ngài đã quyết định, vậy ba triệu này tôi sẽ dùng hết để làm marketing."

Bùi Khiêm gật đầu: "Ừ, cứ yên tâm mà tiêu, tiêu mạnh vào. À đúng rồi, nhất định phải nhớ quảng bá cho vòng loại IOI đấy nhé."

Bùi Khiêm chỉ sợ Ngô Việt quên mất, lỡ như chỉ quảng bá cho câu lạc bộ FV mà không quảng bá cho vòng loại IOI thì có hơi bỏ gốc lấy ngọn.

Dù sao mục đích cơ bản của Bùi Khiêm là muốn cho nhiều người biết đến vòng loại IOI hơn, tạo nhiệt cho IOI.

Ngô Việt: "Vâng Bùi tổng, tôi hiểu rồi!"

...

Cúp điện thoại, Ngô Việt bật dậy khỏi giường.

Tối qua anh ta cùng mấy tuyển thủ chạy xe đêm từ Kinh Châu về, rồi lại sắp xếp chỗ ở cho họ, gần như vật lộn cả đêm, hơn sáu giờ sáng mới ngủ.

Không ngờ ngủ một mạch đến trưa, bị điện thoại của Bùi tổng đánh thức, lại là ba triệu từ trên trời rơi xuống.

Ngô Việt tỉnh ngủ ngay lập tức, rời giường rửa mặt, liền gọi cho quản lý Lục, kể chi tiết chuyện lại nhận được ba triệu chi phí marketing.

Bên quản lý Lục cũng vừa mới tỉnh ngủ, ngơ ngác y như Ngô Việt.

"Bùi tổng lại cho ba triệu? Hơn nữa còn cố ý dặn đây là chi phí marketing? Chỉ được tiêu vào marketing thôi sao?" Quản lý Lục cũng cảm thấy chuyện này có hơi quá đà.

Tại sao Bùi tổng lại tốt với câu lạc bộ FV như vậy?

Loại trừ khả năng Bùi tổng thực ra là người cha thất lạc nhiều năm của Ngô tổng ra, thì chuyện này đúng là có chút khó giải thích.

Ngô Việt nói: "Dựa vào giọng điệu của Bùi tổng và những chuyện gần đây, tôi có một suy đoán đại khái, cậu nghe xem có khả năng không nhé."

"Câu đầu tiên Bùi tổng hỏi là tiền có đủ dùng không, chắc chắn là vì ông ấy biết chuyện chúng ta mua tuyển thủ rồi."

"Nếu đã vậy, Bùi tổng cho tiền chắc chắn là hy vọng chúng ta tiêu vào những việc khác."

"Đội của chúng ta hiện tại, về thực lực cứng, đã được xem là rất tốt trong giới thể thao điện tử IOI. Cụ thể có thể đạt được thành tích ra sao còn phải xem trạng thái cọ xát của đội, nhưng so kè với các đội mạnh thì tuyệt đối không thành vấn đề."

"Nếu đã có thực lực nhất định, vậy thứ mà câu lạc bộ chúng ta thiếu nhất hiện nay, rõ ràng là nhiệt độ và danh tiếng!"

"Mà Bùi tổng cố ý cho một khoản kinh phí marketing, thực chất là đang nhắc nhở chúng ta, đã đến lúc có thể tạo nhiệt rồi, bây giờ là một thời cơ thích hợp."

Quản lý Lục sững sờ: "Nhưng mà Ngô tổng, vòng loại IOI còn chưa đánh, chúng ta cũng không chắc chắn sẽ được vào vòng trong. Bây giờ tạo nhiệt, lỡ như nhiệt độ lên cao mà thi đấu lại không thắng, chẳng phải là làm lợi cho các câu lạc bộ khác sao?"

Ngô Việt lắc đầu: "Đúng là có rủi ro đó, nhưng rủi ro này bắt buộc phải chấp nhận."

"Nếu chúng ta đợi đến khi chắc chắn vào vòng trong rồi mới quảng bá, thì còn có ích gì nữa? Giải đấu đã sắp kết thúc, nhiệt độ cũng qua rồi!"

"Phải quảng bá sớm trước khi giải đấu bắt đầu, làm nóng, khơi dậy sự quan tâm của cộng đồng mạng đối với giải đấu và câu lạc bộ của chúng ta. Như vậy đợi đến khi các tuyển thủ của chúng ta thi đấu có thành tích, mới có thể thu hoạch được nhiều nhiệt độ hơn."

"Còn về chuyện có thể làm áo cưới cho người khác... chỉ có thể nói rủi ro này bắt buộc phải chấp nhận."

"Bùi tổng chắc cũng rất rõ điểm này, nên mới dặn đi dặn lại, phải tiêu hết tiền trong vòng một tuần. Đây không phải là đang nhắc nhở chúng ta, phải tạo nhiệt trước khi giải đấu bắt đầu sao?"

Quản lý Lục bừng tỉnh: "Cũng đúng."

"Vậy tôi đi chuẩn bị ngay đây, bắt đầu tạo thế cho câu lạc bộ FV và vòng loại IOI!"

...

Sau khi gọi điện cho Ngô Việt, Bùi Khiêm tạm thời gác lại chuyện bên mảng thể thao điện tử, không quan tâm nữa.

Tuy nói dùng ba triệu để giúp IOI quảng bá, nhưng Bùi Khiêm cũng không đặt quá nhiều kỳ vọng vào vòng loại IOI. Nếu có thể tạo ra nhiệt độ, giúp IOI phản công thì tốt nhất, không tạo ra được nhiệt độ cũng không sao.

Trường hợp tệ nhất, tệ nhất, đơn giản là vòng loại IOI vẫn không có nhiệt độ, nhưng ít nhất đối với Bùi Khiêm, ba triệu đã được tiêu đi.

Bùi Khiêm lại bắt đầu suy nghĩ về chuyện ở Đế Đô.

Hiện tại ở Đế Đô có hai dự án mà Bùi Khiêm khá quan tâm, một là vườn ươm game độc lập do Khâu Hồng phụ trách, hai là Mặt Lạnh Cô Nương của Mạnh Sướng.

Vườn ươm game độc lập đến nay đã chính thức hoạt động được gần nửa tháng, Bùi Khiêm chưa từng đến đó lần nào, hoàn toàn mù tịt về tình hình bên ấy.

Chẳng hiểu sao, trong lòng có chút không yên tâm.

Lỡ như trong số những game độc lập này xuất hiện vài con game bom tấn thì sao? Lỡ như doanh thu của hai, ba game đã hoàn toàn bù đắp được tổn thất của các game khác và chi phí của vườn ươm, thậm chí còn có lãi thì sao?

Bùi Khiêm rất tự tin vào "nhân phẩm" của mình, khả năng này không phải là không có, mà còn rất lớn.

Vì vậy, có chút lo lắng không tên.

Nhưng Bùi Khiêm lại không thể tự mình đến xem, vì "Kế hoạch Cùng Đường" và vườn ươm này hiện tại đều không có liên quan gì đến Đằng Đạt. Nếu Bùi Khiêm tự mình đến, chẳng phải là chủ động bại lộ sao?

Một khi "Kế hoạch Cùng Đường" có liên quan đến Tập đoàn Đằng Đạt, các nhà sản xuất game độc lập có năng lực, có lý tưởng, có hoài bão sẽ lũ lượt xin gia nhập, khi đó khả năng lỗ tiền của kế hoạch này lại phải giảm đi một bậc.

Một dự án khác là Mặt Lạnh Cô Nương.

Bùi Khiêm cũng đã đổ rất nhiều tiền vào dự án này, nói không lo lắng chút nào thì cũng không thể.

Dự án kiểu này, lỗ thì không sao, lỡ như lãi thì sẽ là lãi lớn, lãi đậm. Bùi Khiêm cũng chưa từng đến thực địa xem qua, cũng cảm thấy trong lòng có chút không yên.

Vì vậy, Bùi Khiêm suy đi tính lại, quyết định cử một người đi thay mình.

Đi một chuyến đến Đế Đô, xem trước vườn ươm game của "Kế hoạch Cùng Đường", rồi xem các cửa hàng của Mặt Lạnh Cô Nương, thu thập một ít thông tin, về báo cáo lại cho mình.

Không chắc có tác dụng, nhưng ít nhất có thể khiến mình cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Nhưng vấn đề là, cử ai đi đây?

Người này quan trọng nhất là phải thực tế, không được để quá nhiều yếu tố chủ quan xen vào phán đoán, và tốt nhất không phải là người phụ trách của các bộ phận.

Làm lỡ công việc của bộ phận thì không sao, nhưng lỡ như sau khi xem xong hai dự án lại nảy sinh ý tưởng kết hợp gì đó thì không hay.

Vì vậy, sau khi cân nhắc một hồi, Bùi Khiêm nhanh chóng xác định được ứng cử viên tốt nhất.

Để Tiểu Đường đi thôi!

Đường Diệc Xu đến nay ngoài việc quản lý các quản bồi sinh, mở họp, cho mèo ăn ra thì không có công việc nào khác. Đến Đế Đô cũng không lo sẽ nảy sinh hiệu ứng kết hợp gì.

Hơn nữa, sự tồn tại của Đường Diệc Xu trong Tập đoàn Đằng Đạt rất mờ nhạt, dù có lộ diện ở vườn ươm game độc lập cũng sẽ không ai đoán ra mối quan hệ giữa vườn ươm và Đằng Đạt.

Ngoài ra, Đường Diệc Xu quan sát với tư cách là người thứ ba, cô không có kiến thức chuyên môn liên quan, nên mới có thể gạt bỏ được các yếu tố chủ quan, nhìn thấy tình hình thực tế của vườn ươm game độc lập và Mặt Lạnh Cô Nương.

Bùi Khiêm càng nghĩ càng thấy hợp lý, liền gọi điện cho Đường Diệc Xu.

"Alo? Anh khóa trên." Đầu dây bên kia, Đường Diệc Xu hạ thấp giọng, "Em đang ở phòng tự học, đợi em ra ngoài một chút."

Một lát sau, giọng Đường Diệc Xu trở lại bình thường: "Anh khóa trên, em ra ngoài rồi, có chuyện gì không ạ?"

Bùi Khiêm đi thẳng vào vấn đề: "Anh muốn em hai ngày tới đi một chuyến đến Đế Đô, thay anh làm một số việc. Công ty chúng ta hiện cũng có một số nghiệp vụ ở Đế Đô, em cứ đi xem qua, khảo sát một chút, đợi sau khi về báo cáo lại cho anh là được."

Giọng Đường Diệc Xu lộ rõ vẻ ngạc nhiên và bối rối: "A? Anh, anh khóa trên, em không làm được đâu ạ, em hơi sợ đi xa..."

Bùi Khiêm đã lường trước: "Không sao, lần này anh sẽ để tài xế giỏi nhất công ty là Tiểu Tôn đưa đón, lại tìm thêm một tài xế nữa đi cùng. Trước khi đi sẽ kiểm tra xe cẩn thận từ đầu đến đuôi, đảm bảo dọc đường tuyệt đối an toàn."

"Đến nơi sẽ có Khâu Hồng tiếp đón, em không cần lo gì cả, chỉ là đi thị sát thay anh, sau đó phản ánh lại những gì thấy được một cách chân thực là được."

Bùi Khiêm rất rõ, vận may của Đường Diệc Xu khá tà môn, nhưng vận rủi của cô về cơ bản đều xảy ra ở những chuyện nhỏ nhặt, ví dụ như ra ngoài không cẩn thận vấp ngã, chương trình xuất hiện bug ẩn...

Đường Diệc Xu chưa từng gặp phải nguy hiểm lớn nào đe dọa đến tính mạng, cô không phải người địa phương Kinh Châu, lặn lội ngàn dặm đến đây đi học cũng chưa từng nghe nói tàu hỏa trật bánh hay gì cả, nên phương diện này không cần quá lo lắng.

Để Tiểu Tôn lái xe đưa đón, chỉ cần cẩn thận một chút thì sẽ không có vấn đề gì.

Đường Diệc Xu vẫn có chút không muốn: "Nhưng mà anh khóa trên, sắp thi rồi, em còn phải ôn bài..."

Bùi Khiêm mỉm cười: "Không sao, chỉ có hai ngày thôi. Với thành tích của em, hai ngày không ôn bài cũng chẳng ảnh hưởng gì, không làm lỡ việc em giành học bổng quốc gia đâu."

Mỗi lần nói đến đây, Bùi Khiêm lại đặc biệt ghen tị với mấy siêu học bá này.

Dựa vào đâu mà Đường Diệc Xu lần nào cũng thi điểm cao, còn mình thì phải vật lộn để qua môn?

Thế giới này thật quá bất công!

Đường Diệc Xu do dự một chút, cuối cùng vẫn đồng ý: "Vậy em đi một chuyến ạ, nhưng em không hiểu gì cả, có lẽ cũng không nhìn ra vấn đề gì đâu..."

Bùi Khiêm cười: "Không sao, chính vì em không hiểu gì cả nên mới có thể nhìn ra một số chi tiết. Em không cần cố tình đi nghiên cứu, cũng không cần quan tâm người khác nói gì, chỉ cần quan sát bằng ấn tượng đầu tiên, sau đó nói lại những gì quan sát được cho anh là được."

"À đúng rồi, bên vườn ươm, chú ý xem có tình hình tăng ca không, tăng ca là tuyệt đối không cho phép."

"Nếu không có tăng ca, thì xem trạng thái làm việc của họ. Nếu trạng thái làm việc quá tốt thì bắt buộc họ phải chơi game, mỗi tuần phải chơi đủ mười tiếng!"

Bùi Khiêm bây giờ cũng đã học khôn ra, hắn phát hiện chỉ hạn chế thời gian làm việc đã không kiểm soát được những người này nữa. Rất nhiều bộ phận dù thời gian làm việc ngắn nhưng hiệu suất lại rất cao, tiến độ chẳng hề chậm lại!

Vì vậy, ngoài thời gian làm việc ra cũng phải để ý đến trạng thái làm việc của các nhà sản xuất game độc lập trong vườn ươm, nếu trạng thái quá hăng hái thì phải có biện pháp.

Đường Diệc Xu: "Vâng ạ, anh khóa trên."

...

...

Ngày 8 tháng 12, thứ năm.

Tại trụ sở chính của Tập đoàn Long Vũ, người phụ trách bộ phận hợp tác vận hành IOI, Triệu Húc Minh, người phụ trách server IOI quốc nội, Chretien, cùng các nhân viên liên quan đang họp.

Chretien giới thiệu với mọi người về định hướng công việc của trụ sở chính Finger Games.

"Hiện tại trụ sở chính đang toàn lực chuẩn bị cho chung kết thế giới IOI. Lần chung kết này sẽ được tổ chức tại Los Angeles, địa điểm vẫn đang được chuẩn bị, dự kiến cuối tháng này có thể hoàn thành toàn bộ."

"Vòng loại ở các khu vực trên toàn cầu sẽ sớm được triển khai, để chọn ra các đội đủ tiêu chuẩn tham gia giải thế giới. Thời gian thi đấu của giải thế giới tạm định là ngày 24 tháng này, thứ bảy, tức là chính thức khởi tranh vào đêm Giáng sinh, và kết thúc vào ngày 15 tháng 1."

"Lịch thi đấu này về cơ bản không trùng với giải của GPL, đây cũng là đề nghị của tôi với trụ sở chính."

"Mặc dù xét từ bất kỳ phương diện nào, nhiệt độ của chung kết toàn cầu của chúng ta sẽ không thấp hơn giải liên đấu của GPL, nhưng xét đến tình hình đặc biệt của server quốc nội, chúng ta cũng thực sự không cần thiết phải đối đầu trực diện. Né lịch thi đấu có thể đảm bảo nhiệt độ của chung kết được tận dụng tốt nhất."

"Ngoài ra, việc cải cách sâu rộng lối chơi của IOI cũng đang được tiến hành. Mục tiêu tiếp theo của trụ sở chính là tiếp tục hấp thu những ưu điểm trong lối chơi của GOG. Tôi đã cố gắng thuyết phục, yêu cầu sử dụng phiên bản đã sửa đổi để thi đấu trong trận chung kết, nhằm thể hiện quyết tâm của chúng ta với các game thủ toàn cầu, đặc biệt là game thủ Trung Quốc."

"Triệu tổng, tình hình bên Tập đoàn Long Vũ thế nào rồi?"

Triệu Húc Minh tiếp lời: "Bên Tập đoàn Long Vũ mọi thứ đều thuận lợi, tiến triển rất hoàn hảo!"

"Thời gian trước vì chuyện khu vực giá rẻ và thay đổi game, game thủ trong nước đúng là đã tích tụ rất nhiều oán khí, nhưng chiêu bài 'lạt mềm buộc chặt' của chúng ta đã bước đầu có hiệu quả."

"Việc đền bù có định hướng cho các game thủ cũ đã tạm thời xoa dịu cơn giận của họ. Còn về phiên bản mới, tuy có thay đổi nhất định về lối chơi, nhưng nhiều game thủ cũ sau một thời gian thích nghi cũng không còn phản đối gay gắt như vậy nữa."

"Tin rằng theo thời gian, họ sẽ dần dần chấp nhận."

"Đương nhiên, tình hình bây giờ cũng không thể lạc quan một cách mù quáng, vẫn có một bộ phận game thủ cũ giảm độ năng động. Nhưng điều này cũng không đáng lo ngại, chỉ cần chung kết toàn cầu làm tốt, nhiệt độ của IOI tăng vọt, những game thủ cũ này nhất định sẽ quay trở lại."

"Về phía các câu lạc bộ trong nước cũng đã không còn sơ hở nào. Tập đoàn Long Vũ chúng tôi đã hợp tác với ba câu lạc bộ lâu đời, đứng ra điều phối, giúp họ tăng cường đội hình."

"Ba câu lạc bộ lâu đời này đều là những câu lạc bộ có tiếng trong nước, hiện tại thực lực mạnh nhất, vượt qua vòng loại không có vấn đề gì. Các câu lạc bộ khác cũng đã nhận được phí chuyển nhượng không tồi thông qua việc bán tuyển thủ, đến lúc tham gia vòng loại làm nền, cũng có thể tạo được hiệu ứng tôn lên nhất định."

"Đây là một tình huống ba bên cùng có lợi cho các câu lạc bộ nhỏ, câu lạc bộ lớn và cả bên tổ chức chúng tôi."

"Tóm lại, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho chung kết thế giới IOI!"

Chretien gật đầu: "Ừm. Trong ba câu lạc bộ mà anh nói, có một câu lạc bộ tên là FV không?"

Triệu Húc Minh sững sờ: "A? Không có ạ."

"Câu lạc bộ FV là một câu lạc bộ nhỏ, không có danh tiếng gì, dù có tham gia vòng loại cũng chỉ là làm nền, thực lực của họ kém xa."

Chretien không khỏi nhíu mày, có chút ngạc nhiên.

Rõ ràng hai bên đã có sự sai lệch nhất định trong việc nắm bắt thông tin.

"Vậy tại sao câu lạc bộ FV này lại tự bỏ tiền túi để quảng bá cho vòng loại? Tôi còn tưởng đây là do Tập đoàn Long Vũ các anh sắp đặt." Chretien nói.

Triệu Húc Minh ngơ ngác: "Chuyện khi nào vậy? Sao tôi không biết?"

Chretien có chút không vui: "Từ hôm qua rồi, Triệu tổng gần đây có vẻ không cập nhật tin tức lắm."

Triệu Húc Minh vội vàng giải thích: "Hai hôm nay tôi bận quá, không quan tâm nhiều đến những chuyện này."

Anh ta quay đầu nhìn thuộc hạ bên cạnh: "Cậu có biết chuyện này không?"

Thuộc hạ gật đầu: "Biết ạ, thực ra những quảng bá này là từ chiều tối hôm qua mới xuất hiện, tôi đã tổng hợp lại nội dung liên quan, vốn định báo cáo với ngài sau cuộc họp hôm nay."

Thấy không khí không ổn, thuộc hạ vội vàng chủ động nhận lỗi về mình.

Triệu Húc Minh lạnh mặt nói: "Mang ra đây ngay!"

Thuộc hạ vội vàng đứng dậy rời đi, một lát sau cầm một tập tài liệu đã được sắp xếp gọn gàng quay lại, đưa cho Triệu Húc Minh.

Triệu Húc Minh nhận lấy, nhanh chóng lướt qua một lượt.

Từ tình hình trong báo cáo, câu lạc bộ FV đã quảng bá ở rất nhiều nơi, bao gồm một số nền tảng livestream, trang web video, diễn đàn... Ngoài việc mua top trending, mua quảng cáo, dưới các bài đăng này dường như cũng có ít nhiều dấu hiệu hoạt động của thủy quân.

Đúng là đã tăng nhiệt độ lên rất nhiều, nhưng tất cả các hoạt động marketing này đều chỉ giới hạn ở câu lạc bộ FV và vòng loại trong nước của IOI mà thôi.

Hơn nữa, vì bản thân câu lạc bộ FV không có danh tiếng, nên phải mượn danh chung kết thế giới IOI để marketing, vì vậy trong các bài quảng bá này, câu lạc bộ FV không phải là phần chính.

Cũng khó trách Chretien lại cho rằng các hoạt động marketing này là do Tập đoàn Long Vũ sắp đặt cho câu lạc bộ FV làm.

Triệu Húc Minh thực sự ngơ ngác, đây là tình huống gì vậy?

Hoàng đế không vội, thái giám đã sốt sắng rồi à?

Bên Tập đoàn Long Vũ đúng là không cố tình quảng bá cho vòng loại trong nước của IOI, chủ yếu là vì không cần thiết phải lãng phí tiền cho việc này.

Vòng loại trong nước chỉ có vài đội tham gia, ngoài ba câu lạc bộ lâu đời như SUG ra, các đội dự thi khác đều là làm nền, từ lúc tuyển chọn đội đã được xác định rồi.

Hơn nữa, vòng loại này ở trong nước độ quan tâm sẽ không cao, số người xem cũng không nhiều, Tập đoàn Long Vũ cũng không định chi nhiều tiền vào đây, chỉ định tìm một hội trường tạm bợ, làm cho qua chuyện là xong.

Trong tình huống như vậy, cần gì phải chi quá nhiều tiền để marketing?

Đến lúc nhiệt độ được đẩy lên, khán giả vào xem, sân khấu thế này à? Trình độ thi đấu thế này à? Kém xa GPL!

Tiêu tiền cũng chưa chắc đã có hiệu quả tốt.

Vì vậy Triệu Húc Minh không phải là quên quảng bá, mà là cố tình không muốn quảng bá rầm rộ. Cứ cho qua chuyện, đưa ba đội lâu đời vào giải thế giới là được, đợi đến giải thế giới rồi mới dồn sức quảng bá, tạo nhiệt.

Tiền phải tiêu vào đúng chỗ.

Kết quả không ngờ, câu lạc bộ FV lại tự bỏ tiền túi ra quảng bá!

Triệu Húc Minh cảm thấy rất khó hiểu, vòng loại này thì có liên quan gì đến họ đâu?

Nếu như các câu lạc bộ như SUG bỏ tiền quảng bá thì còn hiểu được, dù sao cũng có thể thu được nhiệt độ và lưu lượng thực tế, nhưng câu lạc bộ FV chỉ là làm nền, quảng bá cái này chẳng phải là lãng phí tiền sao?

Thấy vẻ mặt mờ mịt của Triệu Húc Minh, Chretien có chút không vui.

Anh ta nhẹ nhàng gõ bàn, nói: "Triệu tổng, chuyện của câu lạc bộ FV, ảnh hưởng không tốt lắm."

"Cường độ quảng bá của chính chúng ta không đủ, nhiều game thủ nhận được thông tin lại là từ phía câu lạc bộ FV, còn bên phía chính thức lại chẳng có tin tức gì, điều này khiến chúng ta trông rất thiếu chuyên nghiệp!"

"Ban đầu tôi còn tưởng việc quảng bá của câu lạc bộ FV là do các anh sắp đặt, cảm thấy các anh làm việc này có chút không chuyên nghiệp. Nhưng không ngờ, các anh lại hoàn toàn không biết gì về chuyện này? Vậy thì càng thiếu chuyên nghiệp hơn!"

"Xuất phát từ sự tin tưởng đối với Tập đoàn Long Vũ, chúng tôi vẫn chưa từng hỏi han về chuyện vòng loại trong nước, nhưng tình hình hiện tại, dường như có hơi phụ lòng tin của chúng tôi rồi chứ?"

Khóe miệng Triệu Húc Minh giật giật, trong lòng cạn lời.

Đúng là xui xẻo!

Theo kế hoạch ban đầu, vòng loại trong nước sẽ làm qua loa, về mặt hình thức không có vấn đề là được, các đội đều đã được sắp xếp sẵn, cũng chẳng có ai xem, cần gì phải làm rầm rộ như vậy?

Để dành tiền đợi đến giải thế giới rồi bung sức cũng không muộn.

Kết quả bây giờ câu lạc bộ FV làm một phen như vậy, khiến bên chính thức rơi vào thế khó xử. Các game thủ vừa nhìn, quảng bá chính thức của IOI lại không bằng một câu lạc bộ? Chắc chắn sẽ cảm thấy Finger Games và Tập đoàn Long Vũ đặc biệt thiếu chuyên nghiệp.

Lấy một ví dụ đơn giản, Tập đoàn Long Vũ giống như lãnh đạo bộ phận, vốn dĩ đang dẫn cả phòng cùng nhau lười biếng, người khác cũng không nhìn ra được, nhiều lắm chỉ cảm thấy bộ phận này không được chăm chỉ cho lắm.

Kết quả trong phòng đột nhiên có người làm việc chăm chỉ như lên đồng, ngày nào cũng tăng ca, những người còn lại trong phòng liền bị lộ hết, biến thành một đám rác rưởi ăn no chờ chết.

Đặc biệt là người phụ trách bộ phận, chắc chắn sẽ bị mắng nhiều nhất.

Triệu Húc Minh vội nói: "Yên tâm, bây giờ khắc phục vẫn hoàn toàn kịp!"

"Thứ bảy mới thi đấu, vẫn còn hai ngày. Chúng tôi sẽ đầu tư một số tài nguyên để quảng bá cho vòng loại IOI, như vậy các game thủ sẽ cảm thấy câu lạc bộ FV chỉ là nhận được tin tức sớm, quảng bá sớm hơn bên chính thức mà thôi, sẽ không cảm thấy chúng tôi thiếu chuyên nghiệp."

"Hơn nữa, có câu lạc bộ FV tạo thế, chúng tôi lúc này tiến hành quảng bá, hẳn cũng có thể đạt được hiệu quả khá tốt."

Chretien lúc này mới gật đầu, tỏ vẻ hài lòng: "Có thể khắc phục là tốt nhất, tôi tin vào năng lực chuyên nghiệp của các anh."

Triệu Húc Minh bề ngoài mỉm cười, nhẹ như mây gió, nhưng thực chất trong lòng đang chửi thầm.

Cái FV này không phải rảnh rỗi sinh nông nổi sao? Hại người không lợi mình!

Lần này Tập đoàn Long Vũ lại phải bỏ ra một khoản tiền lớn, đổ vào cái vòng loại này.

Không chỉ là chi phí quảng cáo và marketing, địa điểm thi đấu cũng phải nhanh chóng đẩy nhanh tiến độ, làm cho đẹp hơn một chút chứ?

Độ quan tâm tăng lên, game thủ soi mói chắc chắn cũng sẽ nhiều hơn, nếu địa điểm không đủ đẹp, nhất định sẽ làm giảm đẳng cấp của giải đấu, khá là mất mặt.

Đương nhiên, còn hai ngày nữa là thi đấu, thời gian quá gấp, đổi địa điểm chắc chắn là không kịp, chỉ có thể mua thêm một ít đồ trang trí, cố gắng nâng cao hiệu quả sân khấu.

Triệu Húc Minh vẫn không hiểu tại sao câu lạc bộ FV lại rảnh rỗi đến mức phải bỏ tiền quảng bá cho mình, nhưng anh ta cũng không có thời gian để tìm hiểu kỹ.

Dù sao thời gian cấp bách, còn hai ngày nữa là bắt đầu thi đấu, Triệu Húc Minh phải dồn toàn bộ tâm sức vào việc chuẩn bị cho vòng loại.

...

Cùng lúc đó, tại Đế Đô.

Đường Diệc Xu bước xuống xe, cẩn thận đặt chân lên mảnh đất Đế Đô.

Đây là lần đầu tiên cô đến đây, dọc đường đi tuy lo lắng sợ hãi, nhưng kỳ diệu là không xảy ra bất kỳ sự cố nào.

Nhưng điều này không khiến Đường Diệc Xu cảm thấy an tâm, ngược lại cô cảm thấy càng nguy hiểm hơn.

Có lẽ là vì các biện pháp an toàn trước đó đã được làm quá tốt, vận xui không tìm được kẽ hở để lợi dụng, tất cả đều tích tụ lại. Không biết sẽ tìm thấy một điểm đột phá nào đó, rồi đột nhiên bùng phát.

Tiểu Tôn lái xe thẳng đến bãi đậu xe của khách sạn, Khâu Hồng đã giúp đặt phòng sẵn, cũng đã sớm đợi ở sảnh.

Theo lịch trình, buổi trưa sẽ ăn gì đó, nghỉ ngơi một chút, chiều đến vườn ươm game độc lập, ngày hôm sau lại đến xem Mặt Lạnh Cô Nương, chiều thì về Kinh Châu.

Khâu Hồng liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ trên tay, tính toán chắc cũng sắp đến giờ rồi.

Đợi hai phút sau, anh ngẩng đầu lên, vừa hay thấy Đường Diệc Xu đi đến cửa chính khách sạn.

Hai tài xế như vệ sĩ đứng hai bên, cẩn thận bảo vệ an toàn cho cô, nhưng cửa xoay tự động cảm ứng của khách sạn lại đột nhiên ngừng quay vì một lý do không rõ nào đó, ba người đứng cứng tại chỗ.

Khâu Hồng vội vàng chạy đến kéo cửa phụ bên cạnh: "Tiểu Đường phải không? Qua bên này!"

Đường Diệc Xu và hai tài xế đành phải đi cửa phụ, kết quả vừa vào đến sảnh, cửa xoay của khách sạn lại hoạt động bình thường.

Khâu Hồng cũng không để ý, cứ nghĩ đây chỉ là một sự cố nhỏ, bắt tay với Đường Diệc Xu.

"Vất vả cho mọi người rồi. Ba vị đi đường mệt mỏi, chắc chắn đều mệt rồi, lịch trình như sau: chúng ta đến một quán ăn gần đây ăn tạm gì đó, sau đó buổi trưa ba vị về khách sạn nghỉ ngơi. Khoảng hai giờ chiều, chúng ta tập trung ở sảnh, tôi sẽ đưa mọi người đến vườn ươm xem."

"Bây giờ là... Ồ?"

Khâu Hồng theo bản năng giơ cổ tay lên định xem giờ, lại phát hiện chiếc đồng hồ cơ vừa rồi còn chạy tốt đã ngừng.

Anh có chút ngơ ngác, chiếc đồng hồ này đã đeo mấy năm rồi, chưa từng xảy ra vấn đề gì lớn, thời gian trước cũng mới lên dây cót.

Sao đang chạy ngon lành, đột nhiên lại ngừng nhỉ?

Đường Diệc Xu hơi ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn trời, coi như không có chuyện gì xảy ra.

...

Buổi trưa, tại vườn ươm game độc lập.

Ô Chí Thành đang ở khu nghỉ ngơi ăn cơm cùng mấy nhà sản xuất game độc lập mới đến không lâu.

"Thấy chưa, tôi đã nói món trứng xào cà chua của cơm hộp Mạc Ngư này ăn cực ngon mà? Khác hẳn với các quán ăn bên ngoài đúng không? Đồ ăn của cơm hộp Mạc Ngư, tuyệt đối lành mạnh."

"... Hả? Kế hoạch công việc sao? Cái đó không cần lo, không phải là deadline bắt buộc phải hoàn thành, có thể điều chỉnh được. Nếu anh cảm thấy có nội dung mới muốn thêm vào, có thể tìm Tịch Hạo bất cứ lúc nào."

"... Không cần sợ anh ta, các anh đừng coi Tịch Hạo là cấp trên hay người quản lý của mình, anh ta chỉ là sếp của bộ phận phục vụ, sẽ không can thiệp vào chuyện của dự án, chỉ có thể dựa vào ý tưởng của anh để lên kế hoạch công việc thôi, còn cụ thể dự án làm thế nào vẫn là do chính anh quyết định."

"Nào, ăn nhiều vào."

Ô Chí Thành giống như một bậc tiền bối, thể hiện sự quan tâm tỉ mỉ đối với mấy nhà sản xuất game độc lập mới đến này, mặc dù anh cũng mới đến đây chưa đầy một tháng.

Vốn dĩ Ô Chí Thành nghĩ mình sẽ rất không thích ứng với kiểu làm việc tập thể này, nhưng sau khi đến mới phát hiện, hoàn toàn không phải như vậy!

Sau khi đến đây, tiến độ phát triển của "Thủy Mặc Vân Yên" có thể dùng bốn chữ "nhanh như gió" để hình dung.

Ô Chí Thành cũng đã suy nghĩ sâu sắc về sự khác biệt này.

Bây giờ nghĩ lại, trước đây anh cảm thấy mình làm game ở nhà hiệu suất không tồi, hoàn toàn là một loại ảo giác.

Bởi vì làm việc ở nhà thường sẽ bị phân tâm bởi những chuyện vặt vãnh, ví dụ như một tài nguyên mỹ thuật nào đó trong game xử lý thế nào, một màn chơi nào đó làm được một nửa đột nhiên phát hiện toàn bộ kế hoạch tổng thể không rõ ràng, phải đập đi làm lại thì phải làm sao.

Những tình huống tương tự thường xuyên xảy ra, vì Ô Chí Thành quy hoạch toàn bộ dự án không đủ cẩn thận, toàn diện, hơn nữa những việc vặt này cũng thực sự sẽ làm phân tán tinh lực.

Nhưng sau khi đến vườn ươm này, những chuyện nhỏ nhặt này đều có người khác hỗ trợ phụ trách, Ô Chí Thành chỉ cần tập trung suy nghĩ sáng tạo, làm thiết kế là được, hiệu suất tự nhiên tăng lên rất nhiều.

Rất nhiều nhà sản xuất game độc lập không thể ngóc đầu lên được cũng là vì vấn đề này.

Mỗi nghề có một chuyên môn, cho dù là trong quá trình sản xuất, việc thiết kế lối chơi, điều chỉnh chỉ số, đưa ra yêu cầu mỹ thuật, lên kế hoạch tiến độ phát triển... tính chất của các công việc này cũng hoàn toàn khác nhau, rất khó có người có thể tinh thông toàn diện.

Một khi có một mảng nào đó không giỏi, thì để bù đắp cho thiếu sót đó, sẽ phải tốn rất nhiều công sức.

Nhưng bây giờ có sự giúp đỡ của vườn ươm, những nhà sản xuất game độc lập như Ô Chí Thành chỉ cần phụ trách làm tốt việc sáng tạo và thiết kế game, các công việc khác đều có nhân viên chuyên nghiệp hỗ trợ. Dưới sự phân công chi tiết như vậy, hiệu suất tự nhiên tăng lên rất nhiều.

Ban đầu Ô Chí Thành có một chút hội chứng sợ xã hội, hơi lo lắng mình có gặp phải những vấn đề chốn công sở hay không, nhưng sau một thời gian chung sống, anh phát hiện mình hoàn toàn lo bò trắng răng!

Tịch Hạo là người phụ trách bộ phận hành chính, định vị rất rõ ràng cho bộ phận của mình: đó chỉ là một bộ phận phục vụ.

Vì vậy, không tồn tại vấn đề ai quản lý ai, tự nhiên cũng sẽ không tồn tại những mưu mô chốn công sở.

Ngược lại, những nhà sản xuất game độc lập này đều đã được Khâu Hồng sàng lọc, năng lực có cao có thấp, nhưng tính cách đều khá chất phác, cũng không có nhiều mưu mô lừa gạt, tự nhiên khá thân thiết.

Ô Chí Thành nhận ra, thực ra trên thế giới này rất hiếm người thực sự hoàn toàn tự kỷ, không muốn giao tiếp với người khác. Rất nhiều người bề ngoài trông tự kỷ, sợ xã hội, chỉ là vì họ đang ở trong một môi trường không phù hợp với bản thân mà thôi.

Bây giờ Ô Chí Thành đang ở trong một môi trường vô cùng phù hợp với mình, vì vậy mỗi ngày đều rất vui vẻ, tính cách cũng cởi mở hơn không ít.

Mọi người đang vừa nói vừa cười ăn trưa thì Tịch Hạo từ bên ngoài đi vào.

"Chiều nay Khâu tổng có thể sẽ dẫn người đến xem, coi như là thị sát, báo trước với mọi người một tiếng." Tịch Hạo nói.

Ô Chí Thành sững sờ: "Có cần chuẩn bị gì trước không?"

Mặc dù Ô Chí Thành có rất ít kinh nghiệm làm việc chính thức trong công ty, nhưng chuyện lãnh đạo thị sát thì anh vẫn từng thấy. Thường thì phải chuẩn bị trước, để lại ấn tượng tốt cho lãnh đạo.

Thật ra, Ô Chí Thành vẫn rất tò mò về việc ông chủ đứng sau vườn ươm rốt cuộc là ai, nhưng chưa bao giờ có được câu trả lời chính xác.

Bề ngoài mọi việc đều do Khâu Hồng phụ trách, nhưng có tin đồn nói Khâu Hồng không phải là ông chủ thực sự, đằng sau toàn bộ "Kế hoạch Cùng Đường" còn có một người khác.

Không biết lần này đến thị sát, có phải là ông chủ thật không?

Tịch Hạo lắc đầu: "Không cần chuẩn bị gì trước cả, chúng ta cứ thể hiện bộ mặt chân thực nhất là được."

"Chúng ta tuân thủ nghiêm ngặt yêu cầu của Khâu tổng, chế độ làm việc tám tiếng, tuy thời gian làm việc không dài lắm, nhưng mọi người làm việc đều rất nghiêm túc, trạng thái sung mãn, thực tế còn hiệu quả hơn cả trạng thái làm việc 996 của nhiều công ty."

"Tôi nghĩ mọi người chỉ cần thể hiện trạng thái làm việc nghiêm túc và có trách nhiệm như thường lệ là đủ rồi."

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!