Virtus's Reader
Thua Lỗ Thành Thủ Phủ Từ Trò Chơi

Chương 795: CHƯƠNG 792: TIÊU TIỀN KHÔNG PHẢI CHUYỆN NHỎ

Tại câu lạc bộ thể thao điện tử FV.

Ngô Việt vừa nhận được tin tức thì cạn lời, tức đến độ bốc hỏa.

"Bên chính thức cần phải làm thế à? Suất tham dự của câu lạc bộ FV chúng ta là do bên chính thức cấp, suất hạt giống số một là do chúng ta tự lực đánh ra, kết quả tổng cộng có ba đội, hai đội kia đều được sắp xếp đi Los Angeles huấn luyện, còn bên mình thì hoàn toàn không có tin tức gì?"

"Thật sự không coi chúng ta là con ruột à?"

"Chỉ vì có chút quan hệ với Bùi tổng mà nỡ làm người ta nản lòng thế sao?"

Các câu lạc bộ thể thao điện tử này đều rất thính tin, câu lạc bộ FV nhanh chóng nhận được tin: Tập đoàn Long Vũ đã chính thức tổ chức cho hai đội tuyển kia sang Los Angeles huấn luyện sớm, visa khẩn cũng đang làm rồi. Nghe nói chi phí ăn ở lần này tại Los Angeles đều do Tập đoàn Long Vũ bao trọn, còn có thể làm cầu nối giúp hẹn các đội Âu Mỹ đánh giải đấu tập.

Kết quả là tất cả những tin tức này đều hóng được từ các nguồn khác, phía Tập đoàn Long Vũ căn bản không có ý định thông báo cho câu lạc bộ FV, thậm chí đến một lời giải thích cho có lệ cũng không có!

Điều này chỉ có thể chứng minh một vấn đề: Tập đoàn Long Vũ cố tình không đưa câu lạc bộ FV đến Los Angeles.

Quản lý Lục vội vàng khuyên nhủ: "Ngô tổng, ngài bớt giận, chuyện này đúng là quá đáng thật, nhưng chúng ta cũng chẳng có cách nào hay ho cả."

"Việc đi Los Angeles sớm để đấu tập lần này hẳn là hành động tự phát của Tập đoàn Long Vũ, không nằm trong quy trình giải đấu thế giới do Finger Games tổ chức."

"Thế nên Tập đoàn Long Vũ cũng có thể nói, đưa chúng ta đi là cái tình, không đưa đi là cái lý, họ tự bỏ tiền ra muốn đưa ai thì đưa. Rất nhiều đội tuyển ở các khu vực thi đấu khác cũng không được hưởng đãi ngộ này."

Ngô Việt nói: "Đây là kỳ thị! Là phân biệt đối xử! Chúng ta nên khiếu nại, hoặc thẳng thắn đăng Weibo công khai, để mọi người xem cho rõ bộ mặt của đám người Tập đoàn Long Vũ!"

Quản lý Lục vội vàng lắc đầu: "Ngô tổng, không ổn đâu!"

"Tập đoàn Long Vũ cũng không dùng danh nghĩa chính thức để rêu rao chuyện này, nếu chúng ta bóc phốt, họ hoàn toàn có thể lập tức đổi giọng nói đây là hành vi tự phát của các câu lạc bộ, Tập đoàn Long Vũ chỉ phụ trách làm cầu nối, đóng một vai trò rất nhỏ. Bởi vì chân tướng chuyện này rất dễ che đậy, chúng ta tùy tiện gây sự, chỉ cần Tập đoàn Long Vũ đánh trống lảng với chúng ta là có thể dễ dàng lấp liếm được, ngược lại còn khiến chúng ta có vẻ nhỏ nhen, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử."

"Còn khiếu nại thì càng vô dụng, khác nào vác đơn đi kiện quan?"

"Huống chi, thể thao điện tử xét cho cùng vẫn là nói chuyện bằng thành tích. Bây giờ chúng ta lên mạng làm to chuyện, dẫn dắt dư luận, lỡ như giải thế giới đánh không tốt thì sao? Đến lúc đó dư luận chắc chắn sẽ quay ngược lại táp chúng ta, lúc ấy dù có lý cũng thành vô lý."

"Nghĩ cũng biết lúc giải thế giới thất bại thì đám cư dân mạng sẽ nói gì: Đội gà mờ thế này mà còn không biết ngại đòi bên chính thức chi tiền đi Los Angeles đấu tập à? Lẽ ra nên nhường suất cho SUG từ đầu mới phải!"

"Tóm lại chỉ cần chúng ta thua, phốt chắc chắn sẽ bay đầy trời, chúng ta bây giờ không thể không cân nhắc hậu quả."

Ngô Việt sa sầm mặt gật đầu: "Ừm, xem ra Triệu Húc Minh đã nắm chắc điểm này, cảm thấy dù chúng ta có khui ra cũng chẳng được lợi lộc gì, nên mới trắng trợn như vậy, cốt là để giết gà dọa khỉ, dằn mặt chúng ta tiện thể làm mất mặt Đằng Đạt."

"Vậy... lẽ nào chúng ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt sao? Tập đoàn Long Vũ làm ra chuyện buồn nôn như vậy, chúng ta đến nói một câu cũng không được à?"

Quản lý Lục suy nghĩ một lát: "Nói thì chắc chắn là được, nhưng không phải bây giờ."

"Lúc kết quả thi đấu còn chưa ngã ngũ đã nhảy ra gây war, đó là chuyện kẻ ngu mới làm. Một mặt là tự tạo áp lực dư luận cực lớn cho tuyển thủ, ảnh hưởng đến phong độ của họ; mặt khác, lỡ thua trận, đối phương sẽ nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, quần chúng hóng drama cũng sẽ không đứng về phía chúng ta, vậy thì đúng là chỉ có nước đào hố chôn mình."

"Cách tốt nhất thực ra là tính sổ sau, thắng trận rồi, chúng ta có thể dựa vào thế thắng để phơi bày hết những chuyện này ra, thừa thắng xông lên mới là lựa chọn tốt nhất."

"Cho nên đối với chúng ta bây giờ, lựa chọn tốt nhất chính là nhẫn nhịn chờ thời, cố gắng đừng để chuyện này ảnh hưởng đến tâm lý của tuyển thủ, tích cực chuẩn bị. Đợi đến khi giành được thành tích tốt ở giải thế giới, chúng ta có thể dùng áp lực dư luận để phản công lại Tập đoàn Long Vũ."

"Chỉ cần thành tích của chúng ta tốt hơn hai câu lạc bộ kia, vậy thì bất kể chúng ta có giành được chức vô địch hay á quân không, dù chỉ vào được top 4, top 8, cũng đều có cớ để nói."

"Đến lúc đó chúng ta có thể nói, sự phân biệt đối xử của bên chính thức đã dẫn đến thành tích toàn khu vực không tốt, nếu cho chúng ta đãi ngộ tương tự, biết đâu thành tích của chúng ta còn có thể tốt hơn nữa, vân vân."

"Nói chung, tất cả vẫn phải xem thành tích, không có thành tích thì nói gì cũng bằng thừa."

Ngô Việt im lặng một lúc, khẽ thở dài: "Khó lắm!"

"Đội hình hiện tại của chúng ta trên giấy tờ tuy không tệ, nhưng xét tình hình từ giải vòng loại trước, thực lực cũng chỉ ngang ngửa với hai đội kia, hơn nữa còn có chút may mắn nhờ lịch thi đấu. Biết đâu đánh lại một lần nữa mà không phải trận đấu kéo dài, chưa chắc đã thắng được họ."

"Lợi ích của việc đi Los Angeles huấn luyện là rõ ràng, có thể chơi ở server Âu Mỹ với ping thấp, thích ứng với phiên bản tốt hơn, đấu tập với các đội Âu Mỹ mạnh hiện nay, thực lực chắc chắn sẽ tăng nhanh hơn chúng ta."

"Chúng ta muốn thắng họ cũng không thể chỉ dựa vào ảo tưởng được."

Quản lý Lục gật đầu, cũng cảm thấy tình hình quả thực rất nghiêm trọng.

Thể thao điện tử không phải cứ có quyết tâm, có nghị lực là có thể thắng, nó còn cần phương pháp huấn luyện khoa học và các cơ sở vật chất hỗ trợ đầy đủ.

Rất nhiều tuyển thủ có tài năng thiên bẩm, nhưng ở một số câu lạc bộ lại không thể hiện được thành tích, điều này thường là do quản lý của câu lạc bộ không tốt, phương pháp huấn luyện sai lầm, cơ sở vật chất không theo kịp.

Ngô Việt nói: "Hay là chúng ta cũng đi Los Angeles?"

Quản lý Lục im lặng một lát: "Tập đoàn Long Vũ tổ chức cho họ đi Los Angeles là vì có thể móc nối được với Finger Games, sang đó có thể xin được tài khoản rank cao của server Âu Mỹ, có thể dùng danh nghĩa chính thức để hẹn đấu tập với các đội tuyển kỳ cựu của Âu Mỹ. Nhìn thái độ của Tập đoàn Long Vũ với chúng ta, dù chúng ta có tự bỏ tiền túi đi nữa, chắc chắn cũng không có được những thứ đó đâu!"

"Chúng ta không thể nào lặn lội đến Los Angeles, kết quả là các tuyển thủ qua đó chỉ ngồi đánh rank ở bậc thấp của server Âu Mỹ cả ngày chứ? Thế thì chẳng phải càng luyện càng tạ à?"

"Huống chi một đoàn người của chúng ta, chi tiêu cũng rất lớn, đi sớm ăn ở tự túc, phải cho các tuyển thủ ăn uống tử tế một chút, cộng thêm nhân viên đi theo... Cứ cho là 8 người đi, cũng phải tốn đến 200 ngàn. Nếu tính đến tình hình huấn luyện, đưa cả đội hai của chúng ta đi nữa, vậy thì phải tăng gấp đôi."

"Đương nhiên, câu lạc bộ chúng ta đào đâu ra số tiền đó, vấn đề là tiêu tiền cũng chưa chắc đảm bảo được hiệu quả huấn luyện, quá không đáng."

Ngô Việt suy nghĩ một chút, đúng là có chuyện như vậy thật.

Tập đoàn Long Vũ tổ chức cho hai đội kia đi Los Angeles huấn luyện là vì người ta có tài khoản rank cao, có thể hẹn được các đội Âu Mỹ đấu tập. Nếu không có những thứ đó, bỏ ra mấy chục vạn chỉ để thích nghi sớm với môi trường một chút thì đúng là không cần thiết.

Cân nhắc mãi, Ngô Việt nói: "Chuyện nhỏ này có vẻ không tiện làm phiền Bùi tổng, thế này đi, tôi gọi điện cho Trương tổng bên bộ phận sự nghiệp thể thao điện tử của Đằng Đạt, nhờ anh ấy tham mưu một chút."

"Nếu thật sự không cần thiết, chúng ta sẽ không đi, ở lại trong nước đấu tập với các đội trong nước, các trận đấu tập khác thì đợi đến giải thế giới rồi hẹn sau."

...

...

Ngày 17 tháng 12, thứ bảy.

Hôm nay có buổi họp định kỳ của các quản lý tập sự.

Tết Nguyên Đán năm nay đến tương đối sớm, vào ngày 23 tháng 1, vì vậy thời gian thi cuối kỳ cũng sớm hơn một chút, các quản bồi sinh sau giờ làm việc đều dành nhiều thời gian để ôn tập.

Buổi họp định kỳ lần này cũng không có quá nhiều thông tin đáng chú ý, dù sao phần lớn các sản phẩm đều đang trong giai đoạn phát triển cuối cùng, bao gồm cả máy tranh luận thông minh hoàn toàn tự động và các sản phẩm khác đều chưa có dấu hiệu "đâm sau lưng", nên bên này tự nhiên cũng không có nhiều thông tin hữu ích.

Bùi Khiêm biết rõ, bắt đầu từ tháng sau mới là một trận chiến ác liệt.

Kết quả là chu kỳ quyết toán lại vừa đúng vào tuần thi, phải nói cảm giác này vừa thốn vừa phê.

Liệu có thể vượt qua được lão Mã trong kỳ thi này hay không, đều trông chờ vào cú bứt tốc cuối cùng trước kỳ thi này.

Các quản bồi sinh vẫn báo cáo tình hình của từng bộ phận như thường lệ, rất nhanh đã đến lượt quản bồi sinh của bộ phận sự nghiệp thể thao điện tử.

Quản bồi sinh này vẫn theo Trương Nguyên, ban đầu phụ trách câu lạc bộ DGE, sau khi thành lập bộ phận sự nghiệp thể thao điện tử và giải đấu GPL, tự nhiên cũng thuận lý thành chương mà tham gia vào, hiện tại bất kể là DGE hay các câu lạc bộ khác, thậm chí toàn bộ các vấn đề của câu lạc bộ thể thao điện tử đều không thoát khỏi mắt anh ta.

"Giải đấu tiền mùa giải GPL sắp bước vào giai đoạn cuối, hiện tại mọi thứ đều diễn ra thuận lợi, thỉnh thoảng gặp phải một số bug trong game, vấn đề thiết bị cũng đều được giải quyết ổn thỏa, hẳn là có thể tích lũy được không ít kinh nghiệm cho giải mùa xuân."

"Hiện tại đội hình chính của các câu lạc bộ GPL về cơ bản đã ổn định, những đội không tham gia giải tiền mùa giải cũng đang đấu tập, tích cực chuẩn bị cho giải mùa xuân."

"Lứa tuyển thủ mới của câu lạc bộ DGE cũng đã được bán sạch, tuy thực lực có kém hơn lứa đầu một chút, nhưng dù sao nhóm này cũng có thiên phú tốt, lại trải qua huấn luyện đặc biệt của các tuyển thủ cũ, nên vẫn chiếm được vị trí chủ lực trong các đội mới..."

Tay cầm chén trà của Bùi Khiêm không khỏi run lên một cái.

Mặc dù đã sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thực sự nghe được tin này, trong lòng vẫn cảm thấy run rẩy.

Lại là 10 tuyển thủ, bán được bao nhiêu tiền đây!

Lứa tuyển thủ này là lứa thứ hai sau khi Hoàng Vượng, Khương Hoán và những người khác bị mua đi tập thể, vẫn bán rất chạy, cứ thế này, phí chuyển nhượng cũng đủ cho Bùi tổng mệt rồi.

Tuyển thủ của DGE bán chạy là có lý do.

Đầu tiên là danh tiếng của câu lạc bộ DGE vang xa, các tân binh tiềm năng đều đổ về DGE để nâng cao giá trị bản thân, còn các câu lạc bộ khác cũng cảm thấy mua tuyển thủ của DGE tuyệt đối không lỗ, nên mua bán khá dứt khoát.

Những tân binh thực sự có năng lực và tiềm năng đều muốn đến DGE, vì một khi thể hiện tốt là có thể lập tức nhảy sang câu lạc bộ khác để nhận hợp đồng lớn, DGE trước nay không bao giờ chơi trò giữ hợp đồng hay đày ải tuyển thủ, nên các tân binh khá có cảm giác an toàn; còn đối với các câu lạc bộ khác, DGE không trực tiếp tham gia cạnh tranh, không gây ra mối đe dọa nào cho thành tích của họ, lại còn giúp bồi dưỡng tuyển thủ, nên họ cũng vui vẻ mua người từ DGE.

Những tuyển thủ cũ ra đi từ DGE thường xuyên quay lại chỉ bảo cho các tân binh, lâu dần, "tuyển thủ DGE ra lò ai cũng có thể một mình gánh team" đã trở thành ấn tượng cố hữu của toàn bộ khán giả và các câu lạc bộ trong giải đấu, khiến hoạt động của DGE bước vào một vòng tuần hoàn tốt đẹp.

Thế là, lứa tuyển thủ mới của DGE cứ như một lứa rau hẹ, cứ một thời gian là có thể bán sạch, kiếm về một khoản phí chuyển nhượng không nhỏ.

Đối với điều này, Bùi Khiêm cũng đành bất lực.

Hắn giả vờ bình tĩnh nhấp một ngụm trà, hỏi: "Vậy, tổng phí chuyển nhượng là bao nhiêu?"

Quản bồi sinh nói: "10 tuyển thủ, biểu hiện của mỗi người không giống nhau, một số người có kỹ năng cao hoặc có khả năng chỉ huy ở vị trí carry thì giá trị cao hơn, phí chuyển nhượng cao nhất có thể lên đến hơn 1,5 triệu, còn những người biểu hiện bình thường thì có thể chỉ khoảng 700, 800 ngàn đến 1 triệu. Tổng cộng lại, phí chuyển nhượng của các tuyển thủ này bán được khoảng 13 triệu."

Bùi Khiêm: "..."

Một tiếng "đệt" suýt nữa bật ra khỏi miệng.

Con số này vượt xa dự tính trong lòng hắn!

Trước đây phí chuyển nhượng của Hoàng Vượng, Khương Hoán đều khoảng 2 triệu, nên Bùi Khiêm cứ nghĩ phí chuyển nhượng của các tuyển thủ trẻ này 1 triệu là kịch kim rồi.

Nhưng rõ ràng không phải vậy!

Thời gian đầu, phí chuyển nhượng của những tuyển thủ ngôi sao như Hoàng Vượng và Khương Hoán cũng có chút bị thổi phồng, dù sao các câu lạc bộ lớn cũng là để tranh một suất tham dự giải mời toàn cầu GOG, vì khoản tiền thưởng kếch xù và độ phủ sóng.

Thế nhưng cùng với việc GOG dần chiếm lĩnh thị phần trên toàn cầu, giải mời toàn cầu GOG thành công, độ hot của giải đấu GPL tăng vọt...

Sau một loạt các thao tác này, giá trị của những tuyển thủ ngôi sao như Hoàng Vượng và Khương Hoán cũng tăng vọt theo sự gia nhập của ngày càng nhiều vốn đầu tư!

Bây giờ phí chuyển nhượng của họ không còn là chuyện 2 triệu nữa.

Giá trị của các tuyển thủ hàng đầu tăng, giá trị của lứa tân binh tiềm năng thứ hai của DGE tự nhiên cũng sẽ tăng theo.

10 người nghe có vẻ không nhiều, nhưng cộng phí chuyển nhượng lại đã lên đến 13 triệu.

Điều khiến Bùi Khiêm cảm thấy muốn hộc máu không phải là con số này, mà là thời gian!

Bùi tổng dù sao cũng là người từng thấy sóng to gió lớn, mấy trăm triệu vốn ra vào cũng không ít lần, huống chi chỉ là hơn chục triệu.

Dù sao cũng không vào túi mình, chỉ là một con số mà thôi.

Mấu chốt là kiếm được hơn 10 triệu này trong bao lâu!

Tuyển lứa tuyển thủ này là chuyện của tháng 9, bây giờ là tháng 12, tổng cộng mới bồi dưỡng được ba tháng, sang tay một cái đã là 13 triệu!

Tính ra, DGE trung bình mỗi tháng kiếm lời hơn 4 triệu, dễ như bỡn.

Chưa kể đến các hợp đồng tài trợ thương mại và livestream của DGE!

Mà chi tiêu thường ngày của DGE thực sự không nhiều, cơ sở huấn luyện là thuê của Lý tổng, quản lý Thôi ở Trang viên Minh Vân lại chỉ hận không thể cung phụng Bùi tổng như cha ruột, tiền thuê nhà và tiền điện nước cùng các chi phí lặt vặt khác đều không tốn bao nhiêu.

Chỗ tiêu tiền duy nhất có lẽ là ăn uống và tập thể dục.

Nhưng có đồ ăn ngoài của Mạc Ngư và phòng gym Thác Quản, những tuyển thủ này dù có ăn thả ga, tập luyện hết mình thì tiêu được bao nhiêu?

Bùi Khiêm cảm thấy lòng mệt mỏi.

Người ta mở câu lạc bộ đều là đốt tiền, mục đích ban đầu của mình mở câu lạc bộ cũng là để đốt tiền, kết quả chơi chơi lại biến thành kiếm tiền!

Một câu lạc bộ chuyên buôn bán tuyển thủ để kiếm tiền, một câu lạc bộ không thi đấu mà danh tiếng còn lớn hơn cả đội vô địch, nghĩ thôi đã thấy vô lý.

Ai cũng nói DGE bồi dưỡng tốt, nên kiếm được hơn 10 triệu phí chuyển nhượng đó là xứng đáng, nhưng vấn đề là, những tuyển thủ này vốn dĩ đã là hạt giống tốt rồi!

Bởi vì các tân binh tiềm năng đều tranh nhau sứt đầu mẻ trán để vào DGE, coi đây là lựa chọn hàng đầu của mình, nên chỉ cần tùy tiện thử việc vài người cũng đều là tân binh tiềm năng.

Giống như nhiều trường trung học siêu cấp vậy, anh gom hết học sinh giỏi ở xung quanh vào, cuối cùng thành tích ra lò có thể không tốt sao?

Bùi Khiêm lặng lẽ nhấp một ngụm trà để điều chỉnh lại tâm trạng: "Tiếp tục đi."

Quản bồi sinh tiếp tục nói: "Hiện tại có không ít câu lạc bộ đã nhận được tài trợ, tuy số tiền không giống nhau, và tạm thời chưa thể dựa vào chút tài trợ đó để duy trì hoạt động, nhưng đó cũng là một khởi đầu tốt."

"Trước khi giải mùa xuân bắt đầu, trên đồng phục của một số đội sẽ có logo của nhà tài trợ. Mặc dù có quá nhiều nhà tài trợ thì không tốt, nhưng hoàn toàn không có nhà tài trợ cũng không được, sẽ khiến khán giả cảm thấy giải đấu không đủ hot."

Bùi Khiêm khẽ gật đầu, nhà tài trợ đưa tiền cho câu lạc bộ thì cứ để họ nhận, không liên quan gì đến mình.

Quản bồi sinh chuyển chủ đề, nói: "Ngoài ra, còn có rất nhiều nhà tài trợ tỏ ra rất hứng thú với quyền đặt tên độc quyền cho GPL, bao gồm các nhà sản xuất máy tính, nhà sản xuất thiết bị ngoại vi, còn có các thương hiệu quần áo thể thao, sản phẩm kỹ thuật số, ô tô..."

"Tuy nhiên, bảng giá cụ thể vẫn chưa được quyết định, vẫn đang trong quá trình đàm phán."

"Hiện tại, báo giá hợp tác độc quyền cho một ngành hàng là khoảng 5 triệu một năm, còn báo giá cho quyền đặt tên độc quyền đã lên đến khoảng 20 triệu một năm. Vì liên quan đến một số chi tiết trong hợp đồng tài trợ nên vẫn đang thương lượng."

"Về phía các nền tảng livestream, quyền phát sóng giải mùa xuân và mùa hạ của GPL sẽ được xem xét cấp cho ba nền tảng, giá khởi điểm là 10 triệu, hiện tại xem ra giá cạnh tranh đều có thể lên đến hơn 12 triệu..."

"Những việc này đều đang được thảo luận, Trương tổng cũng đang thu thập thông tin từ các bên, chắc sẽ sớm báo cáo thôi."

Nghe từng con số này, Bùi Khiêm cảm thấy tay chân mình có chút lạnh lẽo, đầu óc trống rỗng.

Vốn tưởng rằng việc DGE điên cuồng bán người đã là tin dữ, giờ mới phát hiện tin dữ thật sự còn ở phía sau!

Gần đây sự chú ý của Bùi Khiêm đều bị giải vòng loại IOI và "Cô Gái Mặt Lạnh" thu hút, không quan tâm nhiều đến GPL, hoàn toàn không ngờ tình hình đã nghiêm trọng đến thế!

Thực ra nên nghĩ đến từ sớm, có nhiều nhà tài trợ tìm đến các đội tuyển hợp tác như vậy, chắc chắn sẽ có nhiều người hơn tìm đến bên chính thức!

Hiện tại, bảng giá tài trợ của giải đấu GPL cũng được phân chia theo cấp bậc.

Hợp tác độc quyền một ngành hàng có nghĩa là sau khi một thương hiệu nào đó tài trợ, họ sẽ độc quyền trong ngành hàng đó. Ví dụ, nếu một thương hiệu quần áo thể thao ký hợp tác độc quyền với GPL, thì trong tương lai GPL sẽ không hợp tác với các thương hiệu quần áo thể thao khác nữa.

Đương nhiên, điều này không ảnh hưởng đến việc bên chính thức đi tìm các nhà sản xuất máy tính, ô tô, sản phẩm kỹ thuật số để hợp tác.

Còn quyền đặt tên độc quyền, cũng có thể coi là nhà tài trợ chính, sẽ nhận được các nguồn lực quảng bá tốt nhất từ bên chính thức, báo giá tự nhiên cũng là cao nhất.

Về phía các nền tảng livestream, sự cạnh tranh còn khốc liệt hơn, dù sao hiện tại các nền tảng lớn đều đang trong giai đoạn đốt tiền điên cuồng, nếu không giành được quyền phát sóng GPL sẽ tạo cho người dùng cảm giác "nền tảng này không ổn lắm", nên giá cạnh tranh bị đẩy lên rất cao.

Nói đi nói lại, số tiền này so với các khoản phí tài trợ hàng trăm triệu, mấy trăm triệu trong ký ức của Bùi Khiêm thì không thể sánh được.

Nhưng vấn đề là, bây giờ mới là lúc nào chứ?

Game GOG này ra đời chưa đầy một năm, trong nước đối với thể thao điện tử căn bản không có sự công nhận như vậy, bây giờ đã có thể đòi được phí tài trợ cao như thế, trong mắt Bùi Khiêm đã là vô cùng quá đáng!

Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại, điều này cũng có phần hợp lý.

Bởi vì có độ hot của chung kết thế giới GOG trước đó, mọi người đều thấy được tiềm năng to lớn của các giải đấu thể thao điện tử, mà GPL lại làm quá tốt, hiện tại gần như không có đối thủ cạnh tranh.

Huống chi các công ty lớn như Thần Hoa lần lượt tham gia, các tin tức về suất tham dự giá trên trời của GPL, đều không ngừng kích thích thần kinh của khán giả, các nhà tài trợ nhìn thấy hiệu ứng quảng cáo to lớn từ độ hot này, lại so sánh với báo giá của thể thao truyền thống, cảm thấy rất hời, dĩ nhiên là lũ lượt tham gia.

Bùi Khiêm âm thầm tính toán, GPL rất có khả năng sẽ kiếm được hơn trăm triệu từ các khoản tài trợ và quyền phát sóng của giải mùa xuân và mùa hạ.

Tin tốt là, hơn trăm triệu này là kiếm được trong cả năm, chia đều cho mỗi tháng sẽ có vẻ dễ chấp nhận hơn một chút.

Còn tin xấu là, sang năm phí tài trợ có thể sẽ còn cao hơn nữa.

Bùi Khiêm suy nghĩ một chút, số tiền đó e là không đẩy đi được rồi.

Đã vậy, phải nói với Trương Nguyên một tiếng, bảo các nhà tài trợ này trả góp, chia đều tiền ra mỗi tháng, tuyệt đối không được chuyển hết một lần, đặc biệt là không được chuyển ngay trước thời điểm quyết toán quan trọng này.

Nếu không, Bùi tổng sẽ thăng thiên tại chỗ.

"Còn chuyện gì khác không?" Bùi Khiêm cảm thấy hơi mệt mỏi.

Quản bồi sinh suy nghĩ một chút: "À, còn một chuyện nhỏ, liên quan đến câu lạc bộ FV. Nghe nói bên Tập đoàn Long Vũ muốn sắp xếp cho các đội trong nước đến Los Angeles huấn luyện, nhưng lại bỏ sót đội FV..."

Ngô Việt đã gọi điện cho Trương Nguyên để bàn về chuyện này, vì không có gì cần bảo mật nên quản bồi sinh cũng biết.

Bùi Khiêm nghe xong, mắt không khỏi sáng lên.

Đây sao có thể gọi là chuyện nhỏ được?

Tiêu tiền không phải chuyện nhỏ!

Cái tên Ngô Việt này, cả Trương Nguyên nữa, hai người đều đáng bị phê bình nặng! Chuyện như vậy mà không báo cáo ngay cho mình, nghĩ cái gì vậy?

Tập đoàn Long Vũ đưa hai đội đi Los Angeles, chỉ để lại câu lạc bộ FV?

Chuyện tốt!

Đây là cho mình một cơ hội tiêu tiền vô cùng quý giá!

Theo mức chi tiêu ở Los Angeles, nếu đưa nhiều người đi, đặt tiêu chuẩn ăn ở cao nhất mà hệ thống cho phép... có thể sẽ tốn không ít tiền đây!

Nghe xong bao nhiêu tin xấu, cuối cùng cũng có một tin tốt.

Sau khi buổi họp kết thúc, Bùi Khiêm lập tức gọi điện cho Ngô Việt.

...

Tại câu lạc bộ FV, Ngô Việt đang đau đầu vì chuyện huấn luyện của đội, thấy điện thoại của Bùi tổng gọi đến, vội vàng bắt máy.

"Alo? Bùi tổng, có chuyện gì không ạ?" Ngô Việt hỏi.

Đầu dây bên kia, Bùi tổng có vẻ hơi không vui: "Chuyện các câu lạc bộ khác đi Los Angeles, sao không nói với tôi?"

Ngô Việt sững sờ một chút, vội vàng giải thích: "À, Bùi tổng, chuyện nhỏ này không phiền ngài bận tâm đâu ạ, tôi có thể xử lý được."

Bùi Khiêm: "Cậu xử lý được cái gì? Cậu có thể quyết định đặt vé máy bay hạng nhất và khách sạn 5 sao cho toàn bộ đội viên, hay có thể tìm được đối thủ huấn luyện cho đội?"

Ngô Việt: "Tôi..."

Hắn nghĩ một chút, đúng là không thể thật. Mặc dù tiền trong sổ sách của câu lạc bộ FV là đủ, nhưng việc bỏ ra mấy chục vạn để đến Los Angeles sớm, hắn đúng là rất khó tự mình quyết định.

Bùi Khiêm nói: "Không cần phải lăn tăn chuyện này nữa, lập tức đi làm visa khẩn cho mọi người! Câu lạc bộ FV hiện tại có tổng cộng bao nhiêu người?"

Ngô Việt suy nghĩ một chút: "Đội một có 5 tuyển thủ, đội hai cũng 5 tuyển thủ, ngoài ra còn có tôi, quản lý Lục, và các nhân viên khác của đội..."

"À, nhưng cũng không cần nhiều người như vậy đâu ạ, để đội một và quản lý Lục đi là được, sáu người vừa đủ ba phòng tiêu chuẩn."

Bùi Khiêm nghe xong liền tỏ ra rất không vui: "Sáu người sao được?"

"Có câu nói, binh mã chưa động, lương thảo đi trước. Muốn hành quân đánh trận mà hậu cần không theo kịp thì đánh đấm cái gì?"

"Los Angeles là nơi đất khách quê người, phải tìm phiên dịch, đến nơi lại tìm một hướng dẫn viên quen thuộc tình hình, ăn ở hàng ngày cũng phải có người chuyên sắp xếp mới được."

"Ăn uống, tuyệt đối không thể qua loa, đến đó khảo sát một vòng, xem có nhà hàng Trung Quốc nào hợp khẩu vị không, đảm bảo việc ăn uống hàng ngày của các tuyển thủ không gặp vấn đề, không để ảnh hưởng đến thể trạng."

"Thuê thêm bốn vệ sĩ nữa, nghe nói an ninh bên Mỹ không ổn lắm, phải đảm bảo an toàn cho các tuyển thủ."

"Lại mang theo một đội đấu tập... Tôi thấy SUG cũng không tệ, thế này, tôi bỏ tiền đưa cả các tuyển thủ bên SUG đi cùng các cậu."

"Vậy đi, tổng cộng là 30 suất, cứ theo tiêu chuẩn ăn ở 3000 tệ một người một ngày mà sắp xếp, ở cho đến khi giải đấu kết thúc, tổng cộng khoảng năm tuần nhỉ?"

"Chỉ riêng tiêu chuẩn ăn ở đã là 3,15 triệu. Ừm, các cậu đến Los Angeles, có thể còn phải mua sắm, mua chút đặc sản, lúc về xách vài món đồ kỹ thuật số gì đó, cộng thêm chi phí tìm hướng dẫn viên, tìm vệ sĩ đã nói trước đó, rồi tính thêm một số tình huống đột xuất có thể xảy ra..."

"Vậy thì, tổng cộng, 4 triệu là được."

Ngô Việt nghe mà trố mắt ngoác mồm.

Đi một chuyến Los Angeles, tiêu hết 4 triệu?

Toàn bộ câu lạc bộ FV cộng lại cũng không đáng giá nhiều tiền như vậy!

Ngô Việt vội vàng nói: "Bùi tổng, không cần thiết phải thế đâu ạ! Bên Finger Games sau khi giải đấu bắt đầu sẽ bao ăn ở, nên thực sự chúng ta chỉ cần tốn tiền vé máy bay đi về thôi."

"Dù chúng ta có đi sớm một tuần, một tuần ăn ở đó tự túc, cũng căn bản không cần đến tiêu chuẩn 3000 tệ một người, khách sạn không tệ gần địa điểm thi đấu, phòng đôi cũng chỉ dưới 1000 tệ là có thể đặt được."

"Chỗ ở Finger Games sắp xếp tốt hơn một chút, nhưng phòng đôi mỗi đêm cũng chỉ khoảng 200 USD, tức là khoảng 1400 tệ thôi..."

Bùi Khiêm nghe đến đây liền không thích.

Ý gì đây, không muốn cho mình tiêu tiền à?

Theo cái tiêu chuẩn thấp nhất của cậu, sáu người đi, ở phòng 1000 tệ một đêm, mà còn chỉ có tuần đầu tiên tự bỏ tiền túi?

Thế này e là tiêu hết mười mấy vạn cũng khó!

Bùi Khiêm lập tức ngắt lời Ngô Việt: "Finger Games sắp xếp chỗ ở cho chúng ta, chúng ta nhất định phải ở sao? Lỡ như điều kiện chỗ ở của họ không đáp ứng được yêu cầu của chúng ta thì sao?"

"Các tuyển thủ ngàn dặm xa xôi đến nơi đất khách quê người thi đấu, lỡ xảy ra vấn đề gì trách nhiệm này cậu gánh nổi không? Có câu nói phòng bệnh hơn chữa bệnh, có thể tiêu chút tiền để ngăn chặn những mầm mống rủi ro này, rất đáng giá!"

"Cứ làm theo lời tôi nói, tiền sẽ được chuyển tới sớm thôi."

Bùi Khiêm nói xong liền cúp máy.

Ngô Việt nhìn màn hình điện thoại đã ngắt kết nối, rơi vào hoang mang.

30 suất?

Đội một, đội hai của câu lạc bộ FV cộng thêm năm tuyển thủ chính của SUG, mới có 15 người.

Biết tìm đâu ra 30 người bây giờ?...

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!