Ngày 26 tháng 12, thứ hai.
Buổi sáng, Bùi Khiêm ngủ một mạch tới khi tự tỉnh, có chút miễn cưỡng bò dậy khỏi giường đi đánh răng rửa mặt.
"Hay là hôm nay không đến công ty nữa nhỉ..."
"Chán thật, bắt đầu từ hôm nay phải chăm chỉ ôn tập mới được!"
Bùi Khiêm vừa đánh răng vừa phiền não, thầm hạ quyết tâm.
Hai ngày cuối tuần vừa rồi, chính Bùi Khiêm cũng không nhớ mình đã làm gì, hình như chỉ ở nhà ngủ nướng, chơi game, lướt web một lúc, thế rồi hai ngày trôi vèo.
Vốn dĩ Bùi Khiêm đã định tìm một nơi yên tĩnh để tập trung ôn bài.
Dù sao cũng sắp đến tuần thi cử rồi, để hoàn thành mục tiêu vượt qua lão Mã, cậu phải dành ra chút thời gian để ôn tập cho đàng hoàng.
Nhưng vấn đề là, ai cũng biết thời gian giống như nước trong bọt biển, cứ vắt là sẽ có, nhưng đôi khi muốn vắt lại chẳng có sức.
Bùi Khiêm cảm thấy thời gian của mình cứ như nước giữa sa mạc, chỉ cần lơ là một chút là bốc hơi nhanh như chớp.
Hơn nữa còn có một trở ngại lớn, đó là vấn đề tâm lý.
Từ thứ hai đến thứ sáu, công ty vẫn làm việc bình thường, Bùi Khiêm thường phải để mắt tới, xử lý một vài công việc, ví dụ như đưa ra các quyết định quan trọng, việc này đã chiếm mất một phần sức lực, không còn thời gian để ôn tập.
Thứ bảy, chủ nhật công ty đúng là được nghỉ, theo lý thì Bùi Khiêm có thời gian ôn bài, nhưng cậu lại ở nhà chẳng buồn nhúc nhích.
Từ thứ hai đến thứ sáu công việc bận rộn như vậy, cuối tuần không được nghỉ ngơi cho tử tế à? Thư giãn một chút chứ?
Kết quả là chẳng hiểu sao thời gian cứ thế bay biến hết.
Bùi Khiêm cũng không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu mình quyết định "bắt đầu từ hôm nay sẽ chăm chỉ ôn tập", nhưng tiến độ ôn tập vẫn đáng báo động, tập tài liệu đã photocopy từ sớm mà đến giờ vẫn chưa xem xong được vài trang.
Khó quá đi mất.
Rửa mặt xong, Bùi Khiêm tàn nhẫn vò mặt mình, sau đó ngồi xuống ghế sofa bắt đầu xem tài liệu ôn tập.
Năm phút sau, cậu cầm điện thoại lên, theo thói quen lướt một vòng.
"Hả? Lý tổng và Tiết Triết Bân đầu tư vào Mặt Lạnh Cô Nương?"
Nhìn thấy tin nhắn Hạ Đắc Thắng gửi tới, Bùi Khiêm lập tức cảnh giác, nhíu mày.
Trên đầu cậu dường như hiện lên một chữ "Nguy" đỏ chót!
Bùi Khiêm lập tức đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng khách.
Lý tổng coi Bùi Khiêm là phong vũ biểu đầu tư, thì Bùi Khiêm cũng đâu khác gì, cậu coi Lý tổng là vạch cảnh báo đầu tư.
Bùi Khiêm đã cẩn thận ngẫm lại những trải nghiệm đau thương khi đầu tư kiếm tiền của mình, và phát hiện ra trong phần lớn các thương vụ có lãi, Lý tổng đều đóng một vai trò cực kỳ quan trọng.
Rất nhiều dự án trước đó đang lỗ sấp mặt, chỉ cần Lý tổng dẫn theo các nhà đầu tư khác vào cuộc, tình hình lập tức xoay chuyển 180 độ, đột nhiên bắt đầu hái ra tiền!
Mà bây giờ Lý tổng lại đầu tư vào Mặt Lạnh Cô Nương, đây chính là một tín hiệu rõ ràng.
Sắp có biến rồi!
Kế hoạch ban đầu của Bùi Khiêm là đầu tư cho Mạnh Sướng từng đợt 2 triệu, mang tính tượng trưng mua một ít cổ phần, mục đích chính là để âm thầm đốt tiền, lặng lẽ lỗ vốn.
Nhưng bây giờ Lý tổng lại rót thêm vốn, đây là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm, nó cho thấy dự án Mặt Lạnh Cô Nương này tám phần là sắp hốt bạc đậm rồi!
Nghĩ đến đây, Bùi Khiêm như ngồi trên đống lửa, cảm thấy kế hoạch lỗ vốn trước đó của mình e là đã bị lật đổ hoàn toàn.
Nếu cứ theo kế hoạch đã định mà rót từng đợt 2 triệu, lỡ như giá trị ước tính của Mặt Lạnh Cô Nương lại tăng vọt một lần nữa, chẳng phải lại kiếm thêm một mớ sao?
Tuyệt đối không được!
Bùi Khiêm bây giờ đã có chút triệu chứng PTSD với Lý tổng, trong lĩnh vực đầu tư này cậu gần như bị ám ảnh, lập tức quyết định lật đổ toàn bộ kế hoạch lỗ vốn trước đó, chuồn lẹ cho lành!
Suy nghĩ một lát, Bùi Khiêm liền gọi điện cho Hạ Đắc Thắng.
"Bán hết số cổ phần mua bằng 2 triệu trước đó đi, ngay lập tức! Bán cho ai cũng được, giá cao giá thấp không quan trọng, miễn bán được là được!"
Đầu dây bên kia rõ ràng là sững sờ một chút.
Anh ta có chút khó hiểu, Bùi tổng lại giở trò gì đây?
Chỉ có 2 triệu bạc lẻ, cũng chẳng mua được bao nhiêu cổ phần, có cần phải vội vàng bán đi như vậy không? Khoản này mà lướt sóng ngắn hạn, đừng mong kiếm lời, không lỗ là may lắm rồi.
Thao tác này đúng là khiến người ta không hiểu nổi, cực kỳ ảo ma.
Nhưng nghe giọng điệu kiên quyết của Bùi tổng, Hạ Đắc Thắng đột nhiên lại cảm thấy Bùi tổng chắc chắn có tầm nhìn ở một đẳng cấp cao hơn.
Hạ Đắc Thắng cũng không dám hỏi nhiều, lập tức đồng ý.
Cúp điện thoại, Hạ Đắc Thắng bắt đầu cẩn thận phân tích ý đồ đằng sau hành động này của Bùi tổng.
"Mình vừa mới gửi tin Lý tổng đầu tư vào Mặt Lạnh Cô Nương cho Bùi tổng không bao lâu, Bùi tổng liền bảo mình bán tháo cổ phần lần thứ hai, thậm chí chỉ cần nhanh, bán rẻ cũng được."
"Chẳng lẽ... đây là Bùi tổng và Lý tổng đã bàn bạc xong rồi? Hay là một loại ngầm hiểu giữa các nhà đầu tư hàng đầu? Lẽ nào 2 triệu bạc lẻ mà Bùi tổng bỏ ra trước đó, mua chút cổ phần ít ỏi kia, lại có ý nghĩa đặc biệt gì đó?"
Hạ Đắc Thắng càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này không hề đơn giản.
Lý tổng và Bùi tổng dường như đang phối hợp với nhau, cứ như đã bàn bạc trước vậy.
Nhưng Hạ Đắc Thắng cũng chỉ mơ hồ cảm thấy trong này có thể có một ván cờ lớn, nhưng lại không thể nói rõ ván cờ này rốt cuộc là gì.
Suy nghĩ mãi không ra, Hạ Đắc Thắng vẫn làm theo yêu cầu của Bùi tổng, gọi điện cho Mạnh Sướng.
...
"Lại muốn bán?"
"Không phải chứ, có tí cổ phần như vậy cũng muốn bán sao?"
Đầu dây bên kia, Mạnh Sướng nhận được điện thoại cũng hoàn toàn ngơ ngác.
Anh ta cũng kinh ngạc y như Hạ Đắc Thắng, hoàn toàn không thể hiểu nổi Bùi tổng đang làm cái quái gì.
Trước đó Bùi tổng chỉ đầu tư 2 triệu đã là rất quá đáng rồi, dù sao câu lạc bộ FV đi du đấu nước ngoài Bùi tổng còn thẳng tay vung mấy triệu ném xuống sông xuống biển. So sánh như vậy, 2 triệu Bùi tổng cho Mặt Lạnh Cô Nương chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ.
Thân sơ xa gần, liếc mắt là hiểu.
Kết quả là chỉ có ngần ấy cổ phần, Bùi tổng còn muốn bán đi?
Bùi tổng vất vả nửa ngày, cũng chẳng kiếm được đồng nào!
Đây không phải là đang chơi khăm tâm lý người khác à?
Nếu chuyện này có thể làm trong âm thầm thì cũng thôi đi, Bùi tổng đã bán sạch cổ phần trước đó, lần này bán cũng chỉ là chút ít cổ phần mua bằng 2 triệu kia, dụ dỗ một người bất kỳ cũng có thể mua lại được.
Nhưng mấu chốt là không thể làm trong âm thầm.
Chỉ cần liên quan đến chuyển nhượng cổ phần công ty, nhất định phải tuân theo quy trình của công ty, thông báo cho các cổ đông khác, còn phải làm thủ tục thay đổi đăng ký.
Lý tổng bây giờ đã đầu tư vào Mặt Lạnh Cô Nương, cũng là cổ đông của công ty.
Bùi tổng vừa bán, Lý tổng chắc chắn sẽ biết, tất cả các cổ đông khác của công ty cũng sẽ biết, và rồi tất cả các nhà đầu tư đang quan sát cũng sẽ nhận được tin tức.
Vậy chẳng phải là toang rồi sao?
Lý tổng vừa mới đầu tư vào Mặt Lạnh Cô Nương chưa được hai ngày, tiền trong tay Mạnh Sướng còn chưa ấm chỗ, lại đột nhiên xảy ra chuyện này, ai mà chịu nổi!
Sau khi nhận được số tiền đó, Mạnh Sướng vốn định xõa hết mình làm một vố lớn.
Chỉ cần các nhà đầu tư một lần nữa tràn đầy tự tin vào Mặt Lạnh Cô Nương, đẩy giá trị ước tính lên cao, trò chơi có thể tiếp tục, thì toàn bộ kịch bản có thể phát triển theo hướng mà Mạnh Sướng đã vạch ra.
Tuy có một vài trắc trở nhỏ, nhưng ảnh hưởng sẽ không lớn.
Nhưng thao tác bất thình lình này của Bùi tổng lại như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Mạnh Sướng, trực tiếp dập tắt ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong lòng anh ta!
Cổ phần không nhiều, nhưng tiếng xấu đồn xa!
Bùi tổng trong vòng chưa đầy nửa tháng đã hai lần bán tháo toàn bộ cổ phần Mặt Lạnh Cô Nương trong tay...
Tin này mà truyền ra ngoài, người khác sẽ nhìn công ty Mặt Lạnh Cô Nương này như thế nào?
Chuyện Bùi tổng bán toàn bộ cổ phần lần trước, Mạnh Sướng đã phải vất vả lắm mới ém xuống được, kết quả bây giờ lại tái diễn y chang, vậy thì đúng là đến thần tiên cũng khó cứu!
Mạnh Sướng nhanh chóng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, anh ta vội vàng nói: "Hạ tổng, có cần phải làm vậy không?"
"Đằng Đạt cũng không đến nỗi thiếu chút tiền này chứ?"
"Hay là thế này, ngài nói với Bùi tổng một tiếng, dàn xếp giúp tôi, cho tôi thêm một tháng, không, nửa tháng thôi, cho dù là một tuần cũng được, một tuần sau hãy bán, được không?"
Mạnh Sướng nghĩ rằng mình sẽ ém nhẹm chuyện này trước, kéo dài thời gian, sau đó dùng khoảng thời gian này để gấp rút tìm người mua lại cổ phần, cố gắng để ván đã đóng thuyền, như vậy có thể giảm thiểu tác động tiêu cực từ việc Bùi tổng bán cổ phần lần thứ hai.
Đầu dây bên kia, Hạ Đắc Thắng thở dài: "Xin lỗi, tính cách của Bùi tổng anh cũng biết rồi đấy, chuyện này không có thương lượng đâu."
Bàn tay cầm điện thoại của Mạnh Sướng khẽ run.
Mười phút trước, tương lai của Mặt Lạnh Cô Nương vẫn còn một màu hồng, vô cùng tươi sáng, nhưng lúc này lại đột nhiên trở nên u ám...
...
...
Ngày 28 tháng 12, thứ tư.
Los Angeles, 10 giờ tối theo giờ địa phương.
Trên tầng hai của tiệm net, Mẫn Tĩnh Siêu sắp xếp, lưu lại các bảng dữ liệu, sao chép tất cả vào laptop của mình, sau đó xóa sạch file gốc trong máy tính của tiệm net.
Tuy làm vậy có vẻ hơi làm quá, nhưng cẩn thận không bao giờ thừa, nội dung huấn luyện của đội là tuyệt đối không thể tiết lộ, nó tương đương với bí mật quân sự thời chiến.
Sau khi hoàn thành tất cả, Mẫn Tĩnh Siêu chậm rãi xoay người, công việc của anh coi như đã hoàn thành một giai đoạn.
"Anh Bao, hai ngày nay vất vả cho anh rồi." Mẫn Tĩnh Siêu nói với Bao Húc đang ngồi bên cạnh.
Bao Húc lắc đầu: "Không không không, không hề vất vả chút nào. Nếu sau này lần nào đi du lịch cũng như lần này, tôi nghĩ tôi cũng có thể chấp nhận được..."
Vốn dĩ khi nghe tin phải đến Los Angeles, Bao Húc cảm thấy như tin dữ sét đánh ngang tai, nhưng sau khi đến mới phát hiện, so với mấy lần du lịch nước ngoài trước đó thì thoải mái hơn nhiều!
Mỗi ngày vẫn chỉ có hai điểm đến, tối ở khách sạn 5 sao, ban ngày đến tiệm net gần đó, ngoài việc phân tích dữ liệu, nghiên cứu chiến thuật ra còn có thể chơi game.
Mặc dù là đi nước ngoài, nhưng không cần phải đi check-in ở các điểm tham quan, thế thì thoải mái quá rồi!
Nếu lần nào đi nước ngoài cũng được như lần này, đến một thành phố mới ngoài việc ở khách sạn ra thì chỉ cắm rễ ở tiệm net, thì cũng không phải là không thể chấp nhận được.
Vì vậy lần này Bao Húc cũng đã bỏ ra khá nhiều công sức trong quá trình phân tích dữ liệu, giúp Mẫn Tĩnh Siêu rất nhiều.
Các tuyển thủ vẫn đang đánh trận huấn luyện, tiếp tục hoàn thiện các bài đánh chiến thuật.
Ngày mai là thứ năm, cũng là ngày vòng bảng Chung Kết Thế Giới IOI chính thức khởi tranh. Lần này, lịch trình của Chung Kết Thế Giới IOI có chút khác biệt so với giải mời toàn cầu của GOG.
Để đảm bảo các khu vực yếu hơn cũng có đội lọt vào Tứ kết, Chretien đã quyết định áp dụng quy tắc "hạt giống số một được đảm bảo suất đi tiếp".
Lần này có tổng cộng 16 đội, trong đó 4 đội hạt giống số một được đảm bảo vào Tứ kết, 12 đội còn lại được chia thành bốn bảng, mỗi bảng 3 đội đánh vòng tròn hai lượt theo thể thức BO1, cuối cùng chỉ có đội đứng đầu bảng mới có thể đi tiếp.
Sau đó, vòng Tứ kết sẽ bốc thăm lại, và không có cơ chế tránh né các đội cùng khu vực, bốc trúng đối thủ nào thì đánh đối thủ đó.
Câu lạc bộ FV là hạt giống số một của khu vực trong nước, nên sẽ bắt đầu đánh từ vòng Tứ kết, vòng bảng không liên quan gì đến họ, và đối thủ ở Tứ kết cũng chưa được xác định.
Nhưng điều này không có nghĩa là họ có thể lơ là.
Các tuyển thủ vẫn phải duy trì cường độ huấn luyện cao để đảm bảo trạng thái của mình, còn đội ngũ phân tích dữ liệu cũng phải tận dụng mọi thời gian để nghiên cứu lối chơi chiến thuật của các đội trong vòng bảng, đảm bảo rằng sự hiểu biết của họ về phiên bản game là không có vấn đề.
Nếu không chuẩn bị đầy đủ ngay từ vòng bảng, thì khi bắt đầu thi đấu từ vòng Tứ kết, rất có thể sẽ bị loại từ vòng gửi xe.
Nói chung, trận chiến khốc liệt sắp sửa bắt đầu.
...
Cùng lúc đó, tại tầng một của tiệm net.
Hai câu lạc bộ khác cũng đã kết thúc buổi huấn luyện hôm nay, thu dọn đồ đạc cá nhân và trở về.
Mấy ngày nay, lịch trình huấn luyện của hai câu lạc bộ này là như nhau, về cơ bản mỗi ngày đều sẽ huấn luyện đến khoảng 12 giờ đêm mới rời đi.
Lịch trình huấn luyện hàng ngày chủ yếu là đánh trận huấn luyện, xem lại trận đấu, họp bàn chiến thuật, đánh RANK cao để duy trì cảm giác, v.v.
Bởi vì ngày mai vòng bảng sẽ chính thức bắt đầu, nên hôm nay họ về sớm hơn một chút, cố gắng nghỉ ngơi cho đủ.
Đến cửa tiệm net, mọi người vẫn như thường lệ, nhìn thấy chiếc xe khách nhỏ của câu lạc bộ FV, rất ăn ý mà giả vờ như không thấy.
Lúc đầu, lãnh đội của hai câu lạc bộ còn cố tình nghiên cứu thời gian huấn luyện của FV, cố ý dời lịch để tránh những cảnh tượng khó xử.
Nhưng sau đó họ phát hiện ra rằng hoàn toàn không cần phải cố tình né tránh, thời gian huấn luyện của câu lạc bộ FV hầu như ngày nào cũng dài hơn họ!
Hai câu lạc bộ này đều khoảng 10 giờ sáng mới dậy, ăn trưa ở khách sạn xong mới đến tiệm net huấn luyện, nhưng lần nào đến cũng thấy chiếc xe khách nhỏ đã đậu ở cửa tiệm net.
Và hai câu lạc bộ này về cơ bản đều rời đi vào khoảng 12 giờ đêm, lúc rời đi chiếc xe khách nhỏ vẫn còn ở đó.
Điều này khiến cho lãnh đội và các tuyển thủ của hai câu lạc bộ đều cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Câu lạc bộ FV này ngày nào cũng đi sớm về muộn, rốt cuộc là đang luyện cái gì vậy?
Hai câu lạc bộ này dậy muộn không phải vì họ lười, chủ yếu là do sắp xếp theo lịch trình huấn luyện ở trong nước. Buổi sáng không tìm được người để đánh xếp hạng cao, cũng không có trận huấn luyện nào để đánh, dậy sớm cũng vô nghĩa.
Hơn nữa, sức người có hạn, huấn luyện quá lâu có thể ảnh hưởng đến trạng thái, hiệu suất huấn luyện ngược lại chưa chắc đã cao.
Trong khi đó, câu lạc bộ FV lại luyện từ sáng đến rạng sáng, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với họ.
Hai vị lãnh đội đều rất tò mò, có mấy lần giả vờ vô tình đi ngang qua, muốn lên tầng hai liếc trộm một chút, xem tình hình huấn luyện của FV, kết quả không ngoài dự đoán bị bốn vệ sĩ tận tụy canh phòng, hoàn toàn không do thám được bất kỳ thông tin hữu ích nào.
Điều này càng khiến hai câu lạc bộ tò mò hơn.
Một tuyển thủ rất thắc mắc nói: "Câu lạc bộ FV ngày nào cũng chỉ ngủ được sáu, bảy tiếng, thời gian còn lại hình như đều dành cho việc huấn luyện, họ rốt cuộc đang luyện cái gì vậy? Cơ thể có chịu nổi không?"
Các tuyển thủ khác rõ ràng cũng có cùng thắc mắc.
Câu lạc bộ FV thực sự quá chăm chỉ, khiến họ trông mình như lũ cá khô.
Lãnh đội vội vàng nói: "Mọi người đừng để trong lòng, huấn luyện quan trọng là hiệu suất, chứ không phải thời gian. Có câu nói rất hay, nhiều người chỉ đang dùng sự cần cù trong chiến thuật để che đậy sự lười biếng trong chiến lược."
"Mọi người yên tâm, qua nhiều nguồn tin, tôi về cơ bản đã xác định được, câu lạc bộ FV không hề đánh trận huấn luyện với FRY hay bất kỳ câu lạc bộ nước ngoài nào, thậm chí có đánh RANK cao hay không cũng cần phải đặt dấu chấm hỏi."
"Họ không có tài khoản siêu cấp trong tay, nhưng cũng không loại trừ khả năng họ mua acc."
"Những người này cùng lắm cũng chỉ đánh trận huấn luyện với SUG và đội hai của chính họ. Đánh nhiều hơn nữa cũng chỉ là hai con gà mờ đấu với nhau, càng đánh càng dở, sẽ không có tiến bộ gì nhiều."
"Được rồi, mọi người đừng cứ nhìn chằm chằm vào câu lạc bộ FV nữa, ngày mai vòng bảng sẽ chính thức khởi tranh, mọi người cứ giữ vững trạng thái, thể hiện được thành quả huấn luyện của chúng ta là được."
"Chúng ta hiện tại tuy vẫn chưa đánh lại được những đội mạnh như FRY, nhưng so với lúc đầu đã có tiến bộ. Lần này chúng ta được chia vào bảng khá ổn, mọi người cứ theo nhịp độ và bài đánh đã luyện mà đánh cho vững, cố gắng vượt qua vòng bảng để vào Tứ kết vẫn không thành vấn đề."
Trên đường về khách sạn, vị lãnh đội này đã động viên khích lệ một hồi, chỉ sợ tâm lý của các tuyển thủ bị ảnh hưởng.
Kể từ khi đến Los Angeles, người của câu lạc bộ FV dường như đang vô tình hay cố ý phá nát tâm lý của các tuyển thủ hai câu lạc bộ này.
Ngồi khoang thương gia, ở khách sạn 5 sao sang trọng, bao trọn tầng hai tiệm net, thuê xe thuê vệ sĩ đưa đón toàn bộ hành trình, quá đáng hơn là ba anh chàng nhiếp ảnh gia làm việc với cường độ cao, mỗi ngày ngoài chụp ảnh ra là cắt video, Weibo chính thức của câu lạc bộ FV chưa bao giờ ngừng hoạt động, một ngày ít nhất đăng ba, bốn bài.
Mặc dù rất nhiều người vào chửi, nhưng Weibo hoàn toàn không bị lay động, vẫn cập nhật như thường, cùng lắm là mấy đứa mồm thối thì block hết là xong.
Đến sau này, những người chửi bới cũng đã mệt, đều đang ém hàng, chờ FV thua là chửi sấp mặt.
Mấy ngày huấn luyện này, nhìn thấy các tuyển thủ FV ăn ngon mặc đẹp, hai câu lạc bộ còn lại đều cảm thấy có chút ghen tị.
Hôm nay cũng vậy, đã là rạng sáng, gió trên đường hơi lạnh, mọi người bất giác bước nhanh hơn.
Một tuyển thủ đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nói: "Ê, hôm nay đám người của câu lạc bộ FV có phải cũng phải chuyển đến khách sạn của chúng ta ở không?"
Ngày mai sẽ chính thức bắt đầu thi đấu, Finger Games sẽ cung cấp chỗ ăn ở cho tất cả các câu lạc bộ tham dự.
Chi phí ăn ở trước đó của hai câu lạc bộ này đều do Tập đoàn Long Vũ bao, sau đó phải chuyển đến phòng do Finger Games cung cấp, vì vậy trưa nay mọi người đã chuyển phòng.
Hơn nữa, các câu lạc bộ khác cũng đã lần lượt đến trong hai ngày nay và cũng đã nhận phòng tại khách sạn Courtyard.
Theo lý mà nói, các tuyển thủ của câu lạc bộ FV cũng nên chuyển qua đây chứ?
Finger Games bao ăn ở mà, nếu không ở, chẳng phải là lãng phí hết tiền sao?
Các tuyển thủ khác rõ ràng trước đó cũng không nghĩ đến vấn đề này, họ nhìn nhau, trong mắt lóe lên một tia mong đợi.
Đúng vậy, không có lý do gì mà không đến ở!
Trước đây Finger Games không bao ăn ở, tự bỏ tiền ra ở khách sạn sang trọng cũng đành; bây giờ Finger Games bao ăn ở, chẳng lẽ còn phải tiếp tục tự bỏ tiền túi sao?
Có hơi xa xỉ quá không?
Nếu mọi người cùng ở khách sạn Courtyard, thì điều kiện ăn ở của mọi người sẽ như nhau, tuy câu lạc bộ FV vẫn có xe riêng và vệ sĩ, nhưng ít nhất đòn đả kích tâm lý đối với hai câu lạc bộ còn lại sẽ giảm đi một chút.
Tuy nhiên, giấc mộng đẹp của mọi người còn chưa thành, thì đã thấy chiếc xe khách nhỏ màu đen lái qua, vẫn đậu vững vàng ở cửa khách sạn Ritz-Carlton đối diện.
Các tuyển thủ của câu lạc bộ FV lần lượt xuống xe vào sảnh khách sạn, hoàn toàn không thèm liếc nhìn về phía khách sạn Courtyard.
Rõ ràng, câu lạc bộ FV trong suốt thời gian thi đấu cũng sẽ ở đây, và sẽ không chuyển đến khách sạn Courtyard.
Mong đợi tan vỡ.
Các tuyển thủ của hai câu lạc bộ lặng lẽ bước vào sảnh khách sạn Courtyard, tâm lý vừa mới ổn định lại gợn lên một chút sóng gió...
...
...
Ngày 29 tháng 12, thứ năm, 9 giờ sáng.
Los Angeles, 11 giờ sáng theo giờ địa phương, cũng tức là 3 giờ sáng giờ trong nước, Chung Kết Toàn Cầu IOI sắp chính thức khởi tranh.
Trong khách sạn Ritz-Carlton, các tuyển thủ của câu lạc bộ FV đang tập thể dục cơ bản trong phòng gym của khách sạn.
Sau khi đến Los Angeles, các tuyển thủ vẫn duy trì thói quen tập thể dục tốt, và chính vì thời gian làm việc và nghỉ ngơi điều độ, thể trạng tốt, nên mới có thể duy trì trạng thái và sự tập trung tốt hơn, thời gian huấn luyện mỗi ngày dài hơn, hiệu suất cao hơn.
Bác sĩ đi theo đội đang ở bên cạnh nghiêm túc theo dõi trạng thái của các tuyển thủ, đề phòng họ luyện tập quá sức.
Dù sao bây giờ tập thể dục không phải để luyện đến kiệt sức, tăng cơ bắp, mà chỉ đơn giản là để cơ thể duy trì ở trạng thái tốt, nâng cao sự tập trung trong thi đấu, vận động gân cốt là được, nếu quá mệt mỏi ngược lại sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả huấn luyện.
Bác sĩ của đội phải đảm bảo thể trạng của các tuyển thủ được duy trì ở trạng thái tốt nhất.
Còn ở khu nghỉ ngơi của khách sạn, huấn luyện viên và đội ngũ phân tích dữ liệu thì đang nghiên cứu các trận đấu sắp bắt đầu hôm nay.
Lịch trình thi đấu lần này, do phải đảm bảo suất vào Tứ kết cho hạt giống số một của mỗi khu vực, nên sẽ có chút kỳ quặc.
Vòng bảng có tổng cộng 12 đội, bốn bảng, đánh vòng tròn hai lượt BO1, đội đứng đầu mỗi bảng sẽ đi tiếp.
Tổng cộng sẽ đánh trong bốn ngày, từ thứ năm đến chủ nhật, mỗi ngày đánh 6 trận, đến chủ nhật thì vòng bảng sẽ kết thúc hoàn toàn và tiến hành bốc thăm vòng Tứ kết.
Về phần tại sao trận đấu đầu tiên lại diễn ra vào lúc 11 giờ sáng, mọi người cũng không hiểu lắm.
Theo thói quen của GPL, thường là đánh vào khung giờ vàng từ chiều đến tối, nhưng Finger Games có lẽ đã cân nhắc đến việc khán giả tại hiện trường quá đông, sợ lỡ như trận đấu xảy ra bug phải tạm dừng hoặc vì một số lý do khác mà kéo dài quá lâu, khán giả sẽ bất tiện khi ra về, nên thời gian được đẩy lên sớm hơn một chút.
Địa điểm thi đấu lần này là một nhà thi đấu lớn nổi tiếng tại địa phương, có sức chứa tối đa gần hai vạn người, rất có tiếng tăm trên thế giới.
Lần này Finger Games rõ ràng đã quyết tâm dùng Chung Kết Toàn Cầu lần này để lấy lại thể diện, vì vậy không tiếc tiền của.
Tổng giải thưởng của Chung Kết Toàn Cầu IOI lần này là 3 triệu USD, đồng thời, Finger Games cũng đặc biệt ra mắt một bộ skin, 25% doanh thu từ việc bán skin cũng sẽ được đưa vào tổng giải thưởng.
Về phương diện phân chia giải thưởng, nhà vô địch độc chiếm 50%, á quân 15%, hạng ba và tư mỗi đội 7.5%, hạng năm, sáu, bảy, tám mỗi đội 2.5%, tám đội còn lại không vượt qua vòng bảng sẽ chia nhau 10% còn lại.
Nói cách khác, về mặt giải thưởng thì có phần nhỉnh hơn giải mời toàn cầu của GOG, về mặt địa điểm thi đấu thì càng vượt trội toàn diện.
Dù sao Finger Games vẫn luôn bị Đằng Đạt phá đám, đã sớm muốn tổ chức Chung Kết Toàn Cầu, kết quả lại bị Đằng Đạt nhiều lần ngáng đường, mãi không thành.
Lần này cuối cùng cũng dồn đủ sức để tổ chức được Chung Kết Thế Giới, dù có phải đập nồi bán sắt cũng phải vượt qua GOG về mặt thể diện, chuyện này liên quan đến vấn đề sĩ diện.
Ngô Việt nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ, liền bảo quản lý Lục gọi các tuyển thủ về phòng tắm rửa, sau đó xuống ăn sáng, chuẩn bị xuất phát đến nhà thi đấu để tham gia lễ khai mạc.
Mãi cho đến tuần sau mới có trận đấu của câu lạc bộ FV, nhưng tuần này các tuyển thủ cũng sẽ lựa chọn đến hiện trường xem một vài trận đấu quan trọng, quan sát lối chơi và trình độ của các đội khác, để sớm có sự chuẩn bị...