Cả hai đều biết rõ mục đích của cuộc gặp mặt này là gì, thế nên cũng chẳng cần phải vòng vo tam quốc làm gì. Bùi Khiêm cũng không quá xem trọng chuyện của Mạnh Sướng, đây chỉ là một trong vô số phiền phức của hắn, mà còn là một cái khá nhỏ, giải quyết cho nhanh rồi còn đi làm việc khác.
Bùi Khiêm nói: "Nội dung công việc chính thì anh biết rồi đấy, lần này chủ yếu là để nói với anh về vấn đề lương bổng."
"Có hai hình thức cho anh tự do lựa chọn: Loại thứ nhất là lương cứng, mỗi tháng 40.000, chỉ cần anh hoàn thành nhiệm vụ công việc thì không thiếu một xu; loại thứ hai là lương cứng thấp cộng với hoa hồng, lương cứng 3000, còn hoa hồng dao động từ 0 đến 200.000."
"Cách tính hoa hồng cụ thể đương nhiên sẽ gắn liền với hiệu quả của chiến dịch marketing. Tôi sẽ cử người chuyên làm phân tích số liệu, dựa vào số tiền chi ra, độ hot tạo được và hiệu quả quảng bá của mỗi phương án để tính hoa hồng cho anh."
"Với điều kiện tiên quyết là không được lăng mạ người tiêu dùng, không vi phạm pháp luật và quy định liên quan, sử dụng các phương thức marketing thông thường, thì tiêu tiền càng nhiều, độ hot càng thấp, hiệu quả quảng bá càng kém, hoa hồng sẽ càng cao."
Mạnh Sướng lập tức đáp: "Tôi chọn phương án thứ hai... Khoan đã, độ hot càng thấp, hoa hồng càng cao á?"
"Tỷ lệ nghịch à?"
Nghe những nội dung phía trước, Mạnh Sướng cảm thấy rất bình thường.
Lương cứng thấp cộng hoa hồng cao chính là hình thức mà anh ta mong đợi.
Mức lương 40.000 tuy đã là thu nhập cao đối với phần lớn mọi người, nhưng với Mạnh Sướng thì hoàn toàn không đủ. Dù sao trước đây khi còn làm quản lý cấp cao ở công ty lớn, lương của anh ta đã sớm vượt xa con số này. Bây giờ dù không vào công ty lớn, những nơi có thể trả cho anh ta 40.000 cũng không thiếu, chẳng cần thiết phải nơm nớp lo sợ dưới trướng Bùi tổng để nhận bốn chục ngàn lương chết.
Huống chi, với mức lương 40.000 để trả nợ, trừ đi thuế má và các chi phí sinh hoạt lặt vặt, dù mỗi năm trả được 300.000 thì món nợ trên người cũng đủ để anh ta trả trong hai mươi năm.
Đời người có được mấy lần hai mươi năm?
Trong khoảng thời gian đó, anh ta sẽ luôn mang thân phận của người bị thi hành án, bị hạn chế đủ thứ, ngay cả đi lại cũng không được ngồi tàu cao tốc hay máy bay, còn chuyện mua nhà, du lịch, nghỉ phép, xuất ngoại thì đừng hòng nghĩ tới.
Đợi đến khi trả hết nợ, anh ta cũng sắp đến tuổi về hưu, về cơ bản là cả cuộc đời này cứ thế trôi qua trong vô vị, chẳng lẽ đến năm mươi, sáu mươi tuổi còn muốn đông sơn tái khởi ư? Chuyện đó hoàn toàn không thực tế.
Nếu là mấy chục năm trước thì có lẽ còn hy vọng, chứ bây giờ thì không thể.
Đôi lúc Mạnh Sướng còn nghĩ, nếu có thể ngồi tù ba năm để xóa sạch đống nợ nần này, anh ta thà đi tù còn hơn. Dù sao người ra tù rồi gây dựng lại sự nghiệp cũng không thiếu, tốt hơn nhiều so với việc còng lưng trả nợ hai mươi năm.
Còn nếu tính theo mức hoa hồng cao nhất là 200.000 mà Bùi tổng đưa ra, trong trường hợp lạc quan, cắn răng năm, sáu năm là có thể trả hết nợ. Đây là cơ hội mà không công việc nào khác có thể mang lại.
Vấn đề duy nhất là... tại sao độ hot lại tỷ lệ nghịch với hoa hồng?
Hiệu quả quảng bá càng kém, Bùi tổng lại cho càng nhiều tiền?
Đây là cái lý lẽ gì vậy?
Mạnh Sướng còn tưởng mình nghe nhầm, bèn hỏi lại một lần nữa: "Bùi tổng, lúc nãy ngài nói là tỷ lệ nghịch ạ?"
Bùi Khiêm gật đầu, giọng nói chắc nịch pha lẫn một sự tự tin: "Đúng vậy."
Bùi Khiêm không định giải thích, mà cũng chẳng cần giải thích, chỉ cần tỏ ra đủ tự tin thì Mạnh Sướng sẽ tự mình não bổ ra một lý do hợp lý.
Hắn lấy một bản hợp đồng từ bên cạnh: "Đây là quy tắc chi tiết, anh có thể từ từ xem. Cột thời hạn thì tự anh điền, ba năm, năm năm, mười năm... Hợp đồng ký càng lâu, hoa hồng càng nhiều."
Mạnh Sướng chìm vào im lặng trong giây lát, anh ta cầm lấy bản hợp đồng đọc đi đọc lại, từng câu từng chữ, luôn cảm thấy có một nguy cơ cực lớn ẩn sau nó.
Bùi tổng không phải là đang muốn gài mình đấy chứ?
Giác quan thứ sáu mách bảo anh ta có bẫy, nhưng nghĩ nát óc cũng không ra cái bẫy nằm ở đâu.
Nếu hiệu quả quảng bá càng tốt, tiền thưởng càng nhiều thì rất dễ hiểu. Mạnh Sướng rất tự tin vào bản thân, mảng marketing và quảng bá chắc chắn sẽ được anh ta sắp xếp đâu ra đấy, cầm chắc hoa hồng cao trong tay.
Nhưng điều kiện Bùi tổng đưa ra là: Tiêu tiền càng nhiều, độ hot càng thấp thì hoa hồng càng cao.
Nói một cách dân dã là, cứ tiêu tiền thả ga, nhưng hiệu quả quảng bá càng tệ càng tốt.
Làm vậy thì có lợi gì cho Đằng Đạt chứ? Chê kinh phí quảng cáo của mình nhiều quá à? Tiêu không hết nên phát rầu?
Vô lý!
Mạnh Sướng cảm thấy việc này chẳng có lợi lộc gì cho Bùi tổng cả, trừ phi... mỗi phương án quảng bá của Mạnh Sướng đều thành công vang dội. Nếu vậy, Mạnh Sướng sẽ chỉ nhận được 3000 lương cứng, đời này e là trả nợ không hết, công việc làm càng tốt thì bản thân anh ta lại càng khốn đốn.
Nhưng Mạnh Sướng cảm thấy chuyện như vậy không thể xảy ra được.
Rất nhiều công ty hàng đầu mỗi năm phải chi hàng chục tỷ cho marketing, người phụ trách bộ phận marketing đều được mời về với mức lương cao ngất ngưởng, cũng bởi vì đây là một công việc đòi hỏi kỹ thuật. Làm tốt thì không dễ, nhưng làm tệ thì vơ một phát được cả nắm.
Thậm chí đối với Mạnh Sướng, công việc này còn có phần nhàn hạ hơn. Anh ta chẳng cần phải vắt óc nghĩ ra đủ loại phương án marketing, cứ làm qua loa cho có lệ là có thể nhận hoa hồng cao rồi?
Dù bản năng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng Mạnh Sướng đã đọc đi đọc lại bản hợp đồng này rất nhiều lần mà vẫn không nghĩ ra rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.
Mạnh Sướng cũng là người từng trải, kiến thức về tài chính, pháp luật không thiếu, anh ta có thể nhận ra bản thân hợp đồng này không có bẫy, thậm chí còn khiến anh ta cảm thấy hơi phi thực tế.
Hạn chế duy nhất là Mạnh Sướng không được làm bừa, ví dụ như trực tiếp lăng mạ người tiêu dùng trong quảng cáo, phân biệt đối xử vùng miền hoặc giới tính, hay các hành vi vi phạm luật quảng cáo đều tuyệt đối không được phép, sẽ có người phụ trách giám sát.
Nhưng đối với Mạnh Sướng, điều khoản này vẫn rất hợp lý, xem như là điều khoản bảo vệ để phòng ngừa anh ta lợi dụng lỗ hổng, có thể hiểu được.
Nghĩ đến món nợ mấy triệu đang gánh trên vai, Mạnh Sướng nói: "Được, tôi ký."
"Thời hạn... dài nhất là mười năm ạ?"
Bùi Khiêm gật đầu: "Đúng, nếu ký mười năm, hoa hồng cao nhất mỗi tháng là 200.000, nếu ký ba năm thì hoa hồng cao nhất là 100.000. Ký càng lâu, hoa hồng càng cao."
Mạnh Sướng im lặng một lúc, sau đó quả quyết cầm bút ký tên, rồi điền vào cột thời hạn là mười năm.
Mười năm thì mười năm, đương nhiên là phải lấy hoa hồng cao rồi!
Mạnh Sướng biết rõ, nếu ký ba năm mà sau này phát hiện ra mình hoàn toàn có thể nhận được 200.000 hoa hồng, anh ta sẽ hối hận vô cùng.
Tuy theo tiến độ 200.000 hoa hồng mỗi tháng, anh ta không cần đến mười năm để trả hết nợ, nhưng dù trả xong rồi vẫn có thể kiếm thêm được mấy năm tiền.
Mười năm sau anh ta vẫn còn trẻ khỏe, lại có một chút của cải tích lũy, dù là hưởng thụ cuộc sống hay khởi nghiệp lại lần nữa thì đều là lựa chọn không tồi.
Bùi Khiêm vô cùng hài lòng, thu lại hợp đồng rồi mỉm cười nói: "Tốt lắm, vậy chúc anh sớm ngày trả hết nợ nần!"
Mạnh Sướng: "?"
Chẳng hiểu sao, anh ta cảm thấy câu nói này của Bùi tổng mang đầy mùi cà khịa.
...
Rời khỏi Viên Mộng Sang Đầu, Mạnh Sướng vẫn có cảm giác không thật.
Anh ta lại lôi bản hợp đồng mang theo bên mình ra xem kỹ lại lần nữa, đúng là không có vấn đề gì mà?
"Thôi kệ, ký cũng ký rồi, đừng nghĩ nhiều nữa."
Mạnh Sướng cảm thấy bây giờ mình có lo được lo mất cũng vô ích, đây đã là lựa chọn tốt nhất của anh ta hiện tại.
Theo lời Bùi tổng, tháng sau mới chính thức bắt đầu công việc, khoảng thời gian này Mạnh Sướng vẫn có thể nghỉ ngơi một chút, điều chỉnh lại tâm trạng.
Anh ta vừa định rời đi thì thấy một khuôn mặt dài hơi quen mắt ở phía đối diện đang vội vã đi tới.
Mạnh Sướng bất giác giật mình, đây không phải là Mã tổng sao?
Anh ta vẫn còn nhớ trong buổi họp báo của Mặt Lạnh Cô Nương, Mã tổng đã giả ngơ thành công lừa được anh ta, sau đó tung ra hai câu hỏi chí mạng nhắm thẳng vào vấn đề cốt lõi, khiến cả buổi họp báo hoàn toàn không đạt được hiệu quả như mong đợi.
Người có thể trở thành cánh tay đắc lực của Bùi tổng, sao có thể là kẻ tầm thường được?
Mạnh Sướng vội vàng cúi đầu, rảo bước rời đi.
Mã Dương lướt qua Mạnh Sướng, đi được hai bước thì dừng lại, quay đầu nhìn một cái.
"Ủa, người này trông quen quen, gặp ở đâu rồi nhỉ?"
"Ờ... không nhớ ra."
Mã Dương gãi đầu, dạo này bận nhiều việc, đặc biệt là phải bế quan ôn tập để chuẩn bị thi cử suốt một thời gian dài. Mỗi ngày gặp bao nhiêu người, làm sao có thể nhớ hết được.
Mã Dương nhanh chóng quên đi đoạn nhạc dạo ngắn này, hớn hở đi về phía Viên Mộng Sang Đầu.
...
"Anh Khiêm!"
Bùi Khiêm còn chưa thấy cái mặt dài của Mã Dương đâu đã nghe thấy tiếng hét oang oang của cậu ta.
Một giây sau, Mã Dương đã đẩy cửa phòng khách bước vào.
Bùi Khiêm đặt tài liệu đầu tư trong tay xuống: "Hử? Lão Mã, sao cậu lại đến đây?"
Mã Dương cười hì hì: "Chẳng phải dạo trước em bận ôn thi, không có thời gian đến báo cáo công việc sao. Giờ thi xong rồi, em cũng nên tập trung tinh thần lại vào công việc thôi."
"Đúng rồi anh Khiêm, hôm nay hình như trên web của phòng đào tạo có điểm rồi đấy, anh tra chưa?"
Bùi Khiêm lập tức tỉnh cả người: "Hả? Có điểm rồi à? Để tôi tra ngay."
Hắn liền lấy một chiếc laptop bên cạnh, sau đó mở trang web của phòng đào tạo, đăng nhập rồi tra điểm.
"A! Môn thi đóng sách của tôi được 72 điểm!"
Bùi Khiêm không khỏi có chút tự hào.
Đối với sinh viên ngành khoa học xã hội, thi đóng sách là khó nhất. Tuy độ khó của đề đóng sách thấp hơn đề mở rất nhiều, nhưng khổ nỗi phần lớn sinh viên đều lười học thuộc.
Nếu là thời cấp ba, học thuộc lòng chút kiến thức đó rất dễ dàng, nhưng lên đại học thì hoàn toàn khác.
Các môn học của ngành khoa học xã hội mà có nhiều sinh viên rớt nhất mỗi năm thì hơn một nửa là thi đóng sách, mà trong số đó hơn một nửa lại là nam sinh.
Không vì lý do gì khác, chủ yếu là vì lười.
Bùi Khiêm thi được 72 điểm, điều này cho thấy việc ôn tập của hắn đã có hiệu quả. Nếu là thầy cô cho điểm tình thương thì chắc cũng chỉ được 60 điểm là kịch kim, mỗi một điểm cộng thêm đều là do Bùi Khiêm tự mình nỗ lực mà có!
"Lão Mã, cậu thi được bao nhiêu?" Bùi Khiêm hỏi.
Mã Dương cười hì hì: "Em chỉ cao hơn anh Khiêm một chút thôi."
Nụ cười của Bùi Khiêm tắt ngấm: "Cao hơn một chút là bao nhiêu?"
Mã Dương đáp: "81 điểm ạ."
Bùi Khiêm im lặng một lát: "Thế còn môn thi mở sách thì sao? Tôi được 79."
Mã Dương nhìn một cái: "Em cũng chỉ cao hơn anh một chút, em được 82."
Bùi Khiêm hỏi liên tiếp mấy môn, Mã Dương thế mà đều cao điểm hơn hắn.
Cuối cùng, khi hỏi đến môn cuối cùng, Mã Dương gãi đầu: "Môn này thì em không cao bằng anh, em được 74 điểm, kém anh một điểm."
Bùi Khiêm thở phào một hơi, sắc mặt cuối cùng cũng khá hơn.
May quá may quá, từ năm nhất đến năm ba, cuối cùng cũng có một môn thi cao hơn Lão Mã một điểm!
Xem ra sự chăm chỉ ôn tập của mình đã có kết quả, tuy chỉ là một môn hơn một điểm, nhưng đây là một khởi đầu rất tốt
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà