Cùng lúc đó, tại Ban Linh Cảm dành cho tác giả của Điểm Cuối Trung Văn Võng.
Thôi Cảnh liếc nhìn đồng hồ, còn 2 tiếng nữa là tan làm.
Một tuần lễ trôi qua trong nháy mắt, ngày mai lại là cuối tuần.
Hắn rời khỏi khu xem phim của Ban Linh Cảm, sau đó đến khu làm việc tìm đại một chiếc máy tính rồi bắt đầu viết tiếp nội dung cho "Người Kế Nhiệm".
Mỗi ngày làm việc 8 tiếng, có đến 6 tiếng là dùng để xem các loại phim truyền hình, truyện tranh để thu thập tư liệu, chỉ có 2 tiếng có thể dùng để sáng tác, đây là quy định cứng của "Ban Linh Cảm".
Lúc mới bắt đầu, Thôi Cảnh cảm thấy 2 tiếng là quá ngắn, vô cùng không quen.
Dù sao trước đây khi hắn còn viết truyện mạng thì thời gian này hoàn toàn ngược lại, nhiều nhất là 2 tiếng thu thập tư liệu, thời gian còn lại đều dùng để gõ chữ.
Mà sau khi chỉ có 2 tiếng để gõ chữ, Thôi Cảnh luôn cảm giác như gõ chữ còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc rồi, rất không quen.
Nửa tuần trước, Thôi Cảnh cảm thấy nhịp sáng tác của mình có chút không ổn, thường thì 2 tiếng vừa mới bắt đầu vào guồng thì đã hết giờ.
Máy tính ở khu làm việc sẽ ghi lại thời gian sáng tác của mỗi tác giả, vượt quá 2 tiếng là không thể viết tiếp.
Đương nhiên, tác giả sau khi tan làm hoặc cuối tuần dùng laptop của mình viết, hay ra tiệm net viết thì chắc chắn không ai quản được. Nhưng dưới hình thức sáng tác mua đứt bản quyền này, lượng cập nhật và tổng số chữ vốn không có yêu cầu gì, tác giả nào đã chọn tham gia "Ban Linh Cảm" mà lại đi dùng thời gian nghỉ ngơi của mình để gõ chữ chứ?
Vì vậy, lúc mới bắt đầu Thôi Cảnh có hơi chật vật để thích ứng, bản thân viết chậm, độc giả cũng chờ không nổi, bị chửi không ít.
Thế nhưng dần dần, hắn đã điều chỉnh lại được phương thức sáng tác của mình.
Bây giờ mỗi ngày hắn dùng 6 tiếng để thu thập tư liệu, quyết định các chi tiết của câu chuyện, 2 tiếng còn lại có thể chuyên tâm sáng tác, tất cả nội dung đều đã được nghiền ngẫm kỹ càng, về cơ bản sẽ không có tình trạng viết lan man.
Hơn nữa, vì phải nén toàn bộ nội dung muốn viết trong ngày vào 2 tiếng, nên tính chặt chẽ của câu chuyện dường như cũng tốt hơn một chút.
Sau khi từ từ thích ứng với nhịp sáng tác này, Thôi Cảnh cảm thấy vẫn rất ổn.
Thôi Cảnh đi tới khu làm việc, mở máy tính lên rồi nhanh chóng nhập tâm, hai tay lướt nhanh trên bàn phím, từng đoạn tình tiết câu chuyện nhanh chóng được chuyển từ ý tưởng trong đầu hắn thành con chữ thực tế.
Thôi Cảnh không dám trì hoãn một khắc nào, bởi vì hắn biết chỉ cần đến giờ tan làm, những con chuột máy tính ở khu làm việc này sẽ đều "sống lại", chạy tán loạn khắp nơi như chuột thật, không tài nào bắt được nữa.
Phải tranh thủ hoàn thành công việc của hôm nay trước khi lũ chuột này bỏ chạy.
Trong tuần này, "Ban Linh Cảm" cũng ngày càng lớn mạnh hơn.
Có thêm nhiều tác giả của Điểm Cuối Trung Văn Võng đã hoàn thành truyện cũ của mình, chấp nhận thỏa thuận sáng tác mua đứt bản quyền mới, và cũng đến "Ban Linh Cảm" vừa thu thập tư liệu vừa sáng tác.
Chỉ có điều, phần lớn vẫn bị chửi.
Các độc giả của Điểm Cuối Trung Văn Võng cũng đều đã biết về sự tồn tại của "Ban Linh Cảm" này, và ý kiến phản đối ngày càng lớn.
Bởi vì trước đây chỉ có một phần nhỏ tác giả của Điểm Cuối Trung Văn Võng hoàn thành truyện cũ, bắt đầu viết truyện tùy chỉnh theo IP của Đằng Đạt, phạm vi độc giả bị ảnh hưởng không nhiều như vậy.
Nhưng bây giờ, số tác giả bị ảnh hưởng ngày càng nhiều!
Trong hơn một tuần qua, các độc giả chứng kiến từng tác giả hoàn thành truyện cũ "tiết tháo cuối đời không giữ được", những truyện mới mà họ thích xem cũng ít đi, tự nhiên là vô cùng bất mãn, cảm thấy Điểm Cuối Trung Văn Võng đang làm bừa, chỉ huy bậy, mơ mộng hão huyền, bước quá dài dễ bị rách đũng quần.
Chỉ là phía Điểm Cuối Trung Văn Võng không đưa ra bất kỳ phản hồi nào về việc này.
Các tác giả thì phản ứng khác nhau.
Có người cảm thấy phương thức sáng tác hiện tại rất tốt, rất nhàn nhã, có thể thỏa sức viết nội dung mình yêu thích, mặc kệ sự phản đối của độc giả; trong khi một nhóm tác giả khác thì lại hối hận, cảm thấy nội dung viết ra bản thân không hài lòng, độc giả cũng không hài lòng, định viết xong câu chuyện này rồi sẽ quay lại tiếp tục viết các tác phẩm chia lợi nhuận truyền thống.
Rõ ràng, sau một hai tháng nữa, "Ban Linh Cảm" sẽ sàng lọc bớt một nhóm tác giả và giữ lại một nhóm khác.
Có điều dù thế nào đi nữa, mọi người chắc chắn vẫn phải thực hiện xong hợp đồng sáng tác hiện tại đã.
Cũng may yêu cầu số chữ tối đa chỉ có 500 nghìn chữ, nhiều nhất ba tháng chắc chắn cũng có thể hoàn thành, không bị chậm trễ.
Còn về Mã Nhất Quần và Chu Hưng An, những biên tập viên của Điểm Cuối Trung Văn Võng, thì đều triệt để tuân theo yêu cầu của Bùi tổng, lựa chọn "thả rông".
Thôi Cảnh không quan tâm đến những chuyện này, các tác giả khác rốt cuộc muốn quay lại viết truyện chia lợi nhuận, hay tiếp tục viết truyện mua đứt bản quyền tùy chỉnh đều không liên quan gì đến hắn.
Bây giờ hắn chỉ muốn yên tâm viết cho xong câu chuyện "Người Kế Nhiệm" này.
Dù cho mọi người không thích xem, thì đối với bản thân hắn cũng coi như là một lần thử nghiệm không tồi.
Cuối tuần trước, Thôi Cảnh đã viết xong phần mở đầu cho "Người Kế Nhiệm".
Và trong tuần này, Thôi Cảnh cũng đã gần như hoàn thành xong đại cương câu chuyện tiếp theo của "Người Kế Nhiệm", việc kế tiếp là không ngừng hoàn thiện các chi tiết của mỗi đoạn tình tiết.
...
Một cậu ấm nhà giàu không có năng lực đặc biệt gì, phú nhị đại Phil Simmons quyết định trở thành siêu anh hùng, và nhận được sự hỗ trợ to lớn từ người cha giàu có của mình, có thể sử dụng khoản tài chính khổng lồ lên tới hai tỉ USD để thực hiện giấc mơ trở thành siêu anh hùng.
Phil cũng đã tiến hành điều tra vô cùng kỹ lưỡng, biết được bốn bước để một người bình thường trở thành siêu anh hùng trong thời đại này:
Tìm cách trở thành học trò của một siêu anh hùng và ra mắt thành công;
Thận trọng trong lời nói và hành động trong giai đoạn quan sát, tích lũy người ủng hộ;
Tham gia tranh cử siêu anh hùng, trở thành người phát ngôn cho một đoàn thể nào đó;
Trở thành siêu anh hùng hàng đầu, trở thành người có quyền lực và địa vị nhất ở thành phố Hope, thậm chí là toàn nước Mỹ.
Phil rất rõ ràng, đối với người bình thường mà nói, con đường này sẽ vô cùng gian khổ.
Toàn nước Mỹ có hàng chục triệu người mang giấc mơ siêu anh hùng, nhưng người có thể hoàn thành bước đầu tiên chỉ có vài trăm người ít ỏi; hoàn thành bước thứ hai, chỉ còn vài chục người; hoàn thành bước thứ ba, chỉ có mười mấy người; người thực sự có thể đứng trên đỉnh kim tự tháp, chỉ có vỏn vẹn ba, năm người.
Hơn nữa, Phil cũng không phải người giàu đầu tiên muốn dùng tiền để trở thành siêu anh hùng.
Ở thành phố Hope, những siêu phú hào giàu có hơn cả cha hắn, Lane Simmons, có ít nhất vài chục người, nhưng phần lớn trong số họ đều không thể trở thành siêu anh hùng.
Phần lớn họ sẽ chọn một con đường khác: Thông qua việc tổ chức các chương trình tìm kiếm tài năng siêu anh hùng, cung cấp tài chính tranh cử cho các siêu anh hùng, hoặc đầu tư vào các siêu anh hùng trước khi họ ra mắt, từ đó gây ảnh hưởng một cách gián tiếp.
Khi một tập đoàn tài chính lớn nào đó trở thành kim chủ của nhiều siêu anh hùng, thì dù những siêu anh hùng này không hẳn là chân chó của họ, nhưng trong đa số trường hợp cũng sẽ nể mặt họ.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, sức ảnh hưởng này không phải chỉ dựa vào việc đưa tiền là có thể đạt được.
Lane Simmons cũng được xem là một phú hào có tiếng ở thành phố Hope, nhưng Phil lại không đạt đến mức muốn làm gì thì làm, cũng là vì họ không có sức khống chế mạnh mẽ như vậy đối với các siêu anh hùng.
Gia tộc Simmons có thể khống chế, chỉ là một vài siêu anh hùng có thực lực tương đối yếu.
Người dân Mỹ không cho phép siêu anh hùng trở thành chó săn của các tập đoàn tài chính lớn, vì vậy có rất nhiều hạn chế về mặt chế độ.
Ví dụ: Tập đoàn tài chính lớn có thể cung cấp tài chính tranh cử cho siêu anh hùng, nhưng phải là tự nguyện, gián tiếp, có thể gây ảnh hưởng, nhưng không thể hoàn toàn khống chế;
Một siêu anh hùng mạnh mẽ nào đó, đằng sau anh ta tuyệt đối không chỉ có một tập đoàn tài chính lớn, mà là một cộng đồng lợi ích được hình thành bởi nhiều tập đoàn tài chính, giữa các tập đoàn tài chính này cũng sẽ có sự kiềm chế lẫn nhau, huống chi các siêu anh hùng có thể lấy "ý nguyện của người dân" làm lý do để từ chối yêu cầu của một tập đoàn tài chính nào đó;
Nếu một tập đoàn tài chính nào đó xảy ra vấn đề, thì siêu anh hùng cũng sẽ ngay lập tức cắt đứt quan hệ với nó, thậm chí sẽ "đại nghĩa diệt thân", tự mình ra tay đối phó với tập đoàn tài chính cản đường mình.
Tóm lại một câu chính là: Kẻ khống chế các siêu anh hùng là toàn bộ tầng lớp tài phiệt, nhưng cụ thể đến một phú hào hay một tài phiệt nào đó, thì cũng có thể là cá nằm trên thớt.
Các siêu anh hùng hàng đầu có chiến lực mạnh mẽ, sức ảnh hưởng to lớn, thậm chí bản thân họ cũng nắm trong tay nguồn tài chính khổng lồ, chính họ cũng đã trở thành những phú hào và tài phiệt ẩn mình, đối với những siêu anh hùng này mà nói, họ đã có thể ngược lại khống chế các phú hào khác.
Những phú hào ở cấp bậc như gia tộc Simmons, trong mắt các siêu anh hùng hàng đầu thực sự, căn bản chẳng là gì cả.
Giữa các tài phiệt lớn cũng sẽ tranh giành nhau các siêu anh hùng một cách công khai và ngấm ngầm, mà gia tộc Simmons ở phương diện này rõ ràng không có bất kỳ ưu thế nào.
Vì vậy, Lane Simmons mới đồng ý bỏ ra một nửa gia sản của mình, đánh cược vào vận mệnh tương lai của gia tộc Simmons, để ủng hộ Phil Simmons trở thành siêu anh hùng...
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ