Nhà Bùi Khiêm ở một huyện lỵ nhỏ gần thành phố Kinh Châu, cũng không quá xa.
Xuống taxi, Bùi Khiêm cẩn thận kiểm tra lại trang phục trên người, xem có sơ hở gì không.
Bộ vest, thắt lưng, giày da hàng hiệu anh hay mặc đều để lại phòng trọ, không mang về.
Cái đồng hồ Rolex lại càng tuyệt đối không thể mang về nhà.
Trong ba lô cũng chỉ có vài món đồ dùng cá nhân.
Chiếc laptop gaming Alienware giá 15 nghìn tệ kia dĩ nhiên cũng không thể mang về, lần này Bùi Khiêm chỉ mang theo chiếc laptop cũ mua hồi mới nhập học.
Không phải Bùi Khiêm quá cẩn thận, vấn đề là, bố mẹ anh người nào cũng như thám tử đại tài.
Bạn nghĩ rằng có thể giấu giếm được vài manh mối nhỏ mà bố mẹ không phát hiện ư?
Thế thì bạn còn non và xanh lắm.
Đến lúc thật sự lòi đuôi, Bùi Khiêm cũng không muốn cùng ông Bùi tham gia một cuộc đại tranh luận về chủ đề "Trò chơi có phải là thuốc phiện tinh thần hay không".
Kiểm tra từ đầu đến chân một lượt, không có vấn đề gì.
Bùi Khiêm lúc này mới bước vào khu nhà, lấy chìa khóa mở cửa nhà mình.
Vừa vào cửa, anh đã ngửi thấy mùi cơm thơm.
"Con trai về rồi à?"
Mẹ đang nấu cơm trong bếp nghe thấy tiếng mở cửa, vừa xào rau vừa nói.
"Thằng nhóc thối về rồi đấy à? Lại đây lại đây, nếm thử chè bác cả con mang về cho này."
Ông Bùi đang loay hoay với bộ ấm chén trên bàn.
Vẫn là khung cảnh quen thuộc, mọi thứ đều không thay đổi, cứ ngỡ như quay về mười năm trước.
Bùi Khiêm để ý thấy, thái dương của bố mẹ vẫn chưa có nhiều tóc bạc đến thế.
"Con cất ba lô đã. Dép của con đâu ạ?"
"Mẹ cất đi rồi. Ông Bùi, vào ngăn kéo lấy dép cho con trai ông đi! Tôi đang bận tay." Mẹ hô lên từ trong bếp.
Ông Bùi đành bất đắc dĩ đứng dậy khỏi ghế sô pha: "Ngăn tủ nào?"
"Ngăn dưới cùng của tủ quần áo trong phòng thằng bé ấy!"
Bùi Khiêm thay dép, cất ba lô rồi ngả người xuống ghế sô pha.
Thoải mái quá!
Cái sô pha ở nhà tuy không đắt tiền, nhưng nằm còn sướng hơn cả cái sô pha mấy chục nghìn tệ ở phòng khách công ty!
Cơm nhà nấu, ngửi thôi cũng thấy thơm hơn bữa buffet mấy trăm tệ trong buổi liên hoan công ty!
Chè ở nhà...
Phì, chè dởm gì thế này!
Bùi Khiêm uống một ngụm trà mà ông Bùi bảo là do bác cả đặc biệt mang về, suýt nữa thì phun ra ngoài.
Khó uống quá!
Ở công ty ngày nào anh cũng uống chè ngon, khẩu vị sớm đã bị nuôi cho kén chọn, loại chè bình thường này sao mà nuốt nổi nữa.
"Thế nào, chè ngon chứ?" Ông Bùi vừa nhấp một ngụm trà, vừa cười híp mắt hỏi.
"Vâng, ngon ạ." Bùi Khiêm lẳng lặng đẩy chén trà sang một bên.
Xem ra phải tìm cơ hội mua cho ông Bùi ít chè ngon mới được.
Không thể lấy của công ty, vì đó là tài sản công, chỉ dùng để tiếp khách, không thể dùng vào việc riêng.
Có điều Bùi Khiêm bây giờ cũng không phải nghèo rớt mồng tơi, anh hoàn toàn có thể dùng mấy chục nghìn tệ tiền riêng của mình để mua cho ông Bùi một hộp chè ngon.
Nhìn quanh căn nhà, mong muốn chuyển hóa tài sản cá nhân của Bùi Khiêm chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.
Nhà anh là một căn hộ hai phòng ngủ bình thường, rộng khoảng một trăm mét vuông, hơn nữa đây là nhà mới đổi mấy năm gần đây, vẫn còn đang trả góp.
Tuy được mẹ dọn dẹp sạch bong kin kít, nhưng dù là đồ đạc, thiết bị điện gia dụng hay trang trí, tất cả đều có chút cũ kỹ.
Gia đình anh chỉ là gia đình công chức bình thường, cuộc sống không quá khó khăn nhưng cũng rất tằn tiện.
Bùi Khiêm nhìn chiếc TV trong nhà.
"Bố, TV nhà mình có nên đổi không ạ? Bé quá rồi."
Ông Bùi trừng mắt: "Đổi cái gì mà đổi, dùng tốt chán! Với lại bố với mẹ con bình thường có mấy khi xem TV đâu."
"Vậy cái máy giặt thì sao, đổi sang cái lồng ngang đi bố?" Bùi Khiêm lại nói.
Ông Bùi vẫn lắc đầu: "Lồng ngang? Lồng ngang đắt lắm! Với lại, cái này đang dùng tốt, đổi cái mới rồi, cái cũ này con định vứt đi đâu."
"Sàn nhà vệ sinh mình không bằng phẳng, cái máy giặt này mỗi lần vắt là cứ rung như sắp long ra đến nơi, ồn ào hàng xóm." Bùi Khiêm nói, "Cũng không cần bố mẹ lo, để con mua, con mua thêm cả cái đế kê nữa, lúc vắt đảm bảo không kêu."
"Đế kê?"
"Nó điều chỉnh được độ cao bốn chân máy giặt, kê lên cho cân bằng thì lúc vắt nó không rung lắc lung tung nữa." Bùi Khiêm giải thích.
"Mua cái đế kê thì được, nhưng cũng không cần đến tiền của con. À, khoan đã, có gì đó không đúng."
Ông Bùi chợt tỉnh táo lại: "Thằng nhóc con sao lại đòi tự mua máy giặt? Con lấy đâu ra tiền?"
Bùi Khiêm biết ngay ông Bùi sẽ hỏi câu này, liền đáp: "Chuyện là, con có nhận đóng một bộ phim ngắn ở trường, đạo diễn trả cho con ba mươi nghìn tệ tiền cát-xê."
"Bao nhiêu? Ba mươi nghìn?!" Râu mép ông Bùi dựng đứng, "Mày đừng có mà nói phét với bố! Mày mà cũng đi đóng phim ngắn, lại còn được ba mươi nghìn tiền cát-xê? Mày trả cho người ta ba mươi nghìn thì có!"
"Bố nói kiểu gì thế, điều kiện của con trai ba thế này, cát-xê ba mươi nghìn là hợp lý quá rồi còn gì?" Bùi Khiêm không vui.
"Thôi đi, bố không tin!" Dù mặt ông Bùi rõ ràng đã cười toe toét, nhưng miệng vẫn cứng, "Trừ phi mày mang phim về đây cho bố xem!"
"Phim ạ? Phim còn chưa đăng lên mạng mà. Con nói chuyện này là để báo cho bố mẹ một tiếng, bây giờ con tự kiếm tiền được rồi, sau này không cần gửi tiền sinh hoạt phí cho con nữa đâu." Bùi Khiêm nói.
Ông Bùi lắc đầu: "Tiền sinh hoạt phí vẫn gửi như cũ. Con dựa vào bản lĩnh của mình kiếm tiền đương nhiên là tốt, nhưng cũng đừng tạo áp lực kinh tế quá lớn cho bản thân, việc học vẫn là quan trọng nhất, biết chưa?"
Hai người đang nói chuyện thì mẹ ở trong bếp gọi một tiếng: "Ăn cơm!"
Bùi Khiêm và ông Bùi vội vàng đi rửa tay rồi bưng thức ăn ra.
Trên bàn cơm, Bùi Khiêm, người vốn không thích uống rượu, đã phá lệ uống với ông Bùi hai ly rượu trắng ngâm câu kỷ mua ngoài hàng, ăn nhiều hơn bất cứ bữa nào.
Vẫn là ở nhà là nhất!
Ông Bùi rõ ràng đã uống hơi ngà ngà say, lôi Bùi Khiêm ra giáo huấn một tràng, còn khoe với mẹ rằng con trai đi đóng phim ngắn là nhờ di truyền gen ưu tú của mình, khiến mẹ cậu chỉ biết lườm một cái rồi giao luôn nhiệm vụ rửa bát.
Ăn cơm xong đã gần 9 giờ tối, Bùi Khiêm định đi rửa bát thì bị ông Bùi đẩy về phòng, bảo anh đi đường mệt rồi, mau đi nghỉ ngơi.
Mai hãy làm việc nhà cũng chưa muộn.
Bùi Khiêm cũng không cãi lại được ông Bùi, đành phải về phòng mình ôm máy tính lướt web.
Bùi Khiêm biết rất rõ, chuyện mình mở công ty chắc chắn không thể giấu gia đình mãi được, sớm muộn gì cũng phải ngả bài.
Chỉ là trước khi ngả bài, phải chuẩn bị đường lót trước đã.
Bùi Khiêm hiện có hơn năm mươi nghìn tệ tiền riêng, đổi cho nhà vài món đồ điện gia dụng là chuyện trong tầm tay, nhưng anh phải giải thích rõ ràng nguồn gốc của số tiền này.
Nếu nói là kiếm được từ làm game, e là ông Bùi sẽ nổi trận lôi đình với anh.
Vì vậy Bùi Khiêm suy đi tính lại, vẫn là nên nói chuyện mình đóng phim ngắn cho ông Bùi biết trước, để làm bước đệm.
Để ông Bùi biết rằng, bây giờ anh cũng là người có thể tự kiếm ra tiền, sau này sẽ không gặng hỏi quá nhiều về nguồn gốc số tiền này nữa.
Sau đó Bùi Khiêm sẽ thử thay đổi dần quan niệm của ông Bùi, để ông không còn thành kiến với game nhiều như vậy, rồi mới có thể thú thật với ông rằng mình đã mở một công ty game.
Lướt web một lúc, Bùi Khiêm cảm thấy mệt rã rời, anh rửa mặt rồi lên giường ngủ từ sớm.