Sáng sớm, tháng 7, năm 1182.
Nước mưa không ngừng nhỏ xuống dọc theo mái hiên.
Giọt nước rơi xuống đất, vỡ tan rồi bắn tung toé. Có phần phiêu tán trong không khí, có phần lại bắn vào bên ngoài góc tường màu nâu.
Lúc này, bên bức tường dưới mái hiên có hai người đang đứng.
Một là nam nhân có dáng người gầy gò, tuổi chỉ chừng mười mấy, sắc mặt đỏ bừng bừng. Người này mặc một bộ đạo bào xanh đã cũ, giặt nhiều đến mức vải phai màu, trở nên bợt bạt.
Mái tóc đen dày của hắn được buộc thành búi, dùng nguyệt nha quan bằng gỗ cài lên. Phần mép mộc quan còn có thể thấy rõ những góc cạnh thô ráp chưa được mài dũa kỹ.
** Nguyệt nha quan: đồ búi tóc hình bán nguyệt của nam giới thời xưa.
Đứng đối diện với hắn là một nữ tử có đeo mạng che mặt. Đôi mắt nàng long lanh, làn da trắng nõn vô cùng xinh đẹp.
Dáng người nàng yểu điệu thướt tha, mặc chiếc váy trắng thuần chỉ dài đến giữa đùi để lộ da thịt nõn nà. Chân đi đôi ủng da cao đến đầu gối màu nâu, hông đeo dây lưng bằng da thuộc có khảm ngọc thạch xanh biếc.
“Vinh Phương, qua đợt này có lẽ ta sẽ đi Đại Đô. Có lẽ… về sau không thể thường xuyên đến thăm đệ được nữa.” Giọng nói của nữ tử dịu dàng trong vắt, sạch sẽ giống như nước suối ở khe núi Phật Sơn.
“Tỷ đã đồng ý với ta là sẽ không đi theo Độ Mã Lan rồi cơ mà?” Nam tử cắn chặt khớp hàm, âm thanh gần như là rít qua kẽ răng.
“Đúng là ta đã đồng ý với đệ.” Nữ tử gật đầu.
“Cho nên bây giờ ta đâu có đi cùng Độ Mã Lan.”
Nàng khe khẽ thở dài, quay đầu nhìn khu rừng đang chìm trong màn mưa ngoài mái hiên.
Trong rừng sắc xanh thẫm xen lẫn nâu vàng, gió lay động nhánh cây khiến chúng không ngừng đong đưa.
Tiếng lá cây xào xạc hoà cùng tiếng mưa lộp độp tạo thành một âm thanh hỗn tạp, không phân biệt rõ cái nào với cái nào.
“Người sống trên đời, không muốn bị kẻ khác bắt nạt thì phải nghĩ cách trèo lên cao. Đến bây giờ mà đệ còn chưa hiểu rõ đạo lý này ư?” Nữ tử khẽ nói.
“Ta cũng đâu muốn như vậy, thế nhưng ngoại trừ vẻ ngoài có chút tư sắc này thì có gì đáng giá để mang ra đánh cược nữa đâu? Ít nhất ta còn may mắn hơn nữ tử bình thường khác rất nhiều, còn có chút hy vọng có thể trở mình!”
Nàng lấy từ cái túi đeo bên hông ra một túi tiền nho nhỏ, sau đó lại lấy từ trong túi tiền ra một vật được gói kỹ bằng giấy dầu màu vàng nhạt, đưa cho nam tử.
“Đa nương ta mất sớm, trên đời này chỉ còn hai tỷ đệ chúng ta sống nương tựa vào nhau. Vinh Phương, đây là đồ ta tích lũy mấy năm nay. Đệ cầm…”
** Đa nương: cách gọi cha mẹ ở gia đình bình thường thời xưa.
Nữ tử đưa gói giấy dầu tới.
Mấy năm nay, từ khi nghĩ thông suốt, nữ tử đã dùng cái giá hợp lý để bán tất cả những gì mình có cho người kia, còn tranh thủ đổi được an toàn, cơm áo không lo cho mình cùng đệ đệ.
Với lại, trong gói giấy dầu này còn có thứ mà đệ đệ đã muốn từ rất lâu rồi.
Nghĩ tới đây, nữ tử không tự chủ được mà dùng cánh tay còn lại đè chặt lên da thịt phía sau bắp đùi mình.
Cách một làn váy vẫn có thể cảm nhận được đau đớn.
Vì vật này mà nàng đã từ bỏ tôn nghiêm, cam tâm là đồ chơi cho kẻ khác.
Chẳng qua, làm vậy cũng rất đáng.
Sau khi nàng rời đi, số tiền này cộng thêm thứ kia chắc cũng đủ chi phí ăn mặc nhiều năm của đệ đệ…
“Mau cầm đi. Đệ yên tâm, ta nhất định sẽ nghĩ cách để chúng ta vượt qua…”
“Bốp!”
Nam tử hung hăng đập mạnh lên bao giấy dầu.
Bao giấy dầu bị một lực khá lớn đánh bay vào trong màn mưa rồi rơi xuống mặt đất ướt sũng, lăn thêm vài vòng. Bên trong bung ra một chồng lớn tiền giấy, tiền đồng có kích cỡ không đều nhau.
“Ai cần những đồng tiền bẩn thỉu của tỷ chứ!” Nam tử bỗng ngẩng đầu gào lên.
“Tỷ cho rằng tỷ không nói thì người khác không biết à? Tỷ cho rằng có tiền thì có thể sống một cuộc đời tốt hơn ư? Tỷ cho rằng chuyện mình làm suốt ngày kia không có ai biết à? Tỷ có biết sau lưng mình, thiên hạ xì xào những gì không hả?
“Tỷ chẳng biết gì hết! Bị người ta chơi, vui vẻ thoải mái lắm đúng không? Tỷ không biết xấu hổ nhưng ta biết!
Lúc trước đa nương đã dạy dỗ chúng ta như thế nào hả? ? Tỷ đã quên hết rồi đúng không?
Từ nay về sau, Trương Vinh Phương ta sẽ không nhận người tỷ tỷ như ngươi nữa! Bây giờ ngươi mau cầm những đồng tiền bẩn thỉu của mình lên rồi chút ngay cho ta!”
Chát!
Trương Vinh Phương hung hăng tát nữ tử một cái rồi xoay người bỏ đi. Chỉ thoáng cái hắn đã đội mưa, biến mất trong rừng sâu.
Nữ tử sững người, má phải bị đánh đến đỏ bừng, từ từ sưng lên nhưng nàng không nghĩ ngợi nhiều mà vội vàng chạy đến chỗ bao giấy dầu bị đánh bay. Sau đó ngồi xổm xuống, nhặt từng tờ tiền trên mặt đất lên.
Chương 2: Trong Thanh Hòa Cung
Nàng nhặt rất cẩn thận nhưng đáng tiếc, nước mưa cùng đất bùn cộng thêm việc lăn lóc vài vòng khiến phần lớn những tờ tiền lộ ra đều bị ngấm nước, dính vào nhau, nát bấy.
Những tờ tiền rách dính vào nhau thế này đâu dùng được nữa, chỉ đành vứt đi. Như vậy có nghĩa là quá nửa cố gắng của nàng trước giờ coi như đổ bỏ…
Nữ tử cúi đầu nhặt, mu bàn tay đột nhiên bị vô số giọt nước nhỏ trúng. Chỉ là những giọt nước này hình như không phải là nước mưa.
Nước mắt khiến tầm nhìn của nàng trở nên mơ hồ, bàn tay cũng dính đầy bùn đất.
“Không trách đệ ấy, đệ ấy còn nhỏ chưa hiểu chuyện… không biết tiền quan trọng thế nào. Chờ sau này, sau này đệ ấy…”
Nàng không nói tiếp nữa, chỉ dùng giấy dầu bọc tiền và món đồ kia lại rồi ngồi im ở đó đội mưa, âm thanh nghẹn ngào, lầm bầm không biết là đang nói điều gì.
…
Đại Linh, tháng 2, năm 1183.
Thanh Hòa Cung, đường Bình Dư, huyện Hoa Tân.
Tàng hồng hình chữ thập trên cành khẽ đung đưa trong gió, từ cánh hoa cuối cùng có vài giọt sương trượt xuống.
Giọt sương rơi xuống, xoẹt qua thân cây cao 10m, nhẹ nhàng vỡ tan trên một khuôn mặt.
Đạo nhân đưa tay lên xoa mặt rồi từ từ nhắm mắt lại, giơ cái hồ lô màu vàng trong tay lên, dí mũi vào lỗ hổng trên đó mà hít hà.
“Một hồ lô xuân say Hải Đường
Rượu còn chưa uống hương đã đưa…
Rượu này đúng là không hổ danh hồ lô rượu nức tiếng gần xa… ngửi thôi mà toàn thân đã thấy rất thoải mái!”
Vẻ mặt đạo nhân si mê cảm khái. Hắn cầm hồ lô, ngửa đầu làm như mình đang uống rượu, tưởng tượng cảnh tự nhiên có vô số rượu ngon từ hồ lô tuôn ra.
Trước mặt đạo nhân là một đạo tràng vẽ Thái Cực đồ hai màu đen trắng, xung quanh là tường trắng quây tròn, hoa mọc san sát.
Một đám đạo sĩ trẻ, mới mười mấy tuổi ngồi xếp bằng trên đạo tràng, miệng lẩm bẩm tụng niệm kinh văn.
“Chặt trúc cần trồng trúc bù, bắt gà phải để lại trứng. Không có việc gì gọi là tốn công phí sức. Tranh giống như thật, duyên phận hàm chứa thánh cơ…”
Đám đạo nhân trẻ tuổi dùng giai điệu một khúc hát để đọc thuộc lòng kinh văn. Bên cạnh bọn họ có hai đạo nhân, một người cầm chuông cống một người gõ trống nhỏ hỗ trợ nhau thành nhạc đệm.
Trong góc có một đạo nhân trẻ làn da hơi ngăm đen, cơ thể có vẻ khá gầy yếu, khuôn miệng khép mở nhưng lại không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Rõ ràng là người này chỉ mấp máy miệng cho có lệ.
Trên người hắn mặc một bộ đạo bào màu xanh đậm, trên đầu dùng nguyệt nha quan bằng gỗ cố định búi tóc, nét mặt hiền lành chất phác.
Nhìn bề ngoài thì đang cùng mọi người hợp xướng nhưng thực tế trong đầu hắn đã lẫn lộn trộn với nhau, rối thành một nùi.
Từ khi hắn đến thế giới này đã được hơn 10 ngày, thế nhưng Trương Vinh Phương vẫn mơ mơ màng màng như buổi đầu tiên, không thể thích ứng được với cuộc sống ở đây.
Vào một đêm nào đó, hắn chỉ đơn giản là nhắm mắt lại, thế mà khi mở ra đã chuyển phỏm đến chỗ khác luôn rồi.
Quan sát hơn 10 ngày, Trương Vinh Phương đã âm thầm thu thập thông tin nên cũng nắm được đại khái tình hình ở đây.
Đây là một quốc gia khổng lồ tên là Đại Linh.
Chỗ hắn đang ở là một đạo quán không lớn không nhỏ nằm trong dãy núi nào đó thuộc khu vực phía tây Đại Linh.
Đạo quán này được gọi là Thanh Hoà Cung.
Trong cái đạo quán bốn bề vuông vức này có khoảng hơn trăm đạo sĩ. Tiện thể thì Trương Vinh Phương hắn cũng là một trong số những đạo sĩ đó.
Mỗi ngày các đạo sĩ đều có khóa sáng, khóa chiều. Ngoại trừ tụng kinh ra thì là làm mấy việc lặt vặt. Thi thoảng cũng có thể nhìn thấy vài đạo sĩ đang tập luyện công pháp đạo môn.
Thế nhưng…
Sau khi Trương Vinh Phương cẩn thận nghe ngóng thì mới biết công pháp đạo môn của thế giới này cũng chẳng có hiệu quả to lớn gì. Nó được sáng chế ra chủ yếu là để dưỡng sinh cầu sống lâu mà thôi.
Không có tiên thuật, không có pháp bảo kỳ lạ, càng chẳng có cái gì gọi là ngự kiếm phi hành.
Đạo sĩ chỗ này tu luyện, chỗ tốt duy nhất nhận được chính là cơ thể khỏe mạnh, ít bệnh tật. Thỉnh thoảng còn có thể dùng để chữa bệnh, chính là dùng khí công trị bệnh như người ta thường nói.
Sau khi gặp gỡ vài lão đạo sĩ trong đạo quán, nghe họ giảng giải đạo pháp cao thâm đến lùng bùng hết cả lỗ tai, hy vọng của Trương Vinh Phương đã tắt ngúm không thèm bốc khói.
Mấy chục năm tu hành cũng chỉ khiến các thân thể các lão đạo sĩ này khoẻ mạnh hơn người thường, sắc mặt hồng hào, chân tay nhanh nhẹn cường tráng. Ngoài ra thì chẳng có sợi lông đặc biệt nào khác.
Trải qua bài tập rèn khí buổi sáng, đám đạo sĩ trẻ tĩnh tọa thêm một lát, đến khi nghe thấy tiếng chuông thì mới dồn dập đứng lên.
“Phải đến hoả phòng ngay đi, nhanh cái chân lên nào. Sáng nay có khách quý đến chơi đấy, mọi người lấy hết tinh thần phấn chấn lên. Đừng có chưng cái bản mặt lười biếng, lề mề thường ngày ra đấy.” Sư huynh phụ trách giám sát khoá sáng, tay cầm phất trần, to miệng quát.