“Cơm sáng còn chưa nấu xong đã sắp hết củi rồi đây này, còn không nhanh bổ xung thêm đi. Ở đó mà kêu kêu kêu. Cả ngày chỉ biết kêu to gọi nhỏ, sư phụ còn chưa nói gì đâu.”
Một đạo sĩ mập mạp trắng bóc, nhỏ giọng càu nhàu, sau đó đưa mắt nhìn Trương Vinh Phương.
“Lão Phương, nếu không thì ngươi giúp ta làm nhé. Ta cho ngươi chừng này.” Nói xong, hắn ta liền dựng ngón trỏ lên.
“Mười đồng hả?” Trương Vinh Phương liếc sơ đã hiểu.
“Không được đâu, hôm nay ta cũng có việc phải làm.”
“Ồ, đến thư phòng lấy thư đúng không?” Đạo sĩ mập này tên là Bàng Trung. Hắn nghe Trương Vinh Phương nói xong thì mỉm cười.
Chỉ là trong nụ cười của hắn hình như có tí mùi vị đắc ý, nhưng Trương Vinh Phương cứ bơ đi, không thèm để ý đến đối phương.
Sau khi hắn đến thế giới này, ít nhiều gì cũng vẫn thừa kế được tí trí nhớ của nguyên chủ nên biết rõ cha mẹ thân xác này đã chết, chỉ còn một người chị gái. Nhưng giờ chị gái cũng đã đi xa đến tận Đại Đô, cắt đứt liên lạc rồi.
Trương Vinh Phương rời khỏi đạo trường, đi theo hành lang đến thẳng thư phòng.
Hành lang này có hình chữ hồi ( 回 ), kết nối ba đạo trường lại với nhau.
Một đạo trường trong đó có mấy đệ tử mặc đạo bào, dùng dây băng quấn quanh tay đối luyện, giao đấu với nhau.
Trương Vinh Phương từ xa nhìn lại thì thấy công phu quyền cước mà mấy đạo sĩ này dùng cũng chỉ là hàng phổ thông mà thôi.
Không có nội khí, trừ việc thanh thế lớn hơn người bình thường một chút ra thì cũng không có gì đặc biệt.
Trong mắt Trương Vinh Phương chợt hiện lên một đường đen rất khó nhận biết.
Nhất thời, trên đỉnh đầu mỗi đạo sĩ trong sân đều hiện lên một bảng số liệu thuộc tính giống như trong game.
[Vương Anh Sư
Sinh mệnh: 11 – 15.
Kỹ năng: Hồi Xuân Tịnh Thì phù điển / Nhạc Hình Phù tầng 7.]
[Tạ Triệu:
Sinh mệnh: 12-13.
Kỹ năng: Hồi Xuân Tịnh Thì phù điển / Hỗn Nguyên phù tầng 5.]
[Trần Đại Sự:
Sinh mệnh: 11-14.
Kỹ năng: Hồi Xuân Tịnh Thì phù điển/ Nhạc Hình phù tầng 7.]
Từng file thông tin cá nhân nhanh chóng xuất hiện trong mắt Trương Vinh Phương.
Hắn cúi đầu xuống, lia mắt nhìn bản thân.
[Trương Vinh Phương.
Sinh mệnh; 8 – 9+
Kỹ năng: 0
Thuộc tính có thể dùng: 0+]
Phía sau dòng sinh mệnh và thuộc tính của hắn đều có một dấu + nho nhỏ màu vàng. Thế này rõ ràng là giống y mấy cái game kiếp trước Trương Vinh Phương từng chơi, có thể dùng điểm thuộc tính để cưỡng ép tăng thêm.
Năng lực này nhìn sơ thì có vẻ giống game nhưng Trương Vinh Phương lại có khuynh hướng coi nó như một loại năng lực biến dị hơn.
Bởi nó không hề xuất hiện lúc Trương Vinh Phương mới xuyên qua, mà là theo thời gian, nhận thức của hắn về thế giới này rõ ràng hơn, thu thập được nhiều tin tức hơn thì năng lực này mới dần dần hoàn thiện.
Tên họ, sinh mệnh, kỹ năng… cũng như vậy.
Hơn nữa, thế giới này cũng không hề giống trong game, bởi vì nó quá chân thật. Thật đến mức quá lố.
Trải qua mười mấy ngày tự hỏi, phân tích, thu thập số liệu và thử nghiệm, Trương Vinh Phương đã phát hiện ra một điều là cách duy nhất để gia tăng thuộc tính chính là: ĂN! !!
Đồ ăn càng ngon, dinh dưỡng càng phong phú thì góp nhặt điểm thuộc tính càng nhanh.
Hắn đã từng thông qua thí nghiệm mà đạt được 1 điểm thuộc tính vào mục sinh mệnh. Cho nên sinh mệnh của hắn mới có thể nhảy từ 7-8 ban đầu lên 8-9 như bây giờ.
Ở Thanh Hoà Cung, sinh mệnh bình thường đều ở mức 8-9, lúc này Trương Vinh Phương mới xem như là đạt đến mức độ trung bình.
Xuyên qua hành lang, Trương Vinh Phương nhanh chóng đi đến một gian phòng chật hẹp.
Gian phòng gỗ này được dựng đơn độc trên lối vào hành lang, bên trong chất đầy các loại thư từ cùng hàng hoá. Nó được một lão đạo nhân đang híp mắt trông coi.
Lão đạo nhân ngồi trước cửa, lưng dựa vào tường, tay cầm tẩu thuốc.
“Từ sư huynh, lấy dùm ta phong thư đi.” Trương Vinh Phương ôm quyền, hành lễ với đối phương.
Lão Hứa đưa tay ra sau lưng quơ quơ mấy cái rồi kéo ra một cái bao rồi mở ra. Sau đó hắn lấy từ bên trong ra một phong tư hơi thô ráp màu vàng nhạt.
Trương Vinh Phương nhận lấy, sau đó lại ôm quyền cảm tạ đối phương. Sau đó hắn đi thẳng về phía khu nhà trệt của các đệ tử trong đạo quán.
Vừa đi Trương Vinh Phương vừa xé dấu sáp niêm phong, rút lá thư bên trong ra.
Trong thư chỉ có một hàng chữ rất nhỏ kèm theo một tờ tiền giấy, phía trên có ghi mệnh giá 100 đồng.
Người gửi Hiểu Lung Cư, là tên một gánh hát.
Gánh hát ở nước Đại Linh không chỉ là nơi nam nữ tầm hoan mua vui, đa phần vẫn là biểu diễn các kiểu xướng khúc hoặc diễn tạp kịch (kiểu hài kịch, hoặc kịch ngắn mỗi vở chỉ có 4 màn)
Gánh hát hoạt động tốt thì chỉ dựa vào diễn xuất thôi cũng có thể có thu nhập cực cao.
Thời gian Trương Vinh Phương tỉnh lại chưa được bao lâu, tất nhiên là sẽ không bản lĩnh này rồi.
Đây là thu nhập do nguyên thân (Trương Vinh Phương cũ) kiếm được từ việc viết khúc (bài hát).
Chương 4: Cảm nhận được một chút nguy hiểm
Đây là thu nhập do nguyên thân (Trương Vinh Phương cũ) kiếm được từ việc viết khúc (bài hát).
Hắn sờ sờ tờ tiền giấy 100 đồng kia. Phía trên có in nơi phát hành khá phức tạp để đề phòng có người to gan làm giả, còn có tên chính thức do hoàng đế Đại Linh định ra: tiền giấy thông hành Linh Nguyên.
Trương Vinh Phương cẩn thận cất tờ tiền đi, sau đó gấp gọn lá thư rồi bỏ vào trong túi áo.
Càng tích góp nhiều tiền, tháng ngày hắn ở Thanh Hoà Cung càng dễ chịu hơn.
Gần đây giá hàng dưới chân núi lại tăng nữa rồi, gạo lức cũng phải 20 đồng một cân. 100 đồng này… nếu chỉ lấy ra để nâng cao chất lượng sinh hoạt thì cũng chẳng thấm vào đâu.
Thế nhưng ở trong Thanh Hòa Cung ăn ở đều miễn phí, không cần dùng đến tiền. Cho nên lấy 100 đồng đi mua thịt và trứng để bồi bổ cơ thể thì có khi lại thu được thêm 1 điểm thuộc tính cũng nên.
Đến lúc cần thì lại nghĩ các dùng thân phận đệ tử ra tìm người luyện công chung… vậy thì có thể quang minh chính đại xem thử hiệu quả khi thuộc tính kỹ năng tăng lên.
Lúc đang đi về phía trước, Trương Vinh Phương chợt nghe thấy âm thanh từ phía xa truyền đến. Hình như là ở phía trước phía, bên phải hành lang ngoài sân thì phái.
"Về từ lúc nào thế? Ta còn tưởng chỉ có Lý Vân Xương phải về thôi chứ." Người nói là một nam nhân còn khá trẻ, nghe chừng tuổi còn chưa quá 20.
"Tối hôm qua được sắp xếp cho xuống núi, về cùng còn có Trần Đại Sơn, Trương Thạch Đầu và mấy người nữa. Trên núi có cần nhiều đệ tử tạp dịch thế đâu, tất nhiên là sẽ cho về rồi." một nữ đạo nhân khác than thở.
"Trong nhà có người nhập đạo tịch* thì sẽ được miễn không ít thuế má, còn có thể miễn chuyện đi binh dịch nữa. Thế nên dù có là tạp dịch thì cũng có rất nhiều người muốn nhét thân nhân lên núi. Cũng đúng, chỉ cần đưa một người chẳng mấy quan trọng trong nhà đến là có thể hưởng thụ không ít ưu đãi, chuyện tốt như thế, ai mà không muốn chứ?" Nữ đạo nhân nói tiếp.
* Đạo tịch: ở đây chỉ gia nhập vào đạo giáo.
"Haizz... thế rốt cuộc làm sao mới được ở lại?" Nam đạo nhân hỏi.
"Hoặc là đưa tiền, hoặc là phải có người phối hợp..." Nữ đạo nhân than thở."Chẳng qua nếu bị đuổi xuống núi thì chắc chắn là không về nhà được rồi đây. Chúng ta là đợt người thứ tư..."
Trương Vinh Phương không nghe tiếp nhưng đã âm thầm rùng mình.
Ngành nghề của dân chúng nước Đại Linh chia làm 10 đẳng cấp: Quan, lại (chức vụ không có phẩm cấp thời phong kiến), tăng (người xuất gia theo đạo phật), đạo (thuộc về đạo giáo như đạo sĩ), y (nghề liên quan đến bốc thuốc, chữa bệnh), công (công nhân), tượng (thợ thủ công), xướng (con hát/ca kỹ), nho (chỉ người đi học chưa có công danh), cái (ăn mày).
Đồng thời cũng phân chia bách tính thành bốn cấp bậc: Người Linh > người Hồ Tây > người Bắc > người Man.
Thanh Hoà Cung nằm ở phía nam, thật ra phần lớn đệ tử tạp dịch đều là người Man. Trương Vinh Phương vốn được xem như là người Bắc, nhưng sau khi hắn cùng tỷ tỷ phiêu bạt đến khu Bình Dư thì cũng bị tính là người Man.
Khu Bình Dư này có diện tích tương đương với một tỉnh lớn đời trước của Trương Vinh Phương.
Hắn im lặng không lên tiếng, bình tĩnh đi ngang qua hai đạo nhân kia. Đối phương hoàn toàn không để ý đến hắn, họ còn đang mải nghĩ cách xem làm thế nào để được ở lại.
Dù đã lướt qua hai người nhưng Trương Vinh Phương vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng nói chuyện phía sau lưng.
Bị đuổi xuống núi, loại bỏ đạo tịch là một chuyện rất phiền phức.
Ở nước Đại Linh, không phải ngươi cứ muốn đổi ngành nghề là đổi được ngay. Ngươi sẽ phải đến quan phủ xin phép, nếu không cũng chỉ được tính là làm chui, thu nhập cực thấp.
Không có quan phủ chứng thực, dù tay nghề kỹ thuật có tốt đến mấy thì cũng chỉ có thể thu được phần tiền lương rất thấp.
Ở Đại Linh người Man lại còn xếp hàng chót, bị hạn chế nên rất nhiều ngành nghề không thể làm được. Một khi bị đuổi xuống núi, họ sẽ không có cách nào được giảm thuế, miễn đi sai dịch nữa. Có lẽ chỉ cần một lần nha dịch quan phủ đi chưng binh là sẽ cửa nát nhà tan.
Cứ cho là có thể gắng gượng chống đỡ thì đủ loại thuế má ập xuống thì chỉ chớp mắt thôi, ngay cả việc ăn no mặc ấm của đám người Man này cũng là cả một vấn đề.
Mà được ở lại trên núi, bản thân có thể ăn ở miễn phi không nói, người nhà cũng có thể không lo chuyện cơm áo.
Vì vậy, dù trên núi có vừa khổ vừa mệt thì cũng không ai muốn xuống.
Trương Vinh Phương trong lòng có rất nhiều suy nghĩ lướt qua.
Hắn cũng là đệ tử tạp dịch.
Thanh Hoà Cung có quá nhiều tạp dịch, bắt đầu muốn lọc bớt một phần rồi.
Điều này khiến hắn cảm nhận được một chút nguy hiểm. Người khác bị trả về thì còn có thể đi trồng trọt, còn hắn thì có biết cái quái gì đâu.
Chương 5: Khó quá, bỏ qua
Thu nhập từ việc viết từ khúc toàn dựa vào may mắn, hơn nửa năm mới trúng một lần, được có 100 đồng. Muốn dựa vào việc này mà sống thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Huống hồ từ khúc là do nguyên thân viết chứ Trương Vinh Phương hắn thì biết gì đâu.
Từ khúc ở Đại Linh không phải như mấy bài hát hiện đại, có không ít quy củ nghiêm ngặt, không phải cứ hát linh tinh tuỳ tiện là được.
Hắn chợt nhớ đến tỷ tỷ Trương Vinh Du của nguyên thân, nhớ đến những lời lúc trước nàng đã nói.
Ở Đại Linh, thân là người cấp bốn, nếu muốn sống có tôn nghiêm... Thật sự rất khó.
Vòng qua chủ điện Thanh Hoà Cung, Trương Vinh Phương đi vào trong khu nhà trệt của đệ tử ở phía sau, tìm đến gian phòng của mình.
Trương Vinh Phương cẩn thận để tờ 100 đồng chung với chỗ tiền mình đã tích góp được, sau đó mang hết theo trên người.
Trong phòng chỉ có một cái tủ treo quần áo, một cái giường, một cái ghế gỗ. Trên ghế gỗ còn đặt một ngọn đèn dầu
Trương Vinh Phương ngồi xuống, dựa vào đầu giường, trong lòng thấy hơi mù mờ.
Tuy đã đến đây được 10 ngày nhưng hắn vẫn cảm giác không thật.
Đời trước hắn chỉ là dân đi làm bình thường nhất trong các loại bình thường. Một tháng kiêm được mấy ngàn đồng, chưa kết hôn, mới có kế hoạch tích góp vay tiền mua nhà.
Kết quả buổi tối đi ngủ…vừa nhắm mắt lại, mở mắt ra đã thấy mình trong cơ thể đạo sĩ Trương Vinh Phương - tạp dịch Thành Hoà Cung này.
May mà tên hắn cũng là Trương Vinh Phương nên về phương diện tên họ, vẫn có thể chấp nhận được.
Nhưng từ một người làm công ăn lương bình thường đến đạo sĩ sống trong đạo quan, hai cái này đúng là chênh lệch hơi bị lớn.
Hắn đã phải nỗ lực quan sát học tập, cộng thêm dung hợp được một phần ký ức của nguyên thân, vất vả lắm mới có thể không gây ra sai lầm gì, sống yên ổn ở Thanh Hoà Cung.
Đạo sĩ không dễ làm như vậy đâu, đặc biệt là trong thời đại này. Thời đại của đạo sĩ nước Đại Linh.
Không nói đến những cái khác, chỉ là sáng tối lên lớp tụng kinh, và việc hành lễ khi gặp người khác đã có rất nhiều quy củ cố định cực chi tiết.
Ăn, mặc, ở, đi lại, đều có quy tắc riêng, khá là phiền phức.
Tuy tụng kinh có thể học, nhưng chưa quen thì cũng sẽ xảy ra chuyện. Tạp dịch mặc dù chỉ làm việc vặt, nhưng nhiều công cụ không biết dùng thì cũng phiền chết được.
Vất vả lắm mới thích ứng được với nhịp sống này, hôm nay lại lòi ra chuyện thanh trừ bộ phận tạp dịch xuống núi.
Trương Vinh Phương vô thức vuốt nhẹ khối gỗ vuông ở đầu giường. Chất gỗ thô ráp lạnh lẽo khiến tâm trạng của hắn hơi lắng đọng lại.
“Trong lịch sử cũng không có cái gọi là triều đại Đại Linh... Xem ra mình đã xuyên đến một thế giới khác.”
Trong trí nhớ của nguyên thân, Đại Linh cũng chỉ là một vương triều cổ đại bình thường không có tu tiên, không có pháp thuật, không có yêu ma quỷ quái. Hoàn cảnh khá giống với Trung Quốc cổ đại.
Điều duy nhất không giống chính là lãnh thổ Đại Linh, nó rộng đến mức khó có thể tưởng tượng được.
Trương Vinh Phương hoang mang mờ mịt. Hắn không biết ở trong thế giới này, bản thân có thể làm những gì, muốn làm những gì.
Mười mấy ngày trước hắn không rảnh nghĩ đến vấn đề này, bây giờ khó lắm mới rảnh rỗi được một tí, Trương Vinh Phương mới lôi nó ra mổ xẻ trong lòng.
'Nếu mình không thể quay về thế giới cũ, ở lại đây thì mình muốn làm gì? Có thể làm gì chứ? '
Trương Vinh Phương giơ tay lên, mười ngón tay nhẹ nhàng chuyển động
Ánh mắt vốn mờ mị tả mắt cũng dần dần ngưng tụ lại.
'Thôi khó quá, bỏ qua. Sau này thế nào thì cứ kệ đã, ít nhất bây giờ phải để bản thân sống tốt hơn mới được.
Giờ ngoài chuyện khó giữ được đạo tịch ra thì chất lượng cơm nước miễn phí đừng nói tích luỹ điểm thuộc tính, đến thỏa mãn điều kiện thân thể bình thường cũng chả được nữa là. Ngày nào cũng phải làm một đống việc, chỉ buổi tối mới có chút thời gian nghỉ ngơi. '
Biểu cảm trên mặt Trương Vinh Phương từ thẫn thờ trở nên dần kiên định.
'Trước tiên cứ định ra mục tiêu nhỏ là thoát khỏi thân phận đệ tử tạp dịch, ăn no mặc ấm rồi nói tiếp. Trạng thái sinh hoạt hiện tại không an toàn một tí nào. ’
Nhưng có thuộc tính dị năng trong tay, Trương Vinh Phương tin là mình nhất định có thể xông pha một mảnh trời riêng.
Lấy lại tinh thần, Trương Vinh Phương đứng lên, kiểm tra tiền giấy trên người rồi chuẩn bị ra ngoài.
Hắn còn phải đi làm mấy việc vặt của ngày hôm nay.
Số tiền trước đó góp nhặt, cộng thêm 100 đồng mới đến tay, tổng cộng được 2 lượng bạc, tương đương với 2000 đồng. Đây là tài sản mà nguyên thân tích góp rất lâu mới được
Thân là đạo sĩ, cho dù là tạp dịch thì thỉnh thoảng cũng kiếm được chút tiền thưởng từ những quý khách hào phóng.
Về mặt này thì nguyên thân là rất tốt, bản tính cũng thành thật chất phác. Ánh mắt hắn chưa bao giờ láo liên nhìn loạn, nên cũng kiếm được kha khá.
Chương 6: Tiêu Thanh Anh
Số tiền kia, Trương Vinh Phương vốn định chờ thời gian nghỉ ngơi sẽ xuống núi chọn mua vài thứ tốt để bồi bổ thân thể, đổi thành điểm thuộc tính lại tính.
Nhưng mới vừa nghe hai người kia nói chuyện xong, bên bây giờ hắn dự định lấy ra làm lễ tặng cho vị đạo trưởng quản lý đạo tịch.
Thế đạo này phân chia giai cấp cực kỳ nghiêm khắc, cấp 4 như người Man bị hạn chế rất lớn, chỉ có thể làm mấy việc cu li bán sức.
Trương Vinh Phương hiểu rất rõ, nếu muốn bản thân sống thoải mái hơn một tí thì chỉ có thể bắt đầu từ chỗ đạo tịch mà thôi.
Tiền thì ngày sau còn có cơ hội kiếm, nhưng chuyện đạo tịch mà bỏ qua cơ hội này thì tương lai sẽ vô cùng khó khăn.
Rời khỏi khu nhà trệt của đệ tử, Trương Vinh Phương đi thẳng đến phòng tẩy rửa, cũng chính là chỗ để giặt quần áo.
Tháng này đến lượt hắn thay phiên.
Chẳng qua, trước khi đến phòng tẩy rửa, Trương Vinh Phương rẽ ngang, đi tới phòng quản lý đạo tịch một chuyến.
Đạo trưởng quản lý tên Trương Xuân Sinh không có ở trong phòng. Sau khi hỏi thăm được lịch trình của người này, biết buổi tối đối phương sẽ đến, Trương Vinh Phương cũng an tâm hơn.
Trương Xuân Sinh có biệt danh là quỷ đòi tiền, chỉ cần xác định tin tức là thật, sau này có thể tặng quà để được một suất ở lại.
Chỉ tiếc chút tiền hắn mới tích góp chút lại sắp hết sạch rồi…
Trương Vinh Phương vừa ra phòng quản lý đạo tịch, còn chưa đi được bao xa.
Sau lưng Trương Vinh Phương, hai cái đạo sĩ quét rác chợt đảo qua ngực áo căng phồng của hắn, sau đó ngừng hết việc đang làm lại.
Ánh mắt bọn họ đột nhiên thay đổi hẳn, mặt không đổi sắc, cầm theo hai cái chổi đuổi theo Trương Vinh Phương.
Thân hình hai đạo sĩ này rất cao lớn, bắp thịt rắn chắc. Ở đây quét rác là giả, chuyên môn cắm chốt xem đệ tử nào sẽ đến tặng lễ mới là thật.
Những tin tức truyền ra từ Thanh Hòa Cung bọn họ đã nghe cả rồi.
Ngoài cung chủ ra, quyết định cao nhất là của giám viện, không ai có thể thay đổi được.
Một khi tin tức truyền ra, ai tìm cách móc nối quan hệ thì đi móc nối, ai chuẩn bị tiền bạc thì nhanh chóng chuẩn bị. Còn bọn họ thì tất nhiên là không gom đủ tiền, nên chỉ có thể tìm lối tắt khác.
Trong cung, đệ tử nào có bối cảnh, đệ tử không có, bọn họ đều nắm chắc cả rồi.
Lúc này, hai người vừa nhìn thấy Trương Vinh Phương thì đã biết hắn không phải là đệ tử có bối cảnh mà bọn họ không dám đắc tôi nên trong lòng đã có chủ định rồi.
Hai người theo sát Trương Vinh Phương, khoảng cách càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.
Ba người nhanh chóng đi đến con đường tắt nối giữa hai toà đại điện.
Vừa đến nơi, một người trong đó thoáng cái đã đánh lén từ phía sau Trương Vinh Phương.
Uỵch.
Trương Vinh Phương bị đụng trúng, lảo đảo lao về phía trước.
Chỉ chớp mắt hắn đã cân bằng lại cơ thể, xoay người xoay người nhìn về phía sau. Đúng lúc thấy hai cái đạo nhân đang phi đến, một trước một sau bao vây mình.
"Giỏi lắm, lấy trộm tiền của ta mà còn dám ló mặt ra đây hả" đạo nhân ngăm đen hơn chỉ vào Trương Vinh Phương, quát ầm lên.
"...." Trương Vinh Phương thấy tầm mắt đối phương liếc nhìn vạt áo trước ngực mình thì biết ngay mục đích của đối phương.
Hai người trước mắt, người nào người nấy đều cao lớn vạm vỡ hơn hắn, nếu đánh chính diện, rõ ràng Trương Vinh Phương không phải là đối thủ của bọn họ.
Chỗ này chật hẹp ít người, hắn cũng chẳng có bằng hữu đầy nghĩa khí đến giúp đỡ. Muốn bảo vệ được chút tiền còm của mình có lẽ là hơi khó.
Vì thế...
Sau một lát im lặng, Trương Vinh Phương đột nhiên giơ lên tay phải lên, chộp về phía trâm cài tóc của mình.
"Các ngươi đang làm gì thế?" chợt có giọng nữ nhân trẻ tuổi lanh lảnh từ phía sau truyền đến.
Trương Vinh Phương thả chậm động tác rồi ngừng lại.
Hai tên đạo sĩ đang muốn nhào tới, cũng lập tức cứng đờ.
Ba người quay lại, nhìn về hướng phát ra giọng nói. Phía đầu hẻm hai thiếu nữ trẻ, một cao một thấp hai cái đang bước nhanh đi tới.
Trong đó có một nữ tử bện tóc thành búi trên đỉnh đầu, dùng một sợi dây đỏ thắt lại. Nữ hài thanh tú này chính là người vừa lên tiếng.
"Tiêu sư tỷ!" Trương Vinh Phương nhận ra đối phương, là con gái độc nhất của sư phụ phụ trách truyền công cho đệ tử tạp dịch - Tiêu Thanh Anh.
"Hai người các ngươi!" Tiêu Thanh Anh không để ý đến Trương Vinh Phương, ánh mắt tập trung hai đạo sĩ cao lớn kia.
Lời nàng còn chưa dứt, hai người kia thấy tình thế không ổn liền xoay người bỏ chạy.
Hai bóng người chỉ dùng mấy bước chân đã lao ra ngõ nhỏ, đảo mắt liền mất hút không còn tăm hơi.
Tiêu Thanh Anh còn muốn đuổi theo dạy dỗ cho hai người kia, thế nhưng đảo mắt đã không thấy bóng người đâu. Nàng tức giận đến mức dậm chân bịch bịch.
"Đi thôi, Toàn Thanh!" Nàng gọi nữ hài đi cùng, sau đó hai người lướt ngang qua Trương Vinh Phương, không thèm liếc mắt đến một cái, giống như đối phương không hề tồn tại.