Virtus's Reader
Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Chương 7: CHƯƠNG 7: QUY ĐỊNH CỰC KỲ NGHIÊM NGẶT

Hai người này mặc váy dài màu xanh, bên ngoài là áo khoác ngắn trắng tinh. Mái tóc dài sau lưng khẽ lay động theo bước chân, thoáng cái đã đi ra khỏi ngõ nhỏ

"Trương Vinh Phương xin đa tạ Tiêu sư tỷ." Trương Vinh Phương không để ý đến thái độ của đối phương. Mặc kệ là Tiêu Thanh Anh xuất phát từ lý do gì, giúp hắn thì chính là giúp hắn.

Hai tay Trương Vinh Phương ôm thành quyền, hướng về phía hai người rời đi, chắp tay thi lễ thật sâu.

Trong một con đường tắt, Trương Vinh Phương nhìn theo hướng hai người Tiêu Thanh Anh, mãi đến khi không thể nhìn thấy bóng lưng các nàng nữa. Lúc này, hắn mới xoay người rời đi.

Dọc suốt đường đi, thỉnh thoảng Trương Vinh Phương lại gặp phải đệ tử tu hành mặc đạo bào màu lam nhạt, bên ngoài khoác bạch sam.

Mỗi lần hắn đều không đến gần đối phương mà dừng lại, đứng tránh sang một bên cúi đầu hành lễ.

Trong Thanh Hoà Cung, đệ tử chia thành hai loại: đệ tử tu hành và đệ tử tạp dịch.

Nghiêm khắc mà nói thì đệ tử tạp dịch xem như là công nhân tạm thời tuyển dụng, bất cứ lúc nào có thể bị trả hàng thôi việc.

Nhưng đệ tử tu hành thì khác, vì lẽ đó mà lễ tiết trên quy định cực kỳ nghiêm ngặt.

Nếu có chỗ nào thất lễ, nhẹ thì diện bích hối lỗi làm những công việc cực khổ nhất. Kẻ nặng thì bị đánh mấy chục gậy, thậm chí có khi còn bị trực tiếp đánh chết rồi ném xuống núi.

Trương Vinh Phương nhanh chóng đi đến phòng tẩy rửa, bắt đầu cùng khoảng 10 tạp dịch khác thu dọn từng thùng từng thùng quần áo dơ.

Quần áo, đạo quan, giày đế bằng, ủng cao, đai lưng… các loại, chỉ cần là đồ cần thanh lý làm sạch thì đều sẽ ném thẳng đến chỗ này.

Khổ cực làm lụng một ngày, tận tới gần 11 rưỡi đêm khuya mới gần xong việc, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.

Vừa kết thúc công việc, Trương Vinh Phương liền nhanh chóng hành động, Hắn mang theo chỗ tiền để trong ngực áo, đi thẳng đến phòng quản lý đạo tịch.

Không lâu sau, Trương Vinh Phương từ phòng quản lý đạo tịch đi ra, túi bạc trên người tiền trên người đã xẹp lép đến không thể xẹp hơn. Tích góp mãi mới được hai lượng bạc, giờ chỉ sót lại có một chút.

Trương Vinh Phương thở phào nhẹ nhõm, đưa mắt nhìn về khoảng không xa xăm trước mặt.

Buổi tối ở Thanh Hoà Cung, khắp nơi đều được thắp sáng bằng ngọn đèn hoặc ánh nến.

Từ chỗ ba toà đại điện cùng đạo trường vẫn có tiếng tụng kinh nho nhỏ truyền ra, đây không phải là giọng ngâm của các đạo sĩ mà là một ít khách hành hương thành kính ngủ lại ở trong cung tụng niệm.

Thứ bọn họ niệm chính là Vô lượng Độ tâm kinh.

Trương Vinh Phương theo con đường nhỏ trải đá cuội, đi về khu nhà trệt của đệ tử ở phía sau.

Tùng tùng tùng!

Tiếng trống đêm theo gió từ đằng xa vọng tới, lúc mạnh lúc yếu.

Đồng thời, nương theo tiếng gió truyền đến còn có cả mùi vị của loại thịt nướng nào đó.

Trương Vinh Phương không tự chủ được mà nuốt nước miếng cái ực. Buổi chiều nhà ăn chỉ cung cấp tí bánh bao đen, căn bản là không đủ để hắn nhét kẽ răng.

Thức ăn của đệ tử tạp dịch được quy định mỗi bữa cơm 2 cái bánh bao đen cùng một đĩa rau trộn linh tinh gì đó, cộng thêm một bát canh trứng gà trong veo, đến mức liếc sơ cũng có thể nhìn thấy tận đáy.

Mỗi cái bánh bao chỉ to cỡ nửa nắm đấm, nếu chỉ ăn xồng mà không cần vận động gì thì còn miễn cưỡng đủ. Thế nhưng đệ tử tạp dịch phải lao động nặng như bọn họ thì đúng là chẳng thấm vào đâu được.

Đi ngang qua một vách núi vân đài, Trương Vinh Phương dừng lại, đưa mắt nhìn từ trên vân đài xuống phía dưới.

Bên dưới ngọn núi một mảnh mây đen mù mịt, phía trên là vầng trăng lưỡi liềm toả ra ánh sáng xanh lành lạnh. Xa xa, dãy núi tĩnh lặng không hề có một tiếng động, chỉ có gió gào thét thổi qua.

Trên vân đài, góc bên phải có hai vị khách quý khoác áo lông chồn tía đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau, không biết là ngắm trăng hay tâm sự chuyện đời.

Trương Vinh Phương dựa vào ánh đèn trong đạo cung để quan sát, thấy áo lông chồn tía bọn họ mặc có màu nâu, mượt mà bóng loáng đến mức phản quang.

Trước đây hắn vẫn luôn nghĩ rằng lông chồn tía là màu tím cơ. Bây giờ nhìn lại, hoàn toàn chẳng thấy tí sắc tím nào hết.

"Ở lại đây làm gì? Đừng ảnh hưởng đến các vị cư sĩ!" Lúc này, một đội tuần trị đạo nhân đi ngang sau lưng Trương Vinh Phương, thấp giọng quát.

Trong số đó, người dẫn đội có thân hình rất cường trán, mặt đầy râu đen. Người này một tay xách đèn lồng, một tay cầm trường côn.

Xa xa nhìn sang, giống hệt như lão hổ trong núi, ánh mắt sáng quắc, uy thế không nhỏ.

Trong lòng Trương Vinh Phương than thầm, đệ tử tạp dịch đúng là chả có tí nhân quyền nào...

Thế nhưng ngoài mặt hắn vẫn nhanh chóng cúi thấp đầu hành lễ, cấp bậc lễ nghĩa không thiếu hụt tí ti nào.

"Vâng. Ta lập tức đi ngay đây ạ." Hắn trả lời.

Chương 8: Một cái tên lọt vào tai

Đạo nhân cao to như núi kia có danh hào là Kỳ Sơn, là đệ tử tu hành dẫn đội tuần trị trong khoảng thời gian này.

Trương Vinh Phương đã từng gặp hắn khá nhiều lần, ấn tượng về đối phương khá là sâu sắc.

Người này cao khoảng 2m, eo thô vai rộng, tứ chi tráng kiện mạnh mẽ. Từng ở trên đạo trường đối luyện, một đánh ba mà vẫn chiếm thế thượng phong.

Kỳ Sơn đạo nhân gật gù. Hắn nhìn Trương Vinh Phương bước nhanh hướng về khu nhà trệt đệ tử tạp dịch, lúc này mới dời tầm mắt, tiếp tục công việc tuần tra.

Thời gian chỉ chớp mắt đã qua nửa tháng.

Trong nửa tháng này, mỗi ngày Trương Vinh Phương đều lui tới phòng tẩy rửa, đạo trường dạy học, nhà ăn và khu nhà trệt của đệ tử.

Mỗi ngày đều nhai mấy thứ đồ ăn khô cằn chẳng có tí dầu mỡ nào khiến hắn không hề cảm thấy bất kỳ dấu hiệu tích luỹ điểm thuộc tính nào.

Phải biết rằng mỗi lần tích lũy thuộc tính, hắn đều có thể cảm nhận được từng luồng khí nóng hội tụ trong cơ thể.

Chỉ khi nào tiêu hao quá lớn thì khí nóng do tích luỹ này mới có dấu hiệu yếu đi.

Hơn mười ngày qua, mỗi ngày Trương Vinh Phương đều phải giặt giũ mấy thùng quần áo to đùng, tiêu hao rất nhiều thể lực.

Trong lòng hắn biết rất rõ, nhất định phải nghĩ cách thoát khỏi trạng thái này mới được.

Thật ra không phải mọi chuyện đều là tin tức xấu. Sau khi đưa tiền xong, trong danh sách đào thải đệ tử tạp dịch xuống núi lần thứ hai không có tên của hắn.

Điều này khiến Trương Vinh Phương âm thầm thở hắt ra được một hơi dài nhẹ nhõm.

Ở Đại Linh, đạo tịch rất được coi trọng. Sau này nếu có leo lên cao hơn thì đãi ngộ cũng sẽ tốt hơn nhiều.

Thời gian từng ngày trôi qua, chỉ chớp mắt đã lại qua hơn nửa tháng.

Sau khi Thanh Hoà Cung tiễn nốt một nhóm khách quý đến đây mở hội trà thì bắt đầu vòng khảo hạch, sàng lọc đệ tử tu hành hàng năm.

Trương Vinh Phương thấy điểm số trên thanh thuộc tính của mình chả nhúc nhích thêm được tí nào, vẫn là con số 0 tròn trĩnh thì trong lòng càng hiểu rõ: hắn không thể tiếp tục lãng phí thời gian nữa.

Thế nhưng, nhất thời trong đầu Trương Vinh Phương cũng không nghĩ ra được biệt pháp hay ho gì.

*

Tháng 4, năm 1183.

Trương Vinh Phương gánh hai thùng quần áo, men theo đường mòn đi đến sân phơi phía sau núi.

Trời tờ mờ sáng, toàn bộ kết cấu hình chữ nhật của Thanh Hoà Cung đã hiện lên rõ ràng. Sân phơi được đặt ở vách núi phía bìa rừng, là vị trí bên ngoài tường vây của đạo cung.

Nơi này, ngoại trừ đạo nhân đến phơi quần áo ra thì cơ bản là chẳng có ai bén mảng đến.

Xung quanh đều là đất rừng chụi lủi cùng vô số đá tảng trắng xám nằm rải rác khắp nơi.

Trương Vinh Phương cứ đi được vài bước thì lại phải nghỉ mấy lần. Một mặt là do đoạn đường này khá không dễ đi, mặt khác là do lúc này sương trong núi còn rất dày, khó mà nhìn rõ được mọi thứ phía trước.

Trương Vinh Phương từng nghe mấy sư huynh sư tỷ ở phòng tẩy rửa nói, mỗi lúc thế này có thể sẽ có cả một đàn khỉ trong núi chạy đến trộm quần áo.

Thế nên phải đặc biệt cẩn thận.

Đem quần áo phơi nắng thì nhất định phải có người trông coi, lần này coi như Trương Vinh Phương gặp may, vớ được công việc có thể nói là khá nhẹ nhàng này.

Hai thùng quần áo nặng hơn 60 cân (30kg), hắn phải đi qua đi lại chuyển ít nhất là 15 thùng. Đây mới chỉ là một phần đạo bào thôi đấy.

Thở hắt ra một hơi dài nặng nề, Trương Vinh Phương đưa tay lau mồ hôi trán, chuẩn bị tiếp tục đi về phía trước.

Đúng lúc này, trong sương mù, đằng trước, phía bên trái loáng thoáng truyền đến tiếng nói chuyện khe khẽ.

"... Không thấy đến, đã xảy ra chuyện gì à? Có phải là trước đó ngươi đa bị nàng nghi ngờ rồi không?" giọng nói nam nhân cố tình đè thấp xuống

"Ta không biết... Hẳn là không đâu. Tối hôm qua nàng vẫn còn tâm sự với ta về..." Một giọng nữ có chút hoảng sợ trả lời.

"Mặc kệ là làm cách nào, lần này đi lên thị trấn mua đồ, ngươi cứ phụ trách tạo cơ hội đi. Thứ này, trước khi xuất phát thì bỏ vào hồ lô của nàng cho ta…” Giọng nam đè thấp hết mức có thể.

Đáy lòng Trương Vinh Phương run lên. Đây không phải lần đầu tiên hắn nghe được người khác lén lút nói chuyện, nhưng lần này... hình như có hơi vấn đề.

Vì trong đạo cung có gió lớn nên một khi thuận gió thì có cố hạ âm lượng thế nào, cách xa mười mấy mét cũng vẫn có thể nghe câu được câu không.

Hơn nữa, người nói còn thường khó phát hiện ra được.

Trương Vinh Phương lập tức dừng lại, đứng im bất động. Sau đó hắn chậm rãi lui về phía sau.

Nơi này chả có ma nào, đối phương bàn bạc mấy chuyện loại này xong lại phát hiện ra hắn, hậu quả sợ là không hay ho gì.

Tiếp theo hắn lại nghe lõm bõm được thêm vài câu.

Mấy chuyện kiểu này Trương Vinh Phương không muốn xen vào, cũng không có năng lực lo chuyện bao đồng. Chỉ là, ngay khi Trương Vinh Phương định xoay người chạy biến thì đột nhiên lại có một cái tên lọt vào tai hắn.

Chương 9: Chuyện cực kỳ hiếm có

Tiêu Thanh Anh!

Trương Vinh Phương giậm chân bất động, ánh mắt lấp loé không yên.

Hắn dừng lại rồi tiếp tục lui về phía sau một khoảng cách, sau đó mới cố ý nghêu ngao hát mấy câu đạo kinh, gánh lên quần áo đi về phía trước.

Âm thanh nhanh chóng theo gió truyền về phía trước một đoạn xa.

Khi Trương Vinh Phương đi qua chỗ lúc nãy, quả nhiên đã không còn nghe thấy tiếng nói chuyện nữa.

Rõ ràng là hai người đang lén lút bàn bạc đã nghe được tiếng, biết hắn sắp tới gần nên đã bỏ đi từ lâu rồi.

Trương Vinh Phương vừa đi về phía trước, vừa âm thầm tính toán.

Hắn không biết người nói chuyện là ai, nhưng giọng nói này thì đã nhớ kỹ. Ngoài ra, trong mấy câu hắn nghe được có nhắc đến chuyện đi lên thị trấn mua thuốc, xem ra trên đường đi Tiêu Thanh Anh sẽ bị người khác mưu hại

Như vậy chỉ cần biết chắc khi nào nàng sẽ đi lên thị trấn thì thể âm thầm nhắc nhở, báo tin rồi.

Sau khi báo tin mà xảy ra chuyện gì, vậy thì một mặt hắn có thể trả lại ân tình lần trước của Tiêu Thanh Anh, mặt khác có lẽ còn có thể...

Sắc mặt Trương Vinh Phương không hề thay đổi, vẫn đi tới sân phơi như bình thường. Hắn cùng một đệ tử khác đem toàn bộ quần áo vắt lên sào phơi, sau đó kéo lại cho thẳng thớm chỉnh tề.

Trương Vinh Phương không chạy đi báo tin ngay mà ở lại trông coi sân phơi, bữa trưa còn dùng lương khô, bánh bao đen ở đây luôn. Mãi cho đến tận chiều, mặt trời xuống núi thì mới thu thập quần áo chạy về.

Bận rộn suốt một ngày, thẳng đến khi làm xong công khoá buổi tối, tiếng chuông vang vọng khắp nơi thì Trương Vinh Phương mới vội vàng đứng dậy, đi đến chỗ Tiêu Dung đang chuẩn bị rời đi.

Tiêu Dung là đạo nhân truyền công phụ trách công khoá của tất cả đệ tử tạp dịch. So với đệ tử tu hành bình thường thì địa vị cao hơn một chút, tương đương với chấp sự trong Thanh Hoà Cung, chỉ ở dưới cung chủ, giám viện và các điện chủ.

Đồng thời, lão ta cũng là phụ thân của Tiêu Thanh Anh.

Tiêu Dung có bộ râu quai nón xồm xoàm, trên người lúc nào cũng mang theo một cái hồ lô nhưng bên trong lại chỉ có một tí rượu.

Nghe đồn lão là sâu rượu, cái danh xứng với thực, hắn cũng rất ít bị người khác nhìn thấy uống rượu.

Lúc này, Tiêu Dung nhìn thấy trên đạo trường có một đệ tử tạp dịch đứng dậy, chạy về phía mình. Thấy bước chân đối phương có vẻ gấp gáp nên lão ta cũng ngừng lại, có ý đợi người.

"Có việc gì?"

Trương Vinh Phương khom người, ôm quyền hành lễ. Sau khi hắn đứng thẳng dậy thì mới nói: "Đệ tử Trương Vinh Phương, bái kiến Minh Quang pháp sư."

"Nói đi, trống lại sắp vang lên rồi." Tính khí Tiêu Dung khá ôn hòa, không có cái nhìn phiến diện hay không tốt gì với đệ tử tạp dịch.

Đạo hiệu của lão ta là Minh Quang, có chức danh pháp sư đã được đất nước chứng thực pháp sư nên tôn xưng (cách xưng hô tôn trọng) chính là Minh Quang pháp sư.

"Là thế này. Ban sáng, lúc đệ tử đến phía sau núi phơi quần áo lúc..." Trương Vinh Phương không mảy may giấu diếm, nói ra toàn bộ những gì mình đã nghe được.

Về phần phán đoán thế nào, hắn ti là Tiêu Dung sẽ có phán định của riêng mình.

Theo lời Trương Vinh Phương kể, ban đầu nét mặt Tiêu Dung còn có chút tản mạn, không mấy tập trung, sau đó thì dần ngưng trọng hẳn lên.

Chờ đến khi Trương Vinh Phương nói xong mọi chuyện, lão ta có vẻ suy tư, quét mắt nhìn đám đệ tử tạp dịch đã giải tán xung quanh rồi phất tay:

"Ngươi xác định là không nghe lầm, đúng không?"

"Xác định!" Trương Vinh Phương trịnh trọng gật đầu.

"Nếu như để ngươi nghe lại giọng nói hồi sáng, ngươi có thể nhận ra được không?" Tiêu Dung hỏi.

"Chắc là có thể! Đệ tử không dám khẳng định." Trương Vinh Phương gật đầu.

Tiêu Dung lộ ra vẻ suy tư. Sau đó lão ta tỉ mỉ quan sát đệ tử báo tin đang đứng trước mặt.

"Việc này việc có quan hệ trọng đại. Ngươi nghĩ kỹ đi, nếu bịa đặt nói xấu đệ tử khác sẽ bị phạt đánh 50 gậy. Với thân thể xương cốt này của ngươi, đánh xong cơ bản là không còn đường sống đâu." Lão ta nói tiếp.

"Đệ tử không dám có nửa câu giả dối." Trương Vinh Phương trịnh trọng nói.

"Thật ra, lúc trước trong ngõ tắt đến Huyền Tâm điện, Tiêu Thanh Anh sư tỷ đã từng ra tay giúp đỡ đệ tử. Đệ tử vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Những chuyện thế này, nếu đổi thành người khác thì đệ tử sẽ không dám tùy tiện chạy tới báo tin. Thế nhưng nghe được nội dung có liên quan đến Tiêu sư tỷ, đệ tử dù thế nào cũng không dám mảy may chậm trễ."

Nét mặt Trương Vinh Phương thành khẩn thản nhiên, cho dù là đời trước lẫn hiện tại thì tính cách hắn đều giống hệt nhau: ân oán rõ ràng, có ân tất báo.

Thế nên lời nói này giống như xuất phát từ đáy lòng, nói đến mức như đinh đóng cột.

Nghe được lời này, ánh mắt Tiêu Dung hơi thay đổi.

Tố chất, xuất thân của đệ tử tạp dịch vốn không được tốt lắm, trong đó có thể xuất hiện một kẻ mồm miệng lưu loát, suy nghĩ rõ ràng, có ân có nghĩa như người này, xem như cũng là chuyện cực kỳ hiếm có.

Chương 10: Khẽ thở phào

Trong số đệ tử tạp dịch, phần lớn là con rơi con rớt của các gia đình trong thành trấn xung quanh đưa đến để chiếm một phần đạo tịch.

Đa phần trước khi đến đều đã được huấn luyện cách hầu hạ chăm sóc người khác, loại người biết đọc sách viết chữ, mồm miệng nhanh nhẹn, suy nghĩ rõ ràng như này thì đúng là không nhiều lắm.

Thời đại này, không phải ai cũng có tư cách đọc sách biết chữ. Cho dù là đám phú nông phú hộ thừa tiền không biết làm gì thì cũng phải có thời gian, tinh lực mới được.

Lại càng không cần phải nói đến có ân nghĩa như này…

“Ngươi… thuộc tộc nào?” Tiêu Dung đột nhiên hỏi.

“Bẩm pháp sư, đệ tử thuộc Man tộc.” Trương Vinh Phương nói rõ chi tiết.

“Tổ tiên là?”

“Tổ tiên là nho hộ.”

Sắc mặt Tiên Dung lập tức lộ ra vẻ tiếc hận.

“Thế này… ngươi cứ về trước đi. Mọi việc cứ như bình thường, chờ ta âm thầm tra xét thật giả xong sẽ gọi ngươi đến.”

“Vâng.”

Nét mặt Trương Vinh Phương không hề thay đổi, khom người hành lễ rồi lui ra.

Man tộc là tứ đẳng, trong 10 cấp bậc ở Đại Linh thì nho hộ chỉ cao hơn đám ăn mày một tí.

Hai cái này kết hợp với nhau, khó trách Tiêu Dung lại lộ ra vẻ mặt như vậy.

Trương Vinh Phương vốn không phải là người của thế giới này, trong lòng cũng không thật sự có cảm giác gì với hai thân phận này.

Thế nhưng vừa rồi rõ ràng là Tiêu Dung đã động lòng, có ý muốn thu đồ đệ nhưng sau khi nghe được xuất thân của hắn thì… lập tức dừng lại, không còn vế sau nữa.

Điều này khiến lần đầu tiên Trương Vinh Phương chân chính cảm nhận được sự nhiêm ngặt về cấp bậc ở nước Đại Linh.

Rõ ràng là cho dù Trương Vinh Phương có đạo tịch thì xuất thân nho hộ cùng Man tộc cũng sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến con đường phát triển sau này của hắn.

Cụ thể là ảnh hưởng gì, như thế nào thì Trương Vinh Phương không biết. Thế nhưng nhìn nét mặt Tiêu Dung thì cũng có thể đoán được là sẽ không đơn giản rồi đấy.

Rời khỏi đạo trường, trong đầu Trương Vinh Phương thoáng hiện lên vẻ tiếc hận vừa rồi của Tiêu Dung.

Nếu như đối phương thu đồ đệ, chắc chắn là hắn có thể vững vàng tiến vào hàng ngũ đệ tử tu hành rồi.

Đến lúc đó, không chỉ không cần làm tạp dịch mà còn có thể có được rất nhiều thời gian tu luyện võ công. Về mặt ăn uống cũng có thể tăng lên rất nhiều, sau này có khi còn có cơ hội được ban đạo hiệu, trở thành pháp sư.

Quan trọng nhất là lúc đấy hắn có thể góp nhặt điểm thuộc tính nhanh hơn, nâng cấp bản thân vèo vèo.

Đến tận bây giờ, thanh thuộc tính của hắn cũng chỉ có mỗi hai loại là: sinh mệnh và kỹ năng.

Rốt cuộc thì cái gì mới được tính là kỹ năng? Trương Vinh Phương đã thử rất nhiều thứ nhưng tất cả đều vô dụng, phí công.

Mà lúc này, chỉ thiếu tí teo nữa thôi là thành công rồi. Đáng tiếc… thành bại cũng chỉ trong một cái chớp mắt.

Than thở trong long một đống, Trương Vinh Phương lếch thếch trở về gian phòng của mình.

Thật ra đãi ngộ ở Thanh Hoà Cung cũng không tệ. Tuy có hơi đơn sơ chật hẹp, chỉ đủ kê một cái giường cùng một băng ghế nhưng mỗi đệ tử đều có phòng riêng.

Nói gì cũng hơn một đống người rúc vào ngủ chung.

Sau khi báo tin xong, Trương Vinh Phương lại trở về với nhịp sống bình thường. Mỗi ngày đều làm việc, nghỉ ngơi, chuông sớm trống chiều, sáng tối lên lớp… thời gian còn lại thì làm mấy việc lặt vặt.

Mãi cho đến khi thời gian khảo hạch đệ tử tu hành kết thúc, sắp sang tháng 6 thì Tiêu Dung mới có câu trả lời cho hắn.

Ngày 14, tháng 5.

Lúc sáng sớm, sương mù còn tràn ngập khắp nơi, quanh quẩn khắp cả Thanh Hoà Cung.

Trương Vinh Phương đang chuẩn bị đến phòng tẩy rửa làm việc. Đi được nửa đường thì chợt có một đệ tử tạp dịch lại gần, hô lên với hắn:

“Trương Vinh Phương, Minh Quang pháp sư gọi ngươi đó! Mau đến sau núi đi.”

Mấy đệ tử tạp dịch xung quanh nghe thấy thế thì nhao nhao nhìn lại.

“Ta biết rồi.” Vẻ mặt Trương Vinh Phương không hề thay đổi nhưng trong lòng lại khẽ thở phào một hơi.

Hắn đi theo tên đệ tử tạp dịch kia, một trước một sau bước nhanh về phía sau núi.

Trong cung, từ xa truyền tới tiếng đạo nhân tụng kinh cùng tiếng cười nói hân hoan của các quý khách đến hành hương ở trong vườn.

“Hôm nay có pháp sư tổ chức hội kinh, có không ít quý khách đến đâu. Ngươi để ý những vị khách quý có đem theo hoàng bài như ý, đừng va chạm vào họ.” Đệ tử tạp dịch trước mắt thấp giọng dặn dò.

Trong lòng Trương Vinh Phương hiểu rõ, nhỏ giọng đa tạ đối phương.

Rõ ràng là người này không tuỳ tiện nhắc nhở, làm gì có ai tốt bụng đi nhắc nhờ một đệ tử tạp dịch hoàn toàn xa lạ chứ.

Cho nên, khả năng cao là bên phía Tiêu Dung pháp sư đã có tin tốt rồi.

Trương Vinh Phương nhận ra đối phương.

Đệ tử tạp dịch này có chỗ khác những đệ tử tạp dịch khác. Nghe nói mỗi năm nhà hắn ta quyên góp không ít tài vật cho Tiêu Dung, đổi lấy cơ hội hầu hạ thân cận một vị pháp sư.

Chương 11: Bái sư

Nhắc nhở vừa rồi rõ ràng là đang lấy lòng, Trương Vinh Phương ghi ở trong lòng.

“Xin hỏi danh tính sư huynh?”

“Không dám, không dám. Ta họ Tôn, tên Nguyên Phong, không có tự.” đệ tử tạp dịch kia mỉm cười trả lời.

“Thì ra là Phong huynh…” Trương Vinh Phương ngừng lại. Hắn chợt cảm thấy có gì đó không ổn.

“Cảm ơn Phong sư huynh đã nhắc nhở, Trương mỗ nguyện nhớ kỹ.”

“Chuyện nhỏ thôi.” Tôn Nguyên Phong khoát tay không để ý.

Hai người nhanh chóng xuyên qua mấy ngõ tắt, đi qua hành lang, đạo trường, chỗ ở của đệ tử… tìm đến mấy lầu các được tường đỏ vây quanh ở phía sau cùng của Thanh Hoà Cung.

Lầu các 3 tầng, tường đỏ ngói xám đan xen vô cùng tinh tế.

Tôn Nguyên Phong dẫn đường, hai người nhanh chóng đi đến phía trước một toà lầu các.

Tiêu Dung dáng người cân xứng, mặc một bộ áo ngắn gọn gàng màu vàng nhạt, đang đứng trên ban công tầng hai. Hình như lão ta vừa mới luyện công xong.

Thanh Hoà Cung lệ thuộc vào đạo giáo ở nước Đại Linh, thờ Tam Thanh. Đệ tử trong giáo chủ yếu là tu hành chút võ vẽ ba xu. Thời gian học văn chiếm đa số chứ học võ chẳng được bao nhiêu.

Trương Vinh Phương nhìn thấy trong đạo trường, đều là người tu hành võ công.

Lúc này hắn đi theo Tôn Nguyên Phong đến bên dưới lầu các, đợi ở cửa lớn.

“Vào trước rồi nói.” Giọng điệu Tiêu Dung khá bình thản, ánh mắt lại khẽ đảo qua người Trương Vinh Phương.

“Vâng.”

Trương Vinh Phương khom người hành lễ rồi tiến vào, sau đó đứng yên ở đại sảnh chờ đợi.

Không lâu sau Tiêu Dung từ lầu hai đi xuống, cầm một cái khăn nóng lau mặt và lòng bàn tay, sau đó đưa cho đệ tử hầu hạ đứng kế bên.

Lão ta phất tay, ra hiệu cho đệ tử xung quanh ra ngoài.

Đợi đến khi những người này đi hết, trong sảnh chỉ còn lại Trương Vinh Phương và Tôn Nguyên Phong thì lão ta mới hắng giọng:

“Trương Vinh Phương.”

“Có đệ tử!” Trương Vinh Phương vội vàng đáp lại.

“Ngươi có nguyện ý bái ta làm thầy không? Nhập vào môn hạ của ta?” Tiêu Dung không giải thích bất kỳ điều gì, trực tiếp hỏi thẳng một câu.

Câu nói khó hiểu không đầu không đuôi khiến Trương Vinh Phương và Tôn Nguyên Phong sững người.

Cũng may Trương Vinh Phương nhanh chóng phản ứng lại, lập tức quỳ xuống dập đầu.

“Đệ tử Trương Vinh Phương, bái kiến sư phụ!”

Lần này bái sư cũng không phải là chân truyền. Đại đạo bái sư chia làm hai loại: Một là bái sư bình thường, gọi là bái tiểu sư.

Bái tiểu sư, nghĩa là đệ tử bình thường của vị sư phụ này, chỉ trên danh nghĩa chứ không có bồi dưỡng to tát gì. Cái chính là có thêm đạo tịch, chức vụ và đãi ngộ.

Phía sau còn có một loại gọi là bái đại sư, đây mới là hạch tâm chân truyền, là sẽ được ban tặng đạo hiệu, tặng bao lì xì.

Sai khi bái đại sư, sư phụ và đệ tự có quan hệ giống như cha con, thậm chí còn có quyền thừa kế một số tài sản của đối phương. Đệ tử cũng có không ít trách nhiệm và nghĩa vụ với sư phụ.

Đến đây rồi Trương Vinh Phương mới biết thực tế không giống mấy phim truyền hình hay điện ảnh đời trước. Không phải ai tiến vào đạo môn, bái sư cũng có thể tuỳ tiện đạt được đạo hiệu.

Từ tiểu sư đến đại sư, quá trình này đệ tử phải trải qua không ít khảo nghiệm đâu.

Lúc này, trong lòng Trương Vinh Phương cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, hắn biết, cuối cùng bản thân cũng đã bước được bước đầu tiên.

Tuy chỉ bái tiểu sư.

Nhưng chỉ cần thoát khỏi cuộc sống khổ cực của đệ tự tạp dịch, góp nhặt điểm thuộc tính thì nhất định hắn có thể từng bước đi lên, đến cấp bậc cao hơn.

Bộp! Bộp! Bộp!

Theo tiếng dập đầu của Trương Vinh Phương, nụ cười dần nở trên môi Tiêu Dung.

Cuối cùng, hắn cũng có thể bước lên phía trước một bước, lúc nào cũng có thể quẳng cha cái thân phân đệ tử tạp dịch đi, trở thành đệ tử tu hành chính thức.

Tôn Nguyên Phong đứng bên cạnh, ánh mắt lóe lên chút ghen tị. Hắn không biết rốt cục thì Trương Vinh Phương đã giẫm phải vận cứt chó gì, thoáng cái đã được Tiêu Dung pháp sư điểm danh, thu làm đệ tử.

Cứ xem hắn đây này, mỗi năm trong nhà cúng ra nhiều tiền như vậy, bản thân còn tận tâm tận lực hầu hạ đối phương ròng rã 4 năm trời. Thế mà cũng có được Tiêu Dung thu làm đệ tử đâu.

Trong đại đạo giáo, pháp sư thu đồ đệ là phải cắt bớt tài nguyên nguyên của mình cho đối phương, bồi dưỡng đệ tử.

Cho nên mỗi pháp sư thu đồ đệ đều cực kỳ cẩn thận. Thậm chí, nhiều đạo quán, đạo cung suốt một thời gian dài vẫn vậy, số lượng đệ tử không hề tăng hay giảm.

Cho nên trong lòng Tôn Nguyên Phong cũng đoán được, chắc chắn là phải có lý do nào đó nên Trương Vinh Phương mới được Tiêu Dung pháp sư để mắt đến. Không màng đến xuất thân, nhất định phải thu làm đệ tử môn hạ.

Trương Vinh Phương xuất thân Man tộc tứ đẳng, phụ mẫu còn là nho hộ, ngoại hình không mấy nổi bật, cũng chẳng nhìn ra có thiên phú gì.

Chỉ cần là người sáng suốt, nghĩ sơ cũng có thể đoán ra chắc chắn là Trương Vinh Phương đã có biểu hiện gì đó rất lớn, khiến Tiêu Dung coi trọng.

Chương 12: Cục diện

Đợi Trương Vinh Phương dập đầu xong, Tiêu Dung mới tỉ mỉ quan sát đối phương.

“Sau này ngươi cứ đi theo tiểu Anh đi. Tính tình nàng không tốt lắm, ngươi phải để tâm nhắc nhở nàng nhiều hơn.”

“Vâng, thưa sư phụ.” Trương Vinh Phương vội vàng đáp lại. Thân là đệ tử, được giao cho nhiệm vụ gì… không phải thứ hắn có thể lựa chọn được.

Từ những lời này xem ra, rõ ràng là Tiêu Dung vì con gái nên mới nhận hắn.

“Ngoài ra, đệ tử Thanh Hoà Cung chúng ta văn tu luyện là Quan Hư Công, luyện võ là Hồi Xuân Tịnh Thì phù điển. Khí huyết ngươi không đủ, trước cứ luyện Quan Hư Công, coi như điều dưỡng cơ thể rồi nói sau.” Tiêu Dung căn dặn.

“Vâng, thưa sư phụ.” Trương Vinh Phương cúi đầu. Cuối cùng thì trên mặt hắn cũng lộ ra nét vui mừng.

Hắn vẫn luôn có một suy đoán. Cột kỹ năng trên thanh thuộc tính của mình rất có thể chính là thể hiện công pháp đạo gia.

“Xin hỏi sư phụ, nếu luyện tốt môn võ công này, có phải là sẽ trèo trường, bay lên mái nhà được chăng? Sức lực đủ hạ một con trâu?” Trương Vinh Phương không nhịn được, cung kính hỏi.

“Ha ha…” Tiêu Dung bật cười.

“Thân pháp luyện đến đỉnh điểm, đúng là có thể đi trên tường, bay lên mái nhà. Thế nhưng con người có cực hạn, võ công chỉ là để chúng ta có thể phát huy sức mạnh sáng tạo của bản thân một cách tốt hơn mà thôi.

Đương nhiên cũng có vài loại võ công có thể rèn luyện bản thân, nhưng cực hạn của con người cũng là ở đây. Dù có rèn luyện thế nào thì nhiều nhất cũng chỉ đến vậy mà thôi.”

Tiêu Dung nhìn tân đệ tử đang đứng trước mặt, nhất thời giống như cũng nhớ lại điều gì đó, ánh mắt loé lên vẻ hoảng hốt.

“Võ công có thể khiến ngươi dưới điều kiện thân thể tương đương, có thể đánh lại năm, thậm chí là mười người cùng một lúc, thế nhưng đấy chính là cực hạn rồi. Ngoài ra, ngươi phải nhớ kỹ, tay không sẽ không địch lại vũ khí, cầm vũ khí sẽ không đánh lại người toàn thân bọc giáp.

Đồng thời, nếu ngươi đối diện với quan binh tinh nhuệ, thì dù có là cao thủ thì một đánh năm đã là cực hạn rồi.”

Lão ta dừng lại một lát, rồi nói tiếp.

“Còn nữa, văn tu của Quan Hư Công là để tu thân dưỡng tính. Trừ khi ngươi có thể thông qua khảo hạch của đệ tử Võ tu, nếu không, tu luyện mỗi Quan Hư Công thì chỉ khiến thân thể cường tráng hơn, sống lâu hơn một chút chứ chẳng có tác dụng gì.”

Trương Vinh Phương lập tức giật mình.

“Rõ ràng là ngươi đã từng nghe qua chuyện điện chủ có thể từ Nội Đan thăng thành Nguyên Anh…

À, là Tài Thần Điện của Trương sư huynh. Trương sư huynh đạo pháp tinh xảo, đúng là đã ngưng tụ Nguyên Anh, thế nhưng hắn không phải Võ tu. Sau khi ngưng tụ Nguyên Anh thì cao hứng quá đà, không cẩn thận trượt chân ngã nhào, trán đụng vào thềm đá, sưng u một cục.”

Tiêu Dung thở dài: “Tam Thanh tại thượng, về sau phải mời sư phụ bên đan phòng đến khám. Cuối cùng mới không có gì đáng ngại.”

“…” lúc này, tâm trạng của Trương Vinh Phương đúng là không biết dùng từ gì hình dung mới đúng.

“Cái này có đáng gì đâu. Trong Thái Thanh Cung có không ít người ngưng tụ được nội đan. Tính ra chí ít cũng phải đến hơn 20 người, trong đó phần lớn đều là tu Văn đạo.

Võ tu làm gì có thời gian nhàn rỗi như vậy, hở ra một chút là đi tôi luyện gân cốt, rèn luyện khí lực. Cho nên nếu tư chất không quá tốt thì chớ lựa chọn Văn Võ song tu. Nhớ kỹ đấy.”

Tiêu Dung nghiêm túc căn dặn.

“Vậy… thưa sư phụ. Ngưng tụ nội đan thì có chỗ nào tốt?” Trương Vinh Phương vẫn không cam lòng, hỏi lại một lần nữa.

“Không bệnh không nạn, có thể sống hơn 90 tuổi.” Tiêu Dung mỉm cười nói.

“Đây là thuật Trường Sinh.” Nói xong, lão ta có chút thất vọng.

“Luận về đạo pháp Văn tu, Đạo Môn chúng ta từng có Tứ Quý đạo nhân, đã từng tu đến Nguyên Anh hậu kỳ, đến Luyện Thần.

Nghe đồn là đã mò mẫm đến cảnh giới sau Luyện Thần, là Phản Hư Cảnh. Đáng tiếc, ngay lúc đó lại bị huyện lệnh bắt bỏ tù để tra khảo về thuật Trường Sinh tốc hành. Sau không chịu nổi tra tấn nên chết đi.”

“…” Trương Vinh Phương cạn lời, không nói nổi câu nào.

“Không nói mấy chuyện này nữa. Tính tình Tiêu sư tỷ ngươi không tốt lắm, ta để ngươi đi theo nàng là muốn ngươi hiểu rõ.” Tiêu Dung tiếp tục nói:

“Nếu nàng gặp chuyện phiền phức, ngươi phải cố hết sức ngăn cản. Nếu không có cách nào cản được thì cũng phải kịp thời thông báo cho ta.”

Sắc mặt Trương Vinh Phương không hề thay đổi, khom người đáp:

“Đệ tử đã rõ!”

“Trong nhà ngươi có mấy người?”

“Đệ tử chỉ có một mình, đại tỷ thì đã mất liên lạc từ lâu rồi.”

Ánh mắt Tiêu Dung loé lên chút dịu dàng.

“Thế thì sau ngày cứ yên tâm đi theo Tiêu sư tỷ ngươi đi, thành thật làm việc.”

“Vâng, thưa sư phụ.” Trương vinh phương lại một lần nữa cúi đầu.

“Bây giờ, Thông nhi.” Tiêu Dung đột nhiên nghiêng đầu.

“Có đệ tử.” bên ngoài cửa sổ lầu các lập tức truyền đến lời đáp khá thô to. Là giọng nữ.

Chương 13: Sư tỷ Triệu Đại Thông

Từ cửa lớn có một nữ tử tóc ngắn, cao cỡ hơn 1m80 nhanh chóng đi vào.

Nàng khoác đạo bào màu xanh trắng.

Đạo bào vốn rộng rãi, nay bị thân hình cường tráng của người mặc nèn vào chật ních.

“Sư phụ, có chuyện gì ạ?” nữ tử ôm quyền hành lễ.

Tiêu Dung cười, chỉ vào Trương Vinh Phương

“Ngươi đến truyền công cho tân sư đệ đi. Trước là Quan Hư Công, sau này thể chất bồi dưỡng đầy đủ thì đến Hồi Xuân Tịnh Thì phù điển.

“Vâng.” Nữ đệ tử nhanh chóng đáp lại, sau đó quay đầu nhìn về phía Trương Vinh Phương.

“Sư đệ cứ gọi ta Triệu Đại Thông là được rồi. Sáng mai đệ đến Thượng Đức Viên, ta kiểm tra khí huyết cùng gân cốt của đệ một chút xem sao.”

“Trương Vinh Phương bái kiến sư tỷ. Sau này còn xin sư tỷ chỉ giáo nhiều hơn.” Trương Vinh Phương lại hành lễ.

Mặc dù thông qua sư phụ Tiêu Dung, biết được võ công ở thế giới này hình như có tác dụng rất lông gà vỏ tỏi, chả khác gì hiện thực ở đời trước.

Nhưng tốt xấu gì hắn cũng còn thuộc tính dị năng cơ mà?

Nghĩ đến đây, trong lòng Trương Vinh Phương liền dâng lên một cơn dã vọng.

Cho dù chỉ là võ công bình thường, chỉ cần hắn không ngừng chồng chất thuộc tính lên, nói không chừng cũng có thể siêu phàm thoát tục.

“Được rồi. Ngươi lui xuống sắp xếp lại công việc đi, đêm nay chuyển đến phòng đệ tử tu hành. Thông Nhi, ngươi dẫn sư đệ đi đổi thẻ thân phận.” Tiêu Dung phất tay xem như hạ lệnh đuổi người.

Trương Vinh Phương cùng Triệu Đại Thông cũng biết ý mà cáo lui.

Đến tận lúc này Trương Vinh Phương mới hiểu, xem ra vận mệnh của hắn tạm thời phải cột chung một chỗ với Tiêu Thanh Anh rồi.

*

Bên trong Thượng Đức Viên, Thanh Hoà Cung có một lương đình bốn bề treo tranh da thuộc.

Có một nam tử tướng mạo tuấn lãng, sống mũi cao thẳng mang chút huyết thống dị vực đang thưởng tranh.

“Chuyện lúc trước bị phát hiện nên đã thất bại. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?” giọng nói của nam tử cực kỳ trầm thấp.

Bên cạnh hắn, có một đạo nhân khuôn mặt phổ thông từ từ đến gần.

“Hẳn là có người mật báo nên Tiêu Dung đã phát hiện ra từ trước rồi.” Đạo nhân cũng dùng âm thanh cực nhỏ trả lời.

“Điều tra ra là ai báo chưa?”

“Chưa. Không có manh mối nào. Thế nhưng mấy ngày trước, tự nhiên Tiêu Dung lại thu nạp một đệ tử tạp dịch bình thường vào trong môn hạ thành đệ tử tu hành. Khả năng cao là liên quan đến chuyện này.” Đạo nhân trả lời.

“Được rồi, lại sắp xếp lần nữa xem sao.” Nam tử tuấn lãng dặn dò.

“Nhưng… bên kia còn thành công được ư…?”

“Không sao. Chỗ Tiêu Thanh Anh chỉ cần dỗ dành chút là sẽ qua chuyện thôi. Con người Tiêu Dung vốn thiếu quyết đoán, đừng nói bây giờ hắn ta mới chỉ nghi ngờ, cho dù có khẳng định là ta thì chỉ cần không có chứng cứ, lại có phụ thân đè nặng, hắn ta cũng không dám làm gì ta.” Nam tử tuấn lãng mỉm cười nói.

“Ta hiểu rồi.” Đạo nhân trẻ tuổi gật đầu. “Vậy ta lui xuống, lập tức sắp xếp mọi chuyện.”

“Đi đi. Chỉ cần cưỡng ép, bắt Tiêu Thanh Anh gạo nấu thành cơm, dù Tiêu Dung có không muốn đứng sang hàng ngũ của chúng ta thì lúc đấy cũng không phải là chuyện mà hắn ta có thể tự quyết được nữa rồi.” nam tử tuấn lãng lộ ra vẻ mặt rất chi là tự tin.

Hắn đã sắp xếp xong xuôi mọi chuyện. Lần này hẹn Tiêu Thanh Anh ra ngoài rồi cho người làm nhục nàng ta, sau đó hắn lại nhảy ra làm anh hùng cứu mỹ nhân, rộng lượng chấp nhận nàng ta. Đến lúc đấy, với cá tính đơn thuần của Tiêu Thanh Anh, không suy sụp mất hết hy vọng, mặc hắn bài bố hay sao?

Tất nhiên, người đè Tiêu Thanh Anh cũng chỉ có thể là hắn. Là người mắc bệnh sạch sẽ, lúc đấy hắn chỉ cần thay bộ quần áo mới, khiến nữ nhân ngu ngốc kia mê mẩn choáng váng tưởng hắn là người khác… Đến lúc đó, tất cả đều có thể nước chảy thành sông rồi.

Về phần tiểu đạo sĩ được an bài đi theo Tiêu Thanh Anh, lúc ra ngoài bất ngờ xảy ra chuyện, ngã xuống vách núi thế là xong.

Một tên Man tộc tứ đẳng không thân thích không bối cảnh như hắn, đối với lần hành động này mà nói, đúng là không đáng để nhắc đến.

*

Ngày hôm sau, trời đã sáng rõ.

Thượng Đức Viên, phía sau Thanh Hoà Cung.

Trong vườn bóng cây lay động, không khí se lạnh trong lành.

Có không ít đạo nhân dậy sớm, tới đây luyện công buổi sáng.

Trên một mảnh đất trống khá hẻo lánh, Triệu Đại Thông dùng xà cạp (dây vải bó chặt ống quần), hai tay khoanh trước ngực nhìn chằm chằm vào một thiếu niên ngăm đen, gầy gò ốm yếu đang không ngừng chạy bộ trên con đường nhỏ bao quanh Thượng Đức Viên.

(dây vải bó chặt ống quần),

Một vòng lại một vòng, hết tổng cộng sáu vòng, thấy thiếu niên mệt mỏi, mất nước đến ngất ngư thì Triệu Đại Thông mới đưa tay ra hiệu cho đối phương dừng lại.

“Được đấy, cũng khá lắm.”

Thiếu niên từ từ dừng lại, xoay người thở hồng hộc, cả người mồ hô mồ kê đầm đìa… còn ai khác ngoài Trương Vinh Phương mới được Tiêu Dung thu làm đệ tử chứ.

Chương 14: Hắc Bảng, Xích Bảng

“Sư tỷ thấy thế nào?”

“Cũng được, căn cơ thân thể không tệ. Hồi nhỏ ăn uống không thiếu thốn gì, đúng không?” Triệu Đại Thông cười cười, nói.

Khuôn mặt nàng là kiểu tròn trịa khá to, nhìn có chút bụ mẫm chất phác. Khẩu âm cũng khác hẳn người bình thường, chắc là lớn lên ở bên ngoài.

“Đúng ạ. Trước kia, lúc phụ mẫu còn tại thế thì cuộc sống cũng không tệ lắm.” Trương Vinh Phương gật đầu, đây đều là ký ức của đời trước.

“Thế là tốt rồi. Bây giờ ta sẽ truyền cho đệ Quan Hư Công.” Nét mặt Triệu Đại Thông chợt nghiêm lại.

“Ta hỏi, đệ nói có biết chữ. Vậy cũng bớt lo đi nhiều, không cần phải dành thời gian dạy chữ riêng cho đệ nữa.

Quan Hư Công là đạo pháp căn bản của đạo giáo chúng ta. Tu luyện tốt có thể kéo dài tuổi thọ, đây là phương pháp Trường Thọ chính tông nhất.

Nội dung của nó giảng giải về việc luyện tinh hoá khí, một vòng tuần hoàn tiểu chu thiên hoặc đại chu thiên, 12 kinh mạch, ngưng kết nội đan.”

“Sư tỷ, so với Quan Hư Công, đệ càng hứng thú với Hồi Xuân Tịnh Thì phù điển hơn…” Trương Vinh Phương giơ tay, nói.

“Sư tỷ có thể nói cho đệ biết, rốt cuộc thì cao thủ võ lâm là cấp độ nào được không? Bọn họ mạnh đến mức nào?”

Không phải là hắn không cam tâm, mà cho dù có luyện Quan Hư Công mấy chục năm thì cùng lắm là giống mấy lão già lụ khụ kia, muốn tự vệ cũng khó khăn đủ đường. Tình huống như vậy, tất nhiên là hắn sẽ đặt võ công lên trên rồi.

Triệu Đại Thông nở nụ cười, tỏ vẻ rất thấu hiểu.

“Lúc đầu ta cũng giống như đệ, luôn miệng hỏi sư phụ về chuyện này. Nói sao nhỉ, thông thường mà nói, chỉ cần không chênh lệch quá lớn kiểu tay không đấu với binh khí, áo vải đấu với giáp sắt…”

Triệu Đại Thông dừng lại một lát.

“Cái thứ võ công này thật ra được chia làm 2 đường: cương và nhu. Nhưng mặc kệ là con đường nào, đệ cũng phải luyện mấy chục năm thì mới xem như có chút thành tựu.

Sau này ra ngoài hành tẩu giang hồ, 1 chọi 3, chọi 4 cũng không có vấn đề gì. Chỉ cần là người không biết võ công là hạ được hết. Thế nhưng nếu gặp phải binh sĩ, 3 người cầm vũ khí xông lên đánh chính diện, đệ giỏi lắm là cầm cự được hai hiệp.”

“Cái này…” sức chống chọi đúng là một trời một vực với tưởng tượng của Trương Vinh Phương.

“Hơn nữa, võ công là dùng thuật giết người để đánh nhau, cho dù đệ có luyện thì để làm gì? Thiên hạ hôm nay, võ công Đại Linh các thế hệ đều là cường thịnh nhất, quét sạch tứ phương, chư quốc đều khiếp sợ.

Bởi vậy nên các cao thủ có võ công mạnh nhất, phần lớn đều tụ tập trong quân đội. Ở đó trải qua chém giết, khả năng thực chiến rất mạnh, so với giang hồ mà nói thì đúng là quái vật hơn nhiều.”

Triệu Đại Thông thở dài: “Cho nên chúng ta luyện võ, mục đích chủ yếu là để tự vệ, phòng thân. Đã niên đại nào rồi mà còn nghĩ đến chuyện chém chém giết giết chứ.”

“…” Trương Vinh Phương không phản bác được câu nào.

“Không thấy trong Thành Hoà Cung của chúng ta cũng chẳng có mấy đệ tử Võ tu à? Chính là đạo lý này, đại đạo giáo của chúng ta tại sao lại hưng thịnh? Dưỡng sinh trường thọ đó!” Triệu Đại Thông chỉ mặt điểm tên nói.

“Thế… trong Thanh Hoà Cung của chúng ta, ai là người lợi hại nhất? Sư tỷ có thể nói cho đệ nghe một chút không vậy?” Trương Vinh Phương hỏi.

“Cung chủ chính là người mạnh nhất chứ ai. Dựa theo phẩm cấp của Hoàng Đình quy định thì ngài ấy chính là cao thủ lục phẩm. Nhưng nếu đánh nhau thật, đoán là cũng không địch nổi 10 binh sĩ vây công, chỉ có thể chạy mà thôi. Dù sao thì 10 binh lính ít nhất cũng có 3 bộ cung nỏ phong toả hết các cửa, căn bản là không có cách nào đánh được.”

Nói đến đây, hình như Triệu Đại Thông cảm thấy ngữ điệu của mình không được tôn kính cho lắm nên vội vàng sửa lại: “Tất nhiên rồi, sở trường của chúng ta chính là thuật Trường Sinh. Lão cung chủ công tham tạo hoá, bây giờ đã là cao nhân Nguyên Anh, sống trên trăm tuổi không phải là chuyện to tát gì. Cơ bản không phải là ngưỡng mà các quân sĩ bình thường kia có thể so sánh được.”

Trong lòng Trương Vinh Phương cũng đã hơi hiểu rõ.

“Thế sư tỷ ơi, lục phẩm Hoàng Đình có nghĩa là gì thế?”

“Đó chính là phẩm cấp bổng lộc mà triều đình cấp cho những tướng lĩnh cao thủ. Theo lẽ thường mà tính, thực lực càng mạnh, phẩm cấp càng cao thì bổng lộc đãi ngộ càng tốt. Giang hồ nhân gian đại khái là cũng dựa vào đây mà phân chia thứ bậc.

Nhưng mà mấy thứ này đệ nghe một chút cho biết rồi thôi nhé, qua trường cách chúng ta mấy vạn dặm. Giang hồ chủ yếu là nhìn vào Hắc Bảng và Xích Bảng.”

“Hắc Bảng cùng Xích Bảng ư?”

“Hắc Bảng chính là bảng xếp hạng cường giả có thực lực cao cường. Những người đều dính án cũ, lệnh truy nã, bị triều đình Đại Linh truy bắt, sau này tạo thành cả một bảng danh sách. Mọi người trước khi ra ngoài bôn tẩu đều phải nhớ kỹ danh sách này, tránh gặp phải kẻ nguy hiểm mà lại không nhận ra, vô duyên vô cớ toi mạng.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!