Những người của Hoàng thành ti, nhờ có võ công trong người, ngoại trừ kẻ xấu số bị đẩy cửa ra ngay từ đầu đã bỏ mạng, những người còn lại đều khó khăn chống đỡ qua trận chuột tai này.
Mặc dù hầu như ai nấy đều mang thương tích, thậm chí còn có một người vì ngăn chuột tràn vào nhà mà bất đắc dĩ phải đốt đi căn phòng, nhưng may mắn thay cuối cùng tính mạng cũng không gặp trở ngại.
So sánh dưới, tình cảnh của bách tính trong thôn lại nghiêm trọng hơn nhiều.
Mấy hộ gia đình ở gần đó còn đỡ, bởi vì số lượng chuột gặp phải tương đối ít, miễn cưỡng chống lại được đợt tấn công. Nhưng sâu trong thôn, đặc biệt là những nhà ở gần Thôi Nhị Cẩu, sau trận chuột tai hầu như đã không còn người sống sót.
Mà thanh niên trai tráng ở các gia đình khác cũng đều mình đầy thương tích, tiếng kêu rên vang vọng khắp nơi, đến nỗi những người già yếu trong nhà, càng là tất cả đều bỏ mạng dưới miệng chuột.
Lục Cảnh trước tiên đi tìm Ngôn Quang Bá, sau đó từ Ngôn Quang Bá tổ chức một số thôn dân bị thương nhẹ hơn, phân phát thảo dược xuống. Hắn còn phái hai thủ vệ đi sang thôn xóm bên cạnh mời lang trung đến cứu người.
Thấy tình thế dần dần được kiểm soát, thương binh cơ bản cũng đều được cứu chữa, Ngôn Quang Bá muốn hỏi Lục Cảnh rốt cuộc dịch chuột này đã thuyên giảm bằng cách nào, và những thảo dược chuyên trị vết cắn của chuột trên tay hắn lại từ đâu mà có.
Nhưng thoáng cái đã không thấy bóng Lục Cảnh đâu.
. . .
Hà Đông, đình nghỉ mát cách đó ba dặm.
Khi Lục Cảnh chạy tới đây, mới chỉ nửa canh giờ kể từ khi hai người chia tay lần trước.
Nhưng thẳng đến khi nhìn thấy bóng dáng cô gái áo xanh trong lương đình, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, tiến lên phía trước, chắp tay hành lễ nói:
"Còn chưa thỉnh giáo phương danh của cô nương?"
"Thượng cấp có quy định, chúng ta khi ra ngoài làm việc đều cố gắng không dùng tên thật. Lục thiếu hiệp nếu nguyện ý thì cứ gọi ta là Quỳ."
Cô gái áo xanh cũng hướng Lục Cảnh chắp tay, khách khí đáp lễ.
Giọng nàng nghe có chút trong trẻo lạnh lùng, tựa như con người nàng vậy. Rõ ràng chỉ đứng cách gang tấc, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như cách vạn trùng sơn thủy, ẩn ẩn hiện hiện không rõ ràng. Phảng phất như vầng trăng sáng trên đỉnh đầu kia.
"Ngươi biết ta là ai sao?" Lục Cảnh có chút ngoài ý muốn.
"Phàm là người từng qua Ổ Giang thành thì khó mà không biết Lục thiếu hiệp, chân dung của ngươi dán khắp nơi ở bến tàu mà."
"Này..." Lục Cảnh cười khổ.
"Hôm nay gặp mặt, Lục thiếu hiệp quả nhiên danh bất hư truyền với tấm lòng nhân nghĩa. Trước đó bị chuột tập kích, với khinh công và thân thủ của Lục thiếu hiệp, vốn có thể một mình chạy thoát, thật không ngờ ngươi vẫn vì đồng bạn và bách tính trong thôn mà ở lại." Quỳ nói.
"Dẫu sao cũng nên thử làm gì đó, chứ đâu thể hoảng sợ bỏ chạy được, huống hồ ta còn có... phương kế bảo toàn tính mạng." Lục Cảnh nói.
Nhưng Quỳ tựa hồ hiểu lầm ý hắn, lắc đầu nói: "Bị nó để mắt tới rồi thì ngươi không chạy thoát được đâu, chỉ có hai con đường: hoặc là cùng nó thành hôn, hoặc là bị nó giết chết."
"Ác đến vậy sao?" Lục Cảnh ngẩn người, "Khinh công của ta thật ra vẫn ổn lắm."
"Ta biết Lục thiếu hiệp ngươi thân thủ xuất sắc, nghe nói tháng sau Thanh Vân bảng đổi bảng, tên của ngươi cũng ở trên đó. Nhưng thế gian này có một số việc không liên quan đến võ công." Quỳ nói.
Dừng một chút nàng lại bổ sung: "Trước kia trong số hai mươi bảy người từng thành hôn với nó cũng có cao thủ nhất lưu, đáng tiếc không đỡ nổi hai mươi chiêu đã bị bóp nát trái tim. Sau này còn có một lần, chúng ta chuẩn bị kỹ càng, thông qua một vài thủ đoạn đặc biệt đưa người đến mười dặm bên ngoài, nhưng cuối cùng vẫn bị nó đuổi kịp và giết chết."
"Nó tựa hồ có thủ đoạn đặc thù nào đó, chỉ cần bị nó để mắt tới, vô luận ngươi trốn ở đâu đều sẽ bị tìm thấy."
"Chẳng lẽ là quy tắc giết người thuần túy? Quả nhiên... rất giống những thứ trong cơ cấu kia." Lục Cảnh nghe vậy lẩm bẩm nói.
"Cái gì?" Quỳ hơi nhíu mày.
"À không có gì, ta tùy tiện nói một chút thôi."
"Mặc kệ thế nào, lần này đa tạ Lục thiếu hiệp đã phối hợp. Ta truy tìm nó đã lâu, vì trước kia từng tiếp xúc với nó nên không thể lại gần quá mức, chỉ có thể thông qua cách viết chữ lên tường để giao lưu với người bị nó để mắt tới. Nhưng hiệu quả không tốt, bốn người trước đều chết rồi, chỉ có Lục thiếu hiệp ngươi nguyện ý nghe ta."
Đôi mắt vốn ít cảm xúc của Quỳ cũng hiếm hoi thoáng hiện nét bất đắc dĩ.
"À, trước kia nhờ hương khí của cô nương mới khiến đàn chuột đang điên loạn trở nên yên tĩnh, cứu bách tính trong thôn. Nếu như cô nương muốn hại người, chỉ cần không làm gì cả, bỏ mặc đàn chuột cắn xé người là tiện nhất. Đạo lý đơn giản này ta vẫn có thể hiểu rõ." Lục Cảnh nói.
Bất quá lời hắn nói cũng không toàn bộ. Đây cố nhiên là một phần nguyên nhân, nhưng hắn chính mình trước kia đã từng trải qua một lần sự kiện tương tự, cùng với sự tồn tại của người tu hành được ghi chép trong tùy bút Diêm Vương Tiêu, và những người tu hành này hiển nhiên tận lực giải quyết loại phiền phức này, đều là một phần căn cứ để hắn đưa ra quyết đoán.
Quỳ đúng là không suy nghĩ nhiều, chỉ nói: "Lời nói thì dễ, nhưng để làm được lại không hề đơn giản. Trong bốn người bị nó giết chết trước kia cũng có một người nghe lời ta chống đến lễ hợp cẩn, nhưng vừa nhìn thấy chén canh đuôi chuột, hắn liền hoảng sợ đến mức đánh đổ chén canh."
"Ngược lại là Lục thiếu hiệp ngươi, khi đó hẳn là cũng không nhìn thấy chữ trên tường, tại sao lại uống hết vậy?"
"Ta không biết, đại khái là lúc ấy trúng phải mị thuật nào đó của nàng chăng."
Lục Cảnh lại hồi tưởng một lần tình huống lúc đó, nghĩ đến ánh mắt khát vọng và thống khổ trong mắt cô bé búp bê sứ, hắn chỉ cảm thấy đầu óc nóng bừng, liền uống cạn chén canh đặc sệt màu xanh lục bốc mùi hôi thối kia.
Nhưng mà sau đó liền nghe Quỳ nói: "Nó là có chút mị thuật, nhưng một khi ngươi để nó vào nhà nó liền sẽ không dùng nữa, nếu không cũng sẽ không có nhiều người như vậy chết trên tay nó."
"Quỳ cô nương ý tứ... hẳn là ta có thiên phú đặc thù nào đó?" Lục Cảnh nghe vậy tinh thần phấn chấn.
Quỳ lắc đầu: "Điều này cũng không hẳn là thiên phú gì đặc biệt... Tình huống của ngươi nghe có chút giống như là tiềm linh, đại khái cứ trong ngàn người thì sẽ có một người giống ngươi vậy, rất dễ dàng cùng tinh thần người khác sinh ra liên hệ, chui vào nội tâm người khác... Chỗ tốt nha, ngươi hẳn là rất thích hợp trở thành họa sĩ, thi nhân, những người cần linh cảm sáng tác, còn có..."
"Còn có?"
"Còn có số đào hoa của ngươi hẳn là rất vượng đi, bởi vì rất nhiều nữ nhân chỉ cần cùng ngươi ở chung một đoạn thời gian, liền sẽ không tự chủ mà nảy sinh cảm giác tri kỷ." Quỳ thản nhiên nói.
Đây là cái thiên phú phong lưu đa tình gì vậy?
Lục Cảnh vô ý thức muốn phản bác, nhưng tỉ mỉ nghĩ lại, lại có chút cứng họng không nói nên lời.
Hạ Hòe và Cố Thải Vi thì khỏi phải nói, ngay cả Hồng Nhi sư phụ dạy hắn nhuyễn công, ngày bình thường khi ở chung với hắn, ánh mắt nhìn hắn cũng thường khiến hắn thấy là lạ.
Những lần tiếp xúc thân thể giữa hai người cũng có phần hơi nhiều.
Lục Cảnh vốn cho rằng là luyện công cần thiết, nhưng bây giờ lại nhớ tới, đích xác một số thời khắc không cần thiết phải động tay động chân, chỉ cần nói chuyện liền có thể nói rõ, nhưng Hồng Nhi lão sư lại cứ nhất quyết cầm tay chỉ dạy hắn.
Chẳng lẽ đây là quấy rối chốn công đường sao?
Chỉ là bởi vì giới tính đảo ngược, khiến Lục Cảnh nhất thời có chút chưa kịp phản ứng, mà ngày hắn xuất sư, ánh mắt nhìn hắn của Hồng Nhi lão sư vẫn còn vô cùng u oán.
Quỳ thấy Lục Cảnh im lặng, liền nói tiếp: "Chỗ xấu đương nhiên cũng có, chính là ngươi trong cuộc sống khả năng gặp phải quỷ vật cũng sẽ cao hơn người bình thường một chút."
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽