Vừa về đến nơi ở chưa được bao lâu, Lục Cảnh lại bắt đầu mày mò bộ Tiểu Kim Cương Kình kia.
Chuyến đi đến căn nhà tranh lúc trước cũng không thể nói là hoàn toàn vô ích, ít nhất cũng đã chứng thực được một điều, đó là cơ thể hắn quả thật có vấn đề.
Càng nghĩ, Lục Cảnh càng cảm thấy thứ trong đan điền của mình trông giống nội lực hơn một chút, thế là hắn lại tiếp tục thử vận chuyển chúng như nội lực. Kết quả là, sau khi vật lộn trên giường đến toát cả mồ hôi, cũng giống như buổi sáng, Tiểu Kim Cương Kình vẫn không có chút tiến triển nào.
Vẫn chưa từ bỏ ý định, Lục Cảnh lại xuống giường đứng tấn. Lần này, chỉ vừa đứng một lúc, khi cảm thấy eo chân bắt đầu hơi mỏi nhừ thì thứ trong đan điền lại chuyển động, men theo Túc Tam Dương kinh và Túc Tam Âm kinh chảy xuống dưới. Những nơi nó đi qua, cảm giác đau mỏi đều tan biến sạch, hệt như vừa được xoa bóp chuyên sâu vậy.
Chính là lúc này! Lục Cảnh nắm bắt cơ hội thoáng qua, một lần nữa thử vận chuyển tâm pháp nội công của Tiểu Kim Cương Kình, định dẫn dắt dòng khí ấm từ huyệt Hợp Dương đến các đường gân bên cạnh, nhưng kết quả... chỉ chứng minh rằng hắn lại ảo tưởng rồi.
Mấy dòng khí ấm này rõ ràng có suy nghĩ của riêng mình, chẳng thèm đếm xỉa gì đến Lục Cảnh. Mặc cho hắn dùng đủ mọi cách từ dụ dỗ đến dọa nạt, chúng vẫn cứ ung dung làm theo ý mình.
Đến cuối cùng, Lục Cảnh cũng đã thấm mệt.
Thôi được rồi, thích ở trong đan điền thì cứ ở đấy vậy. Dù sao hắn cũng chẳng có khí cảm, đan điền đối với hắn bây giờ cũng vô dụng, chỉ để làm cảnh. Ngày trước người ta chuộng kinh tế chia sẻ, giờ thì hắn cũng coi như đang chia sẻ chung một cái đan điền với mấy thứ trông như nội lực này.
Ít nhất cho đến hiện tại, những thứ này mang lại lợi ích nhiều hơn là phiền phức, vả lại quyền chủ động vẫn nằm trong tay Lục Cảnh. Chỉ cần hắn chăm chỉ khuân vác gạch thêm, hoặc không may bị ăn vài trận đòn nữa, chúng sẽ dần bị tiêu hao hết. Mảnh đất một mẫu ba phân trong đan điền này, cuối cùng vẫn do hắn làm chủ.
So ra thì, chuyện ở bến tàu lại phiền phức hơn nhiều.
Lục Cảnh đoán chừng mình rất khó có thể tiếp tục ở lại Thanh Trúc bang. Tính ra, hắn làm phu khuân vác cũng đã hơn chín tháng, trước kia là để bái sư học võ, bây giờ võ thì chưa học được nhưng sư phụ đã bái rồi, hắn cũng không còn lý do gì để ở lại Thanh Trúc bang nữa.
Kế hoạch ban đầu của Lục Cảnh là làm thêm nửa tháng đến một tháng nữa, vừa làm vừa tìm cơ hội việc làm mới. Dù sao thì, nghỉ ngang cũng khá rủi ro, nhất là khi hắn bây giờ cũng gần như thuộc hội làm đồng nào xào đồng nấy. Có thể tích cóp thêm chút tiền, đến nơi mới cũng sẽ chủ động hơn.
Lỡ đâu gặp phải cảnh bị bắt nạt ở chỗ làm, hay bị bà chủ quấy rối thì còn có dũng khí mà nói không.
Nhưng xem ra bây giờ kế hoạch của hắn phải điều chỉnh một chút. Coi như Tần tiểu đầu lúc này vẫn đang dưỡng thương, không rảnh để ý đến hắn, nhưng chờ vết thương lành lại thì chắc chắn sẽ không để yên. Lục Cảnh không lo Tần tiểu đầu sẽ thu lại lệnh bài và đuổi hắn ra khỏi Thanh Trúc bang.
Hắn lo hơn là Tần tiểu đầu sẽ lôi bang quy của Thanh Trúc bang ra để đối phó hắn, trị cho hắn cái tội phạm thượng. Cũng may trận ẩu đả lúc trước xảy ra ở quán trà, trước mắt bao người, sự thật là Tần tiểu đầu ra tay trước hẳn là rất khó chối cãi.
Tuy nhiên, cũng không thể hoàn toàn loại trừ khả năng đối phương sẽ mở mắt nói láo. Nếu tình huống tồi tệ nhất đó thật sự xảy ra, Lục Cảnh chỉ có thể đi mời sư phụ ra mặt dàn xếp, cho nên bây giờ hắn chỉ mong sư phụ có thể về sớm một chút.
Tóm lại, sáng mai Lục Cảnh không định đến bến tàu nữa, hắn chuẩn bị đi dạo một vòng trong thành xem có tìm được công việc mới nào không.
Sau đó, Lục Cảnh lại ra trước sân đứng tấn một lúc, đợi đến khi mặt trời lặn mới tìm chút gì đó lót dạ. Có lẽ vì bụng dưới không còn trướng nữa nên sức ăn của Lục Cảnh cũng trở lại bình thường, mọi thứ dường như đang quay về quỹ đạo vốn có.
Thế nhưng, vì hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện nên buổi tối Lục Cảnh có chút mất ngủ. Một mình nằm trên giường, hắn khó tránh khỏi suy nghĩ miên man. Ngoài những mong chờ và lo lắng cho tương lai, hắn còn nhớ lại những chuyện ở kiếp trước: những người cha mẹ, bạn bè khó lòng gặp lại, những bộ tiểu thuyết, bộ phim còn dang dở, và cả những tiếc nuối không còn cơ hội bù đắp. Nghĩ đến đây, lòng hắn lại không khỏi ngậm ngùi.
Lục Cảnh cứ thế chìm trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, mãi đến quá nửa đêm mới thiếp đi. Hắn cũng không biết mình đã ngủ được bao lâu thì đột nhiên bị một cơn đau dữ dội từ bụng ập đến, đau đến mức giật mình tỉnh giấc.
Phản ứng đầu tiên của Lục Cảnh là có kẻ đã nhân lúc hắn ngủ say mà đâm một dao vào bụng hắn!
Không biết là người của Tần tiểu đầu hay là đám người Phương Tử Kinh, bởi vì với cái phong cách bốn bức tường trống trơn của căn nhà tranh này, chắc chẳng có tên trộm nào thèm ngó tới. Mà khoảng thời gian này Lục Cảnh vẫn luôn âm thầm khuân gạch, cũng không gây thù chuốc oán với ai khác.
Chủ quan rồi, quả nhiên là do quen sống trong xã hội pháp trị nên chưa nếm trải sự hiểm ác của giang hồ. Ai mà ngờ một xung đột nhỏ lại có thể leo thang đến mức động dao, mà còn là đánh lén nữa chứ!
Lục Cảnh cố nén cơn đau, mở to mắt, muốn nhìn cho rõ mặt hung thủ trước khi chết, dù làm vậy có lẽ cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì tên sát thủ tám phần là cũng do người khác sai khiến.
Lục Cảnh chủ yếu là muốn biết tên khốn nào lại ra tay thiếu chuyên nghiệp như vậy, giết người mà lại đâm vào bụng. Bụng dưới của hắn lúc này đau muốn chết đi sống lại, có khi còn hơn cả đàn bà đi đẻ. Sao không cắt cổ cho nhanh gọn, thù gì oán gì mà phải hành hạ người ta đến mức này cơ chứ? Kết quả, khi mở mắt ra, hắn lại chẳng thấy một bóng người nào.
Cả căn phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ có mình hắn đang nằm trên chiếc giường gỗ.
Lục Cảnh gắng gượng ngẩng đầu, muốn xem thử vết thương ở bụng mình nghiêm trọng đến mức nào. Nhưng khi ánh mắt hắn rơi xuống, lại phát hiện trên người không hề có bất kỳ vết thương nào, trên giường cũng chẳng có vết máu, mọi thứ vẫn y như lúc hắn ngủ.
Thế nhưng, cơn đau không thể chịu nổi truyền đến từ bụng lại không phải là ảo giác. Chỉ trong chốc lát, lưng áo Lục Cảnh đã ướt đẫm mồ hôi, cơ bắp toàn thân cũng vì cơn đau không thể chống cự mà co giật điên cuồng.
Nếu trên đời này thật sự có địa ngục, Lục Cảnh cảm thấy mình đang ở ngay trong đó.
Ngay lúc Lục Cảnh còn đang thắc mắc tại sao thứ trong đan điền không bảo vệ cơ thể hắn như những lần trước, hắn bỗng nhiên nhận ra gốc rễ của vấn đề nằm ở đâu.
Nơi hắn cảm thấy đau đớn lúc này và vị trí bị căng tức vào sáng hôm qua rõ ràng là một! Chỉ là cảm giác đau đớn đã chênh lệch không biết mấy trăm lần.
Lúc này, Lục Cảnh chỉ cảm thấy cứ như có ai đó nhét cả một đoàn tàu hỏa vào bụng mình vậy!
Chẳng lẽ những thứ trong đan điền... sẽ tăng lên mỗi ngày sao? Một ý nghĩ vô cùng hoang đường nảy lên trong đầu hắn.
Hắn không biết hôm qua trong đan điền của mình có bao nhiêu thứ đó, nhưng Lục Cảnh có thể cảm nhận được, đừng nhìn hắn cả buổi sáng vừa khuân gạch vừa bị đánh, lượng tiêu hao có lẽ còn chưa đến một phần năm.
Nếu như mỗi ngày chúng lại xuất hiện với một lượng tương đương trong đan điền của hắn, vậy thì so với sáng hôm qua, chẳng khác nào bây giờ số lượng của chúng trong đan điền đã tăng thêm bốn phần năm. Việc chúng không trực tiếp làm nổ tung đan điền của hắn đã là một kỳ tích rồi