Tre ở Thủ Trúc Kính tuy vô cùng cứng rắn nhưng vẫn không chống nổi hàm răng của Ngão Thiết, bị nó ngoạm vài miếng là đứt.
Điều này một lần nữa chứng minh, thiên địch của tre trúc quả đúng là gấu trúc.
Dù cho Ngão Thiết cứ gặm gãy bốn thân tre là lại "tham ô" mất một thân, nhưng đến trưa, nó vẫn giúp Lục Cảnh và hai người kia đốn được trọn vẹn tám mươi cây.
Cứ đà này, chẳng quá ba ngày là cả ba có thể hoàn thành số lượng mà Hoàng Giám Viện yêu cầu.
Dương Đào còn chọn một cây tre có kích thước vừa vặn, định bụng dùng nó để làm một cây thương mới.
Nhưng sau khi hỏi Lục Cảnh về tiền công rèn đúc binh khí của Xi, Dương Đào đành lặng lẽ dẹp đi ý định nhờ vả, chuẩn bị tìm đến giáo thụ dạy môn luyện khí để hỏi han thêm.
Thấy chuyện tre trúc đã có hướng giải quyết, trong ba hình phạt vì tội lẻn vào động thiên, giờ chỉ còn lại việc lao động ở học điền.
Nhưng Lục Cảnh không định xuống ruộng sớm như vậy. Khó khăn lắm mới giải quyết xong một việc, hắn quyết định tự cho mình nghỉ nửa ngày, về kinh đô một chuyến để thăm Cố Thải Vi đã hơn một tháng không gặp.
Tiện thể cũng là để mèo đen kiếm chút vận may, dạo này nó sắp bí bách đến phát hỏng rồi.
Trong thư viện toàn là cao thủ, với tốc độ và sự nhanh nhẹn của nó, dù là đánh lén cũng khó mà cắn trúng ai. Thế nên ngoài lần táp trúng miệng Dương Đào trước kia, về sau nó chẳng kiếm thêm được chút vận khí nào nữa.
Lục Cảnh cũng đã đi hỏi một vòng, ba người bị mèo đen nhắm trúng đều hoặc thẳng thắn hoặc khéo léo tỏ ý rằng gần đây họ không có ý định bị mèo cắn.
Thế là Lục Cảnh đành phải mang mèo đen về kinh đô kiếm ăn.
Nhân lúc các học sinh khác còn đang chăm chỉ nghe giảng trong giảng đường, Lục Cảnh đã cùng A Mộc đã ngụy trang và mèo đen chui qua "cái giếng" để đến tiệm quan tài Hành Ký.
Lúc này trời sắp về chiều, là thời điểm náo nhiệt nhất trong ngày.
Những gánh hàng rau củ, thịt thà bày la liệt, người qua lại tấp nập. Có phụ nhân và gia nô đang lựa chọn nguyên liệu nấu ăn, ngoài quán trọ tửu lầu cũng không ít thương nhân, quan lại đang chào đón tiễn đưa bạn bè. Hương thơm của nước dùng, thịt kho và màn thầu lan tỏa trong không khí, khiến người ta không khỏi thèm thuồng.
Lục Cảnh mua cho mình một cái bánh nắm Thanh Sa để lót dạ, vừa ăn vừa liếc nhìn con mèo đen trên đầu A Mộc. Con mèo lắc đầu với hắn, ra hiệu rằng nó không thấy "món ăn" nào cả.
Kể từ sau khi trải qua thước phim kỳ dị dưới góc nhìn của một con mèo trong căn nhà tranh của Diệp Cung Mi, Lục Cảnh cảm thấy giữa mình và mèo đen dường như đã hình thành một mối liên kết nào đó.
Cả hai nhìn nhau đều thuận mắt hơn nhiều, lại thêm ngự thú chi thuật mà Diệp Cung Mi truyền dạy, giờ đây Lục Cảnh đã có thể giao tiếp đơn giản với nó.
Dĩ nhiên, điều này có lẽ cũng liên quan đến việc con mèo đen này đã sống mấy trăm năm, có thể nghe hiểu hầu hết ngôn ngữ của con người. Chỉ cần nó muốn, dù là những mệnh lệnh phức tạp, nó cũng có thể thực hiện rất tốt.
Hai người một mèo cứ thế thong dong dạo bước dọc bờ hào, tiến về phía cửa hàng than củi của Cố Thải Vi.
Nhờ có sự giúp đỡ của Phúc An công chúa, việc kinh doanh than củi của Cố Thải Vi ngày càng phát đạt. Trước khi Lục Cảnh đến thư viện, nàng đã mở chi nhánh thứ hai trong thành.
Thường thì vào giờ này trong ngày, nàng sẽ ở tiệm chính để đối chiếu sổ sách, sau đó sẽ đến nhà kho để kiểm tra lượng than cần giao vào ngày mai, đặc biệt là than Hồng La cung cấp cho hoàng cung lại càng là việc trọng yếu nhất.
Loại than này được làm từ gỗ phương bắc cực kỳ cứng rắn, khi nung phải kiểm soát lửa và thời gian vô cùng chuẩn xác. Than nung ra đen nhánh sáng bóng, khi đốt không những ít khói mà còn cháy được lâu gấp đôi than thường, lại còn tỏa ra một mùi hương gỗ thoang thoảng.
Vì than nung xong thường được đựng trong giỏ tre quét đất đỏ nên có tên là than Hồng La.
Than Hồng La được xem như sản phẩm trứ danh của cửa hàng, giúp Cố Thải Vi nhanh chóng nổi danh ở kinh sư. Nhưng ngoài ra, tiệm của nàng cũng bán nhiều loại than khác.
Đó là vì than Hồng La thứ gì cũng tốt, chỉ có điều quá đắt. Gỗ không chỉ khó tìm mà rất nhiều khúc gỗ mới nung ra được một ít than, giá cả tự nhiên cũng cao ngất ngưởng.
Ngoài việc cung cấp cho hoàng cung và một số vương phủ, tuyệt đại đa số quan lại và thương nhân đều không nỡ đốt loại than đắt đỏ như vậy.
Thế nên thực tế, cửa hàng của Cố Thải Vi lại không bán được nhiều than Hồng La, mà bán chạy hơn là những loại than củi giá cả phải chăng, đáp ứng nhu cầu của các tầng lớp khác nhau trong thành.
Sắp đến cửa tiệm, Lục Cảnh bỗng nhớ lại chuyện Cố Thải Vi từng giả trai, đóng giả làm biểu huynh để trêu chọc mình. Thế là hắn nảy ra một ý, quyết định "có qua có lại" một phen.
Hắn lấy ra một chiếc mặt nạ da người nhận được từ La Cái, đi vào một góc khuất rồi trùm lên đầu.
Lục Cảnh đã đọc qua cuốn sổ nhỏ đi kèm với mặt nạ, biết rằng đây là một người đàn ông tên Phùng Cửu Lang, thân phận là một sâm khách.
Cái gọi là sâm khách, chính là những thương khách chuyên đi hái và buôn nhân sâm ở phương bắc.
Nhân sâm phương bắc rất nổi tiếng, đặc biệt là những củ sâm lâu năm lại càng quý giá, củ đắt nhất có thể trị giá vạn lạng vàng. Vì thế, một nhóm sâm khách cũng từ đó mà ra đời.
Chỉ là những củ sâm già bán được giá đó hầu hết đều nằm sâu trong rừng rậm núi thẳm, nơi không chỉ có dã thú qua lại mà còn phải đề phòng những sâm khách khác đánh lén. Bởi ở chốn hoang sơn dã lĩnh, chẳng ai nói đến luật lệ triều đình, thứ hữu dụng nhất vẫn là con đao trong tay mình.
Vì vậy, các sâm khách đa phần đều có võ nghệ, hơn nữa trên người ai cũng mang vài mạng người.
Đọc xong cuốn sổ nhỏ, Lục Cảnh không thể không thừa nhận rằng tên hái hoa tặc La Cái kia quả thực rất có nghề. Chỉ cần nhìn thân phận ngụy trang mà hắn chọn là đủ biết, hắn nắm bắt tâm lý phụ nữ rất giỏi.
Bởi vì những sâm khách rời khỏi phương bắc phần lớn đều đã tích lũy đủ gia sản, trong túi rủng rỉnh tiền bạc. Lại thêm việc quanh năm liếm máu trên lưỡi đao khiến trên người họ thường có một khí chất nguy hiểm. Những thiếu nữ và quý phụ bị nuôi dưỡng trong khuê phòng rất khó chống lại sức hấp dẫn này, cộng thêm tướng mạo tuy có phần thô kệch nhưng lại khá phóng khoáng.
Tất cả khiến Phùng Cửu Lang mang một loại mị lực mà những gã bạch diện thư sinh trong kinh thành không hề có.
Dĩ nhiên, Lục Cảnh chưa từng trải qua huấn luyện tương ứng, rất khó để hoàn toàn nhập vai vào thân phận hiện tại đến mức thật giả khó phân. Nhưng may là hắn cũng chỉ muốn trêu đùa Cố Thải Vi một chút, nên cũng không cần quá để tâm đến những chi tiết đó.
Chỉnh trang xong xuôi, Lục Cảnh liền dẫn A Mộc nghênh ngang bước vào cửa hàng than củi.
Hắn vừa mới lộ diện, mắt của nữ chưởng quỹ trong tiệm liền sáng lên. Không đợi Lục Cảnh mở lời, bà đã đon đả nói:
"Khách nhân muốn mua gì, ta có thể giới thiệu cho ngài."
Lục Cảnh giả vờ đảo mắt nhìn một vòng, nhưng rất nhanh đã thu lại ánh mắt, cố ý hạ thấp giọng nói:
"Ngươi không được, không quyết được đâu. Mỗ gia muốn bàn một vụ làm ăn lớn, phải mời đại lão bản của các ngươi ra đây nói chuyện."
Nữ chưởng quỹ ngẩn người:
"Làm ăn lớn? Lớn đến mức nào?"
Lục Cảnh giơ ra ba ngón tay.
"Ba mươi nghìn xâu?" Nữ chưởng quỹ thăm dò.
Lục Cảnh lắc đầu:
"Ba trăm nghìn xâu."
Dù sao cũng không trả nổi, hắn liền thuận miệng bịa ra một con số.
Quả nhiên nữ chưởng quỹ bị con số này dọa choáng váng, nó đã vượt quá phạm vi mà bà có thể quyết định. Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt bà lại lộ ra nét khó xử.
"Nếu ngài đến vào ngày thường, đại lão bản của chúng tôi nhất định sẽ có mặt. Nhưng hôm nay, lại đúng lúc nàng có chút việc bận."
"Chuyện gì vậy?" Lục Cảnh nghe vậy có chút bất ngờ.
"Hôm nay là đại thọ sáu mươi tuổi của Khương hội thủ Càn Nguyên thương hội, tất cả mọi người trong thương hội đều đến chúc thọ ngài ấy, Cố đương gia cũng đã đi rồi."