Virtus's Reader
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta

Chương 264: CHƯƠNG 144: NGƯỜI GIẤY

Lục Cảnh vốn dĩ định trở về thư viện trước nửa đêm, nhưng khi hắn một lần nữa đứng bên ngoài tiểu viện của mình, mặt trời đã lên cao trên ngọn núi.

Lúc này, phần lớn học sinh trong thư viện đều đã đi nghe giảng.

Hôm nay Lục Cảnh đúng là không có khóa, nhưng nghĩ đến đêm qua cùng Cố Thải Vi tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất suốt hơn nửa đêm, hắn cũng cảm thấy có chút quá mức phóng túng.

Cũng may hắn đã là nhất lưu cao thủ, thể lực xuất sắc, chợp mắt hai canh giờ liền lại tinh thần sảng khoái. Nếu là đặt ở kiếp trước, hắn hiện tại e rằng đi đường còn lảo đảo.

Lục Cảnh đưa mèo đen cùng A Mộc vào trong sân, còn bản thân hắn thì chuẩn bị luyện Hỏa Lân Giáp nửa ngày, tiếp đó đi Tàng Thư Lâu tiếp tục chỉnh lý tàng thư.

Nhưng không ngờ, vừa mới luyện chưa đầy một khắc đồng hồ, ngoài cửa đã có khách đến thăm.

Thời điểm Lục Cảnh mới tới thư viện, quả thật cũng không ít người nghe danh mà đến bái phỏng hắn, học sinh cùng giáo tập đều có. Nhưng từ khi hắn bị lộ ra không có thiên phú tu luyện bí lực, số người đến tìm hắn liền ít đi rất nhiều, đến bây giờ, trừ Dương Đào cùng Hạ Hòe ra thì cơ bản đã không còn ai.

Cũng không phải tất cả đều bởi vì bợ đỡ, chủ yếu là mọi người đoán chừng Lục Cảnh sau khi gặp đả kích nghiêm trọng như vậy, tâm tình bây giờ sẽ không quá tốt, chắc hẳn không muốn gặp khách, cho nên cũng sẽ không đến quấy rầy hắn.

Mà Lục Cảnh cũng vui vẻ hưởng thụ sự thanh nhàn đó.

Nhưng lần này, đứng ngoài cửa lại là một vị khách quý hiếm gặp.

Lục Cảnh mở cửa, nhìn thấy khuôn mặt đen sạm vì nắng gió của Ngô Hàn, hơi có chút ngoài ý muốn.

"Ngô đại thúc, ngươi sao lại tới đây?"

Ngô Hàn cũng không trả lời vấn đề của Lục Cảnh, mà là tiến lên trước, nhìn Lục Cảnh từ đầu đến chân mấy lượt, rồi mới với vẻ mặt cổ quái nói: "Tiểu tử ngươi rốt cuộc có mị lực gì, mà khiến mọi người đều quan tâm đến vậy?"

"Mọi người đều quan tâm ta, quan tâm ta cái gì?" Lục Cảnh nghe câu nói không đầu không đuôi ấy có chút khó hiểu.

"Ngươi biết đó, trong thư viện ngoài giáo tập, tạp dịch cùng học sinh ra, còn ẩn cư không ít vị tiền bối, đại bộ phận là cao nhân từ Thiên Giám trước kia.

"Cũng có một số người thân phận tương đối phức tạp, bởi vì người mang tuyệt kỹ hoặc là năng lực đặc biệt mà được các đời thiếu giám mời chào. Tình huống thứ nhất thì còn đỡ, trừ Diệp tiền bối loại tình huống tương đối đặc thù này, rất nhiều giáo tập cũng đều nhận biết hoặc là nghe qua đại danh của bọn họ. Còn tình huống thứ hai thì lại thần bí hơn nhiều.

"Nhất là rất nhiều người khi tiến vào thư viện sau liền đổi danh tự, cắt đứt mọi liên hệ với quá khứ của mình. Nếu là do một vị thiếu giám nào đó chiêu mộ về, thì còn có manh mối để tra cứu. Đáng sợ nhất là do vị thiếu giám tiền nhiệm nào đó đưa vào, mà vị thiếu giám đó cũng đã qua đời, cứ như vậy thì thật rắc rối.

"Lai lịch của những người này thì không ai hay biết rõ ràng, thư viện gọi những người này là 'người giấy'." Ngô Hàn chẳng hiểu sao lại đột nhiên nói đến lịch sử của thư viện.

"Người giấy?"

"Bởi vì bọn họ hiện tại tựa như một trang giấy trắng, không thể nhìn ra bất cứ điều gì," Ngô Hàn giải thích nói, "Thậm chí trong thư viện rốt cuộc có bao nhiêu 'người giấy' đang sống, cũng không ai có thể nói rõ."

"Có một số 'người giấy' thích cùng người nói chuyện phiếm, thậm chí sẽ chủ động tiếp xúc tân sinh, còn có những giáo tập trong thư viện. Nếu trò chuyện hợp ý, họ còn sẽ tặng chút đồ vật. Chỉ là khi đề cập đến những chuyện liên quan đến quá khứ của họ, thì lại bỗng nhiên ngậm miệng không nói, hoặc là nhìn đông nói tây."

"Cũng có một số 'người giấy' thì lại lặng lẽ sống cuộc đời của riêng mình, không mấy khi tiếp xúc với người khác, cũng không ra khỏi thư viện." Ngô Hàn nói đến đây dừng một chút, rồi lại nhìn về phía Lục Cảnh.

"Ta nói nhiều như vậy, chính là muốn nói cho ngươi biết rằng, phần lớn 'người giấy' đều rất thần bí, thân phận phức tạp. Cho dù những lão giáo sư trong thư viện, cũng chưa chắc quen biết được mấy người bạn 'người giấy'. Nhưng mà..."

Ngô Hàn đổi giọng: "Quả thật cũng có người quen biết không ít 'người giấy'."

"Tỉ như Ngô đại thúc ngươi sao?" Lục Cảnh phản ứng rất nhanh, lập tức liền nghĩ đến đáp án.

Ngô Hàn tại thư viện trồng trọt, rau quả trái cây trồng được cũng đều do hắn đưa đến khắp nơi. Cho dù Diệp Cung Mi vì tuổi tác bỗng nhiên trẻ lại mà không muốn gặp người, cũng đều quen biết hắn. Mà những 'người giấy' kia mặc dù bị người gọi là 'người giấy', nhưng lại không phải thật sự làm bằng giấy, đồng dạng muốn ăn cơm, tất nhiên không thể tránh khỏi Ngô Hàn.

Nhưng Lục Cảnh vẫn không hiểu rõ Ngô Hàn đột nhiên nhắc đến chuyện này là muốn nói cái gì.

Cũng may Ngô Hàn không còn giấu giếm nữa, sau đó nói thẳng: "Trước ngươi đi bái phỏng Diệp tiền bối, về sau cũng không lâu lắm, Diệp tiền bối thế mà lại hiếm hoi lắm mới bước ra khỏi trận pháp của nàng, tìm tới ta, hỏi ta có biết 'người giấy' nào có thể giúp ngươi đề cao tư chất tu luyện hay không."

"Ừm?" Lục Cảnh nghe vậy lộ ra một vệt cười khổ. Hắn không nghĩ tới Diệp Cung Mi mặc dù ngoài miệng nói chỉ truyền hắn phần giang hồ thuật của Ngự Thú Thuật, nhưng trong âm thầm lại thật sự quan tâm phần tu luyện bí lực còn lại của hắn.

Hơn nữa cũng không nói cho hắn, lại còn âm thầm đi tìm Ngô Hàn như vậy. Đặt ở trên người những người khác, đây rõ ràng là một đại ân, nhưng duy chỉ với Lục Cảnh mà nói, đây lại chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Lục Cảnh còn chưa kịp mở miệng cự tuyệt, liền nghe Ngô Hàn lại nói: "Không chỉ là Diệp tiền bối, về sau còn có bốn người khác cũng đến tìm ta hỏi cùng một vấn đề tương tự."

"Còn có bốn người, là ai?" Lục Cảnh nghe vậy lập tức cũng trở nên cảnh giác.

Một mình Diệp Cung Mi đã đủ để hắn đau đầu, Lục Cảnh không nghĩ tới lại còn có bốn người đang âm thầm tính toán cho hắn.

Thế mà hắn trong khoảng thời gian này còn kiểm tra kỹ lưỡng thường ngày của mình nhiều lần, xác nhận đem hết thảy nguy hiểm nhân tố đều đã loại bỏ, khó khăn lắm mới có thể thở phào một hơi, thong dong được mấy ngày.

Kết quả này vừa mới yên ổn trở lại, liền lại có vấn đề mới xuất hiện!

Lục Cảnh cũng giật mình thon thót, tựa như là bị người dội một gáo nước lạnh vào đầu.

Quả là cẩn thận đến mấy cũng có lúc sơ suất! Hắn nguyên lai tưởng rằng không tham gia các khóa học về bí lực, không tiếp xúc với những thứ liên quan đến bí lực, bản thân mình sẽ chẳng bao giờ dính dáng đến bí lực. Lại coi thường những người bên cạnh, những người đó lại có kẻ muốn giúp hắn tu luyện, hơn nữa còn là âm thầm làm mà không cho hắn hay biết.

Lục Cảnh hiện tại dù muốn nổi giận cũng chẳng thể phát tiết ra được, dù sao thật muốn nói đến, xuất phát điểm của những người đó luôn là tốt, cũng coi là những người chân chính quan tâm hắn. Chỉ là những người đó không hiểu rõ tình huống trên người hắn, đơn thuần chỉ là đang gây trở ngại chứ chẳng giúp ích gì.

May mắn phát hiện cũng coi như kịp thời, nếu không Lục Cảnh không chừng đã bị một phen thao tác của bọn họ mà đưa vào nhà xác rồi.

Tỉnh táo lại về sau, Lục Cảnh suy nghĩ một lát, trong lòng đã có đáp án, đối Ngô Hàn nói: "Để ta đoán xem, trong này có Hạ Hòe cùng Dương Đào đúng không?"

Ngô Hàn gật đầu: "Không sai, hai người bọn họ xem ra đều rất mực quan tâm ngươi, không biết từ nơi nào thăm dò được tên ta, tối hôm qua đã đến tìm ta."

"Còn có... Xi đúng không?" Lục Cảnh rất đỗi bất đắc dĩ, xoa xoa thái dương nói. Nữ nhân kia chẳng có chút thường thức nào, ngày nào cũng kêu muốn ở chung với hắn, hai người cùng nhau luyện khí.

Lục Cảnh cũng phải khó khăn lắm mới dùng lý do không thể tu luyện bí lực để đuổi nàng đi. Chẳng qua hiện nay xem ra, tên gia hỏa này vẫn chưa hết hy vọng, lại còn muốn tìm cách để hắn có thể tu luyện bí lực.

Bất quá còn lại một người, Lục Cảnh liền chẳng có chút manh mối nào. Hắn cũng không biết còn có ai rảnh rỗi sinh nông nổi, lại còn nhớ đến hắn, thế là chỉ đành chờ Ngô Hàn công bố đáp án...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!