Virtus's Reader
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta

Chương 286: CHƯƠNG 166: MỘT NGỌN LỬA

Lục Cảnh không ngờ Cốc Tỉnh chỉ ra ngoài dạo một vòng mà đã tha về một con chim sơn ca khác.

Hơn nữa, trên chân con chim sơn ca kia còn buộc một mảnh giấy, xem ra nó đang trên đường đưa tin thì gặp phải Cốc Tỉnh.

Bình thường mà nói, tình huống này cực kỳ hiếm thấy, bởi vì chim đưa tin và chủ nhân tâm ý tương thông, lúc truyền tin thường vô cùng chuyên chú, sẽ không giống như chim sơn ca hoang dã bị thức ăn và đồng loại hấp dẫn.

Thực tế, trước khi đưa thư đến đích, chúng gần như sẽ không ăn uống hay nghỉ ngơi, đây cũng là lý do Ti Thiên Giám chọn chúng làm sứ giả đưa tin.

Thế nhưng con chim đưa tin trước mắt này lại nửa đường đào ngũ, điều này khiến Lục Cảnh nhớ lại cảnh tượng năm xưa ở thung lũng chim sơn ca, lần đầu tiên hắn gặp con chim sơn ca màu xám kia.

Xem ra Cốc Tỉnh cuối cùng vẫn được di truyền năng lực kỳ lạ của mẹ nó, nói cách khác, chỉ cần nó muốn là có thể chặn đường những con chim sơn ca khác.

Lục Cảnh lắc đầu, nói với chim đưa tin của mình: "Thả người... à không, thả chim ra đi. Người ta còn có việc chính, đâu rảnh mà chơi đùa với ngươi. Còn nữa, sau này không có lệnh của ta thì đừng tùy tiện chặn đường người khác."

Cốc Tỉnh tuy không hiểu lời Lục Cảnh nói, nhưng vẫn có thể cảm nhận được tâm ý của chủ nhân. Nó nghiêng đầu, dường như có chút nghi hoặc, nhưng cuối cùng vẫn làm theo lời Lục Cảnh, khẽ kêu hai tiếng với con chim sơn ca bị nó bắt về.

Thế là con chim đáng thương kia cũng được trả lại tự do, vỗ cánh bay về phía Ti Thiên Giám.

Còn Lục Cảnh thì lấy một ít ngô và nước, cho Cốc Tỉnh vẫn còn đang chìm đắm trong sự hưng phấn của lần đầu đưa tin ăn.

...

Một tháng sau đó cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.

Lục Cảnh dựa vào thân nội lực cuồn cuộn không dứt, thuận lợi luyện Hỏa Lân Giáp vốn có chút khó nhằn đến tầng cảnh giới thứ tư.

Lúc này, thân thể hắn không những đao kiếm bình thường khó lòng gây thương tổn, mà ngay cả ngũ tạng lục phủ yếu ớt nhất trong cơ thể cũng trở nên kiên cố hơn, có thể chống lại những cú va chạm mạnh từ bên ngoài.

Bây giờ, khi Lục Cảnh lại từ Huyền Thiên Quan nhảy xuống Kính Hồ cốc, khoảnh khắc rơi xuống nước, cơ thể hắn gần như không còn cảm giác khó chịu nào, thậm chí cho dù mặt hồ dưới chân đổi thành đất bằng, hắn cũng sẽ không bị thương nữa.

Năm ngày sau đó, đường thứ tư của Phong Vân Biến cũng được hắn chính thức tu luyện đến viên mãn.

Trong các môn võ công hắn đang có, nếu chỉ xét về uy lực thì Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng vẫn mạnh nhất, nhưng nếu bàn về sự biến hóa tinh diệu của chiêu thức thì Phong Vân Biến bốn đường đã vượt lên trên.

Điều này cũng cho Lục Cảnh động lực để tiếp tục tu luyện môn thoái pháp dị thường khó luyện này.

Phải biết rằng phía sau vẫn còn năm đường thoái pháp đang chờ hắn, cũng không biết đợi đến khi hắn luyện thành cả chín đường thoái pháp trên bí tịch này rồi dung hội quán thông, môn võ công này sẽ tỏa ra ánh hào quang như thế nào.

Đương nhiên, đó đều là chuyện về sau.

Sau khi Phong Vân Biến cũng đột phá, Lục Cảnh đã chuẩn bị gần như mọi thứ có thể, bản thân cảm thấy cũng không tệ, thế là vào ngày cuối cùng trước trận thi đấu nhỏ, hắn đến chỗ Trần bá để báo danh.

Mà Trần bá thấy hắn thì tỏ ra khá bất ngờ: "Ngươi cũng muốn tham gia trận thi đấu nhỏ lần này à?"

Lục Cảnh gật đầu: "Ta cũng là học sinh của thư viện mà."

"Nói thì đúng là như vậy, nhưng trận thi đấu nhỏ lần này đa phần đều liên quan đến bí lực." Trần bá nhắc nhở, ông cũng có ý tốt, không muốn đến lúc đó Lục Cảnh phải khó xử.

Dù sao ngày diễn ra trận thi đấu nhỏ hẳn sẽ rất náo nhiệt, cho đến nay đã có một nửa số người báo danh, trong nửa còn lại có không ít người vẫn đang do dự, mà cho dù những người cuối cùng từ bỏ thì đến lúc đó hẳn cũng sẽ đến xem.

Nếu đến lúc đó Lục Cảnh câu đầu tiên đã ngẩn tò te, trên mặt khó tránh khỏi sẽ có chút khó coi.

Thực tế, chỉ trong chốc lát, mấy học sinh thư viện cùng đến chỗ Trần bá báo danh khi nhìn thấy Lục Cảnh đã không nhịn được mà xì xào bàn tán.

Dù sao Lục Cảnh chính là mãnh nhân từ lúc nhập học thư viện đến nay chỉ mới lên một tiết bí lực, nghe nói chữ hắn viết cho Trịnh giáo thụ đến giờ vẫn chưa hóa vàng.

Rất nhiều người đều cho rằng hắn đã hoàn toàn từ bỏ việc tu hành bí lực, mà những chuyện xảy ra sau đó dường như cũng chứng thực cho phỏng đoán của họ, cho nên họ hoàn toàn không ngờ lần này Lục Cảnh lại cũng đến tham gia trận thi đấu nhỏ cùng bọn họ.

Gã này là... muốn dùng hành động như vậy để chứng minh điều gì sao?

Dù sao nói đến Lục Cảnh, hắn chính là người nổi bật nhất trong kỳ khảo hạch nhập học của lứa tân sinh hiện tại, thậm chí có lúc còn vượt qua cả Yến Quân, người được công nhận là số một trong thế hệ trẻ.

Tuổi còn trẻ đã leo lên Thiên Cơ bảng, lại được Hoàng giám viện coi trọng, có thể nói là xuân phong đắc ý, thế nhưng chỉ vỏn vẹn một tháng sau, hắn đã từ trên mây rơi xuống trần gian.

Không, thậm chí còn không phải là trần gian, dù sao người bình thường cũng không có tư chất tu luyện bí lực kỳ quặc như vậy.

Vào núi báu mà về tay không.

Chắc hẳn bây giờ hắn cũng rất thất vọng đi.

Nhất là khi nhìn những người từng bị mình bỏ xa ở phía sau, nhờ vào bí lực mà từng chút một rút ngắn khoảng cách với hắn, thậm chí là vượt qua hắn.

Trong lòng hắn nhất định cũng đang nén một ngọn lửa, cho nên muốn mượn trận thi đấu nhỏ lần này để chứng minh mình vẫn chưa bị bỏ lại.

Đây là lời giải thích hợp lý và chính xác nhất mà mọi người có thể nghĩ ra.

Bằng không thì hắn không thể nào cũng giống những người khác, nhắm vào những phần thưởng của trận thi đấu nhỏ được, bởi vì những thứ dùng làm phần thưởng đa phần đều liên quan đến tu hành bí lực, Lục Cảnh hiển nhiên không cần dùng đến.

Trần bá cũng nghĩ như vậy, nhưng ông cũng được coi là người cũ của thư viện, tuy không biết đề thi lần này cụ thể là gì, nhưng những trận thi đấu nhỏ trúc cơ kỳ trước ông đã xem qua rất nhiều lần.

Ông biết rõ đó không phải là cuộc tỷ thí một chọi một, chỉ dựa vào võ công thì gần như không thể đi đến cuối cùng, giành được thứ hạng tốt nào. Nếu Lục Cảnh ôm suy nghĩ chứng tỏ bản thân mà đến tham gia, e rằng sau khi thi xong hắn sẽ càng thêm suy sụp.

Ông còn định khuyên thêm, nhưng Lục Cảnh đối diện đã lên tiếng trước: "Ta biết, nhưng mọi việc quan trọng là tham gia mà, ta cũng đã chuẩn bị rất lâu rồi."

Trần bá thầm thở dài trong lòng, biết Lục Cảnh đã quyết tâm.

Mà ông chỉ phụ trách thống kê báo danh, cũng không có quyền quyết định ai có thể tham gia, ai không thể tham gia, nhất là khi bản thân Lục Cảnh cũng đích thực phù hợp với yêu cầu.

Cho nên cuối cùng Trần bá cũng chỉ có thể nhấc bút viết tên Lục Cảnh lên cuốn sổ nhỏ trước mặt, sau đó đưa cho Lục Cảnh một sợi dây lụa màu đỏ: "Thắt vào tay, ngày mai giờ Thìn, tập trung ở chân núi phía sau, người đến trễ hơn một khắc sẽ bị xử thua trực tiếp, còn về đề thi thì đến lúc đó sẽ tự biết."

"Thư viện đã chuẩn bị một loạt phần thưởng cho trận thi đấu nhỏ lần này, mười người có thành tích cao nhất có thể lần lượt lựa chọn."

Lục Cảnh rất muốn xác nhận xem trong đó có Thiên Nhất Sinh Thủy hay không, nhưng nếu Trần bá đã nói cuối cùng là mười người đứng đầu lần lượt chọn, vậy tốt nhất không nên để người khác biết trước thứ hắn muốn là gì.

Vì vậy Lục Cảnh cũng nén lại không hỏi.

Mà điều này rơi vào mắt Trần bá và mọi người, lại dường như càng củng cố thêm suy đoán rằng Lục Cảnh không hề nhắm vào đống phần thưởng kia.

Trần bá cũng chỉ có thể gật đầu với Lục Cảnh, nói: "Chúc ngươi may mắn."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!