Lục Cảnh đến Kính Hồ cốc còn dám nhảy, một khoảng cách chỉ vài chục trượng tự nhiên chẳng khiến hắn bận tâm. Đợi vị giáo tập kia chỉ đường xong, hắn liền trực tiếp nhảy xuống.
Trọng lượng bản thân hắn cộng thêm cây thiền trượng trong tay và chiếc hộp tre lớn sau lưng đã vượt quá ba trăm cân, thế năng cực kỳ kinh người, bởi vậy động tĩnh khi tiếp đất ngay cả chính hắn cũng phải giật nảy mình.
May mà thân thể không cảm thấy khó chịu chút nào, Hỏa Lân Giáp tầng thứ tư giúp lực phòng ngự của hắn lại lên một tầm cao mới, đủ để hóa giải hết lực phản chấn dưới chân.
Vì vậy, sau khi co duỗi chân để chắc chắn rằng khớp xương và cơ bắp đều ổn thỏa, Lục Cảnh lại tiếp tục nhảy xuống, hắn không quên mình còn phải đuổi theo những người phía trước.
Trong khi đó, Bạch Ngọc công tử và những người khác nhìn Lục Cảnh với khí thế ào ào lao xuống, sắc mặt bất giác trở nên khó coi.
Dù khinh thân thuật của họ có cao siêu đến đâu cũng chắc chắn không thể nhanh bằng kiểu lấy thân làm tảng đá mà lao thẳng xuống của Lục Cảnh. Vì thế, chẳng mấy chốc khoảng cách giữa họ và Lục Cảnh đã bị rút ngắn đi rất nhiều, xem ra sắp bị hắn vượt mặt.
Bất chợt, đệ tử Thiên Môn phái đang dẫn đầu bỗng nhiên dừng bước, hắn phát hiện mình không tìm thấy điểm đặt chân tiếp theo.
Nói vậy có lẽ không hoàn toàn đúng, bởi vì điểm đặt chân mới vẫn có, chỉ là nó đã cách xa đến trăm trượng.
Xa hơn bất kỳ điểm đặt chân nào trước đó.
Thấy vậy, Chiêu Minh tiểu hòa thượng và mọi người cũng lần lượt dừng lại. Bọn họ không ngờ đề thi của cuộc thi Trúc Cơ nhỏ lần này lại khó đến vậy, mới chỉ là đề đầu tiên mà đã khiến họ cảm thấy đau đầu.
Dù có khinh thân thuật hỗ trợ, việc đáp xuống an toàn cũng chẳng dễ dàng gì, huống hồ điểm đặt chân kia không chỉ cách xa về độ cao mà khoảng cách ngang cũng không gần, chỉ dựa vào một cú nhảy thì rất khó để tới nơi.
Thế nhưng, ở đây đã không còn thấy bóng dáng Yến Quân, điều đó chứng tỏ nàng đã vượt qua được vực sâu này.
Việc này khiến mọi người lại cảm thấy áp lực. Lúc luyện võ trước kia luôn bị Yến Quân vượt trên một bậc đã đành, không ngờ vào thư viện rồi vẫn không bì được với nàng.
Có lẽ niềm an ủi duy nhất là lúc này có người còn đang trợn mắt há mồm hơn cả họ.
Nghĩ vậy, mọi người bất giác cùng nhìn về phía Lục Cảnh sau lưng, quả nhiên thấy hắn cũng đã dừng lại, đang nghển cổ nhìn xuống.
Nhưng rất nhanh, Lục Cảnh đã mở chiếc hộp tre lớn của mình, lấy ra một bộ y phục trông khá kỳ lạ rồi nhanh chóng mặc vào người, khiến hắn trông như một con sóc bay cỡ lớn.
Đây là bộ Phi Dực mà Xi đã chế tạo cho hắn trước đây, vốn định để hắn dùng khi đến Kính Hồ cốc. Mặc dù lúc đó Lục Cảnh không dùng đến, nhưng sau này hắn vẫn xin lại từ chỗ Ngô Hàn.
Lần này mang theo trong cuộc thi, quả nhiên đã có đất dụng võ.
Sau khi mặc Phi Dực, Lục Cảnh vẫy tay với Chiêu Minh và mọi người, rồi trước ánh mắt kinh ngạc của họ, hắn lại lao mình xuống, giang rộng tứ chi giữa không trung rồi lướt đi.
Bộ Phi Dực mà Xi chế tạo cho hắn có phần giống với bộ đồ bay ở kiếp trước của Lục Cảnh, tuy chắc chắn không tốt bằng, nhưng cũng đủ để hắn lướt đến vị trí cần thiết, đồng thời giảm đi phần lớn lực va chạm, giúp hắn an toàn đáp xuống vách đá cách đó trăm trượng.
Chứng kiến Lục Cảnh cứ thế nhẹ nhàng vượt qua cửa ải khó khăn trong mắt họ, trong lòng Chiêu Minh và mọi người không khỏi dâng lên một cảm giác hoang đường.
Chẳng phải nói sau khi luyện được bí lực thì có thể làm được những việc mà nhiều cao thủ hàng đầu cũng không làm được sao, tại sao bây giờ xem ra khoảng cách giữa đôi bên lại càng ngày càng xa thế này?
Khoảng thời gian qua, bọn họ rốt cuộc đã tu luyện cái gì vậy?
Nhưng những người ở đây đều là thiếu niên tài tuấn, cảm xúc chán nản chỉ thoáng qua rồi biến mất, thay vào đó là ý chí chiến đấu được khơi dậy mạnh mẽ hơn.
Không được, cuộc thi Trúc Cơ nhỏ lần này tuyệt đối không thể để một kẻ không có chút bí lực nào giành được hạng nhất, nếu không để các sư đệ sư muội khóa sau biết được, đám sư huynh sư tỷ này còn mặt mũi nào nữa.
Nghĩ đến đây, rất nhanh đã có người bắt đầu thử vượt qua vực sâu.
Biện pháp đầu tiên được nghĩ ra là kết hợp Hoán Phong Thuật, một trong những pháp thuật ngũ hành cơ bản nhất, với khinh thân thuật. Như vậy họ có thể nhảy xa hơn, nhưng sức gió lại không dễ khống chế, nếu không cẩn thận rất có thể sẽ nhảy vọt qua vách đá.
Cũng có người nghĩ đến việc mượn sức người khác, tìm một đồng môn có sức tay khỏe ném mình qua. Nhưng vấn đề là người phụ trách ném có thể sẽ chẳng được lợi lộc gì, ngược lại còn giúp cho một đám đối thủ cạnh tranh vượt qua mình...
Tóm lại, trước vực sâu bất ngờ xuất hiện này, đám học trò mỗi người một vẻ, thi triển thần thông.
Nhưng những chuyện này đã không còn liên quan đến Lục Cảnh. Sau khi vượt qua vách đá trơ trụi đó, con đường tiếp theo trở nên đơn giản hơn rất nhiều. Lục Cảnh cũng cất Phi Dực đi, tiếp tục lao xuống vun vút, chẳng bao lâu đã trở lại chân núi.
Vị giáo tập phụ trách đề thi thứ hai vì phải tránh những mảnh đá vụn thỉnh thoảng rơi xuống từ trên cao nên đã sớm rời khỏi vị trí ban đầu, tìm một nơi xa hơn để ngồi. Nghe tiếng ầm ầm trên đỉnh đầu, ông ngẩng lên thì thấy kẻ đầu sỏ gây ra trận mưa đá.
Dạy học ở thư viện bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên ông thấy có người xuống núi theo cách này.
Nếu không phải Lục Cảnh vẫn còn nhảy nhót tưng bừng, nói hắn từ trên núi lăn xuống cũng có người tin.
Vị giáo tập còn đang ngẩn người thì Lục Cảnh đã bước tới, chắp tay hành lễ: "Lão sư, đề thứ hai là gì ạ?"
"À à, đề thứ hai ư," vị giáo tập nghe vậy bèn bưng chén trà bên cạnh lên, cười nói, "Yên tâm, đề thứ hai sẽ không khó như đề thứ nhất nữa. Tiếp theo, ngươi không được dùng tay, cũng không được dùng bất kỳ hình thức nào khác để chạm vào chén trà này, chỉ cần làm nó rời khỏi tay ta là được. Thế nào, đơn giản lắm phải không?"
Lục Cảnh nhíu mày. Nếu như ở đề thứ nhất, hắn chỉ có cảm giác mơ hồ, thì đến đề thứ hai này, ác ý ẩn chứa trong đó đã quá rõ ràng. Người ra đề gần như chỉ thiếu nước khắc hai chữ "nhắm vào hắn" lên mặt mình.
Đây là một đề thi thuần về bí lực. Trước đây, Lục Cảnh từng thấy lão cương thi ở tiệm quan tài Hành Ký làm những việc tương tự, không cần dùng tay cũng có thể khiến quan tài của hắn và Dương Đào lơ lửng giữa không trung.
Nếu là người đã học qua pháp thuật hoặc trận pháp tương quan, giải đề này chắc hẳn sẽ dễ dàng như lời vị giáo tập kia nói. Oái oăm thay, trên người Lục Cảnh hiện không có một chút bí lực nào, mà một thân võ công cùng nội lực kinh thế hãi tục của hắn ở đề này cũng đều không có đất dụng võ.
Không phải trong các cuộc thi nhỏ không được có đề về bí lực. Thực tế, theo Lục Cảnh được biết, các cuộc thi trước đây cũng xuất hiện không ít đề thi dạng này, dù sao đây vốn là cuộc thi do thư viện tổ chức để kiểm tra thành quả Trúc Cơ của các học trò.
Tuy nhiên, các cuộc thi ngày trước rất hiếm khi đặt ra điều kiện hạn chế ngặt nghèo đến vậy, chỉ có thể dùng bí lực để giải quyết.
Vị giáo tập nhìn Lục Cảnh với ánh mắt có chút đồng cảm. Dĩ nhiên ông biết Lục Cảnh đang phải đối mặt với tình thế tuyệt vọng thế nào. Theo ông thấy, đề bài này đối với Lục Cảnh căn bản là không có lời giải. Thiếu niên trước mắt khó khăn lắm mới xuống được núi, giải xong đề thứ nhất, có lẽ không đời nào ngờ được mình lại phải bỏ cuộc sớm như vậy...
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa