Lục Cảnh cõng Yến Quân ra khỏi sân viện, lúc này còn gần một canh giờ nữa mới đến giờ Tý.
Thế là Lục Cảnh cũng không ngồi chờ, bèn ra cửa tìm Triệu Bán Sơn trước.
Triệu lão gia tử lúc này đang dạy cháu gái tập võ trong sân nhà, bỗng nghe trên tường viện có động tĩnh, lão cũng không quay đầu lại, trở tay vung ra hai viên thiết đảm trong tay!
Hai viên thiết đảm bay đi vun vút, xé gió lao tới, hơn nữa sau khi bay được bảy trượng, chúng còn khẽ va vào nhau giữa không trung, thay đổi quỹ đạo bay của mỗi viên, trở nên càng thêm khó lường.
Triệu Bán Sơn ném thiết đảm xong vẫn không quên dạy dỗ cháu gái:
- Con người ta có thể nghèo, nhưng không thể vì nghèo mà đi trộm cắp. Mà trộm cắp thì cũng thôi đi, đầu óc lại không lanh lợi, ra tay mà không thám thính trước, chẳng biết đối tượng của mình là ai, thì lại càng ngu xuẩn.
Cháu gái nghe vậy nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn nhắc nhở Triệu Bán Sơn:
- Gia gia, thiết đảm của người không ném trúng ai cả, còn bị tên trộm kia lấy mất rồi.
Triệu Bán Sơn lúc này mới giật mình, đột ngột quay đầu lại, chỉ thấy Lục Cảnh đang cầm hai viên thiết đảm của lão, từ trên tường nhảy xuống.
- Có ý gì đây, Lục đại hiệp dạo này quen thói lén lút, ngay cả cửa chính cũng không biết đi nữa sao? - Triệu Bán Sơn hừ lạnh một tiếng.
Nhưng ngay sau đó, lão liền chú ý tới người Lục Cảnh đang cõng trên vai, sắc mặt biến đổi:
- Đây, đây là... Yến nữ hiệp, nàng bị thương sao? Nhưng bây giờ trong thành Ô Giang này có ai làm nàng bị thương được chứ?
- Là biểu muội của nàng ấy. - Lục Cảnh cũng không giấu diếm, với thế lực của Thiên Mã tiêu cục ở đây, dù hắn không nói thì chậm nhất là sáng mai Triệu Bán Sơn cũng sẽ biết chuyện xảy ra ở Tô phủ.
Đương nhiên, phần liên quan đến kỳ vật thì Lục Cảnh không định nói cho Triệu Bán Sơn, đây cũng là quy củ của Ti Thiên Giám.
- Biểu muội của nàng ấy, Vương phu nhân sao? - Triệu Bán Sơn kinh ngạc trước câu trả lời này, nhưng dù sao lão cũng là một lão giang hồ, loại ma đầu lục thân bất nhận cũng không phải chưa từng gặp qua.
Hơn nữa, lão nhanh chóng nghĩ tới điều gì đó, tinh thần không khỏi phấn chấn:
- Nói như vậy, cái chết của Tô đông gia...
- Cũng là do Vương phu nhân gây ra, không liên quan đến quý tiêu cục. - Lục Cảnh nói. - Nói ra thật xấu hổ, trước đó chúng ta đều bị bà ta lừa gạt.
- Thảo nào Tô đông gia lại ra khỏi thành muộn như vậy, lại còn không chút phòng bị. - Triệu Bán Sơn chợt hiểu ra, rồi lại nói tiếp. - Yến nữ hiệp đây là trúng độc sao, Lục đại hiệp có cần lão phu cho người đi mời danh y trong thành không?
- Không cần, Triệu lão gia tử giúp ta trông chừng nàng ấy là được, thuốc giải ta tự có cách. Mặt khác, tuy kẻ chủ mưu đã đền tội nhưng vẫn còn cá lọt lưới, chuyện trước kia đúng là chúng ta đã sai...
Triệu Bán Sơn khoát tay:
- Chuyện đã qua thì cho qua đi, đổi lại là ta, ta cũng sẽ tin lời người nhà hơn, huống hồ trước đây chính chúng ta cũng từng bị Vương phu nhân lừa gạt.
- Vậy ta cũng không nói nhiều lời vô ích nữa. Hiện tại kẻ chủ mưu đã bị ta trừ khử, nhưng vẫn còn dư nghiệt lẩn trốn. - Lục Cảnh nói. - Cho nên vẫn phải làm phiền các vị bằng hữu của Thiên Mã tiêu cục rồi.
- Chuyện nhỏ thôi. - Triệu Bán Sơn thản nhiên nói. - Ngươi không đến tìm ta thì thôi, đã đến rồi thì chỉ cần kẻ đó còn ở trong vòng trăm dặm này, lão phu nhất định sẽ bắt về cho ngươi.
- Ta đương nhiên không nghi ngờ thực lực của Thiên Mã tiêu cục, nhưng người nọ trên người có thể mang theo vài thủ đoạn đặc biệt, cho nên xin các vị bằng hữu tiến đến truy bắt hãy cẩn thận một chút. Sau khi tìm được người, tốt nhất đừng vội ra tay, báo cho ta biết trước. - Lục Cảnh nói. - Mặt khác, phiền Triệu lão gia tử tìm thêm một số người, giúp ta phong tỏa cả Tô phủ lại.
- Giúp ngươi phong tỏa Tô phủ cũng không khó, nhưng đã có án mạng, theo lý thì phải do quan phủ xử lý. Thôi được... ta sẽ đi thương lượng với tri phủ đại nhân một chút, chắc là có thể giúp ngươi phong tỏa đến sáng mai, nhưng sau đó chắc chắn phải giao lại cho nha môn. - Triệu Bán Sơn nói.
- Đến sáng mai chắc là đủ rồi. - Lục Cảnh nghĩ một lát, cảm thấy lúc đó người của Ti Thiên Giám hẳn cũng đã đến, bọn họ tất nhiên sẽ có cách thương lượng với quan phủ.
Lục Cảnh muốn Triệu Bán Sơn giúp mình việc này chủ yếu là để phòng ngừa những kỳ vật mà Vương Uyển luyện chế bị lưu lạc ra ngoài, gây thêm phiền phức mới.
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Yến Quân, Lục Cảnh cũng gia nhập vào đội ngũ truy lùng Hàn bá.
Không thể không nói Hàn bá quả thật rất thông minh, lão không hề nhân đêm tối để ra khỏi thành, bởi vì nếu chạy ra vùng hoang dã bên ngoài, lão sẽ rất dễ bị binh lính truy đuổi theo sau phát hiện.
Ngược lại, trong tòa thành lớn mấy trăm ngàn nhân khẩu như Ô Giang, lại càng dễ ẩn náu hơn.
Đáng tiếc lần này, kẻ địch mà lão phải đối mặt không chỉ là một người hay một nhóm người, mà là toàn bộ thế lực võ lâm Ô Giang do Thiên Mã tiêu cục dẫn đầu.
Nhất là khi biết Lục Cảnh và Triệu Bán Sơn đều đang tìm kiếm người gác cổng họ Hàn của Tô phủ, Tam Hổ đường cùng các thế lực nhỏ khác cũng lần lượt tham gia, khắp nơi trong thành Ô Giang đều có thể thấy bóng dáng người trong võ lâm mang theo binh khí.
Cuối cùng, chỉ mất chưa đến nửa canh giờ đã tìm được nơi ẩn náu của Hàn bá.
Lục Cảnh nhận được tin cũng lập tức chạy tới.
Nơi Hàn bá ẩn thân là một tiệm cầm đồ, chưởng quỹ tiệm là một người cháu họ xa của lão. Thấy Hàn bá nửa đêm đột nhiên đến gõ cửa lánh nạn, tuy có chút không hiểu vì sao lão trông hoảng hốt như vậy, nhưng vẫn cho lão vào.
Sau đó, người cháu còn hâm nóng một bầu rượu, định giúp lão giải sầu, không ngờ rượu vừa hâm xong đã nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
Chưởng quỹ kia thấy vậy liền định thắp đèn ra xem thử, nhưng không ngờ mình vừa mới xoay người, đã bị Hàn bá từ phía sau dùng bầu rượu hung hăng nện mấy cái vào đầu.
Hàn bá tuy có chút áy náy, nhưng biết mình không thể mạo hiểm như vậy. Hiệp danh của Lục Cảnh ở thành Ô Giang quá lớn, mà quan hệ giữa lão và người cháu này cũng không quá thân thiết.
Lão không thể đảm bảo người cháu sau khi biết chuyện sẽ không bán đứng mình, cho nên chỉ đành tiên hạ thủ vi cường.
Sau khi đánh ngất người cháu họ xa, Hàn bá định chuồn khỏi tiệm cầm đồ, nhưng không ngờ mấy hộ viện đã mở cửa cho đám người trong võ lâm bên ngoài vào.
Hàn bá nghe tiếng bước chân ngày càng gần, lòng nóng như lửa đốt, cuối cùng dậm chân một cái, từ trong tay nải mình mang theo lấy ra một cây chùy sắt nhỏ.
Lão vừa cầm cây chùy sắt đó trong tay, cửa phòng đã bị người ta đẩy ra. Người trong giang hồ bên ngoài đầu tiên là liếc nhìn lão, sau lại nhìn chưởng quỹ đang nằm sõng soài trên đất, rồi trên mặt liền hiện lên một tia vui mừng, hô lớn:
- Người ở đây!
Nhưng gã hiển nhiên đã quên lời dặn trước đó của Lục Cảnh, hô xong câu này liền định xông lên bắt giữ Hàn bá, không ngờ Hàn bá chỉ vung nhẹ cây chùy sắt đó một cái trong không trung.
Trên ngực gã người trong giang hồ kia liền vang lên một tiếng trầm đục, tiếp đó gã phun máu bay ngược ra ngoài, mà nếp nhăn trên gương mặt già nua của Hàn bá dường như lại sâu thêm vài phần.
Nhưng Hàn bá không kịp cảm thán thời gian trôi nhanh, chỉ thấy một đám người trong võ lâm nghe tin đã lại xông đến trước cửa phòng lão...