Virtus's Reader
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta

Chương 342: CHƯƠNG 222: NGÂN CHÂM DIỆU THỦ

Lục Cảnh chờ đợi cứu người, nhưng không chỉ ngồi yên. Sau khi trò chuyện vài câu với tiểu hầu gia, hắn liền tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, tiếp tục tu luyện Ngự Kiếm Thuật của mình.

Không còn cách nào khác, ai bảo giờ đây trên người hắn có đến hai dòng suối tu luyện đều cần được bồi đắp, chẳng thể bỏ mặc cái nào.

Mà hắn cứ thế ngồi khoanh chân, ngón tay khẽ bấm kiếm quyết trong tay áo. Người ngoài chẳng thể nào nhận ra hắn đang luyện gì, chỉ ngỡ hắn đang điều hòa nội tức trước khi ra tay.

Ngay sau đó, ngược lại cũng có vài người học theo, ai nấy đều tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tuy nói hôm nay đến đây là để cứu người, chứ không phải tỷ thí, nhưng như lời vị tiền bối kia từng nói, Kính Hồ cốc tuy thanh tĩnh, tránh được hỗn loạn giang hồ, song cuộc sống nơi đây khó tránh khỏi có chút quá đỗi bình thản, khiến không ít người trong lòng đã sớm ngứa ngáy.

Lần này hiếm hoi các cao thủ trong cốc cơ bản đều tề tựu đông đủ, ngay cả Trúc trượng tiên sinh vốn ngày thường rất ít khi ra cửa cũng được tiểu hầu gia mời xuống núi. Đám người tập hợp một chỗ, khó tránh khỏi nảy sinh lòng so sánh lẫn nhau.

Mà cho dù một số người không thích hiếu thắng đấu dũng, cũng đều không muốn mất mặt.

Thế nên, dù không nói ra miệng, nhưng kỳ thực bí mật đã âm thầm so sánh sức lực. Theo đám người lần lượt vào nhà, thời gian kiên trì có dài có ngắn. Người kiên trì lâu thì lúc ra cửa ngẩng cao đầu ưỡn ngực, còn người ngắn thì cúi đầu bước nhanh.

Chẳng qua cho đến hiện tại, người kiên trì lâu nhất cũng chỉ chống đỡ được nửa canh giờ, người ngắn hơn thì ngay cả một chén trà cũng không chống nổi.

Mãi đến khi Trúc trượng tiên sinh được tiểu hầu gia dìu đỡ vào nhà, ông lại ở bên trong suốt hơn một canh giờ, lúc này mới lại đi ra.

Đợi ông ra cửa, đám người cũng nhao nhao mở miệng tán thưởng: "Trúc trượng tiên sinh quả không hổ là nhất lưu cao thủ, nội công tu vi thật sự thâm bất khả trắc, khiến bọn ta không sao theo kịp."

Thế nhưng, Trúc trượng tiên sinh nghe vậy lại lắc đầu: "Từ khi mười hai năm trước chịu một kiếm của người kia, lão hủ kỳ thực đã không thể tính là một nhất lưu cao thủ đường đường chính chính nữa rồi. Chữa thương cho người thì còn được, nhưng khi động thủ nội tức thường có vướng víu, đã không cách nào phát huy ra toàn bộ uy lực của chiêu thức, hơn nữa cho đến bây giờ vẫn còn phải dựa vào thuốc của Đinh thần y để kéo dài tính mạng, dĩ nhiên là một phế nhân rồi.

"Bất quá nói đến nhất lưu cao thủ, hiện tại quả thực có một vị, hơn nữa càng khó được là niên kỷ của hắn còn rất trẻ, chưa đến hai mươi tuổi đã lên Thiên Cơ bảng, tương lai tất nhiên tiền đồ xán lạn."

Trúc trượng tiên sinh còn chưa nói xong, đã có người hướng về phía Lục Cảnh mà nhìn.

Những người trong Kính Hồ cốc không phải tất cả đều ngăn cách không để ý đến chuyện bên ngoài. Có ít người nhàn rỗi không có việc gì, cũng sẽ rời khỏi Kính Hồ cốc, đến những thư viện khác đi dạo một vòng, tự nhiên cũng đã được nghe nói chuyện của Lục Cảnh.

Lại thêm đoạn thời gian trước Lục Cảnh vẫn luôn giúp Ngô Hàn đưa đồ ăn, cho nên ngược lại cũng có người nhận ra hắn.

Lục Cảnh nghe Trúc trượng tiên sinh nói đến mình, đứng lên nói: "Tiền bối quá khen."

"Không phải quá khen," Trúc trượng tiên sinh nói, "tiểu hầu gia cùng ta giảng không ít chuyện của ngươi. Kỳ thực võ công chỉ là phụ, mấu chốt là tâm tính của ngươi cũng rất tốt, không nóng không vội. Ngươi vào Kính Hồ cốc đưa đồ ăn đã hơn một tháng rồi, cũng không thấy ngươi hỏi han gì về những bí mật ẩn giấu của thư viện, hoặc là phương pháp tăng tu vi nào. Điểm này rất đáng quý, phần định lực này ngay cả rất nhiều giáo tập trong thư viện cũng chưa chắc đã làm được.

"Dù sao người người đều nói Kính Hồ cốc là nơi bí ẩn nhất của thư viện, người đến nơi này đồng dạng trong lòng cũng đều có chỗ cầu."

Trúc trượng tiên sinh nói đến đây dừng một chút: "Người già thì lời nói cũng nhiều, trước mắt vẫn là cứu người quan trọng. Kế tiếp liền đến phiên ngươi rồi, hãy để chúng ta kiến thức phong thái của một cao thủ Thiên Cơ bảng! Còn lại mọi chuyện sau đó lại nói cũng không muộn."

"Nếu đã như vậy, vãn bối xin mạn phép."

Lục Cảnh đợi đại khái thời gian một nén nhang, chỉ thấy trong phòng kia lại có một người bước nhanh đi ra, sau đó hắn cũng nhấc chân đi vào.

Vừa vào phòng đã nhìn thấy bóng dáng kia ngồi trên giường cách đó không xa, chính là thiếu nữ áo lục đã hơn mười ngày không gặp.

Cho dù Lục Cảnh là người không thông y thuật cũng có thể nhìn ra được tình huống nàng bây giờ rất đỗi tồi tệ.

Chẳng những bờ môi biến thành màu đen, hơn nữa ngay cả dưới làn da trong mạch máu cũng ẩn hiện màu mực. Nàng nhắm chặt hai mắt, nếu không phải lồng ngực còn có rất nhỏ chập trùng, thì chẳng khác nào một bộ tử thi.

Vị tiều phu vào nhà trước Lục Cảnh lúc này một tay đang chống đỡ sau lưng nàng, trên mặt hiện ra một mảnh tử khí, hiển nhiên đã thôi động nội lực của mình đến cực hạn.

Mà Đinh Lục thì đứng một bên, cầm trong tay ngân châm, cau mày, thỉnh thoảng lại châm mũi ngân châm vào một huyệt vị nào đó trên người thiếu nữ áo lục.

Nghe thấy tiếng bước chân phía sau lưng tiến vào cửa, hắn cũng không quay đầu, chỉ nói một câu: "Ngươi cứ đợi trước, đừng lên tiếng, lát nữa đến thay người."

Lục Cảnh khẽ ừ, liền đứng một bên.

Vị tiều phu kia nhìn lên tuổi không lớn lắm, cũng chỉ mới vừa ba mươi tuổi bộ dáng, cho nên nội công tu vi cũng không tính quá mạnh. Chỉ chống đỡ được một lát, trên trán liền toát ra mồ hôi. Bất quá có lẽ là bởi vì cảm thấy cứ như vậy đi ra có chút quá mất mặt, hắn còn dự định cắn răng chống đỡ thêm một hồi.

Lại nghe Đinh Lục một bên nói: "Chớ cố chấp, hãy giữ lại chút nội lực. Xem ra, dù có thay phiên hai vòng cũng chưa chắc đã cứu được nàng."

Vị tiều phu kia nghe vậy trong lòng giật mình, lập tức cũng dẹp bỏ ý niệm tranh cường háo thắng, chuẩn bị thu công.

Mà Lục Cảnh thấy thế tự giác đứng phía sau hắn. Đinh Lục tại lúc vị tiều phu kia rút tay về, bỗng nhiên vận ngón tay như điện, nhanh chóng châm mấy mũi.

Mỗi lần thay người đều là thời điểm nguy hiểm nhất, bởi vì lúc trước lực cũ vừa triệt hồi, mà lực mới chưa đến. Tuy chỉ có chớp mắt, nhưng nếu ứng phó không tốt, thiếu nữ áo lục vốn đã đang lằn ranh sinh tử rất dễ dàng liền sẽ triệt để mất sinh cơ.

Cho nên cần dùng ngân châm để định trụ sinh cơ cho nàng.

Bất quá lần này Đinh Lục chỉ châm bốn mũi liền phát ra một tiếng nhẹ kêu, bởi vì tiếp theo cỗ lực mới đến rất nhanh, chưa kịp hít thở đã tràn vào khắp kinh mạch toàn thân thiếu nữ áo lục, hơn nữa ứng phó với cỗ kỳ độc kia cũng phá lệ thuần thục.

Lục Cảnh trước kia đã giúp thiếu nữ áo lục hộ pháp vài lần, trong lúc đó cũng dần dần mò ra một chút kinh nghiệm. Đối đầu trực diện cũng không phải là cử chỉ tốt nhất, bởi vì cỗ kỳ độc muốn mạng đối với người bình thường này lại chính là chất dinh dưỡng cho nội công mà thiếu nữ áo lục tu luyện.

Thật sự đem chúng nó đều bức đến một nơi nào đó không thể động đậy, nội tức của thiếu nữ áo lục chính mình cũng sẽ bắt đầu trở nên hỗn loạn, thậm chí có nguy cơ tẩu hỏa nhập ma.

Cách làm tốt nhất là giống như cối xay nghiền nát, dùng nội công đánh tan chúng, thuận tiện cho thiếu nữ áo lục thu nạp.

Đương nhiên tình huống lần này có chút không bình thường, độc đã đánh vào tâm mạch. Phần này Lục Cảnh cũng không có biện pháp nào, tựa như trước kia Ngô Hàn nói, chỉ có thể nhìn chính nàng tạo hóa.

Lục Cảnh có thể đối phó là phần độc tố còn lại trong cơ thể nàng. Ngoài ra, chính là giống như những người khác, lấy nội lực tinh thuần bảo vệ tia hy vọng sống duy nhất của nàng, chờ mong chính nàng chuyển biến tốt đẹp.

Đây cũng là phương pháp trị liệu Đinh Lục đã sớm định ra, chỉ tiếc hiệu quả bình thường, thiếu nữ áo lục hiện tại đã mất đi ý thức, căn bản là không cách nào vận công bình thường.

Cho nên cỗ độc trong tâm mạch của nàng cũng rất khó bị nàng thu nạp.

Nhưng là theo Lục Cảnh dùng nội công xoắn nát độc tố ở những nơi khác trong cơ thể nàng, nội lực vốn rải rác khắp kinh mạch của nàng cũng giống như cá mập ngửi thấy mùi máu tươi, bắt đầu rục rịch trỗi dậy...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!