Virtus's Reader
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta

Chương 406: CHƯƠNG 286: VẬT LÝ THANH TÂM

Chứng kiến Lữ Bình thể hiện một chiêu như vậy, Lục Cảnh cũng không khỏi thầm khen ngợi trong lòng.

Nhưng hắn lại không kích động như Lâm Quan. Trên thực tế, những đệ tử thư viện đến dự tiệc tối nay cũng không kinh ngạc như những người khác trong điện.

Bởi vì họ đều biết thân phận của Lữ Bình. Thân là trang chủ đời tiếp theo của Tiêu Dao Sơn Trang, Lữ Bình sớm đã bắt đầu tu luyện tuyệt học Tiêu Dao Quyết vang danh giang hồ của Tiêu Dao Sơn Trang.

Môn võ công này, theo Lục Cảnh lý giải, có chút giống Tiểu Vô Tướng Công trong 《Thiên Long Bát Bộ》. Đẹp trai chỉ là một chuyện, quan trọng nhất là nó có thể bắt chước võ công thiên hạ. Tu luyện đến chỗ cao thâm, thậm chí còn lợi hại hơn cả nguyên bản.

Lữ Bình vừa rồi chính là dựa vào môn tuyệt học này mà cưỡng ép sao chép kiếm pháp của Kỳ Hưu, từ đó gây ra tổn thương tinh thần nặng nề cho đối phương.

Kỳ Hưu hiện tại cả người vẫn còn hoảng hốt, đã lui về vị trí của mình.

Ngược lại, Dạ Nha vẫn giữ vẻ vô tư lự, hồn nhiên như thường, còn cười với Lữ Bình: "Đại ca ca thật thông minh nha, kiếm pháp khó như vậy mà nhìn một cái đã học được. Nếu ta có đầu óc như huynh, sư phụ đã không tổng mắng ta ngốc."

"Đầu óc của ngươi quả thực không tốt lắm, nếu không đã chẳng đến cướp chỗ của chúng ta." Lữ Bình bình thản đáp.

"Không phải cướp, chỗ này vốn dĩ là của chúng ta," Dạ Nha thành thật nói, "Ta chỉ muốn lấy lại chỗ của mình mà thôi."

"Ngươi nói đây là chỗ của các ngươi thì đây chính là chỗ của các ngươi sao?" Lữ Bình cười nhạt, "Trên này chẳng lẽ khắc tên của các ngươi?"

"Đúng vậy." Dạ Nha thế mà lại gật đầu.

Câu trả lời của hắn cũng khiến Lữ Bình sững sờ, sau đó chỉ thấy Dạ Nha chỉ vào một góc bàn nói: "Đại ca ca nhìn chỗ kia kìa."

Lữ Bình dù không tin lời Dạ Nha, nhưng vẫn cúi đầu liếc nhìn. Kết quả quả nhiên trong góc tìm thấy một chữ "quạ" xiêu xiêu vẹo vẹo.

Dạ Nha chống nạnh, vẻ mặt đắc ý ra mặt.

Hắn tuy không mở miệng, nhưng trong mắt tràn đầy biểu cảm "huynh xem, ta không lừa huynh chứ".

Mà có bài học nhãn tiền của Lữ Bình, mấy người Lục Cảnh cũng chăm chú tìm kiếm bàn của mình. Quả nhiên, mỗi người đều tìm thấy một chữ trên đó.

Lục Cảnh là chữ "vẽ", nghĩ đến hẳn là đồ đệ thứ ba của Đông Huyền chân nhân, Thư Họa. Còn Lâm Quan là chữ "hạc", nơi này không hề nghi ngờ chính là thuộc về con tiên hạc kia.

Lữ Bình nhất thời im lặng, tựa hồ không ngờ tới thế mà thật sự có người nhàm chán đến mức khắc tên mình lên bàn. Bất quá, lúc này hắn cũng đã ý thức được cãi nhau với Dạ Nha chẳng có lợi ích gì, thắng thì mang tiếng ỷ lớn hiếp nhỏ, thua thì càng thêm lúng túng.

Dứt khoát hắn liền ngậm miệng không nói, dù sao chỗ này hắn đã ngồi, cũng sẽ không đứng dậy nữa.

Dạ Nha thắng được một ván rất là cao hứng, thế nhưng sau đó chờ hơn nửa ngày, thấy Lữ Bình cũng không có ý trả chỗ cho hắn, thế là khuôn mặt cũng chùng xuống.

Hắn chu môi nhỏ, đứng tại chỗ với vẻ mặt tủi thân đáng thương.

Nhìn thấy bộ biểu cảm này thật ra khiến Lữ Bình có chút ngượng ngùng. Hắn tuy không nổi danh như cồn như Lục Cảnh trong khoảng thời gian gần đây, nhưng cũng được xưng tụng danh mãn giang hồ. Hơn nữa, hắn thành danh còn sớm hơn Lục Cảnh rất nhiều. Thân là thiếu trang chủ Tiêu Dao Sơn Trang không chỉ đại diện cho chính mình, mà còn đại diện cho hình tượng của Tiêu Dao Sơn Trang trong võ lâm.

Bắt nạt một tiểu quỷ như vậy trên mặt mũi quả thực không quá đẹp đẽ. Hơn nữa, Dạ Nha nhìn lên cũng thật đáng thương, hắn cúi đầu, vai còn run lên bần bật, không biết có phải đang lén lút khóc thút thít hay không.

Thôi, bất quá chỉ là một chỗ ngồi mà thôi, trả cho hắn thì trả cho hắn đi.

Lữ Bình tâm niệm đến đây, liền muốn đứng dậy thoái vị, đồng thời kéo Dạ Nha vào lòng an ủi một phen.

Nhưng mà đúng lúc này, hắn chợt nghe thấy Hạ Hòe bên cạnh mở miệng tụng niệm:

"Trừ muốn khắc niệm, ngưng thần trong thủ, tập thần huyền khiếu, thận độc tĩnh quan, không thấy hư ảo!"

Đợi nàng chữ cuối cùng hạ xuống, Lữ Bình cả người cũng như vừa tỉnh giấc mộng lớn, từ trạng thái mơ hồ, mông lung lúc trước mà giải thoát ra.

Mãi cho đến lúc này hắn mới phản ứng được mình vừa rồi đã rơi vào bẫy của đối phương. Nghĩ tới đây, Lữ Bình trong lòng cũng cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Rõ ràng hắn chỉ cùng Dạ Nha nói vài câu không mặn không nhạt, cũng không thấy đối phương có động tác gì, hoặc lấy ra đồ vật gì, nhưng hắn thế mà cứ như vậy bất tri bất giác bị đối phương mê hoặc tâm trí.

Nếu như không phải Hạ Hòe kịp thời ra tay, dùng Thanh Tâm Thuật giúp hắn thoát ly trạng thái đáng sợ kia, vậy hắn chỉ sợ sẽ mất mặt lớn, hơn nữa mất mặt chỉ là chuyện nhỏ, làm không tốt còn sẽ có nguy hiểm gì khác.

Lữ Bình càng nghĩ càng kinh hãi, khi nhìn về phía Dạ Nha lúc sau đã cả mắt đều là cảnh giác, cũng không còn xem hắn là hài đồng hồn nhiên ngây thơ nữa.

Mà Lữ Bình có thể thoát được một kiếp nạn, những người khác trong điện lại không có may mắn như vậy.

Mặc dù mị hoặc chi thuật này của Dạ Nha chủ yếu là hướng về phía Lữ Bình, nhưng tâm trí của những người xung quanh cũng ít nhiều bị hắn ảnh hưởng đến một chút. Người tu hành như Yến Quân, Lục Cảnh thì còn đỡ.

Nê Hoàn Cung khi được khai phá về sau, bản thân đối với loại đồ vật này có sức chống cự mạnh mẽ hơn người bình thường. Trừ Lữ Bình chịu ảnh hưởng trực tiếp, cũng chính là Lâm Quan đại nhân bên cạnh Lục Cảnh trúng chiêu.

Đừng nhìn Lâm Quan vừa rồi còn vỗ bàn tán thưởng cho Lữ Bình, trước kia còn lớn tiếng phản bác Chu Hiệt, nhưng dù sao hắn chỉ là người bình thường. Mắt thấy Dạ Nha khóc đáng thương, cũng bắt đầu tự vấn lòng mình, cảm thấy thương cảm cho đối phương.

Tiếp đó liền muốn vung tay lên, kêu gọi Lục Cảnh bọn họ cùng nhau đứng dậy nhường chỗ, kết quả không nghĩ tới lại bị Lục Cảnh một tay đặt chặt trên bàn.

"Ngươi nghĩ làm gì!" Lâm Quan cứng đầu đáp, "Còn không buông tay, bắt nạt đứa bé như vậy, các ngươi vẫn là nam nhân sao?! Có hay không đọc qua thánh hiền chi thư."

Lục Cảnh không để ý tới lời chất vấn từ tận tâm can của Lâm Quan, trực tiếp nắm lấy một bầu rượu trên bàn dội thẳng lên đầu Lâm Quan.

Không có cách nào, hắn sẽ không Thanh Tâm Thuật, chỉ đành dùng phương pháp "thanh tâm" theo kiểu vật lý này.

Cũng may Lâm Quan vốn dĩ cũng chỉ là bị tác động đến, bây giờ bị rượu dội đầu, cũng không lâu sau ánh mắt cũng dần trở nên thanh tỉnh, chỉ là nhìn về phía Lục Cảnh trong ánh mắt ít nhiều có chút oán trách, sau đó nhỏ giọng nói: "Ngươi tới không được, không thể để cho Hạ cô nương xuất thủ sao?"

Mà Lục Cảnh trả lời cũng rất đơn giản, chỉ có bốn chữ: "Tiết kiệm bí lực."

Nơi này cũng không phải thư viện, bí lực không nồng đậm. Trừ Lục Cảnh cái kẻ lập dị này ra, các đệ tử thư viện khác ở bên ngoài thi pháp chẳng những sẽ càng khó thành công, hơn nữa tiêu hao cũng lớn hơn nhiều.

Điểm này dù là thiên tài tu hành như Hạ Hòe cũng không ngoại lệ.

Mà trận dạ yến đêm nay hiển nhiên đã vượt qua mong muốn trước kia của mọi người, không hề đơn giản như họ vẫn tưởng.

Bảy đồ đệ của Đông Huyền chân nhân, cho đến bây giờ chỉ có bốn người đăng tràng. Dù cho trong đó hai người thật như hắn nói sẽ không xuất hiện, vẫn còn năm người cần đối phó, chớ nói chi là còn có chính Đông Huyền chân nhân.

Ngay tại lúc này có thể tiết kiệm bí lực đương nhiên phải tiết kiệm bí lực.

Cho nên Lục Cảnh dội rượu Lâm Quan thời điểm một điểm gánh nặng trong lòng cũng không có, thậm chí cân nhắc thực sự không được thì dứt khoát đánh ngất hắn đi cho xong, tránh khỏi đằng sau lại gây ra rắc rối gì...

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!