Lục Cảnh đang phân vân có nên nín thở, tiện thể giảm luôn cả nhịp tim hay không.
Dù sao, hai người ngoài cửa đều là cao thủ hàng đầu đương thời, ngũ quan cực kỳ nhạy bén, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ bị họ phát hiện trong phòng có người. Đến lúc đó, Lục Cảnh lại chẳng thể tránh khỏi việc phải ra ngoài xã giao một phen.
Ngay lúc Lục Cảnh còn đang do dự, hắn lại nghe Du Văn Vũ nói: "Phải rồi, Lý huynh đến đây có tiện ghé qua huyện thành Phượng Hưng dạo một vòng không?"
Có lẽ vì đã bàn xong chính sự, giọng điệu của Du Văn Vũ cũng thoải mái hơn nhiều, lúc này hoàn toàn là dáng vẻ đang tán gẫu.
Lý Bất Phàm trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu nói về huyện Phượng Hưng, ta nhớ có một tòa Phượng Minh Lâu, nghe đâu đã có từ tiền triều, trên đó còn lưu lại không ít câu thơ hay của các thi nhân. Ngoài ra còn có rừng mai hồng ở phía nam thành, đáng tiếc bây giờ chưa phải mùa hoa nở, nên ta và phu nhân đã không đến đó. Sao vậy, nghe lời Du huynh, chẳng lẽ huyện thành Phượng Hưng này còn có nơi nào hay ho khác sao?"
Du Văn Vũ đáp: "Quả là có một nơi hay. Mấy hôm trước rảnh rỗi, ta tình cờ đi dạo trong thành thì tìm thấy, đó là một ngôi tiểu tự tên là Cam Tuyền, trông không có gì nổi bật. Trong chùa cũng chẳng có cao tăng đại đức nào, chỉ có hơn mười vị tăng nhân bình thường."
"Ồ? Không biết chùa Cam Tuyền này có gì đặc biệt mà lại lọt vào mắt xanh của Du huynh vậy?"
"Bởi vì ta tìm thấy bút tích thật của Hoằng Liên đại sư ở đó," Du Văn Vũ ngừng lại một chút rồi nói tiếp, "Mà lại là bút tích thời trẻ của ngài. Ngươi cũng biết ta rồi đấy, ta chẳng có sở thích gì đặc biệt, chỉ mê nghiên cứu thư pháp. Nhiều người không biết rằng Hoằng Liên đại sư ngoài là cao tăng Phật môn, còn là một bậc thầy thư pháp. Thể chữ do ngài tự sáng tạo có nét bút phóng khoáng, thần vận siêu dật, vô cùng đặc sắc."
"Sớm đến mức nào?"
"Hẳn là lúc ngài còn tên Liễu Di, chưa quy y Phật môn. Mặc dù đã có thần vận của những nét chữ trung hậu kỳ, nhưng bút pháp vẫn còn non nớt."
Lời của Du Văn Vũ cũng khiến Lý Bất Phàm khá ngạc nhiên, bởi vì ai cũng biết, Hoằng Liên đại sư vô sự tự thông, tự mình ngộ ra Phật pháp, sau đó liền chu du thiên hạ, giảng kinh thuyết pháp.
Xét từ điểm này, việc một ngôi chùa nhỏ nào đó có bút tích của ngài lưu lại cũng không có gì lạ.
Nhưng nếu là bút tích thời niên thiếu thì lại tương đối hiếm thấy. Thuở thiếu thời, Liễu Di vì mắt không nhìn thấy nên không thể đi xa nhà, mà quê của Hoằng Liên đại sư lại ở Mi Châu, cách Hồ Châu mấy trăm dặm.
Việc có thể tìm thấy bút tích của Hoằng Liên đại sư thời đó trong ngôi chùa này quả thật khiến người ta lấy làm kỳ.
Lý Bất Phàm hỏi: "Hoằng Liên đại sư đã viết gì ở đó?"
"Tịnh Thổ."
"Tịnh Thổ? Chỉ có hai chữ này thôi sao?"
"Chỉ có hai chữ này." Du Văn Vũ nói, "Hơn nữa, nói cho đúng thì hai chữ này không phải ở trong chùa, mà là viết trên bức tường cạnh chùa. Ta đã hỏi thăm xung quanh, nơi đó vốn có một hộ gia đình, nhưng sau này hình như đã dọn đi, cũng không biết có quan hệ gì với Hoằng Liên đại sư hay không."
"Cũng là một chuyện lạ." Lý Bất Phàm nói. Bản thân hắn không tin Phật, tuy tôn trọng địa vị của Hoằng Liên đại sư trong Phật môn, nhưng cũng không để tâm chuyện này lắm, chỉ coi như một câu chuyện kỳ lạ nghe cho vui, không có ý định đi xem.
Thế nhưng, cuộc đối thoại giữa hắn và Du Văn Vũ lại khiến Lục Cảnh trong gian phòng cách đó không xa dấy lên một trận sóng to gió lớn trong lòng.
Hắn vẫn chưa quên chiếc răng mình nhặt được khi đúc lại thiền trượng của Hoằng Liên đại sư.
Mười sáu chữ nhỏ trên đó — “Điên dại đãng khấu, Nghiệp Hỏa Hồng Liên, muốn đến chân giải, trước vào Tịnh Thổ” — đã khiến hắn hao tổn không biết bao nhiêu tâm trí.
Việc này liên quan đến phiên bản nâng cấp của Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng, Lục Cảnh trước sau đã có không ít suy đoán, đáng tiếc cuối cùng hoặc là bị chính hắn bác bỏ, hoặc là không cách nào kiểm chứng.
Nhất là về Tịnh Thổ, Lục Cảnh vẫn luôn cho rằng đó là ý muốn hắn gia nhập Phật môn.
Lục Cảnh tuy không có thành kiến gì với hòa thượng, nhưng cũng không có thành kiến gì với mái tóc của mình, huống chi xuất gia rồi còn có những giới luật lằng nhằng khác.
Cho dù là để nâng cao uy lực của Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng, đối với Lục Cảnh hiện tại mà nói cũng có chút được không bù mất.
May mà cuối cùng đây chỉ là một phen lo bò trắng răng, cái gọi là Tịnh Thổ của Hoằng Liên đại sư không phải là Phật môn theo nghĩa rộng, mà thật sự là một ngôi tiểu tự.
Và sau khi biết được tin này, phản ứng đầu tiên của Lục Cảnh là không thể tin nổi.
Chuyện này có phải là quá tùy tiện rồi không?!
Chân giải của Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng, một thứ quan trọng như vậy, Hoằng Liên đại sư cứ thế vứt trong một ngôi tiểu tự vô danh, lại còn chỉ để lại hai chữ trên bức tường bên cạnh.
Mà đó còn là bút tích thời niên thiếu, trừ những người say mê thư pháp như Du Văn Vũ, gần như không ai có thể nhận ra bút tích của Hoằng Liên đại sư thời đó, lại càng không cần phải nói người đó còn phải từng thấy mười sáu chữ trên chiếc răng kia.
Tỷ lệ này cũng quá nhỏ đi, chẳng lẽ thật sự ứng với câu “vạn pháp đều do duyên” trên thiền trượng sao?
Nếu nhìn như vậy, việc Lục Cảnh hôm nay nghe được cuộc nói chuyện của Du Văn Vũ và Lý Bất Phàm, phải chăng cũng có nghĩa là hắn và Hoằng Liên đại sư thật sự có duyên?
Nếu không sao lại có được võ công của ngài, rồi lại có được binh khí của ngài, mà bây giờ còn có hy vọng nhận được chân giải ngài để lại?
Tâm trạng Lục Cảnh chập chờn, bất giác hơi thở cũng bị ảnh hưởng.
Mà tiếng thở của hắn chỉ cần hơi nặng hơn một chút, lập tức đã bị Lý Bất Phàm và Du Văn Vũ ở ngoài cửa bắt được.
Lý Bất Phàm kinh ngạc nói: "Trong trang viên lại có khách mới đến sao?"
"Sáng nay hình như ta cũng thấy Ôn Hoàng Lương đánh xe ra ngoài đón người." Du Văn Vũ nói.
Chuyện đã đến nước này, Lục Cảnh tự nhiên không thể tiếp tục ru rú trong phòng giả chết, nếu không sẽ mang tiếng cố tình nghe lén cuộc nói chuyện của hai người.
Thế là hắn đành cất kỹ phi kiếm, mở cửa phòng.
Cả Lý Bất Phàm lẫn Du Văn Vũ trước đây đều chưa từng gặp Lục Cảnh, hơn nữa Lục Cảnh bây giờ cũng không cầm cây thiền trượng kia.
Vì vậy sau khi cửa mở, trên mặt Lý Bất Phàm và Du Văn Vũ đều có chút bất ngờ. May mà Lục Cảnh không để họ đợi lâu, chủ động tự giới thiệu: "Lý bang chủ, Du đại hiệp, tại hạ Lục Cảnh, là bằng hữu của Ôn Tiểu Xuyến."
"Ngươi chính là Lục Cảnh!" Vẻ kinh ngạc trên mặt Du Văn Vũ càng đậm hơn, nói tiếp: "Gần đây trong giang hồ đâu đâu cũng đồn đại chuyện của ngươi, ta vừa mới còn nghe Lý bang chủ kể lại chuyện giao thủ với ngươi."
Kết quả, câu này vừa thốt ra, hắn liền phát hiện sắc mặt hai người bên cạnh đều trở nên kỳ quái.
Lục Cảnh biết rõ thân phận Phùng Cửu Lang của mình cuối cùng vẫn bị lộ.
Đêm hôm đó, hắn vì giúp Cố Thải Vi giải quyết phiền phức mà đại náo tiệc thọ của hội thủ Càn Nguyên thương hội là Khương Nguyên Mậu, sau đó còn đối một chưởng với bang chủ Trường Nhạc bang Lý Bất Phàm chạy tới.
Lúc ấy Lục Cảnh còn ôm lòng may mắn, hy vọng Lý Bất Phàm không chú ý đến nội lực hắn tu luyện, nhưng bây giờ xem ra hy vọng của hắn đã tan thành mây khói. Có điều, Lý Bất Phàm hẳn là chưa kể cho Du Văn Vũ nghe tình hình thực tế lúc hai người giao thủ, nếu không Du Văn Vũ cũng sẽ không vô tư nhắc đến chuyện này như vậy...
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽