Vị chưởng quỹ của tiệm than củi nghe vậy vẫn có vẻ hơi do dự, lẩm bẩm: "Còn không phải thấy ông chủ chúng ta mềm lòng hay sao."
Nhưng cuối cùng lại thở dài một tiếng: "Thôi bỏ đi, hai ba ngày rồi vẫn không tuyển được ai. Thấy ngươi cũng có vẻ thật thà, cứ đến thử xem sao. Nhưng nói trước, nếu không đạt yêu cầu, chúng ta cũng sẽ không nhận ngươi đâu."
"Được ạ." Lục Cảnh gật đầu.
Sau đó, vị chưởng quỹ viết một mảnh giấy đưa cho Lục Cảnh, bảo hắn đến lò than cách thành đông hai dặm, tìm một người tên là Mã Trung Bảo, người này là quản sự của lò than.
Lục Cảnh nhận được giấy giới thiệu, không hề dừng lại nửa bước, đi thẳng đến lò than.
Chưa đến nơi, từ xa đã có thể nhìn thấy mấy kiến trúc hình vòm trông như những nấm mồ, phía trên còn lượn lờ từng cột khói đen. Lục Cảnh biết đó chính là lò than.
Trước một lò than, mấy người thợ lò mặt mày lấm lem tro bụi đang vây quanh một người đàn ông có vết bớt đỏ trên mắt phải, dường như đang tranh cãi điều gì đó.
Sắc mặt hai bên đều rất kích động, nhất là mấy người thợ lò kia, chỉ thiếu nước quay đầu bỏ đi.
Mà người đàn ông có vết bớt đỏ trên mắt phải cũng gân cổ lên, tức đến đỏ bừng cả mặt.
Lục Cảnh bước tới, thăm dò gọi: "Mã quản sự?"
"Ngươi là ai?" Người đàn ông có vết bớt đỏ trên mắt phải dùng ánh mắt cảnh giác đánh giá Lục Cảnh, nhưng câu hỏi ngược này cũng coi như đã gián tiếp thừa nhận mình chính là Mã Trung Bảo.
Mấy người thợ lò kia thấy có người lạ đến, cũng tạm thời im lặng, nhưng không hề tản đi, xem ra hôm nay đã quyết tâm phải đôi co với Mã Trung Bảo đến cùng.
"À, ta đến để phụ bổ củi." Lục Cảnh vừa nói vừa đưa tờ giấy tới.
Mã Trung Bảo nhìn Lục Cảnh với ánh mắt không khác mấy vị chưởng quỹ ở tiệm than củi, dường như cũng cảm thấy thân hình nhỏ bé này của hắn không thể nào làm nổi việc nặng như vậy.
Nhưng hắn lại không mở miệng nghi vấn ngay như lão chưởng quỹ, chủ yếu là vì lúc này hắn đang bị phiền đến sứt đầu mẻ trán. Mười hai người phụ trách bổ củi trước đó chẳng hiểu sao chỉ trong vòng ba ngày đã nghỉ mất một nửa.
Mã Trung Bảo giữ người không được, đành phải vội vàng tuyển người mới, kết quả đúng vào lúc xui xẻo, rõ ràng đang là lúc nông nhàn mà lò than lại sống chết không tuyển được người mới.
Hôm qua, hắn đành phải đích thân về làng kéo bốn người lên, hẹn sáng nay sẽ đến làm việc, vậy mà giờ đã quá trưa, cả bốn người vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu.
Trong khi đó, những người thợ phụ trách đốt than mấy ngày nay còn phải kiêm luôn việc bổ củi, sự bất mãn trong lòng cũng ngày một lớn. Mã Trung Bảo đã hứa sẽ có người đến giúp, nhưng hôm nay vẫn không thấy bóng dáng đâu, khiến những người thợ lò này cảm thấy như bị lừa gạt, thế là bao nhiêu bất mãn tích tụ trước đó cuối cùng cũng hoàn toàn bùng nổ!
Bọn họ vây lấy Mã Trung Bảo đòi một lời giải thích.
Mã Trung Bảo bị làm phiền không chịu nổi, sa sầm mặt quát lớn: "Ồn ào cái gì mà ồn ào, ta đã nói hôm nay sẽ có người đến, đây không phải là đến rồi sao?"
Mấy người thợ lò vốn đã cảm thấy bị lừa, nghe Mã Trung Bảo nói vậy càng cảm thấy hắn đang mở mắt nói mò, người thợ lò cầm đầu không ngừng cười lạnh.
"Thằng nhóc này chính là người mà Mã quản sự nói đến giúp đỡ sao? Tốt, tốt lắm, vậy hôm nay chúng tôi sẽ chống mắt lên xem, người giúp đỡ này của ngài làm sao bổ xong nửa lò củi còn lại. Đến lúc đó hỏng việc, Mã quản sự đừng trách mọi người."
Dĩ nhiên Mã Trung Bảo cũng không cho rằng Lục Cảnh thật sự có bản lĩnh đó. Đùa gì chứ, một lò than cần khoảng 2400 cân củi, nửa lò cũng đã là 1200 cân, cho dù là một người thợ lành nghề, một ngày bổ được 300 cân củi đã là đỉnh cao rồi.
Nhìn bộ dạng của Lục Cảnh, Mã Trung Bảo nghi ngờ hắn bổ nổi 50 cân hay không còn là vấn đề.
Thế nhưng hiện tại hắn đã bị dồn vào thế bí, bị người ta khích như vậy, cũng chỉ có thể tiếp tục mạnh miệng: "Xem thì xem!"
Mã Trung Bảo nói xong lại nhìn về phía Lục Cảnh: "Củi ở trong lều cỏ bên cạnh, ngươi... cứ đi bổ đi." Chỉ là nói đến nửa câu sau, khí thế của chính hắn đã xìu đi, hiển nhiên cũng biết vừa rồi mình chỉ nói suông.
Muốn bổ xong nửa lò củi còn lại trước khi trời tối, vẫn phải nghĩ cách khác, cho nên hắn cũng không rảnh để ý đến Lục Cảnh, nói xong liền phất tay để Lục Cảnh tự lo liệu.
"Vâng." Lục Cảnh cũng chẳng bận tâm đến màn tranh cãi vì thể diện của Mã Trung Bảo và đám thợ lò. Hắn đến đây chỉ để kiếm tiền, thuận tiện tiêu hao chút nội lực, cho nên nghe Mã Trung Bảo nói xong liền đi thẳng đến lều cỏ.
Trên khoảng đất trống trước lều cỏ, sáu tráng hán cởi trần đã mồ hôi nhễ nhại.
Trong đó, người lớn tuổi nhất thấy Lục Cảnh bèn chủ động dừng cây búa trong tay, vẫy tay với hắn.
Đợi Lục Cảnh đến gần, người nọ mở miệng hỏi: "Trước đây đã từng làm việc này chưa?"
"Chưa ạ." Lục Cảnh thành thật trả lời.
"Vậy ngươi xem ta làm trước đã." Người nọ nói xong cũng không nhiều lời nữa, lại vung búa lên, một búa bổ xuống đã chẻ một khúc gỗ dài làm đôi, sau đó lại chẻ một nửa trong đó ra làm hai, rồi nói: "Thấy không, độ lớn cỡ bằng cẳng tay ngươi, còn chiều dài thì hơn cẳng tay ngươi một nắm đấm. Như vậy đốt ra than chất lượng mới tốt, cũng tiện sắp xếp trong lò. Ngoài ra, thấy cành cây nhỏ xung quanh thì nhớ đẽo cho sạch."
"Vâng vâng." Lục Cảnh gật đầu, lại nhìn một lúc cảm thấy đã nhớ gần hết, liền cầm lấy một cây búa, bắt đầu công việc của mình.
Người đã dạy hắn lúc trước lo hắn chưa học được, nên vừa bổ củi vừa thỉnh thoảng liếc nhìn sang phía Lục Cảnh.
Kết quả cũng không khác mấy so với dự đoán của ông, mấy khúc củi đầu tiên Lục Cảnh bổ không được tốt lắm, độ lớn khác nhau, dài ngắn không đều, trông thanh nào thanh nấy đều rất có cá tính. Thế nhưng dù vậy, tốc độ bổ củi của Lục Cảnh vẫn khiến ông chú ý.
Ban đầu, ông cho rằng đó là do thiếu niên vội vàng thể hiện, không biết cách giữ sức, đoán chừng lát nữa cánh tay và bả vai của Lục Cảnh sẽ không chịu nổi, vì vậy còn cố ý nhắc nhở một tiếng.
Nhưng Lục Cảnh miệng thì đáp ứng rất nhanh, mà tốc độ trên tay lại không hề chậm lại chút nào.
Hơn nữa, sau giai đoạn đầu còn lóng ngóng, những thanh củi hắn bổ ra cuối cùng cũng bắt đầu ra dáng.
Thế là sau đó Lục Cảnh lại tăng tốc, chỉ thấy từng khúc gỗ trong tay hắn nhanh chóng biến thành củi cần thiết cho lò than. Sau nửa canh giờ, đống củi chất bên chân hắn đã cao quá bắp chân.
Lúc này, những người khác trước lều cỏ đã bắt đầu mệt mỏi, ngay cả người đàn ông đã chỉ điểm cho Lục Cảnh lúc nãy cũng quyết định nghỉ ngơi một chút, thả lỏng cánh tay, kết quả lại thấy Lục Cảnh vẫn đang hăng say làm việc ở bên cạnh.
Lúc này, ánh mắt của mọi người trước lều cỏ đều đã bị hắn thu hút.
Rất nhiều người kinh hãi trong lòng, đây là sức mạnh và thể lực kinh khủng gì thế này?!
Gần như tất cả các khúc gỗ vào tay Lục Cảnh đều chỉ cần một nhát búa là xong, nhẹ nhàng như chém đậu hũ. Mà nhìn cách hắn chọn vị trí và góc độ hạ búa, rõ ràng vẫn là dáng vẻ của một người ngoại đạo, hoàn toàn không biết cách phát lực hay giữ sức.
Thế mà lúc này, khi tất cả mọi người đã mệt lả, Lục Cảnh trông như thể mới chỉ vừa khởi động xong...