Virtus's Reader
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta

Chương 492: CHƯƠNG 372: LẤY GIỎ TRÚC MÚC NƯỚC

Lục Cảnh cũng nhìn thấy bộ dạng lúc này của Hàn Sơn Khách, nhưng vẫn không yên tâm, lo lắng đối phương lại đang diễn kịch, bởi vậy lại tung thêm hơn mười luồng ánh sáng xanh tươi.

Nào ngờ, Hàn Sơn Khách vẫn không có phản ứng gì, chỉ ngơ ngác đứng tại chỗ, bất động mặc cho pháp thuật của hắn giáng lên người.

Thấy vậy, Lục Cảnh cuối cùng cũng dừng tay, thử thăm dò đi về phía trước hai bước rồi mở miệng hỏi, "Này, ngươi còn sống không?"

Hàn Sơn Khách không trả lời.

Lục Cảnh lại hỏi, "Còn muốn đánh nữa không?"

Hàn Sơn Khách vẫn im lặng.

Mãi cho đến khi Lục Cảnh giơ tay lên lần nữa, định tiếp tục ném những luồng sáng xanh tươi về phía Hàn Sơn Khách, đối phương lúc này mới lên tiếng, "Rốt cuộc trong người tiểu tử nhà ngươi có bao nhiêu bí lực?!"

Giọng của Hàn Sơn Khách nghe rất già nua, hơn nữa rõ ràng chỉ là một câu nói đơn giản, nhưng sau khi nói xong gã lại thở hổn hển, thân thể cũng trở nên lảo đảo.

"Ngươi muốn nghe lời thật lòng không?" Lục Cảnh thành thật nói, "Giao đấu với ngươi đến giờ, ta dùng chưa đến một nửa bí lực đâu."

"Ngươi... có phải là bí cảnh đầu thai không vậy?" Hàn Sơn Khách không nhịn được mắng một câu, tiếp đó có lẽ vì dùng sức quá nhiều, cả người gã lắc lư càng dữ dội hơn, nhất là đầu gối.

Lục Cảnh thấy gã sắp đứng không vững, bèn tốt bụng bẻ một cành cây ném qua cho gã làm gậy chống, nhưng hắn lại quên mất rằng với tình trạng cơ thể của Hàn Sơn Khách lúc này, gã căn bản không thể bắt được thứ gì.

Cuối cùng, cành cây đó đập trúng đùi Hàn Sơn Khách, khiến đầu gối gã chùng xuống.

"Xin lỗi." Lời này của Lục Cảnh là thật tâm, dù sao giữa hắn và Hàn Sơn Khách cũng không có thâm cừu đại oán gì, thấy đối phương đã suy yếu đến mức này, hắn cũng không có ý trêu chọc hay bỏ đá xuống giếng nữa.

Thế là hắn lại bẻ một cành cây khác, lần này trực tiếp đi qua, tự tay đưa cho Hàn Sơn Khách.

Chỉ có điều, Lục Cảnh vẫn duy trì cảnh giác, chỉ đi đến cách Hàn Sơn Khách chừng năm bước chân thì dừng lại, sau đó cầm một đầu cành cây, cẩn thận đưa đến trước mặt gã.

Lục Cảnh chỉ thấy Hàn Sơn Khách một tay vịn vào bên chân không bị đập trúng, gian nan chống đỡ cơ thể để không phải quỳ xuống đất, tay còn lại thì nhận lấy cành cây Lục Cảnh đưa tới.

"Việc gì phải sĩ diện như vậy chứ," Lục Cảnh khuyên nhủ, "Dù sao ở đây cũng không có ai khác, quỳ một chút cũng chẳng ai biết đâu."

"Không phải sĩ diện hão." Hàn Sơn Khách lắc đầu, "Mà là cả đời này của ta, từ trước đến nay chỉ có người khác quỳ trước mặt ta, chứ chưa bao giờ có chuyện ta phải quỳ trước người khác."

Khi nói ra câu này, tấm lưng còng của Hàn Sơn Khách dường như cũng thẳng lên một chút, mơ hồ có thể thấy được vài phần phong thái đế vương năm xưa của gã.

Chỉ tiếc là phản ứng của Lục Cảnh sau khi nghe câu này lại rất bình thản. Thấy Hàn Sơn Khách nhìn mình, Lục Cảnh giải thích, "Ở quê ta, người ta không có thói quen quỳ lạy nhau, nên có rất nhiều người giống như ngươi, cả đời chưa từng quỳ trước ai. Theo ta thấy, đó chẳng phải là chuyện gì đáng để kiêu ngạo cả."

"Thiếu giáo hóa." Hàn Sơn Khách bình phẩm.

Lục Cảnh cũng lười chấp nhặt với gã, hỏi, "Ngươi thấy trong người thế nào rồi?"

"Không ổn lắm, ta chưa bao giờ cảm thấy già nua và suy yếu như thế này." Hàn Sơn Khách thở dốc nói.

"Ta nói ngươi nghe, thực vật cũng giống như con người, đều có tuổi thọ, nhưng tuổi thọ của thực vật quả thật dài hơn con người rất nhiều. Cho nên đừng nhìn ngươi bây giờ đã già yếu sức tàn, nhưng nếu thật sự sống tiếp, không chừng còn có thể đến viếng mộ ta đấy."

Nào ngờ hắn không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến chuyện này, sắc mặt Hàn Sơn Khách lại biến đổi, ánh mắt nhìn Lục Cảnh tràn ngập oán độc, "Ta đã rất vất vả mới có được cuộc sống mới, hơn nữa để có được lần tái sinh này, ta đã phải hy sinh rất nhiều thứ."

"Cho dù kẻ đó lừa ta, dù ta không thể thật sự trường sinh bất lão, sống thọ cùng trời đất, thì ít nhất ta cũng có mấy ngàn năm để sống. Kết quả chỉ trong một đêm, ngươi đã rút cạn thọ nguyên của ta, biến ta thành bộ dạng xấu xí thế này."

Hàn Sơn Khách càng nói càng đau lòng, đến cuối cùng lại gào khóc như một đứa trẻ.

Cũng may, sau khi khóc một hồi để trút hết nỗi bất cam trong lòng, gã cũng dần dần nín bặt.

Bằng không, nếu để ai nhìn thấy cảnh này, có lẽ họ sẽ tưởng Lục Cảnh đang làm chuyện thất đức, bắt nạt một lão già cô độc.

Thấy cảm xúc của Hàn Sơn Khách đã ổn định lại một chút, Lục Cảnh cũng mở miệng giải thích, "Hết cách rồi, ai bảo sau khi sống lại, thân thể của ngươi mạnh đến mức vô lý như vậy. Nếu ta không dùng chiêu này, e rằng bây giờ ta đã thành phân bón cho ngươi rồi."

"Ngươi nói đúng, giữa chúng ta chẳng qua là thắng làm vua thua làm giặc mà thôi. Bây giờ nói những lời này quả thật chỉ tỏ ra ta là kẻ hẹp hòi."

"Vậy chúng ta nói chuyện khác nhé?"

Hàn Sơn Khách nghe vậy liền ngẩng đầu liếc nhìn Lục Cảnh, dường như đã nhìn thấu tâm tư của hắn, "Ngươi sở dĩ giữ lại mạng cho ta, không phải vì động lòng trắc ẩn gì đâu nhỉ, mà chỉ muốn lấy được độc đan ngươi cần từ ta thôi."

"Cũng không phải hoàn toàn không có lòng trắc ẩn, dù sao chúng ta cũng coi như quen biết một hồi. Trừ phi vạn bất đắc dĩ, nếu không thật sự phải tự tay giết ngươi, trong lòng ta ít nhiều cũng có chút không nỡ."

Lục Cảnh dừng một chút, "Đương nhiên, chủ yếu vẫn là vì ngươi đã hứa luyện đan cho ta."

Hắn nhấn mạnh hai chữ "đã hứa", nhưng vừa nói xong đã thấy Hàn Sơn Khách nhếch miệng, đột nhiên bật cười, hơn nữa càng cười càng lớn, đến cả chòm râu bạc trên cằm cũng rung lên theo.

Lục Cảnh bị gã cười cho ngơ ngác, hỏi, "Có gì đáng cười sao?"

"Ta cười ngươi tuy đã thắng ta, nhưng lại giống hệt ta, vĩnh viễn không bao giờ có được thứ mình muốn."

"Ngươi đúng là không giữ chữ tín, không giúp ta luyện đan thì thôi, sao còn phải thêm chữ 'vĩnh viễn' vào để nguyền rủa ta." Lục Cảnh bất mãn nói.

"Không phải ta nguyền rủa ngươi." Hàn Sơn Khách cuối cùng cũng ngưng cười, "Sao ngươi biết ta chưa từng thử luyện loại độc đan mà ngươi muốn?"

"Chính miệng ngươi nói rằng ngươi đang bận chuyện riêng, nên mới trì hoãn việc luyện đan."

"Đó chẳng qua là lời nói dối ta bịa ra để lừa ngươi thả ta rời khỏi thư viện thôi." Hàn Sơn Khách nói, "Thực tế, chuyện của ta đã chuẩn bị gần xong cả rồi, chỉ còn chờ thời cơ thích hợp mà thôi."

"Trong khoảng thời gian đó, ta rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm, nên cũng đã thử luyện loại độc đan ngươi cần."

"Ngươi luyện ra rồi sao?" Lục Cảnh trong lòng khẽ động.

"Không có, nhưng ta cũng gần như đã thử ra được rằng con đường mà ngươi mong đợi vốn là ngõ cụt." Hàn Sơn Khách thong thả nói.

"..."

"Ngươi nói vậy là để trả thù ta đã lấy đi mấy ngàn năm thọ nguyên của ngươi sao?"

"Đúng, nhưng không hoàn toàn là vậy." Hàn Sơn Khách cười ha hả, "Ta đúng là đang trả thù ngươi, nhưng những gì ta nói đều là sự thật. Loại độc đan mà ngươi muốn, vốn không thể nào luyện ra được."

"Sao có thể như vậy được?"

Lần này đến lượt Lục Cảnh bị chấn động mạnh. Đêm nay hắn sở dĩ liều lĩnh một mình chặn đường Hàn Sơn Khách, không báo cho Hoàng giám viện và Trịnh giáo thụ, chính là vì viên độc đan mà gã đã hứa sẽ luyện cho hắn.

Kết quả là độc đan chẳng những không có, mà Hàn Sơn Khách còn nói với hắn rằng con đường hắn chọn ngay từ đầu đã là ngõ cụt...

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!