Virtus's Reader
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta

Chương 522: CHƯƠNG 401: PHỐI HỢP ĂN Ý

Lục Cảnh xoa xoa đầu gối, cuối cùng cũng hiểu được cảm giác của những đối thủ trước đây của mình.

Thân thể này của hắn bây giờ, quả thật là đối đầu với ai cũng giống như đang bật Hỏa Lân Giáp vậy.

Cũng may bên cạnh hắn còn có Phong Nhị Nương. Việc Lục Cảnh cần làm chủ yếu là kiềm chế đối thủ, còn phần gây sát thương cứ để cho đồng đội lo.

Vì vậy, thấy gã tráng hán kia sắp đứng vững trở lại, Lục Cảnh cũng không chút do dự mà lao tới lần nữa.

Mà gã tráng hán kia ngẩng đầu nhìn thấy Lục Cảnh, chẳng những không kinh hoảng mà trên mặt ngược lại còn lộ ra một tia vui mừng. Vừa rồi hai người giao thủ, hắn đã lĩnh trọn một cú lên gối của Lục Cảnh, nhưng theo gã thấy, đó chỉ là do nhất thời không để ý, bị Lục Cảnh dùng chiêu hèn hạ đánh lén thành công.

Lần này, hắn nhất định có thể chém bay đầu của tên gầy gò đối diện.

Thế nhưng, gã vừa giơ loan đao trong tay lên, chuẩn bị nghênh chiến thì ngay khoảnh khắc sau, mũi tên thứ hai của Phong Nhị Nương đã bay tới.

Lần này, sự chú ý của gã tráng hán chủ yếu đều tập trung trên người Lục Cảnh, bởi vậy phản ứng có hơi chậm một chút, kết quả là bị mũi tên kia bắn trúng cánh tay trái.

Gã vừa rồi vì đang bận việc nên trên người cũng không mặc hộ giáp gì, bị mũi tên này găm vào một cách đích đáng. Mũi tên không chỉ xuyên qua da thịt mà còn ghim cả vào xương cốt của gã, khiến gã phải gầm lên một tiếng giận dữ!

Nhưng gã còn chưa kịp làm gì thêm thì đã thấy Lục Cảnh lại như âm hồn bất tán lao đến.

Gã tráng hán vung đao, chém về phía ngực Lục Cảnh, nhưng Lục Cảnh chỉ vờn một chiêu, rồi dùng tay còn lại nắm lấy mũi tên đang cắm trên cánh tay gã, dùng sức rút mạnh ra.

Gã tráng hán lại đau đớn tột cùng, đến nỗi thanh đao trên tay cũng suýt cầm không vững.

Nhưng điều này cũng triệt để kích phát hung tính của gã. Lúc này trong mắt gã chỉ còn lại duy nhất một kẻ địch là Lục Cảnh, gã thế mà trực tiếp vứt bỏ loan đao, tung một cú hổ vồ, đè Lục Cảnh chưa kịp lùi ra xa xuống đất.

Tiếp đó, hai tay gã siết lấy cổ Lục Cảnh, dùng sức bóp mạnh.

Giờ khắc này, Lục Cảnh thậm chí còn nghe được tiếng xương cổ họng mình kêu răng rắc, đừng nói là hô hấp, ngay cả cảm giác máu huyết lưu thông dường như cũng ngưng lại.

Ngay lúc Lục Cảnh cảm thấy cổ họng mình sắp bị bóp nát thì mũi tên thứ ba của Phong Nhị Nương cuối cùng cũng đến. Lần này nàng không còn bắn trượt nữa, mũi tên kia đã cắm chính xác vào mắt phải của gã tráng hán.

Đến đây cũng coi như cuối cùng cũng hoàn thành được pha phối hợp trong mơ mà trước đó đã bỏ lỡ. Gã tráng hán trúng tên, lực đạo trên tay cũng theo đó nới lỏng, Lục Cảnh phát hiện mình lại có thể hô hấp trở lại.

Thế nhưng thân thể gã tráng hán chỉ lảo đảo chứ không lập tức ngã xuống, ngược lại còn đưa tay nắm lấy mũi tên, dường như muốn rút nó ra khỏi hốc mắt.

Song, Phong Nhị Nương cũng không hề bị phong thái cứng rắn của gã làm cho nao núng, nàng đã giương sẵn mũi tên thứ tư, lại bắn thẳng vào mắt trái của gã.

Lần này, gã tráng hán cuối cùng cũng không giãy giụa nữa, ngã thẳng về phía trước.

Phong Nhị Nương cũng nhẹ nhàng thở phào, hạ trường cung trong tay xuống.

Nàng vẫn còn nhớ rõ sự hung hiểm trong trận chiến vừa rồi, liền nghe thấy giọng Lục Cảnh vang lên từ dưới thân gã tráng hán: "Phiền cô một chút, có thể giúp ta một tay không?"

Phong Nhị Nương lúc này mới sực tỉnh, vội vàng bước tới cùng Lục Cảnh hợp sức đẩy thi thể gã tráng hán đang đè trên người hắn ra.

Lục Cảnh từ dưới đất ngồi dậy, xoa xoa cái cổ vẫn còn đau âm ỉ, đảm bảo nó vẫn còn dùng được, sau đó liền nhìn về phía người phụ nữ vẫn đang gào khóc ở một bên.

Lục Cảnh còn chưa kịp nói gì thì đã thấy nàng ta đột nhiên lao về phía thi thể gã tráng hán, nhặt lấy thanh loan đao gã đánh rơi bên cạnh rồi điên cuồng chém xuống.

Thế là Lục Cảnh cũng thức thời ngậm miệng lại, mãi cho đến khi người phụ nữ kia trút giận gần xong, ngã ngồi trong vũng máu, hắn mới lại mở lời: "Chuyện đã qua rồi, cô nương xin hãy nén bi thương, ta..."

"Ta nhận ra ngươi." Người phụ nữ kia bỗng nhiên lên tiếng, "Ngươi thích tam tiểu thư."

Lục Cảnh khẽ giật mình, sao lại là người quen, đây chẳng lẽ chính là cái gọi là kịch tính sao? Nhưng như vậy chẳng phải mình sẽ bị lộ tẩy ư?

Dù sao vừa rồi hắn đã gọi người phụ nữ này là cô nương, tỏ ra như không hề quen biết đối phương.

Ngay lúc Lục Cảnh đang nghĩ xem nên nói thế nào cho tròn thì người phụ nữ kia lại nói tiếp: "Ngươi không cần kinh ngạc, ta là thị nữ bên cạnh lão phu nhân. Ta đã để ý đến ngươi từ rất sớm, chuyện của ngươi và tam tiểu thư chính là ta báo cho lão phu nhân, hơn nữa còn thêm mắm dặm muối nói không ít lời xấu về ngươi."

Nói đến đây, nàng ta cười một tiếng cay đắng: "Thật không ngờ cuối cùng lại là ngươi cứu ta."

Lục Cảnh "a" một tiếng.

"Bây giờ ngươi có phải hối hận vì đã cứu ta không?"

Lục Cảnh lắc đầu: "Cái đó thì không có, như ta đã nói, chuyện đã qua rồi thì cho qua, chúng ta vẫn nên nhìn về phía trước đi. Ta đang tìm tam tiểu thư nhà cô, Lương Tố Tố, nếu cô thật sự nhận ân tình này của ta thì hãy cho ta biết tung tích của nàng ấy. Chờ chúng ta tìm được nàng, sau đó sẽ quay lại đưa cô ra khỏi thành."

Thị nữ kia nghe vậy không hề lộ vẻ cảm động cũng chẳng có nét mặt vui mừng, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của Lục Cảnh: "Tam tiểu thư bị con thứ của Trình tướng quân mang đi rồi, nói là có một mật đạo ra khỏi thành."

Lục Cảnh nghe vậy sững sờ: "Vậy sao các người không đi cùng?"

"Bởi vì con thứ của Trình tướng quân nói, không thể mang theo nhiều người, nếu bị đám phiên tử kia phát hiện thì một người cũng không thoát được. Cho nên Lương gia ngoài tam tiểu thư ra, cũng chỉ có tiểu công tử đi cùng hắn."

Lục Cảnh đau đầu, chẳng lẽ lần này mình về thành công cốc rồi sao? Lương Tố Tố căn bản không cần hắn cứu.

Nhưng mà cái gã con thứ của tướng quân gì đó, hắn cũng đã từng thấy trong đoạn trước, rõ ràng là một nhân vật phản diện, luôn thèm muốn sắc đẹp của Lương Tố Tố.

Lương Tố Tố đi cùng hắn, mức độ nguy hiểm cũng chẳng kém bị đám phiên tử bắt đi là bao.

Nhưng vấn đề bây giờ là, làm thế nào để tìm được bọn họ đây?

Lục Cảnh còn đang đau đầu về chuyện này thì bỗng nghe Phong Nhị Nương hét lên một tiếng kinh hãi. Chờ hắn quay đầu lại, liền thấy thị nữ kia đã nhặt lại thanh loan đao.

Mà lần này, mục tiêu của nàng lại là chính mình. Nàng ta kề loan đao lên cổ.

Không đợi Lục Cảnh và Phong Nhị Nương tiến lên ngăn cản, nàng đã vung đao tự vẫn.

Lục Cảnh thở dài: "Tìm xem trong nhà còn người sống nào khác không đi."

Phong Nhị Nương khẽ gật đầu, kết quả tìm một vòng, lại chỉ thấy toàn là thi thể, nhất là trong một căn phòng ở sương phòng phía đông, gần như toàn bộ người của Lương gia đều tụ tập ở đó.

Có lẽ điều an ủi duy nhất là đại đa số nữ quyến đều uống thuốc độc mà chết, ít nhất lúc còn sống không bị xâm phạm gì.

Thấy cảnh này, Lục Cảnh cũng không có cách nào tốt hơn, chỉ đành cùng Phong Nhị Nương và cô gái dẫn đường ra cửa trước.

Bởi vì còn phải đợi Liệp Ưng và Đại Hổ đến hội họp, ba người cũng không đi quá xa.

Phong Nhị Nương nhìn Lục Cảnh lại trói cô gái dẫn đường lên lưng ngựa, do dự một chút rồi hỏi: "Vì sao ngươi lại tin tưởng ta đến vậy?"

"Cái gì?"

"Ta nhìn ra rồi, vừa rồi ngươi cố ý để tên kia đè ngã, làm vậy là để ta nhắm chuẩn tốt hơn."

"À, vì tiễn pháp của cô rất tốt mà," Lục Cảnh đáp. "Trước đó ở trong rừng, khoảng cách xa như thế mà cô vẫn bắn trúng người. Bây giờ gần thế này, sao có thể trượt được chứ? Cho nên việc ta cần làm rất đơn giản, chỉ là tạo ra cơ hội ra tay tốt nhất cho cô thôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!