Lục Cảnh thấy Lương Tố Tố đứng dậy, ngỡ rằng nàng định tranh luận với Phong Nhị Nương, không khỏi lo lắng cho an nguy của nàng.
Tuy từ trước đến giờ đôi bên chung sống khá vui vẻ, đám người Phong Nhị Nương đối xử với bọn họ cũng rất khách khí, nhưng điều đó không có nghĩa là Lục Cảnh sẽ quên mất xuất thân của họ.
Trước khi trở thành nghĩa quân, bọn họ vốn là đám thổ phỉ thứ thiệt, loại giết người không chớp mắt, hễ gặp thứ mình muốn là trực tiếp ra tay cướp đoạt.
Mà Lục Cảnh lúc này tu vi và trang bị đều không có, nếu Lương Tố Tố thật sự chọc giận bọn họ, Lục Cảnh cũng không dám chắc mình có thể kiểm soát được tình hình.
Cho nên từ chối thì từ chối, nhưng cũng phải có chút khéo léo, hơn nữa chuyện này không thích hợp để Lương Tố Tố ra mặt, vì ý vị khiêu khích quá nồng, tốt nhất vẫn nên để Lục Cảnh lên tiếng.
Thế nhưng, Lương Tố Tố lại chẳng cho Lục Cảnh cơ hội mở miệng, nàng nói thẳng với Phong Nhị Nương:
— Ngươi muốn gả cho Lục lang?
Phong Nhị Nương bị màn kịch của Liệp Ưng và Đại Hổ làm cho mặt đỏ tim đập, nhưng nàng dù sao cũng là đầu lĩnh thổ phỉ, sẽ không hoảng loạn như những tiểu thư khuê các.
Nhất là khi thấy Lương Tố Tố chủ động nhằm vào mình, sự ngông cuồng trong xương cốt của Phong Nhị Nương cũng bị kích phát, nàng không hề nhượng bộ đáp:
— Không sai.
— Vậy thì tốt, từ nay về sau chúng ta là tỷ muội. — Lương Tố Tố gật đầu.
???
Lục Cảnh đứng bên cạnh chỉ cảm thấy đầu đầy dấu chấm hỏi.
Mà Phong Nhị Nương cũng kinh ngạc không kém, nàng hỏi:
— Ngươi không phản đối?
— Nếu ngươi hỏi lòng ta, dĩ nhiên là ta không muốn, nhưng biết làm sao được, ai bảo các ngươi đã cùng Lục lang cứu ta. Ngươi cũng xem như nửa cái ân nhân cứu mạng của ta, Lương Tố Tố ta không phải kẻ tiểu nhân vong ân bội nghĩa, đã ngươi muốn gả cho Lục lang, vậy ta đương nhiên sẽ không ngăn cản.
— Nhưng nếu ta gả cho Lục lang, vậy ngươi...
— Ta dĩ nhiên cũng gả chứ, dù sao ta cũng được chàng cứu ra mà, hơn nữa ngoài một người đệ đệ ra, người nhà của ta đều không còn, không đi theo chàng thì ta cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.
Lúc này Phong Nhị Nương đã định thần lại, và lập tức nghĩ đến điểm mấu chốt:
— Vậy giữa ta và ngươi, ai lớn ai nhỏ?
Lương Tố Tố liếc nhìn thanh loan đao bên hông Phong Nhị Nương, trầm ngâm một lát rồi nói:
— Mọi việc chung quy phải nói đến trước sau, ta và Lục lang quen biết đã mười hai năm, còn ngươi và chàng mới gặp hôm nay, nếu tính như vậy, tự nhiên là ta làm lớn.
Phong Nhị Nương còn chưa kịp nói gì, Liệp Ưng và Đại Hổ đã phản đối trước, la lên:
— Thế sao được, đại đương gia, đại đương gia đương nhiên phải làm lớn, sao có thể làm nhỏ cho người khác được, dù chính nàng ấy có bằng lòng, các huynh đệ trong trại cũng không thể đồng ý!
— Vậy thì chỉ có một cách giải quyết thôi. — Lương Tố Tố thở dài.
— Ngươi muốn đánh với ta một trận sao? — Phong Nhị Nương nheo mắt, quan sát Lương Tố Tố từ trên xuống dưới một lượt, cũng không nhìn ra nàng có gì đặc biệt, chỉ là một người bình thường, trừ bộ ngực có chút nảy nở ra, những nơi khác trông đều mảnh mai.
Nhưng có vết xe đổ của Lục Cảnh, Phong Nhị Nương bây giờ cũng không dám xem thường người thường nữa.
Ai biết được người phụ nữ Lục Cảnh thích có phải cũng liều mạng giống hắn không, dù sao trước đó trong thư phòng Diêu phủ, Lương Tố Tố đã tỏ ra vô cùng cương liệt.
Nếu Diêu Vọng Thư không dùng đệ đệ để uy hiếp, e rằng nàng đã tuẫn tình vì Lục Cảnh rồi.
Người phụ nữ này có một sự quyết tuyệt không tương xứng với vẻ ngoài của mình, điểm này thật ra lại rất hợp khẩu vị của Phong Nhị Nương.
Lương Tố Tố lắc đầu:
— Ta không động thủ với ngươi, ngươi là đầu lĩnh thổ phỉ, từ nhỏ đã luyện võ, thân thủ chắc chắn hơn ta, cũng giống như ngươi chắc chắn sẽ không so cầm kỳ thư họa với ta vậy.
— Vậy phải làm sao, sở trường của chúng ta đối phương đều không giỏi, cuộc tỷ thí này tiến hành thế nào đây? — Phong Nhị Nương buông tay.
— Vậy thì không so nữa, chúng ta cũng không phân lớn nhỏ. — Lương Tố Tố nói.
— Cái này... không hợp lẽ lắm, lớn nhỏ vẫn nên có chứ. — Liệp Ưng và Đại Hổ vẫn còn do dự, nhưng Phong Nhị Nương đã nhướng mày, vươn tay ra nắm lấy tay Lương Tố Tố:
— Cứ quyết định vậy đi.
Thấy Phong Nhị Nương đã đồng ý, Liệp Ưng và Đại Hổ nhìn nhau một cái, cũng đành chấp nhận kết quả có phần hoang đường này.
Cũng may bọn họ vốn là thổ phỉ, chẳng mấy để tâm đến quy củ thế tục, hơn nữa kết quả cuối cùng cũng coi như vẹn cả đôi đường.
Duy chỉ có Lục Cảnh, người trong cuộc, là cạn lời.
Hóa ra từ đầu đến cuối, chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn cả, hai người phụ nữ Lương Tố Tố và Phong Nhị Nương đã quyết định xong xuôi mọi việc.
Đợi đến khi Lục Cảnh hoàn hồn thì đã có thêm hai bà vợ. Thôi thì cũng tạm chấp nhận được, chẳng qua là từ con đường tình yêu trong sáng chuyển sang chế độ hậu cung, lại còn có cả tuyến tranh bá nữa. Lục Cảnh lúc này có cảm giác như đang chơi Tam Quốc Chí, bắt đầu với thân phận Lục Nhất Cư Sĩ.
Ngay lúc Lục Cảnh đang hăm hở định làm một trận lớn thì cảnh sắc xung quanh hắn bỗng nhiên thay đổi.
Bất kể là Phong Nhị Nương hay Lương Tố Tố đều biến mất không còn tăm hơi, mà Lục Cảnh bây giờ cũng không ở ngoài đồng, mà đã trở lại trong thành. Hắn còn chưa kịp phản ứng thì đã bị người ta đẩy ngã xuống đất.
Tiếp đó, Lục Cảnh chỉ thấy một đám lưu manh côn đồ vây quanh mình, mặt tên nào tên nấy đều lộ vẻ bất thiện.
Tên cầm đầu quát:
— Đặng tú tài, hôm nay ngươi mà không trả nốt một xâu tiền kia thì coi chừng bị người ta khiêng ra khỏi con hẻm này đấy!
Lục Cảnh liếc nhìn hai tay mình, lại sờ lên mặt và ngực, được rồi, lại đổi nhân vật rồi. Thể chất có lẽ tốt hơn Nhạc Nha lúc trước một chút, nhưng gia cảnh xem ra lại kém xa, ngay cả một xâu tiền cũng không trả nổi.
Nhưng không sao cả, Lục Cảnh chỉ tùy tiện liếc nhìn xung quanh, rồi đưa tay nhặt lên một viên gạch bên cạnh.
Bọn lưu manh thấy vậy không khỏi kinh ngạc, Đặng tú tài này tuy tướng mạo cao lớn, nhưng không biết có phải đọc sách thánh hiền nhiều quá nên ngốc đi không, ngày thường bị bắt nạt chỉ biết giảng đạo lý chứ chẳng bao giờ động thủ, ai ngờ lần này lại dám cầm gạch lên.
Nhưng bọn chúng cũng chỉ ngạc nhiên chứ không hề lo lắng, dù sao phe chúng đông người, lại quen thói hung hăng, đối phó với một tên thư sinh thì còn không phải dễ như trở bàn tay sao.
Mà đối phương đã dám phản kháng, vậy thì chúng cũng không cần nương tay nữa. Nghĩ vậy, một tên lưu manh xông lên trước, kết quả ngay tại chỗ bị Lục Cảnh dùng gạch mở thiên nhãn.
Sau đó, Lục Cảnh còn tiện tay đoạt lấy cây côn sắt trong tay hắn, ước lượng một chút, thầm nghĩ khó khăn lắm, đến câu chuyện thứ hai này, hắn mới tìm được một món binh khí miễn cưỡng dùng được cho Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng.
Ở phía bên kia, đám lưu manh còn lại cũng đã ùa lên, Lục Cảnh một tay cầm côn, một tay cầm gạch, một mình nghênh chiến.
Một lát sau, cả con hẻm chỉ còn lại một mình Lục Cảnh đứng vững.
Hắn thở hổn hển hai cái, ném viên gạch xanh còn đang nhỏ máu đi, rồi xách côn sắt bước tới trước mặt tên cầm đầu đã sợ vỡ mật. Ánh mắt gã nhìn hắn như nhìn thấy quỷ thần.
Lục Cảnh dùng côn sắt gõ gõ lên đầu gã, nhếch miệng nói:
— Bây giờ, nói cho ta biết tất cả những gì ngươi biết về ta.