Con hạc giấy mà Cung Hạo dùng để liên lạc với Lục Cảnh trước đây không thể bay ra khỏi tầm mắt của hắn.
Nói cách khác, sau khi Lục Cảnh rơi xuống phía bên kia của khu phế tích, Cung Hạo cũng mất đi cách dùng hạc giấy để truyền âm.
Vì vậy, hắn đợi thêm một lát rồi lại tiến về phía trước vài bước, dừng lại ở vị trí cách đại điện ba bước chân, thử cất tiếng gọi tên Lục Cảnh.
Thế nhưng, hắn gọi hai tiếng mà phía sau khu phế tích vẫn im lìm không một lời đáp lại.
Cứ như vậy, Cung Hạo không khỏi rơi vào thế khó xử. Hắn vẫn nhớ rõ nhiệm vụ Kỷ tiên sinh giao phó, là phải phối hợp với 【Tân Tự Tam Thập Nhất】 để trừ khử Lục Cảnh.
Cung Hạo không biết tình huống hiện tại có được tính là đã "trừ khử" Lục Cảnh hay không.
Xét theo những gì vừa xảy ra, Lục Cảnh rõ ràng đã trúng phải huyễn thuật nào đó của 【Tân Tự Tam Thập Nhất】.
Trước đây Cung Hạo cũng từng nghe không ít truyền thuyết liên quan đến 【Tân Tự Tam Thập Nhất】, biết rằng ngoại trừ một kẻ may mắn duy nhất, tất cả những ai bị quỷ vật này quấn lấy đều không thoát khỏi cái chết.
Tuy nhiên, 【Tân Tự Tam Thập Nhất】 cụ thể tác động như thế nào thì Cung Hạo lại không rõ lắm.
Dù vậy hắn biết, e rằng kết quả này không phải là điều mà Kỷ tiên sinh có thể chấp nhận.
Lục Cảnh không phải người thường, hắn còn rất trẻ đã leo lên Thiên Cơ bảng, sau đó lại vào thư viện tu hành bí lực, tiếp xúc với thế giới của quỷ vật.
Với một nhân vật như vậy, nếu không tận mắt trông thấy thi thể, không ai dám cam đoan hắn đã chết chắc.
Vì thế, Cung Hạo lại chờ thêm một lát, thấy trong đại điện vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì, bèn tiến thêm hai bước nữa.
Lúc này, hắn đã đứng ngay trước ngưỡng cửa.
Nhưng có vết xe đổ của Lục Cảnh, Cung Hạo cũng vô cùng cẩn trọng, đảm bảo không một bộ phận nào trên cơ thể mình vượt qua ngưỡng cửa kia.
Hắn nhón chân nhìn vào trong một hồi, còn đổi mấy góc độ, thậm chí vòng ra sau miếu, nhưng khổ nỗi địa hình khu phế tích quá phức tạp, hắn vẫn không tài nào tìm được một vị trí có thể nhìn thấy điểm rơi của Lục Cảnh.
Ánh mắt Cung Hạo cuối cùng dừng lại trên mái hiên. Hắn thầm tính, nếu nhìn từ trên đó xuống khu phế tích, hẳn là có thể lợi dụng độ cao để quan sát được phần lớn mọi nơi.
Nghĩ đến đây, hắn không do dự nữa, tự thi triển một pháp thuật khinh thân, rồi nhún mũi chân, nhanh nhẹn như một con linh hầu, phóng vọt lên mái hiên.
Cung Hạo trước tiên dùng tay bám lấy một thanh xà nhà, sau đó dùng hai chân kẹp lấy, cả người treo ngược trên không.
Khi hắn nhìn lại về phía khu phế tích, còn chưa kịp tìm thấy Lục Cảnh thì đã thấy một vật gì đó sáng loáng chợt lóe lên.
Cung Hạo không khỏi giật mình, hắn còn chưa kịp phản ứng, vật kia đã bắn tới trước mặt, lại là một thanh tiểu kiếm!
Hàn quang sắc lẻm trên thân kiếm khiến Cung Hạo bất giác dựng hết cả tóc gáy!
May mắn là thanh kiếm kia không đâm trúng Cung Hạo, chỉ sượt qua trán hắn rồi cắm phập vào góc mái.
Thế nhưng Cung Hạo còn chưa kịp mừng thầm, một khắc sau bên tai liền vang lên một tiếng "rắc".
Thì ra một đầu của thanh xà nhà đã bị chuôi tiểu kiếm kia chém đứt, rồi từ trên mái rơi xuống. Thân thể Cung Hạo cũng theo đó rơi xuống, nhưng đây vẫn chưa phải là điều khiến hắn hoảng sợ nhất.
Dù sao với độ cao này, dù có ngã xuống đất thì cùng lắm cũng chỉ ê ẩm cái mông một chút, chẳng có gì đáng ngại.
Nhưng vấn đề là thanh tiểu kiếm kia lại chém đứt đầu xà nhà ở gần cửa chính đại điện, điều này đồng nghĩa với việc Cung Hạo vừa rơi xuống vừa trượt vào bên trong miếu thờ.
Cung Hạo nào muốn tự mình nếm thử tư vị của 【Tân Tự Tam Thập Nhất】, thấy vậy hắn vội vàng đưa tay, định bám lấy xà nhà để ổn định thân hình.
Nào ngờ ngay sau đó, hắn cảm thấy cổ tay chợt nhói lên, lại là thanh tiểu kiếm thứ hai vừa lướt qua bàn tay hắn.
Cung Hạo trừng lớn hai mắt, hắn đã nhận ra thanh tiểu kiếm ban nãy là phi kiếm trong truyền thuyết, nhưng điều khiến hắn không ngờ là phi kiếm này vậy mà lại có tới hai thanh!
Nhưng làm sao có thể?!
Kiếm tu là con đường được công nhận khó đi nhất trong giới tu hành, công sức và thời gian bỏ ra hoàn toàn không tương xứng với thành quả thu được, vì thế số lượng kiếm tu luôn ít đến đáng thương.
Gặp được một người đã là không dễ, huống hồ một lúc gặp phải hai người, vận may này đúng là cạn lời.
Sau khi ngã xuống đất, Cung Hạo mặc kệ cơn đau buốt từ lòng bàn tay truyền đến, cao giọng nói: "Cao nhân phương nào, xin hãy ra gặp mặt!"
Thế nhưng, đáp lại hắn là một tràng tiếng tụng kinh hùng tráng, sau đó trước mắt hắn liền xuất hiện một vị lão tăng toàn thân tỏa ra kim quang.
Mà sau lưng vị lão tăng kia còn có từng hàng tăng lữ, có nam có nữ, có già có trẻ, số lượng lên đến mấy trăm người.
Đợi tiếng phạn âm ngừng lại, vị lão tăng ở giữa cũng mở miệng.
"A di đà phật, thí chủ có thể tìm đến nơi này lúc lão tăng đang giảng kinh, đủ thấy có duyên với Phật, chi bằng cùng vào nghe đi."
Cung Hạo nghe vậy lập tức biến sắc, hoảng hốt nói: "Ta, ta còn chưa vào trong miếu, ngươi không thể ép ta..."
Hắn nói được nửa chừng thì bỗng khựng lại, bởi vì hắn phát hiện một tay của mình đang đặt ở phía bên kia ngưỡng cửa.
Chưa đợi Cung Hạo kịp rụt tay về, ngưỡng cửa kia liền thụt vào trong đất, lúc xuất hiện lại đã ở sau lưng Cung Hạo.
Vị lão tăng thì cười híp mắt nói: "Thí chủ quả nhiên có thiện căn."
Nói xong, ông ta lại nhìn bàn tay còn đang chảy máu của Cung Hạo, ôn tồn hỏi: "Đau lắm phải không?"
"Không đau."
Cung Hạo nghiến răng.
"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi, chỉ cần thí chủ làm theo lời lão tăng, lão tăng có thể đảm bảo tay phải của thí chủ sẽ không thuốc mà khỏi."
Cung Hạo chỉ cảm thấy dở khóc dở cười.
Bây giờ hắn chẳng còn tâm trí đâu mà sang khu phế tích kiểm tra xem Lục Cảnh sống chết ra sao, bởi tình thế của hắn lúc này đã nguy hiểm đến cực điểm.
Bất ngờ bị 【Tân Tự Tam Thập Nhất】 quấn lấy thì thôi, xung quanh lại còn có hai vị kiếm tu cao nhân tràn ngập địch ý với hắn.
Vì hai thanh phi kiếm lúc trước xuất hiện quá nhanh, Cung Hạo thậm chí còn không nhìn rõ chúng đến từ phương nào, bây giờ muốn đề phòng cũng chẳng biết phải làm sao.
Dù vậy, hắn vẫn nhanh chóng trấn tĩnh lại, không lập tức cầm máu cho tay trái, mà cố nén cơn đau buốt, dùng máu tươi trên đất để vẽ trận pháp.
Hắn định bố trí một mê trận để phòng thân, nhưng mới vẽ được chưa đến một nửa, sau lưng đã truyền đến một tiếng cười lạnh: "Yêu nghiệt phương nào, dám thi triển tà pháp trong Phật đường!"
Cung Hạo giật nảy mình, rồi lại cảm thấy giọng nói này có chút quen thuộc, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lục Cảnh đang đứng cách đó không xa, trừng mắt nhìn hắn.
Đừng nói, Lục Cảnh tuy chưa quy y, nhưng khi hắn xách cây thiền trượng đứng ở đó, lại thật sự có vài phần khí chất của một vị Phật môn hộ pháp.
Nhất là sau khi nói xong, hắn còn múa nửa bộ Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng ngay trước mặt Cung Hạo, xong việc còn không quên tạo dáng, trông hệt như một kép võ trên sân khấu kịch.
Sắc mặt Cung Hạo thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn cố nặn ra vẻ mặt mừng rỡ xen lẫn kinh sợ, lắp bắp nói: "Lục... Lục sư đệ, ngươi còn sống, quá, quá tốt rồi, ta còn tưởng ngươi đã xảy ra chuyện gì, sợ quá nên vội vàng đến đây tìm ngươi."
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn