Lục Cảnh và Tề Văn Nhân chia nhau hành động, một người phụ trách mò cá, người còn lại thì vào bếp lấy nồi.
Cuối cùng, hai người vẫn hẹn gặp nhau trên cây cầu nhỏ. Lục Cảnh bỏ con cá vừa vớt lại được vào trong nồi sắt, rồi lại múc nửa nồi nước từ trong hồ.
Hai người làm vậy chẳng phải để ăn món cá sống hầm nồi sắt.
Chủ yếu là vì quanh đây chẳng có mấy thứ vừa đựng được cá lại vừa dễ mang theo, ngó tới ngó lui cũng chỉ có cái nồi sắt lớn này là miễn cưỡng phù hợp.
Tề Văn Nhân đậy nắp nồi, dùng dây cỏ buộc chặt lại, sau đó ôm lấy con cá quý của mình cùng Lục Cảnh quay về tiền viện.
Lúc trước Lục Cảnh dùng cách đặc biệt để lẻn vào, giờ ra thì không thể dùng lại được nữa.
Nhưng dù sao người và vật đều đã tới tay, vả lại sắp rời khỏi Lương Thành nên Lục Cảnh cũng chẳng cần phải che giấu thân phận làm gì.
Vì vậy, hắn dứt khoát trèo tường nhảy ra, rơi ngay trước mặt một đội binh lính.
Bọn binh lính thấy Lục Cảnh đột ngột xuất hiện thì sững sờ, sau đó nhao nhao nắm chặt binh khí, có kẻ còn lớn tiếng báo động, gọi đồng đội gần đó tới hỗ trợ.
Thật trùng hợp, gã đội trưởng chính là kẻ đã xua đuổi Lục Cảnh ban ngày.
Gã hiển nhiên cũng nhận ra Lục Cảnh, hai mắt trợn trừng, quát lớn: “Lại là ngươi à, tiểu tử!”
Thế nhưng sau đó gã không vội lao lên tấn công, mà chỉ vẫy tay ra hiệu cho thuộc hạ bao vây, chặn hết đường lui của Lục Cảnh, dường như đã quyết tâm phải giữ hắn lại.
Nào ngờ, Lục Cảnh chỉ đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn bọn họ dần dần khép chặt vòng vây.
“Can đảm lắm, đây là ngươi tự tìm lấy!” Gã đội trưởng cười lạnh liên tục, đợi người của mình vào vị trí liền ra lệnh một tiếng, tất cả đồng loạt rút đao.
Bọn họ tuy không phải cao thủ võ lâm gì, nhưng nhờ vào năm tháng huấn luyện và chém giết mà có được sự ăn ý và kỷ luật không thể xem thường.
Bảy lưỡi đao cùng lúc vung ra, thanh thế quả thật phi phàm. Nhưng ngay khi những lưỡi đao sắc bén sắp chém trúng người Lục Cảnh, đám binh lính bỗng thấy tay mình trống trơn. Đến khi định thần lại thì đã thấy Lục Cảnh kẹp cả bảy thanh đao dưới nách.
Nụ cười trên mặt gã đội trưởng lập tức đông cứng.
Cao thủ võ lâm?!
May là đồng đội gần đó đến rất nhanh, chỉ một lát sau đã có thêm hai đội nữa xuất hiện, trong đó còn có một đội cung thủ đã bắt đầu giương cung lắp tên nhắm về phía Lục Cảnh.
Lần này, Lục Cảnh vẫn không hề né tránh, mặc cho từng mũi tên lao tới găm vào người mình.
Đám binh lính đứng bên cạnh còn tưởng đã thành công, nào ngờ những mũi tên đó khi chạm vào Lục Cảnh lại chẳng thể đâm xuyên qua da thịt hắn, ngược lại còn bị bắn văng ra ngoài.
Đây… đây là quái vật gì vậy?!
Thấy cảnh này, ai nấy đều kinh hãi.
Tiếp đó, họ lại thấy người đàn ông kia vung nắm đấm, lao vào giữa đám đông như hổ vào bầy dê, đánh gục toàn bộ đội cung thủ vừa bắn tên.
Lục Cảnh đại sát tứ phương bên ngoài phủ tướng quân không phải vì có sở thích bắt nạt kẻ yếu, hắn cố tình gây ra động tĩnh lớn chỉ để thu hút sự chú ý của quân phòng thủ gần đó.
Khi khóe mắt hắn liếc thấy một chiếc nồi sắt bay ra từ cổng chính, lướt qua con phố dài rồi đáp xuống một góc tối khác, hắn liền chuẩn bị kết thúc.
Lục Cảnh ném trả toàn bộ số đao sắt vừa thu được, đẩy lui những người đang vây quanh mình, sau đó vận khinh công, tung người định nhảy lên một tòa lầu nhỏ đối diện.
Nhưng đúng lúc này, bên tai hắn vang lên một giọng nói trầm thấp: “Muốn đi ư, không dễ dàng như vậy đâu.”
Vừa dứt lời, một bóng người tựa đại bàng từ trong đám binh lính bay vút ra, chớp lấy thời cơ Lục Cảnh đang ở giữa không trung không thể né tránh, tung một chưởng hung hãn vỗ vào sau lưng hắn.
Bị trúng đòn, Lục Cảnh như một quả bóng da, bay về phía trước với tốc độ nhanh hơn.
Trong đám binh lính cũng có người nhận ra kẻ vừa ra tay, kích động hô lên: “Ni Ma pháp vương, là Ni Ma pháp vương! Tiểu tử kia bị Ni Ma pháp vương đánh trọng thương rồi, mọi người mau đuổi theo!”
Thế nhưng, lời của hắn còn chưa dứt đã bị một tiếng quát khẽ cắt ngang: “Tất cả đứng lại!”
Người nói là một thư sinh tay cầm quạt sắt. Hắn gọi đám binh lính định đuổi theo lại, sau đó cũng không giải thích nhiều lời, cất bước đi đến bên một vị lạt ma đầu trọc tai to.
Chỉ thấy vị lạt ma kia hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, đứng bất động tại chỗ, cả người như hóa đá.
Gã thư sinh không nói hai lời, đặt một tay lên ngực vị lạt ma.
Chỉ một lát sau, đỉnh đầu cả hai người đều bốc lên khói trắng lượn lờ, đây là dấu hiệu nội lực đã được vận chuyển đến cực hạn.
Sau trọn một nén nhang, vị lạt ma kia mới mở mắt ra lần nữa, “oa” một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt kinh hãi nói: “Nội công thật thâm hậu!”
Gã thư sinh cũng thu công, thở dài: “Người này tuyệt đối là cao thủ nhất lưu, hơn nữa không phải loại tầm thường. Kẻ như vậy lẻn vào phủ tướng quân, e rằng mưu đồ không nhỏ.”
Hắn vừa nói xong, đã thấy quản gia bên cạnh có vẻ mặt hơi kỳ quái, liền hỏi: “Sao thế, đã điều tra ra kẻ đó làm ai trong phủ bị thương chưa?”
“Không có, hắn không làm ai bị thương, chỉ bắt đi vị An lão sư dạy học cho tiểu công tử và một con cá chép. À phải rồi, hắn còn để lại một thỏi bạc trên cầu, nói là tiền mua cá.”
“Cá chép?”
Ni Ma pháp vương và gã thư sinh nghe vậy không khỏi nhìn nhau ngơ ngác.
…
Ở một nơi khác, Lục Cảnh đã hội hợp lại với Tề Văn Nhân.
Ẩn Thân Thuật của Tề Văn Nhân chỉ duy trì được một lúc, vừa chạy khỏi phủ tướng quân không bao lâu thì thân hình đã hiện ra trở lại.
May mắn là cả quá trình hữu kinh vô hiểm. Vừa rồi ông cũng thấy Lục Cảnh bị đánh trúng giữa không trung, còn lo cho hắn một phen, nhưng sau đó thấy Lục Cảnh bình an vô sự thì cũng yên lòng.
“Ngươi ở đâu, chúng ta đến đó nghỉ qua đêm trước, đợi sáng mai khi cổng thành vừa mở liền rời đi.” Tề Văn Nhân ôm chiếc nồi sắt nói.
Nhưng lúc này, Lục Cảnh lại nghĩ đến một vấn đề khác, bèn hỏi: “Tề đại nhân, ngài có rành về Thạch Châu và Đồng Thổ Ty không?”
“Không rành, ta chỉ là một học giả, đến Lương Châu vốn là để điều tra bí cảnh kia, kết quả lại vô tình phát hiện ra con cá chép này.” Tề Văn Nhân đáp.
“Ồ, ta cũng hoàn toàn không biết gì về Thạch Châu và Đồng Thổ Ty, hai chúng ta cứ thế mà đi chẳng phải là hoàn toàn mù tịt hay sao?” Lục Cảnh xoa cằm nói.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Tề Văn Nhân tuy là tiền bối, nhưng đúng như lời ông tự nói, ngày thường ông chỉ chuyên tâm nghiên cứu, không mấy quan tâm đến chuyện khác, cho nên gặp vấn đề cũng vô thức hỏi Lục Cảnh chứ không có chủ kiến gì.
“Tìm người dẫn đường thôi, ta biết một người hẳn là rất rành Thạch Châu.”
“Ai vậy?”
“La Trưởng sử, ông ấy là trưởng sử của Đồng Thổ Ty. Bất kể là tình hình của Đồng Thổ Ty hay Thạch Châu, ông ấy chắc chắn đều nắm rất rõ. Có ông ấy giúp, chúng ta tìm cá cũng sẽ dễ dàng hơn.”
“Ý thì hay đấy, nhưng liệu ông ta có chịu đi tìm cá với chúng ta không?” Tề Văn Nhân nói, “Hay là ta bẩm báo lên Ti Thiên Giám, để trong nha môn tìm cấp trên của La Trưởng sử, nhờ người đó đích thân đứng ra thuyết phục ông ấy…”
Nói đến đây, Tề Văn Nhân bỗng khựng lại, vì ông đã nhận ra cấp trên của La Trưởng sử hình như chính là Đồng Thổ Ty.
“Không cần phiền phức vậy đâu, để ta đi thuyết phục ông ấy là được.” Lục Cảnh vỗ ngực nói.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn