"Lục đại hiệp," Lạc Thành Tùng ôm quyền, khách sáo nói: "Ngọn gió nào đã đưa ngài tới đây vậy?"
Lục Cảnh nhất thời cũng không biết nên trả lời hắn thế nào, dù sao chuyện tà ma xuất thế cũng chỉ là lời nói từ một phía của bà bà bán tò he kia mà thôi.
Hiện tại mọi chuyện còn chưa rõ ràng, Lục Cảnh cũng không tiện nói những lời gây hoang mang.
Hắn nghĩ ngợi rồi hỏi: "Đêm nay chính đạo hội minh, ta có thể tham gia không?"
"Chuyện này... Mặc dù tối nay chủ yếu là các môn phái thương thảo công việc, nhưng Lục đại hiệp thân là cao thủ chính đạo, hiệp danh vang xa, nếu ngài bằng lòng tham dự và làm chứng, mọi người đương nhiên cầu còn không được. Lạc mỗ xin đưa ngài vào trong."
"Đợi một chút," Lục Cảnh nói, "đừng vội đưa ta vào chỗ ngồi, hãy cho ta biết đêm nay trong lầu này có những ai đã."
Lạc Thành Tùng nghe vậy thì khẽ sững sờ, nhưng ông cũng là người từng trải, không hỏi nhiều mà gật đầu đáp: "Kinh sư là địa bàn của Trường Nhạc bang chúng ta, lần chính đạo hội minh này cũng do Trường Nhạc bang phụ trách tiếp đãi và sắp xếp, cho nên Lý bang chủ đã sớm có mặt tại Trạng Nguyên lâu rồi."
"Ngoài Lý bang chủ, những người tới tham gia hội minh lần này còn có Hàn các chủ của Tẩy Kiếm Các, Tuệ Thông phương trượng của Huyền Không Tự, Thu các chủ của Vân Thủy Tĩnh Từ Các, Lữ trang chủ của Tiêu Dao sơn trang..."
Lạc Thành Tùng còn định kể tiếp nhưng bị Lục Cảnh phất tay ngắt lời: "À... những vị tai to mặt lớn kia thì không cần kể nữa, còn những người đi theo họ, có danh sách không?"
Trên đường tới đây, Lục Cảnh đã suy nghĩ, nếu trong Trạng Nguyên lâu có yêu tà trà trộn vào thì nơi ẩn nấp khả dĩ nhất là ở đâu.
Đầu tiên hắn nghĩ đến đương nhiên là đầu bếp, thị nữ và tiểu nhị trong tửu lâu.
Nhưng Lục Cảnh lại cảm thấy những người này chắc hẳn đã được Lý Bất Phàm điều tra qua. Lần chính đạo hội minh này không phải chuyện đùa, người đến đều là chưởng môn, các chủ của các phái, toàn là những nhân vật tầm cỡ trong võ lâm, Trường Nhạc bang chắc chắn không muốn xảy ra bất cứ sự cố nào trong thời gian này.
Đặc biệt là phải nghiêm phòng yêu nhân Ma đạo trà trộn vào, nên khả năng những người này có vấn đề ngược lại là nhỏ nhất.
Thế là Lục Cảnh lại nghĩ đến những người đi theo của các phái.
Trong những đại hội võ lâm như thế này, nhân vật chính đương nhiên là những cái tên uy chấn bát phương, nhưng thân là người đứng đầu một phái, họ thường rất ít khi hành động một mình.
Đoàn tùy tùng phần lớn là sự kết hợp giữa trưởng lão và đệ tử.
Việc mang theo đệ tử rất dễ hiểu, đó là thông lệ của giang hồ, bởi vì dạy dỗ đệ tử không phải chỉ dạy võ nghệ là xong. Võ lâm không chỉ có chém chém giết giết, mà còn có nhân tình thế thái.
Đệ tử không được ra ngoài thì không thể mở mang tầm mắt, không thể kết giao bằng hữu, cũng rất khó rèn luyện và trưởng thành. Cứ như vậy, dù võ công có luyện tốt đến đâu thì tương lai cũng chỉ là một kẻ võ si mà thôi.
Mà đệ tử đông thì cần có người quản thúc, những việc ăn uống ngủ nghỉ hằng ngày cũng cần sắp xếp. Chưởng môn chắc chắn không có thời gian lo những chuyện vặt vãnh này, nên lúc đó cần trưởng lão ra mặt, mặt khác khi cần họ cũng có thể bảo vệ an toàn cho chưởng môn.
Và thành phần những người này thì khá phức tạp.
Lạc Thành Tùng nghe vậy có chút do dự, nhưng cũng không giấu giếm: "Danh sách khách mời tối nay chúng ta quả thực có một bản, nhưng nếu Lục đại hiệp không thể cho chúng ta một lời giải thích hợp lý, ta cũng rất khó đưa bản danh sách này ra."
Lục Cảnh lúc này đã nghĩ ra một lời giải thích: "À... lúc trước ta uống rượu ở tửu lâu, tình cờ gặp một vị nữ hiệp, trò chuyện một hồi rất tâm đầu ý hợp. Nhưng ta chỉ biết họ của nàng mà không biết tên, cũng không rõ nàng thuộc môn phái nào."
"Chỉ nhớ nàng có nói là theo sư tôn đến tham gia chính đạo hội minh, cho nên tối nay ta cũng vội vàng chạy tới, muốn xem có thể tìm lại được nàng trong đám đông hay không."
Lạc Thành Tùng nghe Lục Cảnh nói vậy thì nhất thời cạn lời.
Hay thật, hóa ra là vì tán gái mà chạy thẳng đến đại hội võ lâm.
Lục Cảnh đại hiệp lừng lẫy giang hồ chẳng lẽ cũng là một kẻ háo sắc sao?
Nhưng Lạc Thành Tùng nghĩ lại cũng phải, Lục Cảnh tuổi trẻ thành danh, một bước lên mây, xung quanh chắc chắn không thiếu nữ tử vây quanh. Người trẻ tuổi lại không có sức kiềm chế, biến thành bộ dạng bây giờ cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ là vẻ mặt không khỏi có chút khó coi.
Tuy trong lòng thầm chê Lục Cảnh là kẻ háo sắc, nhưng chuyện nhỏ nhặt tiện tay này Lạc Thành Tùng vẫn nên giúp. Dù sao nữ tử kia cũng có sư môn sau lưng, Lục Cảnh tìm được cũng không thể dùng sức mạnh.
Hơn nữa nói không chừng đôi nam nữ trẻ tuổi này vốn dĩ đã tình chàng ý thiếp.
Có lẽ vị nữ hiệp kia đã hẹn Lục Cảnh tìm đến đây, nên Lạc Thành Tùng liền ra hiệu cho người bên cạnh đi lấy danh sách.
Lục Cảnh cầm danh sách trong tay, giả vờ xem một vòng, đương nhiên là chẳng nhìn ra được gì.
Thế là hắn nói với Lạc Thành Tùng: "Bản danh sách này có thể cho ta mượn dùng một lát được không? Tìm được người sẽ trả lại cho ngài ngay."
Lạc Thành Tùng còn có thể nói gì, chỉ đành chấp nhận.
Sau đó, ông liền thấy Lục Cảnh lại từ trong ngực lấy ra một chiếc mặt nạ da người, đeo lên mặt, lập tức biến thành một người xa lạ khác, còn nháy mắt với ông: "Làm phiền Lạc phó bang chủ giữ bí mật giúp ta."
Lạc Thành Tùng chỉ có thể cảm thán, người trẻ tuổi bây giờ quả là biết cách chơi hơn bọn ta ngày xưa nhiều.
Lục Cảnh dùng là gương mặt Thích Quỳ, trước đây chỉ lộ diện một lần khi vào hoàng cung, trong Trạng Nguyên lâu này hẳn là không có ai từng thấy qua.
Không, nói vậy cũng không chính xác, bởi vì Yến Quân quả thực đã từng thấy qua chiếc mặt nạ da người này của Lục Cảnh.
Cho nên khi nhìn thấy Lục Cảnh, nàng liền nhận ra ngay, lông mày không khỏi cau lại.
Nàng vốn đã hạ quyết tâm từ nay về sau sẽ cố gắng tránh xa người nào đó, nào ngờ mới chưa qua nửa ngày đã lại gặp phải.
Hơn nữa, chính đạo hội minh tối nay cũng chẳng liên quan gì đến Lục Cảnh, Yến Quân không biết hắn chạy tới đây làm gì.
Nàng nghĩ ngợi, bèn giả vờ như không nhìn thấy, nhưng Yến Quân không ngờ Lục Cảnh thấy nàng lại chủ động tiến lại gần, nháy mắt ra hiệu với nàng.
Yến Quân thấy vậy, cũng đành tìm một nơi vắng người đứng đợi, chờ Lục Cảnh đến gần rồi mới hạ giọng nói: "Ta tưởng lúc chiều ta đã nói rất rõ ràng rồi."
"Đúng vậy, nhưng ta đến đây không phải vì chuyện đó," Lục Cảnh nói, "ta nhận được tin, tối nay ở đây có thể sẽ có yêu nhân Ma đạo, hoặc là quỷ vật xuất hiện."
Lông mày Yến Quân nhíu lại càng chặt: "Rốt cuộc là yêu nhân Ma đạo, hay là quỷ vật?"
"Ta cũng không biết." Lục Cảnh nói thật.
Trên tờ giấy chỉ ghi là tà ma xuất thế, Lục Cảnh cũng không chắc thứ xuất thế này rốt cuộc là một đại ma đầu lợi hại nào đó, hay là quỷ vật.
Cũng may Yến Quân giống hắn, cũng xuất thân từ thư viện, nghe thấy hai chữ "quỷ vật" liền lập tức cảnh giác.
Nàng không nói nhảm nữa, hỏi thẳng: "Manh mối cụ thể đâu?"
"Cũng không có, cho nên ta mới đến tìm ngươi giúp đỡ." Lục Cảnh nói.
"Ngươi nghi ngờ những người đi theo của các phái sao?"
Yến Quân phản ứng rất nhanh, từ mấy câu nói vắn tắt của Lục Cảnh lúc trước, cùng với bộ dạng cải trang của hắn hiện tại, nàng lập tức đoán ra hắn định làm gì.
"Không sai, nhưng ta xem danh sách rồi, tối nay người đến hơi nhiều... Hơn nữa ngươi cũng biết ta không phải đệ tử đại phái, những người trên danh sách này ta chẳng quen mấy ai."
Lục Cảnh không biết rằng, ngay lúc hắn và Yến Quân đang thì thầm to nhỏ, cách đó không xa, Lạc Thành Tùng cũng đang nhìn mà há hốc mồm.
Lạc Thành Tùng thật sự không ngờ người mà Lục Cảnh định tán tỉnh tối nay lại là ái đồ của Thu Mặc Ly, các chủ đời tiếp theo của Vân Thủy Tĩnh Từ Các, người được mệnh danh là đệ nhất nhân thế hệ trẻ, Yến Quân.
Gã này đúng là sắc đảm bao thiên mà