"Bị lừa chuyện gì vậy?" Ôn Tiểu Xuyến ghé sát vào, tò mò hỏi.
"Bị tên Hoằng Liên kia gài cho một vố. Ban đầu ta chỉ muốn tìm chân giải của Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng thôi." Lục Cảnh cười khổ, "Giờ thì hay rồi, đến cả ta cũng bị cuốn vào. Giang hồ... quả thật quá hiểm ác."
Lục Cảnh cảm khái.
Bí tịch nội công chính là khắc tinh số một của hắn, tám mươi hai năm Tiểu Kim Cương Kình này e là không gánh nổi.
Trong khi đó, Tuyền Cơ ở bên cạnh lại hiểu lầm ý của hắn, "Biết đâu gã kia chỉ đang lừa chúng ta thôi, sau lưng hắn chưa chắc đã là toàn bộ Phật môn."
"Đúng vậy." Lục Cảnh đáp, "Gã kia là một hòa thượng, ta đã nhìn ra ngay từ lúc hắn vừa bước vào cửa. Tuy hắn cố che giấu thân phận bằng cách quấn khăn trên đầu, nhưng làm vậy lại càng thêm lạy ông tôi ở bụi này."
"Chậc chậc, mười triệu lượng bạc mà cũng gom góp được, mấy vị hòa thượng Phật môn này đúng là giàu thật." Lục Cảnh nói, cuối cùng lại bổ sung một câu, "Haizz, sao người nào người nấy đều thích tỏ ra thần bí như vậy chứ. Cứ thẳng thắn một chút, nói thẳng trong hộp là 《 Võ Kinh 》 thì ta đã chẳng bán cho hắn rồi sao?"
"Có lẽ hắn cũng lo lắng tin tức Phật môn có được 《 Võ Kinh 》 sẽ bị lan truyền ra ngoài." Hạ Hòe nói, "Dù sao các môn phái khác... chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn Phật môn độc chiếm 《 Võ Kinh 》. Mỗi lần có thần công tuyệt học xuất thế, giang hồ lại dấy lên một trận gió tanh mưa máu. Huống hồ lần này lại là 《 Võ Kinh 》, bộ thần công đệ nhất thiên hạ."
"A, nếu vậy thì, mấy vị hòa thượng kia chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu." Ôn Tiểu Xuyến nói, "Bọn họ biết đâu đã mai phục sẵn ngoài tiền trang rồi, không biết có bao nhiêu người nữa, làm sao bây giờ, có cần gọi người từ thư viện đến không?"
"Không cần đâu, một mình ta là đủ rồi. Vừa hay tâm trạng ta đang không tốt, coi như là vận động gân cốt một chút."
Lục Cảnh lên dây cót tinh thần.
"Ngươi cứ yên tâm ra tay, Tiểu Xuyến và Tuyền Cơ cô nương cứ để ta trông chừng cẩn thận." Hạ Hòe nói.
"Vậy ta sẽ reo hò cổ vũ cho ngươi." Ôn Tiểu Xuyến cũng cười hì hì.
Trong bốn người, có lẽ người thật sự lo lắng chỉ có mình Tuyền Cơ.
Dù sao lần này, đối thủ của họ chính là cả Phật môn. Riêng một Huyền Không Tự đã có hơn mười vị cao thủ nhất lưu, mà trong thiên hạ này cũng đâu chỉ có mỗi một ngôi chùa Huyền Không Tự.
Thế nhưng Lục Cảnh chỉ có một mình, hai tay không, trong lòng Tuyền Cơ vẫn không khỏi lo lắng.
Thế nhưng, Lục Cảnh đã đứng dậy khỏi ghế, đặt lại chiếc cà sa và lá thư vào hộp sắt, rồi cất chiếc hộp vào trong tay áo.
"Đi thôi."
Nói rồi, hắn đi đầu ra khỏi phòng.
Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi cửa, Lục Cảnh thực ra đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với một đòn tấn công bất ngờ, nhưng cuối cùng lại chẳng có chuyện gì xảy ra.
Mãi cho đến khi cả bốn người bước ra khỏi tiền trang, họ mới thấy lại vị hòa thượng quấn khăn giả làm quý công tử nhà giàu lúc trước trên đường lớn.
Vị hòa thượng cũng nhìn thấy bốn người Lục Cảnh, nhưng không hề mở lời chào hỏi, trên mặt cũng không có bất kỳ biểu cảm nào, cứ như thể không hề quen biết họ.
Mãi đến khi bốn người Lục Cảnh lên xe ngựa, hắn mới lật mình lên ngựa, rồi cứ không xa không gần mà bám theo phía sau.
Lục Cảnh kéo rèm xe xuống, "Mấy gã Phật môn này làm việc thật lề mề rắc rối, cướp bóc mà thôi cũng lắm điều kiêng kỵ, cứ phải đợi chúng ta rời khỏi thành mới chịu ra tay."
Nói xong, Lục Cảnh vươn tay chộp lấy con mèo đen từ trên đùi Tuyền Cơ, bảo nó, "Đi, tìm A Mộc về đây."
Mèo đen đang được Tuyền Cơ gãi cho khoan khoái, chẳng thèm để ý đến hắn.
Kết quả là ngay giây sau, nó đã bị Lục Cảnh ném thẳng ra ngoài qua cửa sổ xe.
Mèo đen không khỏi giận tím mặt, vì sự việc xảy ra quá đột ngột nên lúc rơi xuống, nó đã dùng nguyên cả mặt để tiếp đất.
Nó định xông vào quyết chiến một trận với Lục Cảnh ngay tại chỗ, nhưng vừa nghĩ đến đối phương có phi kiếm, mà bây giờ còn không chỉ một thanh, mèo đen lại bình tĩnh trở lại, đành miễn cưỡng trèo lên mái nhà đi tìm A Mộc.
Trước khi vào tiền trang, Lục Cảnh sợ A Mộc buồn chán nên đã để nó tự do đi dạo.
Lúc này sắp đi, đương nhiên phải mang đứa nhỏ theo, hơn nữa trong lá thư mà Hoằng Liên đại sư để lại có một chuyện cũng khiến Lục Cảnh rất để tâm.
Theo lời Hoằng Liên đại sư, chiếc cà sa này là do một tiểu mộc nhân đưa cho ông.
Hoằng Liên đại sư nghi ngờ tiểu mộc nhân đó chính là Mộc tôn giả, người đã luôn ở bên cạnh Phật Tổ khi ngài thuyết pháp năm xưa. Đáng tiếc là trong kinh Phật chỉ có tên của Mộc tôn giả chứ không có hình vẽ, nên hậu thế cũng không biết Mộc tôn giả rốt cuộc trông như thế nào.
Chẳng bao lâu sau, mèo đen đã đưa A Mộc lên xe ngựa, rồi lại nằm về trong lòng Tuyền Cơ.
Còn Lục Cảnh thì gọi A Mộc đến trước mặt, quan sát nó một lượt từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, rồi hỏi, "Ngươi từng gặp Hoằng Liên đại sư chưa?"
A Mộc khẽ gật đầu.
Lục Cảnh hít một hơi thật sâu, hay cho lắm. Đại lão giấu mặt lại ở ngay bên cạnh mình. Hắn và A Mộc đã ở chung hơn ba năm mà hoàn toàn không ngờ gã nhóc này lại có mối liên hệ với Hoằng Liên đại sư.
Nó giấu cũng kỹ quá rồi.
Mà không đúng, hình như là do mình chưa từng hỏi đến thì phải.
Nhưng Lục Cảnh vẫn luôn xem A Mộc như con gái mình, nên trong tiềm thức cứ cho rằng tuổi của tiểu mộc nhân hẳn còn rất nhỏ, trong khi Hoằng Liên đại sư đã qua đời từ rất lâu rồi, thế nên Lục Cảnh cũng không hề liên hệ hai người họ với nhau.
"Sau khi gặp Hoằng Liên đại sư, có phải ngươi còn đưa cho ông ấy một chiếc cà sa không?" Lục Cảnh hỏi tiếp.
A Mộc lại gật đầu.
"Tại sao?"
A Mộc dùng đôi tay gỗ nhỏ bé của mình khua múa.
"Bởi vì... ông ấy là một hòa thượng trọc đầu sao? Hơn nữa ông ấy đối xử với ngươi rất tốt?"
Lục Cảnh quả là bậc thầy A Mộc ngữ, tiểu mộc nhân chỉ khua tay một hồi mà hắn đã hiểu được phần lớn ý tứ.
A Mộc tiếp tục gật đầu.
Lục Cảnh hít sâu một hơi, sau đó hỏi đến vấn đề quan trọng nhất, "Ngươi... có phải là Mộc tôn giả không?"
A Mộc đứng ngây ra tại chỗ, dường như không hiểu "Mộc tôn giả" nghĩa là gì.
"Vậy ngươi đã từng gặp Phật Tổ chưa?"
Lần này A Mộc cuối cùng cũng hiểu, nó lắc đầu.
Lục Cảnh thở phào nhẹ nhõm, may quá, ít nhất sau này không cần phải gọi nó là tiền bối, nếu không thì chẳng khác nào lúc nào cũng kè kè một ông già bên người hay sao.
Mặc dù A Mộc đã gặp Hoằng Liên đại sư, tính ra tuổi tác thật sự cũng lớn hơn hắn rất nhiều.
Nhưng Lục Cảnh có thể giả vờ không nhớ mà.
Hắn xoa đầu tiểu mộc nhân, cảm khái nói, "Nhóc con nhà ngươi, rốt cuộc là từ đâu đến vậy."
Trong lúc nói chuyện, xe ngựa bỗng nhiên dừng lại.
Ngay sau đó, người phu xe đang ngồi phía trước liền nhảy khỏi xe, cũng chẳng cần xe nữa mà cứ thế lảo đảo chạy đi mất.
Lục Cảnh biết vở kịch hay sắp bắt đầu.
Hắn vén rèm cửa sổ xe lên, liền thấy sáu kỵ sĩ đang đứng chắn trước xe ngựa.
Lúc này, xe ngựa đã ra khỏi thành, tuy vẫn còn trên quan đạo, nhưng vì huyện thành nhỏ phía sau không mấy nổi danh nên thương nhân và lữ khách qua lại cũng không nhiều, trên đường chẳng có mấy ai, quả là một nơi thích hợp để ra tay.
Tiếp đó, Lục Cảnh lại nhìn ra sau, thấy thêm năm kỵ sĩ khác, trong đó có cả gã đàn ông giả làm công tử nhà giàu lúc trước.
Cộng lại vừa tròn mười một người, vừa đủ lập một đội bóng.
Cảm giác... hơi ít thì phải.
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽