Virtus's Reader
Tiên Đan Cho Ngươi Độc Dược Về Ta

Chương 781: CHƯƠNG 93: NẠP DƯƠNG CHÂN KHÍ, PHẢN PHÁC QUY CHÂN

Rõ ràng là mới đây thôi chàng vừa có được thần công đệ nhất thiên hạ, lại còn giải quyết viên mãn cơn nguy khốn theo sau đó, thế nhưng sắc mặt Lục Cảnh lại chẳng có mấy phần vui mừng, ngược lại còn trông có vẻ tâm sự nặng trĩu.

Chàng cũng chẳng còn tâm tư nào mà đi dạo chơi ngắm cảnh nữa, vội vàng đưa ba nàng trở về thư viện.

Vừa về đến nơi, Lục Cảnh liền đi thẳng vào sân của mình.

Lúc này, chỉ còn một canh giờ nữa là đến lần làm mới nội lực tiếp theo của chàng.

Lục Cảnh chuẩn bị sơ qua một chút, rồi khoanh chân ngồi trên giường.

Lần giao thủ trước đó với mười ba vị cao tăng Phật môn như thiền sư Vân Hạc đã tiêu hao mất bảy tám phần nội lực trong cơ thể chàng, nhưng để cho chắc ăn, Lục Cảnh vẫn dùng nốt chút nội lực còn lại để tu luyện Hỏa Lân Giáp.

Một canh giờ sau, đan điền của chàng đã trống không, chẳng còn sót lại một tia nội lực nào.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc sau, đan điền vốn đã khô cạn lại dồi dào trở lại một cách thần kỳ.

Chỉ là lần này, luồng chân khí chiếm cứ bên trong không còn là Tiểu Kim Cương Kình mà Lục Cảnh đã quen thuộc nữa.

Quả nhiên, Lục Cảnh khẽ nở một nụ cười khổ.

Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến.

Lần đầu tiên chàng có được nội lực cũng trải qua một quá trình tương tự, Chương Tam Phong vừa dạy chàng Tiểu Kim Cương Kình, Lục Cảnh còn chưa kịp bắt đầu tu luyện thì sáng hôm sau đan điền đã bị Tiểu Kim Cương Kình lấp đầy.

Vì vậy về sau chàng luôn rất cẩn thận, có ý thức né tránh những bí tịch nội công khác.

Dù sao Tiểu Kim Cương Kình đã là tâm pháp bị võ lâm công nhận là rác rưởi nhất mà chàng còn sắp chịu không nổi, nếu đổi sang tâm pháp khác, áp lực tiêu hao nội lực mỗi ngày của Lục Cảnh sẽ chỉ càng lớn hơn.

Nhưng có lẽ, chuỗi ngày an ổn đã khiến Lục Cảnh có chút lơ là cảnh giác. Cộng thêm lần này chàng vốn dốc sức tìm hiểu chân nghĩa của Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng, mà cuốn 《 Võ Kinh 》 lại viết quá đỗi thâm sâu, tối nghĩa. Đến khi Lục Cảnh kịp nhận ra thì sai lầm lớn đã thành hình.

Sự đã đến nước này, Lục Cảnh chỉ thở dài một lát rồi lại lấy lại tinh thần, bắt đầu nghiên cứu luồng nội lực mới của mình.

Phương pháp tu luyện nội công được ghi chép trong 《 Võ Kinh 》 không hề có tên, dù sao nếu lời đồn không sai, đây có lẽ là bộ pháp môn tu luyện nội công đầu tiên trên thế gian này.

Rất nhiều cách gọi trong đó thậm chí còn khác biệt với võ lâm ngày nay, ví như trong 《 Võ Kinh 》 gọi nội lực là dương khí, và cách dùng từ có phần gây hiểu lầm này cũng khiến Lục Cảnh đọc xong mới nhận ra.

Tóm lại, vì là bộ công pháp đầu tiên, không cần phải phân biệt với các công pháp tu luyện khác, nên Phật Tổ cũng lười đặt cho nó một cái tên tử tế, cứ thuận miệng gọi là Tố Nạp Dương.

Thế là Lục Cảnh cũng thuận thế gọi luồng nội lực trong đan điền mình hiện tại là Nạp Dương chân khí.

Bởi vì 《 Võ Kinh 》 chỉ vỏn vẹn mấy trăm chữ, phần liên quan đến nạp dương lại càng chỉ có hơn một trăm chữ, tất nhiên cũng chẳng có lấy nửa chữ miêu tả về đặc điểm hay công dụng của luồng chân khí này.

Cho nên bây giờ Lục Cảnh chỉ có thể tự mình tìm tòi.

Điều chàng quan tâm nhất dĩ nhiên vẫn là vấn đề tiêu hao nội lực, sau khi ra sân thử múa một bộ Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng, lòng Lục Cảnh liền chùng xuống.

Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng tốc độ tuần hoàn của Nạp Dương chân khí giữa hai mạch Nhâm Đốc lúc này vẫn khiến chàng kinh ngạc.

Sao mà nhanh quá vậy.

Chàng vừa mới phát lực một lần, Nạp Dương chân khí mới đã lập tức sinh ra không ngừng nghỉ giữa hai mạch Nhâm Đốc, cộng thêm kinh mạch đã được canh đuôi chuột cải tạo, tốc độ tiêu hao nội lực của Lục Cảnh hiện giờ căn bản không tài nào đuổi kịp tốc độ bổ sung.

Khi chàng đổi sang Phong Vân Biến và Khai Bia Chưởng cũng gặp tình huống tương tự, thậm chí Lục Cảnh trực tiếp dùng Nạp Dương chân khí để tu luyện Hỏa Lân Giáp, luyện trọn một nén nhang, quay đầu nhìn lại đan điền của mình, vẫn cứ đầy ắp như cũ.

Không được, phải tìm cách nào tiêu hao nội lực nhanh hơn mới có thể đo lường được giới hạn hồi phục của Nạp Dương chân khí rốt cuộc ở đâu.

Người đầu tiên Lục Cảnh nghĩ đến là Yến Quân, lần trước chàng và Yến Quân so đấu nội lực, tuy đã thắng nhưng Tinh Vân Thần Công của Yến Quân cũng để lại cho chàng ấn tượng sâu sắc.

Bộ vô thượng mật điển này của Vân Thủy Tĩnh Từ Các có thể giúp người tu luyện biến chân khí của mình thành từng vòng xoáy nhỏ, thông qua đó mà tiêu hao nội lực của đối thủ trên diện rộng.

Đáng tiếc khi Lục Cảnh đến ngoài viện của Yến Quân lại phát hiện bên trong không có người, hỏi người bên cạnh mới biết, Yến Quân đã ra ngoài phá án, mà còn đi được hai ngày rồi.

Thế là Lục Cảnh đành chuyển mục tiêu sang những người khác, Hạ Hòe đương nhiên sẽ không từ chối chàng, nhưng tu vi nội công của Hạ Hòe dù sao cũng chỉ ở cảnh giới nhị lưu, hơn nữa công pháp nàng tu hành tuy không tệ nhưng cũng chẳng phải tuyệt học.

Lục Cảnh lo rằng vẫn không đo lường được, còn về phần Ôn Tiểu Xuyến thì càng không cần phải nói, thuần túy là tặng không.

Thấy những người bên cạnh đều chẳng có hy vọng gì, Lục Cảnh đành phải mở rộng phạm vi lựa chọn, cuối cùng cũng tìm được một cao thủ nhất lưu hiện đang rảnh rỗi và bằng lòng luyện tập cùng chàng.

Lục Cảnh cũng chẳng kịp chào hỏi trước, liền chạy thẳng đến cửa.

"Kể từ lần từ biệt ở Trạng Nguyên Lâu, ta đã rất lâu không gặp ngươi, còn tưởng ngươi đã rời khỏi kinh thành rồi chứ, sao bỗng dưng lại có hứng đến luận bàn với ta vậy."

Lý Bất Phàm dẫn Lục Cảnh vào trong diễn võ đường của Trường Nhạc Bang, đoạn chỉ vào giá vũ khí bên cạnh, "Ngươi muốn dùng binh khí gì thì có thể tự chọn, nhưng đều là loại chưa khai phong."

"Lý bang chủ dùng binh khí gì?"

"Ta không cần." Lý Bất Phàm lắc đầu nói, "Không phải khách sáo với ngươi, tuy Lý mỗ cũng có tập qua một ít đao thương, nhưng sở trường nhất vẫn là quyền chưởng. Đối với người ngoài thì sao cũng được, nhưng đối mặt với Lục đại hiệp ngươi, ta chắc chắn không thể thất lễ."

"Vậy ta cũng không dùng binh khí." Lục Cảnh nói.

Lý Bất Phàm hơi bất ngờ, "Ta nhớ vũ khí thuận tay nhất của Lục đại hiệp hình như là thiền trượng mà, chỗ chúng ta bây giờ cũng có."

"Không sao, ta dùng cước pháp cũng vậy."

"Được thôi." Lý Bất Phàm cũng không khuyên nữa.

Y chu đáo cho các đệ tử trong diễn võ đường lui ra, cuối cùng chỉ còn lại hai người, như vậy thì bất kể hôm nay ai thắng ai thua cũng không sợ bị truyền ra ngoài, làm tổn hại thanh danh.

Hai người đứng đối mặt nhau.

Thấy Lý Bất Phàm gật đầu ra hiệu có thể bắt đầu, Lục Cảnh liền hô một tiếng rồi lao tới.

Thế nhưng lần này khi chàng dùng ra Phong Vân Biến, lại cảm thấy có chút khác biệt so với ngày thường, thực ra lúc luyện tập Phong Ma Nhất Bách Linh Bát Trượng trong sân trước đó Lục Cảnh đã nhận ra một vài điểm khác lạ.

Có điều lúc ấy sự chú ý của chàng chủ yếu đặt vào việc tiêu hao nội lực, nên không để tâm đến chuyện này lắm.

Nhưng bây giờ khi luận bàn với Lý Bất Phàm, cảm giác này lại trở nên rất rõ ràng.

Mà Lý Bất Phàm thấy Lục Cảnh một cước đá tới, mắt cũng sáng lên, cất lời khen, "Cước pháp hay!"

Phong Vân Biến là môn võ công có chiêu thức tinh diệu và phức tạp nhất mà Lục Cảnh nắm giữ hiện giờ, ngoại trừ môn võ học kỳ hoa Tứ Bình Bát Ổn ra, vậy mà dù thế nó vẫn kém hơn những môn võ học đỉnh tiêm chân chính, càng không cần phải nói đến các tuyệt học trấn phái của những đại phái.

Ví như chưởng pháp mà Lý Bất Phàm tu luyện chính là Tiên Thiên Vô Cực Chưởng lừng danh của Trường Nhạc Bang.

Theo lý mà nói, Phong Vân Biến đáng lẽ không thể lọt vào mắt xanh của y, nhưng một cước này của Lục Cảnh lại khiến vị bang chủ Trường Nhạc Bang không nhịn được mà phải mở lời khen ngợi.

Bởi vì từ cú đá này của Lục Cảnh, y cảm nhận được một cảm giác tự nhiên mà thành, một khí vị phản phác quy chân...

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!