Mắt thấy con chồn lang trung kia sắp bị người ta cắt đứt cổ.
Một thanh tiểu kiếm màu đỏ bỗng nhiên chém về phía gáy nó.
Con chồn lang trung còn lại nào đã thấy qua cảnh tượng này, lập tức bị dọa đến mức ngồi phịch xuống đất.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sau, nó lại thấy người đồng bạn sắp tắt thở của mình rơi xuống từ không trung. Thanh tiểu kiếm kia, sau khi chém vào bàn tay khổng lồ đang bóp cổ đồng bạn nó, vốn sắp sửa chém bay đầu gã, lại đột ngột dừng lại, cứ thế lơ lửng giữa không trung.
Sự chuyển đổi giữa động và tĩnh diễn ra cực nhanh.
Con chồn lang trung bị bóp cổ chỉ cảm thấy gáy mình mát lạnh, rồi lại có thể hít thở trở lại.
Ánh mắt Hoàng giám viện lộ ra vẻ tán thưởng, ông nói với Lục Cảnh đang đứng bên cạnh: “Không tệ, ta không ngờ phi kiếm của ngươi đã luyện đến trình độ này, đạt tới Linh Động hậu kỳ. Tuy chưa thể làm được ‘nhất kiếm phá vạn pháp’, nhưng có thể thấy ngươi đã chạm tới ngưỡng cửa rồi.”
Hoàng giám viện vừa nói vừa lấy ra một tấm bùa chú, nhanh chân bước tới trước mặt Giang Nguyệt Nô rồi dán lên ngực nàng.
Vẻ dữ tợn trên mặt Giang Nguyệt Nô dịu đi đôi chút. Một lát sau, nàng rốt cuộc cũng cất lời, giọng khản đặc: “Đây… đây không phải ảo giác của ta sao?”
“Không phải, ngươi đã rời khỏi bí cảnh, trở về Quan Tinh Lâu rồi.” Hoàng giám viện trầm giọng đáp.
“Chúng ta thoát ra được rồi sao? Chúng ta thật sự thoát ra được rồi ư?” Giang Nguyệt Nô mừng rỡ, vội hỏi: “Lý giám sát đâu? Lý giám sát ở đâu? Ta có thể sống sót đều là nhờ Lý giám sát liều chết cứu giúp.”
“Lý giám sát đang nằm trên chiếc giường cạnh ngươi. Tình hình của hắn không tệ lắm, chỉ là quá mệt mỏi nên ta không đánh thức, định để hắn ngủ một hai ngày đã.”
Hoàng giám viện không nói cho Giang Nguyệt Nô biết tình hình thực tế của Lý Tân, bởi vì điều đó quá tàn nhẫn đối với nàng.
Dù sao thì nàng cũng chỉ còn lại thời gian một nén nhang để sống, Hoàng giám viện không nỡ đả kích nàng thêm nữa.
Dừng một lát, Hoàng giám viện hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong bí cảnh? Tại sao lúc ngươi và Lý Tân vừa trở về lại nói tất cả chuyện này đều là âm mưu của Quách thiếu giám?”
Giang Nguyệt Nô không trả lời ngay. Nàng liếc nhìn phần eo, rồi đưa tay sờ lên khối thịt đang trồi ra, hỏi: “Ta còn sống được bao lâu nữa?”
“Một nén nhang.” Lần này Hoàng giám viện không giấu giếm. “Tuy ta vẫn có thể hỏi Lý giám sát, nhưng ta muốn nghe câu trả lời của ngươi trước để đối chiếu lẫn nhau. Dù sao thì chuyện các ngươi nói lúc trước thực sự quá… khó tin.”
Ngoài dự đoán, trên mặt Giang Nguyệt Nô không có vẻ quá bi thương, nàng chỉ khẽ gật đầu rồi nói ra một câu kinh người: “Chuyến đi bí cảnh lần này từ đầu đến cuối đều là một cái bẫy.”
“Tiến triển ban đầu của chúng tôi khá thuận lợi, trên đường đi cũng không gặp phải quá nhiều kẻ địch. Lúc ấy ta còn tưởng là nhờ tấm bản đồ mà Kỷ tiên sinh cung cấp. Chúng tôi không phải trả giá quá lớn mà đã vào sâu được đến trung tâm bí cảnh.”
“Đó là một nơi như thế nào?” Hoàng giám viện hỏi.
Đây là lần đầu tiên trong ngàn năm qua có người thật sự tiến vào trung tâm bí cảnh.
Trước đây, sự hiểu biết của các tu sĩ về nơi đó chỉ dựa trên trí tưởng tượng và phỏng đoán của bản thân.
“Ta không thể miêu tả cụ thể hình dáng nơi đó, nhưng không nghi ngờ gì, nơi ấy tràn ngập bí lực,” Giang Nguyệt Nô nói, “Bí lực ở đó nồng đậm đến mức gần như hóa thành thực chất. Ở giữa nơi đó, ngươi thậm chí không cần ngưng thần tĩnh khí, chỉ cần tùy ý tu luyện một chút là tu vi sẽ tăng vọt. Vì trên đường đã trải qua mấy trận chiến đấu nên sau khi đến trung tâm bí cảnh, việc đầu tiên chúng tôi làm là đả tọa hành công để bổ sung bí lực.”
“Tiếp đó, chúng tôi bắt đầu bố trí trận pháp theo kế hoạch từ trước… để phá vỡ lồng giam.”
“Các ngươi thành công không?”
“Thành công.”
Câu nói của Giang Nguyệt Nô khiến lòng mọi người đều trĩu nặng.
Hoàng giám viện hỏi dồn: “Các ngươi thật sự đã mở được một lỗ hổng trên tòa lồng giam đó sao?”
“Đúng vậy.” Giang Nguyệt Nô đáp. “Thực ra trước khi động thủ đã có người nghi ngờ, vì trung tâm bí cảnh quá mức yên tĩnh, một sự yên tĩnh đến bất thường.”
“Nhưng Quách thiếu giám lại bảo chúng ta rằng đó là vì con rồng kia đang thu liễm sinh khí, đối với chúng ta mà nói, đây là cơ hội ngàn năm có một.”
“Hắn đã nói vậy thì những người khác chúng tôi cũng không nói gì thêm, bắt đầu tuần tự bày trận. Ngay khoảnh khắc đại trận được bố trí xong, vô số bí lỗi đột nhiên tuôn ra từ xung quanh, nhanh chóng vây lấy chúng tôi.”
“Lúc đó mọi người đều có chút hoảng sợ, nhưng sau một thoáng thất thần, tất cả vẫn tụ lại bên cạnh Quách thiếu giám, chuẩn bị tập trung lực lượng đánh cược một phen.”
“Nhưng nói thật, lúc đó trong lòng chúng tôi đều không chắc chắn, vì số lượng bí lỗi thực sự quá nhiều, phần thắng của chúng tôi không lớn. Thế là có người đề nghị chia ra, một nhóm đi ngăn chặn đám bí lỗi, những người còn lại thì phá hủy đại trận.”
“Cho dù không thể nâng cao nồng độ bí lực bên ngoài, ít nhất cũng không thể để con rồng kia mượn trận pháp chúng ta để lại mà thoát ra sớm hơn.”
“Lúc đó Quách thiếu giám cũng đồng ý với kế hoạch này, nhưng ngay sau đó, hắn lại đột ngột ra tay trong lúc những người khác đang chống cự bí lỗi, trực tiếp giết chết hai người đang chuẩn bị phá trận.”
“Có người chất vấn Quách thiếu giám rốt cuộc muốn làm gì, nhưng hắn không nói một lời, chỉ thi triển pháp thuật rồi bỏ chạy ra ngoài, dường như muốn một mình trốn thoát.”
“Thấy vậy, chúng tôi cũng liều mạng đánh ra ngoài, nhưng đã chậm một bước. Lúc này, đám bí lỗi đã hoàn toàn bao vây chúng tôi.”
“Chúng là những quái vật được tạo ra từ bí lực tinh khiết nhất, trời sinh đã miễn nhiễm với đại đa số pháp thuật, hơn nữa còn có thể hấp thu bí lực để chữa trị thân thể. Chúng tôi nhanh chóng rơi vào thế khổ chiến.”
“Chúng tôi chỉ có thể vừa đánh vừa lui. Điều kỳ lạ là chúng rõ ràng có đủ thực lực để đánh tan chúng tôi trong một lần, nhưng lại không hề vội vã. Chúng tôi cứ thế lui được khoảng một phần năm quãng đường thì lại không may đụng phải một vùng bí lực loạn lưu.”
Nhắc đến bí lực loạn lưu, trong mắt Giang Nguyệt Nô lộ rõ vẻ kinh hoàng.
Bởi vì đó là thứ đáng sợ nhất trong bí cảnh, là tai ương của tất cả tu sĩ.
Bên trong vùng bí lực loạn lưu, không ai biết bí lực sẽ tổ hợp với nhau theo cách nào. Phần lớn thời gian, những tổ hợp này đều vô nghĩa.
Nhưng một khi chúng hình thành nên những tổ hợp đặc biệt, các pháp thuật tương ứng sẽ được tạo ra.
Hãy tưởng tượng một quả hỏa cầu thuật hình thành ngay trước mặt bạn, cách chưa đầy một thước. Đó chắc chắn không phải là điều bạn muốn gặp, nhưng trong vùng bí lực loạn lưu, chuyện đó vẫn còn là may mắn.
Pháp thuật đã biết đồng nghĩa với việc tu sĩ vẫn có thể tìm cách đối phó. Đáng sợ nhất chính là những pháp thuật chưa từng nghe tới được sinh ra từ trong đó.
Ví như những thớ cơ bắp không ngừng ngọ nguậy trên người Giang Nguyệt Nô, hay như cơ thể cứng đờ của Lý Tân, đều là những thứ căn bản không thể phá giải.
Ánh mắt Hoàng giám viện khẽ động: “Ngươi có cảm thấy đám bí lỗi đó đang cố ý dồn các ngươi vào vùng bí lực loạn lưu không?”
“Ta không biết.” Giang Nguyệt Nô lắc đầu. “Lẽ ra chúng không có hồn phách và ý thức, cũng không biết suy nghĩ, chỉ biết dựa vào bản năng để tấn công những người hấp thu bí lực từ trong bí cảnh. Nhưng đám bí lỗi mà chúng tôi gặp phải… quả thực tiến lui có trật tự, thời điểm xuất hiện cũng quá trùng hợp.”
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn