Không khí trầm mặc trong tiểu viện cũng chẳng duy trì được quá lâu. Gã tráng hán đeo vòng sắt trên cánh tay liền chú ý tới chiếc gùi tre sau lưng Lục Cảnh, thần sắc khẽ động, "Đúng rồi, còn chưa thỉnh giáo, các hạ là người nhà của Chương lão gia tử?"
"À, ta không sống ở đây, chỉ là đệ tử vừa được Chương lão tiên sinh thu nhận, mới nhập môn hôm qua," Lục Cảnh đáp chi tiết, "Hôm nay ta qua đây là có chút vấn đề muốn xin hỏi..."
Kết quả, lời hắn còn chưa dứt đã bị gã tráng hán đeo vòng sắt trên cánh tay ngắt lời, "Ngươi là đồ đệ của Phiên Thiên Đao Tử Chương Tam Phong?"
Lục Cảnh không biết có phải ảo giác của mình hay không, hắn thấy người đàn ông đối diện khi mở miệng, trong mắt tựa hồ lóe lên vẻ mừng rỡ, sau đó còn nhanh chóng trao đổi ánh mắt với mấy người bên cạnh. Đến khi hắn quay đầu nhìn về phía Lục Cảnh lần nữa, sắc mặt đã trở nên nghiêm túc.
"Rất tốt, sư phụ không ở, đồ đệ ở đây cũng vậy thôi."
"???"
Đây đã là lần thứ hai Lục Cảnh ngớ người trong ngày. Hắn cảm thấy chẳng tốt chút nào, cũng hoàn toàn không hiểu đồ đệ và sư phụ rốt cuộc giống nhau ở điểm nào. Chương Kim Minh đâu phải con hắn, nhóm người này không đi tìm chính chủ, lại chặn một người qua đường như hắn ở đây thì tính là gì.
Lục Cảnh há miệng định tranh luận, nhưng gã tráng hán đeo vòng sắt trên cánh tay đã kéo Chương Kim Minh ra từ phía sau, "Vị tiểu huynh đệ này sáng nay tại quán rượu đã xảy ra tranh chấp với một huynh đệ của Phương mỗ, đánh huynh đệ ta ba quyền."
Lục Cảnh nghe vậy, đầu tiên nhìn Chương Kim Minh dáng người đơn bạc, ước chừng chưa tới một trăm mười cân, sau đó lại nhìn gã tráng hán họ Phương bắp thịt cuồn cuộn, tựa cột điện, lộ ra ánh mắt như muốn hỏi: Ngươi đang đùa ta đấy à?
Chương Kim Minh tuy là con trai độc nhất của Chương Tam Phong, nhưng từ nhỏ đã rất chán ghét tập võ, lại càng ưa thích văn chương bút mực. Chương Tam Phong lúc đầu cho rằng hài tử không nghe lời hơn phân nửa là ngứa đòn, đánh vài lần liền tốt.
Kết quả, sau vài lần đánh, Chương Kim Minh chẳng những không yêu học võ, mà quan hệ cha con ngược lại cấp tốc xấu đi. Cho đến một lần Chương Tam Phong xuống tay độc ác, đánh đứa con trai bảo bối này đến mức nằm liệt giường nửa tháng. Sau khi khỏi bệnh, Chương Kim Minh vẫn như cũ cự tuyệt luyện công. Từ đó về sau, nản lòng thoái chí, Chương Tam Phong đành mặc kệ hắn.
Mà gã hán tử họ Phương kia tựa hồ cũng hiểu Lục Cảnh muốn nói gì, ngược lại hiếm khi mặt đỏ bừng, "Huynh đệ nhà ta đông, đâu phải ai cũng sinh ra giống ta." Hắn ho khan một tiếng, gạt chủ đề này sang một bên, sau đó chỉ vào Chương Kim Minh tiếp tục nói, "Tóm lại, lệnh lang... À không, là con trai của sư phụ ngươi đã đánh huynh đệ ta. Không tin ngươi có thể tự mình hỏi hắn xem."
Lục Cảnh không cần hỏi cũng biết Chương Kim Minh tại quán rượu nhất định là có đánh nhau, nhưng mà có phải đánh huynh đệ của vị này hay không thì còn cần bàn lại.
Bất quá, bây giờ nói loại chuyện này cũng không có ý nghĩa. Đối phương hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, chỉ nắm chặt chuyện Chương Kim Minh đánh người, dự định làm lớn chuyện ở đây.
Lục Cảnh thở dài. Vừa nãy hắn còn đang hoài nghi Tần tiểu đầu có phải đang giả vờ bị đụng không, kết quả quay đầu liền gặp phải một đám người thật sự đến giả vờ bị đụng. Chỉ là nhìn bộ dạng nhóm người này cũng không giống bọn lưu manh vô lại ven đường.
Đối phương tựa hồ biết chút ít về Chương Tam Phong, có thể gọi ra tên hiệu khi Chương Tam Phong hành tẩu giang hồ, không thể nào không biết mối quan hệ giữa Chương Tam Phong và Thanh Trúc bang. Kết quả còn dám đến tận cửa, chuyện này e rằng không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Cũng không biết là cừu gia mà sư phụ kết thù trước kia tìm đến tận cửa, hay là có lai lịch khác.
Chuyện đã đến nước này, Lục Cảnh cũng hiểu rõ chuyện hôm nay e rằng rất khó mà giải quyết êm đẹp, cho nên hắn cũng chỉ đành kiên trì hỏi ra điều mà lẽ ra hắn không muốn hỏi.
"Mấy vị đến đây có gì chỉ giáo?"
"Chỉ giáo thì không dám, chỉ là muốn cùng các hạ thương lượng một chút làm sao giải quyết chuyện này."
"Các ngươi muốn giải quyết thế nào?" Lục Cảnh hỏi ngược lại.
Gã tráng hán họ Phương cười một tiếng, lại không sốt ruột trả lời, mà là hỏi lại, "Các hạ..."
"Lục Cảnh."
"Lục tiểu huynh đệ nếu là đệ tử xuất sắc của Chương lão gia tử, vậy dĩ nhiên cũng là người trong võ lâm, chắc hẳn cũng rõ ràng quy củ trong võ lâm này, đó chính là ân oán phân minh." Gã tráng hán họ Phương nhấn mạnh từng chữ, "Con trai sư phụ ngươi đánh huynh đệ của ta ba quyền, biện pháp đơn giản nhất chính là ngươi cũng chịu ta ba quyền, từ đó chúng ta liền không còn ai nợ ai nữa, nhưng mà..."
"Tới đi." Lục Cảnh dứt khoát nói. Chẳng phải bị đánh thôi sao, cũng đâu phải chưa từng chịu đựng. Hắn nghĩ, đời người vốn dĩ là thế, đã không tránh được thì đành tìm cách mà tận hưởng vậy.
Gã tráng hán họ Phương kinh ngạc. Câu nói trước đó của hắn chỉ là cái cớ, là để dẫn dắt đến ý đồ thực sự của chuyến này. Bởi vì chớ nói chi là thiếu niên trước mắt, ngay cả Chương Tam Phong cũng tuyệt đối chịu không nổi ba quyền của hắn. Trên thực tế, bất kỳ một người bình thường nào có đầu óc cũng sẽ không chấp nhận điều kiện này. Hắn sở dĩ đưa ra lời này chỉ là để tốt hơn bức bách Lục Cảnh chấp nhận phương án giải quyết thứ hai.
Kết quả không ngờ Lục Cảnh thế mà lại một lời đáp ứng. Tên tiểu tử này đầu óc có vấn đề à?
Mà gã tráng hán họ Phương còn chưa kịp nói gì, Chương Kim Minh vẫn cứ cúi đầu im lặng từ nãy đến giờ nghe vậy lại bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hừ lạnh một tiếng, dùng giọng nói vẫn còn chút chếnh choáng mà giận dữ nói, "Đừng có làm anh hùng rơm, chuyện của ta không cần ngươi xen vào!"
Lục Cảnh nghe vậy, ánh mắt lại quét qua một lượt nhóm người họ Phương. Kết quả thật đáng tiếc, bọn hắn nhìn lên tới cũng không có ý định chấp nhận đề nghị hợp lý này của Chương Kim Minh.
"Lục tiểu huynh đệ thật sự muốn thay sư phụ ngươi chịu ba quyền của ta sao? Chúng ta nói rõ trước rồi, ba quyền này ngươi không được né tránh, cũng không được đỡ đòn." Gã tráng hán họ Phương vừa siết chặt nắm đấm vừa xác nhận lại một lần.
Lục Cảnh cũng không thể không thừa nhận, hai nắm đấm kia của hắn lực thị giác gây ra thật sự rất mạnh. Kích thước gần gấp đôi người thường, hơn nữa phía trên phủ đầy vết chai sần, trên da càng là không một sợi lông tơ, hiển nhiên là luyện qua công phu khổ luyện như Thiết Sa Chưởng. Một quyền này giáng xuống e rằng ngay cả trâu cũng phải ngã lăn, huống chi là đánh vào thân người.
Nếu có lựa chọn khác, Lục Cảnh thà không nhận một quyền nào.
Nhưng đáng tiếc, chuyện đã đến nước này. So với những điều kiện bất khả thi khác, nhất là sau vụ Tần tiểu đầu trước đó, ít nhất chuyện nhận quyền này còn có thể đánh cược một phen. Thế là Lục Cảnh cũng chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu.
Gã tráng hán họ Phương cùng mấy người đồng bạn kia lại liếc nhìn nhau, sau đó giơ ngón cái lên, "Tốt! Trước có Đại sư Tịch Thông cắt thịt cứu nạn, nay có Lục tiểu huynh đệ thay thầy chịu đòn, hai vị đều xứng danh nhân nghĩa vô song! Nếu đã vậy, ta cũng sẽ không khách khí nữa."
Nói xong, hắn chân trái nhô ra nửa bước, mũi chân chạm đất, đầu gối phải hơi khuỵu, đồng thời tay phải thành quyền, tay trái bốn ngón tay hướng lên trời, chậm rãi đẩy ra, chắp tay. Đây chính là động tác mở quyền chào hỏi.
Mà làm xong một bộ động tác này, gã tráng hán họ Phương lại lên tiếng, "Coi chừng, quyền này của ta đây. Con trai sư phụ ngươi đánh huynh đệ ta ba quyền, lần lượt vào sườn, vai phải, ngực trái. Ta cũng không chiếm tiện nghi của ngươi, cũng chỉ đánh vào ba vị trí này trên người ngươi. Ngươi nếu không chịu nổi thì mau lên tiếng, chuyện này đâu phải chỉ có một cách giải quyết."
Lục Cảnh hiểu rằng đối phương muốn hắn nếm chút đau khổ trước, sau này sẽ phải hợp tác với bọn chúng. Đối với điều này, hắn cũng chỉ đành lại thở dài một tiếng, "Cứ thử một chút xem sao."