Virtus's Reader
Tiên Đạo Quỷ Dị

Chương 1054: CHƯƠNG 1054: TỪ BỎ

Lý Hỏa Vượng ngồi trên băng ghế đá, cố gắng ổn định sự nôn nóng trong lòng xuống, lặng lẽ chờ đợi, trong đầu hắn không ngừng tính toán dự tính xấu nhất.

“Ngươi tới rồi hả? Chậm hơn ta nghĩ một chút.”

Huyễn Tẫn ngồi bên cạnh bàn đá, nhắm ngay cái lỗ đen như mực bên trong đạo bào màu đỏ của mình về phía Lý Hỏa Vượng.

Lý Hỏa Vượng căn bản không thèm để ý đối phương đến bằng cách nào, nói với hắn:

“Nếu ngươi muốn nhanh thì lúc đầu khi ngươi đến Hậu Thục nên gọi ta trước.”

“Lúc đó ngươi đang bận chuyện khác, cho dù ta có gọi thì ngươi cũng sẽ không đến.”

Huyễn Tẫn nói xong liền tránh ra, để lộ một người đứng sau lưng hắn.

Đó là một người đàn ông đeo mặt nạ đồng thau, cả cái mặt nạ đều ố vàng. Mặc dù là một chiếc mạt nạ nhưng trên mặt nạ lại để lộ mặt người dữ tợn.

Hai khuôn mặt người vểnh râu, ranh nanh, trợn mắt một trên một dưới, âm mưu muốn chiếm cứ lẫn nhau.

Mà ở phía trên đỉnh của hai khuôn mặt này giống như đang đội mũ vậy, bên ngoài có một vòng đầu lâu lớn bằng quả trứng gà.

---

Người trước mặt Lý Hỏa Vượng, mặt nạ rất lớn, gần như che khuất nửa người trên của hắn, dưới lớp mặt nạ chỉ lộ ra đôi chân mặc quần đùi màu xanh, thoạt nhìn cực kì không cân đối.

“Vị này là Ti Thiên Giám của Hậu Thục, ngươi có thể gọi hắn là chưởng đàn, nếu ngươi đã đến đây giúp đỡ, tất nhiên phải làm quen người bản địa.”

Giới thiệu người này xong, Huyễn Tẫn lại chỉ vào Lý Hỏa Vượng:

“Đây là người mà ta nói với ngươi.”

Lý Hỏa Vượng đánh giá người này một lượt, hành lễ mang theo vài phần tò mò vài phần nghi ngờ.

“Thanh Phong Quan Lý Hỏa Vượng tham kiến tiền bối, dám hỏi tiền bối thuộc môn phái nào?”

Từ sau mặt nạ chỉ nhảy ra một chữ:

“Na.”

“Na? Nghi thức rước thần?”

Lý Hỏa Vượng không khỏi kinh ngạc, theo hắn biết, Đại Na chẳng phải nói đến thế giới điên cuồng sao?

Đại Na điên rồi, vậy mà còn có người cúng bái hắn? Bái thì cũng thôi, thế mà vẫn có thể làm vị trí Ti Thiên Giám? Lẽ nào Đại Na bị điên vẫn có thể cho người khác mượn sức mạnh?

Đại Na là Ti Mệnh sao? Hay Đại Na là Đại Ti Mệnh trong truyền thuyết? Hoặc giống như Trường Sinh Thiên của Thanh Khâu, là vị thần do họ tưởng tượng ra?

Lý Hỏa Vượng suy nghĩ một lúc, lại lần nữa lên tiếng hỏi người trước mặt:

“Đại Na hiện nay vẫn có thể cho người khác??”

Đáng tiếc chưởng đàn mang mặt nạ khổng lồ không trả lời hắn, chỉ khẽ lắc đầu.

Chính vào lúc này, giọng nói của Huyễn Tẫn vang lên bên tai Lý Hỏa Vượng:

“Tốt nhất ngươi đừng hỏi câu đó, mặc kệ ở thế giới nào, ngươi cứ trực tiếp hỏi người ta như thế, đều là chuyện rất vô lễ, huống hồ các ngươi chỉ mới gặp nhau lần đầu.”

Lý Hỏa Vượng nghe câu này cũng đành bỏ qua, hắn chỉ tùy tiện hỏi một câu thôi, bản thân hắn đến Hậu Thục để làm chính sự:

“Tình hình Hậu Thục thế nào? Thế tấn công của Pháp Giáo ra sao?”

“Chẳng thế nào cả, long mạch của Hậu Thục bị đoạt, người chết ngươi trông thấy dọc đường chính là kết quả.”

“Trên thực tế, long mạch bị đoạt, cũng ảnh hưởng đến vận khí, hôm nay liên tiếp chiến bại, nếu ngươi đến trễ hơn một chút, Hậu Thục sẽ mất nước.”

Lý Hỏa Vượng nghe vậy cau chặt mày, hắn cũng từng nghĩ qua tình huống sẽ tệ đến mức nào, nhưng không ngờ tình hình lại thảm như vậy.

“Vậy còn chờ gì nữa, mau đoạt lại long mạch Hậu Thục đi! Bây giờ nó ở đâu?”

Sau khi Huyễn Tẫn và chưởng đàn bên cạnh nhìn nhau, hắn lần nữa lên tiếng:

“Trước đây còn có thể, nhưng sợ là bây giờ hơi khó.”

“Câu này có ý gì?”

Lý Hỏa Vượng cau chặt mày, dường như trong quá trình mình đến đây, lại xảy ra thay đổi gì đó.

“Trên chiến trường, chớp mắt thay đổi, không thể hi vọng kẻ địch chờ ngươi, ngày dương giờ dương tháng trước, người của Pháp Giáo không biết dùng cách gì đã tập trung long mạch của Nam Bình, Tứ Tề, và cả Hậu Thục lại thành một đường. Nói với bên ngoài rằng nước Đại Hán cũng có long mạch.”

Nghe thấy câu này, một cảnh tượng rợn người hiện lên trong đầu Lý Hỏa Vượng, ba đoạn long mạch được xoắn lại với nhau như bánh quai chèo.

Một đoạn long mạch đã khó đối phó như vậy, bây giờ không cần nói đến ba đoạn, hơn nữa thứ quý trọng như thế, chắc chắn Pháp Giáo sẽ phái trọng binh canh giữ.

Chớp mắt Lý Hỏa Vượng cảm thấy áp lực nặng nề, Quý Tai chẳng có tác dụng cái rắm gì, bây giờ muốn dựa vào chính mình đối phó thứ đó, e rằng chỉ hơi bất cẩn một chút sẽ chết ngay tại đây.

Suy nghĩ một lúc, Lý Hỏa Vượng nhìn về phía Huyễn Tẫn và chưởng đàn:

“Ta vừa đến, các ngươi ở đây đã lâu, hiểu rõ tình huống bên này hơn, cục diện như vậy, Ti Thiên Giám và triều đình Hậu Thục có tính toán thế nào?”

Huyễn Tẫn trầm tư một lúc, lên tiếng nói:

“Những tính toán lúc trước đã thử trước khi ngươi đến, tuy gây ra chút phiền phức cho Pháp Giáo, nhưng đến cùng vẫn không đoạt lại long mạch được, cho nên hoàng gia Hậu Thục muốn từ bỏ Hậu Thục, rút về Thanh Khâu.”

“Cái gì?! Vậy mà muốn vứt bỏ Hậu Thục?!”

Lý Hỏa Vượng cảm thấy khó tin với sự hời hợt của đối phương, tính cách này mà cũng có thể làm hoàng đế à.

“Long mạch đã mất, vận thế đã tận, hắn có suy nghĩ đó cũng là chuyện bình thường, đừng lo, cục diện vẫn chưa đến bước đó.”

“Có điều nhất thời chúng ta chưa nghĩ ra cách đối phó với long mạch, đến Thanh Khâu cũng là một nước cờ, hơn nữa khoảng cách Đại Lương càng gần, bệ hạ cũng dễ xuất binh.”

Lý Hỏa Vượng cau mày loay hoay, trên mặt hắn tràn ngập vẻ không cam lòng, mình đến đây là để đoạt lại long mạch, hắn không muốn vừa đến nơi, lại phải chạy về Thanh Khâu.

Chương 1055: Thiếu

“Đợi đã! Có lẽ vẫn còn cơ hội!”

Lý Hỏa Vương nghĩ đến gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía Huyễn Tẫn.

“Tiên thiên nhất khí lúc đầu ngươi cho ta còn bao nhiêu? Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, ta muốn dùng.”

Đã đến nơi này rồi, sao có thể không thử được, chỉ cần bản thân có đủ tiên thiên nhất khí, vậy thì hắn có thể vật tay với long mạch!

“Hết rồi.”

Huyễn Tẫn đáp cực kì dứt khoát.

“Hết rồi? Sao lại hết chứ?”

“Vì tâm tố có thể tìm được, đã bị ta đào rỗng, lúc này nếu muốn tìm tâm tố sẽ không dễ như vậy.”

“Ngươi nói cái gì? Những thứ tiên thiên nhất khí đều là đoạt từ trên người tâm tố khác?”

Nghe câu nói kia đồng tử Lý Hỏa Vượng co rụt.

“Tất nhiên rồi, thứ không có nguồn gốc duyên cớ như tiên thiên nhất khí, trừ trên người tâm tố ra, còn tìm được ở chỗ khác sao?”

“Người bình thường, chỉ cảm thấy tâm tố quý ở lục phủ ngũ tạng, quý ở phần võng trong tim, nhưng điều họ không biết, những thứ đó chỉ ở bên ngoài, tâm tố quý ở khí.”

Nhất thời Lý Hỏa Vượng không thể chấp nhận được, hắn thật sự không ngờ, thời khắc đó, thứ có thể khiến bản thân trở nên cực kì mạnh mẽ, vậy mà lại rút từ trên người tâm tố sống sờ sờ ra.

Sau khi nói xong, một tên mập từ nóc nhà trên đỉnh đầu bay xuống, đến gần Huyễn Tẫn nhỏ tiếng nói gì đó.

Tên mập này hẳn cũng là một trong những ảo giác của Huyễn Tẫn, chờ tên mập kia nói xong, Huyễn Tẫn lại lần nữa lên tiếng:

“Trời không tuyệt đường người, có lẽ chúng ta có thể thử xem.”

“Sao thế?”

Chưởng đàn từ lúc bắt đầu đến giờ vẫn không nói chuyện cuối cùng đã mở lời.

“Đại khả hãn Thanh Khâu ngự giá thân chinh, hắn không định đợi Pháp Giáo tấn công, chuẩn bị ra tay trước chiếm lợi thế.”

Nhưng vừa dứt lời, ba người có mặt ở hiện trường cùng lúc biến sắc, đồng loạt ngẩng đầu nhìn trần nhà trên đỉnh đầu.

Sau khi bàn tay mảnh khảnh thon dài của Huyễn Tẫn vươn ra khỏi đạo bào xoa đỉnh đầu, trần nhà dần dần trở nên trong suốt, lộ ra bầu trời u ám, nương theo tiếng sấm, nước mưa từ trên trời rơi xuống. Ti Thiên Giám dường như phát giác ra gì đó, móng tay sắc bén rất nhanh bấm đốt tính toán.

“Kỳ lạ, thời gian không đúng, thiếu mất nửa canh giờ.”

“Ngươi nói cái gì?”

Lý Hỏa Vượng kinh ngạc hỏi.

“Trong một ngày, vốn nên có mười một canh giờ, bây giờ đã thiếu mất nửa canh giờ.”

“Thiếu nửa canh giờ?”

Lý Hỏa Vượng dường như nghĩ đến gì đó, khí lạnh dâng lên trong lòng.

“Huyễn Tẫn, ngươi nói xem có khi nào nhóm Pháp Giáo hoàn toàn không muốn long mạch, mục đích bọn hắn cướp long mạch, là để hủy nó hay không?”

Lý Hỏa Vượng vừa thốt ra câu này, chớp mắt đất núi rung chuyển, động đất rồi.

---

“Nhớ kỹ, đọc cho ta, chỉ cần đọc đúng, sẽ có đường ăn.”

Một tín đồ Bạch Liên ngồi xổm xuống, nói với đám ăn mày trước mặt.

“Vu Nhi Thần, tiểu nhi thần, trước mặt mẹ già tè ra quần.”

“Vu Nhi Thần, tiểu nhi thần, trước mặt mẹ già tè ra quần.”

“Ồ, ngoan quá, nào nào nào, mỗi người liếʍ một miếng, rồi ra ngoài nói, nói đủ một canh giờ, mỗi người được một khối đường.”

Sau khi đám ăn mày chạy đi, các câu vè thuận miệng lan truyền khắp nơi trong thành, có chửi bới Pháp Giáo, có ca ngợi Bạch Liên Giáo, cho dù mấy đứa nhỏ không được dạy cũng sẽ mù quáng ồn ào theo.

Không chỉ sử dụng tiểu hài tử, cũng chiêu mộ luôn cả người lớn.

“Thờ Bạch Liên, bái Bạch Liên, bái Bạch Liên, dương gian giữ trăm năm, âm phủ giữ vạn năm!”

“Tin Bạch Liên, sinh nhi tử!”

“Bạch Liên hạ phàm, vạn dân trở mình! Người nhập giáo đều là huynh đệ, người nhập giáo không bị bất kỳ hạn chế gì, không phân giàu nghèo, giới tính, tuổi tác, nam nữ già trẻ...”

Sau khi Bạch Liên giáo tản ra trong sơn thành, bức vẽ hoa sen nhanh chóng được truyền bá.

Bách tính bình thường cũng không có gì, chủ yếu là sự xuất hiện của Bạch Liên giáo, đã cho những tín đồ quy y Pháp Giáo thêm một lựa chọn, hoàn toàn có thể từ địch thành bạn.

Đối diện với phản ứng phách lối của tín đồ Bạch Liên giáo, quan sai trong thành chẳng những không ngăn cản, ngược lại còn tạo điều kiện khắp nơi.

Bên trên đã nói, chỉ cần đối phó Pháp Giáo, chính là người của mình, còn về sau đó làm thế nào, cũng phải chờ có sau đó đã.

Là thánh nữ của Bạch Liên giáo, lúc này Bạch Linh Miểu lại ngồi trong một đại điện rộng rãi, chờ người của triều đình Hậu Thục đến đón.

“Bạch sư tỷ, Lý sư huynh đâu?”

Không thấy Lý Hỏa Vượng, Dương Tiểu Hài hơi căng thẳng.

“Lý sư huynh có chuyện của hắn, lát nữa mới đến.”

Bạch Linh Miểu biết Lý Hỏa Vượng đi đâu, nhưng nàng cảm thấy không cần nói chuyện này cho Dương Tiểu Hài biết.

Sắc mặt nàng lúc này cũng hơi căng thẳng, suy nghĩ lát nữa sau khi gặp người trong quan trường, mình nên nói gì.

Bà lão có dấu ấn hoa sen trên trán bên cạnh dường như biết tâm tư giờ phút này của Bạch Linh Miểu, hơi khom người nói:

“Thánh nữ đại nhân, không cần lo lắng, bây giờ sơn hà Hậu Thục bị phá, họ muốn nhờ vả chúng ta, chắc chắn sẽ không làm khó chúng ta.”

Bạch Linh Miểu khẽ gật đầu, thoáng ổn định lại tâm trạng, thông qua tâm nhãn thông, cảm nhận tất cả mọi thứ trong đại điện.

Cách trang hoàng và vật bày trí xung quanh, đủ để chứng minh ọ xem trọng mình, lòng Bạch Linh Miểu dịu lại một chút.

Chờ khi trông thấy Lữ tú tài cùng theo mình đến đây đang cầm ống trúc nhìn không rời mắt, Bạch Linh Miểu đặt chén trà trong tay xuống đi qua đó.

Chương 1056: Mười Sáu Canh Giờ

Thấy Bạch Linh Miểu bước đến, Lữ Tú Tài nhanh chóng buông “Đại thiên linh” ra, đứng dậy vội hành lễ:

“Sư nương!”

Bạch Linh Miểu cầm ống trúc, ngón tay lướt qua những con chữ kỳ lạ trên ống trúc, những nội dung máu tanh hiến tế tự hại mình xuất hiện trong đầu nàng.

Nàng biết đây là gì, ngày xưa Lý sư huynh vẫn luôn dùng thứ này, thứ này rất tà, không phải đồ tốt.

Bạch Linh Miểu khẽ thở dài, đặt ống trúc trong tay xuống:

“Tú Tài, ta biết trong lòng ngươi khó chịu, cầu nguyện Vô Sinh Lão Mẫu nhiều một chút, sẽ dễ chịu hơn, hơn nữa, nếu ngươi muốn báo thù Pháp Giáo, bất kỳ công pháp nào của Bạch Liên giáo đều tùy ngươi lựa chọn, không cần thiết phải dùng cái này.”

“Đa tạ sư nương!”

Lữ Tú Tài cảm kích nói.

Tuy nói như thế, nhưng Lữ Tú Tài không hề có ý định buông bỏ “Đại thiên linh”, hắn muốn công pháp Bạch Liên giáo, cũng không tính từ bỏ “Đại thiên linh”.

Vì công pháp của Bạch Liên giáo, phải có thiên phú, phải chân thành, còn phải luyện tập, nhưng Đại thiên linh chẳng cần gì chỉ cầm lên đã có thể sử dụng.

Bạch Linh Miểu nhìn ra tâm tư của Lữ Tú Tài, lúc nàng định lên tiếng nói thêm chút gì đó, dưới đất bỗng truyền đến chấn động kịch liệt. Tất cả những thứ trong đại điện bắt đầu nghiêng trái ngã phải.

“Động đất rồi! Nhanh! Mau ra khỏi điện!!”

Trong sự rung chuyển mãnh liệt tất cả những người trong phòng xôn xao chạy ra khỏi điện, thoát khỏi nguy hiểm bị nhà đè.

Bạch Linh Miểu bình tĩnh quan sát, lúc này bên ngoài hoàn toàn hỗn loạn.

“Động đất rồi!”

Tiếng la hét tiếng gõ chiêng vang lên khắp nơi, toàn bộ tòa thành rơi vào hỗn loạn, nhà cửa sụp đổ mặt đất nứt toác, không ít người kinh hãi rơi vào khe nứt.

Điều đáng mừng duy nhất là, chuyện này đến nhanh đi cũng nhanh, chỉ ngắn ngủi nửa nén hương đã chấm dứt.

Đứng trên sơn thành nhìn xuống, mặt đất cằn cỗi phía xa nứt thành từng mảng, như thể cả mặt đất đều muốn nứt toác ra.

Chính vào lúc Bạch Linh Miểu không rõ động tĩnh khác thường này là chuyện gì, nàng trông thấy bóng người Lý Hỏa Vượng thoắt ẩn thoắt hiện đang nhanh chóng đến gần mình.

“Miểu Miểu! Lần này Bạch Liên giáo mang theo bao nhiêu cao thủ? Gọi hết ra đây!”

Giọng điệu Lý Hỏa Vượng cực kì sốt ruột, trước giờ Bạch Linh Miểu chưa từng thấy Lý Hỏa Vượng lo lắng như vậy.

“Lý sư huynh đã xảy ra chuyện gì?”

“Pháp Giáo không muốn chiếm long mạch! Mà định hủy hết long mạch!!”

Lý Hỏa Vượng vừa thốt ra câu này, không khí xung quanh lập tức trở nên nôn nóng.

Vu Nhi Thần như hổ rình mồi xung quanh, kết cục hủy long mạch, Đại Tề đã thể hiện ra rồi.

Rất nhanh, trừ những tín đồ có sở trường truyền giáo ra, tín đồ Bạch Liên xăm hình lừa trắng trên người đều theo Bạch Linh Miểu chạy đến Ti Thiên Giám Hậu Thục.

Trong thời khắc sống còn, Ti Thiên Giám Hậu Thục dốc toàn bộ sức mạnh, Lý Hỏa Vượng không quen những người khác, nhưng ba người đứng trước nhất, hắn đều biết.

Chưởng đàn Ti Thiêm Giám Hậu Thục, Huyễn Tẫn Ti Thiên Giám Đại Lương, Chính Bá Kiều Ti Thiên Giám Tứ Tề, đối mặt nguy cơ như vậy, họ cũng dùng hết tất cả những người mình có thể sử dụng.

Lý Hỏa Vượng có thể cảm giác không ít tầm mắt nhìn mình chằm chằm, có vài người không hề trốn trong góc tối, hắn không thể phát hiện rốt cuộc ai đang nhìn mình, xem ra trong Ti Thiên Giám có vài kẻ không thể lộ ra ngoài sáng được.

Chờ khi Lý Hỏa Vượng đi qua, Ti Thiên Giám Hậu Thục rút chiếc kèn sừng trâu quấn dây đỏ, đặt trong miệng mặt nạ dùng sức thổi:

“Tututu~”

Tiếng kèn hiệu trầm thấp truyền đi rất xa, cũng như đám mây đen che phủ trên đầu mọi người.

Kèn hiệu kết thúc, mấy trăm người Ti Thiên Giám chớp mắt tản ra, bọn hắn tụm năm tụm ba phóng nhanh ra ngoài thành, xem ra đã có việc mới.

“Họ đi đâu thế? Bây giờ long mạch sắp bị hủy, đoạt long mạch mới là chuyện quan trọng.”

Lý Hỏa Vượng bước qua, nói với Huyễn Tẫn.

“Yên tâm, giờ phút này ta sẽ không bảo họ làm chuyện linh tinh, chúng ta vẫn còn thời gian, Pháp Giáo muốn hủy long mạch không dễ như thế đâu.”

“Chúng ta phải nhân lúc trước khi Pháp Giáo hủy ba đoạn long mạch kia, cướp long mạch lại.”

“Sao ngươi biết long mạch chưa bị hủy?”

“Canh giờ.”

Huyễn Tẫn duỗi một ngón tay thon dài lại khô quắt ra.

“Một đoạn long mạch chính là một canh giờ, bây giờ chỉ mất đi nửa canh giờ thôi.”

“Một đoạn long mạch là một canh giờ? Một ngày có mười hai canh giờ, cũng tức là chúng ta có mười hai long mạch?”

Lý Hỏa Vượng dường như đã hiểu ra một vài bí mật.

“Sai, một ngày có mười sáu canh giờ, có mười sáu long mạch, sở dĩ bây giờ không có nhiều canh giờ như thế, là do khi trước long mạch đã bị hủy.”

---

“Mười sáu canh giờ? Hóa ra khi trước một ngày ở thế giới này có ba mươi hai tiếng?”

Nghe mà Lý Hỏa Vượng cảm giác đầu óc hỗn loạn, có vài thứ mang tính thường thức thế mà lại hoàn toàn sai lệch ở nơi này?

“Đúng vậy, long mạch có lớn có nhỏ, nhưng ghi chép trong lịch sử, quả thật có mười sáu canh giờ.”

“Vậy sao trươc đây ngươi không nói cho ta biết?”

“Sao thế? Một quyển sách lịch sử trên phố bán một hai lượng, ngươi chưa từng đọc à? Chẳng phải ngươi là đạo sĩ sao? Hay là ngay cả tứ thư ngũ kinh cũng chưa từng đọc?”

Nhất thời Lý Hỏa Vượng không biết nên trả lời thế nào, có điều nghĩ kỹ lại hình như cũng hợp lý, ngay cả thế giới này đều là kẻ điên, vậy một ngày nhiều hơn mấy canh giờ cũng chẳng đáng là gì.

Chương 1057: Chiến Trường

Chính vào lúc này một suy nghĩ bật ra trong đầu Lý Hỏa Vượng.

“Nếu, nếu long mạch còn sót lại hoàn toàn biến mất sẽ xảy ra hậu quả thế nào? Một thế giới không có canh giờ nào cả? Thế giới đó sẽ ra sao?”

Lý Hỏa Vượng dùng sức lắc đầu, vứt bỏ những suy nghĩ kia.

“Trước tiên đừng để ý một ngày còn bao nhiêu canh giờ, đi đâu tìm ba long mạch kia, mới là chuyện quan trọng nhất lúc này!!”

“Vân Trạch.”

Lời này vừa thốt ra, Lý Hỏa Vượng nhanh chóng tìm bản đồ Hậu Thục bắt đầu quan sát thật kỹ.

Địa chất Hậu Thục cằn cỗi, nhưng không phải không có chút nước nào, trong Hậu Thục có một vùng đầm lầy giăng đầy chướng khí, nơi có đủ loại truyền thuyết kia chính là Vân Trạch.

Nhìn bản đồ, Lý Hỏa Vượng cắn răng:

“Việc đã đến nước này, chần chừ cũng không phải là cách, đi thôi! Chúng ta tìm long mạch về! Một ngày mười một canh giờ đã ít lắm rồi.”

Tình huống nguy hiểm, nhóm Lý Hỏa Vượng xuất phát, không chỉ mỗi họ đi, tất cả binh gia của Hậu Thục, và viện quân của Thanh Khâu cũng phản công về nơi bị Pháp Giáo xâm chiếm.

Mặc kệ bọn hắn có mục đích gì, liên quan đến chuyện đối phó Pháp Giáo, từ đầu đến cuối họ đều là đồng minh.

Phía Lý Hỏa Vượng có động tác lớn như vậy, tất nhiên Pháp Giáo sẽ không ngồi yên chờ chết, cả Hậu Thục chớp mắt loạn thành nồi cháo.

Trên sa mạc cằn cỗi, mọi người cưỡi ngựa, nhanh chóng chạy điên cuồng, đi đến Vân Trạch.

Lúc nhóm người họ xông vào vùng trũng, mặt đất chớp mắt nứt ra, để lộ lỗ thủng đen ngòm sâu không thấy đáy.

Nhưng không đợi thứ dưới lòng đất có động tác gì, một cảnh tượng quỷ dị đã xuất hiện, những người cưỡi ngựa vậy mà không cần điểm trợ lực, lơ lửng trên không.

Một bàn tay với ngón cái đeo nhẫn phỉ thúy cắm vào đầu Lý Hỏa Vượng, nương theo di chuyển của Lý Hỏa Vượng, lại vạch ra sau ót của hắn:

“Đây là ảo ảnh, thủ đoạn của Huyễn Tẫn, họ không ở đây.”

Mà nhóm người Lý Hỏa Vượng thật sự giờ phút này đã xuất hiện bên ngoài Vân Trạch.

Rất hiển nhiên Pháp Giáo không thể ngoan ngoãn để họ đến gần, bên ngoài Vân Trạch lúc này đã hoàn toàn trở thành chiến trường, Pháp Giáo thủ, Hậu Thục Thanh Khâu tấn công.

Nơi này như cối đá khổng lồ, nhét từng người sống sờ sờ vào trong, nghiền nát người chết và tay đứt chân cụt. Ông trời dường như cũng không nhẫn tâm nhìn thấy cảnh tượng này, mưa rơi lất phất.

Sau khi cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, người chết trên chiến trường càng ngày càng nhiều, nước mưa nặng nề xối lên vũng máu, khiến toàn bộ Mộng Trạch bao phủ trong một màn sương máu.

“Chết!!”

Lý Hỏa Vượng toàn thân mọc đầy xúc tu phẫn nộ gầm thét chém giết trong nhóm người, nơi hắn đi qua vương vãi xác chết.

Nhưng cho dù Lý Hỏa Vượng có giết nhiều đến mấy, cũng không thể giết sạch tín đồ Pháp Giáo, bọn hắn không màng sống chết xông đến như côn trùng, vô cùng vô tận.

Cứ cứng rắn chống chọi như vậy, cuối cùng nhóm người Lý Hỏa Vượng đã đến rìa Vân Trạch.

Chờ khi trông thấy những Ti Thiên Giám khác vào trong Vân Trạch, Lý Hỏa Vượng cũng không tiếp tục lảng vảng bên ngoài nữa, dẫn theo những người khác lao vào trong Vân Trạch.

“Bên này! Đi bên này!”

Thượng Quan Ngọc Đình của Huyễn Tẫn, không ngừng chỉ đường cho Lý Hỏa Vượng trong đầm lầy lầy lội.

Rời xa chiến trường, xung quanh Vân Trạch yên tĩnh lại, nhưng không có nghĩa là an toàn, ngược lại trở nên tràn đầy nguy cơ.

Hai tiếng “phập phập”, hai mũi tên tàng hình từ bên cạnh đầm nước bay ra, dùng tốc độ cực nhanh đâm vào lưng Lý Hỏa Vượng, chui ra khỏi ngực.

Lý Hỏa Vượng cầm theo kiếm Tử Tuệ xoay người lại, lạnh lùng nhìn chằm chằm đầm nước kia, bóng dáng cao lớn của Bành Long Đằng đập mạnh xuống, bọt nước lập tức văng tung tóe, không lâu sau, nước trong đầm dùng tốc độ cực nhanh nhuộm thành màu đỏ máu.

Để tránh bị đánh lén thêm lần nữa, sau ót Lý Hỏa Vượng rất nhanh phồng lên một cục u nhỏ, ngay sau đó nứt ra một khe hở, đôi đồng tử của Lý Tuế chui ra từ bên trong, thay hắn canh chừng những điểm mù sau lưng.

Một tay Lý Hỏa Vượng siết chặt mũi tên vô hình ở l*иg ngực mình, trực tiếp rút ra, hắn đi đến bên cạnh đầm nước nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong đó, sắc mặt có chút do dự.

“Quý Tai, rốt cuộc ngươi đang làm gì? Ba đoạn long mạch không còn nữa, ngươi dự định cứ nhìn như vậy à? Những thứ chuẩn bị mà ngươi nói khi trước đâu?”

Nhưng Quý Tai vẫn không chút phản ứng, gương mặt Lý Hỏa Vượng hiện lên vẻ thất vọng, hắn thật sự rất muốn biết, rốt cuộc bây giờ Quý Tai đang làm gì, lúc này còn chuyện gì quan trọng hơn việc đối phó với Pháp Giáo chứ?

“Chú ý một chút, phía Chính Bá Kiều gặp phải kẻ khó chơi.”

Bóng dáng Huyễn Tẫn xuất hiện bên cạnh Lý Hỏa Vượng.

Chờ xem phản ứng của những người khác, Lý Hỏa Vượng hiểu rõ đây chỉ là ảo ảnh của Huyễn Tẫn, người thật của hắn đang ở nơi khác.

“Cho dù dùng binh gia kéo chân mấy tên pháo hôi của Pháp Giáo, trong Pháp Giáo cũng có không ít cao thủ.”

“Có phải câu này của ngươi nói hơi muộn rồi không, tập trung lại, miễn cho Pháp Giáo lấy nhiều đánh ít, bị người khác tiêu diệt từng bộ phận.”

“Ngươi không khỏi xem thường Ti Thiên Giám rồi, họ không sao, nếu thật sự có vây quét, ta sẽ bảo những người khác chi viện, ta nói câu này để ngươi đề phòng, đây.”

Huyễn Tẫn duỗi tay, đưa một hộp gỗ cũ kỹ đến trước mặt Lý Hỏa Vượng.

Chương 1058: Tiên Binh Giải

“Đây là gì?”

Lý Hỏa Vượng vươn tay nhận lấy, thần kỳ là cơ thể Huyễn Tẫn là ảo ảnh, nhưng chiếc hộp trong tay hắn lại là thực thể.

“Một vài tiên thiên nhất khí, tìm được từ Hậu Thục. Chờ gặp được long mạch hãy dùng, lần này không nhiều đâu, tâm tố thật sự quá ít, hơn nữa còn có không ít người thẳng thừng chà đạp.”

Lý Hỏa Vượng nhìn thoáng qua chiếc hộp màu đỏ với biểu cảm cực kì phức tạp, vươn tay nhận lấy nhét vào ngực mình.

Đột nhiên Lý Hỏa Vượng nghiêng đầu, tránh viên đá cuội bắn tới từ phía sau, chờ Lý Hỏa Vượng xoay người lại, liền trông thấy, một bức tượng đá không nhúc nhích dừng cách đó không xa.

Lý Hỏa Vượng cau mày, rút kiếm đồng tiền dùng sức vung về phía đó, tượng đá chớp mắt bị đánh nứt, những con giun màu xanh sẫm từ bên trong văng ra xung quanh, bay đến khắp nơi.

Thứ đó thoạt nhìn như tượng đá, thực ra không phải đá, giống kén trùng hình người hơn.

“Lý sư huynh.”

Bạch Linh Miểu bên cạnh đột nhiên lên tiếng:

“Thứ này ở phía xa vẫn còn rất rất nhiều.”

Nghe thấy câu đó, Lý Hỏa Vượng nhìn Huyễn Tẫn bên cạnh:

“Bảo họ kiềm chế một chút, xem ra, Pháp Giáo đã chuẩn bị xong tiệc rượu mừng chúng ta đến rồi.”

---

Trong Vân Trạch lầy lội, nước mưa vẫn không ngừng rơi xuống, Lý Hỏa Vượng dẫn theo những người khác dọc theo một số nơi miễn cưỡng có thể đi được khó khăn tiến về trước.

Càng đi vào trong, càng có nguy cơ tứ phía, tín đồ Pháp Giáo không ngớt lao ra từ những chỗ không thể ngờ tới.

Trừ những chuyện đó ra, Lý Hỏa Vượng còn trông thấy những tượng người nghiêng trái ngã phải, thoạt nhìn hình thái khác nhau, nhưng họ không phải tượng đá, trong cơ thể họ đều là trùng màu xanh đậm đang nhúc nhích.

Đặc biệt hơn là, dưới thân họ không hề độc lập, mà như cây gỗ mọc rễ cây dài, trong bùn đất, những sợi rễ liên kết với nhau.

Tượng người càng lúc càng nhiều, Lý Hỏa Vượng như đang ở trong thiên la địa võng của Pháp Giáo, tuy họ không động đậy, nhưng Lý Hỏa Vượng cảm thấy bất kỳ lúc nào họ cũng có thể cử động.

Bỗng nhiên hai chân chìm trong nước bùn của Lý Hỏa Vượng khựng lại, rất hiển nhiên đây là một cái bẫy, mình còn đi về trước nữa, chính là chui vào bẫy của đối phương.

“Ngươi xác định long mạch ở trong Vân Trạch sao? Đừng bị Pháp Giáo lừa.”

Lý Hỏa Vượng hỏi Huyễn Tẫn:

“Tọa Vọng Đạo không lừa được ta, ta tin bọn chúng cũng không lừa được, ba đoạn long mạch đủ để thay đổi hướng đi phong thủy của một nơi, đây là chuyện rõ ràng.”

Câu này của Huyễn Tẫn không khiến sắc mặt Lý Hỏa Vượng tốt hơn bao nhiêu, biết rõ họ có bẫy, mình vẫn phải đâm đầu vào, đây chẳng phải việc gì tốt cả.

Sau đó hắn dùng tay ấn vào huyệt thái dương, Bành Long Đằng, hòa thượng, Thu Cật Bảo, và cả Kim Sơn đều hiện thân.

Nghe theo mệnh lệnh của Lý Hỏa Vượng, đi đến phía trước nhất, mở một con đường cho họ, cơn mưa trên trời càng lúc càng lớn, nhìn theo nước mưa, cả đầm lầy dần dần bị bao phủ trong sương mù, tầm nhìn trở nên càng ngày càng hẹp.

“Cốc cốc cốc~”

Tiếng gõ vang lên bên hông Bạch Linh Miểu, tiếng trống với tiết tấu thấp truyền đi rất xa trong mưa. Lấy Lý Hỏa Vượng làm trung tâm, mọi thứ xung quanh dần dần hiện ra trong đầu Bạch Linh Miểu, mấy lần Pháp Giáo tập kích đều thất bại.

Vốn Lý Hỏa Vượng cho rằng kẻ địch phía sau sẽ ngày một mạnh hơn, nhưng thế tấn công của Pháp Giáo đột nhiên dừng lại:

“Lý sư huynh, bên trái, cách chúng ta một dặm bên trái có người bị tấn công

“Đi!! Đi giúp họ!”

Lý Hỏa Vượng mang theo những người khác nhanh chóng đến gần, hắn không thể để Pháp Giáo tiêu diệt từng bộ phận được.

Chờ Lý Hỏa Vượng đến, trông thấy người bị tấn công là chưởng đàn Ti Thiên Giám Hậu Thục, mưa lớn dội xuống, những tượng đá kia dường như sống lại, thoắt ẩn thoắt hiện trong sương mù.

Từng răng nanh sắc nhọn nhô ra khỏi mặt nạ trên gương mặt chưởng đàn, những chiếc răng vàng trắng va chạm nhau, phát ra tiếng lạch cạch rung động kịch liệt với tần số cao, âm thanh tương đồng truyền ra từ sương mù, không ngừng đáp lại. Mặt đất bỗng dưng nứt ra, năm tượng người như năm ngón tay từ dưới đất chui lên, như lòng bàn tay trực tiếp bao trùm chưởng đàn.

Thấy tình cảnh này, sau khi Lý Hỏa Vượng dặn dò một lúc, không chút do dự xông vào màn sương, nhấc kiếm đồng tiền trong tay vào đó cứu viện.

Lý Hỏa Vượng vốn cho rằng đây chỉ là giúp đồng minh, nhưng vào lúc hắn bước qua tượng đá bị đổ, ngay sau đó tượng đá đột nhiên nổ tung, hàn quang hiện ra, một thanh trường kiếm chui ra từ bên trong, chém đến trước mặt Lý Hỏa Vượng.

“Keng~”

m thanh va chạm chói tai vang lên, tia lửa bắn tung tóe, khi thấy kiếm Tử Tuệ của mình không thể gây ra chút vết tích nào cho vũ khí của đối phương, trong lòng Lý Hỏa Vượng bỗng thắt lại, gặp kẻ khó chơi rồi.

Người đó nhấc kiếm chậm rãi bước ra khỏi sương mù, mặc trang phục đấu ngưu, chân đi giày cao, đầu cúi gằm, tóc đen tán loạn dính nước mưa che phủ toàn bộ gương mặt hắn, bảy tám thanh trường kiếm cắm đầy trước sau l*иg ngực.

“Đây là gì?”

Lý Hỏa Vượng cau mày:

“Cẩn thận. Đây là tiên binh giải của Tứ Tề.”

Ảo ảnh của Huyễn Tẫn bên cạnh trả lời.

“Tiên? Tiên binh giải là thứ gì?”

Còn chưa đợi Lý Hỏa Vượng hỏi câu này, hắn đã thấy thứ trước mặt vung ra một thanh kiếm, lao về phía mình.

Chương 1059: Các Ngươi Làm Đau Nữ Nhi Ta

Lý Hỏa Vượng vừa chuẩn bị tiếp chiêu, cơ thể hắn đột nhiên di chuyển đến bên trái mình một tấc, cùng một thanh đoản đao lướt qua người mình.

Chờ thân hình khổng lồ của Bành Long Đằng, như tấm khiên chắn trước mặt tiên binh giải, Lý Hỏa Vượng quay đầu, trông thấy sau lưng mình, lại có một tiên binh giải xuất hiện, so sánh với người trước, thứ hắn dùng là một thanh đoản đao cực kì quái dị.

Vừa rồi rất nguy hiểm, nếu không phải mắt Lý Tuế mọc sau ót mình, nhìn thấy đối phương tấn công, e rằng đầu hắn đã rơi xuống đất.

“Hai người?”

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, một thanh trường thương từ dưới đất chui lên, đâm xuyên lòng bàn chân trái của Lý Hỏa Vượng, dưới đất cũng có.

Khi Lý Hỏa Vượng quay đầu nhìn lại, một tên tiên binh giải khác từ trên trời đáp xuống, đang tấn công về phía mình, hắn lập tức hiểu ngay, mấy tên đó đến để vây sát mình!

“Phập” một tiếng, Lý Hỏa Vượng trực tiếp dùng cơ thể cứng rắn đón lấy đoản đao của tiên binh giải bên trái, tay phải nhấc kiếm Tích Cốt quăng lên không trung.

Chờ khi vung ra vết nứt ép tiên binh giải trên đỉnh đầu rút lui, sáu xúc tu trong cơ thể Lý Hỏa Vượng bỗng nhiên đè dưới đất, trực tiếp đẩy hắn lơ lửng trên không.

Mắt thấy khoảng cách với tiên binh giải bị ép lui không xa, cơ thể Lý Hỏa Vượng nhanh chóng lóe lên, di chuyển lên trên hắn, rút kiếm đồng tiên dùng sức vung qua bên đó, thẳng thừng chặt đầu tiên binh giải của đối phương xuống.

Nhưng không ngờ vào lúc này, bốn phương tám hướng lấy Lý Hỏa Vượng làm trung tâm cùng lúc lóe lên hàn quang.

“Soạt!”

Màn mưa trên không chớp mắt bị chém dừng, tất cả tiên binh giải mang theo tàn ảnh chui ra khỏi sương mù, nhào về phía Lý Hỏa Vượng:

“Phá!”

Binh khí của bốn tiên binh giải nặng nề đập vào người Lý Hỏa Vượng, bên tai Lý Hỏa Vượng vang lên tiếng kim loại ma sát chói tai, nước mưa lại bắt đầu rơi xuống.

Nhẫn nhịn cơn đau kịch liệt trong ngực, Lý Hỏa Vượng bị đủ loại binh khí kẹp giữa không trung thở hổn hển, sau đó phẫn nộ gầm lên:

“Mé nó các ngươi làm đau nữ nhi của ta rồi!!”

Ngay sau đó, Lý Hỏa Vượng vươn tay trực tiếp móc tròng mắt của mình ra, một tay dùng sức nắn, màu sắc quái lạ bao phủ cơ thể của tất cả mọi người.

“Ầm~”

Ngọn lửa trên người Lý Hỏa Vượng nhanh chóng lan ra tiên binh giải xung quanh, biến bọn hắn giống hệt như Lý Hỏa Vượng lúc này.

Làn da của Lý Hỏa Vượng rất nhanh tự bốc cháy, thế lửa ngút trời khiến nước mưa rơi xuống nhanh chóng hóa thành hơi bước.

Nhóm tiên binh giải muốn rút lui, nhưng Lý Hỏa Vượng hiến tế tròng mắt của mình, khiến bọn hắn lúc này di chuyển cực kì chậm chạp.

Thấy không thể rút được, tiên binh giải bắt đầu mang theo ngọn lửa toàn thân liều chết phản kích, nhưng đây là điều mà Lý Hỏa Vượng muốn.

Trong tình huống này, bọn hắn không chống đỡ được bao lâu nữa, tuy bọn hắn được xưng là tiên binh giải, nhưng Lý Hỏa Vượng thấy bọn hắn không phải tiên thật. Tiên thật hẳn sẽ không sợ lửa đốt.

Rất nhanh bốn tiên binh giải xôn xao ngã xuống đất ngồi xếp bằng, dưới đất trừ bốn thanh binh khí bị lửa nung thành màu đỏ đồng ra, không còn để lại bất kỳ thứ gì.

---

Thứ như binh giải tiên, nhìn thế nào cũng không giống đồ của Pháp giáo, càng nhìn càng cảm thấy là của binh gia.

Dường như cho thấy cùng với long mạch đổi chủ, binh gia của Nam Bình, Tứ Tề cũng quay súng bắn quân mình rồi.

Nhưng lúc này Lý Hỏa Vượng không màng nghĩ đến những người này, hắn mang theo ngọn lửa ngút trời định tham gia vào cuộc chiến, giải vây giúp những người khác.

Hắn cho rằng cục diện này rất nhanh kết thúc, nhưng nhân tượng trong sương mù không ngừng xuất hiện, có lẽ họ không phải là đối thủ của đám người Lý Hỏa Vượng, nhưng lại có thể khiến những người khác không được nghỉ ngơi.

“Họ đang kéo dài thời gian!”

Lý Hỏa Vượng vừa nghĩ ra kế hoạch của đối phương, mặt đất chấn rung dữ dội, địa long lại trở mình.

Động đất khiến cả đầm lầy cũng cuồn cuộn lên, cùng với rung lắc, bùn đất mà con người miễn cưỡng có thể đứng lên được mau chóng biến thành đầm lấy nuốt chửng con người.

Nhưng đúng trong tình huống này, càng nhiều tín đồ pháp giáo vẫn chui ra từ trong sương mù, dù là bị đầm lầy nuốt chửng cũng phải cố kéo một người thế thân. Lý Hỏa Vượng đã từng trải qua địa long trở mình rất nhiều lần, hắn hiểu điều này có nghĩa là gì.

“Bao lâu trôi qua rồi?”

Lý Hỏa Vượng hét lớn với Huyền Tẫn, cuối cùng nhận được một câu trả lời bằng một ngón tay.

“Hết một canh giờ rồi, cũng có nghĩa là, một cái trong ba long mạch đã bị hủy rồi! Thông tin xấu này khiến lúc này Lý Hỏa Vượng lập tức cảm thấy nặng nề, trong tình huống này, thứ khác đã vô dụng, hắn chỉ có thể cắn chặt răng, đưa theo những người khác chống lại thế tấn công của pháp giáo xông vào trong Vân Trạch.

Cùng với không ngừng tiến gần vào trung tâm Vân Trạch, những nhân tượng sâu trùng không biết là thứ gì dần nhỏ dần, người sống của pháp giáo cũng bắt đầu nhiều lên, hơn nữa người nào cũng có thực lực phi phàm.

Trong đó ngoại trừ pháp giáo của Đại Lương và pháp giáo của Đại Tề, lại còn không ít người của môn phái khác, vải đen trên vai họ, chứng minh họ đều đi theo pháp giáo.

Nếu đã nổi lửa, Lý Hỏa Vượng cũng không định lãng phí, hắn xông đến phía trước nhất, dùng ngọn lửa trên người thiêu cháy khô mặt đất, giết chết tín đồ pháp giáo, mở đường cho những người khác dẫn ra một thi thể.

Chương 1060: Quỷ Dị

Với Lý Hỏa Vượng dẫn đường, họ tiến triển rất nhanh, sau một canh giờ, họ tìm được nơi đó, chỗ sâu nhất của Vân Trạch, vô cùng vượt ngoại dự liệu, là một khoảng đất khô cằn.

Trên mặt đất này có một tòa pháo đài vô cùng uy nghiêm, vượt qua gai nhọn chướng ngại vật, ngoại trừ một số đầu người của pháp giáo, Lý Hỏa Vượng không nhìn thấy gì nữa, mưa vẫn đang rơi, bầu trời u ám khiến bầu không khí vô cùng nặng nề. Bành Long Đằng tóm Lý Hỏa Vượng quẳng lên cao, trong không trung, cuối cùng Lý Hỏa Vượng cũng nhìn thấy thứ phía sau pháo đài.

Long mạch, long mạch do các hoàng đế chất thành, được cột đá khổng lồ đóng trong đầm lầy ba góc ngược, cùng với long mạch giãy dụa, bùn lầy trong đầm rung lắc dữ dội, cuốn cuộn nổi lên, chướng khí tràn ngập khắp nơi.

Còn vây quanh bùn đất này là Vu Chúc pháp giáo mặc các loại đạo bào rộng rãi, họ vây quay đầm lầy, nhảy múa liên tục.

Giữa Vu Chúc với nhau liên kết thành loại nguyền rủa quái dị, pháp giáo dùng người sống vẽ bùa, dùng bùa hủy long mạch. Lý Hỏa Vượng còn muốn nhìn thấy nhiều chi tiết hơn, nhưng hắn cảm nhận rõ ràng cơ thể của mình bắt đầu cứng đờ, dần dần chuyển thành đá, pháp giáo đã phát hiện ra mình rồi.

Đợi Lý Hỏa Vượng hạ xuống thì phát hiện những người khác đều tập trung với nhau. Những người khác cũng đến rồi, nếu hai bên đều đã lật bài, thì tiếp theo phải tính xem đánh thế nào rồi.

“Các ngươi lo những chuyện khác, giao long mạch cho ta.”

Lý Hỏa Vượng lên tiếng nói, long mạch có thể miễn dịch với tuyệt đại đa số thần thông công pháp, hắn có kinh nghiệm đối phó long mạch hơn những người khác.

“Ta cũng định như vậy.”

Huyền Tẫn nói xong, cơ thể vυ"t đi như khói, nhưng rất nhanh ngưng tụ trước mặt Lý Hỏa Vượng.

“Nhớ chuyện của chúng ta, cướp long mạch về là quan trọng nhất.”

“Những nơi như này, pháp giáo chắc chắn có cao nhân tọa trấn, ngươi không thể quấn lấy họ quá nhiều, ta sẽ giúp ngươi, cướp long mạch về, chúng ta sẽ thắng.”

“Ta hiểu.”

Nhìn kỹ mấy khuôn mặt lạ bên cạnh mình, Lý Hỏa Vượng lên tiếng nói:

“Họ là ai? Chốc nữa các ngươi có kế hoạch gì?”

Tuy Lý Hỏa Vượng không nhận ra họ, nhưng rất hiển nhiên nhìn dáng vẻ của họ, không giống người của Giám Thiên Ti.

“Lý Hỏa Vượng, đã đến lúc này rồi thì đừng lãng phí tinh lực vào việc nhỏ nhặt nữa, lấy đại cục làm trọng.”

Giọng điệu của Huyền Tẫn vẫn như trước, nhưng Lý Hỏa Vượng cảm nhận được sự xa cách trong lời nói đó. Dù vì pháp giáo, bây giờ họ bị ép là một bên, nhưng Huyền Tẫn vẫn chưa hoàn toàn tin mình, giấu diếm rất nhiều chuyện, chỉ vì mình là tâm bàn của Quý Tai.

Nhưng Lý Hỏa Vượng cũng không phải hoàn toàn yên tâm về họ.

“Chốc nữa ngươi dẫn người của người đừng lại gần phía trước quá, nếu tình hình không ổn, lập tức quay người chạy!”

Lý Hỏa Vượng nói với Bạch Linh Miểu, hai người Bạch Linh Miểu nửa thân trên quấn mũ trùm đỏ cùng khẽ gật đầu.

“Huhuhu!”

Cùng với Ti Thiên Giám Hậu Thục thổi kèn lệnh, người xung quanh bắt đầu ép về phía trước. Trong đám đông, một đoàn kỵ binh toàn thân mặc giáp xông vυ"t lên, sát khí ngút trời bao trùm họ, như một thanh kiếm khổng lồ đâm về phía pháo đài.

“giết!”

Cùng với tiếng hét, cả hiện trường lập tức bùng cháy, hai bên thể hiện thần thông lao vào nhau.

Nhưng bên ngoài xảy ra chuyện gì, Lý Hỏa Vượng vốn không để ý, lúc này, hắn đã chìm vào trong bùn đất, xúc tu quờ quạng như bạch tuộc, lần mò về hướng pháo đài.

Lý Hỏa Vượng biết pháp giáo có cao thủ, hắn không một mình qua đó, mà cùng với người của phe mình chậm rãi đẩy về phía trước, tìm kiếm cơ hội, Lý Hỏa Vượng biết, càng là lúc này mình càng không thể nóng vội. Sau một canh giờ trôi qua, pháo đài bị phá mở, nhất thời cả trung tâm Vân Trạch hỗn loạn. Tiếng niệm chú ấn quyết không ngừng, lời ca đại thần phạt kinh không ngớt. Chính Bá Kiều nhìn thấy tiên giáo đó, niệm chú biến một Vu thần pháp giáo sống thành một cục thịt, cuối cùng khi nuốt xuống bụng, Lý Hỏa Vượng hiểu cơ hội của mình đến rồi.

Lý Hỏa Vượng lấy ra chiếc hộp từ trong lòng nhét vào trong miệng, sau đó Lý Tuế nhìn thấy, cổ của cha mình nhô lên một hình có góc có cạnh, từ trên trơn tuột xuống.

Liền sau đó, xung quanh Lý Hỏa Vượng không chỉ bùn đất biến thành nước, mà ngay cả màu sắc cũng biến thành màu trong suốt, còn cơ thể đen xì của hắn mau chóng liền lại.

“Lý Tuế! Đi thôi!”

Lý Hỏa Vượng chuồn lên trên, một lỗ phun ra từ trong đất.

Nhưng đúng lúc những người khác xung quanh chú ý đến lỗ phun xuất hiện khó hiểu đó, Lý Hỏa Vượng ẩn thân mau chóng lại gần phía long mạch.

Hắn không ngừng lại gần, tiếng rồng gầm đau đớn của long mạch tấn công vào tư duy của Lý Hỏa Vượng.

Khi sắp đến bên đầm lầy, Lý Hỏa Vượng nhìn đống bùn lắng đó, nắm chặt nắm đấm, dưới sự dõi theo của hắn, bùn lầy cuồn cuộn bắt đầu đông cứng, còn cột đá đóng thân long mạch lại bắt đầu tan chảy.

Đúng lúc Lý Hỏa Vượng bắt đầu hành động, tình huống bất ngờ xảy ra, bất luận là màu xám của cột đá hay màu đen bạc của bùn lầy đều nhanh chóng mất màu, cuối cùng chỉ còn lại đen trắng.

Duy chỉ có long bào màu vàng trên long mạch vẫn là màu vốn có, với những nơi khác làm nền, nổi bật lên vô cùng nhức mắt.

“Là ai? Thủ đoạn của phái nào?”

Ý nghĩ này xuất hiện trong đầu Lý Hỏa Vượng, hắn phát hiện không chỉ là màu sắc trong đầm lầy biến mất, màu sắc trên người mình cũng biến mất, lúc này, mình giống như người trong bức tranh sơn thủy đen trắng.

Chương 1061: KS

Lý Hỏa Vượng bị mất tất cả màu sắc trên người.

Cúi đầu nhìn bản thân chỉ còn màu đen trắng, Lý Hỏa Vượng lấy ra con dao găm cứa vào lòng bàn tay, máu chảy ra từ bên trong không phải là đỏ tươi, mà là màu đen xì.

Rất hiển nhiên đây không đơn giản chỉ là thuật che mắt, đây là thần thông cổ quái của môn phái nào đó.

“Ngọc thanh nhϊếp tố, đại phạm phân linh, nguyên cương lưu diễn, tinh châu cố cảnh, trường dương tiêu âm, trung nguyên ẩn ảnh!”

Cùng với giọng già nua vang lên bên tai Lý Hỏa Vượng, màu đen trên người Lý Hỏa Vượng cũng dần phai mờ, cả người từ trên xuống dưới biến thành màu trắng quỷ dị.

Hơn nữa cùng với màu sắc phai nhạt, đường nét ngũ quan của hắn cũng bắt đầu méo mó muốn sụp đổ, Lý Hỏa Vượng quay đầu nhìn sang hướng giọng nói, hắn thấy một lão thư sinh vấn khăn trên đầu, người mặc trường bào màu tím thêu hoa văn xanh, bộ râu đen bay bay.

Một tay đặt hờ lên trường kiếm bên hông, một tay cầm quạt long, một tay cầm một cây bút vẽ về hướng Lý Hỏa Vượng trên cuộn tranh trong hư không.

Lý Hỏa Vượng không biết thư sinh này là ai, là người môn phái nào, nhưng vải đen trên vai hắn cho thấy hắn đứng về phía nào, sau đây cũng không cần nói gì nữa.

Rất hiển nhiên, bên cạnh long mạch có người canh giữ, nếu không có ai canh giữ mới là bất bình thường.

“Soạt!”

Lý Hỏa Vượng giơ tích cốt kiếm trong tay, vung mạnh về phía đó, một khe nứt bay về phía đó với tộc độ cực nhanh.

“Keng!”

Một thanh đao khổng lồ treo cờ đen nặng nề rơi xuống, trực tiếp chém vụn khe nứt đang phun nước kỳ quái đó.

Đó là một vị tướng quân thân cao tám tấc, uy phong lẫm liệt đứng trước mặt thư sinh, hai ngón tay trỏ và giữa khép lại, chri về phía Lý Hỏa Vượng.

“Này!

Lý Hỏa Vượng vốn tưởng rằng người này là binh tiên giải, nhưng cùng với tướng quân dịch chuyển thì phát hiện không phải, khuôn mặt của hắn mỏng như tờ giấy, giống như người bước ra từ trong tranh vẽ, hơn nữa người hắn chỉ có màu đen trắng.

Nhìn chằm chằm bút vẽ của thư sinh đó, Lý Hỏa Vượng dường như hiểu tướng quân từ đâu ra.

“Lún xuống cho ta.”

Lý Hỏa Vượng tức giận quát một tiếng, thư sinh và cả tướng quân dung hòa với mặt đất, tóm bọn họ xuống theo như cát lún.

Đối diện với thế tấn công của Lý Hỏa Vượng, lão thư sinh ba tay không hề hoảng hốt, giơ quạt lông trong tay quạt mạnh về phía Lý Hỏa Vượng.

Gió nhẹ thổi qua, tướng quân có thân hình vạm vỡ đó lập tức hai chân rời khỏi đất, bị thổi bay lên, bay về phía Lý Hỏa Vượng như cánh diều.

Đợi khi tướng quân đó bay đến trước người Lý Hỏa Vượng, trải ra trong không trung như tranh tết khổng lồ, tay giơ quan đao đập về đầu của Lý Hỏa Vượng.

“Hỏa!”

Rắc một tiếng, cùng với ngón tay của Lý Kiến Thành trượt bánh răng của bật lửa bằng nhựa, ngọn lửa trên cam dưới xanh bốc lên, đảo ngược trong đồng tử của Lý Hỏa Vượng.

“Ầm!”

Cả tướng quân lập tức bùng cháy, người giấy biến thành người lửa trong hư không, liền sau đó, Lý Hỏa Vượng đυ.ng bay ra từ cơ thể phân năm xẻ bảy của tướng quân đó, màu đỏ của ngọn lửa ban hắn màu sắc mới trên cơ thể, Lý Hỏa Vượng trong không trung như một quả cầu lửa đập về phía lão thư sinh.

Thấy cảnh này, lão thư sinh biết lần này mình thực sự gặp phải tên nhóc khó đối phó, sau đó sử dụng kỹ năng sát thủ, giơ bút trong tay nhanh chóng vẽ về phía quạt lông của mình.

Cùng với bút vẽ trong tay hắn không ngừng vẽ, lửa trên người Lý Hỏa Vượng nhanh chóng mất màu, biến thành một loại màu xám nhạt dần.

Nhưng rất nhanh màu xám này bị xóa đi, không để lại màu sắc gì, hắn sắp mất đi tất cả màu sắc trên người, hoàn toàn bị xóa bỏ.

Tuy không biết rốt cuộc tên này dùng năng lực Ti Mệnh nào, nhưng rất hiển nhiên Lý Hỏa Vượng hiểu, nếu mình hoàn toàn bị xóa đi, e rằng sẽ biến mất hoàn toàn!

Đúng lúc cơ thể Lý Hỏa Vượng sắp biến thành trong suốt, hắn cắn chặt răng điên cuồng niệm trong lòng.

“Ta có màu sắc! Cơ thể của ta có màu sắc, tóc của ta màu đen! Máu của ta màu đỏ!”

Cơ thể của Lý Hỏa Vượng bắt đầu nhanh chóng hồi phục, nhưng dưới sự di chuyển của đối phương, mau chóng biến mất.

Trong lúc giằng co, giọng của Lý Tuế vang lên trong đầu Lý Hỏa Vượng.

“Cha ta có màu sắc. Cơ thể cha ta có màu sắc! Tóc của cha ta màu đen! Máu của cha ta màu đỏ!”

Điều khiến Lý Hỏa Vượng không nghĩ đến là, cơ thể cả hắn lại dần hồi phục thật, Lý Tuế lại có thể giúp mình trong tình huống này.

Đây là lần đầu tiên Lý Hỏa Vượng gặp phải tình huống này, không, nói một cách chính xác là lần thứ hai, lúc trước Đan Dương Tử cũng ở trong bụng của mình, mượn dùng sức mạnh tâm tố của mình.

Trong tình huống này, hắn không màng đến thứ khác, giả quyết đối phương trước rồi tính.

Năng lực luôn giấu kín của mình cũng không có tác dụng, lão thư sinh biết sợ là mình sẽ thua.

Đúng lúc hắn xách Tích Cốt Kiếm trong ánh mắt tuyệt vọng của lão thư sinh, không biết Huyền Tẫn mọc từ đâu ra đến bên cạnh lão thư sinh, vung tay áo, trực tiếp thu cái đầu của đối phương vào trong túi.

Nhìn cơ thể lão thư sinh đó mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống đất, Lý Hỏa Vượng lập tức có cảm giác như đánh vào bông, trong lòng thực sự rất kìm nén.

“Ngươi đi đối phó long mạch, những việc khác cứ giao cho chúng ta.”

Huyền Tẫn lên tiếng nói với Lý Hỏa Vượng.

“Ngươi làm cái gì vậy hả? Phía ta sắp giết chết rồi thì ngươi lại nhảy ra?”

Lý Hỏa Vượng vô cùng tức tối, hắn lại nghĩ đến lúc trước bị bạn học cướp đầu người trong game.

Chương 1062: Địa Long

“Đừng cảm thấy ta không làm việc, ngươi có thể từ từ một đấu một với tiên sinh của Minh Luân Đường, cho thấy chúng ta đã giúp ngươi ngăn chặn các rắc rối khác rồi.”

Nhìn tất cả mọi thứ hỗn loạn xung quanh, Lý Hỏa Vượng cũng không có thời gian phí lời với đối phương, trực tiếp quay người đi về phía đầm lầy ở phía xa.

Lão thư sinh chết, màu sắc gần đầm lầy cũng dần trở lại bình thường, lúc này Lý Hỏa Vượng không thèm lằng nhằng, lấy ra Đồng Tiền Kiếm, vung mạnh lên cột đá đóng chặt long mạch ở phía xa.

Đồng Tiền Kiếm nhanh chóng dài ra, quấn lấy cột đá như dây thừng dài.

“Bật lên cho ta!”

Lý Hỏa Vượng từng giận thét một tiếng, cột đá khổng lồ trói buộc long mạch bị rút lên.

Cùng với tiếng rồng gầm, long mạch bị bùn lầy bao phủ hơn nửa giãy dũa càng dữ dội hơn.

Lý Hỏa Vượng thấy hy vọng cứu được long mạch, lập tức lôi cột đá khác lên.

Từng cột đá bị lôi lên, rất nhanh long mạch đầu tiên nổi lên từ trong đầm lầy.

Nhìn ánh mắt hoảng hốt của hoàng đế có phần đầu long mạch mập mạp, Lý Hỏa Vượng hơi ngẩn người, pháp giáo lại không kiểm soát long mạch như đầu tử lúc trước, là vì không kiểm soát nổi ư?

Long mạch được cứu ra, hơn nữa pháp giáo còn chưa tìm được cách kiểm soát long mạch, cũng coi là chuyện tốt trong thời gian gần đây.

Nhưng mình không cần giao đấu với long mạch mới là chuyện khiến Lý Hỏa Vượng muốn thấy.

Khi hắn vừa định nói gì đó với hoàng đế mập đó, lại thấy đối phương kinh sợ lôi long mạch dài dưới người, trực tiếp bay lên không trung.

---

Trong chiến trường hỗn loạn, đúng lúc Lý Hỏa Vượng không hiểu, long mạch được tự do trở lại muốn làm gì thì thấy hắn kích động hét lớn với chiến trường xung quanh.

“Mau chạy đi! Mau chạy đi! Đây là một cái bẫy! Pháp giáo muốn lấy long mạch làm mồi nhử, bắt gọn một mẻ các ngươi!”

Vừa dứt lời, không biết tiếng vang rung trời từ đâu ra vang lên không dứt, đại địa bắt đầu rung lên kịch liệt.

Khoảng đất trống giữa Vân Trạch đặc biệt rung lên càng lợi hại, cả pháo đài cũng có nghĩa là cả mặt đất dường như sống lại.

Thì ra hủy diệt long mạch chỉ là một cái cớ, đám pháp giáo không chỉ muốn hủy diệt long mạch, mà còn muốn mượn lý do hủy diệt long mạch để bắt gọn một mẻ người của Ti Thiên Giám!

Cũng đúng lúc này, trời bỗng tối sầm, thiên tai đến. Khi cảm thấy ánh nhìn trên trời cao nhìn chằm chằm mình, một giọt mồ hôi lạnh trượt rơi trên khuôn mặt hắn, Lý Hỏa Vượng liền biết rắc rối lớn rồi.

Vốn tưởng rằng bất luận pháp giáo có bao nhiêu cao thủ, đối diện với ba vị Ti Thiên Giám, với cao thủ hàng đầu trong Giám Thiên Ti, họ chắc chắn không đấu lại được.

Cho dù họ có mai phục, mình dẫn Miêu Miểu rời khỏi đây cũng không có chút vấn đề nào, nhưng không ai ngờ được Vu Nhi Thần lại trực tiếp ra tay!

Đây không phải âm mưu của pháp giáo! Đây là âm mưu của Vu Nhi Thần! Hắn vì loại trừ trở ngại khi hạ phàm, hắn làm mọi cách có thể.

Lý Hỏa Vượng biết, hiện giờ Vu Nhi Thần vẫn chưa xuống được, nhưng không có nghĩa là đối phương không thể có hành động khác, nếu đã đích thân thiết lập mai phục, sau đó e rằng đều là rắc rối lớn.

“Đi thôi, Miểu Miểu, rút mau! Bành Long Đằng bỗng xuất hiện bên cạnh Lý Hỏa Vượng, một tay tóm lấy hắn, trực tiếp ném vào đầm lầy ở phía xa.

Cùng với tiếng kêu hạc kêu khiến người ta tê dại dai đầu vang lên từ chỗ cực xa trong không trung, vùng đất khô cằn Vân Trạch chấn rung càng dữ dội hơn.

Bỗng nhiên trong bùn lầy xung quanh dâng lên răng nhọn như cột trụ, ngăn cản đường đi của Lý Hỏa Vượng trong không trung, không đợi hắn chuyển hướng, từng gai nhọn khổng lồ vây quanh cả pháo đài không ngừng nổi lên.

Những chiếc gai nhọn này đan xen vào nhau, cùng với chấn rung dữ dội, một cái miệng lớn to như đỉnh núi trực tiếp nuốt chửng toàn bộ pháo đài ở giữa Vân Trạch.

Cùng với chìm vào trong một vùng tối đen, tất cả mọi thứ xung quanh lập tức tĩnh lặng.

Đợi Huyền Tẫn thi triển một vầng mặt trời chiếu sáng mọi thứ xung quanh, đám đông ầm một tiếng đập mở, hai bên giao đấu cũng không màng đến những việc khác, chạy tán loạn.

Vẻ hoảng sợ trên khuôn mặt những người này không phải là giả, rất hiển nhiên, người của phía pháp giáo, họ cũng không thông báo đây là một cái bẫy.

Sự việc đến nước này, Lý Hỏa Vượng cũng chỉ đành cố gắng trấn tĩnh, hắn đi đến bên cạnh Huyền Tẫn nói.

“Vu Nhi Thần đã dùng thủ đoạn gì? Bây giờ chúng ta đang ở trong bụng của cái gì?”

Huyền Tẫn trả lời câu hỏi của Lý Hỏa Vượng một cách đơn giản.

“Địa Long.”

“Cái gì? Có địa long thật ư?”

Đồng tử của Lý Hỏa Vượng co lại cực nhỏ, trước đây hắn vẫn luôn tưởng rằng địa long trở mình chỉ là cách gọi khác của động đất, nhưng không ngờ thứ này lại tồn tại thực sự!

Xung quanh tối tăm bắt đầu chậm rãi rung lên, rất hiển nhiên địa long đã bắt đầu tiến vào trong lòng đất, và càng lúc càng sâu, nếu còn không nghĩ cách đi ra, thì sẽ không ra được nữa!

Nghĩ đến đây, Lý Hỏa Vượng định đi ra bên cạnh, cho dù phá địa long này ra một cái lỗ cũng phải chạy khỏi đây.

Lý Hỏa Vượng nhanh chóng đến bên rìa, dùng tay ấn vào bức tường rắn chắc như sắt, dưới sự kiểm soát của hắn, bức tường nhanh chóng hóa thành một cái lỗ khuyết lớn.

Cái động tuy vô cùng cứng chắc, nhưng có thể mở ra, nhưng không đợi Lý Hỏa Vượng tiếp tục, chuyện bất ngờ xảy ra, hắn cảm thấy cơ thể hơi ngứa, đưa tay sờ vết thương ở bụng, sờ ra mấy con sâu trùng nhúc nhích.

Chương 1063: Tiêu Hóa

Nhìn những sâu trùng màu xanh, Lý Hỏa Vượng bỗng nghĩ đến những nhân tượng mà mình nhìn thấy ở trong Vân Trạch lúc trước.

“Cha, trong bụng ngươi có rất nhiều sâu trùng, hơn nữa càng lúc càng nhiều, ta ném chúng ra ngoài.”

Xúc tu của Lý Tuế không ngừng ném sâu trùng trong bụng Lý Hỏa Vượng ra, nhưng khi Lý Hỏa Vượng nhìn phía dưới lớp da trơn bóng của xúc tu Lý Tuế, cũng có sâu trùng ngoe nguẩy, trong lòng sững lại.

Địa long đang tiêu hóa họ, không chỉ là người, mà ngay cả Lý Tuế cũng đang cùng tiêu hóa.

Hơn nữa điều khiến vẻ mặt hắn trở nên vô cùng khó coi là kiểu tiêu hóa này không chỉ ở trong cơ thể, mà còn ở bên ngoài cơ thể.

“A a!”

Lữ Tú Tài kêu lên một tiếng, Lý Hỏa Vượng quay đầu thì thấy từ trong bóng của hắn, các loại tà ma hỗn loạn được bao phủ bởi khỏi đen từ trong nổi ra.

Trong bụng của địa long, bóng của mỗi một người đều bắt đầu biến thành một cánh cửa không thể đóng lại, triệu hồi các loại tà ma vô cùng vô tận.

Những tà ma này không mạnh, cũng chỉ ở mức Du lão gia, nhưng bọn chúng có nhiều vô cùng vô tận, bất luận giết thế nào cũng không giết hết.

“Huyền Tẫn! Làm gì đi!”

Lý Hỏa Vượng nói với Ti Thiên Giám Đai Lương ở một bên.

“Xin lỗi, ta không làm được, trước khi địa long há miệng, ta đã chạy ra rồi, bên cạnh người chỉ là ảo ảnh của ta thôi.”

Nói xong, cơ thể của Huyền Tẫn đang dần tan chảy.

“Ngươi nói cái gì!”

Lý Hỏa Vượng khó mà tin được nhìn hắn.

“Đây gọi là con thỏ giảo hoạt chuẩn bị ba cái hang, ta đến Hậu Thục cứu long mạch, đương nhiên phải đề phòng bất trắc, làm sao, đừng nói với ta, ngươi không chuẩn bị phương án đề phòng.”

Lý Hỏa Vượng thò tay vào trong bụng, móc ra tấm da người to bằng bàn tay mà không ai phát hiện ra, cắn chặt răng, đương nhiên hắn đã chuẩn bị thủ đoạn đề phòng.

Nhân lúc trên đường, đã âm thầm lột hai lớp da của mình, đã làm hai pháp khí giữ mạng, một cái cho mình, một cái cho Miểu Miểu, nhưng thủ đoạn đề phòng của mình vốn không có tác dụng trong tình hình này!

Lý Hỏa Vượng mau chóng nhìn xung quanh, phát hiện ngoại trừ Huyền Tẫn đã bỏ chạy, Ti Thiên Giám của Hậu Thục Chưởng Đàn cũng chạy rồi, cũng có không ít người chạy rồi.

Điều vui mừng duy nhất là Ti Thiên Giám Tứ Tề Chính Bá Kiều không bỏ chạy, vẻ mặt tái xanh nhìn xung quanh dường như đang tính toán điều gì, thủ đoạn đề phòng của hắn chuẩn bị hình như cũng không giúp được hắn.

“Không sao, các ngươi đợi một lúc, ta ở bên ngoài chắc chắn đang nghĩ cách cứu các ngươi ra khỏi đây, ngươi không cần nghi ngờ ta sẽ bỏ lại các ngươi không quan tâm, hai long mạch cũng đang ở bên này.”

“Còn phải đợi! Ngươi xem bây giờ có đợi nổi không!”

Lý Hỏa Vượng vung kiếm chém bay tà ma xông về phía mình, dùng ngón tay chỉ vào mọi thứ hỗn loạn trước mắt chất vấn.

Chỉ trong một lúc, các loại tà ma khiến xung quanh bắt đầu trở nên chật chội, không ít nhược điểm đạo hành đã chết dưới sự tấn công của sâu trùng trong cơ thể và cả tà ma, lập tức cục diện trở nên vô cùng nguy hiểm.

“Chớ hoảng, ta ở bên ngoài chắc chắn đang nghĩ cách, ngươi cũng không dễ chết vậy đâu.”

Đợi nói xong lời này, cơ thể của Huyền Tẫn hoàn toàn tan chảy.

Cũng đúng lúc này, giọng của Lý Tuế vang lên trong đầu Lý Hỏa Vượng, lần đầu tiên giọng của nàng mang theo nỗi sợ hãi và khủng hoảng.

“Cha, trong bụng của ta cũng có rất nhiều sâu trùng bò ra, bọn chúng ta đang ăn thịt của ta, cha, ta sắp chết rồi sao?”

---

“Đừng nghĩ lung tung! Ngươi không chết được đâu!”

Lý Hỏa Vượng nghiêm giọng phản bác suy nghĩ bi quan của con gái.

“Nào! Nghĩ theo ta! Cơ thể của ta không có sâu trùng! Cơ thể của ta không có sâu trùng!”

Cùng với Lý Hỏa Vượng sử dụng tiên thiên nhất khí, sâu trùng trong cơ thể hắn dần biển thành máu thịt của hắn trở lại.

Tuy đã giải quyết được rắc rối trước mắt, nhưng rắc rối bên ngoài vẫn chưa được giải quyết, bây giờ Lý Hỏa Vượng không sợ tà ma, nhưng tà ma nhiều vô cùng vô tận mới là vấn đề.

Cùng với quỷ khóc sói rú, tà ma xung quanh lao về phía Lý Hỏa Vượng.

“Soạt!”

Đồng Tiền Kiếm chém giết tà ma kéo thành một cái cung dài, tà ma xung quanh lập tức chém thành khí đen.

Không đợi khí đen tiêu tan, các loại tà ma dâng lên.

“Miểu Miểu!”

Lý Hỏa Vượng giơ cao huỳnh thạch, tìm kiếm người mình trong địa long.

“Lý sư huynh! Ta ở đây!”

Lý Hỏa Vượng lập tức chạy theo tiếng nói, rất nhanh thấy các tín đồ Bạch Liên ngồi khoanh chân thành hình hoa sen.

Họ để trần, lộ ra hình xăm lừa trắng trên lưng, đồng thanh niệm chú:

“Có một vật hỗn độn mà thành trước cả trời đất. Nó yên lặng vô hình, đứng một mình mà không thay đổi, vận hành khắp vũ trụ mà không ngừng, có thể coi nó là mẹ của vạn vật trong thiên hạ…”

Điều khiến Lý Hỏa Vượng cảm thấy kinh ngạc là bất luận là tín đồ Bạch Liên hay Bạch Linh Miểu ngồi khoanh chân giữa các tín đồ, trên người không có con sâu trùng nào, hơn nữa tà ma xung quanh cũng không dám lại gần.

Lúc này Bạch Linh Miểu có hai thân trên cũng khoanh hai chân ngồi, hai cái miệng cùng niềm như tín đồ Bạch Liên khác, hình hoa sẽn giữa đôi lông mày thấp thoáng chớp sáng. Xúc tu của Lý Hỏa Vượng dậm mạnh xuống đất, chảy đến trước mặt Bạch Linh Miểu.

“Thế nào? Bạch Liên Giáo có cách phá cục diện không?”

Bạch Linh Miểu có hai cái đầu trùm khăn đỏ khẽ lắc đầu.

“Không thể, nơi này rất kỳ lạ.”

Nghe thấy lời này, Lý Hỏa Vượng hiểu, nếu không thể kịp thời thoát khỏi nơi quỷ quái này, tình hình sẽ càng thêm tồi tệ.

Chương 1064: Đào Động

“Thoát khỏi bằng cách nào?”

Hắn suy nghĩ vấn đề này, kiểm tra tát cả hỗn loạn xung quanh.

Khi thấy những người khác đang tự chiến đấu, Lý Hỏa Vượng lập tức chú ý, nơi tồi tệ này cũng không phải không có chút sinh cơ nào.

“Tất cả mọi người lại gần về bên này!”

Tiếng hét lớn của Lý Hỏa Vượng vang lên trong dạ dày.

“Lúc này không thể mạnh ai người nấy chiến đấu, chỉ có đồng tâm hiệp lực mới có thể chạy ra khỏi đây! Chỗ gần Bạch Liên thì có thể sẽ không có sâu trùng!”

Những người có thể sống sót trong tình hình này đều là những kẻ lợi hại, khi họ thấy người bên cạnh tín đồ Bạch Liên không biến đổi, lập tức hiểu ra.

Dưới sự kêu gọi của Lý Hỏa Vượng, những người còn sống đều lại gần về phía hắn.

Hơn nữa Lý Hỏa Vượng không quên hai long mạch đó, nhân lúc hỗn loạn cứu một long mạch khác ra, cho dù long mạch là mồi nhử, sự việc đến nước này, mình cũng phải ăn cả mồi nhử.

Họ lại gần, tiếng niệm chú của các tín đồ Bạch Liên Giáo cũng trở nên vô cùng khó khăn, trên người họ cũng mọc ra sâu trùng, dường như vì có nhiều người lại gần, nên họ khó trụ vững.

Tình hình cấp bách, Lý Hỏa Vượng lập tức nói với Bạch Linh Miểu:

“Người của ngươi có thể hành động không? Bảo họ lại gần bên cạnh!”

Bạch Linh Miểu khó khăn gật đầu:

“…Được.”

Khi thấy tất cả tín đồ Bạch Liên Giáo đều đi sang hướng Nam, Lý Hỏa Vượng đưa ra mười mấy cái xúc tu, bê Bạch Linh Miểu ngồi khoanh chân qua đỉnh đầu rồi đi theo, vừa phải di chuyển vừa phải niệm chú, tín đồ Bạch Liên Giáo đi rất chậm, nhưng cũng may an toàn đến được bên rìa.

Tình hình nguy hiểm, Lý Hỏa Vượng nói ngắn gọn với những người khác.

“Mọi người cũng thấy rồi, bây giờ chúng ta trúng mai phục, muốn sống thì phải ra khỏi đây! Muốn ra khỏi đây thì phải đào ra một cái lỗ ở địa long này!”

Nói xong, Lý Hỏa Vượng giơ Tử Tuệ Kiếm vẽ một vòng tròn lớn ở bức tường dạ dày bên cạnh.

“Đừng cảm thấy không thể, ta vừa đào rồi, bức tường này không cứng lắm, những người có thể sống đến bây giờ đều là kẻ lợi hại, mọi người cùng hành động! Có thể chạy ra khỏi đây!”

Với khát khao được sống, không ai phản bác lại Lý Hỏa Vượng, đều lấy ra các loại pháp khí thi triển các loại thần thông, tấn công về phía vòng tròn mà Lý Hỏa Vượng vẽ ra.

Lúc này Chính Bá Kiều, Ti Thiên Giám của Tứ Tề cũng cố hết sức, há cái miệng lớn nhả ra các loại đan dược, phân phát cho mọi người. Dưới sự tấn công của họ, vòng tròn của Lý Hỏa Vượng vừa vẽ nhanh chóng biến mất, để lại một cái hố lớn không ngừng mở rộng.

“Tốt lắm!”

Nhìn cảnh này, cuối cùng Lý Hỏa Vượng đã thấy hy vọng sống.

“Đi thôi! Chúng ta đi vào trong!”

Cùng với hiệu lệnh của Lý Hỏa Vượng, tất cả mọi người lại gần hố khổng lồ só, khiến hố khổng lồ đó cũng càng lúc càng sâu.

“Lý sư huynh! Mau lên! Mọi người sắp không chống nổi rồi!”

Sắc mặt các tín đồ Bạch Liên Giáo trắng bệch, cơ thể lắc lư muốn đổ.

Thấy khăn trùm đầu của Bạch Linh Miểu ướt đẫm mồ hôi, Lý Hỏa Vượng dùng ngón tay bấm ngón tay, nhìn chằm chằm vào cái hố trước mặt.

Dưới ánh nhìn của hắn, cái hố đó giống như đất dẻo cao su nhanh chóng bị ép, tốc độ càng nhanh hơn.

Thấy năng lực quái dị của Lý Hỏa Vượng, Chính Bá Kiều dùng móng tay cào lên một chỗ, thò hai đầu ngón tay vào véo một cái.

“Đây!”

Hắn đưa một nhúm thịt màu đỏ máu đang nhúc nhích đến trước mặt Lý Hỏa Vượng.

“Mau uống tiên đan mà ta chôn giấu nhiều năm đi! Nó có thể khiến ngươi sánh được với thần tiên trong thời gian ngắn!”

Lý Hỏa Vượng há miệng, hai xúc tu thò ra từ trong miệng, quấn lấy nhúm thịt lôi vào trong cổ họng. Lúc hắn nuốt thứ đó xuống bụng, Lý Hỏa Vượng lập tức cảm thấy bụng mình như dời sông lấp biển.

Không đợi hắn dùng tay ôm bụng, luồng sức mạnh trong bụng trực tiếp trào lên đầu của hắn, liền sau đó, thịt bắn tung tóe, cả cái đầu nứt ra ở giữa, lộ ra cái đầu to bằng nắm đấm.

Cái đầu nhỏ đó gặp gió liền to lên, nhanh chóng to bằng kích cỡ bình thường, hai cái đầu nứt ra cũng nhanh chóng mọc lại, cuối cùng ba cái đầu của Lý Hỏa Vượng cùng mọc trên một cái vai.

“Phụt phụt” hai tiếng, hai cánh tay máu thịt lẫn lột thò ra từ sau lưng Lý Hỏa Vượng, đan dược của Chính Bá Kiều lại khiến Lý Hỏa Vượng biến thành ba đầu sáu tay đúng theo nghĩa đen. Gánh ba cái đầu, cảm giác này rất kỳ diệu, hắn dường như cảm thấy tiên thiên nhất khí trong cơ thể mình tăng lên ba phần.

Cùng với Lý Hỏa Vượng giơ tay phải lên, bức tường dạ dày giống như hòn đá, lúc này không còn chen ra nữa, mà mai chóng nứt ra.

“Đi thôi!”

Ba cái đầu của Lý Hỏa Vượng cùng lên tiếng, họ mau chóng chen vào bên trong.

Dưới sự dẫn dắt của Lý Hỏa Vượng, tất cả mọi người di chuyển rất nhanh, nhưng bức tường dạ dạy của địa long dường như không có tận cuối, cực kỳ dày.

“Nhanh lên! Nhanh hơn nữa!”

Lý Hỏa Vượng lòng như lửa đốt cố gắng hết sức chống về phía trước, áp lức càng lúc càng lớn, ba cái đầu của hắn cũng bắt đầu sưng đau.

Đúng lúc này, Lý Hỏa Vượng nghe thấy phía sau có tiếng động, khi cái đầu bên trái hắn quay nhìn qua, phát hiện một bức tường đã chặn đường mà họ đi qua trước đó, đang ép về phía họ, đó là tà mà! Đó là bức tường tà ma!

Chương 1065: Ảo Giác

“Phụt!”

Một tín đồ Bạch Liên Giáo phun ra máu tươi ngã xuống đất. Môi trường ổn định xung quanh bắt đầu đổ sập, Lý Hỏa Vượng bắt đầu cảm thấy có thứ gì lại ngoe nguẩy trong bụng mình.

Bây giờ mũi tên đã bắn ra không thể lấy lại, hắn chỉ có thể dẫn những người khác cố hết sức xông về phía trước!

Mà đã có người đầu tiên, thì sẽ có người thứ hai người thứ ba, càng lúc càng nhiều tín đồ Bạch Liên Giáo ngã xuống, sau trùng lại xuất hiện trong cơ thể mọi người, tường tà ma phía sau cũng càng lúc càng ép gần.

“Mau lên! Mau lên!”

Khi thấy bức tường tà ma sắp nuốt chửng toàn bộ họ, đầu óc Lý Hỏa Vượng trống rỗng, cảm giác áp bức không còn! Họ đã thoát ra!

---

Nương theo khe hở mà Lý Hỏa Vượng mở ra, mọi người từ bên dưới xông lên, khi cảm giác xung quanh chớp mắt trở nên rộng rãi, gương mặt mỗi một người đều lộ vẻ vui sướиɠ từ tận đáy lòng. Họ thoát ra rồi!

Nhìn qua địa long không ở dưới lòng đất, mà đã đến mặt đất, nơi này thoạt trông u tối, trống trải giống như thiên tai vẫn chưa qua đi.

Đỉnh đầu có Vu Nhi Thần, Lý Hỏa Vượng không dám nhìn, bây giờ hắn không thể phân rõ đây là đâu, nhưng chuyện có thể khẳng định là, nơi này chắc chắn không phải Vân Trạch.

“AAA!”

Một tiếng hét thảm vang lên, Lý Hỏa Vượng quay đầu nhìn lại, trông thấy một số người bị tà tông trồi lên từ khe nứt kéo vào trong.

“Mau, đi mau! Côn trùng trong bụng chúng ta vẫn đang nhiều lên, địa long vẫn ảnh hưởng đến chúng ta!!”

Nghe thấy câu này, Lý Hỏa Vượng kéo Bạch Linh Miểu dẫn dắt những người còn lại, nhanh chóng cách xa khe nứt trên bụng địa long.

Họ nhanh nhẹn rời đi, rất nhanh đã vứt tà tông ra phía sau, lúc này sắc mặt ai nấy đã tốt hơn nhiều.

Đi mãi đi mãi, Lý Hỏa Vượng bỗng dưng dừng lại, ngơ ngác nhìn người thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng đêm cách đó khá xa.

Người đó mặc đạo bào xanh thẫm dơ bẩn, đầu đội mũ tóc cài trâm, hai bên tóc mai bạc trắng, vài chiếc răng vàng khè trong khuôn miệng móm cứ thế lộ ra ngoài!

“Haha...nhóc à~Ngươi làm rất tốt, ngươi làm rất tốt!!”

“Cút!”

Lý Hỏa Vượng mặc kệ Đan Dương Tử rốt cuộc là thứ gì, phẫn nộ gầm lên thẳng thừng rút kiếm Tích Cốt vung qua đó.

Khe nứt bay đi, đánh vỡ Đan Dương Tử, Đan Dương Tử lẳng lặng tản ra, không để lại dấu vết gì.

“Lý...sư huynh, Lý sư huynh? Huynh...sao vậy?”

Bạch Linh Miểu lo lắng nhìn Lý Hỏa Vượng.

“Cái gì? Ban nãy ngươi không thấy Đan Dương Tử sao?”

“Lý sư huynh, làm gì có Đan Dương Tử, rốt cuộc ngươi làm sao thế? Chẳng phải ngươi nói bệnh của mình đã khỏi rồi sao?”

Hai tay Bạch Linh Miểu nắm lấy tay Lý Hỏa Vượng lo lắng hỏi.

“Bạch Linh Miểu không thấy? Chỉ có mình ta thấy, lẽ nào ta…”

Lý Hỏa Vượng nghĩ đến đây, đột nhiên quay đầu nhìn hòa thượng bên cạnh:

“Hòa thượng! Ngươi có thấy không? Lão đạo sĩ hói đầu đấy!”

Không đợi hòa thượng trả lời, giọng nói vang lên trong nhóm người đã cắt ngang lời hắn.

“Lý Hỏa Vượng! Ngươi phát điên gì vậy.”

Chính Bách Kiều lòng nóng như lửa đốt bước qua, nhìn ba cái đầu của hắn:

“Còn không đi mau! Địa long này rất tà! Cổ trùng trong người chúng ta còn chưa được giải trừ!”

“Cha, trùng trong bụng con càng lúc càng nhiều…”

Giọng nói của Lý Tuế mang theo chút tủi thân.

Lần nữa nhìn về phía Đan Dương Tử biến mất, Lý Hỏa Vượng cũng không màng đầu óc mình lại xảy ra vấn đề gì, dẫn những người khác tiếp tục tiến về trước.

So với nguy cơ hiện nay của mình, ảo giác Đan Dương Tử xuất hiện vài lần dường như không đáng để lãng phí thời gian ở đây.

Tất cả mọi người nhanh chóng xông lên, muốn cách xa địa long, làm dịu lại ảnh hưởng đối với cơ thể mình.

Cứ chạy như thế khoảng nửa nén nhang, Lý Hỏa Vượng lại thấy người mình không ngờ đến xuất hiện cách đó không xa.

“Hahaha~Hồng Trung à, đã lâu không gặp? Bị ta nhốt trong ảo ảnh lâu như thế, có phải nên tỉnh lại rồi không?”

Kẻ mặc long bào đầu đội xúc xắc nói với Lý Hỏa Vượng.

“Mẹ nó rốt cuộc ta bị sao thế này!!”

Trải qua lần trước, lần này Lý Hỏa Vượng dứt khoát làm ngơ đầu tử không biết từ đâu nhảy ra, tiếp tục tiến về trước.

Nhưng lần này, không chỉ mình hắn thấy.

“Cha? Nương?”

Nước mắt rơi xuống từ khăn trùm đầu màu đỏ của Bạch Linh Miểu, nàng đứng yên dừng lại đó, ngơ ngác nhìn bóng đen phía xa, Bạch Linh Miểu dường như nghe thấy gì đó, sắc mặt trở nên vô cùng tiều tụy.

Lý Hỏa Vượng cùng lúc nhìn qua theo tầm mắt của nàng, phát hiện nơi đó trừ một góc tối ra chẳng có gì cả.

“Miểu Miểu! Ngươi thấy gì?”

Lý Hỏa Vượng vừa thốt ra, những người khác cũng xôn xao nhìn vào bóng đen xung quanh với sắc mặt quái dị.

“Không phải ta giết! Cút! Tìm người khác đi!”

“Sư phụ, đồ nhi bất hiếu!”

“Ảo ảnh? Ai? Huyễn Tẫn ngươi ở đâu! Mau ra đây!”

Lúc này, Lý Hỏa Vượng đột nhiên hiểu ra, thì ra hắn hoàn toàn không có vấn đề!! Là nơi này có vấn đề!!

“Đừng hoảng!! Tất cả chỉ là ảo giác! Đều là giả!”

Lý Hỏa Vượng lớn tiếng nhắc nhở.

Câu này vừa thốt ra, không ít người bắt đầu có động tác, muốn phá vỡ ảo giác. Nhưng bất kể dùng công pháp gì cũng vô dụng.

Một vài người trong đó bắt đầu thử tấn công ảo giác, nhưng vẫn không có thu hoạch.

“Đi trước đã! Rời khỏi phạm vi thi thể của địa long trước!”

Ảo giác có nhiều hơn nữa, cũng không chết người, nhưng côn trùng càng lúc càng nhiều trong bụng sẽ giết người đấy.

Những người khác lập tức làm theo, trải qua lần cứu mạng ban nãy, lúc này Lý Hỏa Vượng mơ hồ trở thành thủ lĩnh của họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!