Hắn muốn dùng những tri thức phức tạp, trúc trắc này để hòa tan nỗi lo không thể quẳng đi trong lòng.
Lý Hỏa Vượng tiếp tục làm đề, làm một hồi, bất tri bất giác trời đã tối khuya.
Sau khi hoàn thành xong một đề tiếng anh, hắn lười biếng duỗi tay duỗi lưng, sau đó láy tay xoa xoa huyệt thái dương đang căng đau.
“Hầy...mấy giờ rồi? Hẳn là đã khuya rồi nhỉ?”
Lý Hỏa Vượng xỏ dép lê, chuẩn bị đi vệ sinh xong sẽ về ngủ.
Trong lúc hắn bước về phía cửa, tay phải đang gãi gãi ngực bỗng dừng lại, Lý Hỏa Vượng cảm giác ngực mình có gì đó cộm cộm.
Lý Hỏa Vượng kéo cổ áo ra nhìn, đập vào mắt là một cục gì đó màu nâu đen, mềm oằn dính vào ngực mình.
Màu sắc có chút quen thuộc kia khiến một suy nghĩ chợt loé lên trong đầu hắn.
Lý Hỏa Vượng dùng ngón tay chấm nhẹ một chút rồi bỏ vào miệng, vị ngọt nhè nhẹ lẫn chút vị chua đắng khiến đồng tử của hắn co lại.
Đây là cục đường mà vị sư tỷ khờ tròn ảo giác đã đưa cho mình trước khi chết mà! Đồ trong ảo giác lại xuất hiện ở thế giới thật ư!
…
Sau khi chắc chắn cục đường trước ngực mình là thật, trái tim Lý Hỏa Vượng nảy lên thình thịch không ngừng, một suy nghĩ vô thức hiện lên trong đầu hắn
“Ta phải nói cho bác sĩ Lý biết!”
Nhưng hắn vừa nâng chân phải lên lại lập tức ngừng giữa không trung, một suy nghĩ khác nảy sinh trong đầu hắn.
Hắn biết, trong ảo tưởng của mình không chỉ có mỗi cục đường mà còn có rất nhiều, rất nhiều thứ khác có giá trị!
Lý Hỏa Vượng vừa nhấm nháp vị ngọt tan trong miệng, vừa chậm rãi đi tới đi lui trong phòng bệnh.
“Đây là kỳ ngộ! Là cơ hội để ta và Dương Na phất lên chỉ trong một đêm! Thậm chí rất có thể chính là thời cơ để cuộc đời ta bước lêи đỉиɦ cao!”
Hắn vô cùng kích động, chỉ qua vài giây đã lập tức khẳng định suy đoán này.
“Không thể nói cho bác sĩ Lý, ta không muốn bị tống đến phòng thí nghiệm xắt thành miếng, hơn nữa chuyện này cũng đâu thuộc phạm trù quản lý của hắn.”
Lý Hỏa Vượng nghĩ thầm trong lòng.
“Nhưng về chuyện này, ta không thể đưa ra kết luận quá nhanh như vậy được, ta cần tìm hiểu rõ ràng xem mọi chuyện rốt cuộc là thế nào cái đã.”
Hắn thầm quyết định trong lòng về những gì mà hắn muốn làm.
Trong lúc hắn còn đang nghĩ ngợi, cảnh tượng xung quanh bắt đầu trở nên vặn vẹo, biến đổi, gian phòng bệnh ngăn nắp sạch sẽ dần lui ra sau.
Lý Hỏa Vượng sớm đã quen với chuyện này, việc đầu tiên hắn làm là nhanh tay ném đề thi và sách vở vào trong balo, sau đó quẳng ra góc tường phía xa, tránh bị bản thân đang rơi vào ảo giác xé nát.
Sau đó hắn ấn cái nút đỏ ở kế bên giường bệnh, vài giây trôi qua, cảnh tượng cuối cùng mà hắn nhìn thấy là vài điều dưỡng vội tiến vào, dùng một mảnh vải lớn cuốn chặt lấy mình, cố định lên giường.
Đợi tới khi hắn một lần nữa mở mắt, bản thân đã trở về với hang động đơn sơ lạnh lẽo kia, cạnh bên lại là những “sư đệ”, “sư muội” bị khuyết tật đang tò mò nhìn mình.
Lý Hỏa Vượng ngồi dậy từ mặt đá lạnh băng, sau đó dùng góc độ đặc biệt để quan sát thật kỹ hoàn cảnh xung quanh.
Tuy chỗ này là do ảo tưởng tạo thành, nhưng bây giờ, trong mắt hắn chính là một bảo tàng chất đầy kho báu.
Có lẽ mình không hề bị bệnh mà là sở hữu năng lực cực kỳ hiếm thấy, chỉ là những gã lăng băm đó không kiểm tra ra mà thôi.
“Có lẽ ta vốn chẳng bị bệnh gì, đúng, không sai, ta không bị bệnh.”
Mấy năm nay, hắn thật sự chịu đủ cái biệt hiệu bệnh tâm thần cũng như ánh mắt khác thường của người khác mỗi lần nhìn hắn rồi.
Trong mắt họ, bởi vì bị bệnh nên mình không còn là con người nữa mà biến thành sinh vật quái thai, dị loại.
Nghĩ đến tương lai rất có thể mình sẽ thoát khỏi cái biệt hiệu này, Lý Hỏa Vượng tức khắc kích động tới mức không kiềm chế nổi. Vì tâm trạng không tệ nên hắn vui vẻ duỗi tay sờ sờ cái đầu trọc lóc đang tò mò thò lại gần.
“Haha, chuyện này thú vị thật.”
“Tụ tập ở đây làm gì? Còn không mau làm việc đi? Nếu không chuẩn bị thuốc dẫn mà sư phụ muốn cho tốt, làm hỏng chuyện lớn thành tiên của lão nhân gia, hắn sẽ lột da các ngươi đó!”
Một giọng nói cực kỳ đáng ghét truyền tới từ phía cửa hang.
Lý Hỏa Vượng quay đầu nhìn, thì ra là gã đạo sĩ cao ngạo lạnh lùng lần trước đã tới đây truyền lời. Trên mặt hắn vẫn mang theo vẻ ngạo mạn kia, như thể chỉ cần nói chuyện với thuốc dẫn như Lý Hỏa Vượng nhiều thêm một giây cũng sẽ làm bẩn mắt hắn.
Lý Hỏa Vượng nhớ rõ gã, đạo hào của cái tên trong ảo tượng này hình như là Huyền Dương.
Đối diện với ánh mắt đánh giá không chút nể nang gì của Lý Hỏa Vượng, Huyền Dương cảm thấy bị kɧıêυ ҡɧí©ɧ, hắn phất cây phất trần trong tay lên, bước tới trước mặt Lý Hỏa Vượng.
“Sư đệ Lý, lần đó ngươi không trở thành thuốc dẫn cho sư phụ, thật là quá đáng tiếc.”
Lý Hỏa Vượng ngó lơ lời mỉa mai của hắn, bởi vì tầm mắt đã vô tình bị khối ngọc bội hình tròn treo bên hồng Huyền Dương thu hút sự chú ý.
Chương 6: Khối Ngọc Bội
“Thứ này hẳn là đồ cổ nhỉ? Nếu mang thứ này về thế giới thật, chắc chắn sẽ bán được không ít tiền ha?”
“Nhưng ta phải làm thế nào đây? Chẳng lẽ cướp lấy nó rồi cất vào ngực giống như cục đường kia?”
Sau khi nói vài câu mà Lý Hỏa Vượng vẫn chẳng có phản ứng gì, Huyền Dương bèn nghĩ có lẽ đối phương đã biết sợ, thế là khinh khỉnh ngửa đầu xoay người rời khỏi cái nơi ở của đám thuốc dẫn.
Nhìn bóng lưng dần xa của hắn, trong đầu Lý Hỏa Vượng nảy lên một ý tưởng, quyết định chọn khối ngọc bội đó làm đối tượng kế tiếp để thí nghiệm năng lực dịch chuyển.
Về phần làm thế nào để lấy được khối ngọc, chuyện đó thật quá đơn giản, đợi trời tối trực tiếp lẻn vào trộm là được.
“Khối ngọc bội kia thật đẹp, sớm thôi, nó sẽ là của ta.”
Một bàn tay nho nhỏ, trắng đến gần như có thể phản quang từ bên cạnh duỗi tới, nhẹ nhàng kéo tay áo làm từ vải bố của Lý Hỏa Vượng, đồng thời, một giọng nói mềm mại vang lên bên tai hắn.
“Sư huynh Lý, mau làm việc đi thôi, nếu không làm xong sẽ không có cơm ăn đâu.”
Lý Hỏa Vượng quay đầu nhìn, thì ra là cô gái mắc chứng bạch tạng mà lần trước mình từng ra tay giúp đỡ.
Sau một hồi ngẫm nghĩ, hắn thò tay vào áo, lôi ra nửa cục đường đỏ đã chảy đặt vào tay cô, rồi xoay người bước tới chỗ của mình, cầm cây chày giã thuốc kia lên bắt đầu làm việc.
Dù là chỗ này hay là bên phía bệnh viện, hắn quyết định vẫn là tạm thời không làm gì quá khác người mới tốt.
Loại chuyện kinh hãi thế tục như vầy, có nói cho ai cũng đều không ổn, bản thân phải từ từ thăm dò rõ ràng quy luật bên trong rồi hẵng tính tiếp.
Cùng ngày, công việc giã thuốc nặng nề cũng kết thúc, đêm khuya thanh vắng, trong tiếng ngáy và nghiến răng kèn kẹt của những người xung quanh, Lý Hỏa Vượng đang nằm trên chiếc giường lớn xài chung chầm chậm mở mắt.
Trong hang động chẳng có cửa sổ còn tối tăm duỗi tay không thấy năm ngón này, Lý Hỏa Vượng lần mò dọc theo vách tường, tiến về phía cửa.
Đầu tiên, hắn tới chỗ mình làm việc trước, cầm một khối đá xanh mà mình đang nghiền dở lên. Khối đá tỏa ra ánh huỳnh quang mờ ảo giúp Lý Hỏa Vượng không đến nỗi như bịt mắt bước đi trong hang đá vôi đen thui.
Tuy rằng trong tình huống tối lửa tắt đèn, việc cầm một cục đá phát sáng như vậy thật sự có hơi bắt mắt, nhưng Lý Hỏa Vượng lại chẳng chút quan tâm.
“Nếu bị người khác phát hiện, cùng lắm thì mình trực tiếp quay lại bệnh viện thôi, có đường lui mà, sợ gì chứ?”
Hắn một thân một mình đi giữa hang đá vôi, đắc ý lẩm bẩm.
Toàn bộ thế giới ảo tưởng này đều là nhờ hắn mới có, chẳng lẽ hắn còn sợ ảo giác mà mình sáng tạo ra hay sao? Dù bây giờ hắn vẫn chưa thể kiểm soát được nó.
Toàn bộ hang động đá vôi được mở rộng ra rất lớn, Lý Hỏa Vượng ở chỗ này cũng xem như được một đoạn thời gian, có thể nói là ngựa quen đường cũ.
Rất nhanh hắn đã mò tới trước hang động của Huyền Dương, tuy chỗ này cũng rất đơn sơ, nhưng việc có thể độc chiếm một chiếc giường lớn đủ để chứng minh rằng thân phận của hắn và đám thuốc dẫn như Lý Hỏa Vượng này vô cùng khác biệt.
Nhưng điều khiến Lý Hỏa Vượng cảm thấy ngoài ý muốn chính là Huyền Dương không ở trong động, người không ở nhưng quần áo lại ở, Lý Hỏa Vượng lười nghĩ nhiều, trực tiếp vươn tay lật đạo bào ra, cầm lấy khối ngọc bội.
Sau đó, hắn lén lút chạy ra ngoài cửa động, để khối ngọc bội lại gần cục đá huỳnh quang kia, rồi quan sát thật kỹ lưỡng.
Khối ngọc bội này óng ánh trong suốt, mượt mà nhẵn bóng, hoa văn đám mây bên trên được điêu khắc vô cùng tỉ mỉ, xinh đẹp, dù hắn là kẻ dốt đặc cán mai về phương diện này cũng có thể nhìn ra khối ngọc này là ngọc tốt.
Lý Hỏa Vượng càng xem càng hài lòng. Nếu mình thật sự mang được thứ này về thế giới thật, vậy ít nhất cũng đủ chi trả cho học phí bốn năm đại học của mình và Dương Na rồi.
“Khà khà...Dương Na ơi, Dương Na à, ngươi hãy chuẩn bị tốt tinh thần làm phú bà nhỏ đi nà.”
Lý Hỏa Vượng vừa nói, vừa nhét ngọc bội vào trong ngực, sau đó xoay người đi trở về.
Mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi, nhưng có một số chuyện không thể mãi thuận buồm xuôi gió, thời điểm hắn sắp bước tới cửa, ở thềm đá ngay chỗ khúc cua lại xui xẻo đυ.ng trúng một đám người.
Đó là một đám thiếu nam thiếu nữ ở độ tuổi xấp xỉ Lý Hỏa Vượng, dưới ánh sáng lập lòe của đèn l*иg trong tay, gương mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ của họ trở nên chập chờn, mờ ảo, lúc sáng lúc tối.
Hai bên đều bị đối phương dọa cho chết khiếp, đứng ngây ra tại chỗ cả nửa ngày cũng chưa ai lên tiếng.
Cuối cùng, vẫn là Lý Hỏa Vượng mở miệng trước, hắn hướng cục đá huỳnh quang trong tay chiếu vào Huyền Dương đang mặc một thân áo vải đứng giữa đám người, hỏi:
“Sư huynh Huyền Dương, trông bộ dạng này của ngươi, chẳng lẽ là bị chuyển đến nhà kho hả?”
Trong số những người này không chỉ có mình Huyền Dương mà còn có rất nhiều đạo đồng với cương vị khác nhau, vị đạo đồng quạt gió cho lò luyện đan cũng là một trong số đó.
Chương 7: Không Quy Tắc Sẽ Không Thành Hình
Mặc kệ trước kia họ làm gì, bây giờ cả đám đều mặc một áo vải quần vải, hơn nữa trừ bộ đồ trên người cũng chẳng còn trang sức gì khác.
Lúc này, trên mặt Huyền Dương cũng chẳng còn vẻ ngạo mạn đắc ý lúc sáng, sau vài lần biến sắc nhanh như chớp, hắn bước tới trước mặt Lý Hỏa Vượng, nhỏ giọng nói.
“Đi! Chúng ta cùng đi! Chúng ta cùng trốn khỏi nơi quỷ quái này! Sư huynh canh cửa đã bị hạ gục rồi.”
“Đi? Ồ! Hóa ra các ngươi là muốn…”
Chữ trốn trong miệng Lý Hỏa Vượng còn chưa được thốt ra đã bị Huyền Dương nhanh tay bịt kín.
…
Thấy Huyền Dương che miệng Lý Hỏa Vượng, những người khác cầm ngọn đuốc cũng nhanh nhẹn xông lên, bao vây Lý Hỏa Vượng, ánh mắt chẳng có chút ý tốt nào.
“Không đi đúng không? Vậy hôm nay ngươi sẽ chết ở chỗ này! Chúng ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi cơ hội mật báo cho lão già chốc đầu kia biết đâu!”
Đứng trước ranh giới sống chết, Lý Hỏa Vượng lại chẳng chút hoảng loạn, hắn cạn lời trợn trắng mắt. Đối với hướng phát triển lạ lùng của cốt truyện trong thế giới ảo tưởng, hắn mắng thầm một câu, sau đó trực tiếp nhắm chặt hai mắt lại, hít sâu một hơi.
Đợi tới khi hắn mở mắt ra, phát hiện bản thân đang bị dây lưng bản lớn trói chặt trên giường bệnh, những sư huynh, sư đệ bao vây xung quanh đã biến mất.
“Dì Vương, ta tỉnh rồi, có thể cởi trói cho ta không?”
Lý Hỏa Vượng nói với vào microphone để đầu giường, gọi điều dưỡng trực ca đêm tới, hắn đang rất sốt ruột, muốn kiểm tra ngay lập tức xem khối ngọc bội kia có nằm trong quần áo của mình không.
Nhưng gọi cả nửa ngày vẫn chẳng có ai đáp lại, Lý Hỏa Vượng hiểu ra, điều dưỡng Vương lại lén lút xem phim truyền hình Mary Sue trong ca trực rồi, bà ta vẫn luôn thích làm biếng như vậy.
Lý Hỏa Vượng cúi đầu nhìn phần ngực bị trang phục bệnh nhân xanh trắng che khuất, cả người cố gắng vặn vẹo, muốn dùng cách này để cảm nhận xem có khối ngọc nào đang đè lên ngực mình không.
Chỉ là bây giờ cơ thể hắn đã bị trói chặt, cảm giác cứ như có như không. Sau vài lần thử chỉ đành bất đắc dĩ bỏ cuộc.
Lý Hỏa Vượng ngáp dài, với hiện trạng này của hắn xem ra chỉ có thể nằm yên trên giường, cầu nguyện sau khi điều dưỡng Vương xem xong phim có thể rộng lòng hảo tâm ngó qua camera theo dõi một chút.
Đêm khuya, dù là tầng hai với đầy người mắc bệnh nặng cũng vô cùng yên tính, Lý Hỏa Vượng mơ mơ màng màng ngủ thϊếp đi, đợi tới lúc tỉnh lại thì phát hiện bản thân đã nằm sóng soài trên mặt đất lạnh lẽo trong hang đá vôi.
Hắn vẫn còn ở chỗ cũ, nhưng mấy tên có ý định chạy trốn lúc trước đã biến mất không còn một ai.
“Chậc, chỉ bằng mấy NPC như các ngươi mà cũng muốn đối phó ta ư?”
Lý Hỏa Vượng móc khối ngọc bội trong ngực ra, nhẹ nhàng tung hứng trong lòng bàn tay, sau đó nhẹt lại vào trong ngực.
Sau đó hắn quay lại giường chung, nằm trên đống cỏ khô kiên nhẫn đợi mặt trời ló dạng. Vừa nghĩa tới giá trị của ngọc bội, hắn hưng phấn đến chẳng thể chợp mắt.
Vì không có đồng hồ nên Lý Hỏa Vượng cũng chẳng biết đã qua bao lâu, khi nhìn thấy sư huynh đệ hai bên dần dần thức dậy, hắn cũng ngồi dậy theo.
“Bên này trời đã sáng, nếu vậy cũng đến lúc dì Vương thay ca rồi nhỉ. Hay là bây giờ ta quay về bệnh viện? Điều dưỡng Ngải chuyện nghiệp hơn dì ta nhiều.”
Trong lúc Lý Hỏa Vượng còn đang do dự, ngoài cửa bỗng truyền tới một chuỗi tiếng bước chân dồn dập.
Một đạo đồng mặc đạo bào màu đen, búi hết tóc lên hoảng loạn bước từ ngoài vào.
“Nhanh chân lên! Sư tôn bảo mọi người tới điện Huệ An tập hợp!”
Tin tức tới bất thình lình khiến mọi người chẳng hiểu mô-tê gì, nhưng nếu là sư phụ gọi, bọn họ cũng chẳng có lý do từ chối.
Chỉ lát sau, các đệ tử đã tề tựu đông đủ trong hang động lớn nhất được gọi là điện Huệ An lớn nhất, ánh sáng tỏa ra từ ngọn đuốc soi rõ vẻ khó hiểu trên mặt mọi người.
Lý Hỏa Vượng nhạy bén phát hiện ra trong đám đông thiếu mất mấy người, ngoại trừ Huyền Dương, thế mà cũng có không ít mấy tên đệ tử thân truyền của sư phụ chốc đầu.
“Ôi chao, đây là cùng nhau bỏ trốn đó hả?”
Ôm tâm trạng hóng hớt, hắn nghĩ thầm trong lòng, cảnh tưởng trước mắt khiến hắn có cảm giác như đang xem phim vậy.
Khi một người lò dò bước ra từ đường hầm tăm tối, ngoại trừ Lý Hỏa Vượng, tất cả đạo đồng đều vô thức cúi đầu xuống thật thấp.
Đó là sư phụ của họ, Đan Dương Tử.
“Khụ~!”
Một tiếng đằng hắng khiến tất cả mọi người trở nên khẩn trương hết cả lên.
“Tối qua, vào lúc canh hai, có người muốn chạy trốn, trong đó còn bao gồm hai vị đệ tử thân truyền của đạo gia, điều này khiến bổn đạo gia vô cùng đau lòng!!”
Ngoài miệng thì nói đau lòng, vẻ tàn độc trên mặt ông ta gần như sắp hóa thành thực thể.
“Bị phát hiện sớm vậy sao? Đám người Huyền Dương thật kém cỏi.”
Lý Hỏa Vượng bĩu môi.
“Không quy tắc sẽ không thành hình, làm sai ắt phải chịu phạt, đây chính là quy định của phái Tây Sơn Đông Hoa của ta! Tất cả đi theo ta.”
Các đệ tử không dám thở mạnh, yên lặng đi theo sau Đan Dương Tử.
Chương 8: Tất Cả Đều Là Ảo Giác
Đoàn người tiến về phía trước, xuyên qua đủ loại hang động có lớn có bé, lại lội qua một mạch nước ngầm chảy xiết, chỉ lát sau bọn họ đã tới một hang động ẩm ướt lớn chừng phòng học.
Lý Hỏa Vượng nhìn thấy những người chạy trốn đêm qua đều bị trói gô, ném vào trong góc tường, không sót một người nào.
Lúc nhìn thấy sư phụ, biểu cảm uể oải trên mặt họ lập tức trở nên kích động, cả người ra sức giãy giụa như muốn nói gì đó, nhưng mảnh vải trong miệng lại ngăn không cho họ thốt nên lời.
Mà hình như Đan Dương Tử cũng chẳng muốn nghe bọn họ giãi bày, ông ta dùng một tay kết ấn, sau đó chỉ về phía trước.
“Mở!”
Chỉ trong nháy mắt, mặt đất được cọ rửa bóng loáng trong hang động nứt ra một cái hố lớn, những người dám chạy trốn lập tức rơi xuống.
Ngay sau đó, từ trong động truyền tới tiếng kêu la thảm thiết, đầy thống khổ, lẫn vào đó là tiếng máu thịt bị xé rách cũng như tiếng xương cốt đứt gãy vang lên không ngừng.
Đối diện với cảnh tượng khủng bố này, không ít đạo đồng bắt đầu run lẩy bẩy, chân như mềm đi, chỉ hận không thể nhắm chặt hai mắt lại.
“Tiến lại gần hơn đi! Đây chính là kết cục của họ khi dám chạy trốn!”
Lời nói của Đan Dương Tử khiến mặt mày mọi người tức khắc trắng không còn một giọt máu.
Không một ai dám làm trái với mệnh lệnh của sư phụ, thế là họ xô đẩy nhau bước tới gần cái hố.
Trong hố rất đen, cực đen, đen thui không có chút ánh sáng.
Cái hố tròn vo, đen thui tựa như một cái lốc xoáy, phảng phất như muốn hút tất cả mọi người vào trong.
Sau khi quan sát cẩn thận, Lý Hỏa Vượng phát hiện trong cái hố là một cái vạc đen, trên miệng vạc dán kín vô số bùa chú.
Trong vạc hình như có thứ gì đó động đậy, nhưng Lý Hỏa Vượng lại không nhìn thấy rõ, tin tức duy nhất mà hắn tiếp nhận được chính là mùi máu tươi gay mũi khiến người khác thấy buồn nôn.
Mặc kệ thứ đang được cất giấu trong đây là gì, nhưng hắn tuyệt đối có thể khẳng định thứ đó vô cùng nguy hiểm.
“Theo lý mà nói, thứ ở trong thế giới ảo hắn là không thể tác động đến ta mới đúng, trước giờ chưa từng xảy ra chuyện này.”
Trong đầu nghĩa vậy, trái tim của hắn cũng bị treo cao lên, cả người chuẩn bị sẵn sàng để trở về bệnh viện bất cứ lúc nào.
“Ầm!”
Một thứ gì đó đen thui nhúc nhích chui ra khỏi hố, quấn lấy một vị sư đệ bên cạnh Lý Hỏa Vượng, sau đó thình lình rụt về trong động.
Mọi người bị cảnh tượng này dọa sợ chết khiếp, nhốn nháo lùi về phía sau, dán chặt lên vách tường bóng loáng trong hang động, nếu không phải Đan Dương Tử đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, e rằng bọn họ đã sớm chạy ra ngoài.
Trên mặt hầu hết mọi người ở đây đều xuất hiện biểu cảm sợ hãi, run rẩy suy đoán xem thứ vừa nãy là cái gì.
Trong số đó không bao gồm Lý Hỏa Vượng, bởi vì vừa nãy hắn là người đứng cách gần nhất nên hắn nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Đó là một thứ màu đen có kết cấu giống bắp thịt, trên làn da nhớp nháp, trơn trượt mọc đầy những xúc tua ngắn, nhỏ không ngừng phe phẩy!
Thông qua những đặc điểm đó, Lý Hỏa Vượng có thể khẳng định rằng thứ mà Đan Dương Tử đang chăn nuôi trong cái hố kia tuyệt đối không phải bất cứ sinh vật gì tồn tại trên đời này. Còn rốt cuộc nó là cái gì,
Lý Hỏa Vượng đoán không ra, mà cũng chẳng muốn lại gần đó nhìn lần nữa.
Tuy biết những thứ này đều chui ra từ trong đầu hắn, nhưng Lý Hỏa Vượng cũng rất muốn biết tại sao trong số những thứ mình tưởng tượng ra lại xuất hiện thứ này?
Lý Hỏa Vượng đánh giá khung cảnh vô cùng chân thật xung quanh, trong lòng bỗng nảy lên một suy đoán đáng sợ.
“Chẳng lẽ thế giới quỷ quái rùng rợn này là thật?”
Suy đoán này khiến cả người Lý Hỏa Vượng run bần bật trong nháy mắt, hắn nhớ tới những người đã chết trước đó, nếu những người ấy là thật, không phải là ảo giác của mình, vậy chẳng phải nếu vừa nãy mình bị thứ kia tóm lấy thì cũng sẽ chết sao?
Nỗi sợ khiến con người ta không thể hô hấp này gần như đè bẹp Lý Hỏa Vượng, hắn cố gắng hít sâu mấy hơi, dựa theo cách mà bác sĩ Lý đã dạy để tự khai thông cho chính mình.
“Tất cả đều là ảo giác, dù chân thật cỡ nào cũng đều là ảo giác, Lý Hỏa Vượng, ngươi tuyệt đối không thể bị lạc trong thế giới ảo này lần nứa, bọn họ đều do ngươi sáng tạo ra, ngươi sợ gì chứ.”
“Dương Na còn đang đợi ta trở về, ta không thể phụ lòng cô ấy. Ta phải chiến thắng tất thảy! Ta nhất định sẽ làm được!”
Sau một hồi tự thôi miên mình, cảm xúc của Lý Hỏa Vượng dần ổn định lại, đủ để hắn thản nhiên đối mặt với cảnh tượng phía trước.
…
Lúc này Đan Dương Tử hoàn toàn không để ý đến Lý Hỏa Vượng đang nghĩ gì trong đầu, ông ta vẫn đang lớn giọng răn dạy các đồ đệ đã bị dọa chết khiếp.
“Mai mốt nếu ai còn ôm ý định chạy trốn hay gây rối, vậy hãy ngẫm kỹ lại những gì mình đã thấy hôm nay!”
Câu nói này của Đan Dương Tử khiến tâm trạng mọi người lập tức trở nên khẩn trương vô cùng, sự sợ hãi lan rộng trong mắt họ.
Ông ta chắp tay sau lưng, nhàn nhã cất bước, lướt qua từng đồ đệ của mình, cặp mắt tựa chim ưng quét qua mặt bọn họ.
Chương 9: Không May Mắn Chút Nào
“Đạo gia ta nói cho các ngươi hay, giúp người thành tiên chính là công đức lớn, nếu đạo gia ta có thể thành tiên, tất nhiên sẽ không quên công lao của các ngươi, nhưng nếu có người dám làm hỏng chuyển tốt của đạo gia! Hừ hừ!!”
Vừa dứt lời, ông ta bỗng dừng lại trước mặt Lý Hỏa Vượng, đánh giá thằng nhóc có thần thái khác hẳn những tên đồ đệ khác này.
“Ngươi chỉ là hư ảo mà thôi, ta sợ ngươi chắc? Ngươi chỉ là một suy nghĩ trong đầu ta thôi!”
Nghĩ vậy, Lý Hỏa Vượng giương mắt, bình tình nhìn thẳng vào gã sư phụ chốc đầu trước mặt.
Đương Đan Dương Tử nâng bàn tay phải dính đầy đất trong kẽ móng lên, không khí trong hang đá vôi tức khắc trở nên căng thẳng, nặng nề, tầm mắt của mọi người dồn về phía vị sư huynh dám can đảm mạo phạm tới sư phụ, trong lòng chờ xem sư phụ sẽ xử lý thằng nhóc đó thế nào.
Ai ngờ biểu cảm trên mặt Đan Dương Tử bỗng thả lỏng, ông ta nâng tay phải, vỗ nhẹ lên đầu Lý Hỏa Vượng mấy cái, bầu không khí căng thẳng cũng biến mất không thấy tăm hơi.
“Tối qua khi những tên phản đồ đó mời ngươi cùng nhập bọn, sao ngươi lại không đồng ý?”
Những lời này nghe thì có vẻ là đang hỏi Lý Hỏa Vượng, nhưng thực tế là đang khen ngợi hắn.
Lý Hỏa Vượng vừa định mở miệng, Đan Dương Tử lập tức giơ tay phải lên ra hiệu trước đừng vội mở miệng.
“Đừng nói mấy lời ba hoa sáo rỗng kia, tuy ngươi không kịp thời báo cáo cho bổn đạo gia biết, nhưng so với mấy tên nghiệt đồ lòng mang ý xấu đó, biểu hiện của ngươi thật không tệ.”
Hắn thả tay xuống, mở miệng nói tiếp:
“Ta thấy thiên phú của ngươi không tồi, không cần tiếp tục ở lại nhà kho làm việc nữa, về sau ngươi chính là đệ tử ký danh của bổn đạo gia.”
Lý Hỏa Vượng sửng sốt, địa vị của mình tăng lên ư? Nhưng hắn lập tức phản ứng lại ngay, chỉ trong một thời gian ngắn trong động đã chết rất nhiều người, số người bên cạnh hầu hạ lão già này chắc chắn không đủ.
“Đúng rồi, nếu ngươi đã trở thành đệ tử bổn đạo gia, vào bổn giáo, không có đạo hào là không được, về sau đạo hào của ngươi chính là Huyền Dương.”
Lý Hỏa Vượng quét mắt về phía góc động, thảm trạng của vị cựu Huyền Dương lướt qua trong đầu hắn, hắn nghĩ thầm.
“Hầy, cái tên này đúng là không may mắn chút nào.”
Tuy Lý Hỏa Vượng chẳng thèm để tâm đến chút đãi ngộ này, nhưng lúc bấy giờ, ánh mắt của những người khác cùng làm trong nhà kho hiện rõ vẻ hâm mộ, trở thành đệ tử ký danh của Đan Dương Tử tức là không cần chết.
Nhưng trong mắt Đan Dương Tử, vầy vẫn chưa đủ, sau cây gậy lớn thì phải cho thêm nhiều trái táo, vậy mới câu được người chứ.
“Huyền Dương à, nếu ngươi đã gia nhập bổn giáo, vậy bổn đạo gia cũng phải tỏ chút thành ý mới được.”
Nghe thấy ông ta gọi mình, Lý Hỏa Vượng vội vàng bước tới bên cạnh, nghe chừng ông ta định đưa cho hắn thứ gì đó.
Đan Dương Tử lấy hồ lô treo bên hông, đổ ra năm viên thuốc màu đen, sau đó đặt vào trong tay Lý Hỏa Vượng.
“Cầm cho chắc, đây là thuốc thần mà bổn đạo gia ta đã luyện chế ra, sau khi ăn vào chẳng những có thể tăng thêm mười năm tuổi thọ, còn có thể khiến ngươi tạm thời đạt được sức mạnh thần thông để bảo mệnh.”
Lý Hỏa Vượng cau mày, cầm mấy viên thuốc lên săm soi:
“Đừng nói là thứ này cũng được luyện chế từ người đó nhé?”
Trong lúc còn đang nghĩ ngợi, Lý Hỏa Vượng bỗng nhìn thấy viên thuốc trong tay hơi lay động, sau đó chuyển từ hình cầu thành hình quả trứng, bên trong như có thứ gì đó muốn phá vỏ chui ra.
Đợi tới lúc hắn hoàn hồn nhìn kỹ lại thì phát hiện viên thuốc kia chẳng thay đổi chút nào cả.
“Mẹ kiếp, ta bị điên rồi hả? Để ý mấy chuyện xảy ra trong ảo giác làm gì, tất cả đều là giả, tuyệt đối không thể đắm chìm trong đó lần nữa.”
Lý Hỏa Vượng ảo não dùng tay vỗ đầu mình.
Đan Dương Tử không để ý đến hành động kỳ lạ của Lý Hỏa Vượng, ông ta quay đầu nhìn đám người còn lại.
“Nhìn thấy không? Dám chống đối đạo gia, vậy chỉ có đường chết, nhưng chỉ cần các ngươi giúp đạo gia, tất sẽ có thưởng, hơn nưa còn là thưởng lớn!!”
Tầm mắt mọi người nhảy qua nhảy lại giữa viên thuốc và Đan Dương Tử, lúc này trong đầu ai nấy đều chứa đầy toan tính, còn việc toan tính cái gì thì chỉ chính họ mới biết.
Thấy mục đích của mình đã đạt thành, Đan Dương Tử vẫy vẫy phất trần bẩn thỉu, bảo mọi người trở về làm việc tiếp.
Mà Lý Hỏa Vượng bây giờ cũng không cần về nhà kho nữa, đạo hào của hắn là Huyền Dương, vậy những gì trước kia thuộc về Huyền Dương giờ đều là của hắn cả, từ địa vị, đạo bào thậm chí hang đá vôi riêng kia.
Chỉ là lúc này, so với những gì xảy ra trong thế giới ảo, hắn càng quan tâm tới những thứ hắn có được hơn.
Hắn khoanh tay ôm ngực, nhìn hai món đồ được trên lớp ga trắng trong phòng bệnh, đó chính là ngọc bội và thuốc viên.
“Trời ạ, thế mà lại có thể mang về được thật.”
Nhưng bây giờ Lý Hỏa Vượng lại rất bối rối, một vấn đề cũ lại hiện ra trước mặt hắn lần nữa, khiến hắn không thể không đối mặt với nó.
Chương 10: Sao Có Thể
“Nếu ta mang được viên thuốc về thế giới thật, sau khi ăn xong nó lại có hiệu quả, vậy rốt cuộc chỗ đó có phải ảo giác không? Rốt cuộc chuyện này là thế quái nào?”
Lúc trước hắn thật sự nghiêm túc nghe theo lời dặn của bác sĩ, kiên quyết coi tất cả những chuyện xảy ra ở thế giới kia là ảo giác, nhưng bây giờ thứ này lại xuất hiện trước mặt Lý Hỏa Vượng, còn là đồ thật vật thật, thế là niềm tin trong hắn bắt đầu dao động.
Nếu đây chỉ là ảo giác, vậy tại sao món đồ trước mặt hắn đây lại có thể biến thành vật thật, với lại điều này có gây nguy hiểm gì cho hắn không?
Nếu đó là một thế giới khác, vâỵ...Sư tỷ bị sư phụ điên luyện thành thuốc, Huyền Dương bị vạc đen nuốt chửng...vô số cảnh tượng khủng bố không ngừng loé lên trong đầu hắn, khiến hơi thở của hắn trở nên dồn dập.
“A!! Phiền quá đi, ngay cả một người để tâm sự cũng không có.”
Lý Hỏa Vượng bực bội gãi đầu.
Sau khi phát tiết xong, cuối cùng Lý Hỏa Vượng vẫn phải đối diện với sự thật. Sau một hồi suy nghĩ, hắn đã tìm ra cách để ứng phó.
Bên phía thế giới ảo, dù là thật hay giả, hắn vẫn sẽ hành động giống như trước, hoàn toàn xem nơi đó là thật.
Lỡ may đó là thật, vậy bản thân cũng có thể yên tâm giữ mạng.
Còn nếu là giả, thế thì mình cũng chẳng thua thiệt gì.
Trước mắt mình phải thí nghiệm giá trị và công dụng của mấy thứ này trước đã, vậy mới tiện cho việc lên kế hoạch kế tiếp.
Sau khi tìm được cách đối phó, Lý Hỏa Vượng hít sâu một hơi, dùng ngón trỏ và ngón cái nhặt một viên thuốc lên, giơ ngang mặt.
“Không được, nếu mình tự thử thì quá nguy hiểm.”
Ánh mắt của hắn dời về phía những bệnh nhân đang nghỉ ngơi phơi nắng trong sân vườn.
Sau một giây do dự, giằng co, hắn buồn bã thả viên thuốc xuống. Mình và họ đều là những người đáng thương, sao có thể để họ thử thuốc được chứ. Thôi, đợi khi nào có thời gian thì bắt một con chuột bạch về thử đi.
Ngay sau đó, ánh mắt của Lý Hỏa Vượng dời sang khối ngọc bội hình tròn kia. So với thuốc viên thì thứ này dễ giải quyết hơn nhiều.
“Nói đi, chuyện gì, ta phải trèo tường để tới đây đó, nếu chỉ là trò đùa dai thì, hừ hừ!”
Dương Na giơ nắm tay nhỏ trắng nõn lên de đoạ Lý Hỏa Vượng.
“Em gái, rơi vào đường cùng nên anh đây mới phải mời ngươi tới giúp mà, ngươi cũng biết ta căn bản không thể lẻn ra ngoài được.”
Lý Hỏa Vượng vừa nói vứa bước tới trước cửa, khoá lại, sau đó kéo luôn rèm cửa vào.
…
Dương Na thấy hành động này của Lý Hỏa Vượng thì có hơi hoảng loạn, vô thức lui về sau nửa bước.
“Ngươi muốn làm gì, điều dưỡng có thể nghe thấy những gì chúng ta nói trong này đó.”
Cô vừa dứt lời, từ chiếc loa để đầu giường truyền tới tiếng cười trộm của các chị điều dưỡng.
“Hahaha, không sao cả, chúng ta không nghe thấy đâu. Em trai tiểu Lý, cố lên nha!”
“Mấy chị à, các ngươi đừng hóng hớt như vậy có được không? Tập trung chút sức lực dư thừa đó lên người bệnh ở phòng chăm sóc đặc biệt đi mà.”
Lý Hỏa Vượng nói với về phía đầu giường, sau đó kéo tay Dương Na tới một góc phòng cách xa chỗ đó.
Hắn lôi khối ngọc bội ra khỏi túi, nhét vào lòng bàn tay cô, sau đó ghé miệng lại sát bên tai cô nhỏ giọng dặn dò, hắn càng nói, hai mắt Dương Na cũng ngày càng trợn trừng.
“Sao có thể, chuyện này…”
Cô còn chưa nói hết câu, Lý Hỏa Vượng đã trực tiếp duỗi tay bưng kín miệng cô.
Ánh mắt hai người giao nhau, Lý Hỏa Vượng nhìn Dương Na chăm chú, trong mắt ánh lên sự khát vọng mãnh liệt.
“Giúp ta đi mà, những lời ta nói đều là thật cả, mọi người không một ai tin ta, kể cả cha mẹ, họ đều cho rằng ta điên rồi, thế nên ta chỉ có thể tìm ngươi, trên đời này ta chỉ tin một mình ngươi, ta thật sự không điên!”
Dương Na nhìn Lý Hỏa Vượng vài giây, cuối cùng cắn môi gật đầu, trước khi cô rời khỏi, khoé mắt cô đỏ lên, đi được một chút lại dừng, xem chừng rất lo lắng về tình trạng tinh thần của Lý Hỏa Vượng.
Lý Hỏa Vượng dõi theo bóng lưng rời đi của cô, tâm trạng vô cùng phức tạp, hắn không để bụng người khác nghĩ gì, nhưng Dương Na thì khác.
“Na Na, ngươi tin ta một lần, một lần thôi!”
Trong lúc chờ đợi, thời gian luôn trôi qua thật chậm, Lý Hỏa Vượng thấp thỏm bất an nằm chờ trong phòng bệnh.
Trong khoảng thời gian này, cũng có lúc hắn lại về tới thế giới ảo, nhưng Lý Hỏa Vượng sẽ dùng tốc độ nhanh nhất quay lại, theo lời dặn của bác sĩ thì chuyện này thật sự không tốt chút nào, nhưng hắn sợ mình sẽ bỏ lỡ Dương Na.
Một ngày, hai ngày, ba ngày, mỗi một ngày trôi qua, tâm trạng của Lý Hỏa Vượng càng thêm lo được lo mất.
“Tiểu Lý, cô bạn gái nhỏ của ngươi tới thăm kìa.”
Nghe thấy lời thông báo cửa điều dưỡng, Lý Hỏa Vượng trực tiếp cá chép lộn người, nhảy bật dậy khỏi giường, chạy ra cửa phòng bệnh.
Lý Hỏa Vượng và Dương Na tình cờ gặp nhau trong sân vườn, hai người kích động ôm chầm lấy nhau.
Dương Na cố gắng đè thấp giọng, hét nhỏ bên tai hắn.
“Hỏa Vượng, là thật, miếng ngọc kia là thật!”
“Ta không bệnh!! Hahaha!! Ta không bệnh!!”
Lý Hỏa Vượng kích động ôm lấy eo cô gái, quay vòng trên không tận mấy vòng.