Trương Cảnh Vân cười xởi lởi, hắn hướng dẫn Vương Lâm đến rồi hướng về phía mọi người giới thiệu.
Đám tu sĩ vừa tiến vào trong bảy trăm vạn thiên địa đều hướng về phía Vương Lâm ôm quyền rồi bắt chuyện vài ba câu, giống như đã nghe qua đại danh… Còn những tâm tư trong lòng thì Vương Lâm nhìn thấy cực kỳ rõ ràng giống như một đám trẻ.
Còn bốn tên tu sĩ giống như Trương Cảnh Vân đều dùng ánh mắt giống như thấy dê béo khi đảo qua người Vương Lâm. Bọn họ cũng ứng phó với Vương Lâm bằng vài câu với giọng điệu bồ tát bụng một bồ dao găm.
Vẻ mặt đám tu sĩ đứng bên ngoài trận pháp đều cực kỳ lạnh lùng, tất nhiên nhìn rõ manh mối bên trong nhưng không người nào thèm quan tâm. Những chuyện thế này thường xuyên xảy ra trong quảng trường bảy trăm vạn thiên địa.
Đám người Trương Cảnh Vân mơ hồ đứng quanh bên ngoài giống như đang đề phòng những chuyện ngoài ý muốn. Vương Lâm nhìn thoáng qua, sau đó hai mắt khẽ nhắm lại, cũng không thèm nhìn vẻ mặt đám người kia khi chúng truyền âm với nhau.
- Trương huynh ra tay quả nhiên lợi hại, không ngờ có thể kéo được tên Vu Phi vừa mới tiến vào trong Thiểm Lôi Bảng đến đây, bội phục!
- Nhưng nhất định phải chú ý, người có thể tiến vào Thiểm Lôi Bảng thì nhất định có chỗ hơn người, chúng ta đừng phạm phải sai lầm là được.
- Chu huynh không nên quá mức cẩn thận, tu vi người này chỉ là Vấn Đỉnh sơ kỳ, chưa nói bốn chúng ta cùng nhau ra tay, chỉ cần một người là đủ để hắn phải chết rồi. Hơn nữa ở đây cũng có Triệu tiền bối, tên Vu Phi kia chắc chắn sẽ không thể vùng vẫy gì được.
- Cũng đúng, tu vi của Triệu tiền bối đã là Âm Hư, chỉ cần tiến thêm một bước nữa thì sẽ lên Dương Thực, có thể nói là một người trên vạn người. Lúc này có tiền bối, tất nhiên chúng ta phải cung kính như mạng.
- Lần này sau khi thu vào niệm lôi của đám người mới, chúng ta gộp lại với nhau cũng có thể được một luồng Linh Niệm Lôi, như vậy có thể đi đến Lôi Tinh Điện đổi lấy bốn thanh phi kiếm tiên phẩm.
Không lâu sau, trận pháp có mấy trăm tu sĩ đứng bên trong dần lóe lên hào quang, mơ hồ có dấu hiệu muốn mở ra. Đám tu sĩ khắp bốn phía lập tức có thêm tinh thần, cũng có vài người vẻ mặt trở nên hưng phấn, rõ ràng biết hưởng thụ loại cảm giác đi hóa thân thành thiên đạo. Dù là tên tu sĩ Âm Hư đi theo Trương Cảnh Vân cũng liếm liếm môi.
Một lát sau, trận pháp phát ra những tiếng nổ vang vọng, Vương Lâm mở hai mắt ra.
- Các vị, trận pháp đã mở, mọi người hãy lấy linh phù ra, năm người chúng tôi sẽ cố gắng hộ pháp để sau khi mọi người được truyền tống vào sẽ không bị phân tán. Đến lúc đó tiến vào trong bảy trăm vạn thiên địa, cùng nhau trở thành thiên đạo, chẳng phải là chuyện cực kỳ vui sướng sao?
Vẻ mặt Trương Cảnh Vân lộ ra vẻ hưng phấn, hắn cười nói.
- Các vị chỉ cần đi thử cảm giác hóa thân thành thiên đạo một lần, đảm bảo sẽ rất thích thú. Được rồi, không nói nhiều nữa, chúng ta đi thôi!
Thấy đám người Vương Lâm đã lấy linh phù ra, Trương Cảnh Vân lập tức mở miệng nói. Đám người Vương Lâm được bọn Trương Cảnh Vân bao quanh, tất cả đều bay lên phóng thẳng vào trong trận pháp.
Khoảnh khắc khi tiến vào trong trận pháp đang bùng lên những luồng hào quang vạn trượng thì những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, hình thành một luồng gió bão giống như có thể xé rách tinh không. Luồng gió bão này bao quanh mọi người, tất cả đều biến mất trong trận pháp thiên địa ngay lập tức.
Thiên địa vang lên những tiếng nổ ầm ầm làm cho bảy trăm vạn thiên địa xuất hiện mưa to gió lớn, tạo thành những cơn bão vô tận quét ngang, tiếng sấm động vang vọng, những giọt mưa to như hạt đậu từ trên những tầng mây rơi xuống đất.
Dưới mặt đất trong thiên địa có một thành trì phàm nhân, lúc này đang vào ban đêm, mưa rơi ào ào, người đi đường rất tí.
Nhưng trên ngọn núi phương xa lại có một người.
Người này đầu tóc trắng xóa, hai mắt như điện, lão đứng trong mưa gió giống như ánh nắng mặt trời gay gắt. Thân thể người này khá cao, cơ thể bùng ra những luồng khí tức Hóa Thần đỉnh phong, tóc trắng bay phất phơ theo gió, quần áo màu xanh cũng phát ra những âm thanh phần phật.
- Vi Lỗ Bị bảy tuổi tu tiên, minh ngộ biến hóa thiên địa, quan sát phong vân chuyển động, ba trăm bảy mươi hai tuổi Hóa Thần, đến nay sau khi tu đạo hơn năm trăm năm cuối cùng cũng tiến vào Hóa Thần đỉnh phong. Hôm nay ta muốn phá vỡ thiên địa, nghênh đón thiên kiếp, tiến vào Tiên giới và trở thành Tiên nhân.
Giọng nói của Vi Lỗ Bị cực kỳ bình tĩnh, giống như lão đang tự nói với mình, nhưng lão lại ngửa mặt lên trời giống như đang gào thét lên với thiên.
- Lần này độ kiếp thất bại thì chuyển thế trùng tu, nếu thành công thì ta sẽ ở trên Tiên giới chờ các ngươi!
Hai mắt lão lóe lên tinh quang, lão hất tay áo lên, thiên địa lập tức vang lên những tiếng sấm động.
Khoảnh khắc này sấm sét lập tức chiếu sáng cả thiên địa bên dưới, nhưng lại có mấy ngàn tu sĩ đang quỳ bên dưới ngọn núi, vẻ mặt họ cực kỳ phấn chấn, tất cả đều dùng ánh mắt cuồng nhiệt nhìn về phía lão già đang đứng trên đỉnh núi. Bọn họ đều là con cháu của lão già này.
- Thành tiên, thành tiên, ngày hôm nay ta muốn thành tiên! Thiên kiếp muốn cản ta thì ta sẽ độ kiếp, Tiên nhân ngăn thì ta sẽ giết tiên!
Lão già gầm khẽ rồi phóng thẳng lên bầu trời.
Đúng lúc này, thiên địa đột nhiên nổ lên vang vọng, phong vân cuốn ngược, hàng loạt kiếp vân đột nhiên xuất hiện rồi gào thét bao phủ bầu trời. Sau khi liên tục ngưng tụ lại thì hóa thành những mảng mây thiên kiếp khủng bố.
Trên kiếp vân mơ hồ có thể nhìn thấy hư ảnh của mười người, những hư ảnh này toàn thân lóe lên tinh quang, lại có một luồng tiên khí bùng ra giống hệt Tiên nhân.
Đặc biệt là không gian phía sau hư ảnh giống như bị xé toạc lộ ra một mảng đại lục khổng lồ, trên đó đầy lầu các, tiên khí bao phủ, mơ hồ có rất nhiều tiên hạc bay múa, chuyện có cả tiên cung đứng sừng sững.
- Tiên giới, đây chính là tiên giới.
- Lần này lão tổ độ kiếp có hơn mười Tiên nhân xuất hiện, đây là điềm lành, điềm lành!
Mấy ngàn tu sĩ ở phía dưới ngọn núi đều trợn trừng mắt, tất cả nhìn chằm chằm lên bầu trời mà tâm thần cực kỳ phấn chấn. Tình cảnh này là lần đầu tiên bọn họ được nhìn thấy trong đời, đồng thời khát vọng thành tiên trong lòng bọn họ cũng điên cuồng bùng lên.
Khoảnh khắc khi kiếp vân xuất hiện thì một luồng uy áp khổng lồ hàng lâm xuống ầm ầm làm cho mặt đất phải run rẩy. Mấy ngàn tu sĩ dưới chân núi lập tức bị đẩy ra xa, bị xua ra khỏi phạm vi mười dặm.
Vương Lâm chính là một trong mười hư ảnh, hắn kinh ngạc nhìn xuống dưới. Loại cảm giác này rất quỷ dị, người khác có lẽ đã cực kỳ hưng phấn, dù sao loại cảm giác hóa thân thành thiên đạo đánh xuống thiên kiếp cũng đủ để cho tất cả tu sĩ phải đắm chìm vào trong, không thể nào vùng ra được, cũng không muốn thoát ra ngoài.
Nhưng Vương Lâm là người đã tự mình trải qua thiên kiếp, hơn nữa cũng không phải chỉ là một lần mà rất nhiều lần. Điều này hầu như tất cả tu sĩ đều không thể biết và minh ngộ được.
Thiên kiếp mà Vương Lâm trải qua hầu như cũng giống như của lão già đang nghênh đón ở bên dưới. Nhưng phạm vi rộng hơn, uy lực mạnh hơn.
Một luồng cảm giác đáng sợ tràn ngập trong lòng Vương Lâm, điều này làm cho hắn không thể nào dung nhập vào cảm giác hưng phấn, cũng không có chút hưng phấn.
- Dựa theo quy củ, chỉ cần trận pháp mở ra thì tiến vào sẽ gặp được người muốn độ kiếp. Lúc này chư vị cũng đừng giành mất phần của Trương mỗ, nhường cho Trương mỗ nhé!
Trong mắt Trương Cảnh Vân lộ ra vẻ kích động, hắn vội vàng ôm quyền hướng về phía những người còn lại.
- Được, nhường cho huynh!
Đám người còn lại đều cười ha hả, đều gật đầu.
Vẻ kích động trong mắt Trương Cảnh Vân lại càng nồng đậm, thân thể hắn lóe lên tinh quang rồi tiến một bước đi ra khỏi tầng mây. Lúc hắn xuất hiện thì đã ở bên dưới kiếp vân.
Lúc này toàn thân Trương Cảnh Vân tràn đầy tiên khí, dù kẻ nào nhìn thấy thì trong lòng cũng bùng lên cảm giác kính ngưỡng. Hắn nâng tay phải lên rồi chỉ về phía lão già bên dưới, trong miệng phát ra những âm thanh như tiếng sấm động.
- Tu sĩ hạ giới, độ kiếp thăng tiên!
Khoảnh khắc khi lời nói của Trương Cảnh Vân vang lên, kiếp vân trên đầu hắn lập tức vang lên những tiếng sấm động. Lúc này một tia chớp to như thùng nước ầm ầm từ trong phóng ra rồi lao xuống bên dưới.
Lão già Vi Lỗ Bị kia đang ngơ ngác nhìn lên mười hư ảnh trên bầu trời, da đầu trở nên tê dại. Lão không ngờ mình độ kiếp lại dẫn đến nhiều Tiên nhân hàng lâm như vậy.
Nhưng đồng thời cũng có một cảm giác tự hào bùng ra khắp toàn thân Vi Lỗ Bị. Lão gầm khẽ một tiếng, tu vi lập tức bùng ra rồi đánh thẳng về phía sấm sét thiên kiếp.
Những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên làm cho đất trời rung chuyển, ngay cả những giọt mưa từ trên trời rơi xuống cũng bị thổi ngược trở lại rồi tan vỡ. Khi sấm sét đi qua, vẻ mặt lão già Vi Lỗ Bị trở nên tái nhợt, vài loại pháp bảo trước mặt lập tức tan vỡ.
Nhưng Vi Lỗ Bị cũng không tuyệt vọng mà hai mắt bùng ra cái nhìn bất khuất, lão gầm lên rồi hai tay bấm pháp quyết, sau khi sắp xếp rất nhiều thứ để bảo vệ thì chuẩn bị nghênh đón luồng sấm sét thứ hai.
Vương Lâm kinh ngạc nhìn qua tất cả mọi chuyện, tâm thần rung động, một lúc lâu sau vẫn còn không thể ép xuống. Lúc này có một người mới tiến vào nơi đây đang đứng bên cạnh Vương Lâm lập tức mở miệng hỏi:
- Các vị đạo hữu, kiếp hàng lâm không đánh chết tên này đi, sao lại phải làm cho từng luồng sấm sét mạnh dần lên?
Khoảnh khắc khi câu hỏi này vang lên thì hai mắt Vương Lâm bùng lên những luồng sáng kỳ dị. Hắn đã vượt qua nhiều thiên kiếp, tất cả cũng đều như thế này, thường thì luồng thiên kiếp thứ nhất cũng không mạnh nhưng sau đó càng ngày càng khủng bố.
Khi chưa tiến vào bảy trăm vạn thiên địa thì vấn đề này không có trong đầu Vương Lâm, giống như tất cả nên là như thế, hắn cũng không có gì cần nghi ngờ. Nhưng vào tình cảnh trước mắt, câu hỏi này lại giống như một luồng sấm sét bổ thẳng vào đầu Vương Lâm.
- Thiên đạo có đức hiếu sinh, vạn hiểm nguy nhưng cũng có một đường sinh cơ. Thiên kiếp hàng lâm cũng chỉ có tác dụng rèn luyện tu sĩ, phải càng ngày càng mạnh thì khi tâm thần đối phương bị phá hủy mới hoàn toàn cảm nhận được uy lực của thiên đạo. Tất nhiên, đây chỉ là những gi người trong tộc hay nói.
- Nhưng thực tế thì điều khiển cho thiên kiếp ngày càng mạnh cũng chỉ vì bắt buộc tu sĩ phải vùng vẫy và có ý chí bất khuất, như vậy mới làm cho trong cơ thể bọn họ sinh ra một luồng lực lượng Linh Niệm Lôi.
Tu sĩ họ Chu trước đó đã cùng Trương Cảnh Vân dùng thần niệm nói chuyện với nhau, lúc này hắn cũng chậm rãi mở miệng.
Những lời nói này rơi vào trong tai Vương Lâm lại có sự khác biệt, hắn nhắm hai mắt lại, tâm thần bùng lên người con sóng khủng bố, mơ hồ hiểu ra một điều gì đó…
Bên dưới vang lên những tiếng nổ lớn, những luồng sấm sét thứ hai, thứ ba, thứ bốn, thứ năm được Trương Cảnh Vân điều khiển lập tức lóe ra từ trong kiếp vân. Lúc này gương mặt Trương Cảnh Vân trở nên vặn vẹo, lộ ra vẻ cực kỳ hưng phấn. Hắn thấy cảm giác này còn thoải mái hơn gấp vạn lần so với chuyện song tu.
- Ta là thiên đạo, đánh xuống sấm sét!
Tiếng sấm ầm ầm vang lên, lão già đang đứng bên dưới độ kiếp lập tức phun ra máu tươi, máu thịt toàn thân đã trở nên mơ hồ, trong mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng. Mà khoảnh khắc này luồng sấm sét thứ sáu đã ầm ầm phóng đến.
Luồng sấm sét thứ sáu này rộng khoảng một trượng, vừa mới xuất hiện đã làm xoay chuyển thiên địa. Hơn nữa ngay cả mặt đất cũng rung chuyển dữ dội, mơ hồ giống như muốn tan vỡ.
Những âm thanh ầm ầm vang lên, lão già bên dưới rống lên tiếng nói cuối cùng trong đời.
- Ta muốn thành tiên!
Âm thanh này cực kỳ kinh thiên, truyền vào tai Vương Lâm làm cho hắn phải mở hai mắt ra.
Những tiếng nổ bao phủ khắp không gian, khi luồng sấm sét thứ sáu rơi xuống, thân thể lão già tan vỡ, hình thần câu diệt.
Chương 1339: Ta Chính Là Thiên Kiếp
Dư âm của tiếng sấm động vẫn còn vang vọng, trong mắt mấy ngàn tu sĩ bị đẩy ra ngoài rất xa lập tức lộ ra vẻ đau thương, cả đám kinh ngạc nhìn lên bầu trời, một lúc lây sau vẫn không nói nên lời.
Kiếp vân trên bầu trời dần tiêu tán, Trương Cảnh Vân vẫn còn chưa thỏa mãn, thân thể lóe lên rồi bước vào trong kiếp vân.
- Thật là đáng tiếc, đã lâu rồi không trở thành thiên đạo, nhất thời cũng không thể ngừng tay, muốn diệt sạch tất cả kiến hôi… Đáng tiếc người này đã tu luyện uổng phí đến tu vi Hóa Thần đỉnh phong nhưng lại là phế vật, không sinh ra được Linh Niệm Lôi.
Trương Cảnh Vân liên tục lắc đầu, vẻ mặt rất chán nản.
- Không sao, trong bảy trăm vạn thiên địa còn rất nhiều cơ hội, hơn nữa loại Linh Niệm Lôi này cũng không phải được sinh ra một cách dễ dàng, phải xem kỳ ngộ, bây giờ phải giải quyết đám người mới này đã.
Vẻ mặt tu sĩ họ Chu lập tức trở nên lạnh lùng, hắn vung tay phải lên, kiếp vân lập tức xoay chuyển cuồn cuộn và cản trở hết thảy tất cả ánh mắt bên dưới. Sau đó hắn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đám người Vương Lâm.
Không những chỉ có hắn, ngoài tu sĩ Âm Hư vẫn khép chặt hai mắt chẳng quan tâm đến chuyển bên ngoài, bốn người Trương Cảnh Vân lập tức bao quanh đám hơn mười tu sĩ bên trong.
- Các ngươi…
Vẻ mặt đám người vừa mới đến bảy trăm vạn thiên địa lần đầu tiên lập tức có biến đổi lớn, trong đó lập tức có một người tức giận mắng chửi.
- Chúng ta không oán không cừu, các ngươi làm vậy là có ý gì?
- Tất cả đều là người cùng tộc, các ngươi muốn làm gì?
- Ra tay!
Tu sĩ họ Chu lập tức cười lạnh, thân thể lóe lên tiến về phía trước, hai tay lập tức được bao phủ trong sấm sét hóa thành hai luồng sấm sét khủng bố. Người này cũng không tấn công Vương Lâm mà trực tiếp phóng về phía hai tên khác.
Ba người khác cũng đồng thời ra tay, bọn họ đều là những tu sĩ ngoài Vấn Đỉnh trung kỳ, ra tay cực kỳ cay độc, hơn nữa đã phối hợp với nhau nhiều lần, vì vậy mà triển khai thế tấn công rất toàn diện.
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, tu sĩ họ Chu ra tay rất độc ác, hắn chọn hai tu sĩ vừa mới đạt đến Anh Biến, hai người này căn bản không có sức phản kháng, lập tức chết một cách thê thảm.
Máu thịt tung tóe ra, mùi máu tanh tràn ngập.
Người ra tay với Vương Lâm chính là Trương Cảnh Vân trước đó vẫn rất ôn hòa, hắn hình như còn chưa kịp khôi phục lại từ trong hoàn cảnh hóa thân thành thiên đạo. Lúc này hai mắt hắn lộ ra vẻ khinh thường, lại ẩn chứa vẻ kiêu ngạo, hai tay bấm pháp quyết rồi huyễn hóa ra sấm sét giống như thiên kiếp.
- Những con kiến hôi hạ giới, đưa ra niệm lôi rồi chết cho ta!
Vẻ mặt Trương Cảnh Vân cực kỳ dữ tợn và mang theo một luồng cảm giác sảng khoái, hắn phóng thẳng về phía Vương Lâm.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, tay phải hắn vung lên rồi khẽ siết lại. Gương mặt dữ tợn của Trương Cảnh Vân lập tức tan vỡ, vẻ mặt tái nhợt, trong mắt lộ ra vẻ không thể tin. Hắn đứng giữa không trung giống như đang bị một bàn tay vô hình giữ chặt.
- Ngươi… Ngươi…
Giọng nói Trương Cảnh Vân trở nên run rẩy, hắn nhìn về phía Vương Lâm mà ánh mắt bùng lên vẻ hoảng sợ cực kỳ khủng bố. Một luồng lực lượng làm hắn hồn bay phách lạc lập tức phóng vào trong cơ thể, thân thể run lên, những tiếng kêu thê lương lập tức truyền thẳng vào trong tai đám tu sĩ bốn phía.
- Đám người các ngươi tự so mình với thiên đạo, tùy ý hàng lâm thiên kiếp… Như vậy ngày hôm nay ta chính là thiên đạo của các ngươi!
Giọng nói lạnh lùng của Vương Lâm ẩn giấu một luồng cảm giác không thể nói nên lời, hắn nắm chặt tay.
Một tiếng ầm vang lên, thân thể Trương Cảnh Vân lập tức tan vỡ thành máu thịt giống như lão già vừa rồi hủy diệt trong tay hắn, máu thịt tung tóe, hình thần câu diệt.
Tình cảnh đột nhiên xuất hiện này lập tức làm cho tâm thần tất cả tu sĩ khắp bốn phía chấn động, đặc biệt là ba tên làm bạn với Trương Cảnh Vân. Lúc này bọn họ đã lấy được tất cả ký hiệu của đám người mới tới, nhưng trừ Vương Lâm ra.
Tiếng kêu thảm thiết của Trương Cảnh Vân và giọng nói lạnh lùng của Vương Lâm truyền vào trong tai làm ánh mắt ba người còn lại bùng lên vẻ hãi hùng kinh thiên. Trương Cảnh Vân tự nhận chính mình dẫn tới một con dê béo, nhưng đã phải trả một cái giá đắt là tử vong. Lúc này người mà hắn dẫn tới đã không còn là dê béo mà chính là một con sói hung ác đến từ Nội giới.
Tu sĩ Âm Hư lúc này cũng trợn trừng mắt, bên trong bùng ra cái nhìn không thể tin, thân thể run lên. Khoảnh khắc khi Vương Lâm giết người, tên kia lập tức rõ ràng cảm nhận được sự hùng mạnh hầu như làm người khác không thể nào hít thở được bùng ra trên người Vương Lâm.
Dưới khí tức hùng mạnh này tên tu sĩ Âm Hư không thể nào có được sức phản kháng, da đầu hắn tê dại, tâm thần bùng lên sóng dữ, thân thể lập tức lui về phía sau nhưng sau đó lại điên cuồng bỏ chạy không chút do dự.
Nhưng khi hắn chuẩn bị phóng đi thì ánh mắt lạnh lùng của Vương Lâm quét tới, thân thể người này run lên, tâm thần nổ vang.
- Ai cho ngươi tư cách bỏ trốn!
Vương Lâm thu hồi ánh mắt nhưng một câu nói lại làm cho nguyên thần của tu sĩ Âm Hư thiếu chút nữa đã vỡ tan. Người này lại phun ra máu tươi, lúc này đã không dám bỏ chạy.
Đúng lúc này thân thể ba tên tu sĩ Vấn Đỉnh còn lại, trong đó có cả tên họ Chu lập tức trở nên run rẩy rồi điên cuồng phóng về phía sau. Tất cả rất muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi địa phương làm cho bọn họ cực kỳ sợ hãi.
Nhưng ánh mắt Vương Lâm lại lóe lên hồng quang, trong mắt hắn lập tức phóng ra một tia chớp hồng sắc.
Cực cảnh.
Phần lớn cực cảnh đều nằm trong bản thể của Vương Lâm, nguyên thần trong thân thể được đoạt xá này có rất ít. Nhưng lúc này Vương Lâm vẫn có thể thi triển được, bởi vì cực cảnh này chính là thiên kiếp.
- Ta đã thấy rõ thiên kiếp của các ngươi, tất nhiên dùng thiên kiếp diệt sinh linh!
Tia chớp màu đỏ gào thét phóng thẳng về phía một tu sĩ. Đồng thời hai mắt người này lập tức bị ánh hồng quang thay thế, hắn kinh hoàng và liên tục phát ra những tiếng kêu cực kỳ thảm thiết. Nhưng lúc này cực cảnh lại lóe lên rồi tiến vào trong thân thể, hình thần câu diệt, tất cả tan vỡ ầm ầm, giống hệt như lão già vừa rồi đã chết trong thiên kiếp.
- Tự so với thiên đạo, đúng là không biết lượng sức mình. Nếu ngươi là thiên đạo thì ta chính là người diệt thiên kiếp!
Vương Lâm vừa nói dứt lời thì tia chớp hồng sắc đã xuyên qua máu thịt tung tóe của tên tu sĩ đầu tiên, nó đang phóng thẳng về phía tu sĩ thứ hai. Trong mắt tên tu sĩ này bùng lên cái nhìn cực kỳ hãi hùng, hắn điên cuồng vỗ về phía ký hiệu, tất cả pháp bảo hầu như đều đã được lấy ra, trong mắt lộ ra vẻ điên cuồng, hắn chọn cách tự bạo.
Nhưng ngay cả Chu Thiên Tử cũng không có tư cách tự bạo trước mặt Vương Lâm, vì vậy không cần phải nói đến những tu sĩ Vấn Đỉnh này.
Những pháp bảo tên tu sĩ kia vừa lấy ra lập tức bị tia chớp cực cảnh xuyên qua và vỡ tan, ngay khi tên này chuẩn bị tự bạo thân thể thì tia chớp đã xông đến. Lúc này giống như nước lạnh dập tắt lửa, thân thể hắn run lên, thất khiếu chảy máu, thân thể vỡ vụn, hình thần câu diệt.
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong khoảng thời gian cực ngắn, giết những người kia không làm Vương Lâm mất đi chút sức lực nào.
- Chỉ là tu sĩ Vấn Đỉnh mà dám tự so mình với thiên đạo, Thiểm Lôi Tộc cuồng vọng, đây chính là nguyên nhân của sự diệt tộc.
Vương Lâm vừa nói vừa xoay người, hắn nhìn về phía tên tu sĩ Âm Hư vẫn đứng yên mà không dám chạy trốn. Hắn cũng không thèm nhìn tên tu sĩ cuối cùng bị tia chớp hồng sắc đánh vào co thể rồi lập tức tử vong, là tên tu sĩ họ Chu.
- Kế tiếp, đến lượt ngươi!
Khi giọng nói của Vương Lâm vang lên, tia chớp hồng sắc đã giết chết ba người lập tức quay vòng trở lại, khoảnh khắc sau đã phóng vào trong cơ thể tu sĩ Âm Hư. Thân thể tên này lập tức run rẩy kịch liệt, đồng tử trong hai mắt lập tức tan rã, nguyên thần tử vong, thi thể cũng không vỡ vụn mà từ trên không rơi xuống, trực tiếp hàng lâm ở mặt đất bên dưới.
Người khi thân thể tên tu sĩ này rơi xuống thì tộc ấn đã bị Vương Lâm lấy đi.
Mấy ngàn tu sĩ đang đứng bên dưới lập tức thấy được một tình cảnh cả đời khó quên, một thi thể, một thi thể Tiên nhân bùng ra tiên khí rơi từ trên trời xuống.
Một Tiên nhân trước đó còn đứng trong kiếp vân đã hóa thành thi thể rơi xuống, từ trên không ầm ầm rơi xuống. Khi rơi xuống đất thì giống như có một mảng lưới tung ra làm cho thi thể này không còn tiên khí, làm cho thi thể này nhìn qua giống hệt như bọn họ, đây không phải là Tiên nhân.
Mà là một tu sĩ.
Trên mi tâm thi thể này đã máu thịt mơ hồ, khi rơi xuống đất thì hai mắt ảm đạm vẫn còn trợn trừng, trong đó lộ ra vẻ cực kỳ sợ hãi trước khi chết.
- Đây chính là Tiên nhân trong mắt các ngươi.
Vương Lâm từ trong kiếp vân tiêu tán đi ra, hắn lạnh lùng nhìn xuống mặt đất. Sau khi nói ra lời này, Vương Lâm xoay người tiến về phía trước một bước rồi biến mất giữa trời đất. Nhưng hình bóng của hắn vĩnh viễn khắc sâu trong lòng mấy ngàn tu sĩ bên dưới.
Mãi đến khi Vương Lâm bỏ đi thật lâu thì đám người bên dưới vẫn chưa thể từ trong rung động mà khôi phục trở lại. Ngày hôm nay bọn họ thấy được thiên kiếp, thấy được lão tổ bị đánh chết, hơn nữa còn thấy được một thi thể Tiên nhân rơi xuống. Hơn nữa bọn họ còn thấy được một tồn tại hùng mạnh có thể đánh chết Tiên nhân, lại được nghe một câu nói giống như mỉa mai nhưng phần lớn lại giống như đang tự cười chính mình.
Mấy ngàn tu sĩ kia đi đến bên cạnh thi thể, tất cả dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn qua thân thi thể…
- Đây là Tiên nhân sao?
- Nhưng vì sao ta lại cảm thấy người này cũng chỉ là một tu sĩ như chúng ta…
- Nhưng mạnh hơn chúng ta rất nhiều…
Một lúc lâu sau mấy ngàn tu sĩ mới từ trong rung động mà thanh tỉnh trở lại. Một giọng nói êm dịu đột nhiên vang vọng trong thiên địa, truyền vào trong tai mấy ngàn tu sĩ.
- Ta có thể mang thi thể này đi được không?
Khi giọng nói vang lên thì một người thanh niên xuất hiện. Người này không có tóc, đầu láng bóng, vẻ mặt cực kỳ hiền lành, hắn đạp chân trên hư không mà đến rồi tiếc từng bước đến bên cạnh thi thể.
- Ngài là… Tán Linh Thượng Nhân!
Trong đám tu sĩ bốn phía có một lão già đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ do dự hỏi với sự nghi ngờ.
- Đúng vậy, bất kỳ người nào trong bảy trăm vạn thiên địa này giống như ta, thì đó chính là ta.
Người thanh niên đầu láng cười rất ôn hòa, hắn cũng không chú ý đến những người này mà vung một trảo lên hư không rồi chụp lấy thi thể vào trong tay. Lúc này ánh mắt hắn nhìn về phía hư không. Ánh mắt chuyển về phía Vương Lâm đã bỏ đi, trên mặt lộ ra vẻ kỳ dị.
- Hắn không giống với những người tự nói mình là thiên đạo… Hắn, có lẽ không phải là nô lệ của sấm sét…
Người thanh niên này trở nên trầm ngâm, hình bóng biến mất trong thiên địa. Tu vi của hắn đã vượt qua Hóa Thần đỉnh phong, vượt qua Vấn Đỉnh, mơ hồ đạt đến Tịnh Niết.
Loại chuyện này không thể nào xuất hiện trong bảy trăm vạn thiên địa, tuyệt đối không thể xảy ra. Nếu Thiểm Lôi Tộc biết được chuyện này thì chắc chắn sẽ bùng lên những con sóng dữ, đến lúc đó tất cả tu sĩ Thiểm Lôi Tộc, thậm chí ngay cả lão tổ Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy bế quan quanh năm cũng bị kinh động, tất cả đều sẽ đến đây điều tra.
Đúng lúc này, ngoài bảy trăm vạn thiên địa, trong phạm vi Thiểm Lôi Tộc, trên tu chân tinh Vương Lâm đã bỏ đi, Hứa Lập Quốc đang cực kỳ sung sướng mang theo vài ngàn người, hắn tiếp tục điên cuồng vơ vét. Ngai vàng gần trăm trượng của hắn đã được đổi thành năm trăm trượng, bên trên đầy những nữ tu xinh đẹp.
Có một nữ tu tướng mạo có thể nói là tuyệt vời, nàng lạnh lùng ngồi một chỗ rồi dùng ánh mắt cực kỳ căm hận nhìn chằm chằm vào Hứa Lập Quốc.
- Ngươi chỉ là một khí linh mà dám giam cầm ta, ngươi đã rước lấy tai họa ngập đầu rồi. Chẳng những ngươi mà ngay cả chủ nhân ngươi cũng sẽ bị diệt sạch. Không cần biết ngươi là ai, dù chủ ngươi có thân phận gì trong tộc, có tu vi gì, các ngươi chắc chắn phải chết.
Chương 1340: Con Đường Lôi Tu Đại Năng
Trong bảy trăm vạn thiên địa thế giới, chỗ này không phải biên giới không giới hạn hình như cũng không có tồn tại cuối cùng. Hễ là tu sĩ Thiểm Lôi Tộc tiến vào nơi này thì không cần phải cố gắng tìm kiếm người độ kiếp, vì có người độ kiếp xuất hiện thì những tu sĩ Thiểm Lôi Tộc cầm theo linh phù ở nơi đó sẽ lập tức phát hiện ra, vì vậy mà những tu sĩ có khoảng cách gần với vùng đó nhất sẽ thuấn di đến và hóa thành thiên đạo.
Vương Lâm phóng đi như tên bắn trong tinh không bảy trăm vạn thiên địa, hắn nhìn qua hàng loạt thiên địa mà trong lòng cảm thấy phức tạp. Trên đường đi vẻ mặt hắn cực kỳ âm trầm, đi qua mọi chỗ hầu như cũng không thể phân biệt được với thế giới hiện thực. Sau một lúc lâu, hắn thở dài một tiếng, tay phải vung lên hư không, trong tay lập tức xuất hiện hơn mười tộc ấn của người Thiểm Lôi Tộc.
Sau khi bóp nát từng cái tộc ấn, bên trong tuôn ra rất nhiều vật phẩm đổi lấy Lôi tinh, tất cả đều bị Vương Lâm thu hồi. Sau đó ánh mắt hắn đã chuyển xuống những tia chớp lóe lên sấm sét.
Tất cả đều là những Linh Niệm Lôi hoàn chỉnh, đây là tất cả những gì đám người Trương Cảnh Vân vơ vét được của đám người mới tiến vào bảy trăm vạn thiên địa sau rất nhiều năm tháng. Số lượng Linh Niệm Lôi gần một ngàn, sau khi dung hợp lại có thể tạo thành một luồng Linh Niệm Lôi hoàn chỉnh.
Khi Vương Lâm vung tay phải lên, ngàn luồng Linh Niệm Lôi lập tức dung nhập vào nhau, u quang lập tức lóe lên chói mắt trong tinh không. Một lát sau, khi liên tục dung hợp, cuối cùng chỉ còn lại một luồng Linh Niệm Lôi.
Từ xa nhìn lại, Linh Niệm Lôi đã không phải là một tia chớp mà giống như một làn khói xoay quanh tạo thành hình cầu, trong đó mơ hồ xuất hiện rất nhiều gương mặt. Những gương mặt bên trong liên tục lóe lên, liên tục thay đổi.
Dù đám mây hình cầu này không liên quan gì đến sấm sét nhưng lại có một luồng lực lượng sấm sét kỳ dị từ trong quả cầu xoay tròn này bùng ra. Nhưng luồng lực lượng này hoàn toàn khác biệt với sấm sét mà Vương Lâm đang tu luyện, nhưng khoảnh khắc khi lực lượng này xuất hiện thì sấm sét trong mắt phải Vương Lâm lóe lên dữ dội.
Quả cầu khói này run lên rồi lập tức không thể khống chế được mà phóng thẳng về phía mắt phải Vương Lâm. Quả cầu xuyên qua mắt phải Vương Lâm rất quỷ dị rồi dung nhập vào trong nguyên thần, sau đó lại dung nhập vào sấm sét trong nguyên thần Vương Lâm.
Tiếng sấm động điên cuồng vang vọng trong cơ thể Vương Lâm, mái tóc dài của hắn không gió mà bay, cơ thể bùng ra những luồng sấm sét vô tận giống như những tia sáng mặt trời vạn trượng. Lúc này những luồng lôi quang cuồn cuộn bùng về khắp tinh không bốn phía.
Khoảnh khắc khi quả cầu Linh Niệm Lôi và sấm sét trong nguyên thần Vương Lâm dung hợp lại làm một, nguyên thần Vương Lâm lập tức vang lên những tiếng nổ ầm ầm. Lúc này hàng loạt hình ảnh giống như đến từ ký ức thái cổ từ trong gốc rễ nguyên thần điên cuồng bùng lên.
Từng hình ảnh ký ức này giống như gió bão cuốn qua nguyên thần làm toàn thân Vương Lâm vang lên những tiếng nổ ầm ầm. Tất cả thiên địa trước mắt giống như bị sấm sét phá vỡ, tan vỡ thành từng tầng. Sấm sét liên tục tan vỡ trong trời đất, sau đó lại bùng ra một hình ảnh khổng lồ mà Vương Lâm có thể nhìn thấy cực kỳ rõ ràng.
Hình ảnh này chính là những truyền thừa của lôi bản nguyên từ thời kỳ thiên địa sơ khai, lần đầu tiên sinh ra ký ức của sấm sét, ký ức này chứa lôi bản nguyên, rất ít khi mở ra trong muôn đời năm tháng. Hôm nay khi Vương Lâm hấp thu một luồng Linh Niệm Lôi hoàn chỉnh thì mở ra một lỗ hổng, và ký ức sấm sét đã bùng ra.
Trong ký ức sấm sét này có một luồng sấm sét vô tận từ trong hư vô phóng ra, sấm sét này hào quang vạn trượng, mơ hồ ẩn giấu khí tức bản nguyên hùng mạnh đến mức không thể nào miêu tả. Bên trong luồng sấm sét có chín loại tia chớp khác biệt quấn quanh lấy nhau, dung hợp vào nhau tạo thành một đồ án cực kỳ quái dị.
Lôi bản nguyên bên trong dựa vào chín loại sấm sét mà liên tục xoay tròn, làm cho thiên địa bùng lên một loại cảm giác cực kỳ hoàn mỹ.
Đây mới thật sự là lôi bản nguyên chân chính.
- Cửu lôi có hạn, bản nguyên vì vậy mà sinh, chín tiến lên mười, mười luồng viên mãn, bản nguyên đại thành…
Một âm thanh như tiếng sấm sét giống như đến từ thời viễn cổ đã phá vỡ năm tháng và truyền đến bên tai, sau đó lại vang vọng trong nguyên thần Vương Lâm. Âm thanh này cực kỳ tang thương, giống như âm thanh của thiên địa.
Khoảnh khắc khi âm thanh này xuất hiện, nguyên thần Vương Lâm lập tức nổ ầm một tiếng, tất cả hình ảnh trước mặt đột nhiên tan vỡ, cơ thể hoàn toàn khôi phục trở lại. Lúc này Vương Lâm vẫn còn đang đứng trên tinh không bảy trăm vạn thiên địa, bốn phía vẫn là một màu đen kịt, chỉ có hàng loạt tinh quang lóe lên. Nhưng quần áo Vương Lâm đã ướt đẫm mồ hôi, trong mắt bùng lên vẻ khiếp sợ.
Trong mắt phải Vương Lâm vốn chỉ có một tia chớp, nhưng lúc này bên cạnh ký hiệu tia chớp lại xuất hiện một tia chớp thứ hai, nhưng tia chớp này lại nhỏ hơn rất nhiều.
Một tia chớp rất nhỏ đang vờn quanh bốn phía ký hiệu tia chớp trong mắt phải Vương Lâm, mỗi khi chuyển động một vòng đều làm cho lôi bản nguyên của Vương Lâm chậm rãi tăng trưởng.
Một luồng cảm giác minh ngộ rất sâu đối với sấm sét thiên địa đột nhiên bao phủ trong lòng Vương Lâm. Một lúc sau, Vương Lâm mới khôi phục trở lại từ trong sự khiếp sợ, ánh mắt hắn lóe lên, dần dần đã hiểu rõ tất cả.
- Thiểm Lôi Tộc từng nói lôi chia lục đạo, nhưng thực tế dù là Thiểm Lôi Tộc cũng không biết, lôi không phải chỉ có Lục đạo mà những chín đạo. Chín luồng sấm sét này đều đi theo, đều đi kèm theo lôi bản nguyên… Như vậy muốn hoàn toàn viên mãn thì phải có mười đạo.
- Lúc này lôi bản nguyên của ta đã sớm xuất hiện, là tồn tại giống như sấm sét bất diệt của Thiểm Lôi Tộc. Sấm sét bất diệt cũng được sinh ra từ lôi bản nguyên. Nếu ta có thể hấp thu thì lôi bản nguyên sẽ lớn mạnh, mà ta có thể lần lượt tìm được chín loại sấm sét khác, sau khi hấp thu toàn bộ thì lôi bản nguyên sẽ đại thành.
- Thậm chí ta có thể đột phá bức tường ngăn cản Đệ Nhị Bộ để trở thành Đệ Tam Bộ đại năng với lôi bản nguyên. Lúc này ta đã hấp thu loại sấm sét thứ chín trong Linh Niệm Lôi, chỉ còn thiếu tám luồng nữa.
Chưa bao giờ Vương Lâm cảm thấy hiểu rõ tu vi tương lai hơn lúc này.
Một chút ký ức lôi bản nguyên đã mở ra cho Vương Lâm một cánh cửa thông thiên. Có thể nói tất cả mọi thứ đều cực kỳ liên quan đến Thiểm Lôi Tộc, nếu Vương Lâm không tiến vào Thiểm Lôi Tộc, hơn nữa lại tiến vào bảy trăm vạn thiên địa thì cả đời hắn mãi cho đến khi chết cũng không biết làm sao cho lôi bản nguyên chính thức trở nên viên mãn.
Thiểm Lôi Tộc cũng không phải mong muốn trực tiếp cấp cho Vương Lâm một lần thiên địa tạo hóa.
Tia chớp trong mắt phải Vương Lâm lại lóe lên dữ dội, tâm thần vừa khẽ động, sấm sét trong mắt phải lập tức bùng ra rồi bay bổng trước người. Trong ký hiệu lôi bản nguyên bùng ra hàng loạt sinh cơ, bên ngoài có một niệm lôi rất nhỏ đang xoay quanh.
Tình cảnh này rất giống với hình ảnh vừa rồi Vương Lâm nhìn thấy, điểm khác biệt chính là còn thiếu tám luồng sấm sét bao quanh lôi bản nguyên. Điều đáng tiếc duy nhất chính là chỉ có một luồng Linh Niệm Lôi, vì vậy mà quá mức nhỏ yếu, tuy nói một luồng nhưng thực chất chỉ có một chút mà thôi.
Mắt phải Vương Lâm lóe lên, đồ án lôi bản nguyên vốn phải còn lâu mới hoàn thành lại lập tức hóa thành lôi quang thu vào mắt phải. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên hàn quang, hắn lẩm bẩm:
- Ta không muốn giết những tu sĩ độ kiếp để ngưng tụ niệm lôi, nhưng giết tộc nhân Thiểm Lôi Tộc để đoạt niệm lôi trên người bọn họ thì hoàn toàn có thể…
Vương Lâm cười lạnh một tiếng, thân thể lóe lên rồi biến mất trong tinh không. Thần thức hắn bùng ra hóa thành một con sóng vang vọng. Một cơn ác mộng bắt đầu bùng lên trong bảy trăm vạn thiên địa.
Trong tinh không có vài tu sĩ Thiểm Lôi Tộc hóa thành cầu vồng phóng đi như tên bắn, trong đó tu vi thấp nhất cũng là Vấn Đỉnh, kẻ cao nhất là Dương Thực. Bọn họ vừa phi hành vừa chú ý linh phù, chỉ cần có sóng dao động thì lập tức phóng đến.
- Linh Niệm Lôi này rất khó sưu tập, chúng ta trước đó đã liên tục giết chết bốn tên tu sĩ độ kiếp nhưng không có kẻ nào sinh ra Linh Niệm Lôi.
- Không nên nóng vội, chuyện này cần phải có cơ duyên, nếu như Linh Niệm Lôi vẫn không chịu xuất hiện thì cướp đoạt của người khác bổ sung vào.
Vẻ mặt tên tu sĩ Dương Thực cực kỳ kiêu ngạo, hắn chậm rãi nói.
Tu sĩ ở bốn phía lập tức mở lời nịnh hót.
Đúng lúc này, đột nhiên trong mắt một tên tu sĩ Vấn Đỉnh bùng lên vẻ nghi ngờ, hắn chỉ tay về phía trước rồi nói:
- Các vị, các người xem đó là thứ gì… Ta chưa bao giờ thấy trong bảy trăm vạn thiên địa…
Không đợi hắn nói xong, những tiếng sấm động ầm ầm đột nhiên gào thét phóng đến càng ngày càng gần. Lúc này tiếng sấm lập tức thu hút sự chú ý của tất cả tu sĩ, đặc biệt là tu sĩ Dương Thực, hai mắt hắn trợn trắng và bùng lên vẻ kinh ngạc.
Tinh không trước mặt đám tu sĩ là một cơn gió bão sấm sét có phạm vi vạn trượng đang bùng lên như sóng dữ, nó đang gào thét phóng đến. Chưa tới gần nhưng bên cạnh đã bùng lên những tia chớp xẹt qua xẹt lại, mơ hồ có rất nhiều sấm sét gào thét, kinh thiên động địa.
- Đây là thứ gì? Chạy mau!
Vẻ mặt những tên tu sĩ lập tức tái nhợt, da đầu trở nên tê dại, khoảnh khắc này tất cả đều muốn lui về phía sau và phóng đi như tên bắn. Nhưng có một vài tu sĩ cơ trí lại lựa chọn phương pháp thuấn di, trong đó có cả tên tu sĩ Dương Thực.
Nhưng tốc độ của bọn họ vẫn là quá chậm, khoảnh khắc này con sóng sấm sét khổng lồ ở phía trước lập tức tăng tốc độ và quét đến ngay lập tức. Con sóng trực tiếp cuốn sạch cả đám tu sĩ, dù là tu sĩ Dương Thực cũng bị hút vào trong con sóng khi đang thuấn di, vẻ mặt giống như hồn bay phách lạc.
Những tiếng sấm động vang lên ầm ầm… Đám tu sĩ này lập tức hình thần câu diệt.
Gió bão bao phủ tinh không, bên trong lộ ra một gương mặt khổng lồ, đó chính là Vương Lâm.
Gương mặt Vương Lâm giấu vào trong gió bão và tiếp tục gào thét phóng về phía trước. Trên đường đi hễ gặp phải tu sĩ Thiểm Lôi Tộc thì tất cả không thể nào bỏ chạy, đều lập tức tử vong.
Có một lão già Khuy Niết Thiểm Lôi Tộc đang phóng đi một mình trong tinh không, lão phóng đi như tên bắn, nhưng khoảnh khắc này thân thể lại run lên. Lão xoay người lại thật mạnh, đồng tử trong mắt co rút lại, bên trong lộ ra cái nhìn không thể nào tin.
Lão già này còn chưa kịp bỏ chạy thì gió bão ở phía sau đã quét đến, thân thể lão trực tiếp bị cuốn vào trong, sau đó gió bão sấm sét lại tiếp tục bao phủ và tiến về phía trước.
Khi Vương Lâm điên cuồng giết chóc, dù Âm Hư Dương Thực hay Khuy Niết Tịnh Niết, tất cả đều không thể phản kháng trong gió bão sấm sét, từng người bị thôn phệ.
Trong thời gian vài ngày ngắn ngủi, số tu sĩ Thiểm Lôi Tộc chết trong tay Vương Lâm đã lên đến con số một ngàn. Tất cả mọi thứ trong ký hiệu trên mi tâm của đám tu sĩ này đều bị Vương Lâm lấy đi, hơn nữa từ trên người đám tu sĩ này Vương Lâm cũng lấy được bốn luồng lôi niệm hoàn chỉnh.
Tất cả niệm lôi đều bị Vương Lâm hút vào trong mắt phải và liên tục lớn mạnh.
Ngày thứ tư, sau khi Vương Lâm hóa thành gió bão sấm sét thôn phệ ba tên tu sĩ Khuy Niết, hắn đang muốn tiến về phía trước thì tâm thần đột nhiên khẽ động, linh phù trong tay hắn cảm ứng được địa phương trong bảy trăm vạn thiên địa gần đây có người muốn độ kiếp. Nhưng linh phù cũng ngừng run rẩy ngay lập tức, rõ ràng đã có người phóng về thiên địa có người độ kiếp trước Vương Lâm.
Lúc này gió bão sấm sét giống như bị hút đi rồi nhanh chóng co rút lại, sau khoảnh khắc thì hình thành một vòng xoáy, hình bóng Vương Lâm lộ ra ở vị trí trung tâm vòng xoáy. Ánh mắt hắn lóe lên, tay phải cầm lấy linh phù tiến lên phía trước một bước, sau đó biến mất trong tinh không.[/URL]
Chương 1341: Mồi Nhử
Những bông tuyết như lông ngỗng từ trên bầu trời rơi xuống, từ trên những tầng trời cao nhìn xuống thì toàn bộ thiên địa bên dưới là một mảnh trắng xóa. Ngay cả cỏ cây cũng được xếp chồng lên một tầng tuyết cực dày, thậm chí còn có rất nhiều tảng băng rũ xuống rồi được ánh sáng mặt trời làm bùng lên những sắc màu đẹp đẽ.
Nhìn tuyết rơi trên cành cây mà sinh ra một loại cảm giác kinh sợ, giống như có thể rơi xuống bất kỳ lúc nào.
Thiên địa bên dưới đang ở vào buổi sớm mai của hàng loạt thành trì và thôn xóm, khói bếp dần lượn lờ bay lên rồi lơ lửng trên bầu trời giống như muốn đánh văng những bông tuyết. Nhưng cuối cùng tất cả đều bị bông tuyết và gió lạnh thổi tới làm cho phân tán thành nhiều sợi khói mảnh.
Những âm thanh ồn ào từ trong thành trì và thôn xóm truyền ra, một ngày mới lại bắt đầu.
Ở phương xa trong mùa đông giá lạnh, ngay cả những tia nắng ấm áp cũng ít hơn rất nhiều so với nơi khác, ánh sáng mặt trời làm bùng lên nhưng cũng không đủ để xua tan giá lạnh. Vùng thiên địa phía đông có một đồng bằng vào mùa hạ thì xanh tươi cỏ cây, đây là địa phương mà phàm nhân chăn thả gia súc, đặc biệt là bầu trời xanh thẳm và rộng lớn bên trên.
Nhưng lúc này nơi đây không còn lại bất kỳ cây cỏ nào, chỉ còn lại một vùng trắng xóa, ánh mặt trời chiếu xuống bùng lên những luồng hào quang chói mắt. Nếu người nào vào đây mở mắt nhìn một lúc lâu thì ngay cả nước mắt cũng chảy ra, đồng bằng này rộng mênh mông giống như vô tận.
Khi mùa đông đến thì không có bất kỳ phàm nhân nào đi đến vùng đồng bằng này, nơi đây chỉ có tuyết trắng, cũng không có bất kỳ dấu chân người nào. Nhưng ngày hôm nay, ở một vị trí sâu trong đồng bằng lại có một người đang khoanh chân ngồi.
Đây là một người đàn ông trung niên, tướng mạo anh tuấn, gương mặt tràn đầy vẻ chính trực. Hắn đang dùng ánh mắt lặng lẽ nhìn lên bầu trời, đông thời trong mắt cũng lóe lên vẻ phức tạp.
- Tu vi không thể nào áp chế nổi.
Người đàn ông trung niên này than khẽ một tiếng, hắn dùng ánh mắt lưu luyến nhìn tuyết trắng trong trời đất mà trở nên trầm mặc. Lúc này hắn đang chờ đợi thiên kiếp tiến đến.
Không lâu sau, thiên địa lập tức nổ vang, những bông tuyết rơi xuống lập tức tan vỡ hàng loạt và mơ hồ có cuồng phong từ trên trời bùng xuống. Luồng cuồng phong cuốn những bông tuyết về khắp bốn phía, khi cuồng phong phóng xuống địa phương người đàn ông trung niên đang ngồi thì những bông tuyết đọng trên mặt đất lập tức bị cuốn ra tung tóe.
Tuyết như những con sóng, tất cả đều bị cuồng phong cuốn lên lộ ra mặt đất trụi lủi bên dưới. Từ trên trời nhìn xuống thì thấy mặt đất trơ trọi bên dưới và tình cảnh tuyết trắng bốn phía cực kỳ tương phản với nhau.
Đúng lúc này thì kiếp vân lập tức xuất hiện trên bầu trời, kiếp vân cuồn cuộn tiến đến, chỉ trong khoảnh khắc đã tạo thành kiếp vân thiên kiếp. Trong kiếp vân mơ hồ có một người đang đứng, toàn thân người này được bao phủ trong tiên khí, bùng ra vẻ uy nghiêm vô tận.
- Tu sĩ hạ giới, độ kiếp thành tiên!
Âm thanh này cuồn cuộn hóa thành tiếng sấm từ trong kiếp vân bùng ra kinh thiên động địa. Nhưng khi lời nói này rơi vào trong tai người đàn ông trung niên bên dưới lại không làm cho vẻ mặt sinh ra chút biểu cảm nào.
Người này vỗ vỗ quần áo rồi đứng lên, hắn nhìn lên kiếp vân trên bầu trời, nhìn qua Tiên nhân đang đứng trên kiếp vân, ánh mắt phức tạp mang theo vẻ châm biếm nồng đậm.
- Thành tiên sao?
Vẻ mỉa mai lại bùng lên trong mắt người đàn ông.
Khoảnh khắc khi vẻ châm biếm bùng lên trong mắt người đàn ông trung niên, trên trời đột nhiên vang lên tiếng sấm động. Tiên nhân trong kiếp vân lập tức chỉ tay xuống dưới. Kiếp vân nổ lên ầm ầm, một luồng sấm sét có thể rạch trời chém đất ầm ầm phóng ra rồi hàng lâm về phía người đàn ông trung niên bên dưới.
Khoảnh khắc khi sấm sét hàng lâm xuống, người đàn ông trung niên vốn không nhúc nhích lại vung tay phải lên rồi vỗ về phía trước. Sấm sét đánh thẳng lên người vang lên những tiếng nổ kinh thiên, vẻ mặt người này tái nhợt nhưng vẫn ngẩng lên trời.
Người đàn ông lại thấy Tiên nhân trên kiếp vân nâng tay phải lên một lần nữa, nhưng tiếng nổ lại vang vọng. Luồng sấm sét thứ hai xuất hiện, những tiếng gào thét vang lên, một lát sau lại ầm ầm hàng lâm.
Nhưng khoảnh khắc này đột nhiên có những biến đổi kinh thiên.
Bầu trời vốn được bao phủ trong kiếp vân, những đám mây đen cuồn cuộn giống như không có giới hạn. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có một luồng lực lượng ầm ầm phóng tới hóa thành hai bàn tay khổng lồ xuyên qua kiếp vân rồi xé sang hai bên.
Kiếp vân vang lên những tiếng nổ kinh thiên, sau đó mây đen bị xé ra, một khe nứt khổng lồ xuất hiện.
Có một người thanh niên mặc áo trắng từ trong khe nứt đi ra.
Người này vừa xuất hiện thì mặt Tiên nhân trên kiếp vân lập tức biến đổi lớn, âm thanh tức giận vang lên:
- Ngươi là người phương nào, lão phu tới đây trước.
- Ta vì thiên kiếp của ngươi mà tới đây, diệt thiên kiếp thu niệm lôi!
Vương Lâm vung tay phải lên rồi chỉ thẳng về phía kiếp vân thiên kiếp.
Những tiếng nổ trở nên vang vọng, thân thể lão già đứng trên đám mây chợt run lên, sấm sét trong cơ thể không còn được chính lão điều khiển, khoảnh khắc này sấm sét trở nên điên cuồng. Vẻ mặt lão già biến đổi lớn nhưng cũng không bỏ chạy, thân thể lão già lóe lên rồi từ đám mây phóng ra, hai tay bấm pháp quyết há miệng phun ra một hạt châu lôi quang, hạt châu phóng thẳng về phía Vương Lâm.
- Quá mức cuồng vọng!
Tốc độ lão già kia cực nhanh, nháy mắt đã đến gần, toàn thân bùng ra khí tức Khuy Niết hậu kỳ đại viên mãn, mơ hồ sắp đột phá lên Tịnh Niết.
Hạt châu lôi quang ẩn giấu sấm sét là pháp bảo do năm luồng niệm lôi hóa thành.
Hạt châu trong tay lão già lập tức bùng ra những uy lực kinh thiên động địa, lão hướng về phía Vương Lâm mà tấn công.
- Ta thích hạt châu này.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn cực kỳ bình tĩnh, hắn tiến về phía trước một bước, toàn thân lập tức biến mất. Khi xuất hiện thì Vương Lâm đã ở sau lưng lão già, hắn cũng không quay đầu lại mà tay phải tùy ý điểm về phía sau trúng ngay ót lão già.
Vẻ mặt lão già lập tức tái nhợt, cảm giác hãi hùng bùng lên trong mắt, lão phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể run rẩy và lập tức xuất hiện hàng loạt vết nứt màu đỏ máu từ trên đầu. Sau khoảnh khắc, tất cả vết nứt đã lan ra khắp toàn thân, một tiếng ầm vang lên, thân thể lão già tan vỡ, hình thần câu diệt, tộc ấn bị thu lấy.
Tay trái Vương Lâm chụp lấy hạt châu do năm luồng niệm lôi hóa thành, giết lão già này đối với Vương Lâm thì không tốn quá nhiều sức lực. Khi tay trái Vương Lâm khẽ bóp thì hạt châu nổ tung, năm luồng niệm lôi nhanh chóng bị mắt phải hấp thu. Tia chớp liên tục xoay tròn trong mắt phải Vương Lâm, nhìn thấy sẽ sinh ra cảm giác cực kỳ yêu dị.
Tình cảnh này xảy ra quá nhanh, hầu như chỉ là trong nháy mắt, người đàn ông trung niên dưới mặt đất đang trợn mắt há mồm, vừa giật mình vừa cảm thấy kinh hoàng, một lúc lâu sau vẫn chưa khôi phục trở lại bình thường.
- Ngươi tản ra toàn bộ tu vi, tiếp tục độ kiếp!
Mắt phải Vương Lâm hấp thu hoàn toàn năm luồng niệm lôi, hắn đứng giữa không trung rồi chậm rãi mở miệng.
Người đàn ông trung niên kia hít vào một hơi thật sâu, hắn cố gắng áp chế sự bất an trong lòng. Sau khi nhìn về phía Vương Lâm, tên này liên tục bùng ra tu vi khắp toàn thân, lực lượng Hóa Thần đỉnh phong bao phủ khắp thiên địa.
Sau mười lần hít thở, khi kiếp vân trên bầu trời còn chưa kịp tiêu tán thì lôi quang lại lóe lên giống như bầu trời bị xé ra một lỗ hổng, trong đó lập tức có người phóng ra.
- Ha ha, cuối cùng ta cũng gặp được người đầu tiên độ kiếp.
Người này từ trong lỗ hổng đi ra rồi lập tức cười lên như điên, nhưng tiếng cười còn chưa kịp kết thúc thì Vương Lâm đã vung tay phải chỉ về phía trước.
Người này đến chưa kịp đứng được một khắc, chưa kịp nhìn rõ tất cả tình cảnh thì thân thể đã nổ tung ầm ầm. Người đàn ông trung niên đang độ kiếp bên dưới lập tức cảm thấy da đầu tê dại, lúc này hắn mới biết mình trở thành mồi nhử Tiên nhân cho người thanh niên áo trắng.
“Hắn lại đánh chết Tiên nhân!”
Thời gian chậm rãi trôi qua, rất nhanh đã có người từ trong lỗ hổng lao ra, hai tay kẻ này bấm pháp quyết tạo thành rất nhiều tầng phòng hộ bên ngoài thân thể. Nhưng Vương Lâm chỉ cần vung tay thì tầng phòng hộ khắp toàn thân của tu sĩ còn chưa kịp nhìn rõ dàng người này lập tức tan vỡ ầm ầm, ngay cả thân thể cũng vỡ tan, những tiếng kêu thảm thiết vang lên, hình thần câu diệt.
Sau khoảng thời gian một nén hương ngắn ngủi, có người đàn ông trung niên làm con mồi, đã có hơn mười người Thiểm Lôi Tộc lục tục phóng đến. Nhưng tất cả mới xuất hiện thì tử vong trong nháy mắt.
Lúc này người đàn ông trung niên độ kiếp bên dưới đã chết lặng, nhưng vẻ hoảng sợ trong lòng lại càng bùng lên dữ dội, cười khổ nhưng cũng không muốn nhìn, chỉ biết nhắm mắt lại.
Tốc độ giết chóc người Thiểm Lôi Tộc theo phương pháp này còn nhanh hơn Vương Lâm tự mình phóng đi rất nhiều lần. Sau nửa canh giờ, số lượng tộc nhân Thiểm Lôi Tộc chết trong tay hắn đã trên một trăm.
- Cuối cùng cũng có một tên Toái Niết!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, trên mặt lộ ra nụ cười. Hắn nhìn về phía lỗ hổng, lôi quang lóe lên và một lão già đi ra.
Lão già này mặc áo bào màu đen, thân thể tràn đầy uy nghiêm, vừa nhìn thấy tình cảnh bên dưới thì vẻ mặt chợt biến đổi lớn. lão cúi đầu nhìn về phía Vương Lâm và thiên địa bao phủ trong mùi máu tanh nồng nặc.
Hai mắt lão già áo bào đen lộ ra vẻ ngưng trọng, vẻ mặt bùng lên sát khí, thân thể lóe lên nhưng không lui lại mà trực tiếp phóng về phía Vương Lâm. Hai tay lão già bấm pháp quyết rồi liên tục điểm chỉ vào hư không.
- Dám dùng phương pháp này để tàn sát người cùng tộc, ngươi đáng chết!
Lão già áo bào đen gầm khẽ một tiếng, toàn thân lóe lên lôi quang hóa thành một luồng sấm sét phóng về phía Vương Lâm. Đúng lúc này sau luồng sấm sét lại xuất hiện một hư ảnh, hư ảnh này cũng chính là lão già áo bào đen.
Khoảnh khắc này thân thể lão già áo bào đen một phân thành hai, một hư ảnh phóng về phía Vương Lâm, một hư ảnh khác mang theo vẻ kinh hoàng mà điên cuồng lui về phía sau. Lão già muốn dùng pháp thuật này để rời khỏi nơi đây.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thương, tu sĩ Toái Niết này của Thiểm Lôi Tộc cũng là một người quyết đoán, không ngờ chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã nghĩ ra phương pháp hủy diệt một phân thân để bỏ chạy.
Lúc này Vương Lâm không phải là bản thể nên cũng không có cực cảnh trong người, chỉ dựa vào tu vi Toái Niết mà muốn giữ lại lão già thì cũng có chút khó khăn. Hai mắt Vương Lâm chợt lóe lên hồng quang, tia chớp màu đỏ ầm ầm xuất hiện rồi lập tức xuyên qua hư ảnh phân thân đang tấn công mình. Phân thân này lập tức run lên, hai mắt ảm đạm, tia chớp xuyên qua, thân thể tan vỡ ầm ầm. Khoảnh khắc khi lão già Toái Niết Thiểm Lôi Tộc săp thi triển thần thông rời khỏi nơi đây thì tia chớp đã xông thẳng vào trong cơ thể.
Lão già phun ra một ngụm máu tươi, trong mắt bùng lên vẻ cực kỳ sợ hãi. Khoảnh khắc sau, hào quang trong mắt lão đã tan vỡ, nguyên thần trong cơ thể bị hủy diệt, mất đi tất cả sinh cơ, thi thể từ trên không rơi xuống, tộc ấn bị thu.
- Ngươi còn muốn che giấu đến khi nào?
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, sau khi giết chết tên tu sĩ Toái Niết này, hắn xoay người nhìn về phía hư không phương xa. Cực cảnh hóa thành tia chớp màu đỏ chĩa vào vị trí đó rồi phát ra những âm thanh rẹt rẹt khi sấm sét giao thoa vào nhau, tia chớp có thể phóng đi hủy diệt thiên địa bất kỳ lúc nào.
Bầu trời đột nhiên vặn vẹo, người thanh niên đầu láng trước đó đã lấy đi thi thể Thiểm Lôi Tộc, người được tu sĩ bảy trăm vạn thiên địa gọi là Tán Linh Thượng Nhân xuất hiện trong những con sóng gợn.
- Ngươi vẫn liên tục đi theo ta, lúc này ta chỉ cho ngươi một câu giải thích, nếu không làm ta thỏa mãn thì ngươi sẽ chết.
Vương Lâm dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn qua người thanh niên đầu láng, hắn chậm rãi mở miệng.[/URL]
Chương 1342: Tán Linh Thượng Nhân
Trên mặt người thanh niên đầu láng lộ ra nụ cười nhưng trong hai mắt lại ẩn giấu sự ngưng trọng. Ánh mắt hắn nhìn về phía Vương Lâm mơ hồ mang theo vẻ hãi hùng. Hắn liên tục đi theo, đã tận mắt nhìn thấy những tình cảnh đối phương giết hại Tiên nhân. Hơn nữa hắn còn thấy người trước mặt dùng tu sĩ Hóa Thần làm mồi nhử, chỉ trong thời gian nửa canh giờ đã giết trên trăm người.
Cảnh làm hắn cảm thấy rung động chính là ngay cả tu sĩ Toái Niết cực kỳ hùng mạnh cũng không chịu nổi một đòn trước mặt kẻ này.
“Rốt cuộc hắn là ai?”
Tất cả những rung động đã làm bùng lên những con sóng khủng bố trong tâm thần người thanh niên đầu láng. Những rung động này còn không thể bằng một câu nói của Vương Lâm chỉ ra địa phương ẩn giấu thân thể, làm hắn cực kỳ hoảng sợ. Từ trong lời nói của đối phương đã có thể hiểu được ý nghĩ, nhưng người này đã sớm biết được mình bám theo phía sau, tất nhiên cũng vượt ra khỏi những gì mà người thanh niên đầu lang đã suy tính.
Tu vi của người thanh niên đầu láng không phải là tuyệt đỉnh nhưng thần thông che giấu thân thể lại đến mức xuất thần nhập hóa, đã được truyền thừa từ rất lâu. Rất nhiều năm qua hắn âm thầm đi lại trong bảy trăm vạn thiên địa như người của Thiểm Lôi Tộc, không bị bất kỳ một vị Tiên nhân nào phát hiện, dù là người tu vi hơn hắn cũng chưa từng phát hiện ra.
Dù năm xưa có một người đạt đến tu vi Thiên Nhân Đệ Tứ Suy thì tên thanh niên đầu láng này cũng đi theo sau lưng mấy tháng, nhưng tu sĩ kia cũng không phát hiện ra được.
Tình cảnh trước mắt lập tức làm người thanh niên đầu láng cảm thấy miệng lưỡi khô chát, đặc biệt là tia chớp bùng ra hồng quang làm cho hắn cảm nhận được mối nguy lớn nhất trong đời. Mỗi lần tia chớp lóe lên hồng quang đều làm trái tim của hắn đập lên kinh hồn, hắn mơ hồ cảm giác được mình không thể nào né tránh, chỉ cần tia chớp kia xông đến thì chính mình chắc chắn sẽ phải chết.
Hơn nữa lời nói bình tĩnh mà lạnh như băng của Vương Lâm cũng giống như những thanh kiếm cực kỳ sắc bén xuyên qua tâm thần, mang đến cho người thanh niên đầu láng những cảm giác lạnh lẽo đến vô tận.
Bốn phía trở nên cực kỳ yên tĩnh, chỉ có kiếp vân đang phát ra những âm thanh ầm ầm, mồ hôi từ trên gương mặt người thanh niên đầu láng vã ra như tắm. Ánh mắt Vương Lâm vẫn nhìn chằm chằm vào người này, sau vài lần hít thở thì hắn lập tức trầm mặc. Hắn khẽ nhíu mày.
Thấy Vương Lâm nhíu mày, tâm thần người thanh niên đầu láng lập tức nổ ầm lên một tiếng, hắn lập tức ôm quyền không chút do dự rồi mở miệng nói:
- Thượng tiên bớt giận, sinh linh hạ giới vô tình mạo phạm, kính xin…
Không đợi người này nói xong, Vương Lâm vung tay phải lên, tia chớp hồng sắc lập tức bùng lên hồng quang vạn trượng. Tia chớp hóa thành một luồng cầu vồng phóng thẳng về phía người thanh niên đầu láng, tốc độ cực nhanh, không gì sánh kịp.
Người thanh niên đầu láng chỉ cảm thấy trước mặt tràn đầy hồng quang, tia chớp màu đỏ lập tức nổ ầm ầm một tiếng và xuyên qua mi tâm.
Thân thể người thanh niên đầu láng đột nhiên trở nên run rẩy, hắn phun ra máu tươi nhưng không chết. Một luồng lực lượng cực kỳ khủng bố đột nhiên phá vỡ mi tâm rồi bùng ra, sau đó lại hóa thành những luồng khí vờn quanh ngoài thân thể như những con sóng. Khi sóng khí vờn quanh người, tu vi người này lập tức bùng ra, một luồng khí tức tang thương và kinh thiên động địa chợt phát tán.
Giống như trong cơ thể người thanh niên đầu láng có một linh hồn cực kỳ khủng bố đang ngủ say, linh hồn này rất mạnh, ngay cả cực cảnh cũng không thể giết được.
- Quả nhiên đúng như ta dự đoán.
Ánh mắt Vương Lâm bùng ra những luồng hào quang kỳ dị, hắn tiến về phía trước một bước, tay phải vung một trảo về phía người thanh niên đầu láng.
Hai mắt người thanh niên đầu láng đang bị sóng khí vờn quanh lập tức trở nên thanh tỉnh, lộ ra những luồng khí tức cực kỳ tang thương. Khoảnh khắc khi Vương Lâm tiến đến, thì người này khẽ mở miệng.
- Nếu đạo hữu muốn Linh Niệm Lôi thì hãy nghe ta nói một câu.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, hắn đứng giữa không trung rồi lạnh lùng nhìn đối phương giống như đã biến thành một người hoàn toàn khác. Ánh mắt người này vừa rồi rất non nớt nhưng lúc này vẻ mặt lại bùng lên những luồng khí tức tang thương vài ngàn năm.
- Lão phu tên là Tán Linh, đã tồn tại hơn vài vạn năm, tu vi đạt đến Thiên Nhân Tứ Suy…
Người thanh niên đầu láng khẽ mở miệng nói.
- Lão phu có tổng cộng chín trăm bảy mươi mốt thân thể giống như đang đứng trước mặt đạo hữu, trong mỗi thân thể đều chứa một phân thân của ta. Cho nên những phân thân này, dù có tu sĩ Thiểm Lôi Tộc xuất hiện, nhưng phân thân tiến vào trong tinh không sẽ không bị kẻ nào phát hiện được.
- Ta âm thầm đi theo cũng không có ác ý mà muốn xin đạo hữu cầu cứu, đổi lại sẽ là một khoản giao dịch lớn. nếu đạo hữu có hứng thú thì việc này đối với hai người chúng ta đều có lợi.
Người thanh niên đầu láng nhìn qua Vương Lâm rồi khẽ nói.
- Ngươi biết được Thiểm Lôi Tộc sao?
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn chậm rãi nói.
Vẻ mặt người thanh niên đầu láng lộ ra vẻ phức tạp, hắn khẽ gật đầu.
- Đạo hữu có thể cùng ta đi đến một địa phương, trên đường đi ta sẽ nói tất cả.
- Địa phương nào?
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn không thể nhìn rõ đang buồn hay vui, hắn bình thản mở miệng.
- Tận cùng thế giới…
Người thanh niên đầu láng thở dài một tiếng, hắn vung tay phải lên bầu trời, kiếp vân lập tức tiêu tán. Đúng lúc này thì một luồng ký hiệu từ trong tay người thanh niên đầu láng phóng thẳng về phía người đàn ông trung niên đã nhìn rõ tất cả ở bên dưới. Khi ký hiệu rơi vào mi tâm người này thì tu vi lập tức bị che giấu, cũng sẽ không dẫn đến thiên kiếp.
Làm xong tất cả mọi chuyện thì những sóng khí bên ngoài người thanh niên đầu láng này lập tức co rút lại, tất cả dung nhập vào trong cơ thể. Người này ôm quyền hướng về phía Vương Lâm, hắn xoay người tiến lên một bước trực tiếp phá vỡ hư vô rồi rời khỏi vùng trời này.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, thân thể cũng cất bước tiến theo, cùng người thanh niên đầu láng đạp vỡ hư không phóng đi.
- Lão phu trăm năm Hóa Thần, cảm ngộ thiên địa, sau mấy lần quan sát thiên kiếp thì dần dần phát hiện cái gọi là Tiên nhân hình như cũng không giống như những gì mà tổ tiên đã nói… Cố gắng áp chế nghi ngờ, lão phu cũng áp chế cả tu vi, không đạt đến Hóa Thần đỉnh phong, âm thầm tìm ra đáp án…
Người thanh niên đầu láng tiến về phía trước, mỗi bước chân giẫm xuống đều phá vỡ một vùng thiên địa, đi xuyên qua bảy trăm vạn thiên địa, phóng về phương xa như tên bắn.
Vương Lâm đi theo bên cạnh, vẻ mặt hắn cực kỳ bình tĩnh, cũng cất bước xuyên qua bảy trăm vạn thiên địa.
Hàng loạt thành trì phàm nhân, hàng loạt tinh không, thậm chí mưa xuân gió thu, trời hè tuyết đông cũng liên tục hiện lên trong đất trời.
- Đáng tiếc, dù tư chất ta không tệ nhưng không thể nào áp chế tu vi quá lâu. Khi lão phu hơn hai trăm tuổi thì không thể nào áp chế được, dẫn đến thiên kiếp… Tiên nhân hàng lâm lúc đó chính là đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc ngày hôm nay…
- Năm xưa hắn chỉ có tu vi Khuy Niết, dưới thiên kiếp lần đó ta đã bị trọng thương sắp chết, căn bản không thể nào chống đỡ nổi… nhưng hắn không giết ta mà chỉ phế bỏ tu vi rồi bỏ đi…
- Lúc đó ta còn tưởng rằng thiên đạo có đức hiếu sinh, nhưng rất nhiều năm sau ta mới biết, hắn giữ lại cho ta một mạng để ta còn cơ hội tiếp tục tu luyện. Vì vậy mà cơ hội sinh ra Linh Niệm Lôi lại càng cao.
Giọng nói người thanh niên đầu láng cực kỳ cay đắng, hắn vừa đi vừa khẽ nói.
- Nhưng hắn lại không ngờ, ta không những tu luyện lấy lại tu vi, mà còn ở lần đầu tiên chống đỡ thiên kiếp đã hiểu rõ biến hóa thiên địa, dùng những tồn tại trên bảy trăm vạn thiên địa để áp chế tu vi. Hơn nữa ta còn nghĩ ra một thần thông làm cho tu vi ngày càng mạnh nhưng lại không dẫn đến thiên kiếp.
Người thanh niên đầu láng bình tĩnh mở miệng, trong mắt hanlooj ra những hồi ức/
- Đó là tán linh vào các phân thân!
Vương Lâm liếc mắt nhìn đối phương, hắn khẽ nói.
Người thanh niên đầu láng khẽ gật đầu.
- Ta dùng thuật tán linh, đem tu vi vượt qua Hóa Thần dung nhập vào trong cơ thể con người. Khi áp dụng phương pháp này, sau một ngàn năm, ta đã tu luyện đến Vấn Đỉnh… Mà phân thân của ta cũng có chín trăm bảy mươi mốt người.
- Chín trăm bảy mươi mốt người là cực hạn của ta, không thể nào vượt qua được. Vì vậy ta phải nghĩ biện pháp khác, dùng mỗi phân thân hợp vào chủ thể để thi triển thuật tán linh… tám trăm bảy mươi mốt cái phân thân khác.
- Khi liên tục áp dụng phương pháp này, tu vi của ta đã chậm rãi tăng trưởng cho đến khi đạt đến Tịnh Niết.
Người thanh niên đầu láng nói đến đây thì khẽ thở dài.
Hắn và Vương Lâm đều là tu sĩ đại thần thông, phi hành phá vỡ thiên địa, liên tục xuyên toa, dần dần đã càng ngày càng xa.
- Sau khi đạt đến Tịnh Niết, ta bắt đầu truy tìm những nghi ngờ. Ta muốn biết thiên rốt cuộc có phải là thiên, địa rốt cuộc có phải là địa. Tiên giới có phải là Tiên giới, Tiên nhân có phải là Tiên nhân hay không?
- Ta muốn truy tìm truyền thuyết đã được lưu truyền từ xưa đến nay, đã được các đời tổ tông truyền xuống, những khao khát đối với miêu tả về Tiên giới. Nhưng dù tu vi của ta đã đến Tịnh Niết, dù phân thân của ta tu vi không thấp, nhưng không thể nào bỏ đi khỏi bảy trăm vạn thiên địa. Ta chỉ có thể xuyên toa, có thể tiến vào hư không có một cái lồng vô hình ngăn cách.
- Vì vậy, ta nghĩ ra một phương pháp, điều khiển rất nhiều phân thân lần lượt vượt qua hóa thần đỉnh phong để tạo ta thiên kiếp. Lúc đó một phần nhỏ thiên kiếp trong bảy trăm vạn thiên địa đều là phân thân của ta gây nên.
- Mỗi lần thiên kiếp xuất hiện thì ta cũng ở bên cạnh quan sát, dần dần, khi thời gian trôi qua, khi nhìn thấy thiên kiếp thì ta đã hiểu được một chuyện nhưng chính vì những thứ đó mà ta cảm thấy rung động.
- Ta không thể nào đi ra ngoài được, thế giới này tồn tại được là do người khác tạo ra. Ta không thể nào tin tất cả những sinh mạng của chính mình, trong mắt người khác chỉ là kiến hôi, chỉ để người ta sưu tập Linh Niệm Lôi…
Vương Lâm trở nên trầm mặc, khi nghe đến những lời này của người thanh niên đầu láng thì trong mắt Vương Lâm mơ hồ lộ ra vẻ phức tạp…
- Ta mê man, bàng hoàng và bất lực, ta đem chuyện này nói với một số người nhưng không kẻ nào tin… Thậm chí ngay cả chính minh cũng không tin, ta không muốn tin tất cả những điều này đều là sự thật… Ta tình nguyện chưa từng phát hiện ra điều gì. Chấp nhận những gì ta biết được đều chỉ là suy đoán…
- Ta mơ màng vài ngàn năm… Cho đến một ngày ta nhìn thấy hai Tiên nhân giao chiến, một người tử vong thi thể từ trên không rơi xuống, rớt xuống đất… Ta đứng trước thi thể đó thật lâu cho đến khi nó thối rữa, cho đến khi tất cả đều tiêu tán. Lúc đó ta ngửa mặt lên trời cười to, cười đến mức nước mắt đều chảy xuống. Thi thể kia làm gì có chỗ nào là Tiên nhân, đó chỉ là một tu sĩ như chúng ta mà thôi.
- Sau ngày hôm đó ta đã không còn mê man, ta tự nói với chính mình, ta muốn phá vỡ thiên địa này, ta muốn đi ra, muốn nhìn thế giới bên ngoài xem nó là cái gì. Ta muốn xem những không mình đã suy đoán vài vạn năm, rốt cuộc có bao nhiêu là thật!
Trong mắt người thanh niên đầu láng lộ ra vẻ kích động, đây là lần đầu tiên hắn đem những lời này nói ra trước mặt người khác.
- Ta bắt đầu tu luyện, hơn chín trăm phân thân khác cũng thi triển tán linh, liên tục phân thân để tu luyện. Thời gian chậm rãi trôi qua, nhưng những căm hận trong lòng ta lại càng ngày càng đậm… Cho đến khi tu vi của ta đạt đến Toái Niết, cho đến khi mà ngay cả phân thân nhỏ nhất của ta cũng đạt đến Tịnh Niết, Khuy Niết. Ngày đó ta sẽ phá vỡ lao ngục, bước chân vào tinh không.
Chương 1343: Tận Cùng Thiên Địa
Tâm thần Vương Lâm chấn động, khi nghe rõ lời nói của đối phương thì hắn cũng phải bội phục ý chí của người này. Tư chất của người này đã vượt qua tất cả tu sĩ mà Vương Lâm đã từng gặp trong rất nhiều năm qua.
Dù là Hồng Điệp, Lý Thiến Mai hay Tư Đồ Nam. Nếu so sánh với người này đều không thể nào bằng. Hơn nữa cũng không thể nào có quyết tâm phá vỡ và tìm kiếm tất cả chân tướng sự thật.
- Ta đã phá vỡ tầng phòng hộ trên tu chân tinh, lần đầu tiên thấy được thế giới tươi đẹp bên ngoài...Đó là tinh không, rất đẹp. rất đẹp...Những suy đoán của ta đã là sự thật...Ta nhìn thấy một đám người tu sĩ, nhưng đám tu sĩ này lại quá yếu... Yếu nhất cũng chỉ là Hóa Thần...
- Nhưng chỉ là một tu sĩ Hóa Thần mà có thể hóa thân thành thiên đạo, tự xưng Tiên nhân, hàng lâm thiên kiếm giết chết tộc nhân của ta. Lúc đó ta tức giận triển khai giết chóc, sau nhiều lần giết chóc, ta từ trong miệng đám người bị giết biết rõ tất cả chân tướng sự thật.
- Chân tướng!
Người thanh niên đầu láng cười lên rất lớn, trong mắt chảy xuồng hai hàng lệ.
- Chân tướng sự thật là địa phương nơi ta sinh sống được gọi là bảy trăm vạn thiên địa. Nơi này được một người Thiểm Lôi Tộc tạo nên, chúng ta giống như đám súc vật được nuôi bên trong, bị Thiểm Lôi Tộc dùng ngọn roi thiên đạo áp bức. Khi chúng ta đạt đến Hóa Thần thì lập tức có thiên kiếp hàng lâm để lấy đi Linh Niệm Lôi.
- Ta cũng biết được, trước khi ta được sinh ra rất nhiều năm, tất cả những tổ tiên của bảy trăm vạn thiên địa, tất cả những giai thoại mà bọn họ lưu truyền lại đều là giả! Đều là giả dối! Bọn họ đều đã chết, khoảnh khắc khi chết đi thì hình thần câu diệt.
- Đâu là tiên giới! đâu là tiên nhân?
Giọng nói của người thanh niên đầu láng lộ ra vẻ đau thương điên cuồng, cùng tràn đầy căm hận. Vương Lâm trầm mặc, những ý nghĩ phức tạp lại càng đậm.
- Thiên đạo và thiên kiếp trong mắt chúng ta chẳng qua chỉ là tộc nhân của Thiểm Lôi Tộc, một cái nhiệm vụ, mỗi người trong tộc đều có thể tiếp nhận. Buồn cười là đến lúc đó ta vẫn không tin điều này là sự thật, khi ta giết chết đám người Thiểm Lôi Tộc kia, cũng không dám buông tay giết hại quá nhiều...
- Ta rất sợ, ta rất kinh hoàng, ta biết được tên tu sĩ hóa thân thiên đạo hàng lâm thiên kiếp xuống người ta năm xưa đã trở thành đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc...Ta sợ Thiểm Lôi Tộc phát giác ra chuyện ta biết được tất cả, ta sợ tiên giới đã ép lên người ta, lên bảy trăm vạn thiên địa rất nhiều năm...
- Ta...Ta không dám phản kháng...
Người thanh niên đầu láng liên tục tuôn ra hai hàng lệ, những ký ức kia là nổi đau cả đời hắn.
- Thậm chí ta còn tự nói với mình, tất cả mọi chuyện vẫn chưa phải là sự thật. Thiên địa nơi đây không phải là ngục tù, ta muốn trốn tránh...Trốn khỏi tất cả sự thật chính mình phát hiện ra, vì vậy ta liên tục bay về phương xa, bay qua tinh không, liên tục xuyên qua bảy trăm vạn thiên địa giống như lúc này...
Vẻ mặt người thanh niên đầu láng lại hiện lên vẻ đau khổ, hắn vẫn liên tục cất bước vượt qua thiên địa.
- Mãi cho đến một ngày, ta đến được nơi đây...
Thân thể người thanh niên đầu láng hơi chậm lại, hắn nhìn về phía Vương Lâm rồi nâng tay phải lên chỉ về phía trước.
Tinh không này cũng chẳng phải rất dài, người thanh niên đầu láng đã xuyên qua bảy trăm vạn thiên địa, địa phương mà tay phải hắn đang chỉ vẫn là tinh không, nhưng nơi đây có sương mù bao phủ. Nơi đây cực kỳ yên tĩnh, không có bất kỳ tiếng động nào.
Người thanh niên đầu láng đi về phía trước nhưng lại dừng trước sương mù. Hắn vung tay phải rồi khẽ nhấn. sương mù lập tức chuyển động cuồn cuộn, sau đó lại nhanh chóng di chuyển, một luồng hào quang chói mắt lóe lên từ tinh không phương xa.
Đúng lúc này đột nhiên có những con sóng gạn bùng lên, nhưng phía sau luồng hào quang có một tầm màn chắn khổng lồ dần lộ ra. Tầm màn chắn này giống như một bức tường, cao đến vô tận. bao trùm thiên địa. Tu sĩ đứng trước mặt nó chỉ nhỏ như hạt bụi.
- Ta trốn đến nơi đây, đi đến cuối cùng bảy trăm vạn thiên địa, đến cuối cùng thế giới...Khi đến đây thì tất cả những ý niệm trốn tránh trong đầu ta lập tức tan vỡ, tất cả đều vỡ nát, ta phải đi đối diện với sự thật, đối mặt với tất cả sự thật!
Người thanh niên đầu láng khẽ mở miệng.
- Ta không trốn tránh, ta phải đối mặt, phải phản kháng! Ta về bảy trăm vạn thiên địa, tạo ra Tán Linh Tông, mỗi phân thân đều là Tán Linh Thượng Nhân để truyền bá ý niệm của Tông phái, để điều khiển tất cả tu sĩ trong bảy trăm vạn thiên địa.
- Ta truyền cho bọn họ công pháp mà chính mình đã tu luyện để tiến lên Hóa Thần nhanh nhất, ta càng phải điên cuồng tu luyện phân thân, phân thân, phân thân...Sau vài ngàn năm tu luyện, hôm nay ta đã đạt đến mức độ Thiên Nhân Tứ Suy theo như những gì trong miệng đám người Tiên nhân các ngươi.
Người thanh niên đấu láng xoay người nhìn về phía Vương Lâm.
- Ta muốn diệt tiên, ta muốn phá tan Thiểm Lòi Tộc, ta muốn mang tộc nhân của mình ra khỏi nơi đây, từ nơi này đi ra ngoài. Nhưng sau vài ngàn năm, liên tục bồi dưỡng và đào tạo, liên tục tích lũy lực lượng, ta vẫn không thể nào chiến thắng đại trưởng lão Thiên Nhân Ngũ Suy năm xưa...
- Ta liều mạng tất cả, cố gắng bồi dưỡng ra tu sĩ, chúng ta cùng nhau ra tay. Dù có thêm đại trận vài tỷ tính mạng nhưng dưới phân tích của ta cũng chỉ có thể làm cho đối phương trọng thương mà không thể giết chết, lại càng không cần phải nói đến những trưởng lão khác của Thiểm Lôi Tộc...
- Hơn nữa tu vi của ta cũng đã đến cực hạn, không thể nào tiếp nhận được tử kiếp Thiên Nhân Ngũ Suy, vì vậy ta cần sự trợ giúp của ngươi!
Ánh mắt người thanh niên đấu láng chuyển lên người Vương Lâm, bên trong lộ ra vẻ cầu xin.
- Ngươi không giống với đám người Thiểm Lôi Tộc kia, ngươi là người đầu tiên để ta nhìn thấy có hy vọng. Với tu vi của ngươi, ngươi có thể giúp ta, vì ta có thể nhìn ra được.
- Ngươi cũng không có tình cảm gì đối với Thiểm Lòi Tộc, ta và ngươi phối hợp, tất cả đều có lợi.
Vương Lâm vẫn trở nên trầm mặc.
- Ta đi theo ngươi, thấy ngươi sưu tập Linh Niệm Lôi, mà thứ này ta cũng có. Nếu ngươi đồng ý liên thủ với ta, ta sẽ tặng ngươi tất cả Linh Niệm Lôi.
Người thanh niên đầu láng cắn răng nói.
Vương Lâm vẫn không mở miệng, nhưng hắn ngẳng đầu nhìn bức tường ngăn cách ở tận cùng thế giới, trong mắt lộ ra vẻ mê man.
- Hơn nữa. trong bảy trăm vạn thiên địa này ta có rất nhiều tu sĩ, nếu thành công, nếu bộ tộc của ta có thể thoát khỏi ngục tù này thì từ nay về sau dù ngươi có bất kỳ yêu cầu gì, dù là việc gì ta cũng có thể đồng ý. Dù ta chết thì bộ tộc cùng phải đi thực hiện, nghe lệnh tuyệt đối...
- Ta từ trong ký ức của người Thiểm Lôi Tộc mà biết được, trong thiên địa của các ngươi có Nội giới và Ngoại giới. Nếu ngươi cần, ta có thể dùng tất cả lực lượng toàn tộc giúp ngươi chiến đấu với người Nội giới.
- Ngươi nắm chắc mấy phần?
Một lúc lâu sau. Vương Lâm khẽ mở miệng.
- Nếu ngươi và ta liên thủ thì ta có bảy phần nắm chắc.
Ánh mắt người thanh niên đầu láng lóe lên, hắn trầm ngâm một lát rồi trầm giọng nói.
- Bảy phần...
Vương Lâm trở nên trầm mặc, ánh mắt được thu hồi từ trên bức tường ngăn cách. Lúc này trong mắt hắn bùng lên những luồng sáng kỳ dị, hắn khẽ gật đầu. vẻ mặt người thanh niên đầu láng trở nên phấn chấn, hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm rồi cười rộ lên.
- Tốt! Ta sẽ giết tất cả tu sĩ Thiểm Lôi Tộc ở nơi đây, như vậy Thiểm Lôi Tộc sẽ chú ý, đến lúc đó đại trưởng lão chắc chắn sẽ đi đến.
- Không nên làm như vậy, nếu tất cả tu sĩ Thiểm Lôi Tộc nơi đây đều chết, dù sau đó Thiểm Lôi Tộc sẽ phái người tới dò xét nhưng tuyệt đối không phải chỉ là một mình đại trưởng lão. Đến lúc đó vì có quá nhiều trưởng lão đến đây mà chúng ta có thêm nhiều phiền phức.
- Nếu ngươi có phương pháp để ta tự do tiến vào chỗ này thì ta có thể dụ tên đại trưởng lão tới! Hắn chết thì chuyện lớn sẽ thành.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, hắn nhìn về phía người thanh niên đầu láng. Người này trầm mặc một lát rồi khẽ gật đầu.
- Ta tự hủy hai phân thân thì có thể ngưng tụ ra linh phù, dùng linh phù sẽ phối hợp pháp thuật với ta trong đây, sẽ làm ngươi ở bên ngoài mở ra con đường đi vào trong đây sau ba lần hít thở. Con đường này không thể đi ra nhưng lại có thể đi vào.
Người thanh niên đầu láng này nói xong thì nhắm mắt lại không chút do dự.
Khoảnh khắc khi người thanh niên đầu láng nhắm mắt lại, trong bảy trăm vạn thiên địa có mấy vạn tu sĩ đang khoanh chân ngồi thì thân thể chợt run lên rỗi ầm ầm tan vỡ. Tất cả đều hóa thành máu thịt, đồng thời cũng nhanh chóng tiêu tán trong hư không.
Tất cả mọi chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt, vẻ mặt người thanh niên đầu láng hơi tái, tay phải bấm pháp quyết chỉ xuống dưới. Lúc này tất cả lực lượng của mấy vạn phân thân đều dùng phương pháp cực kỳ quỳ dị để phóng đến đây ngưng tụ lại. Một lúc sau, một linh phù huyết sắc đã hiện ra trong tay. Người thanh niên đầu láng đưa linh phù cho Vương Lâm.
Vương Lâm tiếp nhận, hắn cẩn thận nhìn thoáng qua rồi ôm quyền hướng về phía người thanh niên đầu láng. Hắn xoay người, lập tức biến mất không còn tung tích.
- Chờ tin của ta!
Âm thanh của Vương Lâm vang vọng rồi dần tiêu tán.
Người thanh niên đầu láng nhìn về phía Vương Lâm bỏ đi. hắn trầm mặc một lúc lâu rồi khẽ lẩm bẩm:
- Ta chỉ có thể tin hắn...chỉ có thể tin hắn ...
Vương Lâm phóng đi như tên bắn trong tinh không, ánh mắt hắn chợt lóe rồi lộ ra vẻ trầm tư. Hắn cũng không hoàn toàn tin vào lời nói của người thanh niên đầu láng, vì đây là tính cách của hắn, mà cũng vì vậy hắn mới yêu cầu đối phương đưa ra linh phù. Với tu vi của Vương Lâm tất nhiên sẽ biết được muốn mở ra loại thiên địa bị phong ấn này thì những lực lượng cấn thiết không phải chuyện đơn giản. Khi nhìn thấy đối phương có quyết đoán. dùng phương pháp hy sinh để đồi lấy linh phù. cùng coi như có thành ý.
Vương Lâm đồng ý điều này, đại trưởng lão Thiểm Lòi Tộc chẳng qua chỉ là thứ yếu.
Quan trọng là hắn muốn giúp đỡ người này. Đây là một loại cảm giác, hắn muốn phá vỡ một cái gì đó, muốn để người thanh niên đầu láng đi ra, muốn dùng điều này để chứng minh điều gì đó.
Tốc độ của Vương Lâm cực nhanh, hắn liên tục xuyèn qua tinh không phóng thẳng vào quảng trường trên mảng đại lục trung tâm. Không lâu sau, quảng trường trung tâm đã xuất hiện trong mắt. Hắn tiến tới một bước, vượt qua một khoảng cách lớn, đạp chân lên quảng trường trung tâm.
Vương Lâm cũng không để ý đến ánh mắt mọi người nơi đây mà thân thể lóe lên biến mất ngay tại chỗ, khi xuất hiện đã ở bên ngoài một tòa đại điện cao ngất. Nơi đây chính là địa phương rời khỏi bảy trăm vạn thiên địa để trở về Thiểm Lôi Tộc.
Bên cạnh đại điện có một trận pháp khổng lồ. lúc này trận pháp đang vận chuyển, trong đó mơ hồ có hơn mười bóng người. Trận pháp đã bắt đầu truyền tống, ngoài trận pháp có mấy người Thiểm Lôi Tộc đang phụ trách việc điều khiển.
Hình bóng Vương Lâm lập tức xuất hiện, hắn cũng không thèm nhìn mà trực tiếp tiến vào truyền tống trận.
- Dừng lại! trận pháp đang vận chuyển, ngươi đợi nhóm sau đi!
Trong đám tu sĩ Thiểm Lôi Tộc phụ trách vận chuyển lập tức có người quát khẽ.
Hhưng khi tiếng quát của người này còn chưa được vang lên thì Vương Lâm đã vung tay phải về phía trước rồi khẽ xé, dưới tiếng nổ kinh thiên, trận pháp đang vận chuyển lập tức bị xé ra một lổ hổng. Lúc này Vương Lâm tiến vào trong trận pháp trong những tiếng nổ ầm ầm.
Tình cảnh này làm cho vẻ mặt đám tu sĩ bên ngoài và đám người điều khiển trận pháp trở nên biến đối lớn, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ. Ngay cả mười người sắp được truyền tống về Thiểm Lôi Tộc cùng trở nên xôn xao, kẻ nào cùng kinh hoàng.
Chương 1344: Chủ Nhân Ở Đâu?
Trong địa phương Thiểm Lôi Tộc được lôi vực vô tận bao quanh, trên một tu chân tinh trong mười sáu tu chân tinh đột nhiên xảy ra kinh biến.
Hứa Lập Quốc hóa thành sương đen quấn quanh người một cô gái tuyệt đẹp rồi nhanh chóng bỏ chạy về phương xa, trên mặt cô gái lộ ra vẻ kinh hoàng và độc ác, nàng liên tục rống lên tức giận.
- Ngươi trốn không thoát đâu, trước khi ngươi bắt ta đã gây ra đại họa, trước mắt chỉ là một trưởng lão đã làm ngươi chạy trối chết. Không bao lâu nữa cha ta sẽ xuất quan đi đến, sẽ luyện hóa ngươi thành một lôi hồn, chịu đựng tra tấn vạn năm, giải mối hận trong lòng ta.
- Câm mồm! Hứa gia gia nhà ngươi đã có sóng gió gì chưa trải qua, chỉ là vài giọt mưa gió thì đáng gì.
Hứa Lập Quốc đang hóa thân thành sương đen đột nhiên thò tay ra trực tiếp cho cô gái này một cái tát, hắn tức giận nói.
Trong mắt cô gái xinh đẹp lóe lên sát khí, nàng hừ lạnh một tiếng rồi nhổ ra một ngụm máu. Đúng lúc này bầu trời nổ lên vang vọng, hàng loạt tiếng sấm động vang lên kinh thiên động địa, hóa thành những tiếng gào thét kinh hồn đoạt phách. Khi những âm thanh này vang lên, tất cả sinh linh trên mặt đất đều phải run rẩy, tất cả Thiểm Lôi Tộc ở tất cả mọi nơi đều cảm thấy kinh hồn.
Toàn bộ bầu trời trở nên u ám, nhưng chỉ trong chốc lát đã có rất nhiều tia chớp xẹt qua phóng lại, sau đó lại giao thoa vào nhau bao phủ bầu trời trời như ngày tận thế đang hàng lâm.
Một lão già mặc áo xanh đang tiến nhanh đến trên bầu trời, mỗi một bước chân của lão giống như vượt qua cả thiên địa.
- Chỉ là một kiếm linh mà dám làm càn trước mặt lão phu. trước đó ngươi có thể chạy thoát nhưng lúc này chắc chắn phải chết.
Lão già kia vừa nói vừa bấm phép quyết rồi điểm một chỉ hướng về phía Hứa Lập Quốc đang bỏ chạy ở phía trước.
Những tiếng nổ ầm ầm vang lên kinh thiên động địa, sấm chớp đang bao phủ bầu trời đột nhiên ngưng tụ hóa thành ngạn vạn ngân xà phóng về phía Hứa Lập Quốc. Lúc này Hứa Lập Quốc vội vàng hét lên một tiếng, hắn bao quanh cô gái xinh đẹp rồi mạnh mẽ xoay người, hai tay khép lại chém mạnh về phía tia chớp đang phóng đến. Một tiếng tiếng ầm vang lên, luồng kiếm khí vô tận đột nhiên bùng ra từ bên ngoài thân thể Hứa Lập Quốc, từng luồng kiếm khí chấn động thiên địa phát ra những luồng khí lạnh vô tận đánh thẳng về phía luồng sấm sét.
Ầm ầm ầm ầm! Thiên địa biến sắc, phong vân cuốn ngược, lại có cả lực trùng kích quét ngang. Hứa Lập Quốc lập tức phun ra một ngụm khí linh hồn, cơ thể cùng trở nên uể oải. Nhưng thân thể hắn lại trực tiếp lui về phía sau dưới lực trùng kích, hắn lại tiếp tục bao quanh cô gái xinh đẹp rồi bỏ chạy.
- Nếu ngươi thả ta ra, ta có thể xem xét mà giảm nhẹ trừng phạt, nhưng nếu ngươi ...
Cô gái xinh đẹp cũng phun ra một ngụm máu tươi dưới lực trùng kích, nàng nhìn chằm chằm vào Hứa Lập Quốc, nhưng nàng còn chưa kịp nói xong thì Hứa Lập Quốc tiếp tục chửi mắng. Hắn đơn giản thò tay vào trong vạt áo rồi chụp mạnh xuống bộ ngực của nàng.
- Con mụ lắm mồm ngươi im lại cho ông, dù ông chết cũng phải cho ngươi chết trước. Hứa Lập Quốc ác độc mở miệng, hắn sờ làm cho vẻ mặt cô gái xinh đẹp trở nên tái nhợt. Rõ ràng là đau xót đến tận xương tủy.
Nhưng đúng lúc này trong mắt lão già đang trụy đuổi phía sau cũng bùng lên ngọn lửa căm phẫn cực độ, lão đã đuổi giết từ rất lâu nhưng thần thông của kiếm linh này lại cực kỳ tuyệt vời, lúc nào cùng có thể hóa giải được, đặc biệt là tốc độ nhanh khó tường, thậm chí lão cảm thấy không thể nào truy kích được.
Lúc này lão già áo xanh thấy đối phương dám giở trò dâm ô trước mặt mình thì nổi giận gầm lên một tiếng, lão vung tay phải lên vỗ xuống dưới, tộc ấn trên mi tâm chợt lóe lên rồi bay ra một lôi cầu màu đen.
Lôi cầu này phóng đi khi lão già vỗ tay xuống, nó phá vỡ thiên địa rồi phóng về phía Hứa Lập Quốc.
- Con bà nó, lại là thứ này nữa!
Hứa Lập Quốc rống lên, hắn vung tay phải về phía sau, sương đen lập tức tản về bốn phía. Khoảnh khắc khi lôi cầu tiến đến thì một tiếng nổ ầm kinh thiên động địa vang lên, mặt đất run rẩy kịch liệt, bầu trời cũng xuất hiện vết rách, sấm sét vô tận bùng về bốn phương tám hướng tạo thành hàng loạt tiếng nổ liên tiếp.
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt, nhanh đến mức không thể nào tường tượng nổi. Sau khi lôi cầu tan vỡ thì sương đen lập tức huyễn hóa ra ở phương trời xa, Hứa Lập Quốc lại xuất hiện. Lúc này toàn thân hắn trở nên mơ hồ, ngay cả linh thể cùng trọng thương nhưng bàn tay hắn vẫn giữ chặt lấy cô gái xinh đẹp.
Khoảnh khắc khi Hứa Lập Quốc hiện thân thì có ba tia chớp màu đen lóe lên từ trong lôi cầu tan vỡ, tia chớp phóng thẳng về phía Hứa Lập Quốc, mỗi một tia chớp đều ẩn giấu lực lượng hầu như có thể hủy thiên diệt địa. Khoảnh khắc khi tia chớp phóng đến, Hứa Lập Quốc lui người về phía sau rồi nhe răng cười, hắn giơ cô gái xinh đẹp lên phía trước để đỡ. Ba tia chớp lập tức dừng lại một chút rồi thay đổi phương hướng.
Lợi dụng cơ hội này, Hứa Lập Quốc lập tức lui về phía sau như tên bắn. hắn hét lớn:
- Lão già chết tiệt. Hứa gia gia nhà ngươi làm gì có sóng gió nào chưa từng trải qua, với tu vi Tịnh Niết của ngươi cùng chỉ là loại tôm tép mà thôi. Đợi đến khi chủ nhân của ta trở về, chỉ cần một chỉ là có thể đánh chết lão già khốn nạn ngươi rồi.
Trên mặt lão già áo xanh đang truy kích Hứa Lập Quốc lập tức bùng lên hắc khí, lão tức giận tới cực điểm. Cả đời lão đã gặp rất nhiều kẻ địch nhưng chưa từng gặp qua loại người có giọng nói độc ác như vậy. Trên quảng đường đuổi giết, đối phương liên tục chửi bới, dù tâm tư lão tĩnh lặng như nước nhưng cũng phải bùng lên những con sóng khủng bố.
- Lão phu bắt được sẽ cho ngươi sống không bằng chết.
- Lão già kia. không biết dùng lời nói nào khác sao? Những lời này ngươi đã nói một trăm lần rồi, một trăm lần, một trăm lần. Nghe ta nói này lão già. Có phải ngươi muốn nhìn ta "sờ mó" con mụ này không? Nếu không với tu vi của ngươi sao chẳng đuổi kịp ta chứ? Ngươi có phải muốn xem một trăm sờ, một trăm sờ phải không?
Hứa Lập Quốc cắn răng phóng đi như tên bắn, dù cơ thể cực kỳ suy yếu hầu như là dầu hết đèn tắt nhưng lời nói vang lên lại cực kỳ thâm độc.
- Được. Hứa gia gia nhà ngươi sẽ ban ơn, để lão già như ông được xem cho no mắt. Hứa Lập Quốc vừa bỏ chạy vừa vung tay phải chụp lên người cô gái xinh đẹp, sau đó lại xé ra ngoài. Một tiếng "roạc" vang lên, quần áo của cô gái đã bị xé hơn phân nửa, lộ ra da thịt trắng muốt bên trong.
- Ta sẽ giết ngươi!
Trong mắt cô gái xinh đẹp bùng lên những luồng sáng cực kỳ ác độc. âm thanh cực kỳ thê lương.
- Câm mồm. con mụ khốn kiếp nếu côn chọc giận làm Hứa gia gia mất hứng thì sẽ đoạt xá thân thể ngươi. He he. ngươi cùng biết ta là một linh thể. đoạt xá rất dễ. sau khi đoạt xá ta sẽ cỡi quần áo...
Dù lời lẽ của Hứa Lập Quốc cực kỳ ác độc nhưng trong lòng lại cảm thấy rất cay đắng.
- "Chủ tử. nếu ngươi không trở lại thì Hứa gia gia ta chết chắc rồi. Là ngươi thả ta ra, lúc này ngươi lại mặc kệ ta! Chủ tử ơi. xuất hiện nhanh đi."
Cô gái kia sau khi nghe được lời nói của Hứa Lập Quốc thì vẻ mặt trở nên trắng bệch không côn chút máu. Nhưng nàng cũng lập tức ngậm miệng lại không dám nói thêm lời nào.
Khi lão già áo xanh đang truy kích ở phía sau nghe được lời nói của Hứa Lập Quốc. đặc biệt là vài câu cuối cùng thì tức giận bùng lên khắp toàn thân. thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu. lão cùng không nói thêm điều gì mà điên cuồng truy kích.
Trong lúc bị truy kích thì Hứa Lập Quốc càng trở nên suy yếu, nhưng những lời nói ác độc lại liên tục được phát ra. Những lời nói của Hứa Lập Quốc kích thích làm cho lão già hầu như giận sôi máu.
- Hay cho một kiếm linh miệng lưỡi sắc bén! Ta muốn xem khi rút sạch linh thể rồi nhập vào thân thể heo chó, xem ngươi còn có thể nói ra những lời như vậy nữa không!
Một giọng nói ôn hòa đột nhiên vang lên giữa đất trời.
Khi âm thanh này vang lên. một người đàn ông trung niên mặc đạo bào màu xanh xuất hiện cực kỳ quỷ dị. xuất hiện ngay trước mặt Hứa Lập Quốc.
- Cha nuôi!
Cô gái xinh đẹp lập tức kêu lên vui mừng.
- Toái Niết viên mãn!
Đồng tử trong hai mắt Hứa Lập Quốc đột nhiên ro rút lại. thân thể đột nhiên lui về phía sau.
Nhưng người đàn ông trung niên kia vung tay phải lên rồi tùy ý đẩy về phía trước. Lúc này trong cơ thể Hứa Lập Quốc đột nhiên vang lên những tiếng nổ ầm ầm, thân thể đột nhiên tách ra làm bốn năm phần rồi hóa thành sương đen tản ra khắp bốn phía. Cô gái bị Hứa Lập Quốc giữa chặt lại được một luồng lực lượng ôn hòa kéo về phía người đàn ông trung niên.
Lúc này lão già áo xanh cũng đi đến bên người đàn ông trung niên mà khói đen do thân thể Hứa Lập Quốc tan vỡ hóa thành cũng nhanh chóng ngưng tụ lại thành hình, nhưng lúc này Hứa Lập Quốc lại càng suy yếu hơn giống như chỉ cần một luồng gió thổi qua là có thể tan biến.
- Hì hì. không ngờ cha nuôi của con mụ lắm mồn kia lại trẻ như vậy, cha nuôi. cha nuôi. Ôi dào. theo ta thấy phải là tình nhân mới đúng.
Hứa Lập Quốc vừa nói xong thì vẻ mặt người đàn ông trung niên trở nên cực kỳ âm trầm, hắn vung tay phải lên, sấm sét lập tức bùng lên cuồn cuộn rồi phóng thẳng về phía Hứa Lập Quốc.
Khi những âm thanh ầm ầm vang lên, thân thể Hứa Lập Quốc lại tan vỡ, lại khôi phục, sau đó lại tiếp tục tan vỡ...Cứ xoay tròn như vậy, nhưng Hứa Lập Quốc cũng nhanh chóng suy yếu, hầu như đã sắp diệt vong.
- Ta cũng không muốn giết ngươi ngay, mà muốn ngươi liên tục tan rã để gặm nhấm nổi sợ hãi của cái chết.
Giọng nói ôn hòa của người đàn ông trung niên kia vang lên như mây khói. nhưng trong ánh mắt cô gái bên cạnh lại bùng lên những luồng căm hận ngập trời.
- Chủ nhân! cứu ta! nếu không thì lúc này Hứa gia gia sẽ chết mất.
Tâm thần Hứa Lập Quốc cực kỳ khủng hoảng, nếu không phải hắn trêu chọc cô gái kia quá đáng thì căn bản không có phải chiến đấu, mà lúc này cùng đã sớm khuất phục.
- Đúng rồi, ngươi còn chủ nhân, ta muốn xem chủ nhân của ngươi là loại ăn gan hùm mật báo gì. là người phương nào trong tộc, ta muốn để hắn chôn cùng với ngươi.
Trên mặt người đàn ông trung niên lộ ra một nụ cười ôn hòa.
Nhưng đúng lúc này, một âm thanh lạnh lùng từ trong thiên địa chậm rãi truyền đến, âm thanh này giống như hàng loạt mũi dao sắc bén, lại ẩn giấu những luồng ý lạnh vô tận.
- Chủ nhân của hắn chính là ta.
Khoảnh khắc khi âm thanh này xuất hiện thì nụ cười trên gương mặt người đàn ông trung niên đột nhiên đông cứng lại, trong mắt bùng lên vẻ khiếp sợ. Trước sau hắn vẫn tản thần thức ra nhưng cho đến khi âm thanh này vang lên lại không thể phát hiện được.
Khoảnh khắc này sấm sét đột nhiên nổ vang trên bầu trời, giống như lúc này tiếng sấm động đã thay thế tất cả âm thanh trong thiên địa giống như có người kéo lôi vực đến đây vậy.
Hình bóng Vương Làm chợt đi ra giữa sấm sét trong bầu trời. hắn tiến ra từng bước một.
- Chủ nhân. chủ nhân cứu ta!
Chưa bao giờ Hứa Lập Quốc giống như lúc này, hắn cực kỳ vui sướng khi thấy Vương Lâm xuất hiện, nhưng trong lòng cùng tràn đầy uất ức. Thân thể hắn lóe lên muốn bay về phía Vương Lâm.
Nhưng lão già áo xanh đứng gần Hứa Lập Quốc vì quá căm hận mà vô tình vung tay lên ngăn cản, nhưng động tác vô thức này chính là họa tử vong.
Khoảnh khắc khi tay phải lão già vung lên. Vương Lâm hất tay áo, thân thể biến mất. Khi hắn xuất hiện đã ở bên cạnh, tay phải tùy ý điểm lên mi tâm lão già. Thân thể lão già áo xanh chợt run lên, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ và không thể nào tin, thân thể ầm ầm tan vỡ, nguyên thần cũng diệt vong.
Đồng tử trong hai mắt người đàn ông áo xanh cũng co rút lại, trán vã mồ hôi lạnh, trong mắt toát ra vẻ hoảng sợ. Hắn lập tức lui về phía sau vài bước, hắn giữ chặt lấy cô gái và muốn bỏ trốn.
Chương 1345: Cuộc Chiến Trên Thiểm Lôi Tộc (1)
Vương Lâm cũng không ngăn cản, hắn nhìn về phía người đàn ông trung niên kia mang theo vẻ hoảng sợ và cô gái xinh đẹp nhanh chóng lui về phía sau, nháy mắt đã biến mất ở phương xa.
- Tu sĩ Toái Niết ở Ngoại giới nhất định phải chết… …
Hai mắt Vương Lâm tóe lên hồng quang, cực cảnh ầm ầm lao ra rồi hoá thành tia chớp hồng sắc phóng thẳng về phía trước.
Cực cảnh vừa phóng ra đã dẫn động tất cả sấm sét vô tận trên bầu trời, sấm sét gào thét ầm ầm giống như bầu trời muốn sụp đổ xuống. Hàng loạt sấm sét hàng lâm bổ xuống mặt đất tạo thành một luồng tia chớp dài và hẹp giống như đây không phải là sấm sét của trời đất, làm cho tu chân tinh này giống như trở thành lôi ngục.
Người đàn ông kia vẫn phóng đi, vẻ mặt lộ ra sự sợ hãi cùng cực, hắn liên tục thi triển thần thông, lại lấy ra rất nhiều pháp bảo muốn chống lại tia chớp màu đỏ gây ra cho hắn nguy cơ sinh tử khủng bố kia.
Nhưng đây cũng chỉ là vài pháp bảo và chút thần thông, khi tia chớp hồng sắc đánh vào thì ầm ầm tan vỡ, không thể nào ngăn cản được dù chỉ là một lần hít thở.
- Đây là sấm sét gì?
Người đàn ông trung niên kia dùng tay phải cầm lấy con gái nuôi không một chút do dự, nhưng thực tế đây chỉ là một nữ tử cùng hắn song tu. Khi nàng còn chưa kịp phản ứng thì lập tức bị người đàn ông trung niên kia giơ lên trước người, sau đó ném thẳng về phía tia chớp hồng sắc.
Một tiếng ầm vang lên, trong mắt cô gái bùng lên cái nhìn không thể tin, thân thể tan vỡ.
Lợi dụng khoảnh khắc này, người đàn ông trung niên điên cuồng lui về phía sau, hắn xé toạc hư không muốn tiến vào trong. Nhưng khoảnh khắc khi thân thể hắn đã tiến vào một nửa thì tia chớp hồng sắc đã xuyên qua tất cả phóng đến, sau đó lại chui vào trong hậu tâm.
Thân thể người đàn ông trung niên khẽ rung lên, đồng tử hai mắt lập tức tan rã, toàn thân nổ ầm ầm, nguyên thần diệt vong.
Từ khi Vương Lâm xuất hiện đến lúc chấm dứt tất cả chỉ trong khoảng thời gian cực ngắn. Hắn cũng không muốn giết chết cô gái kia, những nhân vật nhỏ bé này không thể nào làm bùng con sống chấn động nào, kết thúc như vậy cũng không quan trọng gì đối với Vương Lâm.
Hứa Lập Quốc nhìn thấy tất cả mọi chuyện, hắn lại được nhìn thấy sự hùng mạnh của Vương Lâm, lúc này vội vàng a dua. Hắn đang định nói chuyện thì bị Vương Lâm vung một trảo tay phải trực tiếp thu vào túi trữ vật. Thân thể Vương Lâm lóe lên hoá thành cầu vồng phóng thẳng lên bầu trời.
- Tiếp theo, ta muốn nghênh chiến toàn bộ Thiểm Lôi Tộc.
Ánh mắt Vương Lâm bùng lên hàn quang, tốc độ càng lúc càng nhanh, chỉ trong chốc lát đã phóng ra khỏi tầng cuồng phong ngoài tu chân tinh rồi xuất hiện trong tinh không.
Tinh không vang lên những tiếng sấm ầm ầm, hình như lúc này lôi vực cũng cảm nhận được ý chí của Vương Lâm mà phát ra những tiếng gào thét điên cuồng, Vương Lâm đạp lên tinh không, hắn phóng thẳng về phía đại lục đang được mười sáu tu chân tinh bao quanh.
Vương Lâm phóng người vào trong sấm sét làm vang lên những tiếng nổ kinh thiên động địa, tia chớp liên tục chạy qua chạy lại trên thân thể tạo thành một hình ảnh cực kỳ kinh người, giống như sấm sét vô tận đều được hắn gọi đến.
Vương Lâm khoác sấm sét, đạp lên tia chớp rồi hướng về phía vùng đất thánh địa mà phóng tới ầm ầm.
Lúc này luồng sấm sét bất diệt từ tinh không vô tận phóng xuống và được lập miếu thờ trong thánh điện của Thiểm Lôi Tộc đột nhiên vang lên những tiếng nổ ầm ầm, mơ hồ bùng ra xu hướng muốn đối kháng với Vương Lâm.
Tu chân tinh của Vương Lâm vừa mới đi ra cũng không xa thánh địa Thiểm Lôi Tộc, lúc này hắn dùng tốc độ cực nhanh phóng tới gần nhất. Khoảnh khắc khi Vương Lâm tiến vào thì từ trên thánh địa lập tức có một âm thanh uy nghiêm phả thẳng vào mặt.
- Thánh địa của bộ tộc, không kêu gọi thì không được vào, ngươi nhanh chóng lui ra.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, hắn cũng chẳng thèm để ý đến âm thanh này. Hắn nâng tay phải chỉ về phía trước, sâm sét vô tận lập tức nổ vang ngoài cơ thể, sau đó lại điên cuồng ngưng tụ lại. Tình cảnh này xuất hiện giống như một chỉ của Vương Lâm đã hút thu sấm sét thiên địa rồi hóa thành hàng loạt tia chớp đánh thẳng về phía thánh địa Thiểm Lôi Tộc.
Những tiếng nổ kinh thiên vang lên, khoảnh khắc khi hàng loạt tia chớp đánh xuống thì một luồng hồng quang lập tức lóe lên bên ngoài thánh địa. Khi sấm sét đánh xuống thì giống như hạt mưa rơi xuống làm bùng ra những con sóng gợn.
- To gan, ngươi tự tiện xông vào thánh địa, chết!
Khoảnh khắc khi tiếng gầm tức giận vang lên, trong thánh địa đột nhiên có một người phóng ra. Người này tu vị đạt đến Toái Niết, là một lão già, vẻ mặt ẩn dấu gió lốc. Lão già tiến một bước ra khỏi tầng phòng hộ, tay phải nâng lên tạo thành thủ ấn rồi đánh thẳng về phía Vương Lâm.
Vương Lâm cười lạnh, thân thể không những chẳng bị dồn ép mà phóng thẳng tới, khoảnh khắc sau đã xuất hiện trước mặt lão già. Lúc này lão già cực kỳ sững sờ, trong mắt bùng lên vẻ hãi hùng, lão còn chưa kịp phản ứng thì Vương Lâm đã vung trảo tay phải chụp vào người. Sau khi một trảo chụp trúng, Vương Lâm vung tay phải lên, thân thể lão già bị nhấc bổng lên.
Khoảnh khắc khi lão già bị nâng lên, nguyên lực trong cơ thể Vương Lâm gào thét bùng ra rồi tất cả phóng vào trong cở thể lão già. Nguyên lực phóng đi ầm ầm, thế như chẻ tre, lão già lập tức tử vong.
Vương Lâm đây tay phải về phía trước, lão già phát ra một tiếng thét thê lương, thân thể ầm ầm ngã trên vầng sáng của tầng phòng hộ rồi trực tiếp vỡ tan.
Lão già này vừa chết lập tức gây ra kinh động cho tất cả tu sĩ trong thánh địa Thiểm Lôi Tộc, những tiếng thét chói tai từ trong thánh địa truyền ra. Khoảnh khắc này tất cả ngọc giản của tộc nhân Thiểm Lôi Tộc đều chấn động và bùng ra hồng quang chói mắt.
Loại chấn động này, loại hồng quang này làm cho rất nhiều tộc nhân Thiểm Lôi Tộc phải sửng sờ, nhưng rất nhanh đã có phản ứng, vẻ mặt lập tức có biến đổi lớn.
Hồng quang này bùng lên chứng tỏ có người tự tiện xông vào thánh địa.
Ngọc giản trên người của Vương Lâm cũng bùng lên hồng quang, nhưng bị hắn lấy ra rồi bóp chặt vào trong tay. Lúc này hai tay hắn bấm pháp quyết, thiên địa lập tức nổ vang, những luồng sấm sét vô tận đột nhiên xuất hiện rồi vờn quanh ngoài thân thể. Vương Lâm lập tức điểm ra một chỉ, tất cả sấm sét phóng thẳng về phía tầng phòng hộ.
Những âm thanh ầm ầm vang lên kinh thiên động địa, đúng lúc này lập tức có mấy trăm tu sĩ từ mười sáu tu chân tinh nhanh chóng thuấn di đi ra ngoài. Vẻ mặt đám người này cực kỳ âm trầm, tất cả đều phóng thẳng về phía Vương Lâm.
Đám tu sĩ này phần lớn đều có tu vị Âm Hư, Dương Thực và Khuy Niết, lúc này khi còn chưa tới gần thì kẻ nào cũng thi triển pháp bảo và thần thông, tất cả hoá thành một đòn tấn công khủng bố và phóng đến cực nhanh.
Vương Lâm hừ lạnh một tiếng, khoảnh khắc khi mấy trăm tu sĩ này đến gần thì hai tay hắn giang mạnh ra ngoài, hắn há miệng rồi điên cuồng hút vào.
- Sấm sét trong thiên địa, nghe hiệu lệnh của ta!
Lời này vừa nói ra thì thân thể đám tu sĩ đang phóng tới lập tức chấn động, vẻ mặt biến đổi lớn. Khoảnh khắc này sấm sét trong cơ thể bọn họ đều giống như mất đi lực điều khiển, đều trở nên run rẩy dữ dội giống như gặp phải vương giả của sấm sét.
- Ngưng tụ!
Vương Lâm gầm nhẹ lên một tiếng, khoảnh khắc khi âm thanh này vang lên thì đám mấy trăm tu sĩ lập tức phát ra những tiếng kêu thảm thiết. Lúc này tất cả sấm sét trong cơ thể đám tu sĩ bùng ra ngoài rồi điên cuồng nổ tung, sau đó lại tạo thành hàng loạt tia chớp phóng về phía Vương Lâm.
Tất cả sấm sét nhanh chóng ngưng tụ bên ngoài thân thể Vương Lâm hóa thành một lôi cầu vài trăm trượng. Lôi cầu được Vương Lâm đỡ trên tay, sau đó hắn ném mạnh xuống tầng phòng hộ bên dưới.
Những âm thanh ầm ầm điên cuồng bùng ra, tầng phòng hộ bên trên thánh địa run rẩy dữ dội.
- Lời nói đúng là ngông cuồng, sấm sét thiên địa đều phải nghe lệnh, Thiểm Lôi Tộc ta khi nào lại xuất hiện một tên nghịch tử kiêu ngạo thế này.
Một giọng nói cực gì âm trầm đột nhiên truyền ra từ trong thánh địa, một lão già mặc hắc y từ trong miếu thờ nơi thánh địa tiến một bước ra ngoài. Người này có mai tóc hoa râm, vẻ mặt âm trầm, tu vị bùng ra trực tiếp vượt qua Toái Niết đạt đến mức độ Thiên Nhân Đệ Nhất Suy đại thần thông.
Khoảnh khắc khi lão già mở miệng thì trên mười sáu tu chân tinh lập tức có vài ngàn tu sĩ gào thét phóng ra.
- Để ta xem, ngươi rốt cuộc có tư cách để ngông cuồng hay không!
Lão già hắc y cười lạnh, khi mở miệng nói chuyện thì đã tiến ra khỏi tầng phòng hộ, tay phải bấm pháp quyết, tộc ấn trên mi tâm lập tức xuất hiện ầm ầm. Một tiếng sấm sét như rồng gầm vang lên kinh thiên, tộc ấn hoá thành lôi long vạn trượng gào thét phóng về phía Vương Lâm.
Lão già đạp chân lên đỉnh đầu lôi long, lão vung một trảo tay phải lên hư không, một thanh trường kiếm lóe lên điện quang lập tức xuất hiện.
Vương Lâm dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn người này, hắn khẽ lắc đầu.
- Ngươi không có tư cách cùng ta chiến đấu một trận!
Hai mắt Vương Lâm lóe lên hồng quang, cực cảnh gào thét phóng ra dùng tốc độ cực nhanh trực tiếp lóe đi. Cực cảnh lập tức phá vỡ tất cả hư không rồi trực tiếp đánh thẳng vào lôi long.
Một tiếng nổ vang lên kinh thiên, thân thể lôi long run rẩy, những tiếng gầm rống thê lương vang lên rồi ầm ầm tang vỡ. Trong mắt lão già Thiên Nhân Đệ Nhất Suy bên trên bùng ra vẻ hãi hùng không thể nào miêu tả, lão vung tay phải lên, trường kiếm trong tay lập tức ngăn trước mặt, muốn chống lại tia chớp hồng sắc.
Những tiếng ầm ầm lại vang lên, trường kiếm trong tay lão già hắc y lập tức tan vỡ rồi hoá thành rất nhiều mảnh nhỏ cuốn ngược trở lại. Vẻ mặt lão già lập tức tái nhợt và lui về phía sau, nhưng tia chớp hồng sắc lại còn nhanh hơn, sau khi phá vỡ thanh trường kiếm thì lập tức phóng vào trong thân thể lão già.
Hai mắt lão già hắc y bùng lên cái nhìn cực kỳ hoảng sợ, cảm giác cái chết chưa bao giờ đến gần như lúc này. Khoảnh khắc khi tia chớp hồng sắc phóng vào mi tâm lão già, một tiếng rống từ trong miếu thờ trên thánh điện vang ra ngoài.
- Dừng tay!
Khi tiếng rống vang lên, một người đàn ông trung niên có thân thể cao lớn lập tức từ trong miếu thờ đi ra. Hắn chỉ tiến một bước nhưng trực tiếp phá vỡ tầng phòng hộ và xuất hiện bên cạnh lão già Thiên Nhân Đệ Nhất Suy.
Nhưng tốc độ của người này vẫn còn chậm hơn cực cảnh, khoảnh khắc này tia chớp hồng sắc đã phóng vào mi tâm của lão già Thiên Nhân Đệ Nhất Suy rồi trực tiếp lao xuyên qua đầu.
Hai mắt lão già này lập tức trở nên tan rã, cơ thể phun ra máu tươi, đầu rơi xuống đất, thân thể tan vỡ nhưng nguyên thần lại trọng thương từ bên trong lao ra, cũng không tử vong.
Vương Lâm nhíu mày, dù sao hắn cũng không phải là bản thể, cực cảnh ẩn giấu bên trong cũng không nhiều, không cách nào trực tiếp giết chết một tu sĩ Thiên Nhân Đệ Nhất Suy.
- Ngươi dám phản tộc sao?
Người đàn ông trung niên cao lớn Thiểm Lôi Tộc đã bắt được nguyên thần lão già hắc y, hắn nhìn về phía Vương Lâm, hai mắt bùng lên sát khí. Lúc này khí tức Thiên Nhân Đệ Tam Suy từ trong thân thể bùng ra kinh thiên động địa, ngay cả tinh không cũng bị cuốn ngược trở lại rồi bùng lên những con sóng khủng bố.
Vương Lâm cũng không nói nhiều, hắn vung tay phải vỗ mạnh lên mi tâm, trên đỉnh đầu lập tức vang lên những tiếng sấm nổ ầm ầm. Nguyên thần Vương Lập trực tiếp từ trong cơ thể Vu Phi bay ra rồi xuất hiện giữa thiên địa.
Nguyên thần lóe lên lôi quang , bên ngoài có niệm lôi của Vương Lâm bao quanh, phát ra những tiếng nổ ầm ầm kinh thiên động địa.
- Sấm sét thiên địa, nghe theo hiệu lệnh của ta, từ lôi vực vô tận tiến đến đây, tan vỡ cho ta!
Thần niệm của Vương Lâm điên cuồng tản ra, khoảnh khắc này lôi vực đang bao quanh bốn phía Thiểm Lôi Tộc lập tức bùng lên những con sống khủng bố giống như biển rộng. Khi những âm thanh ầm ầm vang lên, tất cả lôi vực đều cuồn cuộn phóng đến, tất cả đều từ bốn phương tám hướng gào thét mà phóng về phía Vương Lâm.
Từ xa có thể nhìn thấy lôi vực giống như những con sóng tiến đến ầm ầm.
Tình cảnh này giống như sấm sét phá vỡ tinh không làm cho vẻ mặt đám tu sĩ trên tất cả tu chân tinh biến đổi dữ dội. Ngay cả vẻ mặt người đàn ông trung niên cao to cũng đột nhiên biến đổi.
Tiếng sấm sét đã thay thế tất cả âm thanh trong thiên địa, nhưng trong khoảnh khắc này, trong miếu thờ trên thánh điện, trong luồng sấm sét bất diệt nối liền thiên địa đột nhiên vang lên một tiếng gầm cuồn cuộn.
- Ngươi…Ngươi là người phương nào?
Thật sự cũng không phải ở trong miếu thờ, mà người đang tu luyện trong luồng sấm sét bất diệt chính là tộc nhân Thiểm Lôi Tộc, là đại trưởng lão Thiên Nhân Đệ Ngủ Suy.
Trong luồng sấm sét bất diệt chợt lộ ra một gương mặt trên trăm trượng, tộc ấn trên mi tâm gương mặt này bùng ra những luồng sáng đoạt thiên chiếm địa, giống như ánh nắng mặt trời chiếu rọi cả tinh không.
- Vương Lâm ta hôm nay tới đây để thu sấm sét bất diệt, đồng thời cũng diệt Thiểm Lôi Tộc của ngươi!
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, hắn chậm rãi mở miệng.
Chương 1346: Cuộc Chiến Trên Thiểm Lôi Tộc (2)
Lúc này nguyên thần của Vương Lâm đã xuất khiếu, đã rời khỏi thân thể Vu Phi, mà lúc này thân thể Vu Phi cùng chậm rãi trôi nổi về tinh không phía sau. Vương Lâm xuất hiện trước mặt tất cả tu sĩ Thiểm Lôi Tộc ở nơi đây, toàn thân hắn lóe lên lôi quang giống như một luồng sấm sét hàng lâm.
Khoảnh khắc này lời nói bình tĩnh của Vương Lâm đã vờn quanh mười sáu tu chân tinh được bao phủ trong lôi vực vô tận, đồng thời còn làm vang lên những tiếng nổ kinh thiên giống như được hô ứng với nhau.
Tình cảnh này làm cho đồng tử người đàn ông trung niên to cao đứng bên ngoài tầng phòng hộ đột nhiên ro rút lại dữ dội. Với tu vi của hắn, tất nhiên sẽ lập tức cảm nhận được trên người Vương Lâm bùng ra lôi uy hầu như làm người ta khó thể hít thở.
- Thì ra ngươi không phải là tộc nhân của Thiểm Lôi Tộc chúng ta!
Trong luồng sấm sét bất diệt đến từ hư vô nơi miếu thờ trên thánh địa, gương mặt vài trăm trượng lập tức phát ra âm thanh cục kỳ âm trầm.
- Với tu vi của ngươi mà dám đến Thiểm Lôi Tộc ta dương oai, muốn diệt Thiểm Lôi Tộc của ta, đúng là cuồng vọng đến cực điểm.
Gương mặt này lộ ra vẻ mỉa mai, giọng nói như sấm động ầm ầm lập tức ép về phía lôi vực đang phóng đến như những con sóng.
Nguyên thần Vương Lâm lơ lửng giữa tinh không, được sấm sét bao phủ. mơ hồ xuất hiện hình dạng của rồng. Vẻ mặt hắn vẫn như thường, không có chút thay đổi nào dưới giọng nói của đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc. Nhưng lúc này hai mắt Vương Lâm lại lóe lên hàn quang, tay phải nâng lên điểm một chỉ về phía gương mặt trong luồng sấm sét bất diệt trên miếu thờ, hắn dùng giọng lạnh lùng nói:
- Ngươi có dám cùng ta chiến đấu trong lôi vực không?
Vương Lâm không cần bất kỳ âm mưu quỳ kế gì, hôm nay hắn đến đây chỉ vì một trận chiến.
Tất cả mọi chuyện hắn đã làm trước đó cũng chỉ vì một trận chiến này, vì vậy hắn mới buông tha thân thể Vu Phi, nguyên thần xuất khiếu, cùng vì vậy mà thu hút đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc. Vương Lâm tin, với khả năng điều khiển sấm sét của mình, nếu bình thường sẽ không thể nhìn ra sự khác biệt trong nguyên thần chính mình. Nhưng lúc này mình đã bỏ đi tất cả, đối phương nhất định sẽ nhìn ra manh mối.
Vương Lâm dùng thân làm mồi, nhất định chiến một trận với đại trưởng lão đệ nhất cường giả Thiểm Lôi Tộc.
Khoảnh khắc khi vừa mở miệng, Vương Lâm lùi về phía sau hóa thành một luồng sấm sét phóng đi như tên bắn. Tiếng sấm sét vang lên ầm ầm, trên người hắn bùng ra thiên uy vô tận, nhưng dưới tình cảnh kinh thiên động địa này thì không ai dám tiến lên ngăn cản.
Ánh mắt người đàn ông trung nên cao lớn đang đứng bẽn ngoài thánh địa đột nhiên lóe lên, hắn đang muốn cất bước truy kích. Thậm chí ngay lúc này thì trong miếu thờ cùng có chín luồng khí tức ầm ầm phóng ra, mơ hồ muốn tập trung vào Vương Lâm.
Chín luồng khí tức này đều là tu sĩ Thiên Nhân Suy Kiếp.
- Chiến một trận với ta sao? Được!
Âm thanh giống như tiếng sấm lại vang vọng, sấm sét lại nổ vang trên bầu trời, gương mặt khổng lồ chợt co rút lại rồi hóa thành một bóng người bùng ra những luồng tia chớp vạn trượng, người này tiến một bước ra ngoài.
Người này trên dưới bốn mươi. hai mắt bùng ra cái nhìn không vui không giận, môi hơi mỏng, rõ ràng là loại người cay nghiệt trời sinh. Lúc này vừa tiến ra thì sấm sét đã bao phủ toàn thân, hắn trực tiếp đi ra khỏi thánh địa.
- Tham kiến đại trưởng lão!
Người đàn ông có thân thể cao lớn lập tức khom người, khoảnh khắc khi đại trưởng lão xuất hiện thì trong mắt tất cả những tộc nhân Thiểm Lôi Tộc đang đứng phương xa cũng bùng lên vẻ cuồng nhiệt.
Vị đại trưởng lão này chính là thần linh, là tất cả quyền lợi đỉnh phong của Thiểm Lôi Tộc, được rất nhiều tộc nhân Thiểm Lôi Tộc kính ngưỡng và thờ phụng, trong mắt bọn họ thì đại trưởng lão chính là thiên.
Ngay cả chín luồng khí tức vừa rồi đã tập trung vào Vương Lâm cũng huyễn hóa ra thành chín người có độ tuổi khác biệt, tất cả đều khom người.
- Kẻ này trên người có rất nhiều bí ẩn. có tác dụng rất lớn với ta! Hơn nữa với tu vi này mà dám đi đến Thiểm Lôi Tộc chúng ta thì sợ rằng không phải chỉ có một người. Các ngươi chờ nơi đây và bảo vệ, ta sẽ chạy đến xem tên kia có bản lĩnh gì!
Cặp môi mỏng của vị đại trưởng lão phát ra những âm thanh lạnh lùng, khi nói chuyện thì hai tay chắp sau lưng rồi chậm rãi tiến về phía trước.
Người này bước đi không nhanh nhưng mỗi bước đều vượt qua một khoảng cách khủng bố, giống như tinh không thiên địa trước mặt đã co rút lại với mức độ vô tận.
Vương Lâm phóng đi như tên bắn về phía trước, cơ thể giống như một luồng sấm sét ầm ầm lao đi, chỉ sau một lát, hắn xoay người lại thật mạnh, đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc sau lưng hắn đã tiến ra hai bước và phóng đi một khoảng cách khá xa. Người này bỏ Thiểm Lôi Tộc lại ở phía sau, xuất hiện sau lưng Vương Lâm chưa tới trăm trượng.
Khoảng cách từ nơi này đến thánh địa Thiểm Lôi Tộc đã rất xa, tinh không bốn phía không những có sấm sét nổ vang, ánh sáng gay gắt. Hơn nữa cũng không còn người thứ ba nào tồn tại.
- Kiếp Cảnh Lôi, Linh Niệm Lôi, còn có một luồng lôi nguyên bất diệt tồn tại ngang bằng với thánh lôi của bộ tộc ta...Không tồi, trên người ngươi quả thật có điểm hấp dẫn lão phu, đây cũng chính là nguyên nhân mà ngươi tin tưởng lão phu sẽ hiện thân.
Vẻ mặt đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc vẫn cực kỳ bình tĩnh. hắn đã sống rất lâu. tâm trí cực cao. tất cả mọi thứ của Vương Lâm đều được phô bày rõ ràng trước mặt.
- Ngươi không phải là đối thủ của lão phu, để kẻ giúp đỡ ngươi xuất hiện đi!
Vẻ mặt đại trưởng lão trước sau cùng không có bất kỳ chút biểu cảm vui buồn nào, bình tĩnh như mặt nước dưới vực sâu, bùng ra luồng khí tức đáng sợ.
Khoảnh khắc khi mở miệng, đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc tùy tiện vung tay về phía trước, một vòng xoáy khổng lồ đột nhiên xuất hiện, vòng xoáy này kinh thiên động địa, vừa xuất hiện thì bên trong đã vang lên những tiếng gào thét tức giận.
Một tia chớp hình lôi long dài và hẹp đang điên cuồng từ trong vòng xoáy phóng ra, một con, hai, ba...chỉ trong nháy mắt đã có chín trăm chín mươi chín Lôi long gào thét. Mỗi lôi long đều có thân thể dài vạn trượng, khi xuất hiện lập tức trùn ngập tinh không, những tiếng rống giận của lôi long làm sấm sét vô tận ngưng tụ lại quanh người, tất cả đều phóng thẳng về phía Vương Lâm.
Đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rút lại, đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với cường giả Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy. Dù kém xa Đệ Tam Bộ, nhưng lại là mạnh nhất dưới Đệ Tam Bộ. Lúc này nhìn thấy đối phương phất tay đã xuất hiện chín trăm chín mươi chín lôi long, thần thông đã đủ để khiếp sợ thiên địa, vượt qua khỏi phạm trù pháp thuật.
Đám lôi long gào thét, không cho phép Vương Lâm có thời gian suy xét, tất cả đều rống lên giận dữ và phóng đến. Thân thể Vương Lâm lùi về phía sau như tên bắn, hai tay bầm pháp quyết chỉ xuống dưới, nguyên thần lập tức lóe lên tạo thành một vòng tròn lôi quang bao phủ bên ngoài.
Khoảnh khắc khi vòng sáng xuất hiện, Vương Lâm đẩy mạnh hai tay ra ngoài, hắn lạnh lùng nói:
- Sấm sét trong thiên địa nghe theo hiệu lệnh của ta. nghịch chuyển càn khôn. vỡ cho ta!
Khi hai tay của Vương Lâm đẩy ra, vòng sáng lôi quang bên ngoài nguyên thần lập tức khuếch tán ầm ầm ra bên ngoài, giống như đánh thẳng về bốn phương tám hướng. Lấy hắn làm trung tâm, tất cả đều điên cuồng bùng ra, đám lôi long đụng vào vầng sáng lôi quang thì thân thể run rẩy, trong mắt chúng bùng ra vẻ mê man và vùng vẫy.
Vương Lâm nâng tay phải về phía trước rồi lập tức điểm vài chỉ, lôi long nào bị ngón tay Vương Lâm chỉ trúng thì vẻ mê man trong hai mắt ầm ầm tan vỡ rồi hóa thành vẻ dữ tợn, chúng xoay người lại rồi há miệng thoát khỏi sự điều khiển của đại trưởng lão, tất cả bắt đầu quay lại cắn trả.
Tình cảnh này đột nhiên xuất hiện lập tức làm cho thần thông của đại trưởng lão xuất hiện dấu hiệu hỗn loạn. Hai mắt đại trưởng lão chợt lóe, bùng lên một nụ cười lạnh.
- Thú vị, rất thú vị!
Đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc vừa nói chuyện vừa nâng tay phải lên tạo thành ký hiệu, hắn chỉ vào tinh không rồi chậm rãi mở miệng:
- Lấy danh nghĩa đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc, là nô lệ của thánh lôi. kêu gọi sấm sét thiên địa. ấn giấu ý chí của chúng ta phá tan thiên địa.
Lời của đại trưởng lão vừa vang lên, gần ngàn lôi long lại lập tức vờn quanh người Vương Lâm. Lôi quang trên toàn thân lôi long lại tăng mạnh phát ra những tiếng gầm rống kinh thiên động địa giống như đang cực kỳ tức giận. tất cả đều phóng về phía Vương Lâm. Dù là những lôi long bị Vương Lâm điều khiển cũng rống lên tức giận. khoảnh khắc sau đã thoát khỏi sự điều khiển của Vương Lâm. tất cả trở thành sấm sét ý chí của đại trưởng lão và đồng loạt hàng lâm.
- Ầm ầm ầm!
Đám Lôi long kia giống như hàng loạt sấm sét liên tục tấn công, nguyên thần Vương Lâm hầu như muốn tan vỡ, hắn liên tục lui về phía sau nhưng mơ hồ đã xuất hiện trạng thái trong suốt.
Đặc biệt là trong mỗi luồng sấm sét do lôi long hóa thành đều ẩn chứa ý chí của đại trưởng lão, khi chuyển lên người không những làm tổn thương nguyên thần mà còn có cả ý chí phóng vào, giống như đại trưởng lão đang muốn điều khiển nguyên thần Vương Lâm.
Tình cảnh này lần đầu tiên Vương Lâm gặp phải, tâm thần hắn khẽ động, dưới những đòn tấn công liên tục, hắn lui về phía sau càng lúc càng nhanh.
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt, nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Nhưng khoảnh khắc khi Vương Lâm lui về phía sau vài ngàn trượng thì vẻ mặt hắn có thay đổi lớn, há miệng phun ra một luồng khí nguyên thần. Thân thể hắn tiến về phía trước một bước, tất cả nguyên thần lập tức co rút lại.
Trong nháy mắt khi Vương Lâm dùng tốc độ cực nhanh thay đổi phương hướng và phóng đi, trong địa phương hạn đứng trước đó, hư vô bùng ra những sóng gạn vang vọng, một cánh tay già nua vươn ra rồi vỗ mạnh về phía trước.
Tuy Vương Lâm vẫn có thể tránh khỏi nguy cơ nhưng vẫn bị làn gió của bàn tay tạo ra quét trúng, hắn tiếp tục phóng về phía trước mà tâm thần chấn động, vẻ mặt lập tức tái nhợt.
- Trốn đi đúng là không chậm...Nhưng ngươi có thể trốn được mấy lần...
Đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc từ trong sóng gạn đi ra, vẻ mặt bình tĩnh, hắn nhìn về phía Vương Lâm mà trong mắt bùng ra vẻ chế giễu.
- Đây là những gì ngươi nói vừa rồi, muốn hấp thu sấm sét bất diệt của Thiểm Lôi Tộc ta, diệt Thiểm Lôi Tộc ta phải không? Nếu ngươi chỉ có chút tu vi thế này thì chưa đủ tư cách thực hiện được.
Vương Lâm cũng không nói lời nào, nguyên thần rút về phía sau rồi từ hình người chuyển hóa thành hình dạng Thái cồ Lôi Long, sau đó lại cuộn tròn phóng về phương xa.
Đại trưởng lão cười lạnh, tay phải khẽ lật, mấy trăm lôi long còn lại ở bốn phía lập tức gào thét đuổi theo. Những âm thanh ầm ầm vang lên kinh thiên, tình cảnh lúc này trong tinh không có thể làm cho bắt kỳ kẻ nào nhìn thấy đều chấn động tâm thần.
Một nguyên thần hóa thành Thái cồ Lôi Long phóng đi phía trước, phía sau có vài trăm luồng sấm sét truy kích, có một người đàn ông trung niên nhàn nhã chắp tay sau lưng, người này đang cất bước đuổi theo không nhanh không chậm.
- Ngươi muốn chạy vào lôi vực vô tận, mượn sấm sét để chiến đấu với lão phu một trận...nhưng trước mặt lão phu thì tất cả sấm sét thiên địa đều là ý chí, sao ngươi có thể mượn đi được.
Đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc chậm rãi mở miệng, âm thanh của hắn làm vang lên những tiếng sấm ầm ầm, nghe rất rõ ràng.
Vương Lâm không nói một lời, hắn triển khai tất cả tốc độ và điên cuồng phóng về phía trước. Tốc độ của hắn quá nhanh, chỉ trong thời gian cực ngắn đã phóng vào trong lôi vực vô tận đang bùng lên những con sóng sấm sét khủng bố.
Khoảnh khắc khi Vương Lâm phóng vào lôi vục, những con sóng sấm sét lại bùng lên càng thêm dữ dội, ầm ầm kinh thiên.
Đúng lúc này từ vị trí rất sâu trong lôi vực, bản thể Vương Lâm đang khoanh chân ngồi trong một lôi cầu vạn trượng đột nhiên mở hai mắt ra, bên trong bùng ra hàn quang dày đặc.
- Cuối cùng ngươi cũng đã tới!
Khoảnh khắc khi hai mắt bản thể Vương Lâm mở ra, toàn bộ lôi vục bao quanh mười sáu tu chân tinh Thiểm Lôi Tộc lập tức trở nên sôi trào, giống như một vị vương thức tinh, bùng ra lực lượng sấm sét thiên địa khủng bố đến cực điểm.