Virtus's Reader
Tiên Nghịch

Chương 1355: CHƯƠNG 1355: THẤT KIẾM TRẢM THIÊN SƠN (4)

Lúc này đại trưởng lão thiểm Lôi tộc đã bị uy lực một kiếm làm chấn động, tâm thần cực kỳ sợ hãi. Một kiếm này đủ hủy diệt thiên địa, nếu không phải có bộ giáp sấm sét thì hắn chắc chắn phải chết, ngay cả nguyên thần cũng không có cơ hội bỏ chạy, đã hình thành thân câu diệt từ lâu rồi.

- Đây là kiếm gì? ngay cả bộ giáp sấm sét bất diệt cũng không thể chống đỡ, vẫn làm cho ta trọng thương.

Vẻ mặt đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc cực kỳ tái nhợt, cực kỳ hoảng sợ.

Bộ giáp sấm sét bất diệt chính là một trong ba loại bảo vật cực kỳ quý giá của Thiểm Lôi tộc. Bộ giáp này vượt xa Lôi Sát kính, do chính tay vị tổ tiên Đệ Tam bộ đại năng của Thiểm Lôi tộc năm xưa chế luyện ra, sau đó được truyền thừa cho hậu nhân che chở cho Thiểm Lôi tộc vài ngàn năm.

Trong tất cả các thế hệ chỉ có những người tu vi từ Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy mới có thể sử dụng, dựa vào bộ giáp này thì dù là Đệ Tam Bộ ra tay cũng có thể chống đỡ được.

Nhưng lúc này bộ giáp lại tan vỡ dưới một kiếm, điều này làm cho da đầu đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc trở nên tê dại. Hắn lập tức phóng về phía sau như tên bắn mà không chút do dự, nhưng hai mắt Vương Lâm lại lóe lên hàn quang, tay phải cầm trường kiếm bảy thước chậm rãi nâng lên.

Dù uy lực một kiếm này cực mạnh nhưng Vương Lâm rõ ràng cảm nhận được mỗi khi một kiếm được chém ra thì tất cả sinh linh trong bảy trăm vạn thiên địa đều lầm tan. Đây là rất nhiều con người tinh nguyện dùng chính sinh mệnh của mình mà tạo ra một kiếm.

Vì vậy mà kiếm này rất nặng, đặc biệt nặng...

Khi hai tay Vương Lâm nâng lên, đồng tử trong hai mắt đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc điên cuồng co rút lại, hắn gầm nhẹ một tiếng và hai tay bấm pháp quyết chỉ lên bầu trời, trong miệng điên cuồng vang lên tiếng gào thét:

- Thánh lôi bất diệt, phá tan gió bão, hàng lâm!

khi đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc mở miệng gầm rốngthif tay phải vỗ mạnh lên tộc ấn trên mi tâm, hắn kích thích bùng ra tất cả lực lượng tộc ấn hóa thành một luồng lực lượng mơ hồ có thể xé toạc thiên địa. Lực lượng này giống như đang kêu gọi luồng sấm sét bất diệt bên ngoài gió bão phóng vào trong.

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc biết rõ, ngày hôm nay chỉ có luồng sấm sét bất diệt tiến đến thì chính mình mới toàn mạng.

nếu không, ngày hôm nay hắn chắc chắn phải chết.

Đã từ lâu rồi đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc chưa từng cảm nhận được nguy cơ sinh tử mãnh liệt thế này, lúc này hắn hầu như muốn nổi giận. Khi hắn gầm lên, luồng sấm sét bất diệt bên ngoài lập tức trở nên hùng mạnh hơn gấp nhiều lần, tiếng sấm vang lên kinh thiên động địa, sấm sét bất diệt lại hướng về phía gió bão điên cuồng tấn công.

Những âm thanh ầm ầm xé toạc thiên địa vang lên, những tiếng nổ lại vang vọng trong tinh không, mỗi lần sấm sét bất diệt đánh xuống thì gió bão lại chấn động dữ dội, sinh linh lại càng oán thán.

Vương Lâm cũng không có thời gian quan tâm đến chuyện bên ngoài, tay phải nắm chặt lấy trường kiếm bảy màu rồi nâng lên. Hắn nhìn chằm chằm vào đại trưởng lão thiểm Lôi tộc ở phương xa, khoảnh khắc này kiếm thứ hai lại xé toạc thiên địa mà phóng đi ầm ầm.

kiếm quang gào thét và tràn đầy tính mạng sinh linh, cũng ẩn giấu luồng sát khí ngập trời, tất cả hóa thành một luồng kiếm quang không thể nào miêu tả phóng đi ầm ầm, phóng thẳng về phía đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc.

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc ngửa mặt lên trời gầm khẽ:

- Sấm sét bất diệt, hàng lâm, hàng lâm, hàng lâm...

Tộc ấn trên mi tâm đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc lập tức nổ tung hơn một nửa tạo thành một luồng lực lượng kinh thiên bao quanh bên ngoài cơ thể.

Đúng lúc này hình như luồng sấm sét bên ngoài gió bão biết được, đột nhiên không biết luồng sấm sét này dùng cách thức nào mà phóng to lên rất nhiều lần. Lúc này sấm sét đã thành ngàn trượng phóng thẳng xuống luồng gió bão bên dưới.

luồng gió bão bên dưới chấn động, sinh linh trong bảy trăm vạn thiên địa lại liên tục có kẻ tử vong, tu sĩ cũng tan vỡ. Khoảnh khắc khi những chấn động của gió bão trở nên dữ dội, ngay cả Vương Lâm đang vung một kiếm thứ hai cũng cảm nhận được ảnh hưởng. Kiếm quang chưa kịp phóng đến người đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc thì đã có hơn phân nửa lực lượng tiêu tán.

Tán Linh thượng nhân dùng hai tay bấm pháp quyết rồi điểm lên ngực, hắn phun ra máu tươi, cơ thể hình như trở nên uể oải, nhưng có một luồng lực lượng cuồn cuộn bùng ra từ trong bảy trăm vạn thiên địa. lực lượng này của tất cả núi sông, đất đai cỏ cây, tất cả dã thú và chim muông, tất cả dung nhập vào trong gió bão và chống lại luồng sấm sét bất diệt, ngăn cản một đòn tấn công khủng bố thiếu chút nữa đã làm cho gió bão tan vỡ.

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc gầm lên thảm thiết rồi rút lui, hắn liên tục phun ra sáu ngụm máu tươi, tầng phòng hộ do một nửa tộc ấn tan vỡ hóa thành lập tức tan vỡ ầm ầm, trên ngực hắn lại xuất hiện một vết thương, thậm chí có thể thấy được cả xương trắng.

nếu chỉ là như vậy thì cũng chưa thể hiện uy lực một kiếm, trong hai vết thương trước ngực đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc có ẩn giấu rất nhiều hồn phách sinh linh bảy trăm vạn thiên địa, tất cả đều hóa thành những linh hồn thê lương điên cuồng thôn phệ vết thương, hắn khí cũng lập tức bao phủ đất trời.

Nếu không phải luồng sấm sét bất diệt bùng ra uy lực quấy rối gió bão làm cho uy lực một kiếm thứ hai giảm đi bảy phần thì đại trưởng lão lần này không thể có khả năng bỏ chạy.

Nhưng dù như vậy thì vết thương của đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc vẫn càng ngày càng mạnh.

Những cơn đau đớn có thể làm người ta hung tàn, có thể làm cho con người trở nên tuyệt vọng và điên cuồng lập tức bùng lên trong người đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc. Đồng thời những cảm giác đau đờn khi hàng loạt hồn phách thê lương thôn phệ vết thương tràn ra khắp toàn thân làm cho hắn không thể nào chịu đựng được. Hơn nữa còn có cả cảm giác tuyệt vọng bùng lên bao phủ tâm thần, luồng gió bão bên ngoài không thể mở ra, hắn sao có thể bỏ chạy được?

Khi đã trở nên điên cuồng thì đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc đã không còn bỏ chạy mà vẻ mặt trở nên điên cuồng, hai tay hắn bấm pháp quyết vung mạnh sang hai bên, hắn quát lên cực kỳ dữ tợn:

- Đừng hòng có kẻ nào giết được lão phu, lão phu hiến tế ba ngàn năm thọ nguyên, mở ra Thiểm Lôi ấn hóa thành thuật thần thông của tổ tiên Đệ Tam Bộ Thiểm Lôi tộc.

khi tiếng rống giận của đại trưởng lão vang lên, vẻ mặt hắn lại càng trở nên tái nhợt, ba ngàn năm thọ nguyên lập tức tiêu tán. Lúc này một luồng lực lượng khủng bố đột nhiên bùng lên từ trong thân thể hắn.

Một luồng lực lượng ầm ầm xoay quanh trước người đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc, đột nhiên tạo thành một Âm Dương đồ. Lúc này âm dương chuyển động trở thành vòng xoáy và bùng ra những tiếng sấm động ầm ầm, một luồng uy áp vượt qua Đệ Tam Bộ bùng ra khi Âm Dương đồ xuất hiện, kinh thiên động địa.

- Sấm sét âm dương bất diệt giết chết người này cho ta!

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc gầm lên một tiếng cực kỳ tức giận, Âm Dương đồ ầm ầm nổ tung rồi một phân thành hai. Lúc này hai luồng sấm sét đột nhiên từ trong lóe lên, một luồng sấm sét phá vỡ nguyên thần, một luồng sấm sét phá vỡ thân thể, cả hai vờn quanh thân thể đại trưởng lão rồi tạo thành sấm sét âm dương bất diệt.

Khoảnh khắc khi luồng sấm sét này phóng về phía Vương Lâm như tên bắn thì tay phải hắn lại nâng lên, bắt đầu triển khai kiếm thứ ba, chém mạnh về phía trước. Kiếm quang bùng lên chói mắt giống như vĩnh hằng, hóa thành rất nhiều hồn phách sinh linh trong bảy trăm vạn thiên địa. Những tiếng rống thê lương vang lên, không ngớt giống như một linh hồn khổng lồ ầm ầm phóng đi, sau đó lại đánh thẳng vào luồng sấm sét âm dương bất diệt.

Những tiếng nổ rung trời vang lên, Vương Lâm phun ra máu tươi, hắn lui về phía sau rồi ngẩng đầu lộ ra cái nhìn tàn nhẫn. Hắn trực tiếp phóng về phía trước, tay phải nâng lên, chỉ trong nháy mắt đã chém ra kiếm thứ tư.

Luồng sầm sét âm dương bất diệt tuy mạnh nhưng khi phải chống lại luồng kiếm quang do sinh linh bảy trăm vạn thiên địa biến thành thì ầm ầm tan vỡ, tạo thành một luồng lực lượng trùng kích khủng bố cuốn ngược trở lại. Tất cả rơi trên người đại trưởng lão, hắn phun ra máu tươi, vẻ mặt tái xanh, trước ngực nổ vang và xuất hiện vết thương thứ ba, đồng thời lục phủ ngũ tạng cũng tan vỡ. Lúc này rất nhiều hồn phách nhảy vào trong cơ thể hắn, hồn phách điên cuồng thôn phệ, đau đớn làm cho đại trưởng lão càng trở nên điên cuồng. Hắn liều mạng thân thể trọng thương mà tiến về phía trước một bước, phóng về phía Vương Lâm.

- Dù chết thì lão phu cũng kéo ngươi vào luân hồi, vạn năm không trở lại.

nhưng khoảnh khắc khi đại trưởng lão xông đến thì luồng kiếm quang thứ tư của Vương Lâm đã ầm ầm chém xuống. Kiếm quang gào thét mang theo linh hồn sinh linh bảy trăm vạn thiên địa, mang theo những nổi căm giận và phản kháng đột nhiên hàng lâm.

Khoảnh khắc này tay phải Vương Lâm vung lên, hắn chém ra kiếm thứ năm không chút do dự.

Hai luồng kiếm quang một trước một sau hầu như liên tiếp với nhau cùng một chỗ tạo thanh một con sóng kiếm, bên trong có rất nhiều tiếng kêu gào thê lương của hồn phách sinh linh, cả hai đều điên cuồng phóng đi. đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc đã cực kỳ tức giận trong cơn đau xé nát tim can, hắn không còn lo lắng đến thọ nguyên, hai tay vung về phía trước.

- Dâng hiến vạn năm thọ nguyên vô hạn, tan vỡ những căn nguyên truyền thừa Đệ Tam Bộ của ta, dùng hương hỏa của tất cả tộc nhân Thiểm Lôi tộc thúc động thần thông của ta, Nam Đẩu thuật!

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc gầm lên ngập trời, hắn phóng về phía trước và dâng lên vạn năm thọ nguyên.

Nam Đẩu thuật là đệ nhất thần thông của Thiểm Lôi tộc, Nam Đẩu là sao, mượn lực lượng của sao trời để hóa thành Cửu Kiếp Sa Tinh. Lúc này tinh không bên ngoài thân thể đại trưởng lão đột nhiên sáng chói lên hàng loạt tinh quang, sau đó lại hóa thành một tinh đồ Cửu Tinh Liên Châu. Tinh đồ này cực kỳ khủng bố, tràn đầy khí tức khủng bố, người ngoài đưa mắt nhìn thì lập tức sinh ra cảm giác giống như bị hút vào bên trong.

Cửu Tinh lóe lên quang rồi đột nhiên biến đổi thành chín luồng u quang trực tiếp xuyên qua tinh đồ vang vọng hư không, sóng kiếm gào thét và Cửu Kiếp Sa Tinh được thần thông Nam Đẩu thuật đệ nhất của Thiểm lôi tộc biến thành lập tức đánh thẳng vào nhau.

Những tiếng nổ dữ dội bao phủ khắp đất trời giống như tinh không tan vỡ, những khe nứt khổng lồ xuất hiện, bên trong bùng ra những luồng lực lượng vô tận. Quảng trường trung tâm của Thiểm Lôi tộc trên bảy trăm vạn thiên địa lập tức xuất hiện rất nhiều khe nứt và vỡ vụn, tất cả hóa thành những mảnh nhỏ và tiếp tục tan vỡ.

Những tiếng nổ trở nên vang vọng , tinh đô Nam Đẩu thuật chấn động và xuất hiện rất nhiều vết nứt bùng ra những luồng lực lượng vô tận. Tất cả u quang do Cửu Kiếp Sa Tinh biến thành cũng đều bị xé toạc, máu thịt toàn thân đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc trở nên mơ hồ, một tiếng ầm vang lên và nửa thân thể bên dưới lập tức nổ tung. Lúc này đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc chỉ còn lại nửa thân trên mang theo vẻ sợ hãi không thể tưởng tượng, hắn điên cuồng thanh tỉnh lại rồi nhanh chóng phóng về phía sau. Hai tay hắn bấm pháp quyết, nửa người bên dưới lập tức chuyển động rồi nhanh chóng khôi phục lại.

- Người này có vạn giới phong hồn tiên, tuyệt đối không thể để nguyên thần hắn bỏ chạy.

Thân thể Vương Lâm run lên, kiếm thứ tư và thứ năm đồng loạt tiêu tán. Lúc này sinh linh trong bảy trăm vạn thiên địa đã tử vong rất nhiều, ngay cả thân thể hắn cũng vang lên những tiếng nổ ầm ầm, máu thịt và xương cốt liên tục va chạm vào nhau.

Vương Lâm ngẩng đầu lên thật mạnh, hắn nhìn chằm chằm về phía đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc ở phía trước, sát khí điên cuồng bùng lên trong mắt, hắn gầm khẽ:

- Nếu hôm nay ngươi không chết, Vương Lâm ta thề không ngừng tay.

Trong mắt Vương Lâm tràn đầy tơ máu, hắn phóng về phía trước, trường kiếm bảy thước trong tay lại vung lên, kiếm thứ sáu đã được chém xuống.

Kiếm thứ sáu vừa bùng ra, thiên địa đột nhiên rung động, vùng biên giới bảy trăm vạn thiên địa ầm ầm tan vỡ thành từng mảng lớn giống như không thể nào chịu nổi uy lực một kiếm này. Lúc này tinh không cũng xuất hiện rất nhiều khe nứt, ngay cả địa phương tận cùng bảy trăm vạn thiên địa cũng vỡ vụn thành từng mảnh lớn, giống như bảy trăm vạn thiên địa đã sắp hoàn toàn tan vỡ.

Chương 1356: Thất Kiếm Trảm Thiên Sơn (5)

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc nhìn thấy tình cảnh như vậy thì hồn bay phách tán, hắn về phía sau càng nhanh và càng điên cuồng, trong mắt bùng ra vẻ sợ hãi cực độ, điều này là chuyện chưa từng xảy ra trong đời.

Lúc này nếu có người Thái Cổ Tinh Thần nhìn thấy tình cảnh này của đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc, người lúc nào cũng cao cao tại thượng đối mặt với Đệ Tam Bộ đại năng cũng không dễ dàng cúi đầu, chắc chắn sẽ không thể nào tin.

Vương Lâm cầm lấy trường kiếm bảy thước, hắn rõ ràng cảm nhận được kiếm thứ sáu này hùng mạnh hơn năm kiếm trước đó rất nhiều lần. Hơn nữa trong kiếm quang lại mơ hồ bùng lên luồng oán khí ngập trời.

Luồng oán khí này cực đậm, dù là Vương Lâm cũng cảm thấy chấn động. Trước kia hắn người từng sưu tập oán khí, nhưng nếu so sánh với oán khí trong kiếm khí lúc này thì không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Khoảnh khắc khi kiếm thứ sáu được chém xuống, thiên địa nổ lên vang vọng, đồng thời đồng tử hai mắt Vương Lâm cũng co rút lại. Hắn thấy được từ trong hư vô đột nhiên xuất hiện hàng loạt linh hồn, đám linh hồn này hoàn toàn khác biệt so với trước đó, trên người bọn họ bùng ra rất nhiều oán khí, hơn nữa lại cực kỳ kinh thiên động địa.

Khoảnh khắc này những linh hồn bùng ra oán khí vô tận giống như được kêu gọi đi ra và xuất hiện trong tinh không thiên địa. Hàng loạt hồn phách này chỉ là hư ảnh, nhưng có nam có nữ, trong mắt bùng ra những luồng oán niệm vô tận, đồng thời sau những tiếng gào thê lương còn ngưng tụ vào cùng nhau rồi vời quanh luồng kiếm quang thứ sáu. Lúc này tất cả đã tạo thành một luồng kiếm quang thứ sáu khiếp sợ quỷ thần.

Đây là một kiếm oán niệm.

Đây là tất cả những linh hồn của tu sĩ bị thiên kiếp đánh chết trong rất nhiều năm qua trong trăm vạn thiên địa ngưng tụ lại với nhau. Tuy bọn họ đều đã chết, tuy hồn bay phách lạc nhưng oán khí vẫn ở lại trong bảy trăm vạn thiên địa.

Bọn họ không cam lòng tiêu tán, khoảnh khắc khi họ tử vong thì mơ hồ hiểu ra tất cả, bọn họ oán giận tiên giới, oán hận tiên nhân.

Lúc này một kiếm thứ sáu chém ra lại dẫn động tất cả những hồn phách oán khí tồn tại trong bảy trăm vạn thiên địa sau rất nhiều năm, tất cả đều xuất hiện để thôn phệ tiên nhân, muốn bùng tất cả những oán khí này ra ngoài.

Khoảnh khắc khi kiếm thứ sáu của Vương Lâm chém xuống, kiếm quang gào thét phóng đến đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc. Những oan hồn giống như đã tìm được nơi bùng nổ, tất cả đều điên cuồng hóa thành oán tiên kiếm, tất cả đều chém xuống ầm ầm.

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc còn chưa kịp lùi lại quá xa, căn bản chưa kịp thi triển bất kỳ thần thông gì. Hơn nữa lúc này hắn đã trọng thương, thọ nguyên hầu như đã mất sạch, khoảnh khắc này giống như bị một dòng sông đủ loại oan hồn cuốn lấy, những tiến nổ ầm ầm vang lên kinh thiên động địa.

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc liên tục kêu lên thảm thiết, thân thể bị oan hồn bao phủ và thôn phệ điên cuồng . Chỉ sau khoảnh khắc thì nửa thân dưới vừa được khôi phục lập tức bị cắn nuốt không còn một mảnh, ngay cả xương cốt cũng bị cắn sạch.

Nửa thân trên đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc cũng bị oan hồn vô biên vô tận bao phủ và thôn phệ, máu thịt mơ hồ, từng khối thịt nhanh chóng tiêu tán. Loại cảm giác đau đớn này làm cho đại trưởng lão kêu lên những tiếng cực kỳ thê lương, từng khối máu thịt bị đám oán hồn vô tận cắn khỏi thân thể.

Chỉ sau khoảnh khắc thì máu thịt toàn thân đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc đã bị thôn phệ sạch sẽ, ngay cả xương cốt cũng không còn, chỉ còn lại nguyên thần được bao phủ trong sấm sét. Nhưng dù là nguyên thần thì lúc này cũng bị đám oan hồn vô tận thôn phệ.

Dưới cơn đau đớn kịch liệt, thần trí đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc đã không còn được thanh tĩnh. Những tiếng gầm rống đau đớn của hắn liên tục vang lên, sấm sét nổ tung khắp toàn thân, sau đó lại liên tục tản ra ngoài. Một số oan hồn bị tan vỡ, nhưng lại có rất nhiều oan hồn phóng lên, hình như nếu không thôn phệ thì không bao giờ cam lòng.

- Chết, chết, chết, chết hết đi cho lão phu!

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc rống lên kinh thiên động địa, hắn liên tục lui người về phía sau, tộc ấn trên mi tâm nguyên thần đã nổ ầm ầm. Khi tộc ấn vỡ thì một luồng lực lượng ngập trời đột nhiên bùng lên hóa thành luồng sấm sét xé toạc thiên địa, sấm sét quét ngang lập tức giết sạch tất cả oan hồn.

Tộc ấn tan vỡ tương đương với tu sĩ Nội giới tự bạo, nhưng vì tu sĩ trong Thái Cổ Tinh Thần có điểm khác biệt nên sau khi tộc ấn nổ tung cũng không chết ngay mà lấy được lực lượng khủng bố, có thể sinh tồn được một khoảng thời gian ngắn sau đó.

Lúc này tộc ấn đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc nổ tung, tu vi lập tức tăng lên điên cuồng, bên ngoài nguyên thần lại nhanh chóng ngưng tụ một thân thể sấm sét hoàn chỉnh. Sau khi hủy diệt tất cả linh hồn, hai mắt đại trưởng lão đã không còn thanh tĩnh, bên trong bùng ra những luồng hồng quang điên cuồng, hắn phóng thẳng về phía Vương Lâm.

- Chết, chết, chết! Các ngươi đều phải chết! Dâng hiến toàn bộ tu vi, dâng lên toàn bộ thọ nguyên, lão phu muốn thi triển Tam Tức Thuật! Các ngươi đều phải chết!

Tam Tức Thuật cũng không phải là thần thông của Thiểm Lôi tộc, năm xưa khi đám tu sĩ thần bí kia bỏ đi thì truyền lại một tuyệt học, thuật này là một loại đạo thuật.

Trong ba lần hít thở có thể làm tất cả kẻ địch mất hết tất cả thọ nguyên, nhưng cái giá phải trả cũng cực cao, người thi triển pháp thuật này sẽ không còn khả năng sống sót, đây là thuật lấy mạng đổi mạng.

Với loại đạo thuật này thì Đệ Tam Bộ đại năng đối mặt cũng cảm thấy cực kỳ đau đầu, điều này cũng chính là một trong những nguyên nhân cơ bản khi mà Thiểm Lôi tộc không có Đệ Tam Bộ nhưng vẫn là bộ tộc cực mạnh trong Thái Cổ Tinh Thần.

Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc đã hoàn toàn nổi giận, hắn nâng tay phải điểm một chỉ hư không về phía Vương Lâm, trong miệng vang lên những tiếng gầm vang dội:

- Tam Tức Thuật, chết cho ta!

Đột nhiên một luồng khí tức không thể nào miêu tả nổi chợt xuất hiện trong trời đất bảy trăm vạn thiên địa, tất cả điên cuồng ngưng tụ về phía Vương Lâm. Luồng lực lượng này chính là lực đạo thuật.

Vẻ mặt Vương Lâm lập tức biến đổi lớn, lực lượng này không thể nào chống cự, không thể nào tan vỡ, đồng thời còn tiến lên ngay lập tức. Khoảnh khắc này thọ nguyên trong cơ thể Vương Lâm đột nhiên rũ xuống giống như tất cả đang bị hút đi.

Một hơi thở trôi qua rất nhanh, khoảnh khắc khi trôi qua, trong tâm thần Vương Lâm lập tức hiện lên cánh cửa đá khổng lồ trong Phong Tiên giới, thần thông tuế nguyệt đột nhiên điên cuồng từ trong người bùng ra.

- Tuế nguyệt thuật, nghịch chuyển ngàn năm!

Khoản khắc khi thần thông Tuế nguyệt nhanh chóng vận chuyển thì tay phải Vương Lâm lại nâng lên, hắn chém ra kiếm thứ bảy, đây là kiếm cuối cùng.

Kiếm thứ bảy này chấn động trời đất, trường kiếm bảy thước rời khỏi tay Vương Lâm hóa thành một luồng cầu vồng phá vỡ tất cả tinh không. Cuối cùng vì sự xuất hiện của một kiếm thứ bảy quá mạnh mẽ mà tinh không lập tức tan vỡ, bảy trăm vạn thiên địa cũng sụp xuống ầm ầm, những tiếng nổ kịch liệt vang lên tạo thành một tình cảnh khủng khiếp.

Tất cả mọi địa phương trên bảy trăm vạn thiên địa đều đồng loạt tan vỡ và hóa thành rất nhiều mảnh nhỏ, trên mỗi mảnh vỡ đều có rất nhiều tu sĩ và phàm nhân, tất cả đều tình nguyện dâng lên tất cả.

Một luồng kiếm quang thậm chí đã tiếp cận rất gần với Đệ Tam Bộ đột nhiên ầm ầm xuất hiện trong bảy trăm vạn thiên địa.

Dù Thủy Đạo Tử gặp phải một kiếm này thì vẻ mặt cũng biến đổi lớn, sẽ vội vàng bỏ chạy, một khi bị đánh trúng thì chắc chắn sẽ phải chết.

Kiếm khí như cầu vồng, dù đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc giống như bỏ chạy nhưng cũng không thể nào tránh thoát. Khoảnh khắc này một kiếm đã rơi xuống ầm ầm, đại trưởng lão phun ra một luồng khí nguyên thần, thân thể vừa mới được ngưng tụ ra đã tan vỡ ầm ầm.

Nguyên thần đại trưởng lão căn bản không thể nào bỏ chạy, đã bị luồng kiếm khsi này đâm xuyên qua. Những tiếng gầm rống thê lương vang vọng khắp thiên địa, nguyên thần đại trưởng lão nhanh chóng tiêu tán, thân thể bị kiếm khí đánh văng về phía sau.

Khi thấy mình sắp tử vong, đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc lập tức trợn trừng mắt, hắn phát ra một tiếng gầm rống kinh thiên trước khi chết:

- Sấm sét bất diệt, cứu... cứu ta!

Khoảnh khắc khi âm thanh đại trưởng lão vang lên, luồng sấm sét bất diệt đang liên tục tấn công bên ngoài gió bão lập tức khựng hẳn lại , giống như nó đã cảm nhận được tiếng rống cuả nô bộc. Luồng sấm sét này đột nhiên nổ lên những tiếng vang vọng ngập trời, chỉ sau khoảnh khắc đã phóng to lên rất nhiều lần hóa thành thần lôi vạn trượng kinh thiên.

Luồng sấm sét đánh thẳng về phía gió bão, đây là sấm sét bất diệt vạn trượng, uy lực của nó điên cuồng tăng mạnh. Những tiếng nổ ầm ầm vang lên, gió bão hóa thành phong ấn lập tức rung lên dữ dội, khoảnh khắc sau đột nhiên tan vỡ.

Khoảnh khắc này hàng loạt vết nứt bao phủ bên ngoài gió bão, vết nứt ngày càng nhiều, ngày càng lớn, cuối cùng gió bão cũng tan vỡ, ầm ầm tan vỡ, sau đó lại liên tục khuếch tán về bốn phía.

Tán Linh thượng nhân phun ra máu tươi, thân thể bị ép ra khỏi quá trình dung hợp vào bảy trăm vạn thiên địa. Đúng lúc này luồng sấm sét bất diệt chợt phóng vào trong trời đất bảy trăm vạn thiên địa, sấm sét dùng tốc độ không thể tưởng trực tiếp hàng lâm trước người đại trưởng lão đang sắp tử vong. Lúc này kiếm khí và sấm sét đánh thẳng vào nhau.

Kiếm khí run rẩy, lập tức xuất hiện dấu hiệu tan vỡ, nhưng trong kiếm khí lại có bản thể trường kiếm bảy thước. Lúc này thân kiếm phóng ầm ầm về phía luồng sấm sét bất diệt.

Khoảnh khắc này Tán Linh thượng nhân dùng hai tay bấm pháp quyết, toàn thân căng lên, hắn mở miệng gầm rống:

- Bảy trăm vạn thiên địa hủy diệt, tộc nhân của ta thoát khỏi ngục tù. Hôm nay tất cả tộc nhân, tất cả sinh linh, chúng ta cùng nhau phá vỡ Tiên giới.

Bảy trăm vạn thiên địa tan vỡ hóa thành rất nhiều mảnh đại lục, bên trên những mảnh đại lục này có rất nhiều sinh linh , khoảnh khắc này tất cả đều không tiếc tử vong, tất cả đã đem tính mạng của mình hiến dâng, dung nhập vào trong trường kiếm bảy thước. Lúc này thanh kiếm bắt đầu triển khai cuộc chiến cuối cùng với sấm sét bất diệt.

Trường kiếm bảy thước đại biểu cho tất cả lực lượng trong bảy trăm vạn thiên địa, luồng sấm sét bất diệt là thánh vật của Thiểm Lôi tộc, khi hai loại lực lượng này chống lại nhau thì tất cả sinh linh trong bảy trăm vạn thiên địa đều không thèm quan tâm đến sinh mạng của chính mình.

Những tiếng nổ khiếp sợ quỷ thần hoàn toàn vang lên trong thiên địa và tinh không, những âm thanh này khủng bố đến cực điểm làm cho bốn phía thế giới xuất hiện hàng loạt khe nứt khổng lồ, nhưng sau đó lại tan vỡ ầm ầm.

Khi khe nứt cuối cùng tan vỡ thì lập tức có một luồng khí loạn lưu từ bên ngoài điên cuồng phóng vào làm cho bảy trăm vạn thiên địa bắt đầu quá trình tan vỡ toàn diện.

Đúng lúc này, trường kiếm bảy thước đã ngưng tụ tất cả mọi thứ lập tức tan vỡ rồi hóa thành rất nhiều mảnh nhỏ ầm ầm tiêu tán. Nhưng luồng sấm sét bất diệt cũng giống như bị trọng thương, những tiếng sấm vang lên chấn động thiên địa, sấm sét lúc này cũng không quan tâm đến đại trưởng lão mà nhanh chóng lui ra phía sau, sấm sét phá vỡ hư vô rồi biến mất, sau đó đã về trong miếu thờ trên thánh địa Thiểm Lôi tộc. Đúng lúc này trên mười sáu tu chân tinh anh của Thiểm Lôi tộc đột nhiên mở ra một đại trận khổng lồ mà không thể có tu sĩ nào khống chế được, không cho bất kỳ kẻ nào tiến vào nửa bước.

- Tất cả các tộc nhân còn lại, Tiên giới đã mở, thiên địa đã tan vỡ, chúng ta đi ra ngoài!

Trong mắt Tán Linh thượng nhân bùng ra những luồng sáng hưng phấn ngập trời, hắn hất tay áo lên cuốn đi tất cả những người còn sống trên bảy trăm vạn thiên địa. Tất cả hóa thành gió bão đi theo lỗ hổng hư vô do sấm sét bất diệt tạo thành, phóng đi ầm ầm.

Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, Côn Cực Tiên đột nhiên xuất hiện rồi phóng về phía nguyên thần đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc lúc này đã không còn chút lực lượng nào, sắp tử vong.

Chương 1357: Truyền Thuyết...

Nguyên thần đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc đang cực kỳ yếu ớt, nguyên thần trước đó đã bị kiếm khí gây thương tích, sau khi sấm sét bất diệt và trường kiếm bảy thước đánh thẳng vào nhau thì lại bị lực trùng kích bùng ra làm hơn phân nửa nguyên thần tan vỡ, vì vậy mà sắp tan biến.

Lúc này những gì còn lại chỉ là một nguyên thần bị tàn phá, trí nhớ tiêu tán hơn phân nửa, ngay cả thần trí cũng cực kỳ mơ hồ. Khi nguyên thần sắp tiêu tán trong thiên địa thì bị Côn Cực Tiên kim quang của Vương Lâm lóe lên và quét đến, cây roi kim quang lập tức bao quanh nguyên thần rồi kéo lại.

Sau khi Côn Cực Tiên hóa thành roi kim quang thì hoàn toàn có thể dài có thể ngắn. Khi roi kim quang kéo nguyên thần lại, đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc cao ngạo trước đây đã lập tức bị Vương Lâm chụp vào trong tay.

Nguyên thần của tu sĩ đại thần thông Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy ở mức độ này chỉ còn cách một khoảng ngắn là có thể trở thành Đệ Tam Bộ đại năng, sao Vương Lâm có thể buông tha được? Chỉ cần giết chết và lấy hồn trở thành Tát Đậu Thành Binh thì đã cực kỳ hùng mạnh, lại càng không cần phải nói trong nguyên thần có những cảm ngộ cực kỳ khủng bố đối với sấm sét.

Đối với người ngoài thì nguyên thần của đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc có thể so sánh với những bảo vật cực kỳ quý giá, nhưng ở trong tay Vương Lâm thì còn quý hơn bảo vật rất nhiều lần, hầu như có thể so sánh với một cơ hội tạo hóa.

- Nguyên thần người này có tác dụng rất lớn với ta!

Vương Lâm lóe lên đi theo Tán Linh ra ngoài bảy trăm vạn thiên địa, phóng người về phía lỗ hổng trong tinh không.

Khoảnh khắc này, sau khi trải qua một trận đại chiến khủng bố thì bảy trăm vạn thiên địa tồn tại vài vạn năm đã cực kỳ tàn phá đến mức không thể tưởng tượng nổi, hơn nữa bốn phía thế giới đã bắt đầu tan vỡ, gió bão quét ngang, liên tục bị hủy hoại, một luồng khí tức hủy diệt điên cuồng bùng lên và thôn phệ tất cả.

Bảy trăm vạn thiên địa này được người ta chế tạo ra, lúc này bụi về với bụi, đất về với đất, tất cả mọi thứ đột nhiên tiêu tán. Quá trình tiêu tán này phát ra những âm thanh ầm ầm giống như gõ vang tiếng chuông báo tang làm bảy trăm vạn thiên địa tiêu tán, bức tranh thiên địa bị xé toạc.

Khi Vương Lâm rời khỏi bảy trăm vạn thiên địa thì trong lòng cảm thấy thanh tỉnh, tuy thời gian hắn đến Thái Cổ Tinh thần không dài nhưng đã thôn phệ rất nhiều tu sĩ, đã lấy được rất nhiều ký ức. Hắn biết Thiểm Lôi tộc là một tộc khổng lồ trong Thái Cổ Tinh Thần, đại trưởng lão ở Thiểm Lôi tộc giống như một vị vua, quyền uy tuyệt đối.

Dù trong Thái Cổ Tinh Thần thì đại trưởng lão THiểm Lôi tộc cũng là loại người cực kỳ có danh tiếng, ngoài đám Đệ Tam Bộ đại năng cực kỳ ít thì hầu như không có người nào dám trêu chọc. Hơn nữa THiểm Lôi tộc lại là một đại tộc trong Thái Cổ Tinh Thần, vì thánh khí của bộ tộc đã bị đưa #vào đại trận Phong giới cho nên vị đại trưởng lão rất quan trọng đối với Thái Cổ Tinh Thần.

Cái chết của đại trưởng lão nhất định sẽ làm bùng lên một đại họa, phải biết rằng giống như Thác Sâm nhiều năm qua đã giết hại rất nhiều người ở Thái Cổ Tinh Thần nhưng nếu xét về mức độ thân phận thì chưa từng có nhân vật nào như đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc chết trong tay hắn.

Khi biết rõ chính mình không thể nào là đối thủ của đối phương thì rất ít có người chọn con đường chết, thường chỉ cần tộc nhân của người ta tiến lên thì mình đã chọn con đường bỏ chạy rồi.

Như vậy cái chết của đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc chắc chắn sẽ làm kinh động toàn bộ Thái Cổ Tinh Thần, Vương Lâm không biết được những tên Đệ Tam Bộ đại năng số lượng cực ít trong Thái Cổ tinh Thần có thần thông để phát hiện ra chuyện này hay không. Nhưng dù thế nào, những gì chờ đợi trước mắt Vương Lâm vẫn là nguy cơ cực kỳ khủng khiếp.

Đặc biệt là người bảy trăm vạn thiên địa đi ra thì Thiểm Lôi tộc chắc chắn sẽ bị diệt tộc, chắc chắn sẽ sinh ra những biến đổi kinh người. Một đại tộc tan vỡ toàn bộ, những chuyện này dù xảy ra ở bất kỳ địa phương nào cũng được người nơi đó cực kỳ coi trọng.

Vương Lâm phóng về phía trước mà ánh mắt lóe lên, dù nguy cơ kinh thiên nhưng hắn sẽ không lùi bước.

Những tiếng nổ ầm ầm trong bảy trăm vạn thiên địa đã bị bỏ lại phía sau, trận chiến vừa rồi còn khó khăn và dữ dội hơn so với Thủy Đạo Tử năm xưa rất nhiều. Dù sao thì Vương Lâm cũng không có sức phản kháng trước Thủy Đạo Tử, mà đại trưởng lão thì không, nhưng vì như vậy mà lại càng gian khổ. Nếu không phải Vương Lâm liên thủ với Tán Linh thượng nhân thì tuyệt đối không thể giết chết Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy đại thần thông.

Khi đi theo lỗ hổng, phía trước đã rất nhanh xuất hiện ánh hào quang, Tán Linh Thượng nhân kích động bao quanh tất cả tộc nhân ầm ầm phóng ra, bước chân vào Thiểm Lôi tộc trong Thái Cổ Tinh Thần.

Khoảnh khắc khi bước chân ra, hai hàng nước mắt từ trên mặt Tán Linh lập tức chảy xuôi, hắn ngửa mặt lên trời cười rộ lên, trong tiếng cười lộ ra những kích động vô tận. Không phải chỉ có hắn, tất cả những tu sĩ và phàm nhân trong bảy trăm vạn thiên địa còn sót lại, lúc này không vì nguyên nhân tu vi và thân thể mà tử vong, dù sao bọn họ cũng được thần thông của Tán Linh thượng nhân bảo vệ, đã tận mắt nhìn thấy tất cả . Khi đi ra khỏi bảy trăm vạn thiên địa và bước vào Tiên giới đã bao phủ bọn họ rất nhiều năm thì những kích động và tâm tình đã không thể nào dùng lời nói để miêu tả được.

- Đây là tiên giới, đây là vùng đất của những tiên nhân đã quyết định sống chết của chúng ta. Từ nay về sau tộc ta sẽ là tiên nhân, nơi đây đã có Thiểm Lôi tộc, có các bộ tộc khác thì cũng phải có tiên tộc của chúng ta.

Tiếng cười của Tán Linh thượng nhân ngày càng lớn, hắn cười nhưng lại khóc rộ lên.

Không phải chỉ có hắn, tất cả người trên bảy trăm vạn thiên địa đều khóc rống lên, nhìn vẻ phấn chấn trong nụ cười và những giọt nước mắt chảy xuôi thì hắn thầm than, hắn trở nên trầm mặc.

Vương Lâm ngẩng đầu nhìn lên tinh không Thái Cổ tinh Thần, hắn hy vọng ánh mắt có thể phá vỡ tất cả, có thể kéo dài ra vô tận, để xem trên tinh không này rốt cuộc có thứ gì...

- Thật là thoát khỏi lao ngục sao?

Một lúc sau Vương Lâm cúi đầu, trong đầu hắn không khỏi hiện lên tình cảnh năm xưa ba người hắn, Lô Vân Tòng và Lý thiến Mai luận đạo trong VÂn Hải tinh vực.

Thiên địa chính là một vòng tròn lớn, có thể đi ra bên ngoài nhưng ngoài kia lại có một vòng tròn lớn, lại phải đi ra ngoài...

Tán Linh thượng nhân dần áp chế những kích động trong lòng, hắn xoay người nhìn về phía Vương Lâm rồi lập tức ôm quyền, vẻ mặt cực kỳ chân thành.

- Ơn của đạo hữu, cả đời Tán Linh không quên, tất cả tiên tộc của ta, đời đời kiếp kiếp sẽ không bao giờ quên. Dù đạo hữu có bất kỳ yêu cầu nào, dù đặt tiên tộc ta vào tình thế dầu sôi lửa bỏng, không bao giờ chối từ!

Tán linh nói xong, cả trăm vạn tộc nhân còn lại đều nhìn về phía Vương Lâm bằng ánh mắt không chút dao động, bên trong bùng ra sự cảm kích nồng đậm, tất cả đều ôm quyền.

- Dù tiên tộc ta rơi vào tình cảnh dầu sôi lửa bỏng cũng không bao giờ chối từ!

Tán Linh vung tay lên, một luồng sấm sét lập tức huyễn hóa ra từ trong tay hắn, đây chính là một vạn Linh Niệm Lôi, tất cả đều phóng về phía Vương Lâm.

- Đây là vật đã đồng ý với ngươi!

Vẻ mặt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, hắn hất tay áo lên lấy đi toàn bộ hơn vạn Linh Niệm Lôi, đây là những vật hắn cần phải có được, dù mỗi một Linh Niệm Lôi đều đại biểu cho tính mạng một người Thiểm Lôi tộc.

- Luồng sấm sét bất diệt Thiểm Lôi tộc chỉ bị thương mà thôi, ta muốn tấn công Thiểm Lôi tộc, muốn thôn phệ sấm sét bất diệt, các người thấy thế nào?

Ánh mắt Vương Lâm rơi lên người Tán Linh.

Trong mắt Tán Linh bùng lên sát khí, sau khi nghe vậy thì trầm giọng nói:

- Như thế rất hay, Thiểm Lôi tộc này ta sẽ không bỏ qua, nếu không thừa cơ hội lúc này mà hủy diệt thì không giải được mối hận chín phần dân số bảy trăm vạn thiên địa phải chết mới có thể thoát lao ngục.

Vương Lâm cũng không nói nhiều, hắn tiến về phía trước một bước, mắt phải lóe lên, cơ thể hóa thành một luồng sấm sét. Lúc này hắn phóng đi với bản thể, tất nhiên phải hùng mạnh hơn thân thể dùng nguyên thần đoạt xá trước đây rất nhiều lần.

Thiểm Lôi tộc này chỉ có một đại trưởng lão Thiên Nhân Đệ ngũ Suy làm Vương Lâm cảm thấy kiêng kị, những người còn lại nếu không tu lôi thì còn sinh ra chút phiền phức, dù gì thì ở Thiểm Lôi tộc vẫn còn hai THiên Nhân Đệ Tứ Suy.

Nhưng tất cả đám người ở Thiểm Lôi tộc đều tu lôi, như vậy dù là Thiên Nhân Đệ Tứ suy thì Vương Lâm cũng không sợ. Cuộc chiến với tu sĩ lôi thì chẳng qua chỉ là sự so sánh về khả năng điều khiển sấm sét.

Vương Lâm thôn phệ tám con Thái Cổ Lôi Long, lúc này lại có hơn vạn luồng Linh Niệm Lôi, dù chưa tìm được địa phương để luyện hóa nhưng chỉ cần như hiện tại, chỉ cần sự hùng mạnh của lôi bản nguyên thì cũng đã đủ kinh thiên động địa, ai có thể so sánh được với lôi bản nguyên của hắn?

Hai tên tu vi Thiên Nhân Đệ Tứ Suy cũng tuyết đối không là gì cả. Đại trưởng lão đã chết vì Tam trưởng lão không thể nào gắng sức được nữa.

Trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, tốc độ càng lúc càng nhanh. Lúc này sấm sét ầm ầm, hắn phóng về phía đại trận phòng hộ bên ngoài mười sáu tu chân của Thiểm Lôi Tộc.

- Trận chiến này phải nhanh, phải dùng tốc độ cực nhanh để giết vào trong, thôn phệ xong luồng sấm sét bất diệt thì đi ngay lập tức.

Vương Lâm cất bước làm thiên địa vang lên những tiếng nổ ầm ầm, trên đường đi có rất nhiều sấm sét huyễn hóa ra, tất cả đều hướng về phía hắn ngưng tụ lại. Sấm sét vờn quanh thân thể Vương Lâm giống như đế vương xuất hành, thiên quân vạn mã đi theo.

Điều này cũng vì lôi bản nguyên của Vương Lâm quá mạnh đã thu hút tất cả sấm sét trong tinh không tự ngưng tụ lại, sấm sét ngày càng nhiều, phạm vi ngày càng lớn.

Khoảnh khắc sau, bên ngoài thân thể Vương Lâm đã được bao phủ trong sấm sét giống như một lôi vực đang phóng đi, che trời dậy đất. Lúc này một luồng uy lực sấm sét vô tận bùng ra, dù là thiên kiếp cũng sợ rằg chỉ được như thế mà thôi.

Lúc này Vương Lâm giống như đã hóa thân thành sấm sét kinh thiên động địa, nếu có người ngoài nhìn thấy thì chắc chắn sẽ cực kỳ khiếp sợ, dù là Đệ Tam Bộ đại năng nhìn qua thì hai mắt cũng trở nên ngưng tụ.

Trong thiên địa, trong truyền thuyết đã có từ rất lâu, đã lưu truyền một cái tin đồn được ẩn giấu trong năm tháng. Nghe nói cách thức để tiến lên Đệ Tam Bộ đại năng là cực kỳ bí ẩn.

Nghe nói dựa vào lực lượng hương hỏa môn đồ liên tục lớn mạnh để tẩm bổ bản nguyên, cuối cùng mới có thể mở ra cánh cửa chính trong thiên địa làm cho bản nguyên đại thành, làm cho tu sĩ thoát thai hoán cốt và xuất hiện những biến đổi kinh thiên. Cuối cùng thì tu sĩ tiến vào Đệ Tam Bộ, từ đó về sau, không còn được gọi là tu sĩ, mà là ... đại năng.

Nhưng hầu nhưng cũng có rất ít người biết được còn có một truyền thuyết còn lâu đời hơn truyền thuyết kia rất nhiều. Vào thời đại đó thì có một truyền thuyết, để trở thành Đệ Tam Bộ đại năng cũng không cần đến bất kỳ lực lượng hương hỏa nào mà dựa vào cảm ngộ của chính bản thân. Tu sĩ dùng một loại phương pháp mà không người nào biết được, chỉ dựa vào chính sức của mình làm cho bản nguyên đại thành, đánh vỡ cánh cửa thiên địa, chính thức trở thành Đệ Tam Bộ đại năng.

Tu sĩ nào dùng phương pháp này để trở thành Đệ Tam Bộ thì sẽ trở thành truyền thuyết trong Tam Bộ.

Con đường Vương Lâm tu đạo đang hướng về phía truyền thuyết này, hắn đang tiến từng bước đến gần.

Chương 1358: Trụ Tinh Thần Sụp Đổ

Sấm sét kinh thiên động địa giống như lôi vực lấy Vương Lâm làm trung tâm mà ầm ầm bùng ra khắp bốn phía. Khi Vương Lâm liên tục phóng về phía trước thì sấm sét xung quanh ngưng tụ lại ngày càng nhiều, từ xa nhìn sẽ thấy tình cảnh này cực kỳ kinh người.

Tán Linh thượng nhân đi theo sau lưng Vương Lâm, khoảnh khắc khi thấy được tình cảnh trước mặt thì ánh mắt lóe lên vẻ suy tính. Tán Linh hắn đã rõ ràng hiểu được sự hùng mạnh của Vương Lâm trong trận chiến với đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc, hàng loạt thần thông pháp bảo của người này có thể nói là tranh đoạt công của tạo hóa.

Lúc này từ trong bảy trăm vạn thiên địa đi ra, đối với những chuyển động của đối phương làm cho sấm sét thiên địa sinh ra cộng hưởng, những tiếng nổ ầm ầm vang lên liên tục. Tình cảnh này làm cho Tán Linh phải ghé mắt quan sát.

Vẻ mặt Vương Lâm vẫn lạnh lùng, hắn liên tục phóng về phía trước, khoảng cách đến đại trận phòng hộ bên ngoài mườii sáu tu chân Thiểm Tinh tộc càng ngày càng gần.

Khi Vương Lâm liên tục phóng về phía trước thì lôi vực bao phủ quanh người hắn liên tục phát ra những tiếng gào thét kinh thiên, bùng ra những tiếng nổ vang vọng, bên trong còn có những tia chớp xẹt qua lại và cực kỳ rạng rỡ. một lát sau, đại trận phòng hộ của Thiểm Lôi tộc đột nhiên xuất hiện trước mắt Vương Lâm.

Đại trận bao phủ ngoài mười sáu tu chân tinh bùng ra những luồng thanh quang, đồng thời còn có một vòng tử quang bao phủ bên ngoài tạo thành hình tròn. Khi Vương Lâm đến gần thì lập tức nghe thấy trong thanh quang vang lên những tiến ken két, khoản khắc này thanh quang nhìn có chút hư ảo lại trở thành thực chất.

Thanh quang đang dùng tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được tạo thành hình dạng giống như một vỏ trứng bao quanh THiểm Lôi tộc.

Sau khi phá vỡ vỏ trứng thanh quang này thì tất cả Thiểm Lôi tộc sẽ được mở ra, sẽ hiện trước mặt Vương Lâm.

- Tiến!

Trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, hắn dừng lại bên ngoài thanh quang, hai tay vươn ra tạo thành một trảo trên hư không . Lúc này một trảo của hắn giống như chụp lấy tất cả lôi vực vô biên vô hạn bên ngoài thân thể, dưới một tiếng gầm nhẹ, hai tay của hắn lập tức hất mạnh lên.

Thiên địa vang lên những tiếng nổ ầm ầm, sấm sét điên cuồng gào thét, những tiếng nổ chấn động cũng vang lên liên tục, mơ hồ xuất hiện dấu hiệu nghiêng lệch. Nếu từ trên nhìn xuống thì sẽ thấy lôi vực bên ngoài thân thể Vương Lâm giống như một chiếc gương, một mảnh hải dương . Lúc này lực lượng kinh thiên của Vương Lâm bùng ra làm cho mặt biển bắt đầu nghiêng.

Những Cổ Thần tinh điểm trên mi tâm Vương Lâm bắt đầu xoay tròn, hai tay hắn nổi lên gân xanh. Một tiếng gầm khẽ vang lên, hai tay Vương Lâm hoàn toàn được vung lên, những tiếng nổ lại trở nên vang vọng, âm thanh sấm sét vô tận đang bao phủ bên ngoài thân thể hắn cũng trở nên cực kỳ dữ dội. Dưới những tiếng nổ kịch liệt, lôi vực giống như mặt biển bao quanh Vương Lâm lập tức dựng đứng lên.

Giống như một chiếc gương được dựng đứng lên, mặt biển bị dựng ngược lên và hiện ra trên tinh không.

Đồng tử trong mắt Tán linh thượng nhân lập tức co rút lại, hắn vô thức lui ra phía sau vài bước rồi dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Vương Lâm. Không phải chỉ có hắn, lúc này tất cả Thiểm Lôi tộc đã biết có cường địch tiến đến, tất cả tu sĩ Thiên Nhân Suy Kiếp, đều từ trong thánh địa đi ra, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Vương Lâm đang đứng ngoài đại trận phòng hộ.

Khoảnh khắc khi đám người nhìn rõ hình dạng của Vương Lâm thì trong lòng vang lên những tiếng nổ ầm ầm, vẻ mặt biến đổi lớn.

Trước đó khi Vương Lâm phóng đến bên ngoài thánh địa của Thiểm Lôi tộc thì dùng thân thể Vu Phi mà hắn đã đoạt xá. Nhưng khi muốn phá vỡ tầng phòng hộ của thánh địa thì nguyên thần của hắn lại phóng xa, bản thể xuất hiện và bị đám người THiểm Lôi tộc nhìn thấy.

Mà khoảnh khắc này đại trưởng lão đuổi giết người này đã không trở lại, người này tiến đến đây làm cho tâm thần đám người Thiểm Lôi tộc cảm thấy hãi hùng và bùng lên rất nhiều suy đoán. Nhưng mỗi cái suy đoán đều làm cho tâm thần đám người trở nên cực kỳ khủng hoảng.

- Đại trưởng lão tu vi thông thiên, chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra, sợ rằng ngài đã bị người này dùng phương pháp đặc biệt, hoặc có người nào giúp đỡ dụ đại trưởng lão đi xa, cho nên hắn mới có thể đến đây phá trận. Chúng ta không nên hoảng hốt, chỉ cần thủ trận một lát thì đại trưởng lão chắc chắn sẽ về.

- Đúng vậy, với tu vi của đại trưởng lão thì trong Thái Cổ Tinh Thần ngoài Đệ Tam Bộ đại năng ra thì không còn bất kỳ kẻ nào có thể chống lại pháp bảo và thần thông của người, không có chuyện gì đâu.

- Nhưng... Nhưng vừa rồi thánh lôi đột nhiên phóng đi, sau đó trở về lại yếu hơn rất nhiều, đại trận phòng hộ cũng được mở ra mà không cần điều khiển, điều này...

Vẻ mặt đám người THiểm Lôi tộc trong tầng phòng hộ đều cực kỳ âm trầm, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Vương Lâm đang ở bên ngoài. Nhưng đám người THiểm Lôi tộc vẫn tin tưởng đại trưởng lão không có chuyện gì, đại trưởng lão chắc chắn sẽ trở về rất nhanh.

Vương Lâm vung hai tay giống như đang nâng lôi vực khổng lồ lên, hai mắt đột nhiên lóe lên những luồng sáng kỳ dị, hắn chậm rãi mở miệng:

- Hỡi hồn phách Thái Cổ Lôi Long đã dung nhập vào trong nguyên thần của ta , lấy danh nghĩa Vương Lâm, ta ra lệnh cho các ngươi, Bát Long Hợp Nhất! Lại thêm vào nguyên thần Thái Cổ Lôi Long của ta, Cửu Long Quy Vị, Trí Trận Thôn Lôi.

Âm thanh của Vương Lâm vang vọng thiên địa, khoảnh khắc này toàn thân hắn bùng ra những tia chớp rực rỡ. Lúc này thân thể hắn được sấm sét vờn quanh rồi trực tiếp nhảy vào trong lôi vực như tấm gương đang dựng đứng.

Trên mặt của chiếc gương lôi vực phát ra những tiếng nổ ầm ầm, một tiếng gào thét khủng bố từ bên trong cuồn cuộn truyền ra. Đúng lúc này một cái đầu rồng khổng lồ mang theo vẻ dữ tợn, những tiếng rống tức giận, có cả ngọn lửa hung ác bùng lên ngập trời trực tiếp từ trong chiếc gương lôi vực đang dựng đứng phóng ra ngoài.

Đầu rồng này quá lớn, những chiếc vảy màu xanh lóe lên sấm sét phủ khắp toàn thân, trông cực kỳ khủng bố. Ngọn lửa hung ác bùng lên ngập trời, con rồng lao ra ầm ầm giống như ma long hủy thiên diệt địa.

Chỉ là một cái đầu mà đã làm cho tinh không vạn trượng nổ ầm ầm vang vọng. Khi đầu rồng thò hẳn ra ngoài thì toàn thân cũng theo đó mà chuyển động, một lát sau, toàn bộ một con rồng hoàn chỉnh từ trong mặt gương lôi vực phóng ra ngoài.

Lôi vực càng ngày càng nhỏ, khoảnh khắc khi đuôi rồng vung lên thì lôi vực cũng tiêu tán trong tinh không.

Một lôi long thân thể vạn trượng kinh thiên động địa đột nhiên hàng lâm giữa đất trời. Con rồng này được tạo thành từ tám linh hồn Thái Cổ Lôi Long bị nguyên thần Vương Lâm thôn phệ, sau đó lại dung nhập với nguyên thần Thái Cổ Lôi Long của Vương Lâm rồi huyễn hóa ra ngoài.

Tuy con rồng chỉ là hình ảnh hư ảo nhưng trong thân thể lại ẩn giấu những luồng lực lượng sấm sét khó thể tưởng tượng. Nếu dùng thần thức để nhìn thì hoàn toàn có thể thấy rõ trong thân thể con rồng khổng lồ có chín hồn phách đang chém giết và thôn phệ lẫn nhau. Nhưng rõ ràng trong đó có một linh hồn mạnh mẽ nhất, tám con còn lại liên tục thất bại và rút lui, bị áp chế rất mạnh.

Lôi long mười vạn trượng liên tục gào thét, trên đỉnh đầu sấm sét giao thoa vào nhau, Vương Lâm huyễn hóa ra, hắn giẫm chân lên đỉnh đầu lôi long, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng, tay phải hắn nâng lên chỉ về phía trước.

Một chỉ vừa được điểm ra thì lôi long khổng lồ lập tức rống lên, thân thể nó xông thẳng về phía trước. Lôi long mang theo khí thế vạn quân phóng thẳng về phía đại trận phòng hộ Thiểm Lôi tộc.

Khoảng cách ngàn trượng chỉ là khoảnh khắc đối với lôi long này, thân thể khổng lồ của nó đã đánh ầm ầm lên trên đại trận phòng hộ. Khi những tiếng nổ chấn động vang lên thì điên cuồng tràn về bốn phương tám hướng.

Đại trận phòng hộ vang lên những tiếng nổ ầm ầm, bên trên đột nhiên xuất hiện hàng loạt vết nứt. Lúc này đại trận hình vỏ trứng đã không thể nào chịu đựng được mức độ va chạm này, hầu như muốn tan vỡ.

Trong đại trận truyền ra những âm thanh xôn xao, đám tộc nhân Thiểm Lôi tộc trợn mắt há mồm, trong mắt lộ ra vẻ hãi hùng, nhưng còn có cả cái nhìn không dám tin.

- Đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc đã tan vỡ thân thể, nguyên thần bị ta bắt giữ, ngay cả luồng sấm sét bất diệt của bộ tộc các ngươi cũng bị thương chạy về, đại trận phòng hộ này sao có thể ngăn cản được bước chân của ta?

Giọng nói lạnh lùng của Vương Lâm truyền ra giống như tiếng sấm động, âm thanh này rơi vào trong tai từng người Thiểm Lôi tộc.

Khoảnh khắc khi giọng nói của Vương Lâm vang lên thì cơ thể đám tộc nhân Thiểm Lôi tôc trở nên run rẩy, trong mắt bùng lên cái nhìn không thể tin.

- Không thể nào, người này muốn làm loạn tâm thần của chúng ta, với tu vi thông thiên của đại trưởng lão thì sao có thể bại trong tay kẻ này được.

- Cực kỳ hoang đường, khẩu khí của các hạ quá lớn, lời nói hoang đường này không thể tin nổi.

- Dù là Đệ Tam Bộ đại năng thì đại trưởng lão cũng có rất nhiều pháp bảo thần thông, không cần phải lo lắng đến tính mạng.

- Không biết tự lượng sức, lời nói của ngươi buồn cười đến cực điểm, nếu đại trưởng lão suy yếu đến như vậy thì lão phu không cần ngươi động tay cũng sẽ tự hủy tu vi mà chết, buồn cười, quả thật quá mức đáng cười.

Vẻ mặt Vương Lâm vẫn cực kỳ bình tĩnh, lôi long bên dưới lập tức gầm khẽ rồi ngẩng đầu lên trời gầm rống. Những tiếng nổ khủng bố chợt vang lên, lôi long đập mạnh đầu xuống.

Một tiếng ầm kinh thiên lại vang lên, đại trận phòng hộ giống như vỏ trứng đã xuất hiện rất nhiều vết nứt, mơ hồ muốn tan vỡ.

Những âm thanh ầm ầm vang lên liên tục, lôi long giống như đã nổi giận, nó liên tục đập đầu xuống. Ngay cả thân thể lôi long cũng xoay chuyển, ngay cả phần đuôi cũng co rút lại.

Dứoi hàng loạt đòn tấn công kinh thiên động địa, trận pháp cũng không thể nào chịu đựng được. Một lát sau, khoảnh khắc khi đầu rồng tới một lần nữa thì vị trí tấn công đã ầm ầm tan vỡ, trận pháp tan rã hóa thành rất nhiều mảnh vỡ văng ra, một lỗ hổng khổng lồ được xé toạc ra.

Lôi long gầm rống, cái đầu đã đánh tan trận pháp không ngừng lại mà trực tiếp phóng qua lỗ hổng vào bên trong. Đầu rồng này quá lớn, khi phóng vào trận pháp thì lập tức làm cho tất cả tu sĩ Thiểm Lôi tộc phải vô thức lui người về phía sau.

Ánh mắt Tán Linh thượng nhân lóe lên, hắn theo sát lôi long tiến từng bước vào trong Thiểm Lôi tộc. Vẻ mặt hắn cực kỳ phức tạp đồng thời cũng bùng ra cái nhìn cừu hận, hắn lao ầm ầm về phía trước.

- Người này chỉ có tu vi Toái Niết nhưng không biết dùng phương pháp nào để bùng ra lực lượng Thiên Nhân Suy Kiếp.

- Chúng ta cùng nhau ra tay đánh chết hắn cho nhanh!

- Tu sĩ Thiên Nhân Đệ Tứ Suy mới chính là kẻ địch mạnh nhất, tất cả mau ngăn cản bước tiến của người này.

Trong Thiểm Lôi tộc có mười một người đạt đến THiên Nhân Suy kiếp, lúc này đã có bảy tu sĩ phóng về phía Tán Linh thượng nhân, người dẫn đầu đoàn người chính là một trong hai tu sĩ Thiên Nhân Đệ tứ Suy của Thiểm Lôi Tộc.

Những tên Thiên Nhân Suy Kiếp còn lại lập tức được một tu sĩ Thiên Nhân Đệ Tứ Suy khác mang theo phóng về phía Vương Lâm.

- Đã không còn đại trưởng lão thì Thiểm Lôi tộc các ngươi đừng hòng ngăn cản được bước tiến của ta!

Vương Lâm lắc đầu, hắn không muốn dây dưa với đám tu sĩ này, hắn muốn dùng tốc độ nhanh nhất đi hấp thụ sấm sét bất diệt.

Thân thể lôi long khẽ động làm toàn bộ cơ thể chui hẳn vào trong Thiểm Lôi tộc, nó xông thẳng về phía trước mang theo những tiếng nổ kinh thiên động địa. Lúc này vẻ mặt đám tu sĩ muốn ngăn cản Vương Lâm đều có biến đổi lớn, kẻ nào cũng vội vàng lui về phía sau.

- Đại trưởng lão sẽ trở về ngay thôi, chúng ta hãy xuất taonf lực ngăn cản bọn họ.

- Khi đại trưởng lão trở về thì hai tên này chắc chắn sẽ chết.

Ánh mắt đám tộc nhân Thiểm Lôi tộc trở nên đỏ bừng, ngay cả đám tu sĩ đang lui về phía sau cũng vọt hẳn tới , đã không còn quan tâm đến chuyện sống chết, thậm chí còn có kẻ tự bạo tộc ấn để ngăn cản đối phương.

Tất cả mọi thứ cũng chỉ vì đám tộc nhân THiểm Lôi tộc tuyệt đối không tin đại trưởng lão của bọn họ sẽ bại. Bọn họ tin đại trưởng lão sẽ chạy đến rất nhanh, nếu có đại trưởng lão thì Thiểm Lôi tộc sẽ không bao giờ sinh ra bất cứ điều gì.

Đại trưởng lão chính là cây trụ tinh thần của toàn bộ tộc nhân THiểm Lôi tộc.

Vương Lâm cười lạnh, khi lôi long bên dưới liên tục phóng về phía trước thì tay phải hắn vung lên và Côn Cực Tiên xuất hiện trong vùng tinh không Thiểm Lôi tộc. Côn Cực Tiên bùng ra những luồng kim quang vạn trượng, thân roi đang quấn quanh một tàn thần, chính là một nguyên thần đã bị hủy hoại và nó đúng là đại trưởng lão Thiểm Lôi tộc.

Chương 1359: Xuống Cho Ta

Kim quang bùng lên rực rõ lập tức hấp dẫn tất cả ánh mắt của đám tộc nhân Thiểm Lôi Tộc ở nơi đây, nhưng khi ánh mắt bọn họ rơi lên nguyên thần đang bị Côn Cực Tiên quấn quanh thì vẻ mặt lại biến đổi ầm ầm.

- Đại trưởng lão!

- Điều này…Điều này…Không thể nào! Sao đại trưởng lão lại bị người ta bắt được, chẳng lẽ có Đệ Tam Bộ đại năng ra tay?

- Người này…Người này nói đúng, đại trưởng lão đã tan vỡ thân thể, ngay cả nguyên thần cũng chuẩn bị tiêu tán chỉ còn một tàn thần!

- Rốt cuộc kẻ này là ai? Đại trưởng lão đã bại trong tay hắn, thánh lôi bất diệt cũng suy yếu, điều này… …

Những âm thanh xôn xao vang lên kinh thiên, đại trưởng lão là cây trụ tinh thần của toàn bộ Thiểm Lôi Tộc, là tổ tiên mà bọn họ xem như thần linh. Bọn họ đã không tin lời nói trước đó của Vương Lâm, nhưng khi nhìn thấy nguyên thần của đại trưởng lão nằm trong tay đối phương thì trong mắt lại bùng lên vẽ hãi hùng khó thể miêu tả.

Tất cả mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt, đối với tu sĩ Ngoại giới thì Vương Lâm ra tay cực kỳ độc ác và không chút lưu tình. Trước tiên hắn nói chuyện trưởng lão bị bắt bên ngoài đại trận phòng hộ, hắn biết uy nghiêm của đại trưởng lão thì những tộc nhân Thiểm Lôi Tộc sẽ không bao giờ tin, nhưng Vương Lâm lại dùng phương pháp này để chôn vùi niềm tin của đám người Thiểm Lôi Tộc.

Sau đó Vương Lâm pháp vỡ trận pháp, khoảnh khắc tâm thần đám người Thiểm Lôi Tộc trở nên hỗn loạn khi trận pháp phòng hộ bị phá vỡ thì Vương Lâm lập tức lấy Côn Cực Tiên ra. Đám người này chỉ cần nhìn thấy nguyên thần của đại trưởng lão thì giống như bị quật trúng một roi vô hình, lúc này giống như đã có một Côn Cực Tiên quấn quanh tâm thần của tất cả tộc nhân Thiểm Lôi Tộc đang nhìn thấy tình cảnh khủng bố trên.

Niềm tin của tất cả tộc Thiểm Lôi Tộc đã vỡ tan tành, đã hoàn toàn bùng phát. Loại biến đổi đột ngột này đã giống như những gì Vương Lâm dự đoán, đã làm cho Thiểm Lôi Tộc bùng lên đại loạn.

Khoảnh khắc khi tất cả tu sĩ Thiểm Lôi Tộc trở nên rối loạn vì sự xuất hiện của nguyên thần đại trưởng lão thì trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên sát khí, lôi long bên dưới lập tức phóng đi như tên bắn. Vương Lâm vung tay hay làm lóe lên huyết quang, huyết kiếm vô địch lập tức quét ngang tinh không, khoảnh khắc này thanh kiếm đã phóng về phía tên tu sĩ Thiên Nhân Đệ Tứ Suy ở phía trước.

Đây là kết quả mà Vương Lâm đã dự tính, lúc này huyết quang lóe lên, huyết kiếm dùng một loại tốc độ khó tưởng phóng đến. Khoảnh khắc khi tu sĩ Thiên Nhân Đệ Tứ Suy kịp phản ứng thì huyết kiếm đã xuyên ầm qua mi tâm.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên kinh thiên động địa làm cho tất cả tộc nhân Thiểm Lôi Tộc tỉnh táo trở lại, tình cảnh này không duy trì lâu nhưng cái giá phải trả lại quá đắt.

Trên mi tâm tu sĩ Thiên Nhân Đệ Tứ Suy lộ ra một lỗ hổng khủng bố, thân thể ầm ầm tan vỡ, nguyên thần gào thét phòng ra. Nhưng khoảnh khắc này huyết kiếm lại lóe lên và đuổi theo, sau đó đã trực tiếp xuyên qua nguyên thần một lần nữa.

Nếu bình thường ở vào tình cảnh không bị hỗn loạn tâm thần thì Vương Lâm muốn giết một người Thiên Nhân Đệ Tứ Suy, tuy cũng là tu lôi những cũng không khó, nhưng cũng không thể nào nhanh gọn như lúc này, đơn giản giết người chỉ trong nháy mắt.

Nếu tu sĩ này khốn tu lôi thì Vương Lâm muốn thắng được phải khổ chiến, dù sao thì lực lượng của hắn cũng chỉ có thể chiến thắng Thiên Nhân Đệ Tam Suy nhưng đối với Đệ Tứ Suy thì cực kỳ khó khăn.

Tình cảnh này xảy ra quá nhanh, khi đám người Thiểm Lôi Tộc còn chưa kịp tiếp nhận sự thật đại trưởng lão bị bắt thì Vương Lâm lại ra tay giết chết một tu sĩ Thiên Nhân Đệ Tứ Suy Thiểm Lôi Tộc trước mắt đám người.

Vẻ mặt Vương Lâm cực kỳ lạnh lùng, hắn không thèm quan tâm đến đám người lúc này. Lúc này huyết quang lại lóe lên bao quanh thân thể Vương Lâm, hắn giẫm chân trên lôi long rồi phóng về phía trước. Đám tu sĩ trước mặt lập tức hoảng sợ bỏ chạy, không kẻ nào dám đứng lại ngăn cản.

- Tâm thần đám người này đã loạn, Tán Linh đạo hữu, với tu vị của ngươi thì đã đủ.

Vương Lâm giẫm chân lên lôi long ầm ầm tiến về phía trước, hắn xuyên qua đám tộc nhân Thiểm Lôi Tộc phóng về thánh địa.

Thánh đại Thiểm Lôi Tộc ở giữa sáu tu chân tinh, lúc này Vương Lâm đến đây lần thức hai, trong mắt hắn bùng lên tinh quang. Kohảnh khắc khi tới gần thánh địa thì Vương Lâm lộ ra vẻ ngưng trọng, hắn khoanh chân ngồi trên đầu lôi long, hai tay bấm pháp quyết, tu vị toàn thân ầm ầm vận chuyển. Lúc này hắn vào lôi long bên dưới đã dung hợp lại với nhau, tuy hai mà một.

Khí ánh mắt Vương Lâm bùng lên sát khí thì lôi long bên dưới gầm lên những âm thanh kinh thiên động địa.

Lúc này bên ngoài thánh địa cũng có rất nhiều tu sĩ Thiểm Lôi Tộc, nhưng khoảnh khắc khi đám người nhìn thấy hình bóng khổng lồ trước mặt thì trở nên cực lỳ hoảng sợ, tất cả vội vàng rút lui về phía sau.

Những âm thanh ầm ầm vang lên khiếp sợ quỷ thần, lôi long phóng vào thánh địa rồi đâm sầm vào mặt trên của tầng phòng hộ.

Thánh đại chợt vang lên những tiếng nổ khủng bố, trân pháp phòng hộ bên trên bị tấn công dữ dội lập tức nổ ầm rồi tan vỡ hóa thành rất nhiều mảnh nhỏ, Lúc nào mặt đất thánh đại run rẩy dữ dội, những vùng biên giới lập tức tan vỡ hàng loạt hóa thành rất nhiều đá vụn tiêu tán trong tinh không.

Mảng địa lục thánh đại run rẩy dữ dội, mặt đất pháp ra những tiếng nổ ầm ầm giống như đang có đại long cày xới. Một khe nứt khổng lồ đột nhiên xuất hiện, những tiếng nổ dữ dội vang lên trong miếu thờ trên thánh địa Thiểm Lôi Tộc.

Luồng sấm sét bất diệt hàng lâm từ hư vô trong miếu thờ đã yếu đi rất nhiều, những khoảnh khắc khi lôi long dưới chân Vương Lâm đạp thẳng vào tầng phòng hộ thì bên trong luồng sấm sét bất diệt lập tức vang lên những âm thanh ầm ầm. Lúc này một luồng lực lượng sấm sét bùng ra dữ dội, miếu thờ lập tức nổ tung hóa thành rất nhiều mảnh vỡ văng ra khắp bốn phía.

Khi miếu thờ tan vỡ thì giống như luồng sấm sét đã biết được nguy hiểm. Dưới những tiếng sấm động ầm ầm, luồng sấm sét bất diệt lập tức co rút lại rồi từ trong thánh điện phóng lên, luồng sấm sét này nhanh chóng bay vào hư vô.

Từ xa nhìn lại thì rõ ràng đây chính là hư vô tinh không.

Khoảnh khắc này trong hư vô đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ, trong vòng xoáy là hàng loạt tia chớp xẹt qua lại và liên tục xoay chuyển. Luồng sấm sét bất diệt đang phóng về phía trung tâm của vòng xoáy này.

Khi nhìn thấy luồng sấm sét bất diệt muốn bỏ trốn, Vương Lâm lập tức đứng thẳng người trên đầu lôi long, hắn đạp mạnh chân và nhanh chóng bay lên. Lúc này hắn tiến ra ba bước rồi tiến gần đến sát bên luồng sấm sét bất diệt.

Vị trí mà Vương Lâm xuất hiện là ở bên dưới vòng xoáy khổng lồ, lúc này luồng sấm sét bất diệt đã có hơn phân nửa phóng vào trong vòng xoáy, sấm sét đang ầm ầm phóng vào và chỉ còn một nửa đang ở bên ngoài.

Vương Lâm cũng không cần do dự, hắn gầm khẽ một tiếng và hai tay vung lên một trảo về hư không phía trước. Lúc này hắn đã giữ chắt lấy luồng sấm sét bất diệt đang muốn bỏ chạy. Khoảnh khắc khi vương Lâm chụp được sấm sét bất diệt thì kéo mạnh xuống dưới.

- Xuống cho ta !

Những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mở hồ có tiếng gầm rống từ trong vòng xoáy truyền ra ngoài. Một luồng lực lượng khủng bố cũng bùng lên làm Vương Lâm phun ra một ngụm máu tươi, hắn sinh ra cảm giác không thể nào chống lại lực lượng bùng ra từ trong vòng xoáy.

Luồng sấm sét bất diệt dưới sự bảo về của lực lượng khủng bố trong vòng xoáy đã phóng vào bên trong thêm một phần. Lúc này phần còn lộ ra bên ngoài chỉ còn hơn mười trượng, thân thể Vương Lâm bị lực lượng khủng bố kéo ngược cũng giống như muốn tiến bào trong vòng xoáy.

Vẻ mặt Vương Lâm trở nên cực kỳ dữ tợn, hắn không tiếc bất kỳ cái giá nào mà ẩn giấu và chém giết, cuối cùng cùng với Tán Linh chém giết chết đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc, vì cái gì? Chính là vì muốn thôn phệ luồng sấm sét bất diệt của Thiểm Lôi Tộc. Lúc này chính là thời khắc cực kỳ quan trọng, luồng sấm sét bất diệt đang muốn trốn chạy.

Nếu luồng sấm sét bất diệt bỏ chạy ra ngoài tinh không thì Vương Lâm hoàn toàn có thể truy kích, nhưng tình cảnh trước mắt lại vượt ra khỏi sức tưởng tượng của hắn. Vòng xoáy trước mặt không biết thông đến nơi nào nhưng luồng khó tức từ trong bùng ta làm cho Vương Lâm cảm thấy cực kỳ xa lạ, hơn nữa còn làm hắn mơ hồ cảm thấy sợ hãi.

Loại cảm giác này làm cho da đầu Vương Lâm tê dại, giống như năm xưa Tán Linh Thượng Nhân lần đầu tiên phóng ra ngoài tinh không bảy trăm vạn thiên địa thấy được tiên giới.

- Sấm sét bất diệt là vật mà Vương Lâm ta thích, đừng hòng kẻ nào muốn tranh giành. Tiên đoạt ra giết tiên, thần đoạt ra sát thần !

Nghịch ý trong lòng Vương Lâm cũng giống như tất cả sinh linh trong bảy trăm vạn thiên địa vì tự do, vì sinh tồn mà sinh ra phản kháng. Lúc này hắn mặc kệ vòng xoáy đến từ phương nào, nhưng chỉ cần có ý muốn cướp đoạt vật của hắn thì sẽ tuyết đối không bỏ qua!

- Thân thể Cổ Thần, hiện cho ta !

Hai tay Vương Lâm cầm thật chặt luồng sấm sét bất diệt, những Cổ Thần tinh điểm trên mi tâm nhanh chóng xoay chuyển, trong cơ thể vang lên những tiếng nổ ầm ầm. Khoảnh khắc này thân thể hắn diên cuồng phóng to, nháy mắt đã hóa thành Cổ Thần ngàn trượng.

Cổ Thần ngàng trượng kinh thiên động đại, hai tay Vương Lâm cũng phóng lớn chỉ trong nháy mắt, đã to lớn đén mức vô hạn, máu huyết toàn thân lưu chuyển dữ dội, trái tim đập vang lên những tiếng khủng bố. Mỗi lần trái tim đập mạnh đều làm cho máu huyết chảy đi khắp toàn thân để đổi lấy lực lượng càng ngày càng mạnh.

Cổ Thần tinh điểm trên mi tâm vương Lâm cũng xoay chuyển trở thành gió bão, lúc lượng Cổ Thần từ mỗi thớ thịt, mỗi tấc xương trong cơ thể tuôn ta ầm ầm giống như bên trong bùng lên một buồng gió bão không thể miêu ra.

Luồng gió bão này và nhịp tim của Vương Lâm dung hợp lại với nhau tạo thành một tiếng rống kinh thiên động đại. Tiếng rống này đã hóa thành một lực lượng bùng phát khủng bố phóng thẳng về phía tay, toàn thân Vương Lâm nổi lên gân xanh, gương mặt trở nên cực kỳ dữ tợn, hắn lại kéo xuống dưới thật mạnh.

- Xuống!

Những tiếng nổ ầm ầm lại vang vọng, Vương Lâm gầm lên và lui mạnh xuống dưới, hai tay cầm chặt lấy luồng sấm sét bất diệt. Lúc này luồng sấm sét đã bị Vương Lâm kéo ra khỏi vòng xoáy trăm trượng.

Từ trong võng xoáy đột nhiên bùng ra một lực lượng sấm sét giống như cố gắng giựt ngược trở lại, lúc lượng bày bắt đầu tranh đoạt với Vương Lâm.

- Không bao giờ được tranh đoạt vật của Vương mỗ !

Vẻ mặt Vương Lâm trở nên cực kỳ dữ tợn, mỗi một khối máu thịt toàn thân đều chuyển động, trái tim đập mạnh lên kinh thiên động đại, tinh điểm xoay tròn trên mi tâm. Lúc này mắt thường đã không nhìn thấy rõ ràng, ngay cả dùng thần thức cũng không thể nào phát hiện được.

Một luồng sức mạnh còn mạnh hơn cả Cổ Thần từ trong thân thể Vương Lâm bùng ra, một tiếng gầm giận dữ lại vang lên và hắn lại kéo mạnh xuống. Thiên địa ầm ầm rách toạc, trong vòng xoáy khổng lồ mơ hồ truyền ra tiếng gào cực kỳ tức giận.

Dưới lực kéo của Vương Lâm thì luồng sấm sét bất diệt lại bị kéo ra vài trăm trượng.

Tình cảnh này làm cho tất cả tu sĩ Thiểm Lôi Tộc ở bốn phía phải trợn mắt há mồm.

- Ngươi hãy buông ra ngay, sấm sét này không phải thứ của một người, nếu vẫn còn ngoan cố thì ra sẽ giết chết người !

Một âm thanh rầu rĩ từ trong vòng xoáy ầm ầm truyền ra, khi rơi vào tinh không thì kập tức làm cho toàn bộ Thái Cổ Tinh Thần phải chấn động.

Khoảnh khắc này có rất nhiều người trong Thái Cổ Tinh Thần nghe thấy rất rõ ràng.

Trong tộc Tam Ti , trên Lam sơn, Lý Thiến Mai dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn về phương xa, chốc chốc trong mắt lại bùng lên vẻ mê man và vùng vẫy, hình như…Có một ký ức nào đó nàng không thể nào quên đang chậm rãi thức tỉnh.

Lam Mộng Đạo Tôn bên cạnh Lý Thiến Mai khẽ than một tiếng, lão không tiếp tục đánh đàn cổ mà ngẩng đầu muốn nói gì đó. Đúng lúc này vẻ mặt hắn đột nhiên có biến đổi lớn, cơ thể chợt lóe và lập tức phóng từ trong phòng lên bầu trời. Lão ngẩng đầu, hai mắt bùng lên hàn quang nhìn chằm chằm vào tinh không vô tận.

Chương 1360: Sứ Giả Thiên Đạo Xuất Hiện

- Dấu hiệu ở Viễn Cổ Tiên Phi lại xuất hiện một lần nữa.

Vẻ mặt Lâm Mộng Đạo Tôn trở nên cực kỳ âm trầm, hắn nhìn lên bầu trời, ánh mắt giống như có thể xuyên thấu cả hư vô.

Khoảnh khắc này không phải chỉ có Lâm Đạo Tôn mà tất cả vẻ mặt những tu sĩ Đệ Tam Bộ đại năng trong Thái Cổ Tinh Thần cũng biến đổi lớn, tất cả đều ngẩng đầu nhìn lên tinh không, vẻ mặt cực kỳ âm trầm.

Trong một bộ phận ở Viễn Cổ Tiên Vực tồn tại trong Thái Cổ Tinh Thần, chỗ nàu có rất ít người biết đến, lúc này trong Viễn Cổ Tiên Vựcc cũng có vài cô gái mở bừng hai mắt ra từ trong tĩnh tọa, tất cả đều nhìn lên trên.

Trong một Man Hoang địa lúc trong Thái Cổ Tinh Thần có một hình bóng khổng lồ đang phóng đi như tên bắn, hình bóng này kinh thiên động địa, đó chính là Thác Sâm. Lúc này hai mắt hắn đỏ bừng lên, tay phải điên cuồng đánh lên mi tâm, những tiếng nổ ầm ầm vang vọng.

- Muốn bản thần làm nô lệ sao? Ngươi nằm mơ! Bản thần là tồn tại cao quý nhất trong vạn sinh linh, người chỉ là một tu sĩ bình thường mà dám bắt bản thần làm nô lệ, muốn đoạt hồn phách của ta, cút ra cho ta!

Trong mắt Thác Sâm bùng lên vẻ điên cuồng, trong tiếng gầm rống cũng vàn lên sự điên cuồng.

Đột nhiên thân thể Thác Sâm chấn động, tất cả đọng tác đều khựng lại, hắn ngẩng đầu lên thật mạnh, hai mắt đỏ hồng nhìn chằm chằm vào tinh không trước mặt.

- Khí tức của người cùng tộc, khí tức này cực kỳ quen thuộc, rất quen thuộc, ta mơ hồ nhận ra được hắn! Không, Đồ Ti biết hắn.

Khi âm thanh kia vang lên trong tai Vương Lâm thì giống như tiếng sấm động. Nhưng hai tay hắn vẫn giữ chặt lấy luồng sấm sét bất diệt. Hắn không những chẳng buông ra mà ngược lại khi âm thanh kia xuất hiện thì kéo mạnh xuống dưới.

- Nược cười, ngươi có thể làm cho Vương mỗ buông tay ra sao? Ta không cần biết người là ai, luồng sấm sét bất diệt này là của ta, là vật cả ta, nếu ngươi còn hung hăng thì đừng trách Vương mỗ tàn nhẫn.

Âm thanh trong vòng xoáy lại hóa thành tiếng gầm cực kỳ tức giận, giống như muốn chống lại lời nói của Vương Lâm, làm cho tồn tại thần bí kia bùng lên lửa giận. Lúc này tinh không vang lên những tiếng nổ ầm ầm, những luồng sấm sét điên cuồng xẹt qua lại trong vòng xoáy giống như mơ hồ có một lực lượng từ trong đó phóng ra.

Vương Lâm rõ ràng cảm nhận được lửa giận bùng ra trong vòng xoáy, trong mắt hắn bùng lên cái nhìn lạnh lùng.

- Lửa giận sao? Nếu hỏa bản nguyên của ta đại thành thì lúc này dù có lửa giận hoảng sợ quỷ thần cũng vẫn có thể làm cho nó cắn trả lại người, không chết cũng trọng thương.

Hai tay Vương Lâm nắm chặt lấy luồng sấm sét bất diệt, hắn cũng không có dấu hiệu ngừng lại mà lực lượng Cổ Thần bùng ra khắp toàn thân rồi điên cuồng kéo luồng sấm sét bất diệt xuống dưới. Lúc này luồng sấm sét bất diệt phóng và trong vòng xoáy đã sắp bị hắn lôi ra toàn bộ.

Vòng xoáy càng gầm rống dữ dội, dù cũng đã bị xé rách nhưng rõ ràng không thể nào chống lại lực lượng Cổ Thần khắp toàn thân Vương Lâm.

- Phản không diệt đạo, dư nghiệt đời sau của bộ tộc Cổ Thần bị tinh không trừng phạt, nếu không phải trên người ngươi có khí tức mà ra rất quen thuộc thì đã sớm giết chết người. Nếu lúc này người đã muốn chết thì ra sẽ thành toàn cho!

Khoảnh khắc khi những âm thanh ầm ầm như thiên uy từ trong vòng xoáy truyền ra thì trung tâm vòng xoáy khổng lồ lập tức tan vỡ, từng luồng khí đen từ trong phóng ra rồi hóa thành hai bàn tay khổng lồ, sau đó lại xé mạnh về hai bên

Những tiếng nổ trở nên vang vọng, vòng xoáy đột nhiên bị hai bàn tay xé thành một khe nứt. Khi khe nứt này xuất hiện thì bên trong có màu đen kịt, căn bản không thể thấy được bất cứ thứ gì. Nhưng trong không gian đen đó lại có một cành tay khổng lồ ầm ầm duỗi ra.

Cánh tay này vừa mới xuất hiện lập tức làm cho tinh không vỡ tan ầm ầm, giống như nó không nên xuất hiện tại thế giới này. Khoảnh khắc khi cánh tay phóng xuống thì toàn thân Vương Lâm giống như bị sét đánh, hai mắt đỏ bừng trong khoảnh khắc, hắn mơ hồ nhận ra nó.

Vương Lâm nhận ra cánh tay này vì trước đây rất lâu, hơn một ngàn năm trước hắn đã từng gặp được nó, đã từng chiến thắng một lần, tình cảnh đó làm cho cả đời hắn khó quên.

Khi đó Vương Lâm không biết bất cứ điều gì về tu đạo, về những bí ẩn Nội giới và Ngoại giới, lúc đó hắn cực kỳ mơ hồ. Nhưng lúc này sau khi trỉa qua quá nhiều chuyện, đã trải qua hơn nghìn năm, mỗi lần hắn nhớ lại tình cảnh năm xưa thì đều trấn động tâm thần.

Một luồng ý niệm điên cuồng ầm ầm bùng ra từ trong thân thể Vương Lâm, hắn nhìn chằm chằm vào cánh tay rồi phát ra một âm thanh cực kỳ thê lương:

- Chính là các người! Năm xưa cướp đi hồn phách của Uyển Nhi trong tay ra, chính là các người! Sứ giả thiên đạo!

Giọng nói của Vương Lâm cực kỳ thê lương, nhưng lúc này hai mắt hắn bùng lên vẻ điên cuồng giống như mãnh thú làm tất cả những người nhìn thấy phải chấn động tâm thần.

Trong vòng xoáy truyền ra một tiếng hừ lạnh, cánh tay ầm ầm rơi xuống phóng về phía Vương Lâm. Lúc này cánh tay được bao phủ trong sấm sét, trong hàng loạt tia chớp, giống như cánh tay này chính là một luồng sấm sét.

Lúc này cánh tay hàng lâm ầm ầm, chỉ trong thời gian cực ngắn đã phóng đến Vương Lâm, cánh tay che cả bầu trời rồi vung lên một trảo cực mạnh.

Lúc này hai tay Vương Lâm đang nắm chặt đột nhiên buông tay ra, hắn buông luồng sấm sét bất diệt ra rồi phóng thẳng về phía cánh tay khổng lồ.

Khi tiến về phía trước thì lực lượng Cổ Thần khắp toàn thân bùng ra ầm ầm, tu vi trong cơ thể điên cuồng thiêu đốt. Lúc này sau lưng hắn lập tức xuất hiện một hư anh Cổ Thần khổng lồ kinh thiên động địa, bùng ra một luồng uy áp không thể nào tưởng tượng nổi.

- Đây…Đây là Đồ Ti!

Trong vòng xoáy đột nhiên truyền ra âm thanh khiếp sợ.

- Hỏa!

Trong mắt Vương Lâm bùng lên vẻ điên cuồng khó thể miêu ra, tay trái đột nhiên vung lên, mắt trái lập tức lóe lên ngọn lửa lam sắc. Khoảnh khắc này lửa bùng ra bao phủ khắp toàn thân, một Chu Tước lam sắc cũng đột nhiên huyễn hóa thành hình phát ra một tiếng hót vang dội.

Khoảnh khắc khi Chu Tước cất vang tiếng hót thì lửa nhanh chóng bùng ra, chỉ sau khoảnh khắc đã bao phủ phạm vi vô tận, lam quang lóe lên dữ dội.

Hỏa Lên Thành Phiến!

- Chiến!

Tiếng rống khổng lồ của Vương Lâm lập tức làm cho huyết quang lóe lên, huyết kiếm trực tiếp xuất hiện. Chỉ khoảnh khắc huyết kiếm đã phóng ra hoán thành trăm trượng rồi được Vương Lâm chụp vào trong tay.

Khoảnh khắc khi Vương Lâm nắm chặt lấy huyết kiếm thì hư ảnh Cổ Thần phía sau cũng nâng tay phải lên. Dưới những âm thanh ầm ầm, trong tay phải hư ảnh Cổ Thần cũng lóe lên huyết quanh, một thanh huyết kiếm hư ảo mấy ngàn trượng xuất hiện trong nháy mắt.

Khoảnh khắc này toàn bộ lực lượng Cổ Thần trong thân thể Vương Lâm đều dồn lên tay phải, đề tuôn vào trong huyết kiếm, bên ngoài cơ thể hắn được bao phủ trong ngọn lửa lam sắc vô tận,. Lúc này tất cả đều co rút lại và dung nhập vào trong huyết kiếm, ngay cả chu tước lam sắc cũng hót lên vang dội và trở thành một bộ phận của huyết kiếm.

Đúng lúc này, lôi long khổng lồ gầm rống rồi âm ầm chui vào trong cơ thể Vương Lâm. Cơ thể hắn đã giống như một hắc động, khoảnh khắc khi hấp thu lôi long khổng lồ thì điên cuồng dung nhập vào trong huyết kiếm.

Lôi và hỏa dung hợp lại với nhau, lực lượng Cổ Thần bùng ra, hơn nữa quy tắc tinh trên mi tâm Vương Lâm cũng xoay chuyển, chiến ý bùng lên ngập trời. Tất cả mọi thức làm cho khoảnh khắc khi cánh tay chộp tới thì Vương Lâm chém mạnh về phía trước.

Thiên địa vang lên những tiếng nổ ầm ầm, một con sóng dao động không thể miêu tả điên cuồng phóng đi ầm ầm về bốn phía. Lúc này thánh đại bên dưới lập tức tan vỡ hóa thành rất nhiều mảnh nhỏ. Mười sáu tu chân tinh ở phương xa cũng giống như bị người ta đẩy mạnh dưới lực trùng kích, tất cả đều bị đẩy đi dưới những âm thanh ầm ầm, đã hoàn toàn thay đổi quỹ tích.

Một kiếm của Vương Lâm là chém thiên!

Huyết quang bùng lên cực kỳ rực rỗ và trở thành luồng hào quang duy nhất trong tinh không. Huyết quang quét ngang, cánh tay muống chộp lấy Vương Lâm đột nhiên run lên, những ngón tay hơi run, một vệt máu đột nhiên xuất hiện trên cổ tay.

Một kiếm quét ngang lập tức làm cho bàn tay đứt lìa và rơi xuống ầm ầm, máu tươi phun ra xối xả.

Một tiếng kêu thảm thiết đột nhiên truyền ra từ trong vòng xoáy, cánh tay nhanh chóng rụt trở lại. Nhưng khoảnh khắc khi cánh tay rút vào trong vòng xoáy thì xu thế huyết kiếm chém xuống lại không tiêu rán mà lại vùng lên, huyết kiêm phóng thẳng về phía vòng xoáy.

Một kiếm phòng tới làm vòng xoáy bùng lên những tiếng nổ ầm ầm nhưng lại không chút tổn thương, quá trình xoay chuyển của vòng xoáy trở nên nhanh chóng hơn giống như bị lực lượng đạp vào tạo thành một vệt lõm thật sâu. Cánh tay bị chặt đứt, bàn tay lập tức được thu hồi vào trong vòng xoáy và biến mất giữa tinh không giống như chưa từng được xuất hiện.

Khoảnh khắc khi vòng xoáy sắp tiên tán thì Vương Lâm tiến lên một bước, hắn cầm huyết kiếm, ánh mắt đỏ bừng lên phóng vào vòng xoáy. Hắn lại chém xuống một lần nữa, huyết kiếm cực kỳ khủng bố nhưng dù vũng vẫy điên cuồng cỡ nào cũng không thể làm vòng xoáy suy chuyển.

Vương Lâm trơ mắt nhìn vòng xoáy chậm rãi tiêu tán, từ trong truyền ra tiếng gào thét và rống giận.

- Sao người lại có được thanh kiếm này, thanh kiếm này… …

Âm thang này chậm rãi tiêu tán theo vòng xoáy, một kiếm cuối cùng của Vương Lâm đã ầm ầm rơi vào địa phương vòng xoáy biến mất, hắn chém vào tinh không.

- Ta không cần biết các người là ai và đến từ đâu, sớm muộn gì cũng có một ngày Vương Lâm ta phá vỡ thiên địa phóng lên ,đám người năm xưa cướp lấy linh hồn hiền thê của ta, để nàng rơi vào tình cảnh như vậy, thù này không thể đội trời chung!

Vẻ mặt của Cương Lâm cực kỳ dữ tợn, đây chính thức là lần phẫn nộ và điên cuồng đầu tiên kể từ khi hắn tiến vào trong Thái Cổ Tinh Thần.

Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức làm cho người ta hầu như không kịp phản ứng, nhanh đến mức dù là luồng sấm sét bất diệt cũng không kịp chui vào trong vòng xoáy. Tất cả đột nhiên chấm dứt, vòng xoáy tiêu tán trong tinh không để lại luồng sấm sét bất diệt không biết nên chạy đi đâu.

Vương Lâm xoay mạnh người lại, hắn nhìn chằm chằm vào luồng sấm sét bất diệt. Sau khi luồng sấm sét bất diệt này bị trường kiếm bảy thước đánh cho trọng thương trong bảy trăm vạn thiên địa thì lúc này đã cực kỳ suy yếu, hơn nữa trước đó Vương Lâm nổi điên cũng ảnh hưởng đến nó. Khoảnh khắc này hắn nhìn về phía luồng sấm sét bất diệt làm cho nó nanh chóng lui về phía sau giống như có được thần trí.

- Ngươi chạy đi đâu được?

Vương Lâm vẫn còn bùng ra sát khí, hắn tiến lên một bước Súc Địa Thành Thốn rồi đột nhiên xuất hiện trước mặt luồng sấm sét bất diệt, tay phải hắn vung về phía trước một trảo.

Trong luồng sấm sét bất diệt vang lên những tiếng nổ ầm ầm, nó không còn bỏ chạy mà phóng về phía Vương Lâm tấn công. Nhưng khoảnh khắc khi nó tiến đến thì Vương Lâm đã dùng tay phải chụp được, sấm sét vùng vẫy điên cuồng nhưng Vương Lâm lập tức há miệng nuốt vào.

Chỉ sau khoảnh khắc thì sấm sét đã bị hắn nuốt vào trong miệng

- Luyện hóa luồng sấm sét này, luyện hóa hồn phách tám con Thái Cổ Lôi Long, vơ vét những minh ngộ về sấm sét trong nguyên thần đại trưởng lão thì lôi bản nguyên của ta sẽ đại thành! Tu vi tăng mạnh!

Chương 1361: Thời Gian Yên Bình.

Những đo thành nơi đây cực kỳ khổng lồ, dân cư dày đặc, đây là hướng tây và cũng là chỗ dân cư tập trung. Vương Lâm phóng về phía trước vượt qua ba địa phương còn lại, hắn nhìn và thấy, dần dần hắn biết được thế gian này thực sự dùng ngân lượng giống như trên Chu Tước Tinh.

Nơi đây có một vật được gọi là Phàn Tinh, phân biệt theo độ lớn nhỏ, và đây chính là bật được thay thế cho ngân lượng

Loại Phàn Tinh này không có tác dụng gì đối với tu sĩ, nhưng vì cực kỳ sáng, hơn nữa sản lượng cũng không có nhiều lắm nên có thể dùng làm tiền để giao dịch. Với tu vi của Vương Lâm thì muốn có được Phàn Tinh là một chuyện cực kỳ dễ dàng.

Lúc này Vương Lâm đang ở trong một đô thành, nguyên thần được chia ra một phần nhỏ để theo hai chân dung nhập vào trong lòng đất. Sau khi quyét nhanh một vòng, dưới tình huống không có bất kỳ người nào phát hiện, hắn lập tức tìm được một mỏ Phàn Tinh dưới lòng đất.

Vương Lâm khẽ thu lấy một phần Phàn Tinh để luyện hóa. Khi nguyên thần quay trở về cơ thể thì trong không gian trữ vật của Vương Lâm đã có rất nhiều Phàn Tinh.

Khi Vương Lâm đi dạo trong thành trì thì không sử dụng thần thông, dần dần đi tới thành tây. Khi đưa mắt nhìn thấy nhà cửa nơi đây cực kỳ chen chúc, đường đi cũng rất xấu, ngay cả nhà cửa cũng chưa được tu sửa, một số cực kỳ bẩn thỉu.

Nhưng chỉ có một điều kỳ dị chính là hầu như tất cả căn nhà đều treo một xâu lá cây dưới mái hiên, rõ ràng là một tập tục kỳ dị ở nơi đây.

Những người đi trên đường cũng ăn mặc quần áo rất mộc mạc, đều đi lại rất vội vàng.

Vương Lâm đi vào cũng không làm cho người xung quanh phải chú ý, hắn tìm kiếm một lúc thì dễ dàng tìm ra một nơi yên chuyên bán nhà. Hắn chọn một địa phương đông dân cư nhất, sau đó mua một căn nhà.

Ngôi nhà này ở giữa một con đường, ngoài cửa có cây đại thụ, dưới mái hiên bày mặt quá, ngoài bán mì còn có rượu gạo. Những người nghèo khổ thường không thể đến tửu điếm, vì vậy đến nơi này ăn xong thì uống chút rượu gạo để lấp đầy bụng.

Lúc này đã là hoàng hôn, sắc trời hơi tối, cũng đúng là bữa cơm tối. Mỗi nhà ở đại phương này đều khá ồn ào, vài nhà hàng xóm ngồi lại nói chuyện to nhỏ với nhau, cũng có một vài đứa trẻ đang chơi đùa, cầm những hòn đá nhỏ ném đi.

Vương Lâm ngồi trong căn nhà của mình, hắn mỉm cười nhìn tất cả tình cảnh đang vận chuyển trước mặt. Sau khi hắn mua nhà thì có một vài hàng xóm đến nói chuyện, đối với những người phàm nhân lúc nào cũng chất phác thì Vương Lâm cực kỳ ôn hòa. Sau khi nói chuyện, những người hàng xóm xung quanh biết được Vương Lâm là một học trò tới đây thi, vì không có tiền ở trong khách điếm nên thuê nhà ở đây đọc sách đợi kỳ thi sang năm.

Khi sắc trời dần tối thì khói bếp cũng lơ đãng bay lên, những người đàn ông sau khi trả qua một ngày làm việc mệt mỏi đang nói chuyện cũng lục đục trở về nhà, dần dần bốn phía cũng yên tĩnh trở lại.

Màn đêm dần buông xuống ánh trăng mờ cũng dần xuất hiện, lão già chủ quán than trước cổng thôn lưng đã còng đang đưa mắt nhìn hai tiểu nhị thu dọn đồ đạc, chuẩn bị dọn quán rời đi. Lão cầm tẩu thuốc trong ta, sau khi hít vào một hơi thì chuyển mắt nhìn về phía Vương Lâm đang ngẩng đầu nhìn trời cách đó không xa. Lúc này lão cầm bầu rượu bên cạnh đi về phía Vương Lâm.

- Chàng trai trẻ, đêm rất lạnh đấy, bình rượu gạo này cho cậu, uống vào để thân thể ấm áp mà đọc sách. Sau này nếu có ngày nổi danh thì đến cho ta chút tiền thưởng là được.

Lão già cười rất tươi rồi ném bình rượu sang cho Vương Lâm, lão xoay người dẫn hai tiểu nhị rời khỏi quán.

Vương Lâm cầm lấy bầu rượu gạo rồi nhìn vào bên trong, bên trong vẫn con hơn phân nửa. Hắn nở nụ cười thoáng nhìn về phía lão già bỏ đi mà trong lòng cảm thấy rất yên ắng. Thực tế nếu so sáng với tu chân giới thối nát thì Vương Lâm thích cuộc sống này hơn.

Ánh trăng dần trở nên sáng, gió lạnh cũng chậm rãi thổi nến, những tiếng rít nhỏ khẽ vang vọng trong gió. Lúc này gió thổi qua mái hiên làm cho những xâu lá đang treo bên dưới phát ra những tiếng xào xạc rồi lay động qua lại.

Luồng gió này rất lạnh đặc biệt là thổi đi dưới ánh trăng càng bùng lên ý lạnh. Một vài hòn đá nhỏ bị thổi lăn đi, bụi đất cũng bốc lên che phủ ánh mắt giống như đang đi trong sương mù.

Từng nhà bắt đầu lên đèn trong bóng đêm, ánh đèn dầu từ trong những ăn nhà chiếu ra leo lắt trong ánh trăng làm người ta sinh ra rất nhiều cảm xúc. Vương Lâm cầm bầu rượu đứng thẳng người lên, hắn lặng lẽ nhìn qua tất cả tình cảnh khắp bốn phía, sau đó lại xoay người đi vào nhà.

Căn nhà này rất đơn sơ nhưng lại cực kỳ sạch sẽ, sau khi đóng cửa lại thì những tiếng gió rít bên ngoài giống như đã bị ngăn cách ở hai thế giới khác biệt, hầu như đã không còn nghe thấy tiếng gió.

Vương Lâm thắp một ngọn đèn đầu, ánh sáng bập bùng cũng làm cho căn nhà trở nên ấm áp hơn, bóng đêm trước đó đã bị đẩy lùi vào những góc tối

- Ở đây làm cho tâm tình trở nên tĩnh lặng… …

Vương Lâm đặt bầu rượu bên cạnh ngọn đèn, hắng khoanh chân ngồi một bên rồi nhắm ămts bế công.

Khoảnh khắc khi hai mắt nhắm lại, nguyên thần trong cở thể Vương Lâm nhanh chóng xoay chuyển và phóng ra những luồng nguyên lực khủng bố. Nguyên thần liên tục va chạm vào nhau như sóng dữ bùng lên ngập trời nhưng bên ngoài lại không thể nghe thấy và phát hiện được. Vương Lâm bình tĩnh ngồi xuống dưới ánh đèn dầu, gió nhẹ liên tục thổi qua.

Lúc này cái bóng của Vương Lâm dưới đất cũng trở nên lay động.

Trong tâm thần Vương Lâm đã xuất hiện một tình cảnh kinh thiên, tám con Thái Cổ Lôi Long gầm lên tức giận, chúng vùng vẫy muốn phá tan nguyên thần phóng ra ngoài. Nhưng đối với tám con Thái Cổ Lôi Long này thì nguyên thần Vương Lâm giống như một lao ngục, dù chúng tấn công thế nào thì cũng không chút rung chuyển.

Muốn luyện hóa và hấp thu linh hồn tám con Thái Cổ Lôi Long này, dù với tu vi như Vương Lâm cũng không phải chuyện dễ, hắn cần phải tế luyện liên tục. Nhưng cũng may mà trong nguyên thần của hắn ngoài lôi bản nguyên thì vẫn còn hỏa bản nguyên.

Vì vậy khi tám con Thái Cổ Lôi Long liên tục vùng vẫy trong nguyên thần thì lập tức có biển lửa lam sắc bùng ra bao phủ tất cả, tám con Thái Cổ Lôi Long cũng bị bao quanh, sau đó lại bắt đầu quá trình thiêu đốt luyện hóa điên cuồng.

Hư ảnh chu tước lóe lên trong biển lửa lam sắc, chu tước liên tục bay vòng quanh tám con Thái Cổ Lôi Long, chốc chốc nó lại phun ra một số lượng cực lớn, gia tăng quá hỏa lực luyện hóa.

Nguyên thần Vương Lâm cũng do nửa con Thái Cổ Lôi Long tạo thành, lúc này trong biển lửa luyện hóa cũng có sấm sét bùng ra bao phủ nguyên thần và hóa thành con lôi long thứ chính. Lôi mlong này phóng đi nhìn chằm chằm vào tám con Thái Cổ Lôi Long đang bị luyện hóa, nó đang chờ đợi cơ hội thôn phệ.

Thời gian chậm rãi trôi qua, tám con Thái Cổ Lôi Long liên tục phát ra những tiếng gầm thảm thiết trong ngọn lửa màu lam. Những tiếng rống hoàn toàn bị ngăn cách trong nguyên thần, ngăn cách trong thân thể Vương Lâm, không có bất kỳ âm thanh nào được truyền ra ngoài.

Trong nhà Vương Lâm và bên ngoài vẫn là một vùng yên tĩnh không có bất kỳ âm thanh nào. Khi đêm khuya đến, ngọn đèn dầu trong những căn nhà cũng dần được tắt đi, cuối cùng đưa mắt nhìn lại toàn bộ thành tây chỉ còn rải rác vài ngọn đèn dầu, tất cả không gian còn lại đều là một vùng đen kịt.

Những âm thanh “cóc cóc” mơ hồ từ ngoài đường truyền đến, dần dần giọng nói của người gõ mõ cầm canh phá tan không gian yên tĩnh, nhưng cũng không quá mức chói tai ngược lại còn có cảm giác dung nhập vào không gian yên tĩnh.

- Đêm khuya lạnh lẽo, tắt đèn đóng của… …

Giọng nói này chậm rãi đi xa, bên ngoài lại khôi phúc lại sự yên tĩnh.

Nhưng khoảnh khắc khi người gõ mõ đi xa, Vương Lâm đang khoanh chân ngồi trong phòng lại mở mắt ra thật mạnh, bên trong lóe lên tinh quanh. Hắn vung tay một trảo tay phải lên hư không, bầu rượu trên bàn laạp tức bay đến bị hắn nắm chặt trong tay đặt lên miệng, sau đó uống vào một ngụm lớn.

Rượu cay xè rơi vào trong bụng lập tức cảm giắc được luồng hơi nóng bùng ra khắp toàn thân, cảm giác cay nồng bùng len, Vương Lâm tiếp tục hnắm mắt. Lúc này nguyên lực vận chuyển, rượu trong bụng dưới giống như bị thiêu đốt mà ầm ầm bùng lên làm trong cơ thể Vương Lâm sinh ra rất nhiều lực lượng ngọn lửa.

Tât cả lực lượng ngọn lửa đều tuôn vào nguyên thần làm cho biển lửa lam sắc càng thêm kịch liệt, đồng thời cũng bùng lên ngập trời, rượu uống vào trong cơ thể giống như bị loại bổ những chấp hỗn tạp mà chỉ con lại tinh hoa. Lúc này hơi rượu được cuốn vào trong nguyên thần Vương Lâm hóa thành một cơn mưa xối xả, tất cả đều rơi lên biển lửa.

Khoảnh khắc này biển lủa ầm ầm bùng nổ, mức độ ngày càng trở nên dữ dội, bắt đầu triển khai sự thiêu đốt điên cuồng. Lúc này nhiệt độ tăng mạnh, ngọn lửa ầm ầm bùng lên lập tức làm cho một trong tám con Thái Cổ Lôi Long gầm lên thê lương.

Thân thể Thái Cổ Lôi Long này trở nên run rẩy, toàn thân bị ngọn lửa thiêu đốt đột nhiên tan vỡ. Nhưng khoảnh khắc khi tan vỡ thì nguyên thần Vương Lâm hóa thành Thái Cổ Lôi Long thứ chính đang vòng quanh bên ngoài chờ cơ hội trực tiếp phóng vào, nó dùng tốc độ như sấm sét khẽ hút.

Thái Cổ Lôi Long đang tan vỡ giống như mất đi tất cả lực lượng phản kháng, đã hoàn toàn bị Vương Lâm luyện hóa, đã trở thành một bộ phận không thể cách ly của chính mình.

Vương Lâm vẫn ngồi trong nhà, hắn khoanh chân ngồi mà vẻ mặt hơi đỏ giống như vừa ăn vào vật gì đó cực bổ. Dù hắn nhắm mắt nhưng trên mi tâm lại mơ hồ có tia chớp bùng lên, đang nhanh chóng tăng mạnh.

Trong nhà rất yên tĩnh, ngọn đền dầu trên bàn lại bập bùng dữ dội làm cho cái bóng của Vương Lâm rung chuyển trở nên vặn vẹo. Một lát sau, ánh đèn dầu vang lên một tiếng phụt và vụt tắt, cả căn phòng lập tức trở nên đen kịt, lập tức giống hệt như bầu không gian bên ngoài.

Chỉ có ký hiệu tia chớp trên mi tâm Vương Lâm vẫn đang bùng ra những luồng sáng yếu ớt… …

Tám con Thái Cổ Lôi Long trong nguyên thần Vương Lâm chỉ còn lại bảy, tất cả đều đang điên cuồng giãy dụa và gầm rống trong biển lủa ngập trời. Nhưng ngọn lủa này nhiệt độ khủng bố có thể luyện hóa tất cả mọi vật trong thiên địa, tám phần phân tán trước đó đã thay đôi chỉ còn lại bảy phần, như vậy ngọn lửa trên thân đám Thái Cổ Lôi Long còn lại đã hùng mạnh hơn trước kia rất nhiều.

Dưới ánh lủa thiêu đốtm đám lôi long kia lại gầm lên những tiếng thảm thiết. Một lúc sau lại có một Thái Cổ Lôi Long ầm ầm tan vỡ, lại bị nguyên thần hóa thành Thái Cổ Lôi Long của Vương Lâm thôn phệ.

Lúc này nguyên thần Vương Lâm trở nên cực kỳ hưng phấn, nguyên thần Thái Cổ Lôi Long phóng thẳng đến gần sáu con còn lại, dựa vào biển ngập trời mà điên cuồng triển khai thế tấn công và thôn phệ.

Đêm dần trôi, những luồng sáng vòa buổi bình minh đã làm cho thành trì thức tỉnh sau một con mê dài. Nhưng ánh mặt trời buổi bình minh lại đến hơi chậm, đồng thời lại bị những đám mây đen cực kỳ nặng nề chia cắt, làm cho mặt đất cũng trở nên lờ mờ.

Hàng loạt tiếng sấm rầu rĩ từ trong mây vang ra, nhưng đột nhiên có một cơn mưa lớn rơi xuống.

Vương Lâm đang ngồi khoanh chân đột nhiên mở bừng mắt.

- Tám Thái Cổ Lôi Long đã bị Vương Lâm ta thôn phệ và dung hợp hết bảy, lúc này chỉ còn lại một con cuối cùng.

Trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên tinh quang.

Chương 1362: Thái Cổ Tinh Thần Lệnh.

Mây đen cuồn cuộn che kín bầu trời, tất cả ánh mặt trời đều dung nhập vào trong những hạt mưa, lúc này mưa rơi xuống đất ào ào, mưa tằm tã. Những âm thanh ào ào giống như vạn mã bôn đăng, mưa rơi lên nóc nhà, rơi xuống mặt đất, rơi vào trên cơ thể từng người đang đi ngoài đường.

Vương Lâm ở trong nhà có thể nghe thấy tiếng mưa đập lên ào ào, mưa từ trên mái nhà chảy xuống như một tấm rèm làm người ta sinh ra những cảm xúc bất tận.

Đặc biệt là những âm thanh xào xạc của chuỗi lá cây treo dưới mái hiên, những âm thanh này hòa quyện vào tiếng mưa, cùng tan vào với màn mưa.

Mặt đất đã khô hạn từ lâu, mưa xuống lập tức làm bùng lên những đám bụi mù mịt. Nhưng bụi đất chưa bốc lên cao đã bị màn mưa vô tận xuyên qua, bụi dặm dung nhập vào nước mưa và quay trở về đất, lúc này trở thành một bộ phần trong vũng bùn lầy lôi.

Người đi trên đường cũng vội vàng, ai cũng mặc áo tơi, kẻ nào cũng cúi đầu nhìn qua cơ thể rồi nhanh chóng đi qua. Dù lúc này trời mưa rất to nhưng cũng là buổi bình minh, tất nhiên có người phải đi làm việc.

Một vài đứa trẻ đứng nơi cửa sổ thò tay ra ngaoì sờ mưa phát ra những tiếng cười sung sướng, âm thanh này truyền đi rất xa.

Cơn mưa này cũng vì Vương Lâm mà đến.

Vương Lâm đẩy cửa phòng, hắn lập tức cảm nhận được một luồng hơi ẩm mang theo những hạt mưa li ti phả thẳng vào trong mặt, cực kỳ dễ chịu. Hăng ngẩng đầu nhìn những hạt mưa như thủy tinh đang giăng khắp bầu trời bao la, nơi đó mây đen bao phủ, sấm sét gầm rống. Khi Vương Lâm đang quan sát thì lập tức có một tia chớp phá vỡ đường chân trời, khi tia chớp phóng đi thì hàng loạt tiếng nổ ầm ầm truyền đến. Lúc đầu âm thanh này vẫn còn ở rất xa, những chỉ trong khoảnh khắc đã nổ vang bên tai dọa cho vài đứa trẻ không dám đứng gần cửa sổ.

Vẻ mặt vẫn Vương Lâm bình tĩnh, hắn cầm lấy bầu rượu uống vào một ngụm, hắn mỉm cười nhìn từng tình cảnh quen thuộc của thế gian trong làn mưa. Đặc biệt là những đứa trẻ kia càn làm tâm thần Vương Lâm bùng lên hồi ức.

Trước khi, khi hắn vẫn còn là một đứa trẻ trên Chu Tước tinh, hắn cũng đã từng đi đến cửa sổ nhìn mưa rơi, cũng đã từng đưa tay vào làn mưa và phát ra những tiếng cười ngây thơ.

- Mới đây thôi mà đã qua hai ngàn năm rồi…Người tu đạo không thấy được năm tháng trôi qua, những kẻ có thể nhớ lại kỷ niệm đẹp cũng có rất ít…Lúc này ta đã không thể nào nhớ rõ tuổi tác… …

Vương Lâm lại cầm bầu rượu lên uống môỵ ngụm, vẻ mặt có chút u sầu.

Khí lạnh từ phía nam thổi tới rất mạnh, mơ hồ làm người ta cảm thấy lạnh thấu xương, gió lạnh chuyển lên người Vương Lâm, thổi ùa vào phòng. Sau khi trầm mặc một lát, Vương Lâm đang muốn đi ra đóng cửa thì đột nhiên vẻ mặt động, hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

Bầu trời vẫn là mây đen cuồn cuộn, mưa tầm tã làm giảm bớt tầm nhìn, cũng có những ánh nắng lọt qua mây đen chiếu xuống. Nhưng tất cả không có tác dụng gì đối với Vương Lâm,hắn thấy được trên mây đen, trong tin không vạn dặm có hai luồng kiếm quang gào thét phóng đi.

Hai người trong kiếm quang lag một nam một nữ, nam mặc áo xanh, tướng mạo cực kỳ anh tuấn, tu vi cũng không thấp, đã mơ hồ đạt đến Khuy Niết. Cô gái bên cạnh dáng người thướt tha, y phúc mặc trên người đẹp như lông phượng, dung nhan xinh đẹp, đồng thời còn bùng lên một luồng khí chất cao quý.

Phía dưới hai người chính là đám mây đen cuồn cuộn, ở vị trí này nhìn xuống có thể thấy được sấm sét và tia chớp đang chạy ầm ầm bên dưới.

- Nguyệt Huyên, lần này bộ tộc kêu gọi khẩn cấp, chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra, người tu vi không đủ nên đừng quá gắng sức.

Cô gái y phục rực rỡ dùng ánh mắt nhu hòa nhìn về phía người thanh niên

- Ta cứ nghe theo lời người là được, nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì mà những trưởng lão trong tộc lại phải kêu gọi khẩn cấp như vậy, chuyện này khiến khi xảy ra.

Vẻ mặt người thanh niên kia trở nên cực kỳ nhưng trọng, trong lòng hắn cũng đang có nghi hoặc. Hắn vừa định mở miệng nói chuyện thì đột nhiên ngẩn đầu nhìn về phương xa, tay trái hắn chắn ngang trước người cô gái phía sau, hai người đồng loạt dừng lại trên không trung.

Chỉ thấy một luồng gió đen trừ xa tiến đến trên tầng mây, phương hướng của gió đen cũng không trùng hợp với hai người một nam một nữ, nhưng rõ ràng vì đã nhận ra hai người này nên thay đổi phương hướng và phóng đến ầm ầm.

Khoảnh khắc sau gió đen đã phóng đến, sau khi cuốn lại một vòng thì từ trong có một người thanh niên mặc hắc y đi ra. Vẻ mặt người này cực kỳ lạnh lùng, sau khi xuất hiện thì dùng ánh mắt đảo lên người cô gái Nguyệt Huyên rồi trở nên trầm mặc.

- Dự mỗ xin ra mắt Chu huynh!

Đồng tử trong mắt người thanh niên đưa tay cản trước mặt cô gái đột nhiên co rút lại, hắn ôm quyền nói.

- Tiểu muội xin ra mắt Chu đại ca!

Cô gái y phục rực rỡ cũng lộ ra nụ cười dịu dàng, nàng khẽ nói.

Vẻ mặt người thanh niên họ Chu có chút phức tạp, hắn thu hồi ánh mắt rồi nhìn về phía người thanh niên áo xanh bên cạnh Nguyệt Huyên, hắn lạnh lùng nói

- Toàn bộ Thiểm Lôi Tộc đã bị tiêu diệt, đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc cũng thất bại và mất tích, việc này đã đượng Trưởng Tôn Hội chứng thực, sau đó tuyên bố Thái Cổ Tinh Thần Lệnh nói cho tất cả bộ tộc biết. Lần này kêu gọi khẩn cấp chính là tuyên bố những mệnh lệnh của Trường Tôn Hội.

- Hơn nữa Đại Tư Vân Lạc Trường Tôn Hội đã thôi diễn thuật Thiên Đại Tinh Thần để tìm ra hình ảnh và ký ức thần thức của thủ phạm tiêu diệt Thiểm Lôi và giết chết đại trưởng lão. Sau đó những thứ ngày được phân tán ra để tất cả sinh linh Thái Cổ Tinh Thần truy sát.

- Việc này rất hệ trọng, sơ ràng ngay cả chúng ta cũng phải ra ngoài điều tra. Dù tu chân tinh này cũng phải tìm kiếm thật kỹ, ngươi tự giải quyết cho tốt đi

- Cái gì?

Vẻ mặt người thanh niên họ Dự đột nhiên biến đổi ầm ầm, trong mắt bùng ra cái nhing không thể tin.

Cô gái bên cạnh cũng lộ ra vẻ khiếp sợ.

- Nghe nói đại trưởng lão Thiểm Lôi Tộc đã đạt đến tu vi Thiên Nhân Đệ Ngũ Suy, ngoài Đệ Tam Bộ ra thì không ai có thể giết chết được, chẳng lẽ…Chẳng lẽ nơi đây có một Đệ Tam Bộ đại năng cực kỳ hung ác sao? Hơn nưa Thiểm Lôi Tộc có hơn mười vạn người, cao thủ rất nhiều, sao bị người ta diệt tộc được?

- Hơn nữa Thiểm Lôi Tóc còn có luồng sấm sét bất diệt nghe nói đã tồn tại từ muôn đời đến nay, việc này…Điều này…

Người thanh niên áo đen vừa muốn quay người bỏ đi, sau khi nghe nói vậy thì lạnh lùng nói

- Cụ thể thì không rõ những nghe Trường Tôn Hội nói luồng sấm sét bất diệt của Thiểm Lôi Tộc đã bị người đó thôn phệ. Lúc này toàn bộ Tthái Cổ Tinh Thần đều tìm kiếm, Trường Tôn Hội cũng sẽ phái trưởng lão ra truy tìm kẻ này.

Vương Lâm đang ngồi trong căn nhà trên thành trì dưới đám mây đen khổng lồ, hắn thu hồi ánh mắt, vẻ mặt bình tĩnh. Lúc này hắn đóng cửa phòng lại rồi khoanh chân ngồi một bên.

Mắt hắn mơ hồ lóe lên, hắn lẩm bẩm nói:

- Đã phát hiện ra nhanh như vậy sao? Trường Tôn Hội…Xem ra thời gian của ta cũng không còn nhiều lắm, phải nhanh chóng luyện hóa lôi long cuối cùng, sau đó dung hợp luồng sấm sét bất diệt.

Vương Lâm trở nên trầm mắc rồi nhắm mắt lại, hắn lập tức dung nhập vào trong nguyên thần để điều khiên ngọn lửa luyện hóa con lôi long cuối cùng.

Thời gian chậm rãi trôi qua, mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, tất cả thiên địa đều bị mây đen bao phủ, trên bầu trời thành trì cũng cực kỳ u ám.

Dù đến giữa trưa thì cũng không có nhiều ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua đám mây đen. Sau khi luyện hóa được nửa ngày, ngọn lửa trong nguyên thần Vương Lâm cực kỳ ầm ầm, tất cả đều chuyện động. Thái Cổ Lôi Long cuối cùng không thể gầm lên một tiếng, cũng không thể vùng vẫy, thân thể vỡ rồi bị nguyên thần Vương Lâm hâp thu.

Đến lúc này thì tám con Thái Cổ Lôi Long đều bị dung hợp vào trong nguyên thần Vương Lâm, đã hoàn toàn trở thành một bộ phận của bản thân. Khoảnh khắc này nguyên thần Vương Lâm điên cuồng tăng mạnh, ngọn lửa bên trong đã tiêu tán mà chuyển thành những luồng sấm sét vô tận

Trong năm luồng bản nguyên thì luồng lôi bản nguyên trong người hắn đã điên cuồng lớn lên, dùng mắt thường có thể nhìn thấy được, kinh thiên động địa. Dần dần nguyên thần Vương Lâm đã không còn hình rồng mà trở thành tia chớp.

Một tia chớp nối liền thiên đại, thiên chính là đỉnh đầu Vương Lâm, địa chính là bàn chân. Tia chớp này nối liền thiên địa trong cơ thể hắn và giống hệt như luồng sấm sét bất diệt của Thiểm Lôi Tộc.

Khoảnh khắc khi tia chớp ngưng tụ lại thành hình dạng và hoàn toàn xuất hiện thì những đám mây đen bên ngoài ngày càng nhiều, mưa càng lúc càng tằm tã. Sấm sét trong tầng mây giống như đang nổi giận, tất cả đều gầm rống dữ dội.

Tất cả tu chân tinh đều có thể nghe được tầng mây truyển ra những tiếng sấm động kinh thiên.

Trong hoàng thành phía đông có vài lão già mặc đạo bào đứng ở một căn lầu cao nhất, mỗi kẻ đều có tu vi Tịnh Niết, lão già tóc trắng đã đạt đến Toái Niết.

Đám lão già này đứng trong căn lầu, tất cả đều đưa mắt nhìn lên bầu trời mây đen cuồn cuộn, nghe những tiếng sấm động điên cuồng mà vẻ mặt lộ ra vẻ kỳ dị.

- Cơn mưa này đến qua bất chợt…Còn có cả sấm sét, cũng không phải đã quá mức dữ dội rồi đấy chứ?

- Nhưng chúng ta đều đã quét thần thức qua, lại không phát hiện được bất cứ manh mối nào…

- Có lẽ là chúng ta quá đa nghi…

Một lão già bên cạnh trầm giọng nói.

- Ôi, Thiểm Lôi Tộc là một bộ tộc khủng bố mà còn bị người ta tiêu diệt, đại trưởng lão cũng thât bại. Khi nghe đến chuyện này, đồng thời nhìn lại những luồng sấm sét trước mặt, ta lại luôn sinh ra cảm giắc trái tim đạp lên thật mạnh. Có lẽ là chúng ta đa nghi.

Lão già tu vi Toái Niết khẽ lắc đầu, sau đó cũng không có nói thêm điều gì.

- Dù kẻ kia là ai, lần này Thái Cổ Tinh Thần đã hạ lệnh, nếu người này bị phát hiện ra thì chắc chắn sẽ chết.

Phía đông tu chân tinh còn có một dãy núi kéo dài liên tiếp, nơi đây chính là sơn môn của Chân Ngôn Tộc. Bộ tộc này có sự hkắc biệt rất lớn với Thiểm Lôi Tộc, Chân Ngôn chỉ là một tộc nhỏ, chiếm giữ một tu chân tinh, giống như một tông phái trong Nội giới.

Lúc này trong sơn môn Chân Ngôn Tộc, trên đỉnh núi cao ngập trời có một người đang đứng. Người này đầu tóc trắng xáo cực kỳ già nưa, lão nhìn về phương xa, một lúc lúc sau lại than khẽ rồi khẽ lẩm bẩm:

- Vì sao ta luôn sinh ra một loại cảm giác địa nạn ập xuống đầu…

Vương Lâm biết được thời gian đã cực kỳ gấp gáp, sau khi hoàn toàn thôn phệ tám con Thái Cổ Lôi Long thì lập tức thả luồng sám sét bất diệt đang phong ấn trong cơ thể ra. Khi luồng sấm sét bất diệt xuất hiện thì lập tức muốn phóng ra khỏi cơ thể Vương Lâm.

Nhưng khoảnh khắc này thì tia chơp nguyên thần của Vương Lâm đã ầm ầm phóng tới, tia chớp trực tiếp lao vào luồng sấm sét bất diệt rồi triển khai khí thế thôn phệ dữ dội.

Luồng sấm sét bất diệt bắt đầu vùng vẫy, bên trong ẩn giấu một luồng ý chí giống như thần thức tu sĩ Luồng sấm sét bất diệt liên tục vùng vẫy và thôn phệ với tia chớp của Vương Lâm, thế chiến đấu bắt đầu xuất hiện.

- Dung hợp với ra, trở thành vật trong nguyên thần của ta, để cho lôi bản nguyên của ta đại thành. Dựa vào lực lượng sấm sét để phá vỡ trời xanh, tu vi tăng mạnh.

Thần thức Vương Lâm quét ngang giống như gió bão trực tiếp xé toạc tất cả khả năng chống đỡ của luồng ấm sét bất diệt.

- Đạo thuật…Dung hợp!

Hai mắt Vương Lâm mở ra thật mạnh, trong mắt phải lóe lên hai luồng sấm sét khác biệt.

Ký hiệu lôi bản nguyên nhanh chóng xoay tròn làm cho Vương Lâm trở nên cực kỳ yêu dị.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!