Virtus's Reader
Tiên Nghịch

Chương 1827: CHƯƠNG 1827: THIÊN NGƯU TỬ HỒN!

Nội dung ẩn:

Trong tích tắc khi hắn vung tay lên, hư ảnh phượng hoàng bên ngoài thân thể Viêm Loan lập tức tan nát. Thiên địa vặn vẹo xoay tròn, từng luồng gió lửa thiêu đột chợt hiện ra, vờn quanh Vương Lâm, hình thành tám trụ khói thông thiên, yêu khí tung hoành, bốc lên như lang vên!

Có những tiếng gầm rống thê lương từ trong trụ khói truyền ra. Bao phủ bốn phía.

Tám trụ khói kia không yên mà vờn quanh Vương Lâm, giống như gió lốc lao thẳng tới Viêm Loan, bao phủ toàn bộ thân thể nàng trong cơn lốc, khiến tiếng động ầm ầm ầm vang lên kinh thiên động địa.

Cảnh tượng này khiến trưởng lão bốn phía nhìn thấy thần sắc trở lên vô cùng ngưng trọng. Thần thông của Vương Lâm quá mức kinh người, dù là bọn họ vào một khắc nhìn thấy cũng có cảm giác kinh hãi.

Đây thuần túy là thần thông của Đạo Cổ, không giống nửa điểm với thần thông của Tiên Tộc ta!

Thần thông của Đạo Cổ hầu hết đều không phải thi triển một lần là xong mà là nhiều lần dung hợp chồng lên nhau, trong một khắc cuối cùng mới bộc phát ra lực lượng kinh thiên. Thân phận người này quá mức mẫn cảm, lão tổ vì sao lại mang hắn về...

Tu vi người này nhìn như tầm thường nhưng thần thông này dù là ta gặp phải cũng đành lui bước... Thậm chí không cẩn thận một chút là tử vong ngay!

Tu sĩ Cổ Quốc thân thể kinh người. Lực lượng thân thể người này nhất định bất phàm!

Mái tóc Viêm Loan tung bay toán loạn, ở trong bốn cơn lốc do gió lửa biến thành, trước mắt hôn ám, bên tai truyền tới những tiếng hí rống, còn có lực hút vô tận giống như muốn xé nát thân thể nàng.

Một luồng cảm giác nguy cơ sinh tử bất ngờ truyền vào tâm thần.

Hắn rốt cục là ai! Thần thông hỏa diễm lúc trước vốn đã kinh người, nhưng không ngờ hắn lại còn có thần thông kinh khủng khác!

Viêm Loan không kịp nghĩ nhiều, cắn lưỡi phun một ngụm máu tươi, cánh tay vung lên liền bắt lấy đám máu tươi này, vuốt mạnh một cái!

Lấy huyết mạch của ta, triệu mời Tiên Tổ anh hồn phá không tới nơi này! Hồn Huyễn trở về!

Giọng nói của Viêm Loan vang lên chói tai, mang theo một luồng lực xuyên thấu, truyền vào cơn lốc này, rơi vào tai mọi người ở bên ngoài.

Chỉ thấy Viêm Loan bóp nát đám máu trong tay, khiến từng luồng sương mù máu nhanh chóng lan ra kẽ ngón tay nàng. Một lượng lớn sương mù máu liên kết lại, tạo thành một con đường máu đỏ sẫm!

Con đường máu này lan tới hư không vô tận, không biết thông tới đâu. Một tiếng gầm trầm trầm từ sâu trong con đường ầm ầm truyền ra trong nháy mắt. Chỉ thấy sâu trong con đường máu giống như mở ra một không gian kỳ dị. Một thân hình đầy khí tức huyết sắc, bên ngoài thân thể bao phủ vô tận oan hồn thê lương từ không gian đó bước ra.

Trong tích tắc khi thân hình này bước lên trên con đường máu, thiên địa biến sắc!

Là đệ cửu Tiên Tổ, Hồn Huyễn Thuật của Viêm Loan không ngờ lại có thể triệu hồi cả đệ cửu Tiên Tổ! Nàng từ lúc nào lại có được ý chí tới cường độ này!

Đệ cửu Tiên Tổ, trong Đại Hồn Môn có một bức bích họa miêu tả cuộc đời giết chóc của hắn. Phong ấn mười triệu đạo hồn, có thể nói là cường giả đời đi!

Đệ cửu Tiên Tổ năm đó tu vi đạt tới đỉnh phong, khiêu chiến Đạo Nhất thiên tôn thất bại. Bị Đạo Nhất thiên tôn giết chết nhưng niệm tình hắn nên không diệt hồn, cho hồn hắn quay trở lại tông môn...

Những tiếng xôn xao liên tiếp vang lên trong tích tắc khi thân ảnh tràn ngập huyết sát kia xuất hiện trên con đường máu phía sau Viêm Loan.

Thân ảnh huyết sát đó khuôn mặt không rõ ràng, ngay cả thân thể cũng mơ hồ. Nhưng huyết sát khí lại bốc lên kinh thiên động địa. Trong chớp mắt khi xuất hiện liền bước về phía trước một bước.

Một bước này hạ xuống khiến thiên địa ầm vang. Một luồng uy áp mang theo sát khi nhanh chóng khuếch tán ra. Con lốc gió lửa bên ngoài thân thể Viêm Loan bị ầm ầm cuốn đi, giống như không thể thừa nhận lực lượng này. Ngay cả tâm thần Vương Lâm cũng chấn động, hai mắt lộ hàn quang.

Đạo thuật của Đại Hồn Môn quả nhiên kinh người! Vị trí trưởng lão này đối với ta mà nói có vô số lợi ích! Dù là Hồn Diễn Đạo hay là Hồn Huyễn Đạo thì cũng cực kỳ cường đại. Ta phải học mới được!

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, dưới sát khí và uy áp kinh khủng này, thân thể lui lại ba bước, khí tức Đạo Cổ trong cơ thể chợt bốc lên. Nhất thời ở phía sau Vương Lâm hiện ra một hư ảnh Đạo Cổ khổng lồ. Trong nháy mắt hư ảnh này ngưng thật, thoạt nhìn giống hệt chân thân. Hắn mặc một bộ giáp cổ xưa, hình dáng không ngờ lại giống hệt Vương Lâm!

Vừa lui lại phía sau, tay phải Vương Lâm liền thu lại, ngón trỏ vươn ra. Điểm về phía trước một chi!

Ma đạo, sanh tử nghịch động!

Một chỉ này khiến thần sắc Viêm Loan lại biến đổi. Nàng cảm nhận được rõ ràng thân thể vốn có sinh cơ mênh mông, lúc này nhanh chóng biến thành tử khí. Một cảm giác suy yếu tràn ngập toàn thân nàng.

Cùng lúc với một chỉ này của Vương Lâm, một luồng tử khí nồng đậm đột nhiên xuất hiện. Tử khí này là của vô số sinh linh tử vong ở Đại Hồn Môn trong những năm qua, trong một chỉ này liền dung nhập trở thành một bộ phận của tử khí.

Tử khí như biến, cuồn cuộn dâng trào, khiến cho bên ngoài Đại Hồn Môn như hóa thành một vùng biển chết, tràn ngập những tiếng gào thét thê lương.

Dưới thần thông này, các trưởng lão của Đại Hồn Môn ở bốn phía thần sắc đại biến, thân thể không cần nghĩ ngợi, đều vội vàng lui lại phía sau. Chỉ có những người có tu vi cực cao thì mới dám đứng tại chồ, nhưng thần sắc cũng rất ngưng trọng.

Ánh mắt họ nhìn về phía Vương Lâm đã lộ vẻ kiêng kỵ rất đậm.

Tử khí này trong tích tắc đã trở nên dày đặc, nhưng còn lâu mới chấm dứt. Theo từng luồng tử khí từ trong mặt đất đang nhanh chóng tràn ra, bao phủ bốn phía, bên tai Vương Lâm dường như nghe thấy tiếng gầm rống mơ hồ từ sâu trong lòng đất truyền tới!

Tiếng gầm rống này là của Thiên Ngưu!

Dưới mặt đất này từ xưa đã phong ấn Thiên Ngưu. Ngày đó Thiên Ngưu giống như bị vây trong trạng thái chết giả, thân thể hóa thành mặt đất, thần thức hóa thành linh hồn nuôi dưỡng vạn vật. Linh hồn đó dù bị trấn áp nhưng nó vẫn có một luồng ý chí bất khuất, luôn luôn tồn tại.

Giờ phút này Vương Lâm dùng đạo pháp nghịch chuyển sinh tử, từ sâu trong lòng đất liền bộc phát ra một luồng tử khí cực kỳ khổng lồ, đủ để bao trùm cả thiên địa. Luồng tử khí này ầm ầm bộc phát, khiến mặt đất chấn động, giống như cả thế giới bị một vùng sương mù che phủ, tử khí nồng đậm tràn lên bầu trời, dung hợp với biến chết, bất ngờ ở trước người Vương Lâm hóa thành một con Thiên Ngưu khổng lồ!

Thần sắc Thiên Ngưu này dữ tợn. Hai mắt đỏ bừng, mang theo một tiếng gào thét không cam lòng tử vong, kinh thiên động địa.

Thiên Ngưu này vừa xuất hiện liền khiến cả Đại Hồn Môn hoàn toàn chấn động, thân thể các trưởng lão ở bốn phía run lên, ánh mắt lộ vẻ không thể tin nổi.

Thiên Ngưu!

Đây... Đây chẳng lẽ là Thiên Ngưu! Hắn không ngờ lại biến ảo ra được hình thái của Thiên Ngưu!

Đây là chuyện không có khả năng. Làm sao có thể thế này!

Ngay cả một số lão quái vốn không xuất hiện, chỉ tỏa ra thần thức trong Đại Hồn Môn lúc này tâm thần cũng chấn động, đều từ trong ngọn núi bay ra, nhìn về phía Thiên Ngưu mang theo tử khí kinh người trên trời.

Thậm chí có một số lão quái tu vi thâm sâu, cảm thấy trận đánh này chẳng đáng nhìn lúc này cũng biến sắc.

Ở sâu nhất trong Đại Hồn Môn, trên một ngọn núi chí cao lúc này có một lão già đang ngồi khoanh chân. Hình dáng hắn giống hệt như Thanh Ngưu chân nhân. Hắn chính là bổn tôn của Thanh Ngưu chân nhân!

Hai mắt hắn vốn nhắm nghiền, giờ phút này đột nhiên mở ra, lộ vẻ kích động hiếm thấy.

Hồn có thể dẫn động cả Thiên Ngưu. Người mà tổ tiên nói chính là hắn rồi! Vô số năm trước tổ tiên sở dĩ di chuyển Đại Hồn Môn tới Thiên Ngưu Châu này, sở dĩ chọn địa hỏa chủ mạch này đều là vì đợi người này!

Người này có thể dẫn động Thiên Ngưu, đến từ động phủ giời. Người này chính là hắn!

Hắn không phải là người của Tiên Cương đại lục, hắn đến từ động phủ giới. Thậm chí hắn ở một mức độ nào đó cực kỳ giống với bảy mươi hai mãnh thú bị phong ấn dưới bảy mươi hai châu của Tiên Tộc!

Thiên Ngưu đến từ thiên ngoại, cũng không phải là sinh linh của Tiên Cương đại lục. Người này cũng vậy. Cho nên hắn mới dẫn động được hồn phách Thiên Ngưu!

Trong tích tắc khi Thiên Ngưu tử khí kinh thiên xuất hiện, sắc mặt Viêm Loan trắng bệch. Nàng không thể nào ngờ nổi trận đấu pháp này lại có thể diễn biến tới mức này.

Một tiếng rít gào vang lên trong thiên địa. Chỉ thấy Thiên Ngưu đầy tử khí kia ngửa đầu gầm nhẹ, cuốn động cả biển chết, thân thể lao thẳng về phía Viêm Loan. Đồng thời thân ảnh trên con đường máu phía sau lưng Viêm Loan lúc này cũng bước ra nửa bước, lúc này đã đi liên tiếp ba bước!

Mỗi một bước hạ xuống, sắc mặt Viêm Loan càng thêm tái nhợt nhưng một luồng uy áp càng ngày càng mạnh lại từ trong thân ảnh đầy huyết sát kia ầm ầm tràn ra, đối kháng với tử khí của Thiên Ngưu!

Tiếng ầm ầm vang vọng trong thiên địa. Thiên Ngưu đầy tử khí cùng với thân ảnh huyết sát kia dù chưa tới gần nhau như uy áp đã va chạm trong không trung. Trong tiếng chấn động này, dường như thiên địa nghịch chuyển.

Thân ảnh huyết sát kia vặn vẹo, cuối cùng tiêu tán. Nhưng Thiên Ngưu mang theo tử khí cũng tan nát. Tử khí này tiêu tán bị cuốn đi. Thân ảnh Thiên Ngưu đầy tử khí này chỉ là một bộ phận ý chí của Thiên Ngưu biến thành, còn xa mới bằng được Thiên Ngưu thật sự. Nhưng dù là thế, lực lượng ẩn chứa trong nó cũng không hề kém!

Thần, yêu, ma, cổ đạo vô tiên!

Vương Lâm thì thào, vươn ngón tay biến thành chưởng, vỗ nhẹ một cái về phía trước. Một chưởng này khiến lực lượng tam tộc cổ trong thân thể hắn nhanh chóng dung hợp, cuối cùng hóa thành một luồng. Hắn nắm quyền một lần nữa, hung hăng đánh về phía trước. Trong nháy mắt lực lượng này bộc phát ra.

Một quyền cổ đạo vô tiên này khiến hư ảnh khổng lồ Đạo Cổ mặc áo giáp cổ xưa phía sau Vương Lâm bỗng nhiên mở to miệng, gầm lên một tiếng vô hình, theo một quyền của Vương Lâm ầm phát ra.

Một quyền này đánh lên hư không nhưng lại có chín tầng sóng gợn truyền ra. Làn sóng này lan khắp bầu trời, khiến mặt đất kêu lên răng rắc, bầu trời chấn động ầm ầm. Các lầu các trên mặt đất, còn có tất cả mọi thứ ở ngoài Đại Hồn Môn lúc này đều lấp lánh ánh sáng màu xám, nhanh chóng hóa thạch.

Viêm Loan phun một ngụm máu tươi, thân thể nhanh chóng lui lại phía sau. Giờ phút này sắc mặt nàng đại biến, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm đã tràn ngập sợ hãi.

Mắt thấy chín tầng sóng gợn trong nháy mắt sẽ đánh thẳng tới Viêm Loan, đột nhiên một tiếng quát khẽ vang lên trong thiên địa.

Đủ rồi! Viêm Loan, ngươi lui ra! Không được vô lễ với trưởng lão mới của chúng ta! Còn về Viêm Mạch Phong của ngươi thì lão phu sẽ bồi thường!

Chương 1828: Khắc Chết Hắn Đi!

Nội dung ẩn:

Cùng với tiếng quát khẽ này, một luồng thần thức cường hãn trực tiếp bao phủ bốn phía, vô thanh vô tức va chạm với cổ đạo vô tiên của Vương Lâm. Chín tầng sóng gợn liền lần lượt sụp đổ, trong tích tắc liền biến mất, hóa thành một vùng ánh sáng tiêu tán.

Thân thể Viêm Loan cũng trong khi thần thức này giáng xuống mà bị vãng ra ngoài, liên tục lui lại phía sau trăm trượng mới có thể dừng lại.

Luồng thần thức cường hãn này bao phủ khiến cho cả đám trưởng lão Đại Hồn Môn bốn phía trầm mặc, thiên địa kịch biến cũng từ từ trầm xuống.

Ở giữa Viêm Loan và Vương Lâm, nơi thần thức giáng xuống xuất hiện một lão già. Lão già này mặc áo xanh, tóc bạc phơ phơ, chính là bổn tôn của Thanh Ngưu chân nhân!

Trong tích tắc khi thân thể hắn ngưng thật, bổn nguyên chân thân bước từng bước tới, dung hợp với bổn tôn, hóa thành một hư ảnh mơ hồ phía sau hắn.

Một luồng khí tức kinh khủng từ trên thân thể lão già này lan ra, theo cảm thụ của Vương Lâm thì đã vượt qua thời kỳ Thất Thải Tiên Tôn lúc toàn thịnh nhất.

Không Kiếp hậu kỳ!

Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh nhưng đồng tử lại ầm thầm co rụt lại.

Tham kiến lão tổ!

Sau khi thân thể lão già này biến ảo ra, các trưởng lão của Đại Hồn Môn đang trầm mặc bốn phía đều khom người nói.

Ngay cả Viêm Loan kia sắc mặt dù âm trầm, biến hóa bất định cũng cúi đầu cung kính ra mặt. Chỉ có mình Vương Lâm là đứng đó không cúi đầu. Vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt đảo qua người Thanh Ngưu chân nhân.

Viêm Loan, Vương trưởng lão là người lão phu mời về. Hắn chính là một trong các trưởng lão của Đại Hồn Môn chúng ta. Về phần Viêm Mạch Phong của ngươi... Lão phu sẽ tạo một ngọn núi và động phủ mới. Tàng Hồn Các ngươi có thể tiến vào ba ngày!

Thanh Ngưu chân nhân chậm rãi mở miệng, nhìn về phía thiếu phụ tuyệt mỹ tên Viêm Loan.

Viêm Loan trầm mặc, vốn không cam lòng nhưng nghĩ lại thần thông đáng sợ vừa rồi của Vương Lâm thì đành trầm mặc gật đâu.

Việc này coi như bỏ qua. Tất cả mọi chuyện liên quan tới Vương trưởng lão ta là bí mật của Đại Hồn Môn, không được truyền ra. Người nào vi phạm sẽ bị xử lý theo môn quy!

Thần sắc Thanh Ngưu chân nhân nghiêm túc, trầm giọng nói, ánh mắt đảo qua mọi người bốn phía, cuối cùng rơi lên người Vương Lâm.

Vương trưởng lão, hoan nghênh gia nhập Đại Hồn Môn!

Khuôn mặt Thanh Ngưu chân nhân nở nụ cười.

Vương Lâm cũng mỉm cười, ôm quyền hướng về phía Thanh Ngưu chân nhân khách khí vái một cái. Khi ánh măt mọi người bốn phía ngưng tụ trên người mình, Vương Lâm cười nói:

Vương mỗ lần đầu tới, nếu có chỗ lỗ mãng mong chư vị đạo hữu chớ có để trong lòng.

Vẻ mặt Vương Lâm mỉm cười, lời nói cũng không kiêu ngạo, khá ôn hòa. Hơn nữa có thủ đoạn thần thông mà hắn vừa rồi biểu diễn lập uy, lại có những lời nói này, lập tức liền có những trưởng lão Đại Hồn Môn bốn phía ôm quyền đáp lễ.

Vương trưởng lão quá khách khí rồi. Mọi người ngày sau đều là đồng môn, tất nhiên sẽ có trợ giúp nhau.

Ha ha, Vương trưởng lão tu vi bất phàm thần thông lại càng kinh người. Tu sĩ chúng ta cường giả vi tôn, làm gì có chuyện lỗ mãng chứ. Không có chuyện gì, không có chuyện gì.

Vương trưởng lão nếu có thời gian thì xin mới tới Tùng Vân Phong ngồi chơi, lão phu có đồng nữ dâng tiên trà, chúng ta có thể uống trà luận đạo.

Bốn phía đều không ngừng khách khí, không cũng không hề thiếu kiên nhẫn mà mỉm cười đều trả lời. Tất cả trưởng lão lúc này cáo lui rời đi, hóa thành từng đạo cầu vồng trở lại ngọn núi của mình.

Rất nhanh, trên bầu trời của Đại Hồn Môn liền chỉ còn Viêm Loan và Vương Lâm cùng Thanh Ngưu chân nhân. Còn ở phía xa xa là đệ tử của Viêm Loan, trong đó có Phàn San Mộng nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt tràn ngập phức tạp.

Vương trưởng lão, trước tiên ở trong Đại Hồn Môn, lựa chọn một ngọn núi làm động phủ của gni đi. Lão phu có thể ra tay bố trí cho ngươi một phen, đợi sau khi ngươi quen thuộc Đại Hồn Môn rồi thì ngươi hãy tới tìm ta. Mỗi một trưởng lão của Đại Hồn Môn đều có một cơ hội tiến vào Tàng Hồn Các. Nơi đó có rất nhiều công pháp thần thông, ngươi có thể lựa chọn.

Mặt khác còn có ba phần lễ vật đã chuẩn bị từ rất lâu cho ngươi rồi. Giờ ngươi đã tới, ba phần lễ vật này lão phu liền thay mặt tổ tiên tặng cho ngươi... Đối với ngươi, những vật này tất có công dụng trọng yếu!

Lời nói của Thanh Ngưu chân nhân vừa thốt lên, đối với Vương Lâm rất coi trọng, khiến Viêm Loan nghe được rõ ràng hết thảy. Nàng trầm mặc, trong lòng thầm hừ lạnh nhưng không mở miệng.

Vương Lâm hơi gật đầu, ánh mắt nhìn về vị trí của Đại Hồn Môn. Hắn có thể nhìn thấy ngọn núi màu đỏ sẫm lúc này đã tan nát vô cùng, trông rất ảm đạm.

Hơi trầm ngâm một chút, Vương Lâm cũng không có thù oán quá sâu với Viêm Loan, lại nói cũng đều là do hắn chủ động trêu chọc đối phương, biến động phủ đối phương thành ra thế kia. Đổi lại là ai thì cũng khó chịu nổi.

Thanh Ngưu tiền bối. Động phủ của ta không cần tìm kiếm nữa, cứ chọn Viêm Mạch Phong là được!

Ngón tay Vương Lâm chỉ về ngọn núi đã bị tàn phá, ảm đạm kia.

Còn về động phủ mới thì xin cấp cho Viêm Loan là tốt nhất.

Vương Lâm hướng về phía thiếu phụ tuyệt mỹ mỉm cười nói.

Thiếu phụ này sửng sốt, thần sắc hơi hỏa hoàn đi, tuy vậy trong lòng vẫn chưa hết giận. Thấy Vương Lâm mỉm cười với mình, nàng hừ lạnh trừng mắt nhìn Vương Lâm một cái.

Thanh Ngưu chân nhân nhìn cảnh tượng này. Cười ha hả gật đầu nói:

Cũng tốt. Ba ngày sau ngươi có thể tới Thanh Thiên Phong tìm ta!

Thanh Ngưu lão tổ vừa nói, tay phải vừa giơ lên chụp vào hư không một cái. Lập tức một ngọc giản biến ảo, bay về phía Vương Lâm.

Miếng ngọc giản này có thể tùy ý đi vào hầu hết cấm chế của Đại Hồn Môn!

Vương Lâm tiếp nhận ngọc giản, không nói gì thêm, thân thể nhoáng lên liền tiến thẳng tới ngọn núi ảm đạm kia. Khi đi ngang qua đám đệ tử của Viêm Loan, bước chân Vương Lâm hơi sững lại, ánh mắt khó lường nhìn thoáng qua Phàn San Mộng.

Phàn San Mộng bị ánh mắt của Vương Lâm đảo qua, tâm thần run lên, vội vàng cúi đầu. Tu vi của nàng không tầm thường, cũng giống Đỗ Thanh đều là bảy lần Huyền Kiếp. Nàng năm đó có thể cùng với muội muội trở thành đạo lữ của Thất Thải Tiên Tôn, tất cả đều không quan hệ tới tu vi mà là bởi vì nàng là đệ tử của Đại Hồn Môn!

Mà phương diện này còn có một nguyên nhân sâu xa hơn. Liên quan tới cơ duyên. Nếu không thì với tu vi Không Kiếp sơ kỳ năm đó của Thất Thải Tiên Tôn thì quả quyết sẽ không lấy nàng làm đạo lữ.

Thất Thải Tiên Tôn cả đời hay thay đổi, si tình đa tình, người ngoài không nhìn ra nội tâm của hắn. Nhưng cả đời của hắn cho tới sau khi đề cao tu vi. Đạt tới Không Kiếp trung kỳ vẫn đối với Phàn San Mộng như trước. Từ đó có thể thấy được tình cảm của hắn.

Có lẽ cũng vì vậy mà sau khi hắn biết Phàn San Mộng có quan hệ mập mờ với Liên Đạo Phi xong, nỗi giận dữ trong lòng to lớn tới mức nào cũng có thể tượng tượng được!

Động phủ của ta thiếu một nữ tỳ. Nữ tử này không sai, Viêm Loan, tặng nàng cho ta đi.

Bước chân Vương Lâm sững lại, trong nháy mắt nhìn thấy Phàn San Mộng liền giơ tay phải lên chỉ tới.

Một chỉ này chỉ tới khiến tâm thần Phàn San Mộng chấn động, nghe thấy lời nói của Vương Lâm sắc mặt lập tức đại biến.

Ngươi nằm mơ à!

Viêm Loan thật vất vả mới khiến tâm tư bình tĩnh lại, sau một câu nói này của Vương Lâm lập tức bộc phát ra. Hai mắt nàng tràn ngập sát khí, ngược lại khiến nàng có một vẻ đẹp khác thường.

Vương Lâm cười ha hả, thân thể hóa thành một đạo cầu vồng bay vào trong Đại Hồn Môn. Một chỉ vừa rồi của hắn thực tế có hàm nghĩa khác.

Sau khi Vương Lâm rời đi, Viêm Loan đột nhiên nhìn về phía Phàn San Mộng, ánh mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị. không biết đang nghĩ gì.

Bị ánh mắt của sư tôn nhìn đến, Phàn San Mộng cắn môi dưới, nội tâm không yên, cúi đầu không nói lời nào.

Bên trong Đại Hồn Môn, bên trên Viêm Mạch Phong đã ảm đạm. Vương Lâm đứng đó. Thần thức tỏa ra khắp ngọn núi. Ngọn núi này bởi vì địa hỏa chủ mạch khô héo nên giờ đã như vất đi, ngay cả sơn thế cũng không còn nghiêm chỉnh, giống như chỉ dùng lực một chút là sụp đổ vậy.

Nhưng tất cả đối với Vương Lâm mà nói đều không đáng ngại. Chân phải hắn giơ lên bước nhẹ một cái, lập tức hỏa bổn nguyên chân thân huyễn hóa ra phía sau hắn, dung nhập vào bên trong ngọn núi.

Trong chớp mắt khi bổn nguyên chân thân dung nhập vào bên trong ngọn núi, ngọn núi này đột nhiên bộc phát ra biển lửa nồng đậm, giống như nối liền thiên địa, vờn quanh cả ngọn núi, khiến cho cả ngọn núi bị thiêu đốt bừng bừng.

Mất đi lực lượng của hỏa diễm thì ta liền bô sung cho ngươi. Mất đi hỏa ý chí thì ta lợi dụng ý chí của ta thành sơn!

Vương Lâm thì thào, dùng ngọn lửa thiêu hủy toàn bộ cấm chế lúc trước, một lần nữa hình thành cấm chế. Lúc này màu sắc của ngọn núi lập tức từ ảm đạm biến đổi, lại trở thành màu đỏ đậm như mặt trời!

Mà so với quá khứ, nó còn đỏ hơn không ít. Ngọn lửa trên ngọn núi này giống như thiêu đốt tới vĩnh hằng, vĩnh viễn không thể bị dập tắt!

Cảnh tượng này Viêm Loan nhìn thấy liền khiến nàng cắn chặt hàm răng, vẻ hỏa hoàn khi Vương Lâm tiếp nhận ngọn núi bị tàn phá này lập tức tan thành mây khói.

Ta với hắn không đội trời chung!

Trong lòng nàng bừng bừng lửa giận, bị đè nén trong đó, cho tới sau khi Thanh Ngưu lão tổ bố trí cho nàng một ngọn núi thì nàng lập tức triệu Phàn San Mộng tới.

Phàn San Mộng, ngươi đi tới Viêm Mạch Phong. Không phải Vương Lâm kia muốn ngươi làm nữ hầu sao. Ngươi đi làm cho ta!

Sư tôn!

Sắc mặt Phàn San Mộng đại biến, thân thể run rẩy quỳ ở trên mặt đất, thần sắc vô cùng đáng thương, giống như sắp rơi nước mắt vậy.

Vẻ mặt nàng rơi vào mắt Viêm Loan chỉ đổi lại là một tiếng hừ lạnh.

Họ Vương này chính là người mà trước đây ngươi nói với ta, tới từ động phủ giới sao... Hừ, thu lại mị hoặc của ngươi đi. Mị công của ngươi đối với vi sư vô dụng! Ngươi bản tính phóng đãng, khắc chết đạo lữ Thất Thải Tiên Tôn của ngươi, cũng bởi vì ngươi khiến Liên Đạo Phi mất tích trong động phủ giới của Thất Thải Tiên Tôn. Loại bản lãnh này của ngươi vi sư không có, nhưng nếu ngươi dùng tốt ở trên người Vương Lâm kia, khắc chết hắn thì vi sư sẽ không bạc đãi ngươi!

Thân thể mềm mại của Phàn San Mộng run rẩy, ngẩng đầu muốn nói gì đó.

Đừng có nói nhiều. Ngươi muốn cũng phải đi, không muốn cũng phải đi. Khắc chết hắn cho ta! Đây là bản lãnh ngươi am hiểu nhất. Bằng vào mị công và vẻ đẹp của ngươi, ngươi chỉ có thể làm thôi, đi đi!

Viêm Loan vung tay áo, lập tức có cuồng phong gào thét, cuốn Phàn San Mộng ra khỏi núi.

Bên ngoài ngọn núi, Phàn San Mộng trầm mặc thật lâu, xoay người nhìn về phía ngọn núi bừng bừng bốc cháy của Vương Lâm, ánh mắt lộ vẻ oán độc sâu sắc. Nếu không có lời nói của Vương Lâm lúc trước thì Viêm Loan làm sao lại có thể đuổi nàng đi.

Khắc chết hắn...

Lời nói của sư tôn còn vang vọng bên tai. Phàn San Mộng hít sâu một hơi, vẻ oán độc trong mắt biến mất, thay vào đó là vẻ mị hoặc như nước, thần sắc bình tĩnh, nhẹ bước tới ngọn núi bị thiêu đốt kia.

Chương 1829: Hồn Diễn Đạo Lôi!

Bên trong Đại Hồn Môn, ngọn núi có động phủ của Vương Lâm cực kỳ đặc biệt, ngọn lửa thiêu đốt giống như vĩnh viễn không bị dập tắt. Bừng bừng bốc cháy nhưng lại không hề có chút khói nào bốc lên. Chỉ thấy thiên địa bốn phía quanh ngọn núi bị biển lửa làm cho vặn vẹo, khiến cho ánh mắt nhìn cảnh vật như hư ảo.

Bên trong này nhiệt độ rất cao, lại gần một chút là mồ hôi tuôn ra như tắm. Nếu lại gần hơn một chút thì ngay cả máu trong cơ thể cũng như sôi trào.

Cả Viêm Mạch Phong Vương Lâm chỉ để lại ba động phủ, còn toàn bộ hủy diệt hết. Ngọn núi này hôm nay chỉ còn mình hắn.

Khoanh chân ngồi trong động phủ vốn thuộc về Viêm Loan, bổn nguyên chân thân biến ảo ra phía sau Vương Lâm, chậm rãi dung nhập vào ngọn núi, giống như hóa thành một thể với ngọn núi này.

Khoanh chân ngồi thổ nạp một chút, Vương Lâm mở hai mắt, ánh mắt lóe lên.

Đại Hồn Môn...

Tay phải Vương Lâm phất lên, lập tức trong tay có thêm một ngọc giản màu tím, lan tỏa ra khí tức cổ xưa.

Hồn Diễn Đạo... Cả đời này người am hiểu tính toán nhất mà ta gặp là Thiên Vận Tử! Còn cả đạo thuật của Thanh Lâm... Loại thần thông suy diễn tính toán này có tác dụng rất lớn. Năm đó ta mượn hồn phách phân thân của Thiên Vận Tử tính toán liền thoát khỏi mấy lần nguy cơ sinh tử...

Hôm nay có thần thông Hồn Diễn Đạo nơi tay, ta phải học mới được. Nếu không thì e rằng trên Tiên Cương đại lục này nửa bước cũng khó đi... quan trọng hơn nữa là ẩn dấu bản thân, khiến người khác khó có thể tính ra...

Vương Lâm trầm ngâm, thần thức lan ra bao phủ ngọc giản trong tay.

Nhưng vào lúc này, Vương Lâm đột nhiên ngẩng đầu. Cả Viêm Mạch Phong vốn dung hợp với bổn nguyên chân thân của hắn. Có thể nói ngọn núi này như chân thân của hắn, hắn rõ ràng cảm thấy bên ngoài núi xuất hiện một nữ tử.

Nữ tử này dừng bước bên ngoài núi, trầm mặc một chút liền cúi đầu, giọng nói nhu hòa êm tai truyền vào.

Đệ tử Phàn San Mộng phụng lệnh sư tôn dâng tặng, ứng với lời của trưởng lão, tới cầu kiến.

Phàn San Mộng...

Vương Lâm mỉm cười, cúi đầu không để ý tới nàng nữa mà thần thức tràn ngập ngọc giản trong tay, chậm rãi nghiên cứu.

Hồn Diễn Đạo, đạo thành hồn, diễn tìm mệnh...

Trong tích tắc khi thần thức của Vương Lâm dung nhập trong ngọc giản, một giọng nói già nua vang lên trong tâm thần hắn. Giọng nói này dường như có một luồng lực lượng kỳ dị, khiến cho Vương Lâm đắm chìm vào trong đó, hiểu được ý nghĩa của Hồn Diễn Đạo.

Thời gian chậm rãi trôi qua, chớp mắt đã qua một tháng.

Phàn San Mộng vẫn đứng bên ngoài ngọn núi, cúi đầu chờ đợi. Nhiệt độ cao ở nơi này tầng tầng ập tới khiến cho quần áo nàng ướt nhẹp mồ hôi, dán chặt trên người, rất không thoải mái. Nhưng nàng vẫn đứng đó đợi Vương Lâm triệu kiến.

Loại cảm giác này khiến nàng rất bất đắc dĩ, nhớ lại cảnh tượng năm xưa. Hai mắt khi cúi đầu lại hiện lên vẻ oán độc nhưng rất nhanh đã bị ẩn đi.

Trong động phủ trên ngọn núi, Vương Lâm mở hai mắt, nhìn ngọc giản trong tay, trầm mặc nửa ngày.

Bốn mươi chín triệu ký hiệu phù giáp... mỗi một ký hiệu đều cần thời gian và linh hồn lạc ấn... mười vạn ký kiệu mới là tiểu thành. Hai mươi bảy triệu ký hiệu là trung, bốn mươi chín triệu mới là đại thành...

Thuật này khá quỷ dị, nhập môn đơn giản nhưng muốn tiến thêm một bước thì sự gian nan cũng quá kinh người. Mà càng về sau thì những ký hiệu này lại càng phức tạp. Tạo linh hồn lạc ấn càng tốn nhiều thời gian! Đây là Hồn Diễn Đạo của Đại Hồn Môn sao...

Vương Lâm trầm mặc trong chốc lát, thần sắc có hơi cổ quái.

Dựa theo thời gian mà ngọc giản này nói thì thuật này nhập môn chỉ cần ba ngày. Trong vòng ba ngày, những người tu vi bước thứ ba mười người phải tới chín người có thể hoàn thành mười vạn ký hiệu minh tự...

Nhưng nếu muốn đạt tới trình độ trung thì cần tới chín trăm chín mươi chín năm... mà không có lúc nào là không phải bế quan... Việc này cũng có thể. Tu sĩ bế quan ngàn năm cũng không phải là hiếm thấy.

Nhưng nếu muốn đại thành thì bốn mươi chín triệu ký hiệu minh tự không ngờ phải bế quan mười bảy vạn tám ngàn năm. Điều này...

Vương Lâm cau mày. Hắn mơ hồ đã hiểu vì sao Thanh Ngưu lão tổ lại nhanh chóng đưa cho hắn đạo thuật trân quý của Đại Hồn Môn này.

Thuật này căn bản là không thể đại thành! Nhiều nhất cũng chỉ đạt tới trình độ bậc trung mà thôi!

Hừ lạnh một tiếng, Vương Lâm nhắm hai mắt lại, tiếp tục chìm đắm trong việc đặt ấn ký linh hồn lên minh tự. Rất nhanh, vào hoàng hôn ngày thứ ba. khi thiên địa bị bao phủ bởi một màu vàng óng ánh, Vương Lâm lại một lần nữa mở mắt.

Quả nhiên là giống như thời gian trong ngọc giản phán đoán. Ba ngày là thành công tạo ấn ký trên mười vạn minh tự...

Tay phải Vương Lâm giơ lên, bắt quyết điểm vào mi tâm. Lập tức bên ngoài thân thể hắn bay ra một đám hồn khí, rất nhanh ngưng tụ trên đỉnh đầu Vương Lâm, hóa thành một người tí hon.

Kẻ này chỉ lớn cỡ ba tắc, thân thể là do mười vạn ký hiệu minh tự có lạc ấn linh hồn của Vương Lâm biến thành. Người tí hon này cũng không giống Vương Lâm, chỉ có đôi mắt, không có mũi hay miệng, thậm chí cả tai cũng không có.

Nhẹ nhàng nhảy một cái, Người tí hon này lập tức rơi xuống trước người Vương Lâm, khi Vương Lâm duỗi tay ra liền nhảy lên đứng trên bàn tay hắn.

Nhìn người tí hon này, ánh mắt Vương Lâm lộ ra ánh sáng kỳ dị. Trên thân thể kẻ này có mười vạn ký hiệu lóe lên lấp lánh không ngừng, mơ hồ khiến người ta có thể nhìn thấy nhưng thần thức đảo qua lại hoàn toàn không có.

Khi Vương Lâm nhìn Người tí hon này, nó cũng nhìn lại Vương Lâm, ánh mắt trong suốt, ẩn chứa thần thức không nói lên lời. Trong chớp mắt khi ánh mắt nhìn nhau, Vương Lâm có cảm giác hoảng hốt.

Hồn Diễn vạn ngày, tìm huyền diệu của bản thân!

Vương Lâm đột nhiên mở miệng, tự tính chuyện may rủi bản thân. Trong nháy mắt khi hắn thốt lên, thân thể người tí hon trên bàn tay hắn run lên, tỏa ra những luồng u quang, thân thể lập tức hướng về phía Vương Lâm, quỳ gối hướng về phía lòng bàn tay, bái lạy Vương Lâm.

Lần đầu tiên bái lạy, trong tích tắc khi đầu người tí hon này đụng vào lòng bàn tay Vương Lâm, hình như có một luồng lực lượng kỳ dị nào đó từ trong thân thể kẻ này ầm ầm lan ra, truyền vào trong lòng bàn tay Vương Lâm, tràn vào trong tâm thần hắn.

Vương Lâm chỉ thấy hoa mắt, mơ hồ nhìn thấy một vùng sương mù. Vùng sương mù này tràn ngập màu máu, có thể thấy vô số thân ảnh nhưng không rõ ràng.

Giờ phút này người tí hon kia lại vái lạy lần nữa. Lần thứ hai khi mi tâm hắn chạm vào lòng bàn tay Vương Lâm, trong đầu Vương Lâm ầm vang, sương mù trước mắt giống như bị một luồng gió mạnh thổi tan.

Hắn mơ hồ nhìn thấy bản thân đang đứng trên một ngọn núi. Ngọn núi này bị sấm sét bao phủ, giống như là một toàn lôi sơn lớn tới cực điểm trong thiên địa. Hắn bất ngờ thấy một người giống như bị trấn áp dưới chân núi!

Từng tia chớp từ trên trời cao giáng xuống, không ngừng đánh lên ngọn núi này. Mơ hồ hắn lại thấy trên bầu trời có một chiến xa khổng lồ do lôi đình tạo thành. Trên chiến xa có một thân ảnh cũng do lôi đình hóa thành, cúi đầu nhìn xuống mặt đất.

Tâm thần Vương Lâm chấn động. Hắn không cần phải nghĩ ngợi, vội vàng cẩn thận nhìn tướng mạo người đang bị trấn áp nhưng lại thấy mơ hồ không rõ.

Giờ phút này người tí hon trong lòng bàn tay hắn thân thể lại run lên, cúi đầu vái Vương Lâm một lần nữa. Trong tích tắc khi mi tâm hắn đụng vào lòng bàn tay Vương Lâm, thân thể Vương Lâm chấn động kịch liệt, giống như vừa có thêm một luồng lực lượng khai mở sương mù, khiến cho hắn nhìn rõ được hình dáng người bị trấn áp dưới chân núi!

Người này không ngờ lại là hắn!

Trong tích tắc khi nhìn thấy cảnh tượng này, khung cảnh hư ảo trước mắt Vương Lâm liền ầm ầm sụp đổ. Hắn giống như bị một tu chân tinh đánh thẳng lên người, ầm một tiếng thần thức liền con rút lại.

Là ai trong tương lai lấy lôi sơn này trấn áp ta!

Thần sắc Vương Lâm dữ tợn. Trong nháy mắt khi khung cảnh trước mặt sụp đổ, hắn mạnh mẽ khiến thần thức của mình lưu lại, ngẩng phắt đầu nhìn thân ảnh trên chiến xa. Hắn muốn nhìn rõ người này!

Hồn Diễn Đạo, vận chuyển một lần nữa cho ta!

Thấy không rõ nhưng Vương Lâm sao có thể bỏ cuộc, tâm thần truyền ra thần thức. Người tí hon trong bàn tay hắn thân thể lại run lên, vái lạy lần thứ tư.

Ầm một tiếng, cả thế giới Vương Lâm đang nhìn giống như bị một tia sét khổng lồ đánh trúng. Ánh sáng chói mắt chiếu sáng toàn bộ thiên địa mơ hồ này, cũng khiến cho Vương Lâm trong nháy mắt nhìn thấy tướng mạo người đứng trên chiến xa!

Trong tích tắc này, tâm thần Vương Lâm chấn động, thân thể run lên. Thế giới hư ảo trước mặt hoàn toàn sụp đổ. Hai mắt hắn sững lại, ngẩng đầu nhìn lại thì đã thấy mình ở trong động phủ.

Người tí hon trong lòng bàn tay hắn thần sắc uể oải, ánh mắt ảm đạm. không nhúc nhích.

Trầm mặc thật lâu, Vương Lâm vẫn không thể quên hình dáng người mà mình trong khoảnh khắc nhìn thấy.

Không có khả năng... Sao lại có thể như vậy...

Thần sắc Vương Lâm lộ vẻ mê mang. Hồi lâu hắn mới nắm bàn tay, thu hồi Người tí hon bé trong lòng bàn tay, dung nhập vào cơ thể, dùng hồn phách bản thân nuôi dưỡng.

Việc này quỷ dị... nhưng Hồn Diễn Đạo đích xác có thể tính toán biến hóa trong tương lai.

Đợi tới khi hồn nhân tu dưỡng một thời gian ta lại có thể dùng nó tính ra vị trí của Tư Đồ Nam, Thanh Thủy, Lý Thiến Mai...

Vương Lâm trầm ngâm, đè nén chấn động trong lòng xuống. Tu vi của hắn đạt tới trình độ ngày nay, chuyện trong đời đã trải qua nhiều, dù là trời long đất lở nhưng vẫn tỉnh táo như thường.

Ba ngày rồi... Ba lễ vật mà Thanh Ngưu lão tổ nói tới không biết là vật gì... mà hắn còn nói ta có thể tiến vào Tàng Hồn Các của Đại Hồn Môn có thể lựa chọn thần thông...

Trước mắt Vương Lâm hiện ra Trọng Huyễn Thuật của Đại Hồn Môn, còn có thuật mà Viêm Loan thi triển, triệu hồi hồn phách Tiên Tổ của Đại Hồn Môn.

Hơi trầm ngâm một chút, Vương Lâm đứng dậy bước từng bước về phía trước, đi ra khỏi động phủ. Đứng trên ngọn núi bị thiêu đốt này, liếc mắt một cái liền thấy Phàn San Mộng thân thế đã cực kỳ suy yếu ở bên ngoài.

Nàng vẫn đứng nơi đó, sau khi thấy Vương Lâm hiện thần sắc mặt hiện lên vẻ phức tạp. Đang muốn nói chuyện thì thân thể Vương Lâm liền nhoáng lên. Đi ra khỏi Viêm Mạch Phong, lướt qua ngươi Phàn San Mộng.

Ngươi…

Ánh mắt Phàn San Mộng lộ vẻ phẫn nộ nhưng lại bị nàng nén xuống, nhìn chằm chằm vào thân ảnh Vương Lâm sau khi rời đi, hít sâu một hơi. Bình tâm tiếp tục chờ đợi.

Nàng đã không còn đường lui nữa rồi...

Thân ảnh Vương Lâm hóa thành một đạo cầu vồng, rời khỏi Viêm Mạch Phong liền hướng về sâu trong Đại Hồn Môn lao đi. Thanh Ngưu lão tổ lưu lại ngọc giản phá cấm, bên trong có bản đồ, từ đó Vương Lâm biết Thanh Thiên Phong ở nơi nào.

Chương 1830: Tàn Hồn!

Sâu trong Đại Hồn Môn có một ngọn núi vươn thẳng lên trời cao. Ngọn núi này xanh biếc một màu, giống như có thể chống trời vậy. Nơi này chính là cấm địa của Đại Hồn Môn, là nơi bế quan của Thanh Ngưu lão tổ.

Cả đoạn đường Vương Lâm vọt đi rất nhanh, tầng tầng lớp lớp cấm chế đều hóa thành sóng gợn trước mặt hắn, không hề có chút tác dụng. Cho tới bên ngoài Thanh Thiên Phong, Vương Lâm dừng thân, nhìn ngọn núi ôm quyền cất giọng vang vọng nói.

Vần bối Vương Lâm, xin hỏi Thanh Ngưu tiền bối có ở trong không?

Toàn thân Thanh Thiên Phong chấn động, cấm chế bên ngoài tiêu tán. Một giọng nói già nua từ bên trong đó vọng ra.

Ta đợi ngươi ở đỉnh cao nhất.

Vương Lâm theo tiềm thức tỏa thần thức ra. Đảo qua Thanh Thiên Phong một lần, ánh mắt nhất thời trở nên ngưng trọng. Ngọn núi này nhìn như tầm thường nhưng trên thực tế bên trong lại tồn tại một luồng khí tức cực mạnh. Khí tức này do chính ngọn núi tỏa ra.

Đây là do một kiện chí bảo biến thành...

Vương Lâm không thay đổi sắc mặt, thân thể nhoáng lên liền bay thẳng tới đỉnh núi như vươn tận trời cao kia, rất nhanh đi tới đỉnh cao nhất.

Trên đỉnh Thanh Thiên Phong, Thanh Ngưu chân nhân đang ngồi khoanh chân, toàn thân mặc thanh y. Gió núi thổi mái tóc bạc tung bay. Thần sắc Vương Lâm như thường, đi tới đối diện Thanh Ngưu chân nhân khoanh chân ngồi xuống.

Hồn Diễn Đạo đích xác bất phàm. Mười bảy vạn tám ngàn năm tu luyện, nói không chừng có thể sánh với quốc sư của Tiên Hoàng. Đại Hồn Môn ẩn dấu thật sâu, Vương mỗ bội phục.

Ngồi nơi đó, Vương Lâm chậm rãi mở miệng.

Thanh Ngưu chân nhân nghe thế cười ha hả, thần sắc cũng không có vẻ xấu hổ mà vẫn rất thong dong.

- Ừ, Vương trưởng lão nói thế rất đúng, vừa mới tiến vào Đại Hồn Môn đã đem vinh quang tới cho Đại Hồn Môn chúng ta. Chuyện này thế là tốt rồi. Trên thực tế lão phu vẫn cho là như vậy.

Nếu thật sự ai có thể kiên trì bế quan mười bảy vạn tám ngàn năm, cả ngày luyện Hồn Diễn Đạo thì nhất định có thể có lực tính toán ngang với quốc sư!

Mười bảy vạn tám ngàn năm chỉ tu hành một loại thần thông này, tu vi không tăng trưởng, sinh cơ và thọ nguyên trong cơ thể chẳng còn nữa! Có người như vậy sao?

Lời nói của Vương Lâm không chút khách khí. Mười bảy vạn tám ngàn năm này khiến hắn cảm thấy bất đắc dĩ.

Ha ha, dù sao thì lão phu cũng chưa từng nghe nói Đại Hồn Môn có ai tu luyện Hồn Diễn Đạo này tới đại thành. Dù là lão tổ đời thứ nhất cũng chỉ đạt tới bốn mươi mốt triệu ký hiệu minh tự mà thôi.

Nhưng Vương trưởng lão thiên phú kinh người, cơ duyên nhất định không ít, nói không chừng có thể có biện pháp luyện tuyệt học của Đại Hồn Môn ta tới đại thành.

Thanh Ngưu chân nhân mở miệng cười nói.

Thúi lắm!

Vương Lâm không chút khách khí nói. Hắn rất ít khi nói như vậy nhưng lúc này Thanh Ngưu chân nhân quả thực đúng là ác nhân.

Lời này vừa nói ra khiến Thanh Ngưu chân nhân rõ ràng sửng sốt, hiển nhiên không ngờ Vương Lâm lại có thể nói vậy. Thấy Vương Lâm trừng mắt nhìn, Thanh Ngưu chân nhân đích xác cũng hơi chột dạ, cười hắc hắc.

Quên đi, không nói chuyện này nữa. Ở chỗ ta có ba lễ vật do Đại Hồn Môn chuẩn bị cho ngươi, đối với ngươi có tác dụng cực lớn!

Vừa nói Thanh Ngưu chân nhân vừa vội vàng vung tay về phía trước. Lập tức ba đạo ánh sáng biến ảo ra, hình thành ba hộp gấm bay thẳng về phía Vương Lâm.

Tay áo Vương Lâm vung lên, thu ba hộp gấm này lại, cũng không thèm liếc mắt một cái.

Không phải muốn mở ba hộp gấm này cần thời gian mười bảy vạn tám ngàn năm chứ.

Thanh Ngưu lão tổ vội ho một tiếng, vội vàng mở miệng:

Chuyện này lão phu cũng không biết. Đây là do lão tổ đời đầu tiên năm đó chuẩn bị. Mỗi đời Đại Hồn Môn chỉ là người trông giữ mà thôi. Hôm nay giao cho ngươi, trong đó cụ thể là vật gì thì ta cũng không biết. Cho dù có vấn đề gì thì ngươi cũng đừng có kiếm chuyện với ta...

Thấy đôi mày Vương Lâm nhíu lại, Thanh Ngưu chân nhân đứng lên, tay phải giơ về hướng bầu trời điểm một cái. Lập tức bên ngoài Thanh Thiên Phong có một khe hở lớn ầm ầm hiện ra, giống như bên trong có một không gian khác vậy. Ở trong đó có một tòa lầu chín tầng khổng lồ.

Lầu các này bị sương mù che phủ, như ấn như hiện. Một luồng uy áp từ linh hồn tràn ra. Còn chưa tiến vào cái khe mà mới chỉ liếc mắt một cái Vương Lâm đã cảm nhận được luồng áp lực này.

Lão phu còn có một lò luyện đan đang luyện dờ. Ngươi tiến vào trong Tàng Hồn Các, đi lựa chọn thần thông đi. Quy củ từ xưa truyền lại là chỉ có thể lựa chọn một lần. Nếu muốn lựa chọn thần thông thứ hai thì ngươi phải hoàn thành một nhiệm vụ của môn phái mới được!

Thanh Ngưu lão tổ nói xong, thân thể trong tích tắc liền biến mất, thuấn di mà đi, vội vã rời khỏi nơi này.

Vương Lâm đứng lên, không để ý tới Thanh Ngưu lão tổ mà nhìn vào cái khe kia, trầm ngâm một lát, sau đó cất bước đi vào trong.

Trong tích tắc khi tiến vào trong cái khe này, một luồng uy áp mênh mông bao phủ toàn thân hắn. Không gian nơi này mơ hồ, không có bầu trời, không có mặt đất, cả không gian chỉ có một tòa lầu chín tầng khổng lồ bị sương mù bao phủ.

Ở bên ngoài lầu các có hai pho tượng mãnh thú, chiếm cứ nơi này, trông rất sống động.

Đại môn của lầu các này đóng kín, bốn phía yên tĩnh, chỉ có trong tầng thứ sáu là có ánh đèn tỏa ra trong sương mù, lấp lóe không ngừng, dường như đang có người đi lại.

Phía trên đại môn có ba chữ lớn.

Tàng Hồn Các!

Nơi này chính là thánh địa của Đại Hồn Môn, là nơi chứa đựng công pháp thần thông các đời. Vương Lâm bình tĩnh nhìn nơi này, mơ hồ thấy sát khí bốn phía, tồn tại không ít thứ khủng bố.

Trầm mặc trong chốc lát, Vương Lâm giơ bước chân lên, hướng về phía đại môn của lầu các chín tầng đi tới. Trong nháy mắt khi tới gần, đột nhiên bước chân hắn sững lại, quay phắt đầu nhìn về phía bức tượng mãnh thú to lớn bên cạnh.

Hình dáng mãnh thú này thoạt nhìn như một con Kỳ Lân nhưng lại không giống.

Ánh mắt Vương Lâm trong nháy mắt nhìn lại. Tượng mãnh thú này đột nhiên nhúc nhích, không gian bốn phía vặn vẹo. Một tiếng gầm nhẹ đột nhiên vang vọng trong tâm thần Vương Lâm.

Cầm ngọc giản tới đây!

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên. Hắn nhìn ra trên tượng đá này thực ra phong ấn một hồn phách mãnh thú rất mạnh. Hồn phách này bị trấn áp ở đây, dung hợp với tượng đã xong liền biến hóa ra đủ loại thần thông.

Tay phải hắn phất lên, trong tay liền xuất hiện ngọc giản Thanh Ngưu chân nhân tặng. Ngọc giản này vừa mới xuất hiện, Vương Lâm chỉ cảm thấy trước mắt có hồng quang lóe lên, ngọc giản liền biến mất. Miệng tượng đá nhúc nhích giống như đang nhấm nháp, một lát sau phun ra miệng ngọc giản nọ.

Có thể vào Tàng Hồn Các, tuyền chọn thần thông công pháp!

Tượng đá sau khi truyền thần niệm xong liền từ từ không động đậy nữa, không gian cũng không còn vặn vẹo, hóa thành bình thường.

Tốc độ nhanh thật!

Đồng tử trong hai mắt Vương Lâm co rụt lại. Hắn vừa rồi không nhìn rõ động tác của tượng đá. Lúc này hơi suy tư một chút liền biết thực tế hồng quang chính là lưỡi của mãnh thú này.

Sau khi tượng đá bất động, đại môn của lầu các chín tầng này từ từ mở ra một khe hở. Một luồng dao động linh hồn từ bên trong lan ra, khiến uy áp ở nơi này càng nặng.

Vương Lâm không thay đổi sắc mặt, cất bước đi vào đại môn, tiến vào qua khe hở này. Trong nháy mắt khi hắn bước vào trong tầng thứ nhất của Tàng Hồn Các, hắn thấy được bí mật của Tàng Hồn Các này.

Nơi này là một căn phòng lớn tới mấy ngàn Thế Giới Tông, có những người đang khoanh chân lơ lửng ở nơi này, nhắm mắt không nhúc nhích nhưng từ trên cơ thể họ tỏa ra tu vi rất mạnh mẽ.

Ánh mắt Vương Lâm đảo qua thân thể những người này. Đám người này có cả nam cả nữ, già có trẻ có nhưng toàn bộ đều là hồn thể. Trên mỗi một hồn thể này ẩn chứa một loại thần thông công pháp.

Tàng Hồn Các...

Vương Lâm thì thào, ánh mắt đảo qua, sau khi thấy được cầu thang thông tới tầng thứ hai phát ra u quang, dường như có cấm chế tồn tại, nếu tu vi không đủ thì không thể đi tới.

Hiển nhiên chín tầng của Tàng Hồn Các này tầng càng cao thì công pháp càng tinh diệu. Tay áo Vương Lâm vung lên, lướt qua mấy trăm hồn thể này, hướng tới cầu thang lên tầng trên. Trong tích tắc khi bước chân hắn hạ xuống, một luồng lực lượng bài xích đột nhiên bùng lên, giống như muốn ngăn cản Vương Lâm tiến tới.

Luồng lực bài xích này hơi cường đại. Có thể ngăn cản tất cả tu sĩ không phải bước thứ ba. Chẳng qua đối với Vương Lâm mà nói thì nó chẳng đáng gì. Thần sắc hắn thong dong, nhẹ nhàng cất bước, bước lên bậc thang đầu tiên của cầu thang, đi tới tầng hai.

Tầng hai của Tàng Hồn Các này cũng có mấy ngàn hồn thể. Trên người chúng lan ra khí tức của công pháp, so với tầng một còn cường đại hơn mấy lần. Nhưng ánh mắt Vương Lâm đảo qua vẫn không tìm ra được hai loại thần thông là Trọng Huyễn Thuật và thuật triệu hồi hồn phách Tiên Tổ của Đại Hồn Môn.

Công pháp nơi này đại để đều chỉ cần tu vi Không Niết là có thể minh ngộ ra, uy lực bất phàm... nhưng đối với ta mà nói thì đã vô dụng rồi.

Vương Lâm trầm ngâm, đi theo cầu thang lên tầng ba.

Tầng ba, tầng bốn, tầng năm! Thời gian Vương Lâm dừng lại không dài. Đi tới trong tầng năm của Tàng Hồn Các, hồn thể chợt giảm bớt chỉ còn tầm một trăm hồn lơ lửng nơi này. Khí tức công pháp lan ra trên người chúng mơ hồ đạt tới cảnh giới Không Huyền, hiển nhiên nơi này thuộc về tu sĩ Không Huyền.

Đám thần thông công pháp này dù Vương Lâm không nhìn thấy khẩu quyết biến hóa nhưng dựa vào cảm ứng vẫn biết là chúng đều có uy lực rất lớn lao.

Bất cứ hồn thể nào ở nơi này nếu đưa ra bên ngoài có thể tạo thành hiệu quả thế nào thì Vương Lâm không biết nhưng nếu đặt trong động phủ giới thì đủ để tạo thành một hồi tai kiếp lớn lao!

Chẳng qua thần thông công pháp này dù rất kinh người nhưng vẫn không phải thứ Vương Lâm muốn chọn! Hắn nhìn thấy cầu thang tới tầng sáu, ánh mắt lóe lên, đi về hướng đó.

Trong nháy mắt khi bước chân hắn hạ xuống, trong đầu Vương Lâm ầm vang một tiếng, giống như bị thương nặng, thân thể đột nhiên chấn động, bước chân dừng ở đó. Thân thể không nhúc nhích nữa.

Ờ trong tầng thứ sáu, Viêm Loan đang ngồi một chỗ, đỉnh đầu có một hồn thể đang khoanh chân lơ lửng. Một tia hồn khí từ trong hồn thể này lan ra, chui vào thiên linh của nàng.

Trong tích tắc khi bước chân Vương Lâm bước lên cầu thang tầng sáu này, Viêm Loan bỗng nhiên mở hai mắt, thần sắc lộ vẻ kỳ dị.

Lúc này có thể đi tới Tàng Hồn Các thì rất có khả năng là Vương Lâm kia! Hừ. người này tu vi quỷ dị, không có khả năng chỉ là Không Linh hậu kỳ giống như vẻ ngoài. Mà lúc này xem hắn có khả năng đi lên hay không là có thể phán đoán ra tu vi chính thức của hắn.

Chương 1831: Đánh Cuộc!

Trong nháy mắt khi Vương Lâm bước lên bậc thang của tầng thứ sáu, trên Thanh Thiên Phong, Thanh Ngưu chân nhân vừa mượn cớ đi luyện đan lúc này đang ngồi khoanh chân trong động phủ, đột nhiên mở hai mắt.

Năm tầng đầu không có công pháp hắn muốn sao... Tầng thứ sáu này muốn vào phải có tu vi và ý chí của tu sĩ Không Kiếp. Tu vi Vương Lâm này còn chưa tới Không Kiếp nhưng trên người có rất nhiều bí ẩn, nói không chừng có thể tiến vào tầng thứ sáu...

Chẳng qua tầng thứ sáu cũng phải là cực hạn của hắn. Còn về tầng thứ bảy và tầng thứ tám. Một khi đi vào sẽ dẫn tới thiên biến trong Đại Hồn Môn. Người có thể tiến vào những tầng này trong Đại Hồn Môn cũng không quá năm người! Còn về tầng thứ chín thì... Trừ ta ra chưa ai có thể tiến vào...

Lão tổ đời đầu năm đó tính toán biến hóa trong thiên địa. Cũng từng nói qua, Vương Lâm này ba trăm năm sau mới có thể tiến vào tầng thứ chín...

Thanh Ngưu chân nhân mỉm cười, nhắm mắt không nói gì thêm.

Trên cầu thang thông từ tầng thứ năm lên tầng thứ sáu, thân thể Vương Lâm vẫn không nhúc nhích. Hồi lâu, hai mắt hắn liền lóe lên hàn quang, thở dài một hơi.

Ảo thuật thật lợi hại...

Trong nháy mắt vừa rồi, hắn đã trải qua vô số thế giới ảo thuật. Thời gian ngắn ngủi không tới nửa nén hướng đối với hắn mà nói giống như mấy năm.

Giờ phút này sau khi tỉnh táo lại, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, chân trái giơ lên bước tiếp một bước, rơi vào bậc thang thứ hai. Trong chớp mắt này, đầu óc hắn lại ầm vang. Nhưng thần sắc Vương Lâm không biến hóa chút nào, ánh mắt lấp lánh, chân trái hạ xuống, chân phải lại giơ lên, liên tiếp bước tới bảy bước!

Mỗi một bước chân hạ xuống, tâm thần hắn đều ầm vang. Một luồng áp lực cường đại giống như muốn đầy bật hắn khỏi bậc thang.

Chỉ là cấm chế mà cũng muốn cản bước ta!

Cổ Thần tinh điểm trên mi tâm Vương Lâm, yêu ma tinh điểm trong mắt hắn chợt hiện lên. Từ trong thân thể hắn truyền ra những tiếng bùng bùng, dùng thân thể mạnh mẽ tới cực điểm để chống cự luồng áp lực này, lại cất bước tiến tới năm bậc thang nữa!

Giờ phút này khoảng cách giữa hắn vào tầng sáu chỉ còn không tới tám bậc thang là hắn sẽ tiến vào tầng sáu!

Tu sĩ có tu vi Không Kiếp ta cũng đã đánh rồi, cấm chế này chẳng qua chỉ bắt chước ý chí của tu sĩ Không Kiếp mà thôi. Ý chí của Vương Lâm sinh ra trong động phủ giới, bước vào Tiên Cương đại lục này, lại còn phân thân ở trong tầng hư vô có tư cách như Cổ Tổ và Tiên Tổ. Cấm chế này còn chưa đủ!

Trong thân thể Vương Lâm chợt tràn ngập một luồng ý chí lực kinh người. Thần sắc hắn thong dong, cất bước tiến tới từng bước một...

Không hề dừng lại chút nào, tiến về tầng thứ sáu, không nhanh không chậm, Vương Lâm bước qua bảy bậc thang, chỉ còn lại một bậc thang cuối cùng!

Bậc thang này Vương Lâm nhất chân lên định đặt xuống, trước mắt hắn đột nhiên xuất hiện một cảnh tượng, không ngờ hắn lại đang đứng trên một vách núi, bước chân hạ xuống sẽ rơi vào vực sâu!

Ở sâu trong vách núi có tiếng gió gào thét thê lương vang vọng. Chỉ thấy từng đám oan hồn giống như sương khói lượn lờ, ầm ầm nhằm về phía Vương Lâm lao tới.

Nhìn những oan hồn đang xông tới, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ suy tư. Hắn không sốt ruột mà trầm ngâm, phát hiện ra sự quỷ dị bốn phía.

Đây là do cấm chế biến ảo ra, nhìn thì đơn giản nhưng chỉ cần có đủ ý chí, mạnh mẽ tiến về phía trước, không chú ý tới vách núi và oan hồn là có thể bước qua.

Nhưng Vương Lâm lại có cảm giác không đúng. Gờ phút này oan hồn đã ra khỏi vách núi hơn phân nửa, khoảng cách tới Vương Lâm không tới trăm trượng, chỉ trong nháy mắt đã áp sát, còn không tới mười trượng!

Cấm chế ảo thuật này cũng rất xảo diệu...

Vương Lâm mỉm cười, thân thể thoáng một cái. Bước chân không thay đổi, hướng về phía trước, bên ngoài vách núi bước tới. Trong nháy mắt khi bước chân này hạ xuống, đám oan hồn lộ ra vẻ hứng phấn kích động, giống như chúng đang chờ Vương Lâm làm thế!

Nhưng trong tích tắc khi bước chân Vương Lâm hạ xuống, đột nhiên sóng gợn hiện lên, thân thể hắn từng bước biến mất. Trong nháy mắt khi hắn biến mất, thế giới hư ảo này ầm ầm sụp đổ.

Ở lối vào tầng sáu Tàng Hồn Các, thân thể Vương Lâm bước một bước, không dẫm lên bậc thang cuối cùng mà lướt qua, bước lên cạnh cửa tầng sáu!

Trong nháy mắt khi hạ bước chân, đầu óc Vương Lâm ầm lên một tiếng, bình tĩnh trở lại.

Cũng trong giờ phút này, trên Thanh Thiên Phong, thần sắc Thanh Ngưu chân nhân cũng không hề bất ngờ, khẽ gật đầu.

Không hổ là người được lão tổ đời đầu tính toán ra, không có ai báo trước, lần đầu tiên đã thành công tiến vào tầng sáu. Điểm này đúng là hiếm có!

Ngươi không ngờ lại lên được đây!

Trong tầng sáu, hai mắt Viêm Loan sững lại, nhìn về phía Vương Lâm.

Ngươi có thể, Vương mỗ vì sao lại không thể?

Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, từng bước tiến về phía trước. Hắn vừa rồi bước ra một bước, trực tiếp vọt lên, không hề lướt qua bậc thang cuối cùng. Nếu hắn bước vào bậc thang này thì e rằng công sức trước đây đều vô ích. Bậc thang cuối cùng này không thể bước lên, chỉ có thể bỏ qua!

Từ cổ chí kim, trong Đại Hồn Môn có không biết bao nhiêu người cố gắng tiến vào tầng thứ sáu này đều thất bại ở đây. Mà Tàng Hồn Các một khi thất bại thì chỉ có thể dừng lại, đợi tới lần tiếp theo có cơ hội tiến vào mới có thể thử một lần nữa.

Hừ, hẳn là có người sớm nói cho ngươi biết huyền ảo của cầu thang lên tới tầng thứ sáu!

Viêm Loan bình tĩnh mở miệng, tưởng rằng mình đã nắm được đáp án.

Thần sắc Vương Lâm như thường, liếc nhìn Viêm Loan một cái, chưa mở miệng mà tản thần thức ra, quan sát tầng thứ sáu này. Số lượng hồn thể lơ lửng trong tầng này so với tầng năm ít hơn rất nhiều, chỉ có hơn sáu mươi.

Nhưng từ mỗi một hồn thể nơi này đều tỏa ra khí tức cực kỳ cường hãn, hiển nhiên là bên trong ẩn chứa công pháp chỉ có tu sĩ Không Kiếp mới có tư cách đạt được.

Hành động này của Vương Lâm rơi vào mắt Viêm Loan, hiển nhiên là cam chịu suy đoán của nàng. Nàng liền nhắm mắt lại, không để ý tới Vương Lâm nữa. Dù sao nơi này cũng là Tàng Hồn Các, cấm đấu pháp. Nàng tuy là trưởng lão Đại Hồn Môn đã nhiều năm nhưng cũng không dám vi phạm.

Tàng Hồn Các chỉ là nơi lựa chọn công pháp. Nơi này là thánh địa của Đại Hồn Môn! Trong đó có rất nhiều bí ẩn khó có thể tượng tượng, điểm này Viêm Loan hoàn toàn rõ ràng.

Thần thức Vương Lâm đảo qua hơn sáu mươi hồn thể kia. Ở trong này hắn tìm thấy Đa Trọng Huyễn Thuật, tìm thấy thần thông Viêm Loan thi triển triệu hồi hồn phách kia.

Nhất là từ hồn thể phía trên Viêm Loan lúc này đúng là thuật dẫn hồn mà Vương Lâm muốn tìm! Cả tầng thứ sáu này rất yên tĩnh. Vương Lâm hơi trầm ngâm, cất bước đi về phía trước.

Hai chân hắn bước lên tầng thứ sáu, khiến ván gỗ phía dưới phát ra những tiếng lạch cạch, trong không khí yên tĩnh này lại hơi chói tai, khiến cho Viêm Loan mở mắt, trong mắt hiện lên vẻ căm ghét.

Vương Lâm không để ý chút nào tới Viêm Loan, trong tiếng lạch cạch liền đi tới gần hồn thể chứa Đa Trọng Huyễn Thuật, cẩn thận quan sát. Từ từ hắn nhíu mày.

Viêm Loan chú ý tới thần sắc Vương Lâm, trong lòng thầm cười lạnh. Nàng tất nhiên hiểu vì sao Vương Lâm cau mày. Trên thực tế nàng lần đầu tiên tới nơi này, khi thấy Trọng Huyễn Thuật này của Đại Hồn Môn cũng phải nhíu mày.

Trọng Huyễn Thuật của Đại Hồn Môn ở nơi này chỉ có ngũ trọng đạo pháp. Ngươi nếu tự tin có thể đi tới tầng bảy. Nơi đó nghe nói có thêm lường trọng. Nếu ngươi có bản lãnh hơn thì có thể đi tới tầng thứ tám, cũng có thể đi tới tần chín. Bên trong tầng chí có Đa Trọng Huyễn Thuật đầy đủ của Đại Hồn Môn!

Ồ!

Vương Lâm nhìn Viêm Loan một cái, ánh mắt đảo qua hồn thể đang ở trên đỉnh đầu nàng.

Dẫn Hồn thuật này cũng không đầy đủ. Chẳng lẽ ở tầng bảy mới có thêm?

Đương nhiên. Đại Hồn Môn chú ý thực lực nhất. Ngươi nếu có thực lực hiển nhiên có thể lấy được bản đầy đủ. Cửa vào tầng bảy ở nơi này. ngươi có dám tới thử một lần không?

Viêm Loan cười lạnh, tay phải giơ lên chỉ về phía không xa.

Ờ vị trí đó có một cầu thang cổ kính, thông tới tầng bảy của Tàng Hồn Các. Tàng Hồn Các này rất kỳ dị. không có bất cứ cấm chế chống bụi nào. Do đó cầu thang này đầy bụi. Thoạt nhìn như rất lâu rồi chưa có người bước tới.

Chỉ có tới gần một chút mới thấy cầu thang này không phải không có dấu chân, chỉ là dấu chân đó rất nhạt, đã bị tro bụi bao phủ rồi.

Ngươi có thể đi lên sao?

Viêm Loan nhìn Vương Lâm cười khinh miệt.

Vương Lâm không nói gì, nhìn cầu thang nọ, khẽ cau mày. Tầng thứ bảy sợ là chỉ khi có được tu vi tương đương Không Kiếp trung kỳ mới có thể bước lên cầu thang này. Đối với Vương Lâm mà nói, việc này hơi gian nan, thế thì lại càng không phải nói tới tầng thứ tám. Còn cả tầng chín cuối cùng.

Nếu không có bản lãnh đi tới thì không nên kén chọn nữa. Công pháp thần thông ở nơi này cũng đủ để ngươi dùng cả đời rồi.

Viêm Loan kết luận là Vương Lâm không có tư cách đi tới, lời nói cũng không có quá cay độc nhưng lại ấn hàm sự khinh thường.

Nghe những lời này của Viêm Loan, Vương Lâm đột nhiên bật cười. Hắn xoay người nhìn Viêm Loan. Thiếu phụ tuyệt mỹ này giờ dù mang theo oán khí nhưng dung nhan chằng những kém đi mà ngược lại càng động lòng người.

Chỉ là loại vẻ đẹp thế này dưới mắt Vương Lâm cũng chẳng khác gì xương khô.

Hay là chúng ta đánh cuộc một phen. Nếu ta lên được tới tầng bảy thì ngươi cuộc gì?

Vương Lâm nhìn Viêm Loan, chậm rãi nói.

Giọng nói của hắn vang vọng khắp tầng sáu, rơi vào tai Viêm Loan khiến thần sắc Viêm Loan sững lại. Nàng nhìn thoáng qua lối lên tần bảy, trong lòng âm trầm hẳn.

Vương Lâm này nói thế có mấy phần là thật... Hừ, tầng bảy này ở Đại Hồn Môn người có thể đi vào có thể đếm trên một bàn tay. Ta cũng đã từng thử qua nhưng căn bản không thể vượt nỗi bảy bậc thang. Tu vi người này mặc dù hơi thần bí nhưng ta đã đấu với hắn hai lần. Ta nếu không thể lên được thì hắn nhất định không thể!

Những lời này của hắn hiển nhiên là đang tìm cớ xuống thang mà thôi. Một khi ta không đồng ý thì hắn có thể tránh được để tài này. Ta cũng không thể tiếp tục dùng lời nói đả kích hắn nữa...

Ngươi nếu có thể bước lên tầng bảy thì ta sẽ dùng vật này đánh cuộc!

Viêm Loan sau khi suy nghĩ cẩn thận, ánh mắt chợt lóe lên, tay phải vung lên. Một chiếc ô màu lam xuất hiện trước mặt nàng.

Còn ngươi, nếu không tiến vào được tầng bảy thì lấy vật gì đánh cuộc đây?

Viêm Loan nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, lời nói lạnh như băng.

Chương 1832: Muốn Đạp Bước Tận Trời Xanh

Huyết quang chợt lóe lên, tay phải Vương Lâm nâng lên, Huyết Kiếm gào thét rơi xuống trên mặt đất.

Kiếm này có được không?!

Ánh mắt Viêm Loan đảo qua Huyết Kiếm. Nàng biết thanh Huyết Kiếm này là bảo vật của Đạo Cổ nhất mạch, so với cây ô màu lam của nàng đem ra đánh cuộc là ngang nhau.

Được! Ta đánh cuộc với ngươi. Ta cũng muốn xem một chút, ngươi sẽ bị cấm chế của tầng thứ bảy này bắn ngược lại như thế nào!

Con ngươi trong mắt Viêm Loan co rút lại. Nàng nhìn về phía Vương Lâm, có vẻ hơi khó hiểu.

Hắn có thể lấy ra thanh kiếm này chẳng lẽ hắn nắm chắc mười phần?!

Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, không nhìn tới Viêm Loan nữa mà đi về hướng cầu thang lên tầng thứ bảy. Bước chân hắn không nhanh nhưng mỗi một bước rơi xuống đều như có sóng gợn lan ra, lại càng giống như đạp ở trên tâm thần Viêm Loan. Giờ phút này nàng đã không tiếp tục minh ngộ thần thông trong hồn thể kia mà nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, nội tâm bỗng hơi hồi hộp.

Nàng mơ hồ hơi hối hận, đáng lẽ không nên bị Vương Lâm kích động. Cái ô màu lam là một Pháp Bảo cường đại của nàng. Lực phòng ngự của bảo vật này cực kỳ kinh người.

Người này giảo hoạt đa đoan, cố tình ra vẻ, sợ là sau khi thua lại lật lọng cũng không chừng.

Trong ánh mắt của Viêm Loan, Vương Lâm bước từng bước một không nhanh không chậm đi tới kia chỗ cầu thang cổ kính kia.

Vương Lâm nhìn cầu thang này, tổng cộng có mười chín bậc thang là tới tầng thứ bảy. nhìn như một bước là có thể vượt qua, nhưng sau khi đến gần nơi này, từ trên cầu thang này tỏa ra một khí tức khá nguy hiếm, giống như đang cảnh cáo Vương Lâm, nếu không có đầy đủ ý chí, bước lên bậc thang sẽ giống như một con thuyền nhỏ giữa biển khơi bão tố.

Không dám làm sao!

Viêm Loan thấy Vương Lâm ở đó bên cạnh cầu thang trầm mặc hồi lâu, nội tâm thở phào nhẹ nhòm. Nàng rất sợ phải nhìn thấy cảnh đối phương liên tục nhẹ nhàng tiến vào tầng bảy như giẫm trên đất bằng. Dù theo nàng thấy thì việc này hầu như không thể xảy ra.

Vương Lâm chợt quay đầu, thâm ý sâu sắc nhìn Viêm Loan một cái.

Ngươi nhìn cho kỹ nhé!

Vừa nói, đôi mắt Vương Lâm vừa bừng sáng, giơ chân cất bước, trực tiếp rơi vào bậc thang thứ nhất của cầu thang. Trong tích tắc khi bước chân hắn đặt xuống, thiên địa Đại Hồn Môn đột nhiên biến sắc, ầm ầm vang vọng.

Một bậc thang khổng lồ, lan tràn khắp mấy trăm dặm trên bầu trời, biến ảo ra trên bầu trời Đại Hồn Môn. Bậc thang tỏa sáng vạn trượng, trong tích tắc chiều sáng bừng màn đêm tại Đại Hồn Môn.

Hàng loạt những tiếng nổ ầm ầm cũng vang vọng trong đêm tối, khiến cho vô số tu sĩ Đại Hồn Môn vội vàng thức tỉnh từ trong chỗ bế quan, tản thần thức ra hoặc là dứt khoát nhoáng lên lao ra nhìn bậc thang khổng lồ trên bầu trời!

Có người muốn vào tầng thứ bảy Tàng Hồn Các!

Người này mái tóc bạc trắng, nhìn bộ dáng kia không phải là Vương trưởng lão vừa mới tới. Tu vi của hắn dù không tầm thường nhưng nếu muốn vào tầng thứ bảy này sợ là rất khó có thể làm được!

Ha ha, lại có chuyện náo nhiệt để xem. Từ lần trước có người tiến vào tầng thứ bảy, đại khái đã hơn một trăm năm, trừ mấy lão gia này ra, hầu như không ai dám bước vào này tầng thứ bảy.

Cấm chế của Tàng Hồn Các khá cường đại, trừ phi là có thể thành công bước vào tầng thứ bảy, từ đó về sau đi vào sẽ không xuất hiện thiên biến nữa. Nhưng trước khi thành công, mỗi một lần bước lên bậc thang đều sẽ bị vạn người chú ý! Vương trưởng lão này, ta thấy hắn nhất định sẽ thất bại!

Bậc thang kia tổng cộng có mười chín tầng, mà trên bậc thứ nhất giờ phút này có một thân ảnh khổng lồ. Thân ảnh ấy mái đầu bạc trắng, chính là Vương Lâm!

Đây chính là biến hóa trong thiên địa do người đi vào tầng thứ bảy của Tàng Hồn Các - Đại Hồn Môn dẫn động. Từ cổ chí kim, bên trong Đại Hồn Môn phàm có người muốn bước vào tầng thứ bảy đều xuất hiện biến hóa như thế, bị mọi người biết được, bị cả Đại Hồn Môn chú ý!

Đây là một loại vinh dự, nhưng đồng thời cũng là một áp lực rất lớn, nếu là người không có tư cách tiến vào tầng thứ bảy, liều mạng tiến vào, hết thảy biểu hiện của hắn sẽ bị mọi người nhìn thấy, bao gồm bộ dáng chật vật khi bị đánh bật trở về.

Cũng chính bởi vì điểm này, cho nên nhiều năm nay cũng không có một người dám thử tiến vào tầng thứ bảy!

Bên trong Đại Hồn Môn, từng đạo một thân ảnh từ bên trong ngọn núi của mình bay ra, đồng loạt nhìn về phía bầu trời. Loại chuyện náo nhiệt này đối với người của Đại Hồn Môn mà nói, tuy nói cũng không phải là hiếm thấy, nhưng muốn nhìn một lần cũng không phải là dễ dàng gì, hôm nay gặp được tự nhiên cũng cảm thấy hứng thú.

Chẳng qua là có rất ít người cho rằng Vương Lâm có thể thành công, phần lớn là có ý tưởng nhìn bộ dáng chật vật của hắn.

Ngay cả Thanh Ngưu lão tổ trên Thanh Thiên Phong cũng nhướng mày ngẩng đầu. Ánh mắt tựa như xuyên thấu động phủ mà nhìn dị biến trên bầu trời.

Hắn có hơi lỗ mãng , với tu vi của hắn không thể nào tiến vào tầng thứ bảy này

Thanh Ngưu lão tổ thầm than, khẽ lắc đầu.

Như thế cũng tốt, giảm nhuệ khí của hắn, khiến hắn chớ có cho là bên trong Đại Hồn Môn ta không có gì huyền diệu!

Cùng lúc đó, bên trong Đại Hồn Môn còn có một số ngọn núi, các lão quái vẫn trường kỳ bế quan cũng chậm chậm mở cặp mắt giống như tinh không, yên lặng nhìn lại.

Thú vị, loại tu vi này, có thể bước lên tầng thứ sáu vốn đã khó khăn, lại vẫn muốn đi vào tầng thứ bảy

Đứa nhỏ này hơi không tự lượng sức rồi

Trên hư ảnh mười chín bậc thang khổng lồ kia, chân phải Vương Lâm rơi vào bậc thang thứ hai, hai mắt nhắm lại thân thể không nhúc nhích.

Nhưng cũng không lâu lắm, hắn chợt mở hai mắt ra, nhìn chằm chằm bậc thang cuối, bước chân chợt nâng lên sải bước trên bầu trời từng bước đi tới!

Mỗi một bước hạ xuống, cả Đại Hồn Môn trung đều có chấn động kinh thiên truyền ra, giống như sấm sét ầm vang. Trong nháy mắt, Vương Lâm đi ra được năm bước, đi lên năm bậc thang.

Trong tầng sáu của Tàng Hồn Các, Viêm Loan nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm, sau khi thấy hắn đi được năm bước, thần sắc bỗng nhiên biến đổi. nhưng rất nhanh liền khôi phục như thường.

Hừ, năm bậc thang thì như thế nào, hắn đi không tới bậc thang cuối được!

Viêm Loan nắm chặt bàn tay, quên cả cảm ngộ thần thông bên trong hồn thể, mà ánh mắt hoàn toàn vào thân thể Vương Lâm ở trên bậc thang phía trước.

Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, nhưng nội tâm lại như có sóng dữ ngập trời, trong tích tắc đặt chân lên bậc thứ năm, hắn dường như đắm chìm bên trong vực sâu vạn trượng. Một cổ thần thức khổng lồ từ bên trong bậc thang dưới chân tràn ra, ầm ầm nổ tung bên trong tâm thần hắn, hóa thành một giọng nói vang vọng.

Lui ra!

Lui ra!

Lui ra!

Giọng nói kia dù chỉ có hai chữ nhưng lại bạo phát ra trong tâm thần Vương Lâm những tiếng vọng vô tận. Những tiếng vọng vang lên không ngừng, giống như là có hơn mấy trăm ngàn người đồng thời hướng về phía Vương Lâm gầm thét.

Trong tiếng động vang vọng này, thân thể Vương Lâm tựa như sắp bị xé ra, dường như nếu hắn không lui lại ắt sẽ bị hình thần câu diệt!

Trong tiếng động vang vọng này, bước chân của Vương Lâm dừng lại trên bậc thang thứ năm này. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bậc thang cuối cùng, trong mắt lộ vẻ quyết đoán.

Bổn nguyên chân thân, ngưng!

Tay phải Vương Lâm nâng lên, bấm quyết chỉ một cái. Dưới một chỉ này, lập tức bên trong Đại Hồn Môn ầm ầm chấn động. Chỉ thấy Viêm Mạch Phong đang bị thiêu đốt kia đột nhiên bộc phát ra biển lửa mênh mông. Biển lửa kia trong tích tắc tràn ngập bầu trời, bao phủ Đại Hồn Môn, bên trong lộ ra một khuôn mặt khổng lồ.

Khuôn mặt này chính là bổn nguyên chân thân của Vương Lâm!

Thoáng một cái dưới, biển lửa ngập trời này chạy thẳng tới bậc thang hư ảo và Vương Lâm hư ảo trên không trung, ngay lập tức áp sát, dung nhập vào bên trong thân thể của Vương Lâm hư ảo kia.

Cùng lúc đó, ở trong tầng thứ sáu của Tàng Hồn Các, trên bậc thang thông tới tầng thứ bảy, toàn thân Vương Lâm lập tức có biển lửa tràn ra, ở sau lưng hắn rõ ràng hóa thành bổn nguyên chân thân!

Trong nháy mắt khi bổn nguyên chân thân xuất hiện, cặp mắt Vương Lâm lóe sáng, tựa như đạt được lực lượng mới, bỗng nhiên giơ chân lên bước liên tiếp về phía trước!

Bậc thang thứ sáu, bậc thang thứ bảy, bậc thang thứ tám, bước chân Vương Lâm không ngừng lại, trong phút chốc đã đi đến bậc thang thứ mười ba!

Trong tích tắc khi bước chân rơi xuống, Viêm Loan ở trong tầng thứ sáu Tàng Hồn Các vẫn luôn chú ý tới Vương Lâm lúc này chợt đứng phắt dậy, vẻ mặt tuyệt mỹ kia giờ phút này đại biến. Đôi mắt nàng lộ vẻ không thể tin nổi, thân thể khẽ run, không hề phát hiện ra tay phải bởi vì nắm quá chặt nên đã trở nên trắng bệch.

Không thể nào!

Cùng lúc đó. Bên trong Đại Hồn Môn, tất cả mọi tu sĩ và trưởng lão khi nhìn thấy cảnh tượng tại bậc thang trên bầu trời kia, Vương Lâm liên tục bước mấy bước, đứng trên bậc thang thứ mười ba, thần sắc lập tức biến hóa, tiếng náo động vang lên như sóng dậy.

Năm bậc thang liên tiếp, trực tiếp đi tới bậc thang thứ mười ba! người này lại có ý chí lực cường hãn như thế!

Đó là bổn nguyên chân thân! Bổn nguyên chân thân đó!

Vương trưởng lão này đúng là luôn có hành động kinh người, chỉ còn có sáu bậc thang là hắn có thể tiến vào tầng thứ bảy!

Bổn nguyên chân thân củayương Lâm bên trong Đại Hồn Môn cũng không phải là người người đều biết, giờ phút này bị cả vạn người chú ý, đưa tới chấn động cùng hoảng sợ không cách nào hình dung nổi.

Cả Đại Hồn Môn cơ hồ sôi trào lên. Dù là những lão quái bế quan trường kỳ không xuất hiện, giờ phút này cũng biến sắc.

Mười ba bậc liên tiếp!

Bên trong Thanh Thiên Phong, ánh mắt Thanh Ngưu lão tổ ngưng trọng, nhưng vẫn khoanh chân ngồi ở đó như cũ, không có đứng dậy và đi ra ngoài.

Ta xem ra đã già rồi bổn nguyên chân thân này của hắn, xem ra đã đến rất gần trình độ chân tiên rồi. Bổn nguyên chân thân, bổn nguyên chân tiên, chỉ kém một chút nhưng lại cách biệt như trời và đất! Nhưng bậc thứ mười ba đã sắp đạt đến cực hạn của hắn. Hắn nhiều nhất còn có thể đi được thêm ba bậc thang nữa!

Thanh Ngưu lão tổ tu vi cao thâm, ánh mắt sắc bén, rất ít nhìn lầm!

Bên trong Tàng Hồn Các, tại bậc thang thứ mười ba trên cầu thang từ tầng thứ sáu đi lên tầng thứ bảy, Vương Lâm đứng ở nơi đó, trầm mặc trong chốc lát. Mượn lực lượng của bổn nguyên chân thân, hắn đi tới được nơi này, nhưng ở trong đầu hắn, giọng nói giống như thiên uy vang lên mạnh hơn vô số lần!

Lui ra!

Tiếng nói vang vọng ầm ầm trong đầu, không ngừng chấn động, đánh thẳng vào Nguyên Thần của Vương Lâm, thần sắc hắn nhìn như bình tĩnh, nhưng trên thực tế hai mắt của hắn đã có vẻ hoảng hốt!

Vẻ hoảng hốt này bị Viêm Loan nhìn thấy, bị vô số tu sĩ kia bên ngoài Đại Hồn Môn nhìn thấy, bị những lão quái bế quan trường kỳ nhìn thấy!

Hắn sắp thất bại rồi!

Thần sắc Viêm Loan lộ vẻ vui sướng.

Xem ra hắn đúng là vẫn không cách nào tiến vào được tầng thứ bảy

Tất cả tu sĩ Đại Hồn Môn đều âm thầm lắc đầu.

Nhưng ngay trong tích tắc này, trên bậc thang hư ảo khổng lồ trên bầu trời Đại Hồn Môn, vẻ hoảng hốt trong mắt thân ảnh hư ảo của Vương Lâm chợt tiêu tán, thay vào đó là ánh sáng ngập trời.

Viêm Loan ngươi cao hứng quá sớm đó, cái ô của ngươi, Vương mỗ muốn lấy!

Chương 1833: Lại Đánh Cuộc Một Lần!

Vương Lâm vừa nói xong, bàn chân đột nhiên giơ lên, hướng về phía bậc thang thứ mười bốn hạ xuống. Trong nháy mắt khi bàn chân hắn hạ xuống, biển lửa do bổn nguyên chân thân hóa thành phía sau hắn ầm ầm chui vào cơ thể Vương Lâm, trong thời gian ngắn khiến thân thể hắn chấn động, dung hợp với thân thể hắn. Sau khi bước chân hắn hạ xuống, lại tiếp tục bước tiếp!

Bậc thang thứ mười lăm!

Thiên địa ầm vang, vô số tu sĩ của Đại Hồn Môn lúc này đều nhìn lên. Bọn họ sau khi nhìn thấy Vương Lâm đi tới bậc thang thứ mười lăm. Lại một lần nữa thấy hắn cất bước!

Bậc thang thứ mười sáu!

Còn thiếu ba bậc nữa... Ý chí Vương Lâm ta thiên địa bất khuất, dựa vào cái gì mà muốn ta phải lui bước!

Vương Lâm vừa nói, sinh tử bổn nguyên trong hư bốn nguyên đột nhiên bộc phát ra.

Hư bổn nguyên ở Tiên Cương đại lục không hề bị ảnh hưởng, giờ phút này bộc phát ra, chân Vương Lâm đã đạp lên bậc thang thứ mười bảy!

Ý chí của ta xuyên qua động phủ giới tới Tiên Cương đại lục, từ cổ chí kim là người đầu tiên ra khỏi được động phủ giới! Dù là trong Tàng Hồn Các có tồn tại ý chí tương đương với tu sĩ Không Kiếp trung kỳ nhưng ngươi dựa vào tư cách gì muốn ta phải lui ra!

Trong thân thể Vương Lâm, Chân Giả bổn nguyên đột nhiên bộc phát, thân thể giống như hư ảo. Lại bước tiếp, dẫm lên bậc thang thứ mười tám!

Cảnh tượng này rơi vào mắt đệ tử Đại Hồn Môn. Đám người này chấn động tâm thần, mà Viêm Loan sau khi nhìn thấy sắc mặt liền tái nhợt.

Ngày cả những lão quái bế quan lâu năm trong Đại Hồn Môn lúc này đều ra khỏi động phủ, tự mình nhìn lại!

Ý chí của ta thiên kiếp không thể diệt trừ. Ta từ trong thiên kiếp thu hồi vận mệnh, ta đi tới Tiên Cương đại lục này không phải khuất phục mà để nắm số phận bản thân trong tay. không phải là phục tùng mà là đạp bước trời cao!

Hai mắt Vương Lâm bừng sáng. nhân quả bổn nguyên của hắn ầm ầm bốc lên, bước lên bậc thang thứ mười chín, tiến tới đại môn của Tàng Hồn Các tầng thứ bảy!

Trong nháy mắt khi bước này hạ xuống, hư ảnh trên bầu trời Đại Hồn Môn lóe lên ánh sáng vô tận, khiến thần sắc của đám đệ tử bốn phía đang yên lặng trở nên ngưng trọng, nhìn về phía hư ảnh kia, ánh mắt mang theo vẻ tôn kính.

Cường giả dù ở địa phương nào cũng đều được tôn trọng. Vương Lâm đã lấy bước chân của mình để nói cho cả Đại Hồn Môn, hắn có thể tiến vào tầng thứ bảy!

Những người vừa rồi không coi trọng hắn lúc này tâm thần đều chấn động, nửa ngày không nói lên lời.

Từ nay về sau, tầng thứ bảy Tàng Hồn Các này cũng không phải chỉ có năm người lão tổ tiến vào nữa. Hôm này đã có thêm một người...

Trong sự yên tĩnh của Đại Hồn Môn, không biết từ nơi này truyền ra một tiếng thở dài.

Cùng lúc đó, trong động phủ trên Thanh Thiên Phong, Thanh Ngưu chân nhân trầm mặc. Hắn vẫn ngồi khoanh chân như trước, không đứng dậy nhưng đôi mắt lại lộ vẻ ngưng trọng.

Hắn... Không ngờ có thể bước vào tầng bảy thật... Tổ tiên từng nói người này đúng là ba năm sau mới tiến vào được tầng bảy, ba mươi năm sau tiến vào tầng tám. Ba trăm năm sau tiến vào tầng chín, mang tới cho Đại Hồn Môn một cơ duyên cực lớn!

Hôm này... Không ngờ lại thay đổi...

Trong Tàng Hồn Các tầng bảy, vào chớp mắt khi bước chân Vương Lâm hạ xuống, hắn quay phắt đầu, ánh mắt theo cầu thang nhìn về phía Viêm Loan sắc mặt đang tái nhợt, tay áo vung lên. Huyết Kiếm và chiếc ô màu lam của Viêm Loan ở tầng sáu gào thét lao thẳng về phía Vương Lâm.

Chiếc ô của Viêm Loan này Vương mỗ muốn lấy!

Viêm Loan theo tiềm thức giơ tay muốn giữ lại chiếc ô. Nhưng lòng kiêu ngạo của nàng không cho phép nàng làm vậy. Chần chừ một chút, chiếc ô và Huyết Kiếm đã đi tới bên cạnh Vương Lâm.

Thu hồi Huyết Kiếm xong, Vương Lâm cầm lấy chiếc ô màu lam. Đang muốn xóa đi thần thức của Viêm Loan ở bên trên đó thì đột nhiên Viêm Loan ở trong tầng thứ sáu cất giọng lạnh lùng nói.

Vương Lâm, ngươi có dám đánh cuộc tiếp hay không!

Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, cười lạnh, dừng không xóa thần thức của Viêm Loan mà cầm trong tay, chậm rãi mở miệng.

Ngươi muốn đánh cuộc thế nào?

Ta muốn đánh cuộc ngươi không thể tiến vào tầng tám! Ngươi có dám cuộc không!

Thân thể Viêm Loan nhoáng lên, trực tiếp xuất hiện ở chỗ cầu thang nhưng không dám bước lên mà ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.

Vương Lâm không trả lời ngay mà thần sắc lộ vẻ trầm ngâm.

Ngươi nếu thua thì trả lại bảo vật cho ta! Còn nếu ngươi thắng, ta...

Không đợi Viêm Loan nói xong, Vương Lâm liền ngắt lời.

Ta tại sao lại phải tiếp tục đánh cuộc với ngươi!

Lời nói của Vương Lâm bình tĩnh, tay áo vung lên, đi vào tầng thứ bảy. Trong đó có không tới ba mươi hồn thể đang lơ lửng.

Vương Lâm! Ngươi nếu thắng ta ta sẽ đưa bảo vật này cho ngươi!

Viêm Loan phất tay, trong tay liền xuất hiện một hồ lô màu tím.

Hồ lô này vừa xuất hiện, lập tức những luồng khí tức linh hồn liền đột nhiên bao phủ cả nơi này.

Vật này là Pháp Bảo của đệ cửu Tiên Tổ La Vân Hải lúc còn sống, bị ta trong lúc vô ý đạt được, trong đó ngày xưa ngưng tụ mười triệu đạo hồn. Hôm nay dù đã bị tốn hại nhưng trong đó còn ba ngàn vạn đạo hồn, một khi thi triển thì tuy rằng chỉ có một cơ hội nhưng lại có thể phát huy lực lượng của tu sĩ Không Kiếp trung kỳ tối cường!

Vật này cũng là nguyên nhân khiến ta có thể triệu hồi được hồn phách của đệ cửu Tiên Tổ. Ngươi có vật này, tu luyện Hồn Diễn Quy Đạo Thuật có thể gọi đệ cửu Tiên Tổ giáng xuống!

Bảo vật này chỉ cần ngươi có thể bước vào tầng tám thì có thể lấy đi! Ngươi có đánh cuộc hay không?

Giọng nói của Viêm Loan chói tai, vang vọng trong Tàng Hồn Các.

Bước chân Vương Lâm đi vào tầng bảy đột nhiên sững lại. Hắn cảm nhận được giao động linh hồn truyền ra từ tầng sáu, trở nên trầm ngâm. Bảo vật hôm nay của hắn quá ít, trên Tiên Cương đại lục này nếu muốn đặt chân thì trừ tu vi bản thân ra, Pháp Bảo cũng là trọng điểm.

Vật này nếu ta có thể lấy thì có một chiêu sát thủ đủ để uy hiếp tu sĩ Không Kiếp trung kỳ...

Vương Lâm trầm ngâm, ánh mắt quét về phía cầu thang thông tới tầng thứ tám.

Tro bụi trên cầu thang này càng dày hơn, hiển nhiên là đã rất lâu rất lâu không có người bước vào.

Hồn thể của tầng thứ bảy này Vương Lâm cũng dùng thần thức đảo qua, đã tìm được Trọng Huyễn Thuật và Hồn Diễn Quy Đạo Thuật tương đối đầy đủ. Chẳng qua hiển nhiên nếu so với bên trong hồn thể của tầng tám thì nơi này không thể bằng được.

Cầu thang tầng tám sợ là nếu không dùng tới lực lượng của phân thân thì rất khó lên nổi...

Vương Lâm nhíu mày, trong lòng đang thầm cân nhắc, đồng thời tâm thần lại từ từ cảm ứng phân thân trong hư vô.

Viêm Loan ở tầng thứ sáu đợi Vương Lâm trả lời. Thấy hắn trầm mặc, trong lòng nàng thầm lo lắng. Nàng lo rằng Vương Lâm không đồng ý, đồng thời cũng lo rằng một khi hắn đồng ý rồi thì thật sự có biện pháp đi lên tầng tám.

Việc này vốn là không thể... Chiếc ô kia đối với ta có tác dụng rất lớn, khinh địch nên bị hắn lấy được, thật sự không cam lòng! Tầng thứ tám... Nơi đó tồn tại ý chí của Không Kiếp hậu kỳ, với tu vi của Vương Lâm này đi qua tầng thứ bảy hắn đã bị thương. Tầng thứ tám hắn tuyệt đối không thể qua nổi!

Ngay lúc trong nội tâm của Vương Lâm đang suy nghĩ thì đột nhiên từ tầng thứ bảy truyền tới giọng nói của Vương Lâm.

Ngươi muốn đánh cuộc vậy thì đánh cuộc đi!

Lời nói của Vương Lâm giống như chém đỉnh chặt sắt. Hồ lô chứa ba ngàn vạn hồn phách kia hắn muốn có. Mà sau khi cảm ứng cùng phân thân, sự trưởng thành của phân thân còn nhanh hơn dự đoán của hắn, dù có đưa lực lượng cho bổn tôn cũng sẽ không ảnh hưởng quá lớn.

So sánh xong khiến Vương Lâm hạ quyết tâm!

Viêm Loan trong chớp mắt khi nghe thấy lời nói của Vương Lâm đột nhiên lại hơi hối hận. Chính nàng cũng không biết tại sao vẻ quyết đoán trong giọng nói của Vương Lâm lại khiến nàng mơ hồ kinh hãi.

Chuyện này...

Ánh mắt Viêm Loan lộ vẻ do dự.

Làm sao? Không dám à? Nếu không dám thì thần thức trên chiếc ô màu lam này đừng trách Vương mỗ xóa luôn đi đó!

Vương Lâm mỉm cười, tay phải cầm chiếc ô màu lam. Tay trái giơ lên, giống như chuẩn bị xóa đi thần thức trên đó.

Được, ta đánh cuộc với ngươi! Ta không tin ngươi có thể liên tục đi qua hai tầng bảy, tám!

Viêm Loan cắn răng nói.

Vương Lâm cười ha hả, phất tay áo đi thẳng tới phía cầu thang thông tới tầng tám. Từng bước bước tới, tâm thần Vương Lâm liên hệ với phân thân đang tồn tại trong hư không. Loại liên lạc này không bị ảnh hưởng của bất cứ cấm chế nào của Đại Hồn Môn, thậm chí trong Tàng Hồn Các này, vô số pháp tắc của Tiên Cương dùng một phương thức không ai có thể nhìn thấy, ầm ầm truyền vào thân thể Vương Lâm.

Hai mắt hắn bừng sáng, bước bảy bước lên tới chỗ lên cầu thang tầng tám, giơ chân bước về phía trước một bước!

Viêm Loan, ngươi xem cho rõ đi!

Trong nháy mắt khi bước chân Vương Lâm hạ xuống cầu thang, vốn rất nhiều tu sĩ còn chưa muốn rời đi đột nhiên tâm thần đều chấn động. Đám người này ngẩng phắt đầu nhìn lên. Thậm chí các lão quái thần sắc cũng đại biến!

Trên bầu trời của Đại Hồn Môn, hư ảnh vốn đã tiêu tán lúc này lại ầm vang trong thiên địa. Một hư ảnh cầu thang khổng lồ hơn cái trước, khí thế kinh người hơn, ánh sáng tỏa ra vạn trượng ầm ầm biến ảo ra!

Cầu thang này là cầu thang thông tới Tàng Hồn Các tầng thứ tám!

Trên cầu thang, thân ảnh Vương Lâm lại một lần nữa huyễn hóa ra! Mái tóc bạc của hắn tung bay, khiến người ta nhìn lại mà tâm thần chấn động không thôi.

Hắn... Hắn không ngờ lại còn muốn đi tới tầng tám!

Việc này mấy trăm năm khó gặp! Không ngờ ta lại được thấy có người muốn xông lên cả hai tầng bảy tám!

Tiếng xôn xao đột nhiên nổi lên. Đám trưởng lão bế quan lúc này thần sắc ngưng trọng, nhìn không chớp mắt. Trong Thanh Thiên Phong, Thanh Ngưu lão tổ không còn có thể bảo trì vẻ trấn định, trực tiếp đứng vọt dậy, thần sắc biến hóa bất định, khó nén nổi chấn động trong tâm thần.

Hắn muốn lên tầng tám! Vốn tiến vào được tầng bảy sớm ba năm đã quỷ dị rồi, nếu hắn thật sự có thể tiến vào tầng tám vậy thì lại sớm hơn tới ba mươi năm, chuyện này...

Thanh Ngưu lão tổ không biết chuyện này đối với Đại Hồn Môn là tốt hay là xấu. nhưng chuyện bất đồng với tính toán của lão tổ đời đầu khiến trong lòng hắn cảm thấy bất an.

Viêm Loan ở trong tầng thứ sáu. Đứng trong Tàng Hồn Các, không thể tiến vào tầng thứ bảy, vốn không thể nhìn thấy biến hóa ở tầng thứ bảy, thậm chí cả thần thức cũng không cách nào tản ra. Nhưng tu vi của nàng tới bậc này, hiển nhiên có thủ đoạn khác.

Chỉ thấy bên trong Đại Hồn Môn, trong ngọn núi Viêm Loan mới đạt được, một đệ tử vốn đang sợ hãi ngẩng đầu nhìn bầu trời, đột nhiên thân thể run lên, trong nháy mắt hai mắt lộ vẻ mê mang, sau đó lộ ra sát khí. Trong tích tắc ngắn ngủi này, linh hồn của đệ tử này bị đè nén, bị thần thức của Viêm Loan thay thế, trở thành đôi mắt của Viêm Loan.

Chương 1834: Phân Thân Trấn Áp!

Thiên địa bát hoang run rẩy. Cầu thang khổng lồ vừa huyễn hóa ra, giống như thông lên trời cao. Đứng ở bậc thang thấp nhất, Vương Lâm giống như thiên thần, mái tóc bạc tung bay. Thoạt nhìn phiêu dật không nói lên lời.

Hắn cúi đầu, hai mắt giống như đảo qua mặt đất, rơi vào ngọn núi của Viêm Loan, dừng lại trên người đệ tử bị thần thức của Viêm Loan thay thế kia. Một cái nhìn này khiến thân thể đệ tử này run lên, ánh mắt lộ vẻ khó tin. Ánh mắt của Vương Lâm khiến cho Viêm Loan có cảm giác thần thức như muốn ầm ầm bị đánh bật ra khỏi thân thể đệ tử này.

Giống như chỉ cần ánh mắt của Vương Lâm nhìn thêm chốc lát thì thần thức của nàng sẽ bị đánh bay.

Loại cảm giác này nàng chưa bao giờ gặp phải. Dù là Thanh Ngưu lão tổ có thể làm được điều này nhưng loại khí thế này khiến cho Viêm Loan có cảm giác không giống.

Trong tích tắc này, Viêm Loan cảm thấy Vương Lâm không còn là Vương Lâm mà nàng từng thấy nữa!

Loại ảo giác này rất kỳ dị, rõ ràng là một người nhưng lại khiến nàng có hai cảm giác khiếp sợ bất đồng.

Rung động không chỉ có nàng mà còn có tất cả tu sĩ trong Đại Hồn Môn lúc này. Những người bị ánh mắt của Vương Lâm nhìn tới đầu óc đều ầm ầm chấn động, thân thể run rẩy đồng loạt lui lại phía sau. Bọn họ toàn bộ đều có cảm giác như linh hồn muốn rời khỏi thân thể, Nguyên Thần sắp bị đánh bật ra.

Chẳng phân biệt tu vi, đệ tử cấp thấp nhất cũng tốt, trưởng lão tu vi cao thâm cũng vậy, dù là những lão quái bế quan thì trong nháy mắt tâm thần đều chấn động, Nguyên Thần muốn chia lìa khỏi thân thể.

Tất cả đều bị ánh mắt này Vương Lâm khiến cho khiếp sợ!

Còn cả Thanh Ngưu lão tổ đang đứng bên ngoài động phủ, sau khi bị ánh mắt của Vương Lâm đảo qua liền trực tiếp quay đầu lại nhìn về phía này. Lúc này ánh mắt hắn như va chạm, khiến sắc mặt Thanh Ngưu lão tổ đại biến, thân thể bỗng nhiên run lên, phía sau tràn ngập một đám thanh khí, hóa thành bổn nguyên chân thân.

Ánh mắt Vương Lâm tán đi rất nhanh nhưng Thanh Ngưu lão tổ lại cảm thấy tâm thần chấn động. Ánh mắt nọ lộ ra vẻ vô tình và lạnh lùng, giống như vạn vật trong thiên địa đều ở dưới chân, đều phải cúng bái y!

Thanh Ngưu lão tổ còn chưa đi tới hoàng thành của Đạo Cổ nhất mạch, còn chưa nhìn thấy pho tượng Cổ Tổ chống trời trong thành trì nọ. Nếu hắn đã từng thấy thì nhất định sẽ có cảm giác rất rõ ràng.

Giống như hư ảnh khổng lồ của Vương Lâm biến ảo ra lúc này có cùng khí tức bao trùm thiên hạ, vô cùng giống với Cổ Tổ nhưng chỉ tiết lại khác biệt!

Chuyện... Chuyện này... Trên người hắn đã xảy ra chuyện gì... Người này tuyệt đối không phải là Vương Lâm. Hắn là ai vậy!

Sắc mặt Thanh Ngưu lão tổ tái nhợt, thân thể nhoáng một cái đã ra ngoài động phủ, đứng giữa không trung, thần sắc cực kỳ nghiêm trọng.

Hư ảnh khổng lồ của Vương Lâm trên bầu trời thu hồi ánh mắt nhìn về mặt đất, nhắm hai mắt lại. Thanh Ngưu lão tổ không biết bí ẩn của Vương Lâm. Hắn không biết giờ phút này vẫn là Vương Lâm đó nhưng luồng khí thế kinh người kia lại đến từ phân thân!

Trong nháy mắt khi Vương Lâm nhắm mắt lại, bàn chân hắn giơ lên, thần sắc bình tĩnh, thong dong bước ra từng bước. Một bước này hạ xuống khiến thiên địa chấn động. Chỉ thấy hư ảnh cầu thang kia giống như không thể thừa nhận một bước chân của Vương Lâm.

Giống như một bước chân này của Vương Lâm từ trong hư vô xa xôi truyền tới. Đừng nói là Tàng Hồn Các, dù là Đại Hồn Môn, thậm chí cả Thiên Ngưu Châu cũng không thể thừa nhận một bước chân này!

Trong tiếng ầm vang, Vương Lâm lại một lần nữa bước tiếp. Chân hắn không dừng lại, nhưng cũng không có chút cảm giác lo lắng mà khá thong dong, giống như bước trên cầu thang nhà mình, từ từ đi lên.

Bậc thang thứ ba, thứ tư, thứ năm... Trong khi người Đại Hồn Môn bốn phía đang trầm mặc nhìn lên, họ thấy Vương Lâm nhắm mắt đi liền mười lăm bước!

Vương Lâm đi qua mười lăm bậc thang không chút đình trệ, giống như cấm chế trên cầu thang này đối với hắn mà nói không chút quan trọng.

Cảnh tượng này khiến cho sắc mặt đệ tử của Đại Hồn Môn tái nhợt, khiến cho quái ánh mắt tất cả các lão đều lộ vẻ rung động, khiến cho Thanh Ngưu lão tổ phải hít sâu một hơi!

Thần thức của Viêm Loan trên người đệ tử kia cũng ầm ầm chấn động, giống như muốn tan rã. Nàng nắm chặt bàn tay, móng tay bấm sâu vào thịt, nhỏ cả máu tươi!

Thiên địa ầm vang. Vương Lâm nhắm hai mắt, cất bước đi lên bậc thang thứ mười sáu, thứ mười bảy, thứ mười tám. Trong tích tắc này, hắn đột nhiên mở mắt.

Một luồng uy áp như của thiên địa từ trong hai mắt hắn lan ra. Bao phủ mặt đất, khiến tất cả những người nhìn thấy theo tiềm thức đều phải cúi đầu không dám nhìn. Đệ tử có thần thức của Viêm Loan lúc này thân thể run rẩy, khiến thần thức của Viêm Loan lúc này giống như sắp bị đánh bật ra.

Viêm Loan, ta thắng rồi!

Giọng nói của Vương Lâm bình thản vang lên trong thiên địa. Vương Lâm bước ra một bước cuối cùng, đạp lên bậc thang thứ mười chín, tiến vào tầng tám của Tàng Hồn Các!

Trong nháy mắt khi lời nói này truyền ra, thân thể đệ tử chứa thần thức của Viêm Loan run mạnh, thần thức trong cơ thể nàng liền tiêu tán. Nữ đệ tử này lui lại phía sau vài bước, ánh mắt lộ vẻ mê mang.

Cũng trong tích tắc này, cả Đại Hồn Môn hoàn toàn yên tĩnh, nhưng rất nhanh liền nổi lên tiếng xôn xao ngập trời, ầm ầm vang dội.

Hắn... thành công rồi!

Liên tục xông lên hai tầng, Vương trưởng lão này không ngờ tiến vào tầng tám thật!

Ánh mắt của hắn thật đáng sợ. Ta chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt của tu sĩ nào đáng sợ như vậy!

Trong Thanh Thiên Phong, Thanh Ngưu lão tổ nhìn hư ảnh khổng lồ từ từ biến mất trên bầu trời, thần sắc biến hóa bất định, lộ vẻ phức tạp.

Trong Tàng Hồn Các, tại tầng thứ sáu, Viêm Loan sắc mặt tái nhợt như không còn huyết sắc, đứng ở lối vào tầng thứ bảy, trầm mặc không nói.

Hồ lô trong tay nàng lúc này giống như có một lực hút mạnh, muốn mang nó đi. Nhưng lúc này Viêm Loan cắn răng, mạnh mẽ giữ chặt lại, nắm hồ lô nọ trong tay.

Hả. ngươi muốn lật lọng sao?

Trong tích tắc khi Viêm Loan giữ lại hồ lô. Đột nhiên giọng nói của Vương Lâm từ trong tầng tám truyền xuống. Cùng lúc, tiếng bước chân xuống cầu thang đột nhiên vang lên.

Vương Lâm trong chớp mắt tiến vào tầng tám liền xoay người trở lại, đi về phía tầng bảy. Sau khi đã thành công tiến vào tầng tám, lần thứ hai dù là trên hay dưới thì trong Đại Hồn Môn đều không xuất hiện thiên biến nữa. Chuyện trong này người ngoài cũng không cách nào biết được. Nhưng Viêm Loan lúc này lại cảm thấy hình như có một tiên nhân vô thượng đang từ tầng tám đi xuống.

Lạch cạch, tiếng bước chân vang khắp Tàng Hồn Các. Vương Lâm từ từ đi xuống, rất nhanh đã tới tầng bảy.

Nếu đánh cuộc rồi mà muốn lật lọng, Viêm Loan, lần đánh cuộc này không phải Vương mỗ đưa ra mà là ngươi tự nhắc tới!

Giọng nói của Vương Lâm bình tĩnh không chút dao động, từ tầng bảy Tàng Hồn Các truyền xuống, rơi vào tai Viêm Loan.

Đồng tử trong hai mắt nàng co rút lại. Đứng ở cuối cầu thang thông từ tầng sáu lên tầng bảy. Vương Lâm giơ chân phải lên. Ở vị trí này của nàng chỉ có thể nhìn thấy bàn chân phải của Vương Lâm, không thể thấy thân thể hắn. Trong tích tắc khi bàn chân hắn hạ xuống, Viêm Loan có cảm giác như mình đang ở trong thiên địa. Đối diện với một vầng thái dương vậy.

Ngươi thật sự muốn đổi ý sao!

Vương Lâm từ từ đi xuống cầu thang, giọng nói lộ ra một sự uy nghiêm như thiên uy, giống như điều khiển cấm chế cả Tàng Hồn Các này, giống như vượt qua cả pháp tắc của Tiên Cương đại lục, phủ xuống Đại Hồn Môn.

Vương Lâm không ngừng đi xuống, hai chân hắn, thân hình hắn từ từ xuất hiện trong mắt Viêm Loan.

Ngươi xác định phải không! Trả lời ta đi!

Đứng trên bậc thang thứ chín, Vương Lâm từng bước bước xuống, lộ ra cả thân thể, giọng nói bình tĩnh nhưng lại như sấm sét ầm vang, khiến cho sắc mặt Vương Lâm tái nhợt, liên tục lui lại mấy bước.

Ánh mắt nàng lộ vẻ bối rối, trong nháy mắt này, nàng giống như quên cả tu vi của mình, thậm chí có cảm giác trước mặt Vương Lâm này mình không khác gì một con kiến hôi. Lúc này nàng nhìn thấy không phải là Vương Lâm!

Ngươi là ai!

Hai mắt Viêm Loan có tơ máu, giọng nói trở nên khàn khàn.

Vương Lâm giờ phút này lấy khí thế của phân thân, trấn áp Viêm Loan này, dùng tâm thần hoàn toàn trấn áp, lưu lại một khe hở trong đạo tâm, khiến cho ngày sau nàng gặp mình phải sinh ra tâm lý sợ hãi.

Do đó nữ tử này về sau đối với hắn không còn chút uy hiếp nào nữa!

Không phải có thâm cừu đại hận gì, Vương Lâm cũng không muốn phá đạo niệm của nàng. Nữ tử này về sau tu hành vẫn như thường, chỉ có với mỗi Vương Lâm mới sinh ra sợ hãi, không dám đối đầu!

Đưa đây!

Bước chân Vương Lâm hạ xuống, lại bước xuống hai bậc cầu thang, tay phải tùy ý giơ lên.

Trong cảm giác của Viêm Loan lúc này, hai bước Vương Lâm đi xuống giống như ầm ầm dẫm lên tâm thần này, khiến cho nàng cảm thấy thiên địa dường như sụp đổ, giống như nếu không theo lời nói của Vương Lâm mà giao ra hồ lô thì nàng sẽ bị thiên địa đè ép mà chết!

Run rẩy, ánh sáng trong mắt Viêm Loan như tan rã. Nàng không thể chịu nổi luồng uy áp đến từ tâm thần này. Giờ phút này khí thế trên người Vương Lâm khiến trong lòng nàng sinh ra sự sợ hãi chưa từng có.

Tay phải nàng từ từ buông ra. Hồ lô trong đó lập tức nhoáng lên, bay về phía Vương Lâm. rơi vào bàn tay hắn.

Hai mắt Vương Lâm bình tĩnh nhưng thực tế đã âm thầm lóe sáng. Đây là lần đầu tiên hắn hoàn toàn điều động khí thế của phân thân, dùng để trấn áp đối phương. Luồng khí thế này cường đại khiến hắn cũng phải kinh hãi.

Cầm hồ lô trong tay, Vương Lâm xoay người đi lên cầu thang, hướng về phía tầng thứ bảy, đi lên tầng thứ tám. Hắn muốn lựa chọn thần thông công pháp!

Cho tới khi Vương Lâm rời đi, thân ảnh biến mất trong mắt Viêm Loan thì luồng khí tức khiến nàng kinh hãi này mới từ từ tiêu tán. Thân thể Viêm Loan mềm nhũn ra, lui lại phía sau mấy bước, trong lòng khổ sờ, thần sắc phức tạp.

Trong tầng thứ tám, Vương Lâm từ từ bước lên. Nơi này tràn ngập tro bụi, giống như rất lâu chưa có người đi tới. Ở tầng này lơ lửng chín hồn thể, tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

Chín hồn thể này bên trong ẩn chứa chín loại thần thông cực kỳ mạnh mẽ của Đại Hồn Môn, mỗi một cái đều có thể hủy thiên diệt địa!

Chương 1835: Hồn Diễn Đạo!

Trong tầng tám của Tàng Hồn Các, luồng khí thế kinh người trên thân thể Vương Lâm từ từ tiêu tán, ấn dần đi, cho tới khi hoàn toàn biến mất, trở về với phân thân trong hư vô.

Vương Lâm cũng không muốn vận dụng quá nhiều lực lượng của phân thân, chỉ cần dùng đúng lúc là được, không cần lạm dụng, nếu không đối với phân thân không có chút lợi ích gì, thậm chỉ có thể có khả năng khô héo mà hỏng mất.

Về phần mượn lực lượng của phân thân tiến vào tầng thứ chín, ý nghĩ này đã từng hiện lên trong đầu Vương Lâm, chẳng qua là trên cầu thang tiến vào tầng thứ chín kia, Vương Lâm mơ hồ có thể cảm nhận được uy áp cực kỳ cường đại. Hắn cũng không phải là không thể đi lên, mà đi lên sẽ phải trả giá quá lớn, bằng tu vi hiện tại nếu mạnh mẽ đi tới thì có hơi không đáng.

Sau khi cân nhắc được mất, Vương Lâm lúc này mới bỏ qua ý nghĩ tiến vào tầng thứ chín mà tản đi khí thế của phân thân, ở bên trong tầng thứ tám này cẩn thận quan sát.

Tàng Hồn Các chỉ có thể lựa chọn thần thông giống nhau, điểm này cho dù là Vương Lâm cũng không cách nào thay đổi. Ánh mắt của hắn quét qua từng hồn thể lơ lửng ở nơi này.

Chín người thần thông công pháp trong cơ thể các hồn thể này, Vương Lâm cảm nhận được Hồn Diễn Quy Đạo Thuật, Đa Trọng Huyễn Thuật, còn cả Hồn Diễn Đạo khiến hắn cười khổ kia.

về phần các thần thông khác, Vương Lâm cũng chưa thấy tận mắt người nào thi triển nhưng vẫn quét qua một lượt.

Đại Hồn Môn nổi tiếng bởi thần thông Hồn Huyễn, này Đa Trọng Huyễn Thuật có vẻ như đại đa số đệ tử trọng yếu đều có thể hơi thi triển được, nhưng trên thực tế, tối đa cũng chỉ thi triển được tam tứ trọng mà thôi, không cách nào phát huy được lực lượng kinh khủng của thần thông này. Một khi đạt đến bát trọng ảo thuật trở lên, uy lực của nó sẽ tới mức kinh thiên động địa.

Ánh mắt Vương Lâm dừng lại ở hồn thể thứ ba trong chín hồn thể. Theo hắn suy đoán, hồn thể này ẩn chứa công pháp Đa Trọng Huyễn Thuật.

Chỉ có bát trọng... Thuật này chín là cực hạn, không có công pháp ảo thuật đệ cửu trọng thì không hoàn chỉnh rồi...

Vương Lâm khẽ cau mày.

Xem ra bản đầy đủ của thuật này phải ở trên Tàng Hồn Các tầng thứ chín.

Vương Lâm trầm ngâm bên trong, ánh mắt nhìn về hồn thể bên cạnh. Trên thân thể hồn thể này tràn ra khí tức cường đại ngang với Đa Trọng Huyễn Thuật.

Trong cơ thể hồn thuật này chứa chính là Hồn Diễn Quy Đạo Thuật mà Viêm Loan từng thi triển! Mà thuật này ở trong hồn thể tầng thứ tám này lại cực kỳ đầy đủ.

Ánh mắt Vương Lâm vẻ suy tư. Lựa chọn công pháp giữa hai hồn thể.

Tầng thứ chín kia ta mặc dù trước mắt chưa đi nhưng ngày sau nhất định phải đi. Dù sao cửu trọng ảo thuật ta bắt buộc phải có! Như vây, trước mắt ta cũng không cần lựa chọn nó. Mà ta có hồ lô kia, lựa chọn Hồn Diễn Quy Đạo Thuật đầy đủ này mới là chuyện thích hợp nhất vào lúc

Nửa ngày sau, trong mắt Vương Lâm hiện lên một tia quyết đoán. Hắn sau khi hạ quyết tâm thì sẽ không thay đổi, thân thể một bước tới bên cạnh hồn thể thứ bảy kia, sau khi khoanh chân ngồi xuống, tay phải bấm quyết điểm một chỉ vào hồn thể thứ bảy đang lơ lửng trên không trung.

Thân thể hồn thể thứ bảy kia run lên, lập tức u quang bộc phát ra. Bao phủ cả tầng thứ tám. Đồng thời, nó từ từ bay xuống phía dưới, trôi lơ lửng ở trên thiên linh của Vương Lâm. Tựa như cùng ngồi xuống vậy.

Từng tia khói nhỏ chầm chậm từ trong cơ thể hồn thể thứ bảy kia khuếch tán ra, theo thiên linh, hai mắt, hai lỗ tai, lỗ mũi của Vương Lâm từ từ chui vào thân thể hắn.

Thần sắc Vương Lâm bình tĩnh, trong tích tắc khi làn khói nhỏ như tơ chui vào trong cơ thể hắn. dường như có một giọng nói lầm bẩm bên tai hắn. Hàng loạt những khẩu quyết phức tạp bằng một phương thức dung hợp với linh hồn từ từ khắc sâu trong linh hồn hắn, tựa như trở thành bản năng của hắn.

Thời gian chầm chậm trôi qua, Vương Lâm ở bên trong tầng thứ tám này trong chớp mắt khoanh chân thổ nạp liền ba ngày. Trong ba ngày này, hắn không nhúc nhích, toàn bộ tinh lực đều đặt vào việc hấp thu Hồn Diễn Quy Đạo Thuật ẩn chứa trong cơ thể hồn thể thứ bảy kia.

Hắn không hề biết rằng giờ phút này bên trong Đại Hồn Môn, thân ảnh của hắn đã khắc thật sâu vào tâm thần của từng đệ tử, hầu như trở thành một truyền thuyết.

Liên tiếp xông lên hai tầng bảy tám, loại chuyện này, ở bên trong Đại Hồn Môn mặc dù cũng có nhưng từ cổ chí kim cũng không nhiều lắm. Thân phận và lai lịch của trưởng lão họ Vương mới tới này đã thành chủ đề để rất nhiều đệ tử Đại Hồn Môn suy đoán.

Dù có nhiều suy đoán nhưng chẳng người nào có thể tìm ra chân tướng. Mấy người biết được chân tướng cũng sẽ không dễ dàng nói ra, cho dù là hai tỷ muội Phàn San Mộng hay là Thanh Ngưu lão tổ kia đều như thế. Ngay cả Viêm Loan kia. Bị khí thế của Vương Lâm ở Tàng Hồn Các trấn áp, đạo tâm xuất hiện sự sợ hãi đối với Vương Lâm, tất nhiên cũng không nguyện nhắc tới bất cứ chuyện gi có liên quan tới Vương Lâm.

Còn về thân phận tu sĩ Cổ Quốc thì đã được Thanh Ngưu lão tổ mạnh mẽ giữ kín, hoàn toàn cái chăn ngăn chặn, không cho ai tiết lộ ra.

Thời gian ba ngày còn không đủ để dập tắt cơn sóng gió khiến mọi người suy đoán về Vương Lâm. Vào sáng sớm ngày thứ tư, khi tia sáng mặt trời đầu tiên hiện lên trên vùng đất này, Vương Lâm ở trong tầng thứ tám của Tàng Hồn Các, mở bừng hai mắt.

Ánh mắt hắn lúc này bất đồng so với trước kia, dường như tồn tại thêm một tia sương mù lượn lờ, thoạt nhìn giống như mộng ảo, làm cho người ta nhìn tới sẽ đắm chìm thật sâu vào trong đó, tựa như không cách nào tự kềm chế được.

Hồn Diễn Quy Đạo Thuật... Hóa ra là như vậy...

Vương Lâm lầm bẩm, lại nhắm hai mắt một lần nữa, hồi lâu sau, hắn thở ra một ngụm trọc khí thật dài. Đứng lên tiến về phía trước, đi xuống cầu thang.

Từng bước đi ở trên cầu thang, Vương Lâm từ tầng thứ tám của Tàng Hồn Các, đi thẳng tới tầng thứ năm, tầng thứ ba, cho đến tầng thứ nhất.

Thần thông của Đại Hồn Môn vô luận là Hồn Diễn Đạo kia hay là Hồn Diễn Quy Đạo Thuật này đều phải phân hoá một phần tàn hồn của bản thân, dùng tàn hồn này làm vật câu thông với thiên địa, mượn thứ này để thi triển một loạt thần thông...

Khó trách Đa Trọng Huyễn Thuật kia, ta năm đó ở trong động phủ giới lại không cách nào nghiên cứu thấu triệt được, chỉ có thể mượn kia tấm buồm mặt quỷ kia thi triển. Mà một khi không có tấm buồm này trong tay nữa liền không cách nào tiếp tục thi triển thuật này...

Đôi mắt Vương Lâm lộ ánh sáng kỳ dị. Đi ra khỏi Tàng Hồn Các.

Bên ngoài cái khe chứa Tàng Hồn Các trong thiên địa, thân thể Vương Lâm nhoáng lên một cái, hóa thành một đạo cầu vồng gào thét lao ra. Trong tích tắc khi hắn rời đi, cái khe này bên ngoài Thanh Thiên Phong này ầm ầm khép kín lại.

Thanh Ngưu lão tổ bên trong động phủ trên Thanh Thiên Phong nhìn bóng lưng Vương Lâm rời đi, thở phào một hơi. Nếu như Vương Lâm lại liều mạng tiến vào tầng thứ chín trước ba trăm năm thì hắn thật sự không biết nên làm thế nào nữa.

Lão tổ đời đầu tiên tính toán ra Vương Lâm phải ba trăm năm sau mới tiến vào được tầng thứ chín. Vào ngày thứ chín sau khi hắn tiến vào tầng thứ chín, Tam đại tông phái của Lục Ma Châu sẽ liên thủ diệt sạch Đại Hồn Môn và Quy Nhất Tông của Thiên Ngưu Châu ta...

Mục đích của bọn họ là để cướp lấy Thiên Ngưu bị trấn áp dưới Thiên Ngưu Châu...

Thanh Ngưu lão tổ trầm mặc, thần sắc lộ vẻ lo lắng. Hắn dù đã biết trước việc này, cũng có một loạt sự chuẩn bị nhưng thiên cơ khó lường. Trên người Vương Lâm này, hắn cảm tương lai nhất định không yên tĩnh.

Lão tổ đời đầu tiên sáng lập ra Đại Hồn Môn, thân phận cực kỳ thần bí, cho dù là các lão tổ đời sau cũng không có ai biết. Chẳng qua có lời đồn Hồn Diễn Đạo Thuật của Đại Hồn Môn ta, vốn có hai bộ, trong đó một bộ tên là Đạo Diễn Hồn!

Trong truyền thuyết, lão tổ đời đầu tiên là một đệ tử của một môn phái cực mạnh ẩn dấu trên Tiên Cương đại lục, chẳng qua khi tới đời hắn chỉ còn có hai đệ tử mà thôi...

Hai người bọn họ chia ra truyền thừa loại thần thông thuật bất đồng là Hồn Diễn Đạo và Đạo Diễn Hồn này... Rồi sau đó lão tổ bởi vì một chút duyên cớ, bỏ qua tư cách đệ tử môn phái đó, một mình rời đi, tới Thiên Ngưu Châu vừa mới bị Tiên Tổ phong ấn mà thành, ở nơi này sáng lập ra Đại Hồn Môn...

Còn có lời đồn...

Thanh Ngưu chân nhân nhớ tới một lời đồn cuối cùng này, tâm thần không khỏi run lên, ngẩng đầu nhìn về phía xa vô tận. Phía đó là Trung Châu.

Lời đồn cuối cùng này trên thực tế là do đệ tử các đời của Đại Hồn Môn sưu tập tất cả những tin tức có thế, cuối cùng sửa lại mà thành. Chẳng qua là bởi vì nó làm cho người ta sợ hãi quá mức, cho nên mới nói nó chỉ là lời đồn!

Nghe đồn trong hoàng thành của Trung Châu, Huyền Đạo nhất mạch của quốc sư có sở học tên là Đạo Diễn Thuật...

Thanh Ngưu chân nhân trầm mặc. Trong lòng hắn bất an, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng, yên lặng ngồi xuống.

Vương Lâm phi hành xuyên quan Đại Hồn Môn. Phạm vi của tông môn này rất lớn, nhìn như không có biên giới, chỉ có thể thấy núi non trùng điệp.

Nhưng những nơi Vương Lâm đi qua, từ các ngọn núi đều tản ra thần thức, hóa thành thân ảnh hướng về phía Vương Lâm ôm quyền rất hữu hảo ra mắt hắn.

Tính cách của Vương Lâm đối với người tôn trọng hắn thì hiển nhiên tôn trọng lại, trên đường đều mỉm cười ôm quyền với các đồng môn, lúc này mới trở về tới ngọn núi bừng bừng cháy của hắn.

Bên ngoài ngọn núi, Phàn San Mộng đang ở nơi này, thân thể mệt mỏi, không dám rời đi.

Tới gần ngọn núi, ánh mắt Vương Lâm đảo qua Phàn San Mộng cách đó không xa, thần sắc như thường, trong tích tắc khi bước vào ngọn núi, giọng nói liền vang lên.

Vào đi. Động phủ trong ngọn núi này hơi bừa bộn, ngươi quét dọn một chút, tìm một động phủ làm chỗ ở, đợi ta gọi!

Phàn San Mộng cúi đầu vâng dạ, cắn răng đi về phía ngọn núi bị thiêu đốt. Nhiệt độ cao ập tới khiến mồ hôi nàng đổ ra càng nhiều, hồi lâu mới miễn cường chịu nổi, hung hãng nhìn về phía Vương Lâm đang rời đi. Phàn San Mộng cố nén oán khí trong lòng, dựa theo sai bảo của Vương Lâm, bắt đầu quét dọn các động phủ trong núi này.

Vương Lâm trở về động phủ cao nhất, khoanh chân ngồi xuống, tay phải phất lên, trong tay đột nhiên xuất hiện ba hộp gấm. Ba hộp gấm này chính là ba lễ vật Thanh Ngưu lão tổ tặng hắn.

Đại Hồn Môn này xem ra đối với ta không tệ. Ta cũng thật sự nên ở nơi này một thời gian rồi hãy đi tìm sư tôn...

Mà tình huống ở chỗ sư tôn ta cũng chưa rõ ràng, nhưng nghĩ tới việc ta đột ngột tới thì nhất định có người không phục, sẽ có thể phát sinh chút tranh chấp... do đó ta trước khi tới tìm sư tồn càng phải khiến tu vi được đề cao!

Tu vi của Vương Lâm tới trình độ này, đối với nguy hiếm trong tương lai mơ hồ có thể cảm ứng. Dù là điều này không rõ ràng như tính toán biến hóa của thiên địa nhưng cũng khá chắc chắn.

Hắn mơ hồ cảm thấy Đạo Cổ nhất mạch giống như một nơi mà mình phải trải qua kiếp nạn, từ từ hiện lên.

Chỉ cần tu vi đủ cao thì tất cả kiếp nạn đều không có vấn đề gì! Giờ trước tiên phải xem người đã tính ra ta sẽ tới nơi này của Đại Hồn Môn chuấn bị cho ta lễ vật gì!

Hai mắt Vương Lâm lóe lên, ánh mắt rơi vào trên một hộp gấm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!