Một tình tiết nhỏ trôi qua, nhưng tất cả mọi người có mặt vẫn chưa đã thèm.
Chẳng hiểu sao, bây giờ nhìn Nam Cung Tử Nguyệt và Triệu Tử Vân, lại càng thấy hai người có tướng phu thê.
Tâm trạng của Triệu Hùng và Triệu gia đúng là không tệ, Tam tông đại chiến mà vẫn có thể tiện tay rước về một cô con dâu.
So với Triệu gia, đám lão già Nam Cung gia thì râu ria dựng đứng, mắt trợn trừng. Mặc dù họ cũng thấy Triệu Tử Vân rất vừa mắt, nhưng chuyện này cũng quá kịch tính rồi, một đứa cháu gái ngoan ngoãn, nói bị bắt đi là bị bắt đi mất.
"Khụ khụ...!"
Khung cảnh náo nhiệt chỉ thực sự kết thúc bởi tiếng ho nhẹ của Đạo Huyền Chân Nhân. Vui thì vui, nhưng đại chiến vẫn phải tiếp tục.
"Cung Tiểu Thiên, Đạo Chích, lên đài."
"Khoan đã, khoan đã." Đạo Huyền Chân Nhân vừa dứt lời thì Cung Tiểu Thiên đã lên tiếng. Hắn ho khan một tiếng nhìn về phía Đạo Chích, rồi mới toe toét cười với Đạo Huyền Chân Nhân: "Bọn ta có thể cùng lên một lượt được không?"
Nói rồi, tên này còn không quên kéo cả Vương Bưu và Thiếu Vũ đến bên cạnh.
"Ối xời!"
Đạo Chích không chịu, nhìn Cung Tiểu Thiên từ trên xuống dưới: "Tên lùn mập kia, ngươi lắm trò nhỉ!"
"Sao nào, không dám à!" Vương Bưu bồi thêm một câu.
"Dù sao thì ta không chơi." Đạo Chích quay ngoắt đầu đi. Hắn trộm cắp thì giỏi chứ đánh đấm thì dở tệ, đấu với một trong ba đứa kia còn tạm được, chứ cả ba cùng lên thì hắn chỉ có nước ăn đòn.
"Đại chiến không có quy tắc như vậy." Đạo Huyền Chân Nhân ôn hòa cười.
"Trưởng lão, ngài chưa hiểu ý bọn ta rồi." Cung Tiểu Thiên lại toe toét cười: "Thế này nhé, ta đấu với tên ngốc Đạo Chích kia, Thiếu Vũ đấu với Âu Dương Tiêu, còn Vương Bưu đấu với Tư Đồ Khang. Bọn ta ba đứa cùng lên, bọn họ ba đứa cũng cùng lên, đội hình ba chọi ba."
"Chuyện này..." Đạo Huyền Chân Nhân kéo dài giọng, bất giác nhìn sang Diệp Thần.
"Bọn họ đồng ý là được, ta không có ý kiến." Diệp Thần khẽ cười.
"Bọn ta đồng ý, chắc chắn đồng ý." Ba tên Đạo Chích, Âu Dương Tiêu và Tư Đồ Khang vội gật đầu lia lịa, còn rất tự giác ôm chầm lấy nhau. Ba chọi ba chứ gì, ai sợ ai.
Được!
Cung Tiểu Thiên, Vương Bưu và Thiếu Vũ đồng loạt nhảy lên chiến đài. Đối diện, Đạo Chích, Âu Dương Tiêu và Tư Đồ Khang cũng lần lượt lên theo.
"Bắt đầu!"
Đạo Huyền Chân Nhân nói một câu rồi lập tức lùi khỏi chiến đài.
"Đánh! Giết chết mẹ chúng nó đi!"
Trên đài còn chưa ra tay, dưới đài đã vang lên tiếng gào như sói tru. Ba tên Tạ Vân, Hùng Nhị và Hoắc Đằng gào đứa nào đứa nấy to.
Nhìn ba tên này, rất nhiều lão bối đều ra vẻ thâm trầm vuốt râu. Chả trách lại dạy ra được ba tên đệ tử dị hợm như vậy, hóa ra ba vị sư phụ này đứa nào đứa nấy mặt dày như nhau!
"Giết!"
Đệ tử vừa ra trận, cái giọng đã lấn át cả sư phụ.
Lại nhìn vũ khí trong tay bọn chúng mà xem, trời đất ơi!
Sao mà coi trời bằng vung thế này!
Những người quan chiến, bao gồm cả Diệp Thần, Thái Hư Cổ Long và Đao Hoàng cũng không khỏi giật giật khóe miệng.
Trên đài, Hùng Nhị vác một con dao mổ heo, Vương Bưu cầm một con dao phay, Thiếu Vũ thì bình thường hơn một chút, vác một cây gậy nhóm lửa. Nhìn cái cảnh này, ai không biết còn tưởng là ba tên đầu bếp.
Ầm! Oanh! Loảng xoảng!
Rất nhanh, trên đài đã vang lên những âm thanh như vậy.
Cung Tiểu Thiên bị Đạo Chích tát cho một phát bay ra ngoài, Thiếu Vũ bị Âu Dương Tiêu một cước đạp lăn quay, Vương Bưu thảm nhất, bị Tư Đồ Khang dùng một cây Lang Nha bổng đập choáng váng.
Chỉ một hiệp, ba tên kia đã quỳ, nằm sõng soài trên chiến đài như ba con lợn chết. Mẹ nó chứ, đội hình còn chưa kịp dàn xong đã bị xiên cho tan nát, cả ba đứa tập thể ăn hành.
Chẳng hiểu sao, nhìn ba tên kia bị đánh cho nằm sấp, hơn tám thành người xem lại có cảm giác vô cùng sảng khoái.
"Không cần nể mặt ta, đạp chết mẹ nó đi." Đạo Chích đã xắn tay áo lên, đi thẳng đến chỗ Cung Tiểu Thiên: "Thằng nhóc mập ú nhà ngươi."
Giống như hắn, Âu Dương Tiêu và Tư Đồ Khang cũng đều xắn tay áo, quyết tâm phải dạy dỗ cho ba tên khốn này một trận.
Thấy cảnh này, rất nhiều người đã không đành lòng nhìn thẳng mà phải che mắt lại.
Thế nhưng, cảnh tượng máu me trong tưởng tượng đã không xảy ra. Đạo Chích vừa đi tới trước mặt Cung Tiểu Thiên, một chân giơ lên còn chưa kịp đạp xuống thì Cung Tiểu Thiên đang giả vờ hôn mê bỗng bật dậy, trong tay còn nắm một nắm bột trắng xóa.
"Oa!"
Đạo Chích không kịp phản ứng, tại chỗ trúng chiêu, bị Cung Tiểu Thiên rắc bột đầy mặt.
"Oa! Oa!"
Hai bên còn lại cũng tương tự, Âu Dương Tiêu và Tư Đồ Khang cũng bị rắc thứ bột y hệt lên mặt.
"Còn gì để nói nữa đâu!"
Những người quan chiến đều giật giật khóe miệng. Mẹ nó chứ, đây là chơi chiêu bẩn một cách quang minh chính đại mà!
"Này này này...!"
Trên đài vang lên tiếng la hét của Cung Tiểu Thiên và đồng bọn. Một pha đánh lén bất ngờ khiến Đạo Chích và đám bạn trở tay không kịp, lúc này đang bị ba tên kia đánh cho không phân biệt được đông tây nam bắc.
"Thằng mập chết bằm, bà nội cha nhà ngươi." Đạo Chích vừa lùi vừa chửi ầm lên, một bên lại dụi mắt.
"Ta cho ngươi chửi này!" Cung Tiểu Thiên xông lên tung một cước, đá thẳng vào hạ bộ của Đạo Chích.
"A!"
Đạo Chích ôm lấy hạ bộ, cả khuôn mặt méo xệch, bị một cước làm cho nước mắt lưng tròng.
"A! A!"
Âu Dương Tiêu và Tư Đồ Khang cũng chẳng khá hơn, thứ quý giá ở hạ bộ suýt nữa bị đá cho nổ tung tại chỗ.
Cảnh tượng sau đó thì khỏi phải nói.
Trên đài ngoài tiếng la hét của ba tên Vương Bưu, chính là tiếng kêu thảm thiết của Đạo Chích và đồng bọn.
Biểu cảm của những người quan chiến đã trở nên vô cùng đặc sắc.
Đây là cái gì? Đây là Tam tông đại chiến, là cuộc so tài giữa các tu sĩ. Các ngươi không dùng một bí thuật nào thì chúng ta nhịn, nhưng các ngươi làm trò cũng quá coi trời bằng vung rồi, nhìn kiểu gì cũng giống như một lũ du côn côn đồ đang đánh hội đồng.
Đúng là có thầy nào trò nấy!
Rất nhiều lão bối đã ăn ý nhìn về phía ba tên Tạ Vân, Hùng Nhị và Hoắc Đằng.
Đệ tử của bọn họ dùng chiêu bẩn cực kỳ bài bản, mà lại cơ bản đều chung một chiêu trò, rõ ràng là đã trải qua huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt. Nhìn đệ tử là có thể đoán ra, bản lĩnh dùng chiêu bẩn của ba vị sư phụ này cũng thuộc hàng cao thủ.
"Ngươi không định nói gì sao?" Nhìn cảnh tượng thảm không nỡ nhìn trên đài, Hồng Trần Tuyết bất giác quay sang Diệp Thần bên cạnh.
Không chỉ nàng, những người xung quanh cũng gần như đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn, trong đó có cả Cơ Ngưng Sương.
Thánh Chủ Thiên Đình Diệp Thần, năm đó ở Hằng Nhạc Tông gây ra động tĩnh kinh thiên, cả Thiên Đình đều biết. Trong vòng khảo nghiệm cuối cùng để vào nội môn, hơn một trăm đệ tử nội môn đã bị hắn chơi khăm đến phát khóc.
Đặc biệt là người của Hằng Nhạc Tông, đến nay vẫn còn nhớ như in hình ảnh hơn một trăm đệ tử chỉ mặc độc một chiếc quần hoa dí Diệp Thần chạy khắp nơi, cảnh tượng đó quá mẹ nó kinh điển.
Bị một đám người nhìn chằm chằm, Diệp Thần bất giác ho khan một tiếng, tự giác cúi đầu. Ai mà chẳng có lúc tuổi trẻ bồng bột, học thêm vài chiêu chơi khăm, lúc mấu chốt có tác dụng lớn lắm chứ.
"Ta cho ngươi mắng ta! Ta cho ngươi mắng ta!"
Trên đài, Cung Tiểu Thiên và đồng bọn đánh cho sướng tay, tiếng la hét vang vọng khắp hội trường.
Nhìn lại đám Đạo Chích, bọn họ đã nằm thẳng cẳng, bị ba tên kia tại chỗ đánh cho bất tỉnh.
Ầm! Ầm! Ầm!
Theo ba tiếng vang lên không hẹn mà gặp, Đạo Chích, Âu Dương Tiêu và Tư Đồ Khang bị ném khỏi chiến đài.
"Hù!"
Đến lúc này, Cung Tiểu Thiên và đồng bọn mới đồng loạt hất đầu, vuốt tóc, động tác nhất trí đến kinh người, ngay cả câu nói cũng y hệt nhau: "Không thể phủ nhận, hôm nay bọn ta hơi nóng tính một chút."
Lời này vừa thốt ra, toàn bộ người quan chiến đều co giật khóe miệng.
Nóng tính một chút cái con khỉ! Ba đứa nhỏ nhà người ta bị các ngươi đánh cho đến mẹ đẻ cũng không nhận ra rồi kìa.
Đúng là quỷ tha ma bắt, cha mẹ vĩ đại cỡ nào mới sinh ra được mấy đứa con trời đánh thế này, sư phụ bá đạo cỡ nào mới dạy ra được đám đệ tử dị hợm như vậy, đúng là "kỳ tài có một không hai" trăm năm khó gặp!
"Trong một dịp trọng đại thế này, ta còn muốn nói vài lời. Đầu tiên, ta muốn cảm ơn sư phụ của ta, cảm ơn ông nội nhà hắn, cảm ơn..."
"Cút!" Cung Tiểu Thiên còn chưa nói hết, cả hội trường đã đồng thanh chửi một tiếng, có thể nói là trăm miệng một lời, kinh thiên động địa. Âm thanh quá lớn, suýt nữa làm cho đứa nhỏ nhà người ta sợ đến phát khóc.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂