Chiếc chuông này quả không tệ!
Thanh kiếm này đỉnh thật!
Lại còn có đá tiên tam sắc!
Bên trong Tụ Bảo Bồn của bộ lạc Man tộc, Diệp Thần chẳng biết ngại là gì, mang theo một cái bao tải chính là túi Càn Khôn cỡ lớn, vơ vét hết đống này đến đống khác, hành động rất tự nhiên, chẳng hề coi mình là người ngoài.
Man Hùng giật giật khóe miệng, nhìn không nổi nữa, một tay xách Diệp Thần ra ngoài.
Ặc, ha ha...!
Diệp Thần cười khan một tiếng, rất tự giác nhét túi trữ vật vào trong ngực.
Ta lại thích cái điệu bộ này của ngươi đấy!
Man Hùng dùng đôi mắt to như chuông đồng liếc một cái đầy mê hoặc.
Diệp Thần còn muốn vơ vét thêm chút nữa nhưng đã bị Man Hùng lôi đi mất.
Lại một đêm náo nhiệt, bộ lạc Man tộc vẫn rộn ràng như cũ, lửa trại bập bùng, mùi thịt thơm lừng khắp nơi.
Mãi cho đến đêm khuya, Diệp Thần mới tìm một nơi không người, đổ hết bảo bối trộm được từ Tụ Bảo Bồn của Man tộc ra đất, phần lớn đều là pháp khí bất phàm, chất thành một ngọn núi nhỏ.
Rất nhanh, Hỗn Độn Thần Đỉnh tự bay ra, thân đỉnh phình to, nghiền nát đám pháp khí tại chỗ, mạnh mẽ nuốt chửng tinh hoa của chúng. Xem ra tên này sảng khoái không phải dạng vừa.
Không tệ!
Diệp Thần sờ cằm, vừa cười vừa liếc mắt về phía Tụ Bảo Bồn của Man tộc.
Man Hùng lại tới, liếc nhìn Hỗn Độn Thần Đỉnh, không khỏi hít một hơi khí lạnh, bảo bối của Man tộc bọn họ so với cái đỉnh này thì đúng là đồ bỏ đi, đây mới thực sự là thần khí bá đạo.
Thấy Diệp Thần vẫn nhìn về phía Tụ Bảo Bồn, Man Hùng tiến lên đá cho một cước: "Còn nhìn."
"Không cho lấy thì cũng phải cho nhìn chứ." Diệp Thần bĩu môi.
"Khi nào đi tìm người chuyển thế thì mang ta theo với, tiện thể thăm Man Man nhà ta." Man Hùng đặt mông ngồi xuống, sau đó xách ra một vò rượu, ừng ực uống trông rất sảng khoái.
"Man Man?" Diệp Thần nhướng mày: "Man Man là ai?"
"Là nàng dâu của ta." Man Hùng nhếch miệng cười.
"Chuyện này thú vị đây." Diệp Thần vừa nói vừa sờ cằm nhìn Man Hùng từ trên xuống dưới, đặc biệt còn nhìn vào đũng quần hắn mấy lần. Với thân hình hùng tráng thế này, nếu mà động phòng thì chắc sẽ náo nhiệt lắm, có khi còn toi mạng người cũng nên.
"Tiểu nha đầu đó xinh đẹp hết sảy." Man Hùng nói rồi lại nhếch miệng cười.
"Đã là vợ ngươi, sao không đón về đi."
"Cái này thì..." Man Hùng lúng túng gãi đầu: "Vẫn chưa thành thân."
"Bịa, tiếp tục bịa đi."
"Thôi được! Ta thích nàng, nhưng nàng không ưa ta." Man Hùng ngượng ngùng ho khan một tiếng: "Người nhà nàng cũng chẳng chào đón gì ta, lần trước đến cầu hôn còn bị đánh cho một trận tơi bời."
"Ta hiểu mà." Diệp Thần nói với vẻ đầy thâm ý.
"Ta xin lão cha tấm Tinh Không Đồ rồi." Man Hùng nhét một cuộn tranh vào lòng Diệp Thần.
"Thứ này tốt đấy." Diệp Thần lập tức mở ra, tuy không lớn lắm nhưng cũng bao quát hai tinh vực.
"Cứ vậy nhé." Man Hùng vỗ vai Diệp Thần rồi đứng dậy rời đi.
"Sáng mai nhớ mặc quần áo vào, đừng có cởi trần như thổ phỉ nữa đấy." Diệp Thần ở sau lưng không quên nhắc nhở.
Man Hùng không đáp lại, có lẽ do uống nhiều nên đi đứng cũng loạng choạng.
Thấy Man Hùng đã đi xa, Diệp Thần lén lút bò dậy, nhìn quanh bốn phía rồi như một làn khói chui vào sâu trong bộ lạc Man tộc, lại mò đến Tụ Bảo Bồn, lôi bao tải ra, hành động rất tự nhiên.
Không biết qua bao lâu, tên này mới vác bao tải quay về.
Tiếp theo, đám pháp khí bị vơ vét về lại chất thành núi, Hỗn Độn Thần Đỉnh vô cùng sảng khoái.
Đêm nay, Diệp Thần đúng là không hề ngơi nghỉ.
Dưới ánh trăng, bóng người vác bao tải kia, nhìn thế nào cũng giống một tên trộm.
Hôm sau, trời còn chưa sáng, Man Hùng đã tới.
Quả đúng như lời Diệp Thần nói, tên này đã mặc quần áo.
Diệp Thần nhìn hắn với vẻ mặt kỳ quái, Man Hùng đúng là đã chỉnh trang gọn gàng sạch sẽ, nhưng không hiểu sao, nhìn thân hình cao ba trượng của hắn, Diệp Thần càng nhìn càng thấy kỳ quặc.
"Đi!"
Man Hùng có vẻ không thể chờ đợi được nữa, kéo Diệp Thần bay thẳng lên trời.
Hai người bay vào tinh không, dựa theo chỉ dẫn của Tinh Không Đồ, thẳng tiến về phía tinh không ở phương Đông.
Trên đường đi, bọn họ gặp không ít cổ tinh, nhưng đáng tiếc là không có người chuyển thế.
Mãi ba ngày sau, hai người mới lần lượt dừng lại.
Ở tinh không xa xôi, một cổ tinh đã hiện ra trước mắt, kích thước tương đương Chu Tước Tinh, tinh huy vô cùng rực rỡ.
Tại Ly Thiên Tinh Vực này, nó có một cái tên riêng: Bách Hồ Tinh.
"Vào trong đó thì kiềm chế một chút!"
Diệp Thần nhìn về phía tinh cầu, rồi lại nhìn sang Man Hùng.
"Ngươi nói suốt cả đường rồi!"
Man Hùng bĩu môi, đi đầu bay về phía Bách Hồ Tinh.
Diệp Thần lắc đầu, cũng theo sau.
Khi đáp xuống Bách Hồ Tinh, Diệp Thần liền bắt đầu bấm ngón tay tính toán, vừa tính mắt hắn liền sáng lên.
Man Hùng thấy vậy cũng không hỏi, chỉ nhìn thần sắc của Diệp Thần là biết trên Bách Hồ Tinh này có người chuyển thế.
Diệp Thần đã bước vào hư thiên, lần này đến lượt Man Hùng đuổi theo.
Không lâu sau, hai người dừng lại trước một dãy tiên sơn.
Sắc mặt Man Hùng có chút kỳ quái, bởi vì dãy tiên sơn này chính là gia tộc của Man Man.
Sắc mặt Diệp Thần còn kỳ quái hơn, hai người không hẹn mà cùng liếc nhìn nhau, không lẽ nào lại trùng hợp đến thế, người chuyển thế chính là Man Man sao!
Cuối cùng, vẫn là Diệp Thần ho khan một tiếng, ra hiệu cho Man Hùng đi gọi cửa.
Được thôi!
Man Hùng vặn vặn cổ, sải một bước tiến lên, nén đủ một hơi, gào một tiếng "Man Man" bá khí ngút trời, sóng âm hùng hồn đến mức Diệp Thần cũng bị chấn cho hai tai ong ong.
Trong nháy mắt, người trong tiên sơn đều bị kinh động, ào ào bay ra một đám lớn, ai nấy đều là lão già, nhưng khi nhìn thấy Man Hùng thì tất cả đều đồng loạt lôi vũ khí ra.
Thấy cảnh này, Diệp Thần sờ cằm, thế này thì đúng là không được chào đón thật rồi!
Man Hùng thì lại tỏ ra quen thuộc, ưỡn cái mặt dày ra tiến tới, xoa xoa đôi bàn tay to, nhếch miệng cười: "Man Man ơi!"
"Cút đi." Một đám lão già râu tóc dựng ngược, mắt trợn trừng: "Còn gào nữa, tin ta đánh ngươi không?"
"Đừng đùa, các người đánh không lại ta đâu."
"Lại là ngươi." Trong tiên sơn lại có người bay ra, là một nữ nhân, hơn nữa còn là một nữ nhân vô cùng hung hãn, vác theo một cây búa lớn, thân hình cao to vạm vỡ, còn cao hơn Diệp Thần hai cái đầu.
"Nàng chính là Man Man." Man Hùng huých tay Diệp Thần.
"Đây là 'tiểu nha đầu' mà ngươi nói đấy à?" Khóe miệng Diệp Thần co giật, vẻ mặt vô cùng đặc sắc nhìn Man Hùng.
"So với ta thì chẳng phải là tiểu nha đầu sao!"
"Cái đó... thì cũng đúng."
"Nàng có phải người chuyển thế không?" Đôi mắt to của Man Hùng sáng rực nhìn Diệp Thần.
"Không phải." Diệp Thần lắc đầu: "Người chuyển thế vẫn còn ở trong tiên sơn, chắc chắn là nữ."
"Tên nhóc gấu con nhà ngươi, còn dám tới đây!" Man Man vác búa xông tới, quả thật hung hãn không phải dạng vừa, khí tức cũng vô cùng cuồng bạo. Dung mạo nàng không xấu, chỉ là thân hình hơi lớn một chút, Diệp Thần vừa nhìn đã thấy nàng với Man Hùng đúng là có tướng phu thê, lúc động phòng chắc sẽ náo nhiệt lắm.
"Ta đến cầu hôn." Man Hùng xoa tay cười hề hề.
"Ta cho ngươi cầu này." Man Man lập tức vung búa, không chỉ hung hãn mà còn là một kẻ nóng tính, một lời không hợp là ra tay ngay. Quanh thân nàng còn có lôi điện lượn lờ, đôi mắt đẹp cũng sáng ngời có thần.
"Ngươi lại đánh ta."
"Đánh ngươi còn là nhẹ đấy."
"Ngươi đánh không lại ta."
Hai người cứ thế đấu võ mồm, mà giọng ai cũng không nhỏ, gây ra động tĩnh cũng không hề nhỏ, cả bầu trời đều ầm ầm rung chuyển, khiến Diệp Thần cũng ngại không dám tiến lên.
Lại nhìn đám lão già kia, họ liếc nhìn Man Hùng và Man Man, rồi ánh mắt lại nhất trí đổ dồn vào Diệp Thần, nhìn từ đầu đến chân, vừa nhìn vừa vuốt râu sờ cằm.
Không hiểu sao, so với gã đầu đất Man Hùng, gương mặt thanh tú của Diệp Thần lại khiến bọn họ càng nhìn càng thấy thuận mắt.
Diệp Thần ho khan một tiếng, bị một đám lão già nhìn chằm chằm khiến toàn thân mất tự nhiên, cảm giác mình như một con khỉ, còn đám lão già kia thì như đang xem khỉ, mà lại là kiểu càng xem càng thích.
"Tỷ, hắn đánh muội!"
Đang lúc đó, trên không trung vang lên tiếng nói hậm hực của Man Man, có lẽ do Man Hùng quá mạnh, nàng bị thua thiệt nên tìm người tới giúp.
Dứt lời, trong tiên sơn lại có người bay ra, mà không phải một, là tám người, đều là tỷ tỷ của Man Man.
Oa!
Ngẩng đầu nhìn tám vị tỷ tỷ của Man Man, đến cả định lực của Diệp Thần cũng phải kinh ngạc. Tám người đó cũng bặm trợn không kém, thân hình cao to vạm vỡ, vũ khí trong tay cũng toàn là hàng khủng.
Diệp Thần hít một hơi khí lạnh, đúng là người một nhà có khác! Sao lại không phải là tỷ muội chứ?
"Tên nhóc gấu con nhà ngươi!"
Lúc Diệp Thần đang cảm thán, trên trời đã bắt đầu hỗn chiến, Man Man cùng tám vị tỷ tỷ, tổng cộng chín người vây đánh Man Hùng, cũng là loại người không nói hai lời đã ra tay, tính tình vô cùng nóng nảy.
Lần này, Man Hùng rơi vào thế hạ phong, bị đánh cho bay tán loạn khắp trời.
"Ca, bọn họ đánh ta!"
Man Hùng la lối om sòm, cũng bắt đầu cầu cứu.
"Không nghe thấy!"
Diệp Thần vừa ngoáy tai vừa gật gù, còn tự tìm cho mình một lý do không giúp đỡ, đó là Man Hùng da trâu thịt bò, ăn đòn một trận cũng chẳng sao, thương cho roi cho vọt mà!
"Mẹ kiếp!"
Thấy Diệp Thần không động tĩnh, Man Hùng tức đến suýt hộc máu, bị Man Man một cước đạp bay ra ngoài. Hắn còn chưa kịp rơi xuống đất, đại tỷ của nàng đã vung cây Lang Nha Bổng lên, một gậy đánh cho Man Hùng đầu óc quay cuồng, còn chưa kịp phản ứng đã lại bị chín người vây lấy, cảnh tượng vô cùng thê thảm.
"Đánh, đánh chết nó cho ta!"
Đám lão già kia cũng la hét ầm ĩ, thân là trưởng bối, họ không tham gia nhưng lại đứng ngoài hò hét cổ vũ.
Diệp Thần lại ho khan một tiếng, vẫn không có ý định giúp đỡ, đôi mắt hắn chỉ chăm chú nhìn vào tiên sơn phía trước, dường như có thể xuyên qua vô số ngọn núi để nhìn thấy một nữ tử đang múa kiếm trong vườn hoa.
Bỗng nhiên, Diệp Thần cất bước, một bước tiến vào tiên sơn.
"Ngươi...!"
Những lão già còn đang hò hét cổ vũ đều sững sờ, rồi ào ào đuổi theo vào trong.
Trên không trung, Man Man và tám vị tỷ tỷ cũng ngừng chiến, mỗi người đạp cho Man Hùng một cước rồi cũng vội vã đuổi vào tiên sơn.
Man Hùng bị đánh cho tơi tả, nhưng lại như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, quệt vệt máu mũi, cười hề hề rồi như một làn khói xông vào tiên sơn. Thân hình tuy không nhỏ nhưng tốc độ lại không hề chậm, nhanh như một vệt thần quang.
Bên này, Diệp Thần đã đi tới vườn hoa sâu trong tiên sơn.
Đột nhiên có người xông vào, nữ tử đang múa kiếm không khỏi dừng lại.
So với Man Man và các tỷ tỷ, nàng lại xinh đẹp tuyệt trần, ngũ quan tinh xảo, bạch y phiêu diêu, đôi mắt đẹp trong veo như nước, mái tóc đen như suối chảy dài, tựa như một đóa sen nở rộ, thánh khiết không chút tì vết.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi