Người của Hóa Long Tông bị đuổi đi, Hóa Long tiên sơn trở nên trống trải.
Diệp Thần đứng sừng sững giữa hư không, nhìn xuống bao quát toàn bộ tiên sơn.
Nói đến Hóa Long tiên sơn, quả thực không phải lớn bình thường, chỉ riêng những ngọn núi cao chót vót đã có tới mấy ngàn tòa, cung điện lầu các nhiều không kể xiết, khắp nơi có thể thấy được kỳ hoa dị thảo. Nồng độ linh khí hoàn toàn không phải thứ mà sao Hóa Phàm có thể sánh bằng, tất cả đều được bao phủ dưới làn mây mù mờ ảo, đúng là tiên cảnh giữa chốn nhân gian.
Quan trọng nhất không phải những thứ này, mà là thế núi của ngọn tiên sơn trên sao Hóa Long.
Đó là chín ngọn núi cao chọc trời, vị trí tọa lạc của chúng vô cùng đặc thù, chính là thế Cửu Long Củng Thiên bá đạo.
Thế Cửu Long Củng Thiên, trên thừa hưởng thiên vận, dưới tiếp nhận địa linh, tự thành một cõi, vừa hay là chân trận của pháp trận và kết giới. Dùng thế núi này để vận hành pháp trận công kích và kết giới hộ sơn thì chắc chắn sẽ vô cùng hung hãn.
Lúc trước, nếu không phải Diệp Thần đột nhiên đánh vào, chỉ riêng kết giới hộ sơn của Hóa Long Tông, một mình hắn cũng không công phá nổi.
Chính nó!
Diệp Thần mỉm cười, dựng một tấm bia đá cao trăm trượng sừng sững trước tiên sơn, rồi dùng tu vi khắc lên hai chữ Thiên Đình. Kể từ hôm nay, nơi này chính là Thiên Đình tiên sơn.
Còn về phần tinh cầu cổ xưa này, cũng bị hắn dùng Đại Thần Thông lạc ấn tên mới: Đại Sở.
Nơi này, chính là nhà mới!
Lời nói của Diệp Thần phiêu đãng vô cùng, vang vọng không dứt giữa đất trời.
"Đại Sở!"
"Thiên Đình!"
Tiếng hò reo của những người chuyển thế từ Đại Sở chấn thiên động địa, họ đã không thể chờ đợi mà tràn vào trong tiên sơn.
Long Nhất bay lên hư không, là người tinh thông pháp trận, hắn vừa quan sát tiên sơn này vừa tấm tắc khen ngợi: "Hóa Long Tông đúng là biết chọn nơi, đây chính là một vùng đất quý, đến đây an cư lập nghiệp thì còn gì bằng."
"Tiếp theo, giao cho ngươi." Diệp Thần nhìn sang Long Nhất.
"Đó là điều tất nhiên." Long Nhất nhếch miệng cười. "Có thế núi này, lại thêm trận đồ của nhất mạch Thái Hư, phòng ngự của tiên sơn này chắc chắn sẽ tăng vọt, bảo vệ những người chuyển thế chắc không thành vấn đề."
"Đây sẽ lại là một cứ điểm để thu nạp người chuyển thế."
"Ta hiểu ý ngươi." Long Nhất cười nói: "Yên tâm, có ta ở đây, không chỉ tiên sơn này, mà cả tinh cầu này cũng sẽ được bố trí Khi Thiên Trận Văn, muốn tùy tiện ra vào, không dễ dàng như vậy đâu."
"Điểm này ta tin." Diệp Thần ung dung cười, hắn vẫn rất tin tưởng Long Nhất.
"Ta nói này, ta bắt đầu chia của được chưa?" Trong lúc hai người đang nói chuyện, phía dưới truyền đến giọng của Tư Đồ Nam. Gã đã dời hết chiến lợi phẩm ra, chất thành một ngọn núi lớn, nào là pháp khí, đan dược, bí quyển, linh thảo, nguyên thạch, thứ gì cần có đều có.
"Chia của!" Diệp Thần liền cười một tiếng, cũng bóp nát túi trữ vật của Hóa Long lão tổ.
"Chia của!" Long Nhất cũng bóp nát túi trữ vật của chín đại Chuẩn Thánh, vô số bảo vật bay ra.
"Tới đây, tới đây, từng người một lên nhận, đừng lấy nhiều nhé." Tư Đồ Nam không ngừng phân phát bảo vật cho những người chuyển thế từ Đại Sở. Đây đều là bảo bối của Hóa Long Tông, đủ để trang bị cho toàn bộ bọn họ.
"Thanh kiếm này thuận tay thật, không tồi."
"Ta chọn cây chiến kích này được không?"
"Ta muốn tấm Bát Quái Kính kia."
"Đúng là linh đan bảy vằn, đa tạ."
Khung cảnh vô cùng náo nhiệt, Tư Đồ Nam cũng không coi những người chuyển thế là người ngoài, tất cả đều được đối xử như nhau, ba vạn người ai cũng có phần.
Điều đáng nói là, Hỗn Độn đại đỉnh của Diệp Thần cũng biết điều ra phết, nó cứ lượn tới lượn lui quanh đống bảo vật chất cao như núi, mỗi lần đi một vòng là lại có không ít pháp khí bị nó cuốn vào rồi nuốt chửng.
Chẳng biết đến lúc nào, bảo vật mới được phân phát xong xuôi.
Những người chuyển thế từ Đại Sở vui mừng khôn xiết, cũng đều tự mình phân chia sơn phong. Tuy có tới ba vạn người, nhưng đặt ở tiên sơn này vẫn vô cùng trống trải, chỉ vì nơi này quá lớn.
Họ không khỏi cảm khái, vinh hạnh bấy giờ ngay cả kiếp trước cũng chưa từng có, có thể tu luyện ở một nơi linh khí dồi dào như thế này quả thực là ngoài sức tưởng tượng, đây cũng là một trận cơ duyên.
Ban đêm, tiên sơn này cũng không hề yên tĩnh.
Những người am hiểu pháp trận đều được Long Nhất dẫn đi, khắc họa trận văn trong tiên sơn, lại còn có trận đồ của nhất mạch Thái Hư Cổ Long gia trì cho pháp trận và kết giới vốn có của Hóa Long Tông để gia cố phòng ngự.
Diệp Thần cũng không hề nhàn rỗi, hắn tìm một địa cung, làm một việc mà trăm năm qua hắn chưa từng làm lại: luyện chế Âm Minh Tử Tướng.
Giờ phút này, trước mặt hắn lơ lửng ba bộ nhục thân, đều là nhục thân của Thánh Nhân.
Trong đó có một cỗ, tự nhiên là của Hóa Long lão tổ, Nguyên Thần của lão bị phong ấn, còn nhục thân thì bị Diệp Thần mang về.
Cỗ thứ hai, chính là ngân bào Thánh Nhân đã từng truy sát hắn.
Còn bộ thứ ba, chính là Thị Huyết lão ma của Thị Huyết Tông.
Ngoại trừ ba nhục thân Thánh Nhân, Diệp Thần lại lần lượt lấy ra hai mươi bảy bộ nhục thân khác, đều là cấp bậc Chuẩn Thánh, là những kẻ bị Diệp Thần chém giết trên đường đi, hơn nữa còn là những kẻ được tuyển chọn kỹ càng.
Còn về chín đại Chuẩn Thánh của Hóa Long Tông, không cần nói cũng nằm trong số đó.
Vốn dĩ, Diệp Thần không định động đến lĩnh vực Âm Minh Tử Tướng này nữa, vì đó là sự khinh nhờn đối với người đã khuất.
Thế nhưng, tình thế hiện tại buộc hắn phải phá vỡ suy nghĩ này.
Chỉ trách, lần này hắn tìm được quá nhiều người chuyển thế.
Ba vạn người chuyển thế, số lượng quá mức khổng lồ, hắn không chỉ phải tìm cho họ một nơi an thân, mà còn phải đảm bảo an toàn cho họ, thế nên Âm Minh Tử Tướng tự nhiên sẽ phát huy tác dụng.
Hắn cũng từng nghĩ đến việc đưa ba vạn người chuyển thế đến Cơ gia, Mạc gia, Sở gia hay thậm chí là U Đô trên Chu Tước Tinh, nhưng quãng đường thật sự quá xa xôi, không chừng giữa đường lại xảy ra bất trắc.
Bởi vậy, suy đi tính lại, Diệp Thần quyết định vẫn là dùng Âm Minh Tử Tướng để bảo vệ.
Ba Thánh Nhân, hai mươi bảy Chuẩn Thánh, đội hình cỡ này lại thêm kết giới phòng ngự Cửu Long Củng Thiên của tiên sơn và trận đồ của nhất mạch Thái Hư Cổ Long, đủ để phòng thủ nơi này vững như thành đồng.
"Bắt đầu thôi!"
Diệp Thần hít sâu một hơi, tế ra Tiên Hỏa và Thiên Lôi, trước tiên rèn luyện gân cốt cho những nhục thân này.
Tiếp theo, là rất nhiều vật liệu để luyện chế Âm Minh Tử Tướng, đều là thượng phẩm trong cực phẩm, do hắn thu thập được trên đường đi. Đã muốn để họ bảo vệ những người chuyển thế từ Đại Sở, hắn đương nhiên sẽ không keo kiệt những bảo vật này, vật liệu dùng càng tốt, sức chiến đấu của họ sẽ càng mạnh.
Rất nhanh, những tài liệu quý giá này liền được Diệp Thần lần lượt luyện hóa vào trong các bộ nhục thân.
Đây là một quá trình khá dài.
Ngày đêm thay đổi, nhật nguyệt luân hồi.
Thoắt cái ba ngày đã lặng lẽ trôi qua.
Cho đến đêm ngày thứ tư, một cột sáng khổng lồ mới phóng thẳng lên trời, hóa thành một vầng sáng phòng hộ, bao phủ toàn bộ sao Đại Sở. Đó là bí thuật che trời của nhất mạch Thái Hư Cổ Long, trong đó cũng khắc họa kết giới phòng ngự, phàm là có người tiến vào sao Đại Sở, chắc chắn sẽ bị phát giác.
Còn về Thiên Đình tiên sơn, cũng được bao phủ dưới chín tầng kết giới khổng lồ, tầng sau kiên cố hơn tầng trước, trung tâm chính là thế Cửu Long Củng Thiên, lại còn có trận đồ của nhất mạch Thái Hư gia trì lên trên.
Ngoài ra, Long Nhất còn tạo ra một vực đài tinh không, thông đến một ngôi sao tĩnh mịch cách đó trăm vạn dặm.
Mục đích của việc này rất đơn giản, chính là để phòng vạn nhất. Trong Chư Thiên vạn vực nơi cường giả vi tôn này, sao Đại Sở tùy thời đều có thể gặp nạn, nếu thật sự đến lúc đó, họ cũng có thể mượn vực đài tinh không để đào thoát.
Đến lúc này, những người chuyển thế từ Đại Sở mới lần lượt ngồi phịch xuống đất, có nhiều người đã mệt đến lả đi.
Thế nhưng, nhìn ngôi nhà do mọi người chung sức tạo nên, ai nấy đều rất vui mừng. Có đủ cảm giác an toàn mới có đủ sự ấm áp, ở nơi đất khách quê người này, họ càng thêm trân quý ngôi nhà này.
Thiên Đình tiên sơn về đêm vẫn rất mỹ diệu.
Mỗi một ngọn núi đều chìm trong mờ ảo, khắp nơi đều lấp lánh ánh sáng rực rỡ, tắm mình trong ánh trăng sao tinh khôi, khoác lên cho mảnh tiên sơn này một lớp áo ngoài hoa mỹ, vô cùng rực rỡ chói mắt.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà