Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 1404: CHƯƠNG 1374: BÁ VƯƠNG LONG

Giữa tiếng bàn tán, Diệp Thần đang ngồi xếp bằng trên đỉnh núi bèn đứng dậy, tung kết giới ra bao phủ cả ngọn tiên sơn.

Tiếp theo, hơn một vạn người chuyển thế đều được triệu đến, tất cả cũng ngồi khoanh chân trên đỉnh núi.

Thánh nữ Tinh Nguyệt mãi chưa thấy về, Diệp Thần đương nhiên sẽ không ngồi không, hắn muốn rèn luyện huyết mạch cho những người chuyển thế. Suốt chặng đường này hắn đều làm như vậy, hễ tìm được người chuyển thế là sẽ ban cho họ một phen cơ duyên.

Những người chuyển thế tất nhiên là vui mừng khôn xiết, Hoang Cổ Thánh Thể vốn là huyết mạch sánh ngang với đế, huyết mạch được bản nguyên của hắn rèn luyện chắc chắn sẽ vô cùng tinh thuần. Đây là một Tạo Hóa hiếm có, vô cùng hữu ích cho việc tu luyện.

Tiên Hỏa và Thiên Lôi đã hóa thành Lôi Hải và biển lửa, dung hợp với bản nguyên Thánh Thể, càn quét qua những người chuyển thế.

Thời gian chầm chậm trôi.

Mãi đến đêm khuya, Diệp Thần mới thu lại Thần Thông.

Còn những người chuyển thế, ai nấy đều đang lột xác trong lúc ngồi xếp bằng, không ít người còn nhờ vậy mà đột phá tu vi.

Thánh nữ Tinh Nguyệt đã tới, nàng lên đỉnh núi, liếc nhìn những người chuyển thế đang ngồi xếp bằng, sau đó mới áy náy nhìn Diệp Thần: "Lão tổ vừa mới kết thúc ngộ đạo, nên mới để ngài đợi lâu như vậy."

"Không sao." Diệp Thần bất giác mỉm cười: "Lão tổ nhà cô có đồng ý cho ta xem quả trứng rồng kia không?"

"Lão tổ nói muốn gặp ngài trước."

"Trong dự liệu."

"Thánh Chủ mời đi theo ta." Thánh nữ Tinh Nguyệt bèn bước khỏi đỉnh núi, Diệp Thần cũng theo sau.

Hai người một trước một sau đi tới nơi sâu nhất của gia tộc Ngự Linh, đáp xuống trước cửa đá của một tòa địa cung.

Vừa đáp xuống, Diệp Thần đã khẽ nhíu mày. Dù cửa đá của địa cung đã đóng kín, hắn vẫn ngửi được từng luồng tử khí tràn ra từ bên trong, vô cùng đậm đặc.

Chỉ bằng luồng tử khí này, hắn không khó đoán ra, lão tổ của gia tộc Ngự Linh đã là một vị Thánh Vương sắp cạn thọ nguyên.

Theo một tiếng "ầm" nặng nề, cửa đá địa cung mở ra, càng nhiều tử khí tuôn trào ra ngoài.

Diệp Thần bước vào, phất tay đóng cửa đá lại.

Địa cung tuy có đốt đèn đá nhưng vẫn mờ mịt, tử khí đậm đặc khiến nơi này trở nên âm u. Chuẩn Thánh bình thường nếu bước vào đây chắc chắn sẽ bị bào mòn hết sinh cơ, chỉ bởi vì đây là tử khí của Thánh Vương.

Tới nơi sâu nhất trong địa cung, Diệp Thần mới từ từ dừng bước, khẽ nhíu mày nhìn một tòa tế đàn cổ xưa cách đó không xa.

Trên tế đàn có một lão nhân đang ngồi xếp bằng, ông đã vô cùng già nua, da dẻ nhăn nheo, tóc bạc trắng, toàn thân tràn ngập tử khí. Dù có cấm chế cũng khó mà ngăn tử khí lan ra khỏi tế đàn. Sinh cơ của ông như hồ nước cạn, Nguyên Thần tựa ngọn nến trước gió, có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào.

Điều quỷ dị nhất không phải những thứ này, mà là thân thể già nua của lão nhân, phần thân thể từ eo trở xuống đều đã hóa thành đá, phần thân trên thì huyết nhục khô héo, sinh mệnh lực suy tàn.

Lão nhân kia, không cần nói cũng biết chính là lão tổ của gia tộc Ngự Linh, cũng là vị Thánh Vương duy nhất: Ngự Linh lão tổ.

Diệp Thần lẩm bẩm một tiếng, tiến lên một bước, cung kính hành lễ: "Vãn bối Diệp Thần, xin ra mắt tiền bối."

Chỉ thấy thân thể già nua của Ngự Linh lão tổ run lên, bụi bặm trên vai còn rơi xuống, ông mở đôi mắt mệt mỏi ra. Đôi mắt già nua của ông đục ngầu như một vùng Hỗn Độn, lặng lẽ nhìn Diệp Thần đang đứng dưới tế đàn, toát lên vẻ hiền từ cổ xưa: "Lão hủ không ngờ lúc sinh thời lại có thể được diện kiến Hoang Cổ Thánh Thể."

"Thọ nguyên của tiền bối sắp cạn, có lẽ có thể thử đột phá Đại Thánh Cảnh." Diệp Thần chậm rãi nói.

"Không còn tâm sức nữa rồi." Ngự Linh lão tổ mệt mỏi lắc đầu, giọng nói khàn khàn mà tang thương: "Năm nghìn năm tuế nguyệt, thương hải hóa tang điền, lão hủ sống đủ lâu rồi, cũng mệt rồi."

"Vật này có lẽ có thể kéo dài mạng sống cho tiền bối." Diệp Thần phất tay lấy Sinh Mệnh Chi Liên trong Hỗn Độn đỉnh ra, tỏa ra sinh cơ mạnh mẽ. Thần dược kéo dài tuổi thọ này với hắn vô dụng, lấy ra làm ân tình cũng không tệ. Người chuyển thế được sắp xếp ở gia tộc Ngự Linh, hắn cần Ngự Linh lão tổ còn sống, hắn cũng không muốn thấy gia tộc Ngự Linh bị Bái Nguyệt thần giáo chiếm đoạt vì Ngự Linh lão tổ qua đời.

"Thần dược kéo dài tuổi thọ, chí bảo của tu sĩ, vậy mà ngươi lại lấy ra cho ta, lão hủ đã nhiều năm không gặp một tiểu gia hỏa hào phóng như ngươi." Ngự Linh lão tổ cười ôn hòa hiền từ.

"Phật gia có câu, cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp, coi như là vãn bối tích đức hành thiện."

"Tâm ý của ngươi ta nhận." Ngự Linh lão tổ hòa ái cười: "Đời này của ta, không thể hấp thụ nổi dù chỉ một gốc Sinh Mệnh Chi Liên, thần dược kéo dài tuổi thọ như vậy đối với ta mà nói, đã không còn chút dược hiệu nào nữa."

"Vậy thật đáng tiếc." Diệp Thần bất đắc dĩ lắc đầu, lại cất Sinh Mệnh Chi Liên vào trong đỉnh.

"Sao ngươi lại biết Ngự Linh gia của ta có trứng rồng?" Ngự Linh lão tổ mỉm cười nhìn Diệp Thần, thần sắc hiền hòa.

"Ngửi thấy." Diệp Thần vội ho một tiếng.

"Vì sao nhất định phải gặp nó?"

"Nó là người thân của ta."

"Ngươi hẳn là một người có câu chuyện." Ngự Linh lão tổ không hỏi thêm, chẳng những không chạm đến bí mật của Diệp Thần, ngược lại còn kể một câu chuyện xưa cũ: "Năm đó vô tình lạc vào Long Quật, thấy Long tộc tranh chấp, vô ý cứu được quả trứng rồng kia, nhưng cũng vì vậy mà mang đến đại họa."

"Mầm tai vạ mà tiền bối nói đến... là chỉ..." Diệp Thần thăm dò nhìn Ngự Linh lão tổ.

"Đều là chuyện xưa, không nhắc tới cũng được." Ngự Linh lão tổ thở dài một tiếng: "Ta nhiều nhất còn có thể sống ba năm, những người ngươi mang tới, ta cũng chỉ có thể bảo vệ họ ba năm."

"Ba năm." Diệp Thần thì thầm một tiếng. Nói như vậy, ba năm sau gia tộc Ngự Linh chắc chắn sẽ gặp nạn, không có Thánh Vương trấn giữ, dù phòng ngự của gia tộc Ngự Linh có mạnh đến đâu cũng khó cản được Bái Nguyệt thần giáo.

"Đi đi!" Ngự Linh lão tổ khó nhọc đưa tay, nhẹ nhàng phất một cái, đưa Diệp Thần ra khỏi địa cung.

Sau khi Diệp Thần đi, Ngự Linh lão tổ nhìn về phía lối ra của địa cung, ngẩn người hồi lâu: "Là vì duyên cớ gì, mà lại khiến một nữ tử Hồ tộc không tiếc hao phí Cửu Thế Luân Hồi, cũng phải gieo xuống lời chúc phúc cho ngươi."

Diệp Thần chỉ cảm thấy không gian chi lực quanh thân bay lượn, tựa như đang ở trong thông đạo không gian, vô cùng kinh ngạc trước Thần Thông của Ngự Linh lão tổ, sự lĩnh ngộ về không gian của một vị Thánh Vương quả thật huyền diệu vô cùng.

Thu lại suy nghĩ, hắn quét mắt nhìn bốn phía.

Đây là một thế giới kỳ lạ, tiên quang lấp lánh, dị sắc bừng lên, hoa cỏ nơi đây tươi tốt um tùm, so với địa cung của Ngự Linh lão tổ, nơi này lại tràn trề sinh cơ hơn nhiều.

Ánh mắt hắn dừng lại ở nơi cách đó không xa, ở đó lơ lửng một quả trứng vàng khổng lồ, lớn bằng cái vạc rượu, tỏa ra ánh vàng rực rỡ, có tiên quang lưu chuyển, cũng có chữ triện vờn quanh, từng trận tiếng rồng ngâm dài và hùng hồn, từng luồng khí tức đều mang hình rồng, rất là bất phàm.

Đó chính là trứng rồng, huyết mạch bá đạo đến mức Thánh Huyết của hắn cũng phải kiêng dè, không chỉ một lần dấy lên gợn sóng.

Diệp Thần chậm rãi đi tới, dừng chân cách quả trứng rồng ba trượng, nhìn nó mà thổn thức một tiếng: "Đúng là Bá Vương Long, khó trách khí tức lại bá đạo như vậy, cũng khó trách hai trăm năm rồi vẫn chưa thấy phá vỏ mà ra."

Đối với Bá Vương Long, hắn đã sớm nghe danh, là chư hầu lớn mạnh nhất của Long tộc, thời kỳ đỉnh phong có thể ngang hàng với Thái Hư Cổ Long, nhưng lại chưa từng xuất hiện Đại Đế, chỉ trách một tộc Thái Hư Cổ Long quá mức hùng mạnh.

Nhắc đến Bá Vương Long, hắn cũng từng nuốt một giọt máu Bá Vương Long, đó là lúc đổ thạch ở Thiên Long cổ thành, chính giọt Long Huyết đó đã cho hắn một phen Tạo Hóa, khiến cảnh giới liên tiếp đột phá ba tiểu cảnh giới.

Đúng vậy!

Diệp Thần sờ cằm, bắt đầu đi vòng quanh quả trứng rồng, ánh mắt hắn cũng có chút kỳ quái.

Nhìn một hồi, trong đầu hắn bất giác hiện lên một bóng người nhỏ bé: Đó là một tiểu nhân nhi chỉ lớn bằng bàn tay, mập mạp, thịt mũm mĩm, năm đó là người có huyết mạch tinh thuần nhất của Thiên Đình Đại Sở, chiến lực tuy cùi bắp, nhưng tốc độ lại nhanh như bật hack.

Không sai, nhóc con Bá Vương Long trong quả trứng này chính là Tiểu Linh Oa chuyển thế.

Cũng khó trách ánh mắt Diệp Thần lại kỳ quái, kiếp trước Tiểu Linh Oa chỉ to bằng bàn tay, bị người ta trêu chọc không ít, đến tán gái cũng không xong, không phải không cua được, chủ yếu là vì "cậu nhỏ" quá bé.

Kiếp này thì ngược lại, chính là Bá Vương Long, nếu trưởng thành, thân hình có thể sánh với núi non.

Diệp Thần chắc chắn, kiếp này Tiểu Linh Oa vẫn không tìm được vợ, nếu nói kiếp trước "cậu nhỏ" quá bé, thì kiếp này lại là một cây Kình Thiên Trụ, cái này mà đi tán gái, có dọa người ta khóc thét lên không.

Nếu nói về luân hồi chuyển thế, thì phải kể đến thân phận chuyển thế của tên nhóc này là ngầu nhất, Bá Vương Long có thể tranh hùng với Thái Hư Cổ Long, tồn tại bực này, một khi trưởng thành chắc chắn sẽ bá đạo ngập trời.

Đi vòng quanh một hồi, cuối cùng hắn không nhịn được đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve quả trứng rồng cỡ lớn này.

Nào ngờ, hắn vừa sờ một cái, quả trứng rồng liền rung lên bần bật, một vết nứt nhỏ như sợi tóc xuất hiện, và sau vết nứt đầu tiên, vô số vết nứt khác lần lượt xuất hiện.

"Rồng sắp chào đời?" Diệp Thần kinh ngạc nhìn quả trứng rồng: "Thật đúng lúc lại để ta bắt gặp!"

Răng rắc! Răng rắc!

Trong lúc Diệp Thần còn đang kinh ngạc, vết nứt trên quả trứng rồng đã lan thành một mảng, từ khe hở của vết nứt, những tia sáng vàng rực rỡ bắn ra, mỗi một tia sáng đều vô cùng chói mắt, càng nhiều Long khí tuôn ra, hóa thành bóng rồng bá đạo.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!