Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 1503: CHƯƠNG 1473: YẾN TIỆC CÔN LÔN

"Đừng nói, đúng là không ít thật." Diệp Thần tìm một chỗ ngồi xuống. Tửu lâu này dường như đang tổ chức yến tiệc, tiếng trống tiếng sáo vang lừng, ca múa mừng cảnh thái bình, mùi rượu nồng nàn, hương trái cây lan tỏa.

Về phần người quen thì đúng là không ít. Nào là Thần tử của Thần tộc, Thần tử của Phượng Hoàng tộc, hay nói đúng hơn là Thần tử của cả Cửu tộc viễn cổ đều có mặt, ngay cả ba tên Thần tử Thiên Phạt cũng ở đây.

Ngoài bọn họ ra còn có rất nhiều Thần tử hùng mạnh khác. Tuy danh tiếng không vang dội bằng Cửu tộc viễn cổ nhưng người nào người nấy cũng đều kinh khủng, huyết mạch bản nguyên của họ cũng cực kỳ bất phàm.

"Không biết nếu bây giờ ngươi tháo mặt nạ xuống, nơi này có trở nên náo nhiệt không nhỉ." Yến lão đạo vừa nói vừa nhét một viên linh quả vào miệng: "Đám Thần tử kia chắc chắn sẽ sợ khóc thét tại chỗ luôn."

"Nơi này đang làm gì mà lại có nhiều Thần tử của các đại giáo tụ tập ở đây vậy?" Diệp Thần nhìn quanh bốn phía, không thèm để ý đến ý nghĩ kỳ quái của Yến lão đạo mà hỏi thẳng vào vấn đề mình thắc mắc.

"Thấy người kia không?" Yến lão đạo đưa tay chỉ về phía một thanh niên áo trắng: "Đó là Trung Hoàng, hôm nay chính hắn bày yến tiệc Côn Lôn, chiêu đãi Thần tử các đại giáo, phô trương cũng lớn thật đấy!"

"Trung Hoàng?" Diệp Thần không khỏi ngạc nhiên: "Trung Hoàng này lại là từ đâu ra vậy?"

"Đông Thần, Tây Tôn, Nam Đế, Bắc Thánh, Trung Hoàng." Yến lão đạo phủi phủi bụi trên người: "Lai lịch của hắn rất thần bí, chưa ai biết hắn thuộc mạch truyền thừa nào."

"Biết đâu lại là hậu duệ của Đại Đế." Diệp Thần khẽ nói, vô thức liếc nhìn Trung Hoàng.

Trung Hoàng quả thực là rồng phượng giữa loài người, khí tức mờ ảo, huyết mạch cổ xưa mà hùng mạnh, luôn có một luồng sức mạnh thần bí che đậy thiên cơ của hắn, đến nỗi dung mạo của hắn cũng khó mà nhìn thấu.

Lúc Diệp Thần nhìn hắn, hắn cũng vừa hay liếc tới, nâng chén mỉm cười với y. Đôi mắt sâu thẳm như bầu trời sao bao la, lóe lên tiên quang rực rỡ, một đôi thần mục tựa như có thể chứa cả đất trời.

"Có thể ngang hàng với bốn người Đông Thần, Tây Tôn, Nam Đế, Bắc Thánh, Trung Hoàng này quả nhiên không đơn giản." Diệp Thần lẩm bẩm, khẽ thu lại ánh mắt, thầm nghĩ Trung Hoàng mạnh đến mức không bình thường.

"Ít nhất không phải hạng Thần tử của Thần tộc có thể so sánh được." Yến lão đạo không nhịn được cười: "Thần tử của Tiên tộc thì còn được, tiểu tử đó ẩn mình rất sâu, thực lực cũng có thể sánh ngang với Trung Hoàng."

"Ta nhìn ra rồi." Diệp Thần nói, cũng liếc qua Thần tử của Tiên tộc. Hắn đang ngồi trước bàn ngọc nhàn nhã uống rượu, bên cạnh có không ít tiên tử vây quanh nhưng đều bị hắn làm như không thấy.

"Di tích viễn cổ sắp mở, ngươi cũng đến góp vui à!" Yến lão đạo ung dung nói: "Ừm, ngươi đến thì chắc chắn sẽ náo nhiệt, không có ngươi thì đúng là không náo nhiệt nổi."

"Di tích viễn cổ gì?" Diệp Thần cắn một miếng tiên quả, nghi hoặc nhìn Yến lão đạo.

"Tên sao nghĩa vậy, chính là tiên địa còn sót lại từ thời Viễn Cổ." Yến lão đạo giải thích: "Không rõ lai lịch thế nào, chỉ biết cứ trăm năm mở một lần, tương truyền bên trong có Tiên Kinh của Đại Đế."

"Thảo nào." Diệp Thần sờ cằm: "Chẳng trách nhiều người như vậy lại tụ tập ở Côn Lôn Cổ thành. Nếu ta đoán không lầm, từ tòa cổ thành này dịch chuyển sẽ rất gần di tích viễn cổ kia."

"Đúng như lời ngươi nói." Yến lão đạo uể oải nói: "Di tích còn chưa mở nên mới tụ tập ở đây chờ đợi. Trung Hoàng lần này cũng coi như làm tròn bổn phận chủ nhà, phải công nhận là hắn có sức ảnh hưởng không nhỏ."

"Ai cũng vào được di tích viễn cổ đó sao?" Diệp Thần nhìn Yến lão đạo với vẻ dò hỏi.

"Không giới hạn tu vi, nhưng sau khi vào trong, tu vi sẽ bị một sức mạnh cường đại áp chế xuống Chuẩn Thánh, áp chế không phân biệt, Đại Thánh cũng không ngoại lệ, ngay cả Chuẩn Đế cũng phải chịu thua."

"Ghê vậy sao?" Diệp Thần chép miệng: "Biết đâu chừng bên trong thật sự có Tiên Kinh của Đại Đế."

"Lại một yêu nghiệt nữa tới rồi." Trong lúc Diệp Thần đang chép miệng, Yến lão đạo kéo vạt áo y.

Diệp Thần thu lại suy nghĩ, ngước mắt nhìn về phía cửa. Một cô bé lanh lợi chạy vào, trông như một tiểu tinh linh, hồn nhiên ngây thơ. Sự xuất hiện của cô bé lập tức thu hút ánh mắt của mọi người.

Đặc biệt là các Thần tử, Thần nữ của Cửu tộc viễn cổ đều nhíu mày, ngay cả Trung Hoàng cũng không ngoại lệ. Nhìn cô bé hoạt bát kia, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn lóe lên một tia kiêng dè.

Cô bé đó không cần phải nói cũng biết chính là Đế Cửu Tiên. Ba năm trôi qua, vóc người không lớn thêm chút nào nhưng đã tấn cấp lên cảnh giới Thánh Nhân. Bề ngoài trông rất đáng yêu nhưng chiến lực thì tuyệt đối vô cùng hung hãn.

"Ta đến uống rượu đây." Tiểu Cửu Tiên cười hì hì, cũng không coi mình là người ngoài, ôm vò rượu chạy khắp nơi. Các Thần tử, Thần nữ có mặt ở đây đều bị cô bé dọa cho một phen.

"Ta biết ngay là không thể thiếu con bé này mà." Diệp Thần xoa xoa mi tâm: "Đúng là đã tiến giai thật."

"Tiến giai từ ba năm trước rồi." Yến lão đạo xuýt xoa: "Cả nhà bọn họ ai cũng là yêu nghiệt. Chuẩn Đế trẻ nhất, Chuẩn Đại Thánh trẻ nhất, Chuẩn Thánh Vương trẻ nhất, Thánh Vương trẻ nhất của Huyền Hoang đại lục đều ở nhà bọn họ, bây giờ lại thêm một Thánh Nhân trẻ nhất."

"Trong thế hệ trẻ của Huyền Hoang, con bé là mạnh nhất." Diệp Thần cười lắc đầu: "Nhìn là biết có thể cân cả một đám, biết đâu mấy nghìn năm sau, nó lại là một Nữ Đế kinh diễm."

"Ồ, Nam Đế và Bắc Thánh cũng đến kìa." Ánh mắt Yến lão đạo sáng lên, tập trung vào cửa.

Diệp Thần lại một lần nữa ngước mắt nhìn sang. Một thanh niên áo bào tím và một thanh niên áo bào bạc cùng nhau bước vào. Y không phân biệt được ai là Bắc Thánh, ai là Nam Đế, chỉ biết cả hai người đều vô cùng đáng sợ.

Giống như Trung Hoàng, Nam Đế và Bắc Thánh cũng mang tư chất thiếu niên đế vương, mắt sáng như sao, mái tóc đen dài như thác nước, từng sợi đạo tắc lượn lờ quanh người, lúc ẩn lúc hiện, mơ hồ còn có dị tượng cổ xưa hiển hóa.

Hai người vừa đến lại khiến cả sảnh đường chú ý, rất nhiều Thần tử, Thần nữ đích thân ra đón. Nam Đế và Bắc Thánh đều là những nhân vật lừng lẫy, trăm nghe không bằng một thấy, quả nhiên mạnh như trong truyền thuyết.

Điều khiến người ta kinh ngạc là thanh niên áo bào bạc đi được nửa đường thì bước chân khựng lại, khóe miệng giật giật nhìn về một phía. Hai ba giây sau, hắn ta quay người bỏ chạy thẳng, không chút do dự.

"Còn muốn chạy à?" Ngay lúc đó, một người đuổi theo, chính là Tiểu Cửu Tiên.

"Đúng như dự đoán." Rất nhiều Thần tử và Thần nữ đều bật cười, vẻ mặt đầy kỳ quái.

"Không cần phải nói, thanh niên áo bào bạc kia chính là Nam Đế." Nhìn Tiểu Cửu Tiên đuổi theo, Diệp Thần thâm sâu nói một câu. Ngày xưa Tiểu Cửu Tiên thua Nam Đế một chiêu, bây giờ cô bé đã thành Thánh mà Nam Đế vẫn là Chuẩn Thánh, chẳng phải là muốn đòi lại danh dự sao! Cô nhóc này thù dai thật.

Tiểu Cửu Tiên vừa đi, lại có người bước vào tửu lâu. Đó là một thanh niên mặc tăng y, toàn thân tỏa ra Phật quang, sau đầu còn có một vầng sáng tròn lơ lửng, trông như một vị thần minh. Dù chưa nói lời nào nhưng trong cơ thể đã có tiếng phật âm vang vọng, ai nghe thấy cũng đều tâm thần hoảng hốt.

Điều đáng nói là cái trán kia phải nói là sáng bóng loáng, còn lấp lánh ánh sáng, khiến người ta ngứa tay muốn tiến lên gõ một cái. Hắn vừa đến, các Thần tử, Thần nữ lại lần nữa đứng dậy.

"Đoán không sai thì đó hẳn là Tây Tôn." Diệp Thần nhàn nhạt nói, trong mắt cũng hiện lên vẻ kiêng dè. Y chưa bao giờ xem thường nhà Phật, niệm lực của họ thần bí, quỷ dị mà lại vô cùng mạnh mẽ.

"Có thấy áp lực không?" Yến lão đạo ôm vò rượu, nhìn Diệp Thần với ánh mắt đầy thâm ý.

"Đông Thần, Tây Tôn, Nam Đế, Bắc Thánh, Trung Hoàng, không ai là dạng tầm thường cả." Diệp Thần cười nhạt: "Đều là người mang trong mình truyền thừa bất thế, có đủ tư cách để dẫn dắt thời đại này."

"Nói đến Đông Thần, sao không thấy nàng ấy tới nhỉ?" Yến lão đạo bất giác liếc nhìn ra cửa: "Lão đạo ta còn chưa được gặp nàng, đệ nhất mỹ nữ Đông Hoang, chắc hẳn phải là phong hoa tuyệt đại."

"Nàng không thích tham gia náo nhiệt." Diệp Thần cười, nâng chén rượu lên, nhớ lại hình ảnh Cơ Ngưng Sương vùi đầu đọc sách, nói không chừng giờ này nàng đang ở Thánh địa Dao Trì nghiên cứu Vô Tự Thiên Thư cũng nên.

Yến lão đạo bĩu môi, lập tức thu lại ánh mắt, cầm lấy vò rượu trên bàn ngọc rồi đổ hết quỳnh tương ngọc dịch bên trong vào hồ lô rượu của mình, dù sao cũng không phải trả tiền.

Sau đó, lại có không ít người bước vào, đều là những Thần tử hoặc Thần nữ có tên có tuổi ở Huyền Hoang đại lục, đẩy yến tiệc lên cao trào. Quả thực có thể nói là quần tinh rực rỡ.

Cảnh tượng này, nếu các tu sĩ thế hệ trước nhìn thấy, hẳn sẽ rất vui mừng. Một buổi yến tiệc đã quy tụ những người kinh diễm nhất trong thế hệ trẻ của Huyền Hoang đại lục. Tương lai trên Đế Lộ tranh hùng, bọn họ đều sẽ là nhân vật chính.

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!