Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 1513: CHƯƠNG 1483: TÍNH NỢ CŨ

"Tên khốn." Yêu tộc Thần Tử nổi giận, hung tợn nhìn chằm chằm Diệp Thần, thần quang trong yêu đồng bắn ra tứ phía, muốn nhìn thấu chân dung của hắn nhưng không thành công, ngay cả huyết mạch cũng không thể nhìn ra.

"Hôm nay coi như tính sổ nợ cũ." Diệp Thần vác Lang Nha Bổng, vặn vặn cổ một cách hung hãn.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Yêu tộc Thần Tử hét lớn, kẻ thù của hắn quá nhiều, không biết đây là kẻ nào.

"Ngươi, mang Linh Lung tiểu tháp của ngươi rồi biến đi." Diệp Thần nhìn sang Vu tộc Thần Tử, sau đó lao thẳng đến chỗ Yêu tộc Thần Tử, hắn phải tính toán món nợ năm đó.

"Tuy là ngồi mát ăn bát vàng, nhưng cũng hơi ngại nhỉ." Vu tộc Thần Tử ho khan một tiếng, nhưng vẫn rất tự giác thu lại Linh Lung tiểu tháp. Bảo vật cho không, ngu gì không lấy.

Hắn thật sự lui ra, vừa lui vừa liếc mắt nhìn đại chiến ở phía xa, xem mà tấm tắc không thôi.

Hắn không biết thân phận thật sự của Diệp Thần, nhưng biết tên kia mạnh kinh khủng, coi thường cả huyễn thuật của Yêu tộc Thần Tử, đánh cho Yêu tộc Thần Tử không ngóc đầu lên được, yêu thân cường đại không ngừng nứt toác.

Yêu tộc Thần Tử là người cảm nhận rõ ràng nhất, thân mang vô số bí pháp bất thế nhưng trước mặt Diệp Thần lại như đồ bỏ, bất kể là chưởng ấn hay kiếm ảnh cũng không đỡ nổi một gậy quét ngang của đối phương.

"Chết tiệt!" Yêu tộc Thần Tử nghiến răng nghiến lợi, biết không địch lại Diệp Thần nên quay người bỏ chạy.

"Chạy đi đâu?" Diệp Thần quát lạnh, vượt qua hư không mà đến, một gậy Lăng Thiên nặng như núi cao, đập cho Yêu tộc Thần Tử lảo đảo, yêu thân vừa mới khôi phục lại một lần nữa vỡ nát.

"Ngươi thật muốn một mất một còn à?" Yêu tộc Thần Tử gào thét, khí huyết cuồn cuộn, gắng gượng đỡ lấy Lang Nha Bổng rồi tung ra một kích kinh thế, sau đó đốt cháy tinh nguyên, tiếp tục bỏ chạy.

Diệp Thần lười nói nhảm, đuổi theo lại là một gậy, tội nghiệp Yêu tộc Thần Tử, lần thứ hai bị đánh bay ra ngoài, đè sập vô số không gian hư vô trên đường đi, toàn thân máu xương đầm đìa.

Yêu tộc Thần Tử bị ép đến phát điên, mở ra cấm pháp, nhưng không phải để quay lại đại chiến với Diệp Thần mà là tiếp tục bỏ chạy. Sự cường đại của Diệp Thần đã vượt xa dự đoán, không phải là thứ hắn có thể chống lại.

Diệp Thần cười lạnh, không ngừng thi triển Súc Địa Thành Thốn, tốc độ cực nhanh, vừa truy sát vừa đánh.

Vu tộc Thần Tử còn chưa đi xa lại phải nhếch miệng, sự hung hãn của Diệp Thần một lần nữa phá vỡ giới hạn kinh ngạc của hắn, từ lúc đánh tới giờ, Diệp Thần thậm chí còn chưa dùng đến một bí pháp nào.

"Mới hơn 200 tuổi, thuộc thế hệ trẻ." Vu tộc Thần Tử sờ cằm trầm ngâm: "Người có chiến lực tuyệt đối nghiền ép Yêu tộc Thần Tử cũng chỉ có vài người, rốt cuộc là ai nhỉ?"

"Tên đầu gỗ Vu tộc nhà ngươi, trốn ta làm gì?" Trong lúc hắn đang trầm ngâm, một giọng nói tức giận vang lên từ sau lưng, người mặc áo choàng đen, nhìn kỹ thì chính là Cổ tộc Thần Nữ.

"Nói bậy, ta đâu có trốn ngươi." Vu tộc Thần Tử nói xong, thoáng cái đã biến mất không còn tăm hơi.

"Ngươi..." Cổ tộc Thần Nữ giậm chân, cũng đuổi theo, giống như thuốc cao dán chó, Vu tộc Thần Tử đi đâu nàng theo đó, cứ như nàng vào di tích này không phải để tìm bảo vật vậy.

Ở một nơi khác, Yêu tộc Thần Tử vẫn đang chạy trốn, sau lưng hắn từng ngọn núi lớn nối tiếp nhau sụp đổ.

Diệp Thần đuổi sát không buông, hễ đuổi kịp là một trận đập phá tơi bời, Yêu tộc Thần Tử thê thảm vô cùng, mấy lần suýt bị đánh nổ, đường đường là Thần Tử của Yêu tộc mà ngay cả dũng khí đại chiến cũng không có.

"Kẻ nào đang truy sát Yêu tộc Thần Tử vậy?" Những người tìm bảo vật nhao nhao ngẩng đầu liếc mắt, mở Thông Thiên Nhãn dòm lén Diệp Thần, nhưng đều bị bí pháp Chu Thiên che khuất, không nhìn ra được thân phận của hắn.

"Đông Thần, Tây Tôn, Nam Đế, Bắc Thánh, Trung Hoàng, hẳn là một trong số họ." Có người trầm ngâm nói: "Chiến lực của Yêu tộc Thần Tử mạnh mẽ đến thế, cũng chỉ có năm người đó mới có thực lực này."

"Cũng chưa chắc." Không ít người lắc đầu: "Đế gia Cửu Tiên, Tiên tộc Thần Tử, còn có con nhỏ điên mang huyết mạch Tiên Linh có thể đấu ngang tay với Nam Đế, cũng có thực lực đó. Huyền Hoang rộng lớn biết bao, trong thế hệ trẻ người mạnh hơn Yêu tộc Thần Tử không phải là ít."

Giữa những tiếng bàn tán, Yêu tộc Thần Tử đã trốn vào nơi sâu hơn, Diệp Thần theo sát phía sau, hung hãn vô cùng.

Không ai theo sau xem kịch, hai ngày nay họ xem quá nhiều rồi, có người cứ mải mê đi xem kịch thì còn tìm bảo vật gì nữa. Các ngươi cứ đánh, bọn ta tiếp tục tìm đồ của bọn ta.

Không lâu sau, Yêu tộc Thần Tử trốn vào một biển máu, lảo đảo, máu me đầm đìa, thật sự bị đánh cho tàn phế, khí huyết cũng suy yếu, yêu quang toàn thân cũng tắt ngấm đi nhiều.

"Chạy đi chứ! Sao không chạy nữa?" Diệp Thần vác Lang Nha Bổng dính máu đuổi vào đây.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Hai mắt Yêu tộc Thần Tử đỏ như máu, bị Diệp Thần truy sát cả một đường, đến bây giờ hắn vẫn không biết Diệp Thần là ai. Dù có chết thì ít nhất cũng phải chết cho minh bạch chứ!

"Ngươi đoán xem?" Diệp Thần cười khẩy, lao thẳng tới, một gậy Lăng Thiên bổ về phía Yêu tộc Thần Tử.

Thế nhưng, một gậy này của hắn còn chưa hạ xuống thì đã thấy một luồng thần quang tịch diệt vô song bắn tới từ một phía.

Diệp Thần nhíu mày, đột ngột thu tay, lập tức lùi về sau, giơ Lang Nha Bổng ra trước người đỡ đòn.

Luồng thần quang vô song đó đánh trúng Lang Nha Bổng, âm thanh trong trẻo như kim loại va chạm, còn tóe ra cả tia lửa. Lang Nha Bổng bị đánh bay, Diệp Thần cũng bị hất văng ra ngoài.

Đợi đến khi đứng vững lại, Diệp Thần lập tức phun ra một ngụm máu tươi, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào một vùng biển máu, dường như có thể xuyên qua biển máu để nhìn thấy nơi sâu nhất, đó là một lão già áo bào máu.

"Chuẩn Đế." Diệp Thần lại nhíu mày, tu vi của lão già áo bào máu kia lúc này tuy cũng bị áp chế xuống Chuẩn Thánh, nhưng cảnh giới bên ngoài di tích là Chuẩn Đế hàng thật giá thật, vô cùng đáng sợ.

"Tuy là Chuẩn Đế, tu vi bị áp chế, cũng không thể mạnh như vậy được." Diệp Thần lẩm bẩm.

Ở Đại Sở, khi ở Chuẩn Thiên viên mãn hắn đã có thể đồ đế, mà di tích viễn cổ này rất giống Đại Sở, cũng áp chế cảnh giới, Chuẩn Đế thì đã sao, hắn vẫn có thể chém được. Nhưng lão già áo bào máu trong biển máu này lại mạnh đến mức vô lý, một kích đã đánh hắn hộc máu.

Cuối cùng, hắn vẫn phát hiện ra manh mối, đó chính là biển máu dưới chân.

Biển máu này không tầm thường, dưới đáy biển có một tòa pháp trận thượng cổ, hơn nữa lúc này vẫn đang vận chuyển, tụ tập lực lượng, mà lão già áo bào máu kia đang ngồi ngay trung tâm pháp trận thượng cổ đó.

Hay nói cách khác, lão già áo bào máu có tu vi bị áp chế xuống Chuẩn Thánh lại sở hữu chiến lực cấp Thánh Vương.

Diệp Thần lựa chọn lui lại, nếu ở bên ngoài biển máu, hắn không sợ đối phương, nhưng lão già áo bào máu đã chiếm trước vị trí trung tâm pháp trận, được sức mạnh thần bí gia trì, hắn quyết không đấu lại.

"Sẽ có một ngày, ta sẽ kéo mặt nạ của ngươi xuống." Thấy Diệp Thần rút lui, Yêu tộc Thần Tử cười gằn, dường như biết lão già áo bào máu trong biển máu là ai. Có hắn chống lưng, Diệp Thần tuyệt đối không giết được mình, chiến lực cấp Thánh Vương, đối phương không gánh nổi.

"Sẽ có một ngày, ta sẽ đích thân chém ngươi." Diệp Thần hừ lạnh, lui ra khỏi biển máu, trước khi đi vẫn không quên liếc nhìn lão già áo bào máu kia, hắn chắc chắn có quan hệ sâu xa với Yêu tộc.

Rời khỏi biển máu, Diệp Thần lượn lờ bên ngoài rất lâu. Chịu thiệt lớn như vậy, đương nhiên hắn sẽ không dễ dàng rời đi, một khi Yêu tộc Thần Tử và lão già áo bào máu ra khỏi biển máu, hắn sẽ không chút do dự mà lao tới.

Chỉ là, hắn đã chờ rất lâu mà không thấy lão già áo bào máu ra ngoài, Yêu tộc Thần Tử cũng chui vào biển máu, co đầu rút cổ không ra, khiến hắn rất bất đắc dĩ, đành phải quay người rời đi.

Trời gần sáng, người trong di tích không những không ít đi mà còn nhiều hơn. Diệp Thần đi một đường, chỉ riêng cấp Chuẩn Đế đã thấy không dưới mười vị, càng đừng nói đến cấp Đại Thánh.

Những người này đều là mới vào di tích không lâu, sau khi vào đã gây ra không ít huyết kiếp, ỷ vào chiến lực cường đại mà hoành hành ngang ngược, không ít hậu bối đã gặp nạn.

Tuy nhiên, bọn họ cũng không phải vô địch. Phải biết những người dám vào di tích này đều là những kẻ hung hãn có tiếng, cùng cấp bậc tu vi cảnh giới, không ít lão bối bị phản sát. Kinh hãi nhất là một vị Chuẩn Đế, tự cho là cao cao tại thượng, lại bị một đám súc sinh đánh cho tắt thở.

Diệp Thần chính là một trong đám súc sinh đó, một lão Chuẩn Đế bị hắn truy sát khắp nơi, mặc dù cuối cùng vẫn bị lão ta chạy thoát, nhưng việc này đã khiến các Chuẩn Đế khác phải ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Một đám súc sinh đã dùng thực lực chứng minh, vào đây thì đừng có mà vênh váo! Lão tử đếch quan tâm ngươi ở ngoài là Đại Thánh hay Chuẩn Đế, đã vào di tích viễn cổ này thì phải ngoan ngoãn nằm im, đừng có gây sự.

Màn đêm lại một lần nữa buông xuống, Diệp Thần xuyên qua núi rừng, đặt chân lên một vùng đất rộng lớn.

Vùng đất này đen kịt, ngay cả sông núi cũng màu đen, toàn bộ là một mảnh ma thổ bao la, không một ngọn cỏ, toát ra khí tức hồng hoang, cổ xưa mà nặng nề, cho người ta cảm giác ngột ngạt.

Diệp Thần lẳng lặng đứng ở rìa vùng đất khô cằn, mày nhíu chặt, hắn cực kỳ chắc chắn mình đã từng thấy mảnh ma thổ này, hình ảnh mà năm Tiểu Ma Đỉnh dệt nên ngày xưa giống hệt nơi này.

Sự thật chứng minh, hắn đã đúng, bởi vì năm Tiểu Ma Đỉnh bị hắn phong ấn trong túi trữ vật đều đang rung lên kịch liệt, ma quang cường thịnh, va chạm vào phong cấm, muốn thoát ra ngoài.

Cuối cùng, năm Tiểu Ma Đỉnh vẫn tự mình phá vỡ phong cấm, cùng nhau bay ra khỏi túi trữ vật, như năm luồng ma quang xẹt qua hư không, lao thẳng vào nơi sâu nhất, tốc độ nhanh đến cực hạn.

Diệp Thần đuổi theo một mạch, thẳng đến trung tâm ma thổ mới dừng lại. Nơi đó có một tế đàn cổ xưa, bốn phía tế đàn có năm cột đồng cổ lão, mà năm Tiểu Ma Đỉnh lần lượt lơ lửng trên năm cột đồng cổ xưa đó. Ma quang hiển hiện, kích hoạt ma văn được khắc trên cột đồng.

Tế đàn rung chuyển dữ dội, một pháp trận cổ xưa hiện ra, nói là pháp trận, chẳng bằng nói là một vòng xoáy đen kịt, lực hút cực mạnh. Diệp Thần vừa mới đáp xuống đã bị kéo vào trong vòng xoáy.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!