Sắc trời lờ mờ, Diệp Thần rời khỏi Địa Cung, hiện thân tại Ma Thổ, hắn ngoảnh lại nhìn tế đàn khổng lồ sau lưng.
Tế đàn đã dần tiêu tán, cũng có nghĩa là lối vào không gian dị biệt của Địa Cung đã hoàn toàn bị phong bế, không ai có thể đi vào được nữa, bởi vì không ai tìm ra được lối vào, huống hồ Khí Linh của ma đỉnh còn muốn tự phong ấn mình.
Trong lòng hắn dấy lên niềm mong đợi, rằng Thôn Thiên Ma Tôn sẽ lại xuất hiện giữa nhân gian, Khương Thái Hư cũng có khả năng phục sinh. Hai đại nhân kiệt thời Hồng Hoang một ngày nào đó gặp lại nhau, không biết sẽ cảm khái đến nhường nào.
Cuối cùng liếc nhìn Ma Thổ một cái, hắn chậm rãi xoay người, lại đối diện với một người đang vẽ trời mà đến, đáp xuống mảnh Ma Thổ này. Người đó mặc huyết bào, không hề để lộ chút khí tức nào, chỉ biết là rất cường đại.
Diệp Thần nhướng mày, khóe miệng lập tức nhếch lên một nụ cười lạnh, bởi vì hắn nhận ra kẻ kia.
Lúc trước hắn truy sát Yêu Tộc Thần Tử đến một biển máu, bị một Huyết Bào Chuẩn Đế dưới biển máu ép lui, mà người vừa đáp xuống Ma Thổ này chính là Huyết Bào Chuẩn Đế đó, hắn đã ra khỏi biển máu.
"Ở trong biển máu kia có thượng cổ pháp trận gia trì, ta không làm gì được ngươi, nay ngươi lại tự mình chạy đến, vậy thì phải tính sổ một phen." Diệp Thần vặn vẹo cổ, nụ cười càng thêm vui vẻ.
Lời này nếu để người khác nghe được, chắc chắn sẽ giật nảy mình, đây chính là một vị Chuẩn Đế hàng thật giá thật, tuy tu vi bị áp chế xuống Chuẩn Thánh, nhưng cũng không phải người thường có thể chống lại.
Trong lúc nói chuyện, Huyết Bào Chuẩn Đế chậm rãi đi tới, đôi huyết mâu quét nhìn bốn phía, tựa như đang tìm kiếm bảo vật. Khi nhìn thấy Diệp Thần, y còn không khỏi đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, nhưng lại không nhận ra Diệp Thần.
Y không nhận ra Diệp Thần, nhưng Diệp Thần lại nhận ra y. Dù y có bí pháp gia thân, che giấu thiên cơ, nhưng dưới Lục Đạo Tiên Nhãn, cái gọi là che giấu của y cũng chỉ là trò hề mà thôi.
Điều khiến Diệp Thần tiếc nuối là chỉ có một mình Huyết Bào Chuẩn Đế, không có Yêu Tộc Thần Tử, nếu Yêu Tộc Thần Tử cũng đến thì mới là đại viên mãn. Một chọi hai, hắn cũng có tự tin toàn thắng.
"Có tìm được bảo vật nào không?" Huyết Bào Chuẩn Đế nhàn nhạt lên tiếng, liếc nhìn Diệp Thần một cách trịch thượng, ngữ khí đầy uy nghiêm, cao cao tại thượng, không phải đang hỏi Diệp Thần, mà rõ ràng mang ý ra lệnh.
"Đừng nói nữa, đúng là có thật, cho ngươi mở mang tầm mắt." Diệp Thần phất tay tế ra Hỗn Độn Đại Đỉnh.
Chiếc đỉnh này vừa được tế ra, hai mắt của Huyết Bào Chuẩn Đế bỗng sáng rực lên. Với tầm mắt của một Chuẩn Đế, y tự nhiên có thể nhìn ra sự bất phàm của chiếc đỉnh, không phải pháp khí bình thường có thể so sánh.
"Quả nhiên được rèn từ Đại La Thần Thiết." Huyết Bào Chuẩn Đế kinh hỉ vạn phần, đợi đến khi trông thấy Hỗn Độn chi khí và chúng sinh niệm lực đan xen trong đỉnh, con ngươi y lại càng sáng hơn: "Đúng là bảo vật."
"Đã là bảo vật, thì nó là của ta." Diệp Thần cười khẩy, để lộ hai hàm răng trắng như tuyết, thần quang nơi mi tâm lóe lên, chín đạo Thần Thương cũng đã hợp nhất trong nháy mắt, kêu lên vù vù.
Huyết Bào Chuẩn Đế giật mình bừng tỉnh, đột ngột quay người, lại đối diện với một đạo thần mang rực rỡ.
Phụt! Một đòn đau điếng! Đường đường là Chuẩn Đế mà lại bị đánh úp đến không kịp trở tay, thần mang xông thẳng vào Thần Hải, đả thương nặng Nguyên Thần của y, khiến đầu óc suýt nữa nổ tung, thất khiếu đều tuôn trào máu tươi.
"Dám đánh lén ta, ngươi đáng chết." Huyết Bào Chuẩn Đế tức giận, vội vàng bỏ chạy. Lúc này y mới như tỉnh mộng, đối phương lấy đại đỉnh ra rõ ràng là một cái bẫy, vậy mà y lại trúng kế.
"Đi đâu." Diệp Thần một bước đuổi kịp, một kiếm vô song, chém bay nửa thân thể của đối phương.
Huyết Bào Chuẩn Đế gầm thét, cũng không dám dừng lại. Chín đạo Thần Thương bá đạo vô song, Nguyên Thần của y bị thương nặng, thần trí vẫn còn trong trạng thái hỗn loạn, không thể ngưng tụ chiến lực để đối địch, chỉ có thể bỏ chạy.
Diệp Thần khí huyết sôi trào, bám riết như hình với bóng. Huyết Bào Chuẩn Đế lùi một bước, hắn liền theo sát một bước, một khi đã đuổi kịp thì không nói nhiều lời, trực tiếp tung đại chiêu đánh cho tới chết.
Huyết Bào Chuẩn Đế thê thảm tột cùng, kể từ lúc bị đánh lén, hắn đã bị đuổi đánh suốt một đường. Thần khu cấp Chuẩn Đế bị đánh cho máu xương đầm đìa, tàn tạ không chịu nổi, đâu còn nửa điểm dáng vẻ con người.
Diệp Thần cũng thật sự ra tay, một kiếm nối tiếp một kiếm không hề ngừng nghỉ, kiếm nào cũng muốn lấy mạng người.
"Ngươi rốt cuộc là ai." Huyết Bào Chuẩn Đế vừa lùi lại vừa gầm thét, một bên áp chế sát khí của Thần Thương, một bên mở Thiên Nhãn, muốn nhìn thấu chân dung của Diệp Thần, nhưng lại không thể toại nguyện.
"Ngươi chẳng lẽ đã quên vùng biển máu kia rồi sao?" Diệp Thần lạnh lùng quát, xông lên lại là một kiếm bá đạo.
"Là ngươi." Huyết Bào Chuẩn Đế tóc tai bù xù, mặt mày dữ tợn, lúc này mới biết Diệp Thần chính là kẻ đã truy sát Yêu Tộc Thần Tử. Lúc trước bị y ép lui ở biển máu, không ngờ lại gặp phải ở đây.
"Ra ngoài lăn lộn, sớm muộn gì cũng phải trả." Diệp Thần lần nữa truy sát, tế ra Hỗn Độn đỉnh, gia trì bí pháp phong cấm cùng Hỗn Độn đạo tắc, đè ép Huyết Bào Chuẩn Đế đến mức thân thể nứt toác.
Huyết Bào Chuẩn Đế không hề nghĩ ngợi, trực tiếp Nguyên Thần xuất khiếu, vứt bỏ thân xác tàn tạ, Nguyên Thần bỏ chạy, thiêu đốt Nguyên Thần chi lực, vận dụng cấm pháp, như một đạo tiên quang khoáng thế bắn vút lên trời cao.
"Đã xem thường ngươi rồi." Diệp Thần bay vút lên trời, như một đạo thần mang màu vàng kim, đuổi sát không buông. Khó khăn lắm mới ép được một vị Chuẩn Đế phải Nguyên Thần xuất khiếu, cơ hội tốt như vậy sao có thể bỏ qua.
Hai người một trước một sau, một đuổi một chạy, một người như tiên quang màu máu, một người như thần mang màu vàng kim, trong đêm tối đen kịt mờ mịt, vẽ ra hai đường cong lộng lẫy, vô cùng chói mắt.
Huyết Bào Chuẩn Đế đã phát điên, đường đường là Chuẩn Đế, ở bên ngoài chính là một sự tồn tại tầm cỡ cá kình, nhưng trong di tích này lại như chó nhà có tang, thân xác bị ép thành thịt nát, Nguyên Thần bị buộc phải xuất khiếu, giờ phút này còn bị truy sát suốt một đường, mà đối phương chỉ là một Chuẩn Thánh.
Nhục nhã, nhục nhã tột cùng! Một vị Chuẩn Đế bị ép đến mức này, không có gì mất mặt hơn thế nữa.
Tên Diệp Thần kia cũng phát điên, thiêu đốt khí huyết, liều mạng truy đuổi. Một vị Chuẩn Đế chính là một kho báu sống, trong cơ thể y có mở không gian, bảo vật đều giấu ở bên trong.
Cho nên, muốn có bảo vật cấp Chuẩn Đế, nhất định phải cố gắng hơn một chút. Cướp bóc một vị Chuẩn Đế mới thật sự là phát tài lớn, việc này còn hời hơn cướp bóc đám Đại Thánh cấp và Thánh Vương cấp nhiều.
Phía trước là một khu rừng hoang, toàn bộ đều bị sương mù âm u bao phủ, khí tức âm lãnh cô quạnh.
Huyết Bào Chuẩn Đế một bước tiến vào, Diệp Thần cũng không trước không sau, một kiếm chém ra, lại chém vào không khí.
Có lẽ là tâm trí của cả hai đều đặt vào việc truy đuổi và bỏ chạy, hoàn toàn không phát giác được sự quỷ dị của khu rừng hoang này.
Rừng hoang sương mù âm u dày đặc, mờ mịt một mảnh. Cây cổ thụ cũng không ít, nhưng đều có hình thù kỳ quái, còn có những tảng đá khổng lồ xen kẽ, hình dạng cũng quái dị, trên đó còn dính máu tươi đã khô cạn.
Nhìn xuống dưới nữa, chính là một vùng đất máu, có rất nhiều hài cốt bị vùi lấp một nửa, không biết đã được chôn ở đây bao lâu, đã bị phong hóa theo năm tháng. Trong gió âm u, còn văng vẳng tiếng gào thét và tiếng ai oán.
Tựa như, đây không phải là một khu rừng hoang, mà là một mảnh Địa Ngục. Nếu ngưng thần nhìn kỹ, còn có thể thấy những Oán Linh được hình thành bởi oán khí, đang giương nanh múa vuốt gào thét với trời xanh.
Sâu trong rừng hoang, Huyết Bào Chuẩn Đế định thân, mi tâm có điện mang bắn ra, nhắm thẳng vào Nguyên Thần của Diệp Thần.
Diệp Thần không tránh không né, lại là chín đạo Thần Thương từ Thần Hải bắn ra, cùng điện mang của Huyết Bào Chuẩn Đế lướt qua nhau. Hắn bị điện mang kia đánh trúng, mà Huyết Bào Chuẩn Đế lại bị Thần Thương đánh trúng.
Có thể tưởng tượng, người bị thương sẽ là ai. Diệp Thần có Phượng Hoàng Tiên Ngự thủ hộ, đã triệt tiêu điện mang kia, nhưng Huyết Bào lão giả thì thảm hơn nhiều, bị chín đạo Thần Thương đánh trúng, tại chỗ rơi xuống.
"Trấn áp." Diệp Thần lạnh lùng quát, thúc giục Hỗn Độn đỉnh, từ trên trời giáng xuống, tựa như Thái Sơn áp đỉnh. Huyết Bào Chuẩn Đế vừa mới đứng dậy, liền bị ép đến lảo đảo, suýt nữa sụp đổ.
"Lên cho ta." Huyết Bào Chuẩn Đế nào cam tâm bị trấn áp, gắng gượng chống đỡ Hỗn Độn đỉnh, tế ra bản mệnh pháp khí, chính là một thanh sát kiếm màu máu kinh khủng, nghịch thiên chém về phía Diệp Thần.
Hỗn Độn đỉnh hộ chủ, chặn được thanh sát kiếm màu máu, cả hai đấu nhau dữ dội trên hư thiên.
Diệp Thần tiếp cận Huyết Bào Chuẩn Đế, một kiếm dung hợp Thiên Lôi và Tiên Hỏa, chém nát Nguyên Thần của y.
"Giết." Huyết Bào Chuẩn Đế ngưng tụ Nguyên Thần, cuồn cuộn biển máu ngập trời, bao trùm cả trời đất mà đến.
"Cùng là Chuẩn Thánh cấp, ngươi còn kém xa lắm." Diệp Thần khí thế nuốt trời, hóa thân thành Hoàng Kim Thần Long, vùng vẫy trong biển máu, xé toạc nó ra, một quyền đánh cho Nguyên Thần của Huyết Bào Chuẩn Đế sụp đổ.
"Ngươi là Hoang Cổ Thánh Thể." Huyết Bào Chuẩn Đế gào thét, trong khoảnh khắc này đã nhận ra thân phận của Diệp Thần.
"Đúng thì sao." Diệp Thần không cho y cơ hội thở dốc, một chưởng đè xuống, trong lòng bàn tay có bí pháp diễn hóa, chính là Huyền Đạo Vô Thương và Địa Pháp Thiên La, đó là bí thuật của Thanh Vân Lão Tổ.
"Không thể nào, ngươi rõ ràng đã chết." Huyết Bào Chuẩn Đế gào thét, giờ phút này mới hiểu tại sao mình lại bại một cách dứt khoát như vậy, hắn đang đối mặt với Hoang Cổ Thánh Thể cùng giai vô địch.
Diệp Thần không nói lời nào, lao đến là đánh, toàn bộ đều là bí pháp Nguyên Thần. Nguyên Thần của Huyết Bào Chuẩn Đế lần lượt hồi phục, nhưng lại bị hắn lần lượt công phá, Nguyên Thần chi lực vương vãi khắp trời đất.
Đường đường là Chuẩn Đế, Huyết Bào lão Chuẩn Đế đã bại. Không có thân xác chống đỡ, chỉ còn lại Nguyên Thần nửa tàn, sao có thể là đối thủ của Diệp Thần, bị phong cấm trên hư thiên, không thể phá vỡ sự giam cầm nghịch thiên.
Diệp Thần lại gia trì thêm mấy đạo phong ấn, phong ấn chặt chẽ Nguyên Thần của Huyết Bào Chuẩn Đế.
Sau đó, hắn mới lao về phía khác, trợ giúp Hỗn Độn đỉnh trấn áp thanh sát kiếm của Huyết Bào Chuẩn Đế. Một chưởng vỗ lật nó đi, pháp trận phong cấm lập tức đè xuống, sát kiếm tuy mạnh, cũng khó thoát khỏi bị phong ấn.
Đại chiến đến nhanh, kết thúc cũng không chậm. Huyết Bào Chuẩn Đế bị trấn áp, bản mệnh pháp khí cũng bị phong ấn vào Hỗn Độn đỉnh, binh bại tướng vong, trận chiến này cứ thế hạ màn.
Vốn dĩ đại chiến sẽ rất thảm liệt, nhưng Huyết Bào Chuẩn Đế lại khinh địch, dính phải bẫy của Diệp Thần, lúc này mới bị đánh cho không ngóc đầu lên được, rất nhiều bí pháp còn chưa kịp dùng đã bị trấn áp.
"Bảo bối của ngươi, thuộc về ta." Diệp Thần một kiếm chém mở không gian trong cơ thể Huyết Bào Chuẩn Đế, bảo vật bên trong bị hắn vơ vét sạch sành sanh, có lẽ là quá nhiều nên cũng không kiểm đếm tại chỗ.
"Không thể nào, điều này không thể nào." Huyết Bào Chuẩn Đế vẫn đang gào thét, kẻ cao cao tại thượng như y không thể chấp nhận được thảm bại như vậy, y là Chuẩn Đế, lại bị một Chuẩn Thánh trấn áp.
"Không có gì là không thể." Diệp Thần giơ tay lên, một kiếm Tịch Diệt đột ngột chém xuống.
"Không... không... không..." Huyết Bào Chuẩn Đế trợn trừng hai mắt, nhìn thanh sát kiếm màu đỏ đang chém xuống, y đã ngửi thấy khí tức của Cửu U Hoàng Tuyền, Chuẩn Đế như y cũng chưa thể nhìn thấu sinh tử.
Vào thời khắc sinh tử cận kề, y mới biết thế nào là hối hận, hối hận vì lúc trước đã trêu chọc Diệp Thần ở biển máu, hối hận vì đã tham lam bảo vật, để đến bây giờ phải rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu.
Sát kiếm hạ xuống, y bị một kiếm trảm diệt, chỉ còn lại tiếng gầm gừ vẫn đang vang vọng. Nguyên Thần chi lực của y cũng không lãng phí, mà bị Hỗn Độn đỉnh nuốt chửng, trở thành chất dinh dưỡng để tẩy luyện Thần Đỉnh.
"Ta đúng là cơ trí, lại làm được một vố lớn." Diệp Thần nhếch miệng cười, triệu hồi Thần Đỉnh.
Vậy mà, đúng vào lúc này, một đạo kiếm mang bỗng nhiên xuất hiện, từ trên trời giáng xuống, lạnh lẽo và tịch diệt.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿