"Không thể nào, không thể nào!" Côn Bằng và Kim Ô gào thét như chó điên.
Đại Đế của hai tộc bọn chúng đều ở trong đó, cũng bị thiên kiếp của Hoang Cổ Thánh Thể dẫn tới.
Đây là một sự mỉa mai, cũng là một nỗi sỉ nhục. Bọn chúng lại gặp được Tiên Tổ của mình trong thiên kiếp của kẻ khác, trong khi bất kỳ lần thiên kiếp nào của bản thân cũng chưa từng có được vinh hạnh đặc biệt này.
Sự cao ngạo của chúng đã bị giẫm đạp không thương tiếc ngay trong khoảnh khắc này. Diệp Thần đã chẳng thèm coi chúng là đối thủ nữa, đối thủ của hắn chính là Tiên Tổ Đại Đế của chúng, một góc nhìn từ trên cao vô thượng.
"Bốn vị Đại Đế, thật đúng là coi trọng vãn bối." Diệp Thần chiến huyết sôi trào, bùng cháy như lửa, chiến lực vút lên đến đỉnh phong của đỉnh phong, không dám có chút lơ là.
200 năm trước, thiên kiếp cảnh giới Hoàng rước lấy Đông Hoa Nữ Đế, chỉ một mình bà đã đánh cho hắn gần chết.
100 năm trước, thiên kiếp Chuẩn Thánh rước lấy Đấu Chiến Thánh Hoàng và Thái Hư Long Đế, hắn đã phải trải qua chín chết một sống.
Bây giờ, lại gặp pháp tắc thân của Đế Đạo, mà còn không phải một hai vị, trực tiếp nhân đôi thành bốn vị. Bọn họ đều từng là cường giả chí tôn của Chư Thiên vạn vực, từng thống ngự vạn linh, là những tồn tại vô địch.
Một vị biến thành hai vị, hai vị biến thành bốn vị, hắn mãnh liệt nghi ngờ, thiên kiếp Chuẩn Thánh Vương sẽ có tám vị pháp tắc thân của Đế Đạo, thiên kiếp Thánh Vương có 16 vị, Đại Thánh có 32 vị, Chuẩn Đế có 64 vị.
Hắn coi như đã nhìn ra, ông trời đây là muốn hắn bem hết một lượt cả 130 vị Đại Đế của Huyền Hoang.
Đây chỉ là một ảo tưởng, cũng chỉ là nghĩ vậy thôi, tu vi của hắn sẽ dừng lại ở cấp Thánh Nhân, không vào được cấp Chuẩn Thánh Vương, càng đừng nói đến Thánh Vương, Đại Thánh và Chuẩn Đế phía sau.
"Chiến thắng chính là Lăng Tiêu Tiên Khuyết, chiến không lại chính là Cửu U Hoàng Tuyền." Sát kiếm trong tay Diệp Thần rung lên, chân đạp biển vàng Thánh hải, trên đầu lơ lửng Hỗn Độn Thần Đỉnh, chống ra dị tượng Hỗn Độn.
Bất luận là Đông Hoa Nữ Đế trong thiên kiếp cảnh giới Hoàng năm đó, hay Thái Hư Long Đế và Đấu Chiến Thánh Hoàng trong thiên kiếp Chuẩn Thánh, cho đến Côn Bằng Đại Đế, Kim Ô Đại Đế, Huyền Vũ Đại Đế và Kỳ Lân Đại Đế bây giờ, đều không phải bản tôn Đại Đế, mà là ấn ký Đế Đạo đã dung nhập vào thiên địa từ vạn cổ trước.
Nói thẳng ra, pháp tắc thân của bốn vị Đại Đế lúc này đều ở cấp Thánh Nhân, cùng cấp với hắn.
Hắn đã có giác ngộ, lần này muốn sống sót, hắn cần phải chém bốn vị Đại Đế cùng cấp với mình. Đây vẫn là cuộc quyết đấu giữa Thánh Thể thiếu niên và Đại Đế thiếu niên, hơn nữa còn là đội hình một chọi bốn.
Thiên địa rung chuyển, không chịu nổi uy áp của bốn vị đế, khí Tịch Diệt hoành hành, hỗn loạn không chịu nổi.
Bốn vị đế đều động, từ bốn phương đông tây nam bắc cùng lao về trung ương. Thân thể ai nấy đều nặng nề như núi, dẫm lên đại địa đến nỗi rung lên bần bật, pháp tắc Đế Đạo bay múa, từng sợi đều ẩn chứa đạo.
Kim Ô Đại Đế ra tay trước, một kiếm chém ra một dải Ngân Hà, chia cắt đất trời Thương Mang.
Đây là một kiếm trảm thiên diệt địa, dung hợp hình thái của Đế Tắc, diễn hóa nghìn vạn đạo pháp đến cực hạn. Kim Ô Đại Đế quả thực kinh tài tuyệt diễm, tên của ngài đến nay vẫn còn uy hiếp Chư Thiên.
Diệp Thần không dám lơ là, cũng vung kiếm chém đứt dải Ngân Hà. Hắn có thù với tộc Kim Ô, nhưng vẫn kính sợ Kim Ô Đại Đế, vị Chí Tôn vạn cổ trước từng bảo vệ thương sinh.
Điều hắn thở dài chính là, thân là hậu nhân của Đại Đế, những việc làm của tộc Kim Ô bây giờ đã làm ô uế uy danh hiển hách của tiền bối, bôi một vệt màu u ám lên thần thoại bất hủ của đế.
Côn Bằng Đại Đế đã đến, một chưởng Lăng Thiên đè xuống, nặng như núi Thái Sơn, ép Diệp Thần hai chân cong lại, thánh khu cũng không chịu nổi áp lực mà nứt ra những khe hở, Thánh Huyết rực rỡ tuôn trào.
Diệp Thần khí huyết cuộn trào, rót vào các đại kinh mạch, gắng gượng chống đỡ một chưởng Lăng Thiên.
Hắn cũng kính sợ Côn Bằng Đại Đế, nhưng lại khinh thường hậu nhân của đế. Giống như tộc Kim Ô kia, chúng đã làm nhục uy danh của tiền bối, vị Đại Đế lừng lẫy kim cổ sẽ không ngờ hậu nhân lại thảm hại đến thế.
Chỉ một thoáng thất thần, Huyền Vũ Đại Đế đã công tới, một chưởng như Thần Đao, uy lực kinh thiên động địa.
Diệp Thần cắn răng, cứng rắn đỡ một chưởng, hợp nhất Cửu Đạo Bát Hoang quyền, trả lại Huyền Vũ đế một quyền.
Chỉ là, một quyền này của hắn tuy hung mãnh, lại như đánh vào sắt thép, không những không làm bị thương Huyền Vũ Đại Đế, ngược lại xương tay của hắn còn bị chấn đến vỡ nát, Thánh Huyết vàng óng bắn tung tóe.
Diệp Thần thầm tắc lưỡi, Huyền Vũ đế không hổ là Đại Đế nổi danh về phòng ngự trong 130 vị đế của Huyền Hoang. Phòng ngự như thế, bá đạo đến cực điểm, người cùng cấp tuyệt đối khó mà phá vỡ.
Trong lúc nói chuyện, Kỳ Lân Đại Đế cũng tới, một chỉ Tịch Diệt mang theo sức mạnh bẻ gãy nghiền nát, xuyên thủng lồng ngực hắn.
Thánh Huyết phun tung tóe, từng tia đều chói mắt. Bốn vị đế tuy là pháp tắc thân nhưng phối hợp cực kỳ ăn ý, pháp tắc Đế Đạo cùng múa, đan dệt ra dị tượng cổ xưa, đó là từng mảnh đại địa Hồng Hoang.
Diệp Thần sắc mặt nghiêm nghị, chỉ giao đấu ngắn ngủi mới biết sự cường đại của đế. Dù chỉ là Đại Đế thiếu niên cấp Thánh Nhân, họ cũng có tư cách ngạo nghễ cả thời đại, nếu không cũng chẳng thể nghịch thiên phong đế.
Hắn không dám khinh thường, người có thể Phong Đế, nào có ai là kẻ tầm thường. Sự kinh diễm của họ đã có thể sánh vai cùng đại đạo, thậm chí còn bao trùm trên cả đại đạo. Bọn họ chính là đỉnh phong của đạo.
Không nghĩ nhiều, hắn đột nhiên phất tay, vô số phi đao nhỏ bắn ra bốn phương, nhưng không phải để tấn công, mà là lơ lửng trên hư không, cắm vào mặt đất, không theo quy luật nào, nhưng số lượng lại rất nhiều.
Hành động này tất nhiên là để chuẩn bị cho Di Thiên Hoán Địa, hay nói cách khác, hắn không định cứng đối cứng với pháp tắc thân của bốn vị Đại Đế, mà muốn mượn sự ảo diệu của Di Thiên Hoán Địa để kéo dài thời gian.
Đây cũng là kế hoạch chiến đấu của hắn, muốn sống sót, hoặc là chém bốn vị đế, hoặc là chống đến khi thiên kiếp hết thời hạn. Rất rõ ràng, vế sau đáng tin cậy hơn vế trước, một chọi bốn, hắn chơi không lại.
Kỳ Lân Đại Đế đánh tới, vẫn là một kiếm trảm thiên diệt địa, đây là tuyệt sát của Đế Đạo.
Diệp Thần không đối đầu trực diện, hắn hoán đổi vị trí với một thanh phi đao nhỏ cách đó ngàn trượng, tránh được đòn tuyệt sát.
Huyền Vũ Đại Đế như hình với bóng, đạp trời đánh đến, lại là một chưởng đao Lăng Thiên uy lực vô song, nhưng lại chém vào không khí, vì tên Diệp Thần kia đã hoán đổi vị trí với phi đao từ một khoảnh khắc trước đó.
Phía sau, Kim Ô Đại Đế và Côn Bằng Đại Đế cùng lúc kéo đến, đánh ra thần thông cái thế.
Diệp Thần di chuyển vẫn ảo diệu như thế, không đánh với ngươi, trực tiếp đổi vị trí. Di Thiên Hoán Địa được hắn dùng một cách ma mãnh, phi đao tán loạn khắp trời đất, không có kết cấu gì, càng khó tìm ra dấu vết.
"Thánh Thể cũng biết cả Phi Lôi Thần Quyết à?" Mọi người bốn phía ngẩn ra, vẻ mặt có chút kinh ngạc.
"Phi Lôi Thần Quyết cái gì, đó là Di Thiên Hoán Địa." Một lão già tinh mắt vuốt râu nói: "Có điều bí pháp này được hắn dùng để chạy trốn thì đúng là pro chẳng kém gì Phi Lôi Thần Quyết."
"Vốn định xem một trận đại chiến kinh thiên động địa, ai ngờ tên Diệp Thần kia lại chơi bài này."
"Không thì chơi bài nào?" Lại là một lão già khác, liếc người vừa nói: "Bốn vị Đại Đế thiếu niên cùng cấp bậc, chỉ có thằng ngu mới đâm đầu vào đánh tay đôi, chán sống rồi à?"
"Ta đổi, ta lại đổi." Giữa những tiếng bàn tán, Diệp Thần ở phía xa đang chơi rất vui vẻ, hơn vạn thanh phi đao nhỏ được hắn lần lượt hoán đổi khắp nơi, xem đến hoa cả mắt.
Bốn vị đế truy đuổi hung mãnh, bí pháp Đế Đạo cũng cực kỳ hung hãn, nhưng lại không làm gì được tên kia.
Diệp Thần thầm may mắn trong lòng, nếu cứ theo lối đánh này, hắn có thể dễ dàng chống đỡ đến hết thời hạn.
Thế nhưng, bốn vị đế không phải hữu danh vô thực, tuy là pháp tắc thân, tuy không có thần trí, nhưng bản năng chiến đấu vẫn còn đó. Họ liên tiếp ra tay, dùng thần thông Đế Đạo phong cấm tám vạn trượng thiên địa.
Kim Ô Đại Đế càng là một chưởng quét ngang, những thanh phi đao nhỏ mà Diệp Thần bày ra đều bị ngài ép thành tro bụi.
Lần này, đường lui dùng Di Thiên Hoán Địa của Diệp Thần đã bị chặn đứng. Thần thông Đế Đạo đã phong tỏa không gian của mảnh thiên địa này, dù là hắn cũng khó mà nghịch chuyển, cái gọi là Di Thiên Hoán Địa, ở đây đã thành đồ bỏ.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂