Trong một khu phế tích, Diệp Thần khẽ dừng bước, thu lấy một tia huyết khí cùng một đoạn xương sống của Kim Sí Đại Bằng. Nó bị vùi lấp dưới lớp đất khô cằn, chỉ lộ ra một nửa, dưới màn đêm tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Huyết mạch của Kim Sí Đại Bằng không hề yếu, chỉ một đoạn xương sống cũng có thể luyện ra huyết mạch khá tinh thuần.
Thu dọn xong, Diệp Thần vừa định tiếp tục lên đường thì thấy một bóng người từ xa lao xuống từ hư không.
Đó là một thanh niên cường tráng, tu vi không cao lắm, chỉ ở cảnh giới Chuẩn Hoàng, phần lớn cũng đến đây tìm bảo vật, nhưng lại bị trọng thương, khí tức hỗn loạn, đến nỗi đứng cũng không vững.
"Viêm Long!" Diệp Thần khẽ lẩm bẩm, hắn nhận ra người thanh niên cường tráng kia, đó chính là một người chuyển thế, hơn nữa còn khá quen thuộc, là người của tổng bộ Viêm Hoàng. Năm đó khi hắn mới đến Viêm Hoàng, chính là cái tên hống hách này đã tìm hắn gây sự, kết quả bị hắn tát một phát bay lên chín tầng mây.
Kiếp trước, Viêm Long cũng giống như Man Hùng và Man Sơn, đều mang trong mình một tia huyết mạch của Man tộc.
Đối với Viêm Long, Diệp Thần vẫn nhớ rất rõ cảnh tượng lúc hắn chết ở kiếp trước. Hắn cũng đã chiến tử dưới tường thành Nam Sở, là người cuối cùng trấn giữ Thiên Môn, chết vô cùng thảm liệt.
Kiếp này của hắn lại có chút bình thường, hơn hai trăm tuổi mới chỉ là Chuẩn Hoàng Cảnh, bất kể là tu vi hay huyết mạch đều tầm thường không có gì lạ, thuộc loại vơ đại một nắm cũng có cả đống.
"Đây là thứ ta tìm được, các ngươi không được bắt nạt người quá đáng như vậy!" Khi Diệp Thần còn đang thất thần, tiếng gầm thét của Viêm Long chuyển thế đã vang lên từ phía xa. Hắn đang bị truy sát, lúc này đã bị hơn mười người vây quanh, trong lòng ôm một đoạn kiếm gãy, căm tức nhìn những kẻ vây lấy mình, máu tươi trong miệng không ngừng tuôn ra.
"Bắt nạt ngươi đấy, thì sao nào?" Hơn mười người đều cười lạnh, mắt lộ hung quang, thần sắc vô cùng âm trầm, khí tức bạo ngược, gương mặt dữ tợn, trông như một đám thổ phỉ cướp bóc. Tu vi của chúng cũng không cao lắm, phần lớn là cấp Chuẩn Hoàng, nhưng lại có một tu sĩ Hoàng cảnh.
"Giao ra đây, tha cho ngươi một cái xác toàn thây." Tu sĩ Hoàng cảnh cười u ám, ánh mắt bễ nghễ đầy vẻ âm trầm.
"Ta liều mạng với các ngươi!" Viêm Long gào thét, khí huyết dâng trào, nhưng còn chưa kịp động thủ đã bị tu sĩ Hoàng cảnh kia dùng một chiếc lò đồng trấn áp khiến thân hình hắn lảo đảo, giam cầm tại chỗ.
"Lấy bảo bối, còn cái đầu của nó thì chặt xuống cho lão tử." Tu sĩ Hoàng cảnh hừ lạnh, vô cùng uy nghiêm.
"Để ta." Một tên liếm liếm đầu lưỡi đỏ lòm, để lộ hàm răng trắng ởn, lời còn chưa dứt đã vung thanh Quỷ Đầu đại đao lên. Một đao này chém xuống, đầu của Viêm Long chắc chắn sẽ lìa khỏi cổ.
Đây chính là thế giới của kẻ mạnh, vào khoảnh khắc sinh tử cận kề, Viêm Long nở một nụ cười bi thương.
Thế nhưng, đúng lúc này, một bóng người kim quang lặng lẽ hiện ra trước mắt hắn. Thanh Quỷ Đầu đại đao đang bổ xuống từ trời cao bị người đó búng tay một cái đánh bay, ngay cả kẻ cầm đao cũng bị hất văng ra ngoài.
Viêm Long sững sờ, kinh ngạc nhìn bóng lưng màu vàng kim kia, nó chói lòa đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Trong lúc hắn còn đang ngẩn người, những kẻ đang vây quanh hắn đều bị đánh bay, không biết đã bay xa bao nhiêu, tựa như những vệt thần quang, vẽ thêm mười mấy vệt sáng lộng lẫy trên bầu trời sao bao la.
Hơn mười tên kia vẫn còn đang trong trạng thái mông lung, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy một bàn tay vàng óng vung tới, rồi cả đám cứ thế bay mãi, bay xa tít tắp mà vẫn chưa thấy rơi xuống đất.
Viêm Long nuốt nước bọt ừng ực. Đợi đến khi hắn hoàn hồn, một bàn tay ấm áp đã đặt lên lưng hắn, luồng khí huyết cuồn cuộn tràn vào, giúp hắn chữa thương, xóa đi vết thương.
"Đa tạ tiền bối cứu mạng." Viêm Long vội vàng đứng dậy, cung kính hành lễ với Diệp Thần.
"Huynh đệ một nhà cả." Diệp Thần mỉm cười, bắn ra một luồng tiên quang, chui vào giữa trán Viêm Long.
Tiếng gầm đau đớn lập tức vang lên, thân thể Viêm Long co giật dữ dội, ôm đầu lăn lộn trên đất. Luồng tiên quang quỷ dị khiến Thần Hải của hắn nổ tung, đầu như muốn nứt ra, thần trí cũng theo đó mà hỗn loạn.
Diệp Thần không nói gì, đưa hắn vào trong Hỗn Độn đỉnh, lấy một nửa số huyết khí thu được trên đường đi trong bình ngọc rót vào cơ thể hắn. Huyết mạch của Viêm Long vốn bình thường, coi như là giúp hắn thoát thai hoán cốt.
Viêm Long còn chưa giải trừ phong ấn đã được dung hợp với rất nhiều huyết khí của các huyết mạch khác, tu vi lập tức đột phá.
Diệp Thần một bước lên trời, thẳng tiến đến Khổng Tước gia. Trên đường đi hắn cũng không hề nhàn rỗi, triệu hồi Tiên Hỏa, Thiên Lôi cùng bản nguyên Thánh Thể để rèn luyện thân thể, Nguyên Thần và tẩy luyện huyết mạch cho Viêm Long.
Không biết bao lâu sau, Viêm Long mới ngừng gầm thét. Qua miệng đỉnh, hắn nhìn Diệp Thần với vẻ mặt khó tin, nhìn một lúc rồi "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, gào khóc nức nở.
Vẫn chưa đến gia tộc Khổng Tước nên Diệp Thần cũng có thời gian, hắn kể lại cho Viêm Long nghe chuyện năm xưa.
Viêm Long lặng im lắng nghe. Dù Diệp Thần kể rất bình thản, nhưng hắn nghe mà không khỏi cảm khái, cảm khái cho kiếp trước, cũng cảm khái cho kiếp này. Mới đây thôi, người ta vẫn còn đang bàn tán về sự tích của hắn.
Ai mà ngờ được trên đời này lại có luân hồi chuyển thế, ai mà ngờ được người mấy ngày nay danh chấn Huyền Hoang, suýt chút nữa đã gây ra đại hỗn chiến vạn tộc ở Nam Vực lại chính là Thánh Chủ của Thiên Đình Đại Sở.
Viêm Long tha thiết yêu cầu cũng muốn lên đường tìm kiếm người chuyển thế, nhưng đã bị Diệp Thần bác bỏ.
Diệp Thần cũng muốn có người giúp mình tìm kiếm, nhưng ít nhất tu vi cũng phải đạt chuẩn. Với hạng như Viêm Long, đến năng lực tự vệ cũng không có, nếu đi tìm người thì an toàn cũng là cả một vấn đề.
Viêm Long có chút xấu hổ. Kiếp trước hắn nói gì thì nói cũng là một nhân vật có máu mặt, sao chuyển thế rồi lại ra nông nỗi thảm hại thế này. Nào là Cơ Ngưng Sương, nào là Sở Linh Ngọc, nào là Hồng Trần Tuyết, nào là Thiên Thương Nguyệt, tất cả đều là chuyển thế, sao hắn lại thành ra cái bộ dạng này chứ.
Diệp Thần cũng không hề tiếc tay, đưa cho hắn cả đống đan dược, bí thuật, cộng thêm pháp khí kinh khủng. Hắn càn quét cả chặng đường dài như vậy chẳng phải là để dành cho những người chuyển thế sao, không hề thấy đau lòng.
Viêm Long liều mạng nuốt đan dược, dứt khoát bế quan ngay trong Hỗn Độn đỉnh, muốn đột phá trong thời gian ngắn nhất, ít nhất cũng không thể trở thành gánh nặng, dù sao hắn cũng là một viên Đại tướng của Viêm Hoàng.
Một canh giờ sau, Diệp Thần đi vào một tòa cổ thành, định mượn truyền tống trận của thành này.
Cổ thành nguy nga, tuy đã về đêm nhưng vẫn náo nhiệt phồn hoa. Hắn vừa đáp xuống đã nghe thấy những tiếng bàn tán liên tiếp: "Nghe gì chưa? Thái tử Kim Ô lại vừa diệt một gia tộc đấy."
"Là Diệp gia ở phía nam." Có người thổn thức. "Chỉ vì Thiếu chủ nhà họ tên là Diệp Thần."
"Đúng là thảm thật, bị diệt cả nhà. Đàn ông Diệp gia đều bị chặt đầu, chất thành núi, thảm nhất vẫn là trẻ con, đứa nào đứa nấy đều bị đóng đinh trên tường."
"Ba ngày rồi, đây là gia tộc thứ mấy rồi chứ?" Khắp đường đều là tiếng chửi rủa. "Chắc là từ lúc ở rừng Hồng Hoang trở về, hắn chưa từng yên tĩnh ngày nào, giống như một con chó điên, khắp nơi cắn loạn, gặp ai cắn nấy. Tội nghiệp cho những gia tộc này, chẳng trêu chọc gì hắn mà cũng bị diệt cả nhà."
"Thái tử tộc Côn Bằng còn tàn nhẫn hơn hắn, thể hiện rõ sự bạo ngược tàn khốc. Mấy ngày nay số gia tộc bị hắn diệt ít nhất cũng phải chục nhà, đúng nghĩa là núi thây biển máu, máu chảy thành sông."
"Cả hai tên đó đều chịu thiệt thòi lớn trong tay Thánh Thể ở rừng Hồng Hoang. Mặc dù Hoang Cổ Thánh Thể đã chết, nhưng chúng vẫn chưa nguôi giận, đi khắp nơi tìm kiếm bạn cũ của Thánh Thể. Phàm là những ai có liên quan đến Hoang Cổ Thánh Thể, dù chỉ là trùng tên, đều nằm trong phạm vi bị giết, giống như Diệp gia vừa bị diệt vậy."
"Thà giết nhầm một ngàn, còn hơn bỏ sót một, đó chính là tôn chỉ hành sự của hai tên thái tử điên này."
"Biết làm sao được, thế giới của kẻ mạnh, kẻ yếu phải chịu bắt nạt, đó là quy luật đẫm máu."
"Giá mà Thánh Thể còn sống thì tốt biết bao, diệt hai tên chó lai này đi, cũng đỡ cho chúng làm hại thế gian." Các tu sĩ lớn tuổi đều thở dài buồn bã. "Nhắc đến Thánh Thể, thật đúng là khiến người ta tiếc nuối."
Giữa những tiếng bàn tán, Diệp Thần lặng lẽ đi qua, trong mắt lóe lên hàn quang. Hắn không ngờ trong mấy ngày mình ở trong hố đen, Côn Bằng và Kim Ô lại không kiêng nể gì như vậy, lấy sinh linh vô tội ra để trút giận.
Nhưng dù trong lòng tức giận, hắn cũng không dừng bước. Chỉ trách thời gian của hắn không còn nhiều, nếu hắn có đủ tuổi thọ, chắc chắn sẽ ở lại Nam Vực, tính sổ một phen với bọn chúng.
Trong sự bất đắc dĩ, hắn bước vào truyền tống trận, không ngừng dịch chuyển giữa các cổ thành để đi đến Khổng Tước gia.
Trên đường đi, hắn đã thấy quá nhiều cảnh tượng máu chảy, đó đều là những gia tộc bị hai tên điên Kim Ô và Côn Bằng tiêu diệt, thây chất thành núi, máu chảy thành sông, oán linh gào thét trong đêm tối.
Đúng là thế giới của kẻ mạnh, kẻ yếu phải chịu bắt nạt. Quy luật tàn khốc, định luật sắt đá này cũng khiến thế gian này thêm một phần bi ai lạnh lẽo và một phần đau thương bất đắc dĩ.