Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 1598: CHƯƠNG 1568: CHUẨN ĐẾ HAI TRĂM TUỔI

Trên đỉnh núi, Diệp Thần vẫn đang ngồi xếp bằng, mày nhíu chặt, trầm tư suy nghĩ mà không hiểu nổi.

Trong cõi u minh, hắn luôn cảm giác có người đang kêu gọi mình một cách cuồng loạn, nhưng lại không tìm ra được ngọn nguồn.

Còn có Thiên Khiển, biến mất một cách khó hiểu, vượt ngoài dự liệu của hắn. Hắn không cho rằng Thương Thiên vô tình kia sẽ dễ dàng bỏ qua cho mình như thế, chuyện này hệt như một âm mưu, hắn vẫn chưa thể thoát khỏi gông xiềng của vận mệnh.

Thấy hắn hồi lâu không nói, Quỳ Ngưu xông tới, thần sắc kỳ quái: "Ngươi cũng chẳng bị gì cả."

"Không có chuyện gì lớn." Diệp Thần khẽ khoát tay, cuối cùng cũng đứng dậy, ánh mắt sáng tối bất định.

"Suốt đường cứ lải nhải, ta..." Quỳ Ngưu nói chưa hết câu thì đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt bỗng nhiên nheo lại, tập trung vào hư không, bởi vì hư không đã nứt ra một khe hở.

Ngay sau đó, một luồng Ma Quang đen nhánh từ trong khe hở hạ xuống, chiếu thẳng xuống mặt đất bao la.

Nhìn kỹ lại, mới thấy đó là một bóng người mờ ảo, dần dần hiện ra hình người trong làn sát khí cuồn cuộn.

Hắn rất quỷ dị, khoác một chiếc áo bào đen, khuôn mặt hỗn độn, bị bí pháp cường đại che đậy, chỉ lộ ra một đôi con ngươi âm trầm lấp lóe u quang, thân thể khi thì hư ảo, khi thì ngưng thực.

Từ lúc hắn giáng lâm, không gian trở nên hỗn loạn, hoa cỏ cây cối trong phạm vi vạn trượng đều đồng loạt khô héo, uy áp cường đại chấn nhiếp tứ phương, khiến Thương Thiên gầm vang, khiến đại địa rung chuyển.

Hắn hệt như một con ác quỷ, âm trầm đáng sợ, bạo ngược khát máu. Vì sự xuất hiện của hắn, ngọn gió thổi qua mảnh thiên địa này cũng biến thành âm hàn, từng khúc kết thành băng giá, băng mang một màu đen nhánh.

"Cấp Chuẩn Đế." Quỳ Ngưu vô thức lùi lại một bước. Hắn, kẻ luôn vênh váo ngút trời, giờ phút này cũng mất đi vẻ phách lối, thân bò hùng vĩ còn không nhịn được mà run lên mấy lần.

Hắn có lý do để tin rằng, chiến lực của người áo đen kia còn vượt trên cả Quỳ Ngưu lão tổ.

Khác với hắn, ánh mắt Diệp Thần lại tràn đầy hàn quang, không những không lùi lại mà ngược lại sát khí ngút trời, đôi mắt sâu thẳm tràn ngập biển máu ngổn ngang, tựa như gặp phải kẻ thù không đội trời chung.

Cũng không trách hắn như vậy, chỉ vì người áo đen kia chính là Thiên Ma, đối với khí tức của Thiên Ma, hắn có chết cũng nhớ rõ, chính là bọn chúng đã xâm lược, nhuộm đỏ Đại Sở, chôn vùi 90 triệu anh linh.

Tại sao lại có Thiên Ma giáng lâm! Hắn từ đâu tới? Làm thế nào mà vào được Huyền Hoang đại lục này?

Vô vàn nghi hoặc khiến đầu óc Diệp Thần bị bao phủ bởi từng lớp sương mù, không nghĩ ra được nguyên do.

"Thật là một khí tức tuyệt diệu." Thiên Ma áo đen cười u ám, thỏa mãn tham lam hít lấy tinh hoa đất trời, mặt đầy vẻ hưởng thụ. Giọng nói của hắn cô tịch, âm trầm và lạnh lẽo, nhưng cũng vô cùng cổ xưa.

Cười cười, hắn liếc nhìn Diệp Thần và Quỳ Ngưu với vẻ khinh thường. Ngay từ khoảnh khắc giáng lâm, hắn đã cảm nhận được sự tồn tại của hai người, nhưng với thân phận Chuẩn Đế, hắn hoàn toàn xem thường sự tồn tại của cả hai.

Trong mắt hắn, hai Thánh Nhân có thể diệt trong nháy mắt, hắn cũng lười ra tay giết hai Thánh Nhân.

Hắn nhìn về phương xa, dường như có thể xuyên qua không biết bao nhiêu vạn dặm để trông thấy cấm khu Vong Xuyên, rồi cười u u, để lộ hàm răng trắng ởn: "Vận khí của ta quả là không tệ."

Ánh mắt của hắn rực lửa, mang theo vẻ hưng phấn, dường như đã tìm thấy một kho báu khổng lồ.

Bên kia, Quỳ Ngưu đã kéo Diệp Thần lùi lại, Chuẩn Đế áo đen này quá mức mạnh mẽ.

Dù sát cơ sôi trào, Diệp Thần vẫn phải cưỡng ép đè nén. Kia là Thiên Ma, nhưng cũng là một Chuẩn Đế hàng thật giá thật, đã vượt xa phạm vi mà bọn họ có thể chống lại.

"Ta cho các ngươi đi rồi sao?" Hai người mới lùi lại hai bước, tiếng cười lạnh của Thiên Ma áo đen đã vang lên, mang theo uy nghiêm vô thượng và ma lực vô tận, vang vọng không ngừng.

Nhất thời, uy áp của Chuẩn Đế bao trùm trời đất, đè ép khiến Diệp Thần và Quỳ Ngưu không thể động đậy trong nháy mắt.

"Bọn ta có chọc giận ngươi đâu." Quỳ Ngưu hừ lạnh: "Cấp Chuẩn Đế thì có thể tùy tiện bắt nạt người khác sao?"

"Hoang Cổ Thánh Thể, huyết mạch Quỳ Ngưu, tiên huyết của các ngươi chắc hẳn cũng vô cùng tuyệt diệu." Thiên Ma áo đen liếm liếm đầu lưỡi đỏ rực, u quang trong mắt vẫn âm trầm đáng sợ như vậy.

Nói rồi, hắn đã không thể chờ đợi mà vươn bàn tay, chụp về phía hai người, muốn đoạt lấy huyết mạch.

Đôi mắt Quỳ Ngưu đỏ như máu, không thể phá vỡ uy áp của Chuẩn Đế. Diệp Thần cũng có sắc mặt băng lãnh, Tiên Luân đồng lực đang nhanh chóng hội tụ. Bọn họ không đấu lại Chuẩn Đế, chỉ có thể trốn, và cũng chỉ có thể dùng thiên đạo để trốn.

Vậy mà, ngay khi hắn định Huyết Tế tinh nguyên, một làn gió nhẹ thổi tới, hai người chỉ thấy trước mắt hoa lên, một bóng người quỷ mị đã hiện thân, đánh tan bàn tay của Thiên Ma áo đen.

Nhìn kỹ lại, mới thấy đó là một nam tu sĩ, thân mặc tố y, khí tức tang thương vô cùng nồng đậm.

Hai mắt của hắn trống rỗng, thần sắc đờ đẫn, hệt như một con rối, không để lộ chút tình cảm nào của con người, trên vai phủ đầy bụi bặm của năm tháng, không biết còn tưởng là bò ra từ trong mộ.

Người này cũng rất kỳ quái, xuất hiện trong nháy mắt, phảng phất như quỷ mị. Dù đang ở gần hai người, nhưng lại như một tồn tại hư ảo, xa xôi hơn cả mộng cảnh. Tu vi của hắn, lại cũng là cấp Chuẩn Đế.

"Vãi chưởng, Chuẩn Đế hai trăm tuổi?" Quỳ Ngưu kinh ngạc đến mức mắt bò căng tròn, khó tin nhìn nam tu sĩ trước mặt, tuổi của hắn chỉ mới hơn hai trăm.

"Không phải Lục Đạo, là Hồng Trần." Diệp Thần cũng kinh hãi, nhận ra người trước mặt là ai. Lòng hắn có kinh ngạc, nhưng càng nhiều hơn là khiếp sợ, lần trước gặp Hồng Trần vẫn là ba năm trước.

Ba năm trước, Hồng Trần vượt qua Thiên Nhân Ngũ Suy, lập tức thành Thánh, đã là chuyện vô cùng khác thường.

Không ngờ, ba năm sau gặp lại, hắn đã là một Chuẩn Đế, quả thực lật đổ mọi quy tắc thế gian. Tốc độ tiến giai như thế, bật hack sao? Ngay cả tâm cảnh của hắn cũng phải hoảng sợ.

Hai người họ chấn kinh, Thiên Ma áo đen đối diện cũng nheo mắt lại, nhìn chòng chọc vào Hồng Trần.

Định lực của một Chuẩn Đế như hắn cũng phải chấn kinh. Hắn nhìn thấu tuổi của Hồng Trần, rõ ràng chỉ mới hơn hai trăm tuổi, lại là một Chuẩn Đế hàng thật giá thật. Thiên phú này nghịch thiên đến mức nào chứ!

Quan trọng nhất là, hắn không nhìn thấu được Hồng Trần, không tìm được bản nguyên của hắn, chỉ biết người quái dị này mang lại cho hắn một cảm giác cực kỳ nguy hiểm, cảm giác này khiến tâm linh hắn cũng phải kiêng kị.

Đối với cái nhìn dò xét của hắn, Hồng Trần không có chút phản ứng nào, đứng lặng như một con rối, không nhúc nhích.

"Ngươi là ai?" Thiên Ma áo đen lạnh lùng cất tiếng, khí thế Chuẩn Đế đang nhanh chóng tăng lên.

Hồng Trần không nói gì, chỉ một bước đạp nát trời cao, khẽ đưa tay, chụp về phía Thiên Ma áo đen.

Một chưởng của hắn trông có vẻ bình thường, nhưng lại ẩn chứa đại đạo, dung hợp mấy ngàn loại bí pháp, tự diễn hóa Âm Dương, hóa thành Hỗn Độn. Trong khoảnh khắc này, ngay cả thời gian cũng phải ngưng đọng.

Thiên Ma áo đen hừ lạnh, tay vận dụng đại thuật sát sinh, diễn biến Thần Thông, tung một chưởng từ xa.

Hai chưởng chạm nhau, tiên huyết bắn tung tóe, xương máu bay tứ tung. Thiên Ma áo đen hoàn toàn thất bại, bay ngược ra ngoài, trên đường đi còn đè sập cả hư không mờ mịt, cho đến khi bay xa tám ngàn trượng mới khó khăn lắm ổn định được thân hình.

Sắc mặt hắn kinh hãi, còn chưa kịp hành động, Hồng Trần đã lao tới như quỷ mị, đưa tay tung ra một chưởng nữa.

Lần này, Thần khu của hắn vỡ nát ngay tại chỗ, bay đi vun vút, đánh sập mấy chục ngọn núi.

"Ngươi rốt cuộc là ai?" Thiên Ma áo đen gào thét, cố gắng hàn gắn thân thể, thi triển cấm pháp.

Hắn không dám tin, Chư Thiên vạn vực lại có tồn tại mạnh mẽ như vậy, khiến hắn không khỏi sinh ra một ảo giác, rằng kẻ hắn đang đối mặt không phải là một Chuẩn Đế, mà là một Đại Đế.

Tiếng gào thét của hắn như sấm sét vạn cổ, nhưng Hồng Trần lại làm như không nghe thấy, không chờ đối phương ổn định thân hình đã lập tức lao tới, không nói một lời, đưa tay là đánh, chưởng ấn trông có vẻ bình thường nhưng lại vô cùng bá đạo.

Cảnh tượng sau đó trở nên vô cùng đáng sợ, một Chuẩn Đế Thiên Ma đường đường lại bị đè đánh suốt một đường, mỗi lần định phản kích đều bị đánh bật lại, Thần khu hết lần này đến lần khác bị đánh nổ tung.

Máu Thiên Ma đen nhánh vương vãi khắp đất trời, mỗi một giọt đều chói mắt, lóe lên ánh sáng ma tính.

Quỳ Ngưu âm thầm nuốt nước bọt, kinh ngạc đến hai mắt trợn tròn. Từng thấy Chuẩn Đế, nhưng chưa từng thấy Chuẩn Đế nào trẻ như vậy; từng thấy Chuẩn Đế, nhưng cũng chưa từng thấy Chuẩn Đế nào bá đạo như vậy, quá nghịch thiên.

Sau cơn chấn kinh, hắn vô thức nhấc chân, muốn đuổi theo xem, cảnh tượng quá kích thích.

Diệp Thần tiến lên, kéo hắn lại, sau đó một bước lên trời, đuổi theo, chỉ có một giọng nói mờ ảo truyền về: "Mau rời đi, ba ngày sau tập trung ở Linh Sơn, không cần theo tới."

Quỳ Ngưu bĩu môi, nhưng cuối cùng vẫn không đuổi theo, nhìn thoáng qua lần cuối rồi quay người bay đi.

Bên này, Diệp Thần liên tục dùng Súc Địa Thành Thốn, tốc độ nhanh đến cực hạn, đã không còn thấy bóng dáng Hồng Trần đâu. Hắn chỉ có thể lần theo tiếng nổ vang trời mà đi, tốc độ của hắn so với Hồng Trần kém quá xa.

Tình cảnh bây giờ giống hệt như trăm năm trước, hay nói đúng hơn, đây chính là phiên bản của trăm năm trước.

Năm đó, cũng là một Chuẩn Đế Thiên Ma, bị Lục Đạo mạnh mẽ đánh cho không ngóc đầu lên được.

Trăm năm sau, vẫn là một Chuẩn Đế Thiên Ma, tuy không có Lục Đạo nhưng lại có Hồng Trần. Tính nết của hai người này y hệt nhau, đều ngầu bá cháy, đánh cho Thiên Ma Chuẩn Đế không có sức lật mình.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!