Virtus's Reader
Tiên Võ Đế Tôn

Chương 1640: CHƯƠNG 1610: KẺ THÙ TỀ TỰU

Tiên quang quá nhanh, dù là Tịch Nhan cũng không kịp phản ứng.

Ký ức tiên quang không ngừng tuôn vào, thân thể nàng không khỏi run lên.

Vậy mà, những hình ảnh thống khổ trong tưởng tượng khi ký ức mở ra lại không hề xuất hiện, nàng cũng không có dị trạng.

"Sư muội, muội không sao chứ!" Thanh niên tóc tím hoảng hốt tiến lên, vẻ mặt lo lắng, diễn xuất quá chân thật.

Tịch Nhan không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn về phía chân núi Ngũ Chỉ Sơn, tựa như có thể xuyên thấu qua ngọn núi, nhìn thấy Diệp Thần già nua.

"Sao lại như thế, mất hiệu lực rồi sao?" Diệp Thần nhíu mày già nua, gắt gao nhìn chằm chằm Tịch Nhan, "Hay là nói, giống như Cơ Ngưng Sương năm đó, là sự quỷ dị tương tự."

Lúc này, hắn lại run rẩy đưa tay, lấy ra một khối ngọc giản, hai tay dâng lên, điên cuồng cắn nát.

Tia tiên quang thứ hai bay ra, chui vào mi tâm Tịch Nhan.

Thế nhưng kỳ lạ là, thân thể Tịch Nhan chỉ khẽ run lên một chớp mắt, rồi lại không có chuyện gì đặc biệt xảy ra, tất cả đều không có hiệu quả.

"Đáng chết." Diệp Thần thổ huyết, trong máu còn lẫn vụn răng, khí tức trong nháy mắt suy yếu đến cực điểm.

"Tên khốn!" Thanh niên tóc tím kia bỗng nhiên gầm thét về phía ngọn núi, "Ngươi đã làm gì sư muội ta!"

Trước sau hai đạo tiên quang, người dù đầu óc không nhạy bén cũng nhìn ra mánh khóe, nhất định là Thánh Thể quấy phá.

"Cút ra đây, đánh với ta một trận, nhất định một chưởng trấn áp ngươi." Thanh niên tóc tím hừ lạnh, một bộ tư thái đại nghĩa lẫm liệt, không biết còn tưởng rằng hắn có thù giết cha với Diệp Thần. Lời lẽ thật ngông cuồng, pro quá ha!

Diệp Thần không thèm để ý kẻ này, vẫn như cũ nhìn chằm chằm Tịch Nhan, kỳ vọng có thể thấy được kỳ tích, để nàng giải khai phong cấm.

Chỉ là, kỳ tích mà hắn kỳ vọng, cũng không hề xuất hiện.

"Cút ra đây, nhất định chém ngươi!" Thanh niên tóc tím còn đang kêu gào, khí thế liên tục tiết ra ngoài.

"Hoa Dương!" Tịch Nhan chuyển thế không khỏi khẽ quát, ngăn kẻ này kêu gào, quả thực quá ồn ào.

"Sư muội, hắn..."

"Ta đi tinh không lịch luyện, ngươi đừng có đi theo ta nữa." Tịch Nhan trực tiếp cắt ngang lời thanh niên tóc tím.

"Sư muội!" Thanh niên tóc tím tên Hoa Dương muốn đuổi theo, nhưng thân pháp Tịch Nhan huyền diệu, đã biến mất.

Trước khi đi, nàng vẫn không quên quay đầu nhìn thoáng qua Ngũ Chỉ Sơn, lòng vẫn như cũ rất đau, vẫn là rất muốn khóc.

"Lúc này đi rồi sao?" Diệp Thần ngẩng đầu, lệ quang đục ngầu đôi mắt hắn, cũng làm mờ đi ánh mắt già nua của hắn.

Nàng đích xác đã đi, không biết có thể giải khai phong cấm hay không.

Cũng không biết, ngày nàng giải khai ký ức phong cấm kia, hắn phải chăng còn tại nhân thế, có lẽ đã âm dương cách biệt.

"Đều là ngươi, đều là ngươi!" Tên Hoa Dương kia nổi giận, gương mặt dữ tợn như ác quỷ, tế ra sát kiếm, từng kiếm chém vào Ngũ Chỉ Sơn, muốn trảm phá ấn Phật, kéo Diệp Thần ra ngoài ngũ mã phanh thây.

Diệp Thần thu mắt, cũng không thèm nhìn hắn một cái, liền lại chìm vào trầm tư, đôi mắt ảm đạm không còn chút ánh sáng.

Chẳng biết lúc nào, Hoa Dương mới thu lại sát kiếm.

Hắn không phá vỡ được phong ấn, cũng tuyệt nhiên không phá nổi phong ấn, sắc mặt càng lộ vẻ dữ tợn, "Ngươi, chờ đó cho ta!"

Cuối cùng gầm thét một tiếng, hắn cũng quay người rời đi.

Thiên địa, lại chìm vào yên tĩnh, chỉ có tuyết trắng bay lả tả.

Sâu trong lòng đất u ám, Diệp Thần ngồi xuống, chính là ba ngày.

Cho đến ngày thứ tư, hắn mới khẽ ngẩng đầu lên.

Xa xa, có bóng người xẹt qua trời mà đến, chính là một thanh niên, không phải là nhân tu, bản thể chính là một con Tiên Hạc.

Không sai, đó là huynh đệ kết nghĩa của hắn: Tiên Vương Hạc.

Trăm năm trước ra ngoài lịch luyện, trăm năm sau trở về.

Vừa mới trở về, liền nghe nói chuyện Diệp Thần bị áp ở Ngũ Chỉ Sơn, tại chỗ bùng nổ, lửa giận ngút trời.

Trăm năm thời gian, hắn tiến giai Thánh Nhân, nhuệ khí đã thu liễm rất nhiều, trên người lại mang theo sát khí nồng đậm.

Lần lịch luyện này, hơn phân nửa gặp không ít huyết kiếp, máu đã đổ rất nhiều, chặng đường chinh chiến này, phủ kín xương máu.

"Mẹ kiếp!" Tiên Vương Hạc còn chưa rơi xuống đất, liền phát nổ chửi tục, trong mắt hắn hàn quang bắn ra bốn phía, không nói thêm lời nào, vung kiếm liền chém Ngũ Chỉ Sơn.

Tiếng kim loại va chạm nhất thời vang lên, một kiếm đỉnh phong của hắn, không những không thể lay chuyển Ngũ Chỉ Sơn, mà còn bị chấn văng ngược trở lại. Đợi ổn định thân hình, tại chỗ miệng phun tiên huyết.

"Vô dụng." Diệp Thần thanh âm khàn khàn vô cùng, hắn có thể nói chuyện, nhưng Tiên Vương Hạc lại không nghe được.

"Con bà nó!" Tiên Vương Hạc thân hình lảo đảo, nhìn hằm hằm ấn chú Phật Tổ lơ lửng trên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn. Phong ấn của Phật Tổ quá bá đạo, không phải Cực Đạo Đế Binh thì không thể phá vỡ.

Rất hiển nhiên, hắn không có Đế Binh, dù có Đế Binh, với đạo hạnh của hắn, cũng không thể oanh phá phong ấn này.

Thu ánh mắt, hắn nhìn về phía chân núi, liều mạng kêu gọi, "Lão Thất, ta biết ngươi còn sống!"

Ngũ Chỉ Sơn đứng lặng, không có chút hồi âm nào, hoặc là nói, Diệp Thần có hồi âm, nhưng lại bị núi ngăn trở.

Nhìn xem Tiên Vương Hạc trước núi, Diệp Thần không khỏi mỉm cười, một dòng nước ấm, trong nháy mắt tràn ngập khắp thân thể đang run rẩy của hắn.

Có huynh đệ tình nghĩa như vậy, hắn nên rất may mắn.

"Cố gắng chống đỡ, ta đi tìm người cứu ngươi!" Tiên Vương Hạc thu sát kiếm, nói xong liền quay người, một bước lên trời.

Vậy mà, hắn vừa mới lên trời, liền thấy đối diện có bảy đạo thần mang phóng tới, uy lực bá đạo tuyệt luân, đều là những đòn sát thủ chí mạng.

Tiên Vương Hạc hừ lạnh, bỗng nhiên đưa tay, một chưởng đánh tan, trong mắt hàn quang chợt lóe, lạnh lùng nhìn chằm chằm một hướng.

Không chỉ hắn đang nhìn, Diệp Thần bị đặt dưới chân núi cũng đang nhìn, hắn tuy bị phong ấn, nhưng tầm mắt vẫn còn đó.

Chỉ thấy trên hư không phương xa, có bảy đạo nhân ảnh cùng nhau mà đến, tu vi của bọn họ đều là Thánh Nhân, huyết mạch bất phàm.

Bảy người cũng không phải là cùng một thế lực, bởi vì bọn họ mặc đạo bào không giống nhau, hẳn là phân thuộc bảy thế lực: Vũ Hóa Thần Triều, Thái Thanh Cung, Nhật Nguyệt Thần Giáo, Chí Tôn Thành, Phiêu Miểu Cung, Thương Linh Điện cùng Thiên Phạt Thánh Địa.

Không cần phải nói, đó là những Thần Tử tân nhiệm của bảy thế lực.

Ngày xưa, tại di tích viễn cổ, những Thần Tử đời trước của bảy thế lực đều bị Diệp Thần chém giết, bây giờ một lần nữa chọn lựa Thần Tử, nằm trong dự đoán, cũng là hợp tình hợp lý.

Hơn nữa, những Thần Tử tân nhiệm này, từng người đều là nhân vật hung ác, so với Thần Tử đời trước chỉ có hơn chứ không hề kém.

Đang khi nói chuyện, bảy người đã đến, hứng thú nhìn xem Tiên Vương Hạc, "Ta còn tưởng là ai chứ, hóa ra là Hạc đạo hữu của Nam Vực, sao vậy, đến thăm huynh đệ kết nghĩa của ngươi à?"

"Bảy tên tạp toái, lại dám mẹ nó đánh lén lão tử! Ngầu vãi!" Tiên Vương Hạc giận mắng, sau lưng dị tượng huyễn hóa.

"Có người nói, phàm là kẻ nào có liên quan đến Diệp Thần, tất cả đều giết chết." Thần Tử Thiên Phạt cười u ám một tiếng.

"Bằng ngươi?" Tiên Vương Hạc hừ lạnh, một bước đạp thiên, thẳng đến Thần Tử Thiên Phạt, một kiếm chém trời xé đất.

Thần Tử Thiên Phạt ánh mắt đầy vẻ trêu ngươi, tay nắm đại ấn đối kháng.

Một chiêu đối đầu trực diện, kẻ này bị chém lùi lại mấy bước.

"Cũng có chút đạo hạnh đấy chứ!" Thấy Thần Tử Thiên Phạt một đòn thất bại thối lui, sáu Thần Tử còn lại như ong vỡ tổ vây giết tới, hoặc là quyền ảnh chưởng ấn, hoặc là tế ra Pháp khí, hoặc là triển khai trận đồ, đều là những đại thuật sát sinh.

Đội hình một chọi bảy, Tiên Vương Hạc lập tức rơi vào hạ phong, trên thân vết thương máu thịt be bét liên tiếp xuất hiện, rất thê thảm.

"Đi đi!" Trong núi Diệp Thần, kiệt lực gầm lớn.

Nếu là một chọi một, bảy Thần Tử không một ai là đối thủ của Tiên Vương Hạc, nhưng nếu bảy người liên hợp cùng một chỗ vây công, dù là chiến lực của Tiên Vương Hạc, cũng vẫn không thể địch lại.

Lúc này mới mấy hiệp, Tiên Vương Hạc liền bị hoàn toàn áp chế, thân thể nổ tung, máu thịt và xương cốt bay tứ tung.

"Tốt, rất tốt!" Tiên Vương Hạc hàn quang bắn ra bốn phía, giận quá hóa cười, cũng biết tránh mũi nhọn, độn không mà đi.

"Ngươi đi sao?" Tiếng cười u ám trêu ngươi từ phương xa truyền đến, mờ mịt vô cùng, lạnh lẽo cô quạnh.

Dứt lời, liền thấy một đạo kim sắc chưởng ấn đẩy ngang trời tới.

Tiên Vương Hạc tại chỗ trúng chiêu, lại bị đánh bay ngược trở lại.

Cái này còn chưa ngừng thân hình, ngay sau đó một đạo ô mang phóng tới, chính là một cây chiến mâu, toàn thân đen nhánh.

Tiên huyết bắn tung tóe, Tiên Vương Hạc trực tiếp bị đóng đinh trên Ngũ Chỉ Sơn, tiên huyết chảy xuống, nhuộm đỏ cả ngọn núi.

"Lão Tứ!" Diệp Thần hai mắt đỏ bừng, lảo đảo đứng dậy, muốn xông ra, nhưng lại bị xích sắt kéo lại.

"Đúng là khó chịu vãi chưởng!" Tiên Vương Hạc trong miệng thổ huyết, chiến mâu dung hợp bí pháp phong cấm, không chỉ đóng đinh hắn, còn giam cầm hắn, khiến hắn không thể động đậy chút nào.

Hư không, có người đạp thiên mà đến, cũng không phải là một người, mà là một mảnh, biển người mênh mông, một mảnh đen kịt.

Hai người dẫn đầu, thể phách cường đại, toàn thân kim quang bắn ra bốn phía, khí huyết dồi dào, ánh mắt thần quang rực rỡ.

"Kim Ô, Côn Bằng!" Diệp Thần hai mắt hiện đầy tơ máu, liếc một cái liền nhận ra bản thể hai người kia.

Đích thật là Kim Ô và Côn Bằng, một là Nhị hoàng tử Kim Ô, một là Tam hoàng tử Côn Bằng, Diệp Thần đều đã từng gặp.

Năm đó Thái tử Kim Ô và Thái tử Côn Bằng đều bị chém, bọn hắn hơn phân nửa là trong tộc được chọn làm Thái tử tân nhiệm.

Giờ phút này, gọi bọn họ là Nhị thái tử Kim Ô và Tam thái tử Côn Bằng càng thêm xác thực, xem như định danh theo thứ tự.

Lại nhìn sau lưng Nhị thái tử Kim Ô và Tam thái tử Côn Bằng, Diệp Thần cũng trông thấy rất nhiều người quen: Lục Hoàng Tử Bát Kỳ Tộc, Tứ Hoàng Tử Phượng Điêu Tộc, Bát Hoàng Tử Huyết Nhạn Tộc, Thất Hoàng Tử Đại Bằng Tộc, Cửu Hoàng Tử Thần Bằng Tộc...

Bọn họ cũng đều giống như Kim Ô và Côn Bằng, Thái tử tiền nhiệm đều bị chém, mà những kẻ kinh diễm này, đều được chọn làm Thái tử trong tộc, để kéo dài truyền thừa.

Nói như vậy, những người này nên cảm tạ Diệp Thần.

Nếu không phải Diệp Thần năm đó chém giết Thái tử gia tộc bọn họ, bọn họ cũng sẽ không từ Hoàng tử thượng vị lên Thái tử.

"Lẽ nào bọn chúng cũng không trở về tổ địa cùng gia tộc, mà giống như Quỳ Ngưu và Tiểu Viên Hoàng, đều chạy ra ngoài lịch luyện sao?" Gương mặt già nua của Diệp Thần, cực độ khó coi.

"Diệp Thần, từ khi chia tay đến giờ vẫn ổn chứ?" Rất nhiều Thái tử dừng lại, liếc qua Tiên Vương Hạc bị đóng đinh trên núi, lúc này mới hứng thú nhìn về phía chân núi Ngũ Chỉ Sơn.

Diệp Thần không nói, đôi mắt đỏ ngầu đục ngầu, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm. Dù hắn muốn đáp lời, nhưng bên ngoài cũng không thể nghe thấy.

"Nói đến, chúng ta còn phải cảm tạ ngươi mới phải."

"Nếu không phải ngươi diệt đi vị hoàng huynh Thái tử đáng yêu kia của chúng ta, chúng ta cũng sẽ không thượng vị, thật đúng là ân nhân của chúng ta."

"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, kia dù sao cũng là thân huynh đệ, đã là nợ máu thì phải trả bằng máu."

"Trốn thoát vạn tộc truy nã thì sao chứ, cuối cùng vẫn không thoát khỏi sự trấn áp của Phật Tổ, chẳng khác nào một con chó."

Rất nhiều Thái tử đứng đầy hư không, hài lòng vặn vẹo cổ, đều cười u ám, hàm răng trắng bệch âm trầm, ánh mắt trêu ngươi đầy vẻ nghiền ngẫm, rất hưởng thụ cảm giác được thượng vị.

Diệp Thần chìm vào trầm mặc, xích sắt nặng nề khóa chặt khiến hắn khó thở, gương mặt già nua, không còn chút huyết sắc nào.

"Trăm năm tuế nguyệt, thật đúng là khiến người ta hoài niệm." Khi Diệp Thần trầm mặc, một giọng nữ vang vọng khắp vòm trời.

Lời này vừa nói ra, Diệp Thần bỗng nhiên ngước mắt, đôi mắt đục ngầu lập tức trở nên đỏ như máu, như muốn nổ tung.

Giọng nữ kia, hắn rất quen thuộc, chết cũng không quên.

Trong tầm mắt hắn, trên vòm trời xa xăm, có một nữ tử đạp thiên mà đến, thân mang Thất Thải Tiên Y, quanh thân dị tượng đan xen, có thể nói phong hoa tuyệt đại, tựa như Nữ vương.

Nàng, chính là Phượng Tiên, công chúa Phượng Hoàng nhất tộc.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!